Phải
»Không« Mới Có Thể »Có«
Phật
pháp giảng »Không« là phải »không« các chấp trước, »không«
các hai bên, »không« các giả tướng, »không« các đối đãi,
để lại cấp cho chúng ta một thế giới chân thật.
Lúc
tôi mới xuất gia, vâng lệnh thầy là Thượng nhân Chí Khai
đến Luật Học Viện Thê Hà học. Có một hôm, pháp sư Giác
Dân là Giáo thọ Quốc văn viết lên bảng mười chữ: »Dĩ
Bồ-đề vô pháp trực hiển Bát-nhã Luận«, bắt chúng tôi
lấy đó làm đề bài viết văn. Lúc ấy tôi mới mười hai
tuổi, từ khi đi học chưa hề nghe hiểu qua một câu kinh,
mà mười chữ này lại giống như Thiên thư, khiến tôi mò
chẳng nhằm bờ mé, chỉ đành đông sao tây chép, mơ mơ hồ
hồ mà nộp bài. Cho đến về sau, tôi trải qua bao thế sự
tang thương, lại nhiều lần giảng Tâm kinh và kinh Kim Cang,
ngay khi nhớ lại đề mục năm xưa, mới bỗng dưng đại ngộ:
»Bồ-đề vô pháp« là »không«, »trực hiển Bát-nhã« là
»hữu«, đúng ý nghĩa của câu nói chính là »phải không,
mới có thể có«.
Người
trên thế gian thường thường đem »không« và »có« chia thành
hai vật chẳng đồng, cho rằng cái »không« chẳng phải là
»có«, cái »có« chẳng phải là »không«. Nhưng khi Phật
giáo giải thích chân lí vũ trụ nhân sinh, nhận là »không«
rồi, mới có thể »có«; chẳng không thì chẳng có. Ví như
tách trà không mới có thể đựng nước, ví da không mới
có thể bỏ tiền, nhà cửa không mới có thể có người ở,
đất đai không mới có thể xây lầu, thậm chí lỗ mũi không
mới có thể hô hấp, lỗ tai không mới có thể nghe tiếng,
cái miệng không mới có thể nhai nuốt, bao tử, ruột không
mới có thể chứa thức ăn, chẳng »không« làm sao »có«
được chứ?
Không,
sự thực là chân lí có tánh kiến thiết rất giàu có, chỉ
vì rất nhiều người hiểu lầm ý nghĩa của »không«, thậm
chí cho rằng trời cũng không, đất cũng không, thế gian cũng
không, là một sự việc đáng sợ biết bao! Kì thực, »không«,
nghe dường như là chẳng có gì cả, nhưng hư không chẳng
phải là bao la vạn tượng, ưng có đều có đó sao? »Không«,
nhìn dường như là không hình không tướng, nhưng hư không
vào vuông thì vuông, vào tròn thì tròn, chẳng phải là có
đủ công dụng đối đãi siêu việt, không chỗ nào chẳng
có tướng đó sao?
»Không«
của Phật giáo, là dùng để thuyết minh: Sum la vạn tượng
đều là do nhiều thứ điều kiện họp lại mà thành, do đó
chẳng những trong vũ trụ không có sự vật nào tồn tại
độc lập, mà giữa đây kia đều có đủ quan hệ hỗ tương
dựa vào nhau mà sống còn. Quan hệ, điều kiện nói ở đây,
trong Phật giáo gọi là »nhân duyên«. »Trung Luận« của ngài
Long Thọ nói:
Các
pháp nhân duyên sanh
Tôi
nói tức là không.
Lại
nói: »Vì có nghĩa không, nên tất cả pháp được thành. Vì
không có nghĩa không, nên tất cả pháp chẳng thành«. Do đây
có thể thấy, Phật giáo giảng »không«, là muốn »không«
các chấp trước, »không« các hai bên, »không« các giả tướng,
»không« các đối đãi, để đem lại cho chúng ta một thế
giới chân thật. Nhân đây, »không« chẳng những không có
tánh phá hoại, mà lại là bản thể xây dựng vũ trụ nhân
sinh. Kinh nói: »Nếu muốn biết được cảnh giới Phật, nên
tịnh ý mình như hư không«. Chúng ta nếu như có thể triệt
ngộ lí »không«, khiến tâm lượng của chính mình rộng lớn
được như hư không, bèn có thể lí sự viên dung, sự sự
vô ngại.
Đức
Phật sau khi lên cung trời Đao Lợi thuyết pháp cho mẹ suốt
ba tháng, trở về nhân gian, đệ tử nghe tin này, tranh nhau
nghinh đón, Tỳ-kheo ni Liên Hoa Sắc vận dụng thần thông,
đến trước mặt đức Phật đầu tiên, cung kính lạy dưới
chân Phật và nói:
—
Đệ tử Liên Hoa Sắc là người đầu tiên tiếp đón Phật-đà.
Đức
Phật lại nói:
—
Người đầu tiên đến tiếp đón ta không phải ngươi, mà
là Tu-bồ-đề đang ở trong hang núi tại thành Vương-xá ngồi
yên quán không. Có thể thấy được chân lí »không« mới
là người chân chính thấy Phật-đà.
Lại
có lần, đức Phật trên hội Linh Sơn, cầm một hạt châu
như ý đổi màu, hỏi Thiên vương bốn phương:
—
Các ông nhìn xem hạt châu như ý này màu gì?
Thiên
vương bốn phương xem xong, có người nói là màu xanh, có người
nói là màu vàng, có người nói là màu đỏ, người thì nói
là màu trắng, Phật-đà bèn thâu châu như ý lại, rồi xòe
tay ra, hỏi bọn họ:
—
Hạt châu ma-ni hiện ở trong tay ta đây màu gì?
Các
Thiên vương không hiểu chỗ chỉ trong tâm Phật, không hẹn
mà cùng trả lời:
—
Bạch Thế Tôn! Trong tay Ngài hiện tại căn bản không có gì,
có bảo châu như ý nào đâu?
Đức
Phật bảo bốn Đại Thiên vương:
—
Ta đem châu thế gian tầm thường cho các ông xem, các ông đều
biết phân biệt màu của nó. Nhưng lúc bảo châu đích thực
ở trước mắt các ông, các ông lại nhìn mà chẳng thấy,
thật là điên đảo biết bao!
Đích
xác, người đời điên đảo, chấp trước cái có huyễn ảo,
mê mình theo vật, nhân đây, lúc có thu hoạch thì vui mừng
hớn hở, lúc có mất mát thì buồn rầu khổ não, lúc mọi
việc thuận lợi thì hưng phấn vô cùng, lúc gặp khó khăn
thì thất vọng gục đầu, tâm tính của chính mình hoàn toàn
bị ngoại cảnh dẫn dắt mà chẳng biết. Nếu như chúng ta
có thể nhận biết tất cả sự vật thế gian đều là vô
thường chẳng thật, dùng chân lí »không« để điều hoà
và thống nhiếp quan niệm đối đãi này, như thế bất kể
có cũng tốt, không cũng tốt; khổ cũng tốt, vui cũng tốt;
khó cũng tốt, dễ cũng tốt; vinh cũng tốt, nhục cũng tốt,
chốn chốn nơi nơi đều có thể làm đến »nên không chỗ
trụ mà sanh tâm kia« như trong kinh Kim Cang nói, thì bèn có
thể không đâu chẳng trụ, cuộc đời như thế không phải
là rất giải thoát tự tại sao?
Nhớ
lúc tôi vừa đến Đài Loan, trong mình không có một vật,
nhưng tôi không thấy nghèo, cũng không thấy khổ. Vì được
giáo dục trí huệ »không« của mười năm ở tùng lâm khiến
tôi cảm nhận một cá nhân không cần lấy vật chất dồi
dào làm đầy đủ, thử nghĩ trong bầu trời, trăng sao nhấp
nháy khả dĩ cho tôi tự do thưởng thức; trong công viên, cây
cối bông hoa chen chúc khả dĩ cho tôi mặc tình ngắm nghía;
ở phố chợ, đường sá khả dĩ mặc tôi bước đi; thiên
nhiên, chim, thú, trùng, cá khả dĩ tùy ý tôi kết duyên. Tôi
cảm nhận sâu xa sự giàu có của ba ngàn đại thiên thế
giới, lại từ đáy lòng cảm tạ đức Phật vĩ đại, Ngài
ngàn cay muôn đắng thể nghiệm ra lí »không«, để tôi có
thể tuân theo, học tập, bắt chước, hưởng dụng. Do tôi
có một trái tim »không« rỗng tiếp nạp tất cả, giờ giờ
khắc khắc đều đem thái độ cảm ân, biết đủ ra phục
vụ, dâng hiến. Kết quả vì chính mình mang đến rất nhiều
cơ duyên. Do tôi dùng một trái tim »không« linh động tiếp
đãi sự vật, nơi nơi chốn chốn đều đem pháp hỉ vô hạn
đầy lòng ra hoằng pháp độ chúng, kết quả vì Phật giáo
khai thác trời đất mới toanh. Tôi thể hội được chân đế
»phải không mới có thể có«, thực tại là kho báu cuộc
đời lấy hoài chẳng hết, dùng hoài không cạn.
Tôi
đã hiểu ra chính mình đến thế gian, là »không không« mà
đến.Sinh sống trên thế gian, là »không không« mà sống;
nhân đây tôi đối với sở hữu trên thế gian, cũng hiểu
là »không không« mà có. Năm 1947, tín đồ cúng dường tôi
một biệt thự hoa viên tinh tế để dùng tiến tu. Tôi lấy
tên là tinh xá Phổ Môn, đẹp thì đẹp, nhưng tôi không nhận
làm sở hữu của mình. Nhân đây, tôi vào năm 1957, »không«
bỏ cái phòng này rồi, ở phố Tam Trọng huyện Đài Bắc
thành lập nơi phục vụ văn hoá Phật giáo, vì văn hoá Phật
giáo mà nỗ lực, về sau nhân vì việc Phật sự hưng thịnh,
không đủ sử dụng, dời đến bên cạnh Viên Hoàn đường
Trung Chính phố Cao Hùng và phụ xây thêm một nhà Ấu Trĩ
Viện. Ba năm sau, có xét việc bồi dưỡng Tăng tài mới là
cơ sở căn bản của Phật giáo, tôi lại »không« bỏ phòng
xá yên tĩnh và ấm cúng trên mảnh đất hoàng kim này đến
Phật Quang Sơn hoang vu vắng vẻ. Theo lối này, đem »không«
gian nhỏ đổi lấy »không« gian lớn. Như nay sự nghiệp Phật
giáo được làm càng lúc càng lớn, đạo tràng Phật giáo
xây dựng càng lúc càng nhiều, nhưng tôi chẳng thấy lớn,
cũng chẳng thấy nhiều, thậm chí tôi chẳng thấy tự mình
»có«, nhân vì tôi nhận ra rằng tất cả những cái này đều
là sở »hữu« của đại chúng, tôi chẳng qua chỉ là một
nhân duyên trong đó mà thôi.
Thường
có người hỏi tôi:
—
Phật Quang Sơn có nhiều kiến trúc to lớn như thế, thậm
chí có viện chia ra hơn một trăm gian. Kinh phí to tát như thế
từ đâu ra?
Tôi
đều bảo họ:
—
Là từ »không« mà ra.
Lấy
ngay Phật Quang Sơn mà nói, nó vốn là một núi đất tre gai
mọc đầy cỏ hoang lấp chân, không có người nào chịu khai
khẩn, huống là nói chuyện ở, nhưng trải qua sự chai tay,
chai chân của đại chúng, một phen nỗ lực rồi, chẳng phải
là »trong không sanh diệu hữu« sao?
Phật
Quang Sơn sở dĩ có thể từ núi hoang trở thành thánh địa,
đúng như lí niệm mà lúc vừa mới khai sơn tôi đã đề xuất:
»Lấy không làm có, lấy lui làm tiến, lấy không làm vui,
lấy chúng làm mình«. Cũng như lúc khai quang ở Đại Phật
Thành, tôi nói pháp: »Lấy nước suối Tây Lai, chọn đá cát
Cao Bình, gộp sức người toàn cầu, xây dựng Đại Phật
tối cao«. Chính nhân vì là các duyên hoà hợp, do đó là nghĩa
»không« tạo thành; chính nhân vì tôi »không« không nghèo
thiếu, do đó đông tay nên việc, góp gió thành bão. Như nay
tại Phật Quang Sơn, có ba ngàn người sinh hoạt, ăn uống,
tôi đã không có điền sản ông bà để lại, lại không kinh
doanh buôn bán như thế tục, thậm chí cổ phiếu, bán trả
góp tôi đều dốt đặc cán mai, tôi chỉ là có lòng cất
chùa, an Tăng, lo cho người. Nhưng mà thật lạ lùng, bất kể
tôi đến đâu, đồ chúng đều rất sợ tôi nói một câu:
—
Tôi không muốn ở đây, tôi muốn đi!
Có
thể thấy nhân sinh thế sự đúng như Tâm kinh nói, không chỗ
được mà được mới là thật được. Từ sự vật có hình
có tướng mà tìm lấy, dù cho chiếm hữu cũng chẳng phải
thật có.
Trên
xã hội, nhân vì người không hiểu rõ Phật pháp mà hiểu
lầm nghĩa không, cố nhiên khó tránh khỏi, người đối với
Phật pháp hiểu biết nửa vời mà chỉ lầm nghĩa không, cũng
vẫn có nhiều người. Ví như có số người cho là tất cả
đều không, vô thường huyễn hoá, chẳng nên chấp trước,
do đó cái gì cũng chẳng còn; có số người hiểu được
tất cả đều không, phải kịp xa lìa sớm, chẳng nên tham
giữ, do đó chủ trương tự tu tự độ; thậm chí có số
người khoe khoang thế trí biện thông, đem nghĩa »không« làm
hoa tai mắt người. Kì thực, nếu như chấp trước vào cái
không chấp trước, chẳng phải cũng là một loại chấp trước
sao? Tham giữ sự thanh tịnh vô vi, cũng chẳng phải là một
loại tham giữ sao? Không biết vờ ra vẻ biết, lại không
phải là cách làm dối mình, dối người sao? Số người này
đã không cách gì tương ưng với chân lí »không«, lại làm
sao có thể »có« Phật pháp chân thật thọ dụng chứ?
Như
đức Phật, xuân hạ thu đông đều mặc một y phấn tảo,
cố nhiên thấy tự tại nhàn nhã, dù cho có khoác y đính vàng
của vua ban, cũng không mảy may kiêu ngạo. Đã có thể trà
thô cơm lạt qua ngày, cũng có thể dùng miếng ngon vật lạ;
đã có thể ăn dưới gốc cây, gội sương dầm gió, cũng
có thể an trụ lầu quỳnh điện ngọc; đã có thể chính
mình ở riêng rừng núi, cũng có thể cùng ở chung với bốn
chúng đệ tử; lúc được tôn sùng cúng dường trước sau
như như chẳng động, lúc bị người huỷ báng dèm pha cũng
không hầm hầm nổi giận. Đức Phật đối với phú quý bần
tiện, cùng thông được mất, thiện ác sạch nhơ, tốt xấu
cao thấp, đã chẳng bận tâm cũng không trôi xuôi theo đời.
Tùy cảnh ngộ mà an như thế này, đem tinh thần lí »không«
vào sinh hoạt thực tế chính là »sự giàu có« lớn nhất
của Phật giáo, cũng là di sản lớn nhất mà đức Phật để
lại cho người sau.
Bồ
Tát Đề-bà và những Cao tăng đại đức như đại sư Huệ
Tư…, tuy nhiều lần bị người ác độc hại, thậm chí bị
đặt vào chỗ chết, nhưng vẫn không giảm bi nguyện phá tà
hiển chánh, hoằng pháp độ sanh, từ những trước tác của
các ngài, chúng ta có thể biết được. Cái tinh thần »vô
duyên đại từ, đồng thể đại bi«, »nhẫn nhục vác nặng,
sanh tử nhất như« này, cũng đều là bắt nguồn từ sự
tu hành lâu dài đạt được trí huệ »không« của Bát-nhã.
Tôi
từng đã bị đồng đạo chèn ép, cũng từng bị giáo đồ
đạo khác phá hoại; tôi từng trải qua vô số lần gặp cản
trở, cũng từng qua nhiều lần bị người vu cáo mà trở thành
đối tượng của đơn vị điều tra an ninh, thậm chí nhân
vì bị hiềm nghi làm gián điệp mà nếm mùi lao ngục. Tôi
sở dĩ có thể không oán thù, không hối hận, không khuất
phục, không nhiễu loạn, nhiều lần ngã xuống đứng lên,
vượt hiểm như chơi, là nhân vì tinh thần vô ngã phụng hiến
của cổ Thánh tiên Hiền, trước sau như ngọn đèn sáng trong
bóng tối chiếu soi lên tôi, để tôi khởi lòng tin và dũng
khí vượt bực. Tâm kinh nói: Nếu có thể »chiếu kiến ngũ
uẩn giai không«, là có thể »độ nhất thiết khổ ách«,
thật chẳng phải lời hư dối.
Có
một học Tăng hỏi thiền sư Duy Khoan:
—
Đạo ở đâu?
Thiền
sư Duy Khoan đáp:
—
Chỉ ở trước mắt.
—
Sao con không thấy?
—
Vì ông có »ngã« do đó không thấy.
—
Con còn »ngã« nên không thấy; như thế, Thiền sư thì sao?
Ngài thấy rồi chăng?
Thiền
sư đáp:
—
Có »ngã«, có »nhân«, càng thấy chẳng được.
—
Nếu như không »ngã«, không »nhân«, thấy được chăng?
—
Không »ngã«, không »nhân« ai có thể thấy đạo chứ!
Chỗ
nói: »mượn giả tu chân«, trên thế gian, tất cả mọi sự
vật cố nhiên là huyễn hoá đều không, đối đãi nhau mà
có. Nhưng chúng ta cũng phải ở trong nhân sự mình người
duyên khởi tạm có này mà tu trì. Bằng không, làm sao thể
chứng chân đế »chân không chẳng ngại diệu hữu, diệu
hữu chẳng ngại chân không« được? Nhân đây, khi tham học
ở tùng lâm trong mười năm, tôi tuy lấy tham thiền đả toạ,
lễ Phật, niệm Phật làm công khoá của mình, cũng từng có
cảnh giới hồn nhiên vong ngã, mất cả thân tâm, nhưng tôi
chỉ đem tôn giáo quý báu này thể nghiệm sự chân tu thực
học vào trong sinh hoạt thực tế; hoàn toàn không vọng tưởng
vào núi đóng cửa thất. Tôi từng đã chích máu chép kinh,
cấm túc tịnh khẩu, quá ngọ không ăn, khổ hạnh làm việc,
nhưng tôi đều xem chúng là quá trình rèn luyện thân tâm,
hoàn toàn không chấp trước bất cứ việc gì trong đó. Tôi
từng thăm viếng, học hỏi ở các danh lam cổ sát, trải qua
luật, giáo, thiền, đối với việc tu trì chuyên môn của
từng tông tôi nhận rằng có chỗ hay để thâm nhập một
môn. Nhưng tôi vẫn chủ trương Phật giáo nhân gian, tám tông
cùng hoằng dương; cho dù tôi chịu sự giáo dục vô tình vô
lí, nhưng tôi về sau đối với đồ chúng của mình lại chọn
lấy phương thức »từ – nghiêm cùng trọng«.
Từng
có một vị cư sĩ tại gia hỏi thiền sư Trí Tạng:
—
Có thiên đường, địa ngục hay không?
Thiền
sư trả lời rằng:
—
Có.
—
Có Phật Bồ Tát hay không?
Thiền
sư vẫn đáp: »Có«.
Tóm
lại, bất kể anh hỏi cái gì, thiền sư Trí Tạng đều đáp:
»Có«.
Vị
cư sĩ này nghe xong, nói:
—
Lạ thật! Con đem vấn đề này hỏi thiền sư Kính Sơn, Ngài
đều nói: »Không«.
Thiền
sư Trí Tạng hỏi ông ta:
—
Ông có vợ không?
Cư
sĩ đáp:
—
Có.
—
Ông có con cái không?
Cư
sĩ vẫn đáp: — Có.
—
Thiền sư Kính Sơn có vợ không?
Cư
sĩ lại đáp:
—
Không có.
—
Thiền sư Kính Sơn có con cái không?
Cư
sĩ vẫn đáp: — Không có.
Thiền
sư Trí Tạng nghiêm trang nói:
—
Thiền sư Kính Sơn không có vợ con, do đó nói với ông »không«.
Ta nói với ông »có«, vì cư sĩ có vợ con mà!
Công
án giống như thế cũng phát sinh ngay với thiền sư Triệu
châu, người ta hỏi Ngài: - Con chó có Phật tánh không? Ngài
cũng lúc thì trả lời »không«, lúc thì đáp »có«. Đây
là vì chân lí chỉ có một, có – không chỉ là hai mặt của
chân lí, nhưng chân lí là do người mà khác, thiền sư nói
có hoặc nói không, chỉ là theo từng mặt bất đồng mà thuyết
minh chân lí có ở khắp nơi. Do đó, người thọ giáo cố
nhiên phải nên như »hư không«, tiếp nhận tất cả, mới
có thể tiếp thu học tập sự vật đã có. Người chỉ dạy,
cũng cần phải giống như »hư không«, có đủ mọi hình tướng
mới có thể đạt được hiệu quả của đồng sự nhiếp
thọ.
Trong
50 năm hoằng pháp sinh nhai, tôi đã lội khắp các sự nghiệp
Phật giáo: Giáo dục, văn hoá, từ thiện, cộng tu… tuy biết
rõ chuyên làm một loại có thể giảm thiểu nhân lực, vật
tư, nhưng tôi vẫn là nhiều hạng cùng làm. Tôi từng nhiều
lần vùng thôn quê dân dã bố giáo, cũng thường đến thành
thị đô hội hoằng pháp. Tôi chú trọng giáo dục thanh niên,
thiếu niên, cũng vì phụ nữ, người già mở lớp dạy học.
Tôi xếp đặt các loại hoạt động hiện đại, nhưng cũng
chẳng bỏ lơ pháp hội truyền thống. Mặc dù để trù tính
các thứ, ắt phải không từ rắc rối, động não không ngừng.
Nhưng thật như kinh Lăng Nghiêm nói: »Quy nguyên vô nhị lộ,
phương tiện hữu đa môn« – Về nguồn không hai đường
phương tiện có nhiều cửa. Chúng sanh chẳng phải ở trong
phương tiện nhiều cửa này mà được khải phát sao? Phật
giáo cũng chẳng ở phương tiện nhiều cửa này mà phát triển
sôi nổi sao?
Đến
nay tôi vì tuổi đã cao, mang theo thân già bịnh mới giải
phẫu, mỗi ngày đối mặt với hành trình đã sắp đặt đầy
ắp, nhưng tôi chẳng thấy bên thân có người, có việc, do
đó tôi có thể đồng thời giải quyết rất nhiều việc,
cũng có thể đồng thời tụ tập người bất đồng, thuyết
giảng đề tài bất đồng. Tôi chẳng thấy đến nơi này,
đến nơi kia, do đó tôi có thể nằm gối mà ngủ, cũng có
thể ngồi xe mà ngủ. Tôi có thể ở trên máy bay thuyết pháp,
cũng có thể ở trong tàu lặn khai thị. Có người hỏi tôi:
—
Có bí quyết nào mà có thể mặc tình tiêu dao như thế?
Tôi
thường đem chuyện thiền sư Đạo Thọ kể cho mọi người,
thuyết minh chỗ hay của lí »không« thuận theo tự nhiên,
thực tiễn:
Chùa
do thiền sư Đạo Thọ xây cất ở gần đạo quán của đạo
sĩ. Các đạo sĩ vì thấy chùa ở bên cạnh chịu không nổi,
do đó mỗi ngày đều tìm cách nhiễu loạn Tăng chúng. Lúc
thì hô phong hoán vũ, sái đậu thành binh; lúc thì gió thổi
điện xẹt, bóng ma chàng ràng. Quả nhiên không ít các Sa-di
nhỏ tuổi sợ quá bỏ đi. Thiền sư Đạo Thọ chẳng hề
sợ hãi, một mình ở đấy hơn mười năm. Cuối cùng pháp
thuật của đạo sĩ đã dùng hết sạch, chỉ đành bỏ đạo
quán, dời đi nơi khác.
Có
người hỏi thiền sư Đạo Thọ:
—
Bọn đạo sĩ pháp thuật cao cường, Ngài làm thế nào thắng
được họ?
Thiền
sư Đạo Thọ đáp:
—
Tôi chẳng có pháp thuật gì, chỉ dùng một chữ »không«
thắng họ thôi.
—
»Không«, làm sao có thể thắng họ được chứ?
—
Bọn họ có pháp thuật, »có« là có hạn, có cùng, có tận,
có lượng, có bờ mé; còn tôi không pháp thuật, »không«
là không giới hạn, không cùng, không tận, vô lượng, vô
biên. Do đó cái »không« của tôi biến hoá, phải hơn cái
»có« của bọn họ biến hoá.
Tại
đây xin khuyên người đời: »Có« thì có được, có mất,
»có« là cái có hạn, có ngại. Nhân đây tìm cái »có« chân
thật, chẳng thể tìm trong cái »có« hư ảo. Nếu như anh
có thể có tư tưởng »không«, dù cho gặp nguy nan bách hại,
cũng chẳng có mất mát, ngược lại càng có thể hiển xuất
chí khí lỗi lạc của anh. Đây có thể so với việc rút dao
chém nước, không cách gì ngăn trở dòng sông trôi chảy. Nếu
như anh có thể ôm giữ thái độ »không«, dù cho sinh hoạt
ngay trong ngũ dục lục trần, cũng không bị ảnh hưởng, ngược
lại càng có thể thể hội ra sự hàm chứa phong phú bên trong.
Đây bèn như mặt gương không bụi, có thể rõ ràng ánh hiện
vạn vật. Nhân vì chỉ có »không«, mới có thể »có« đấy!