Tôi
Mở Thần Nhãn
Ngày
sinh nhật của tôi đã đến. Ngày đó tôi được tự do không
phải đi đến lớp học hay đi dự lễ. Vào lúc sáng sớm,
Minh Gia Đại Đức có nói với tôi:
- Lâm
Bá, hôm nay con hãy vui chơi thỏa thích. Chúng ta sẽ đến tìm
con chiều nay.
Kể
từ chiều hôm đó tôi bế môn nhập thất trong một gian phòng
nhỏ, và không được bước ra khỏi phòng trong suốt ba tuần
lễ. Trong thời gian đó không ai được đến phòng kiếm tôi
trừ ba vị Lạt Ma cao cấp trong đó có Minh Gia Đại Đức,
sư phụ tôi. Ba vị Lạt Ma mỗi ngày đều đến vào đúng
giờ để chỉ dẫn cho tôi một phép luyện bí truyền để
mở thần nhãn. Trong khi đó, người ta cho tôi ăn uống không
nhiều, chỉ vừa đủ duy trì sự sống. Sau ba tuần lễ khổ
luyện dưới sự chỉ dẫn của sư phụ, tôi đã đạt tới
sự thành công. Sư phụ tôi bèn nói:
- Lâm
Bá, từ nay con đã thật sự trở thành một cao đồ trong môn
phái của chúng ta. Kể từ nay cho đến suốt đời con, con
sẽ nhìn thấy rõ chân tướng của mọi người chứ không
phải là chỉ nhìn thấy cái bề ngoài của họ mà thôi.
Lần
đầu tiên trong đời tôi, thật là một kinh nghiệm lạ lùng
mà nhận thấy rằng ba vị Lạt Ma đều được bao phủ chung
quanh mình bằng một ánh hào quang vàng chói như ánh lửa. Về
sau, tôi mới hiểu rằng đó là nhờ ba vị đã có một đời
sống tinh khiết và không phải ai cũng có được một hào
quang tốt đẹp như thế, mà trái lại phần đông người đời
có một cái hào quang với một hình dạng và màu sắc khác
hẳn.
Khi
tôi đã phát triển được cái nhãn quang thần thông đó, tôi
phát hiện được những rung động khác nữa xuất phát từ
trung tâm hào quang của con người. Kế đó, tôi có thể đoán
biết tình trạng sức khỏe của một người bằng cách nhìn
xem màu sắc và hình dáng cái hào quang của y. Cũng y như thế,
bằng cách nhìn xem sự thay đổi màu sắc trong hào quang của
một người, tôi có thể biết rằng người ấy nói thật
hay nói dối. Thần nhãn của tôi, tuy vậy không phải chỉ
dùng để quan sát thân thể của một người mà thôi. Người
ta còn cho tôi một bầu thủy tinh mà tôi thường dùng để
quan sát bằng thần nhãn và bây giờ tôi vẫn còn giữ. Những
bầu thủy tinh này không phải là những vật nhiệm màu gì
cả mà chỉ là những khí cụ mà thôi. Cũng như một ống
kính hiển vi hay viễn vọng kính, do những định luật tự
nhiên cho phép ta nhìn thất những sự vật mà lúc bình thường
ta không nhìn thấy được, thì một bầu thủy tinh cũng vậy
nó có tác dụng như một trung tâm để sử dụng con mắt thần,
nó giúp cho người ta có thể đột nhật vào cõi giới tiềm
thức của mọi vật và nhìn thấy những sự vật diễn biến
trong quá khứ hay tương lai xuất hiện trong đó. Mọi loại
thủy tinh không phải đều thích hợp với tất cả mọi người.
Có người thu hoạch được kết quả tốt hơn với loại thủy
tinh khoán thạch, có người lại thích hợp với một bầu
pha lê. Những người khác nữa dùng một bồn nước lạnh
bằng ve chai hoặc một đĩa tròn màu đen huyền. Nhưng dầu
người ta sử dụng một kỹ thuật nào, thì các nguyên tắc
vẫn là một.
Sau
khi tôi đã hoàn tất việc luyện thần nhãn một cách an toàn,
các vị Lạt Ma quyết định rằng tôi có thể rời khỏi gian
phòng mà tôi đã nhập thất và trở về với cuộc sống bình
thường, nhưng tôi sẽ dành phân nữa thời giờ của tôi bên
cạnh Minh Gia Đại Đức để cho sư phụ tôi sẽ tăng cường
sự học đạo của tôi bằng một vài phương pháp. Còn phân
nữa thời gian kia sẽ dành cho những buổi học và buổi lễ
cầu nguyện, không phải vì cái giá trị giáo dục của những
buổi ấy mà là để cho tôi có một sự hiểu biết quân bình
về mọi sự. Ít lâu sau đó, khoa thôi miên cũng sẽ được
sử dụng để dạy đạo cho tôi. Nhưng còn bây giờ thì tôi
chỉ nghĩ đến vấn đề... ăn! Tôi đã phải ăn uống rất
khắc khổ trong gần ba tuần và nay tôi phải ăn trả đũa
để bù lại. Tôi bèn hối hả từ biệt các vị Lạt Ma với
ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi đó là ăn, mhưng ra ngoài hành
lang, tôi nhìn thấy một bóng người bao phủ trong một đám
khói xanh, với những vết lớn màu đỏ chói như lửa cùng
khắp thân mình. Tôi bèn kêu lên một tiếng thất thanh và
hối hả thối lui về phòng. Các vị Lạt Ma nhìn tôi một
cách ngạc nhiên; tôi có vẻ gần như ngất xỉu vì sợ hãi
và nói:
- Một
người đang cháy như bó đuốc ở ngoài hành lang.
Minh
Gia Đại Đức chạy phóng ra ngoài. Khi sư phụ trở lại phòng.
Người vừa mỉm cười vừa nói:
- Lâm
Bá, đó chỉ là một người lao công đang nóng giận hào quang
của y giống như một đám khói xanh, vì trình độ tiến hóa
của y còn thấp. Những vết lửa màu đỏ là những tư tưởng
nóng giận. Con có thể đi ra một cách an toàn để tới phòng
ăn vì chắc con đã đói lắm!
Thật
là một kinh nghiệm vô cùng lý thú khi tôi gặp lại những
bạn học cũ mà trước kia tôi vẫn tưởng rằng tôi biết
quá rõ, nhưng sự thật thì tôi chưa biết gì về họ cả.
Nay tôi chỉ cần nhìn họ để đọc những tư tưởng thầm
kín, tình thương chân thành, sự ganh tị hay sự thờ ơ lãnh
đạm của họ đối với tôi.
Không
phải chỉ nhìn những màu sắc trên hào quang của mỗi người
mà biết tất cả, người ta còn phải tập giải đoán ý nghĩa
của những màu sắc đó nữa. Để thực tập vấn đề này,
sư phụ tôi và tôi cùng ngồi ở một chỗ vắng vẻ, từ
nơi đó chúng tôi có thể quan sát những người đi đường
bước vào cổng đền.
Minh
Gia Đại Đức nói với tôi:
- Lâm
Bá, con hãy nhìn người kia đang đi tới... con có nhìn thấy
chăng một đường chỉ màu đang rung động ở phía trên quả
tim của y? Màu ấy và sự rung động ấy là triệu chứng của
bệnh đau phổi!
Sư
phụ lại bình phẩm về một người lái buôn:
- Con
hãy nhìn những lằn ngang đang cử động và những đốm, vết
đang chớp lập lòe trên hào quang của y... người lái buôn
này đang nghĩ rằng y có thể lừa bịp những sư sãi ngu ngốc
kia mà y nhớ rằng y đã có lần thành công như vậy. Chỉ
vì tiền bạc, người ta không lùi bước trước một hành
vi ti tiện nào!
Hoặc
về một người khác nữa:
- Lâm
Bá, con hãy nhìn vị sư già kia. Đây là một vị sư sãi chân
tu, nhưng y lại hiểu kinh điển một cách quá chật hẹp, gò
bó sát nghĩa từng chữ từng câu. Con có nhận thấy chăng
màu vàng trên hào quang của y đã phai lợt? Đó là vì y chưa
đủ tiến hóa đúng mức để có thể suy luận lấy một mình.
Và
như thế, chúng tôi tiếp tục quan sát để thực tập hằng
ngày. Nhưng chính trong khi tiếp xúc với những người đau
ốm, bịnh tật về thể xác cũng như tinh thần, thì tôi mới
nhận thấy năng khiếu Thần Nhãn là vô cùng hữu ích.
Một
buổi chiều, Sư phụ nói với tôi:
- Sau
này, ta sẽ dạy con nhắm Con Mắt Thần tùy ý muốn, vì thật
là một điều khổ sở mà phải luôn luôn nhìn thấy trước
mắt những cảnh tượng buồn thảm, bất toàn của người
đời. Nhưng bây giờ, con hãy sử dụng năng khiếu đó thường
xuyên, cũng như con sử dụng đôi mắt phàm. Thầy sẽ chỉ
cho con cách mở hay nhắm Con Mắt Thần một cách dễ dàng cũng
như hai con mắt kia.
Những
truyện thần thoại của xứ Tây Tạng quả quyết rằng trong
quá khứ đã có một thời kỳ mà nhân loại, nam hay nữ, đều
có thể sử dụng Con Mắt Thần. Đó là thời kỳ mà đấng
Thần linh đến quả địa cầu và sống lẫn lộn với người
trần gian, khi con người hãy còn chất phác, hồn nhiên và
tâm hồn trong sạch.
Nhưng
về sau, loài người đã mở mang trí khôn, bèn sinh ra kêu căng
ngạo mạn và xúc phạm đến Thánh Thần. Để trừng phạt
tội xúc phạm này, nhãn quang thần thông của họ bị thâu
hồi. Kể từ đó, trải qua nhiều thế kỷ, một thiểu số
người vừa lúc mới sinh ra đã có năng khiếu Thần Nhãn.
Những người nào có năng khiếu ấy một cách tự nhiên, có
thể tăng cường quyền năng của họ lên gấp ngàn lần nhờ
bởi một phép luyện bí mật, cũng như trường hợp của tôi.
Lẽ tất nhiên, một quyền năng đặc biệt như thế phải
được sử dụng một cách cẩn mật và vô cùng thận trọng.
Một
ngày nọ, vị Sư Trưởng cho gọi tôi vào gặp ngài và nói:
- Con
hỡi, nay con đã sở hữu một quyền năng mà phần đông nhân
loại không có. Con chỉ nên sử dụng nó để làm việc thiện,
chớ hề dùng nó cho mục đích ích kỷ. Quyền năng ấy được
ban cho con để giúp đỡ kẻ khác, chứ không phải để mưu
lợi cho riêng mình. Nhờ Thần Nhãn, có nhiều điều sẽ được
tiết lộ cho con, nhưng dầu cho con học hỏi được điều
gì, con cũng không được tiết lộ cho người khác biết, nếu
những lời nói của con có thể làm cho họ đau khổ hay làm
thay đổi chiều hướng cuộc đời của họ. Vì, con hỡi,
mỗi người phải tự ý chọn lựa con Đường của mình. Dầu
cho con nói với họ điều gì, họ cũng vẫn đi theo con đường
của họ. Con hãy giúp đỡ những kẻ bệnh tật và những
người đau khổ, nhưng con đừng nói gì có thể làm đổi
hướng cuộc đời của một người.
Vị
Sư Trưởng, một người có văn hóa rất cao, cũng là vị y
sĩ thân tín của đức Đat Lai Lạt Ma. Trước khi chia tay từ
biệt, vị Sư Trưởng cho tôi biết rằng không bao lâu nữa
tôi sẽ được gọi vào để yết kiến đức Đạt Lai Lạt
Ma, vì ngày có ý muốn gặp tôi. Trong dịp đó, Minh Gia Đại
Đức và tôi sẽ là khách của điện Potala.