Phải
ngưỡng mộ tâm từ bi và đức vô úy mà Ðức Ðạt Lai Lạt
Ma đã thể hiện. Chính quyền Trung Quốc nói vì ngài đòi
Tây Tạng độc lập nên người dân Tây Tạng mới nổi dậy
từ tuần trước. Ngày hôm qua, trước các nhà báo, ngài nhắc
lại rằng trong mấy chục năm qua ngài không hề đòi Tây Tạng
được độc lập. Ngài chỉ yêu cầu chính quyền Trung Quốc
cho dân Tây Tạng được nhiều quyền tự trị hơn ngõ hầu
bảo vệ nền văn hóa truyền thống của dân tộc. Trên 80
người dân Tây Tạng đã bị giết, nhưng ngài vẫn yêu cầu
dân chúng hãy ngưng bạo động, sẵn sàng dùng uy tín tinh thần
của mình để buộc đồng bào trong nước, ở các tỉnh Cam
Túc và Thanh Hải ngưng bạo động.
Khi
nhà báo nhắc đến việc chính quyền Trung Cộng gọi ngài
là “quỷ dữ,” Ðức Ðạt Lai Lạt Ma nói, “Tôi là một
nhà sư, gọi tôi là cái gì cũng chẳng sao.”
Chúng
ta chứng kiến cảnh một tu sĩ đứng trước một chính quyền
bạo tàn, mà vẫn giữ được tấm lòng bình an không vẩn
lên một hạt bụi sân hận nào. Phải ngưỡng mộ tâm từ
bi và đức vô úy của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma thứ 14. Trong
những ngày sắp tới, người Việt chúng ta sẽ tham dự, và
rất nên tham dự, những cuộc biểu tình ủng hộ nhân dân
Tây Tạng trước các cơ quan ngoại giao của Trung Quốc. Ước
mong mọi người sẽ học được hạnh nguyện vững chãi và
thảnh thơi của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma. Thái độ bình an của
ngài chứng tỏ sức mạnh của nền văn hóa Tây Tạng. Chính
truyền thống văn hóa đó sẽ giúp dân Tây Tạng trường tồn.
Stalin đã từng hỏi “Ðức Giáo Hoàng có bao nhiêu sư đoàn?”
Mong ông Hồ Cẩm Ðào không dại dột hỏi về Ðức Ðạt
Lai Lạt Ma như vậy. Sức mạnh tâm linh tồn tại mãi mãi.
Các chế độ bạo tàn sẽ tự tiêu diệt.
Chúng
ta có thể nhìn cuộc tranh đấu của nhân dân Tây Tạng dưới
nhiều góc khác nhau. Từ thế kỷ 17, nhà Thanh đã lập ra một
đế quốc bao gồm 5 sắc dân: Hán, Mãn, Mông, Hồi, Tạng;
trong đó người Mãn thống trị nhưng người Hán chiếm đa
số đã đồng hóa các chủng tộc khác. Tây Tạng đã giành
được độc lập khi nhà Thanh sụp đổ, cũng giống như trong
1,000 năm Bắc thuộc dân Việt Nam thường nổi lên “nhân
lúc bên Tầu có loạn.” Năm 1950 Mao Trạch Ðông chiếm Tây
Tạng, gọi là “Giải phóng” dân Tây Tạng khỏi một chế
độ phong kiến lạc hậu. Mao muốn “cải tạo” họ từ
bỏ Phật Giáo, theo chủ nghĩa Mác Lê Nin. Trong 50 năm qua Ðức
Ðạt Lai Lạt Ma vận động bảo vệ tôn giáo và văn hóa Tây
Tạng. Ðây là một cuộc tranh đấu trên mặt trận văn hóa.
Người ta không thể bảo vệ một nền văn hóa nếu chính
mình phản lại các nguyên tắc của nền văn hóa đó. Cho nên
Ðức Ðạt Lai Lạt Ma vẫn giữ lòng từ bi, không bạo động,
theo thuyết Trung Ðạo của Bồ Tát Long Thọ.
Nhưng
các cuộc nổi dậy của người dân Tây Tạng vẫn là một
phong trào đấu tranh đòi độc lập. Dù Ðức Ðạt Lai Lạt
Ma đã từ bỏ mục tiêu độc lập chính trị từ bốn mươi
năm nay, nhiều người Tây Tạng vẫn nghĩ nếu không có độc
lập chính trị thì không thể nào bảo vệ được văn hóa
và tôn giáo của họ. Một người tiêu biểu là Tsewang Rigzin,
chủ tịch Nghị Hội Thanh Niên Tây Tạng, một tổ chức có
30,000 đoàn viên, ra đời từ năm 1970. Rigzin không ngần ngại
phản đối ý kiến của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma. Chàng thanh
niên 37 tuổi này nói: “Tôi không thấy ai xuống đường biểu
tình để đòi thực thi thuyết Trung Ðạo bao giờ.”
Tsewang
Rigzin sinh ra ở Ấn Ðộ, cha mẹ anh đã vượt biên từ gần
50 năm trước. Sang Los Angeles định cư năm 1993 rồi trở thành
một công dân Mỹ, sau hơn 10 năm anh trở về Dharmsala, Ấn
Ðộ nơi tập trung người Tây Tạng lưu vong. Năm 2007 anh được
bầu làm chủ tịch Nghị Hội Thanh Niên, sau đó đã cùng 4
đoàn thể khác của người Tây Tạng lưu vong thành lập một
phong trào nhân dân Tây Tạng vùng lên. Phong trào này đang hướng
dẫn một “Cuộc tuần hành trở về Tây Tạng,” họ đã
bị cảnh sát Ấn Ðộ ngăn cản nhưng người này bị bắt
thì có những người khác tiếp bước.
Tsewang
Rigzin nói phong trào nổi dậy của nhân dân Tây Tạng từ đầu
tuần trước là bột phát, không phải do bên ngoài khích động.
Nhưng Nghị Hội Thanh Niên đã nhân cơ hội này mở cuộc vận
động với chính phủ các nước và các lực sĩ tẩy chay Thế
Vận Hội Bắc Kinh 2008 nếu chính quyền cộng sản còn tiếp
tục chính sách phản nhân quyền và đồng hóa người Tây
Tạng. Nghị hội cũng sẽ tạo áp lực trên các công ty quốc
tế để họ ngưng bảo trợ Thế Vận Hội Bắc Kinh. Những
công ty như Adidas, General Electric đang chịu các áp lực này.
Rigzin nói, Thế Vận Hội Bắc Kinh là một cơ hội cho cuộc
tranh đấu của nhân dân Tây Tạng. Liệu người Tây Tạng
có hy vọng thành công hay không? Chúng ta biết năm 1997 các
thanh niên, sinh viên Nam Hàn cũng tổ chức các cuộc biểu tình
phản đối chính quyền quân phiệt trước khi họ tổ chức
Thế Vận Hội. Dư luận thế giới ủng hộ và sau cùng, những
nhà độc tài Hàn Quốc đã phải nhượng bộ, sửa hiến pháp
để dân được sống dân chủ tự do hơn, và tổ chức bầu
cử tổng thống trước khi Thế Vận Hội khai mạc.
Trong
lúc Tsewang Rigzin hô hào tẩy chay thì Ðức Ðạt Lai Lạt Ma
nói Trung Quốc xứng đáng đứng ra tổ chức một Thế Vận
Hội. Ngài nói, vì họ là một quốc gia có lịch sử lâu dài
và dân số đông nhất thế giới. Ngài đã nói ra một sự
thật, đúng đạo công bằng và thể hiện lòng từ bi, một
nhà tu hành không thể nói khác. Một quốc gia có lịch sử
và dân số lớn như Trung Quốc đáng được đăng cai Thế
Vận Hội. Xác nhận điều đó là xác nhận quyền của dân
tộc Trung Hoa; không có nghĩa là ủng hộ chính quyền Trung
Quốc. Việc lên án Bắc Kinh vi phạm nhân quyền không khiến
lòng từ bi của ngài đối với hơn một tỷ người Trung Hoa
bị mất.
Tuy
nhiên Ðức Ðạt Lai Lạt Ma vẫn ủng hộ Nghị Hội Thanh Niên,
mặc dù giới trẻ bất đồng quan điểm với ngài. Trong mấy
trăm ngàn người Tây Tạng lưu vong, hai thế hệ trẻ và già
đã có những ý kiến xung đột. Ðức Ðạt Lai Lạt Ma đã
coi đó là “Một dấu hiệu lành mạnh” khi thế hệ trẻ
phản đối những người lớn tuổi; vì “các cuộc tranh luận
sẽ nuôi dưỡng tinh thần dân chủ trong một xã hội người
Tây Tạng xưa nay vẫn do các tăng sĩ lãnh đạo.” Chúng ta
lại phải ngưỡng mộ tinh thần Trung Ðạo thể hiện trong
thái độ tôn trọng những chính kiến bất đồng của “nhà
sư” 72 tuổi này. Ðây cũng là một tấm gương cho nhiều
người Việt Nam thuộc thế hệ lớn tuổi suy ngẫm. Trong cộng
đồng chúng ta cũng có những bất đồng ý kiến về phương
pháp đấu tranh giải trừ chế độ cộng sản để xây dựng
dân chủ tự do cho đất nước.
Nhưng
người Việt ở trong và ngoài nước cũng nên học kinh nghiệm
của dân chúng Tây Tạng, nhân cơ hội Thế Vận Hội Bắc
Kinh sắp tới để tạo áp lực với chính quyền Cộng Sản
Trung Quốc, đòi họ phải thương thuyết trả lại quần đảo
Hoàng Sa mà họ đã chiếm của Việt Nam Cộng Hòa từ năm
1974. Người Tây Tạng đang kêu gọi các lực sĩ quốc tế
ủng hộ họ trong mục tiêu giành độc lập. Người Việt
Nam cũng có thể phổ biến các tài liệu về hành động xâm
lăng của Trung Quốc để vận động đòi lại các đảo Hoàng
Sa.
Người
Việt Nam sẽ không hy vọng tạo được áp lực mạnh trên
chính quyền Trung Quốc như người Tây Tạng, chỉ vì những
người cầm đầu đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn không dám
tỏ thái độ đối nghịch với Bắc Kinh, mà họ vẫn ca tụng
là “đồng chí, anh em.”
Nhưng
thanh niên Việt Nam, ở trong và ngoài nước, không nên để
cơ hội này đi qua mà không lên tiếng tố cáo hành động
xâm lăng của Trung Quốc trước dư luận quốc tế. Cộng Sản
Việt Nam thường nại cớ họ không đủ lực lượng quân
sự đối đầu với Trung Quốc, từ đó giải thích, biện
minh cho một thái độ im lặng khiếp nhược. Các lãnh tụ
cộng sản ở Hà Nội nói họ cần vận động, thương thuyết
kín đáo, tránh không công khai chống lại nước “đồng chí
anh em” của họ.
Nhưng
tất cả các cuộc vận động ngoại giao âm thầm xưa nay đều
phải được hỗ trợ bằng việc bầy tỏ quan điểm một
cách cương quyết, công khai trước dư luận quốc tế. Người
Việt Nam có quyền đòi lại những mảnh đất, những hòn
đảo đã bị quân Trung Quốc cướp đoạt. Quyền đó phải
được công bố cho cả thế giới thấy, chứ không thể chỉ
đem mặc cả trong bóng tối. Người Việt Nam không cần “xin”
chính quyền Bắc Kinh ban cho một ân huệ nào! Không cần năn
nỉ họ rộng lượng thông cảm! Chúng ta chỉ đòi lại quyền
làm chủ những hòn đảo do tổ tiên để lại. Chủ quyền
đó càng được nói lên một cách dõng dạc đường hoàng,
càng được công luận thế giới kính trọng và ủng hộ.
Ðường lối ngoại giao thì thọt, lén lút là một thái độ
hèn nhát. Ông Thủ Tướng Anh Gordon Brown sẽ tiếp Ðức Ðạt
Lai Lạt Ma khi ngài viếng thăm Anh trong Tháng Năm này. Ông theo
gót các vị thủ tướng Canada, Úc, Hungary, Bỉ, không chịu
để cho chính quyền Cộng Sản Trung Quốc dùng các quyền lợi
kinh tế để bắt bí họ. Năm ngoái, bà Angela Merkel, thủ tướng
Ðức đã bị giới kinh doanh và chính ngoại trưởng của bà
khuyên can, nhưng bà vẫn tiếp kiến Ðức Ðạt Lai Lạt Ma.
Sau đó, các chính quyền Bắc Kinh vẫn phải ký các hợp đồng
thương mại với các công ty Ðức! Không có lý gì những người
cai trị nước Việt Nam lại hèn nhát hơn chính quyền những
nước kể trên. Nhất là nước ta đã có một lịch sử hai
ngàn năm phải đương đầu với áp lực phương Bắc!
Chí
khí quật cường của người dân Tây Tạng đáng làm gương
cho tất cả các dân tộc bị áp bức. Nước Tây Tạng - đã
bị chiếm đóng từ hơn 50 năm nay, số người Tây Tạng ở
trên quê hương nay chỉ có 6 triệu, trong khi người Hán được
di dân tới đã lên 7 triệu rưỡi. Số người Tây Tạng sống
lưu vong khắp thế giới chỉ được vài trăm ngàn. Nhưng chúng
ta thấy dân Tây Tạng vẫn chưa “mất nước!” Dân tộc
Việt Nam vẫn tồn tại sau hàng ngàn năm đô hộ. An Nam Ðô
Hộ Phủ không tiêu diệt được giòng giống Việt Nam thì
Tây An Ðô Hộ Phủ cũng sẽ chịu thua trước sức đề kháng
của dân Tây Tạng. Nhất là khi họ được sự lãnh đạo
của một vị thánh nhân như Ðức Ðạt Lai Lạt Ma. Chúng ta
phải tham dự các cuộc biểu tình ủng hộ người Tây Tạng!
Ngô
Nhân Dụng
(Nhật
báo Người Việt)
03-23-2008
11:23:46