Kiểm Tra
Tâm Của Mình
Nếu
như không thường kiểm tra tâm mình, đâu thể chiến thắng
những tâm ma tham, sân, si?
Do
đó, kiểm tra tâm mình, thực tại là công khoá phải làm hằng
ngày của chúng ta.
Tiên
sinh Trần Lí An, Tiền giám sát viện trưởng là một Phật
giáo đồ thuần thành, tôi từng ủng hộ ông ta tranh cử Tổng
thống. Ông thường giảng Phật pháp trên đài tiếng Hán,
chủ đề »Kiểm tra tâm của mình«. Câu này gây ấn tượng
sâu sắc đối với tôi, vì tôi suốt đời ở ngay trong »kiểm
tra tâm chính mình« mà có được vô hạn trưởng thành.
Người
bây giờ mắc bệnh phải đến bệnh viện »kiểm tra« thân
thể, nhà cửa dột nước phải kiếm người chống dột đến
»kiểm tra«, xe hư phải đưa đến ga ra »kiểm tra«, cơ khí
không chạy phải mời thợ cơ giới đến »kiểm tra«. Mục
đích chủ yếu của »kiểm tra« là phát hiện bệnh ở chỗ
nào, mới có thể cải tiến, đến như nội tâm của ta mắc
bệnh đã nhiều, nếu không thường kiểm tra, sao có thể chiến
thắng những tâm ma phiền não, tham, sân, ngu si, kiêu, mạn,
tật đố…? Do đó, thường kiểm tra tâm mình, thực tại
là công khoá phải làm hằng ngày của chúng ta.
Thường
thường có một số học sinh đến tìm tôi, bày tỏ những
phiền não của họ, tôi đều bảo:
—
Trước hết con hãy kiểm tra tâm chính mình.
Đối
phương lại nói:
—
Người khác coi thường con, con kiểm tra tâm mình dùng làm
gì?
Có
đồ chúng cứ không cách nào ở yên, tôi cũng nói:
—
Trước hết ông phải kiểm tra tâm của mình.
Họ
trả lời:
—
Thầy không bảo con hiểu rõ hoàn cảnh thế nào, biết người
việc cho rõ ràng, lại bảo con kiểm tra tâm mình để làm
gì?
Bọn
họ không hiểu rằng cần phải kiểm tra tâm của mình, sẽ
cho mình một cơ hội chấn chỉnh bản thân để có thể xử
thế được trôi tròn. Nhưng vấn đề là thường thường
người ta không chịu nhận lỗi, mà trên sự thật, lỗi lầm
của người thì rất là nhiều, như ngu muội, thủ lợi, chấp
trước, thành kiến, so đo… Chỉ vì không chịu kiểm tra tâm
mình, do đó mới không cách nào an tâm. Đây thật giống như
xe hơi, máy bay bản thân có vấn đề, mà anh không chịu kiểm
tra vấn đề hiện có, không chịu sửa chữa chỗ hư, trên
sự thật xe hơi »đề« không nổ, phi cơ cũng không cách gì
bay lên trời được, anh lại làm gì được?
Gần
đây nhất, có một đồ chúng thỉnh tôi chỉ dạy, vì anh
ta ở phân viện đạo tràng khác làm việc không được, tâm
lí rất khổ não, tôi bảo anh ta:
—
Đây là vì con không »kiểm tra tâm của mình« do đó không
hiểu rõ được vấn đề của mình, cũng không biết rõ mình
sai chỗ nào, không biết rõ sự tận tình khuyên bảo của
Thầy, đương nhiên sự hiểu rõ Phật pháp lại là việc bàn
chẳng nổi.
Chúng
ta nên tự hỏi mình một câu trước: »Chúng ta có hiểu rõ
trong tâm mình có gì không?«. Phật giáo nói »Trong tâm có
Phật«, nhưng Phật trong tâm anh có phát huy tác dụng không?
Ngay lúc giặc trộm trong thân làm trái gây thù, anh có bắt
được nó chăng? Ngay lúc nước trong hồ tâm bẩn thỉu quá
thể, anh có biện pháp làm sạch nó không? Ngay lúc ma quân
tham sân si cướp bóc pháp tài trong tâm mình, anh có vũ khí
giới định huệ để chiến thắng chúng không? Ngay lúc khỉ
vượn trong tâm nhảy nhót không dừng, anh có dây nhợ ngũ
căn ngũ lực để trói chặt nó không? Sở dĩ các thiền sư
trong quá khứ đã giảng »minh tâm kiến tánh« là rất có
đạo lí, vì có tâm, tâm không sáng như gương bị phủ tro
bụi, không thể nhìn rõ thực tướng; có Phật tánh, thấy
không được Phật tánh, giống như vàng ròng chôn trong bùn
cát, không cách gì làm chói mắt.
Năm
1953, tôi thành lập »Phật giáo ca vịnh« ở Nghi Lan, thường
đem họ ra ngoài hoằng pháp, trong đó có một đội viên tốt
nghiệp ở học viện Quốc Lập Âm Nhạc, thanh âm và khí chất
của cô ta đều rất tốt. Có lần, cô ta không theo kế hoạch
dự định thời hoằng pháp của tôi, đến giờ đổi một
bài ca khác. Lúc đó tôi quá sức giận, lập tức hạ lệnh
cho cô ta trở về. Nhưng đến tối lúc sắp đi ngủ, tôi »kiểm
tra lại tâm mình«, lại thầm thầm tự trách, vì cô ta tuy
chẳng giữ sự ràng buộc của đoàn đội, cố nhiên phải
bị trách cứ, nhưng tôi cũng không nên chấp trước cứng
cỏi thái quá. Có nhiều sự tình, nếu như một hoà hai sai
không nhiều, đây và kia có lúc có thể thay thế, không nhất
định chấp một bỏ hai, phải thế này, không được thế
kia; nếu không, không những làm cho người khác không có không
gian cứu vãn, cũng khiến mình bị ép vào chỗ chết, thật
là khổ làm sao!
Hơn
ba mươi năm trước, tôi thiết lập tinh xá Phổ Môn ở Tân
Bắc, có một tín đồ phát tâm, đem theo một bé gái học
Ấu trĩ viện, đến nấu cơm giúp tôi. Một hôm, cô ta đi
mua thức ăn, vừa ra khỏi cửa không lâu, con gái nhỏ của
cô ta khóc »oa, oa« lên, có đến một hai phút. Mắt thấy
một ngôi Phật đường yên tĩnh trang nghiêm bị tiếng khóc
của nó phá vỡ, tôi cầm gậy đến làm bộ đánh nó, một
mặt mắng: »Mày dám khóc hả!« Nó lập tức nín ngay, mở
to mắt nhìn tôi, làm tôi ngược lại bất an. Tôi ngay đó
»kiểm tra tâm mình«, nghĩ đến nó tuổi còn nhỏ, thấy mẹ
nó bỏ nó mà đi, khóc là vũ khí duy nhất để kêu đòi, mà
tôi là người lớn lại dùng uy thế của cây gậy để áp
bức nó, nói gì đi nữa cũng không đúng. Do đó về sau, ngay
lúc tôi gặp tình huống tương tợ, bèn biết dùng tâm khoan
dung mà nhìn sự khóc lóc ồn náo, dùng lời lẽ an ủi vỗ
về thay thế trách mắng.
Hơn
ba mươi năm trước, lúc mới xây dựng Phật Quang Sơn, thâu
nhận nhiều Sa-di, họ mười phần nghịch ngợm phá phách,
thầy giáo ai cũng đau đầu đau óc, tôi cũng từng nghĩ dùng
phương thức nghiêm phạt, nhưng nghĩ lại chính mình lúc làm
Sa-di, chẳng lẽ lại không nghịch ngợm phá phách sao? Chỉ
là giáo dục tùng lâm lúc ấy lấy vô lí đối lại hữu lí,
cứ dùng đánh mắng để áp chế tâm lười biếng chậm chạp
của học Tăng, tuy nói những việc ấy có thể thành tựu
đạo nghiệp của tôi, nhưng có bao nhiêu người được như
thế? Từ xưa đến nay, tâm trẻ con rốt cuộc là ngây thơ
hồn nhiên, mà hiện tại thời đại không đồng, tôi chẳng
thể dùng tâm »con dâu nhiều năm chịu đựng thành bà gia«
để đối đãi người khác. Sau khi »kiểm tra tâm mình« rồi
, tôi chẳng những hiểu rõ tâm tình của Sa-di hơn các thầy
khác, để tùy thuận dung thông. Ngay cho là học sinh đã lớn
phạm lỗi, chỉ cần không phải lỗi lầm ác độc ngược
với tình lí thái quá, tôi đều có thể dùng sự rộng lượng
bao dung mà tiếp nhận, sau đó mới giáo dục bằng cách từ
từ dạy dỗ khéo cho bọn họ.
Lúc
chùa Tây Lai ở Mĩ sắp khánh thành, tôi từ Đài Loan xa xôi
qua tham gia, thấy bọn đệ tử ào ào như ong hớn hở đi ăn
»pizza‹, »han-bao« trong lòng rất bực bội, do đó đã nghiêm
minh cấm chỉ trong một lần đồ chúng họp hội nghị, nhưng
nghe nói lại có người lén mua ăn, tôi biết đây là tôi không
đúng, vì ở nước Mĩ, làm sao có thể không ăn thức ăn của
Mĩ? Về sau, có một lần tôi đến Mĩ hoằng pháp, trước
khi lên đường, đồ chúng Nghi Lan cúng tôi một hộp sữa
đậu hũ tự chế, tôi mang theo nó đến Mĩ, mỗi lần khi mời
khách, bèn cầm ra làm món ăn dặm, kết quả vèo một cái
hết trơn, so với mấy món ăn tinh tế ngon lành đặc biệt
trên bàn lại được hoan nghinh hơn. Tôi bắt đầu kiểm tra
tâm mình, nghĩ lại mình ở Nghi Lan mấy mươi năm, cũng chẳng
hoan hỉ những món dưa cải, bánh mè, bánh cam, bánh mè nướng…,
về sau mắc bệnh tiểu đường, biết rõ không thể ăn ngọt,
và dưa muối quá mặn, nhưng có lúc lại cứ theo đó ăn. Hiện
tại đồ chúng đến quốc gia Âu Mĩ, thích thú những món
ăn kiểu Tây, cũng chẳng phải là việc đáng trách lắm, hà
tất phải đòi hỏi nghiêm khắc như thế? Qua lần chuyển
niệm này, sau chỉ cần không phải là tham ăn quá phận lắm,
tôi đều lờ đi giả vờ không thấy. Về sau khi khai hội
ở Mĩ, tôi lại đem »pizza«, »han-bao« làm món điểm tâm
chiêu đãi nhân sĩ dự hội, mọi người mừng rỡ nói tôi
rất thông đạt sự lí nhân tình, kì thực đây đều là cảm
tưởng do một phen »kiểm tra lại tâm mình«, đem tâm so sánh
tâm mà được.
Đối
với một số người đem món ăn chay chế giống như món mặn,
tôi cũng từng có lần rất khó chịu, cho rằng ăn chay là
để nuôi lớn tâm từ bi, nếu như đem tâm lí ăn mặn để
ăn chay, thì không rốt ráo. Do đó tôi mỗi lần trông thấy
trên bàn có gà chay, vịt chay, cá chay, thịt chay, thịt quay
chay, cá lóc chay… đều một mực không ăn. Nhưng có một
hôm, tôi thấy tín đồ có vẻ ưa ăn không thôi, đột nhiên
nghĩ ra: Người mới vào cửa Phật, trong nhất thời không
cách gì sửa trừ tập khí cũ, do đó có nhu yếu này. Chỉ
cần trong tâm của chính mình không có gà vịt, thịt cá là
tốt rồi, hà tất phải chán ghét ư? Có một lần tôi tiếp
bác sĩ Kim, người kiểm tra Bối Nhĩ Tưởng đến Đài Trung
thăm Chủ tịch tỉnh Lâm Dương Cảng. Lâm chủ tịch đặc
biệt bày một bàn tiệc đãi bác sĩ Kim. Tôi cũng có hai dãy
thức ăn chay trên cùng bàn. Nếu như tôi cứ kiêng dè cự
tuyệt, thì là bày tỏ trong lòng có »thịt« rồi, không phải
đã phạm lỗi »năm mươi bước cười một trăm bước« sao?
Sau khi »kiểm tra tâm mình«, tôi phát giác: Cái mà vốn cho
là thanh tịnh, kì thực là cái không cứu cánh; cái mà vốn
cho là nhiễm ô, lại chính là phương tiện độ chúng. Chỗ
nói »mạt sắt làm mắt bệnh, mạt vàng cũng làm mắt bệnh;
mây đen che mặt trời, mây trắng cũng che mặt trời«. Nhân
duyên thuận nghịch đều là Phật đạo, sự lí thiện ác
dùng nó thì được pháp, khả dĩ thành phương tiện độ sanh,
tôi phải dùng ánh mắt siêu việt hơn để đối xử thế
gian này.
Hơn
hai mươi năm trước, Vương tiên sinh xưa nay công tác ở Công
ty Điện lực ở Nghi Lan, sau khi đến Phật Quang Sơn, cảm
thấy sinh hoạt tốt đẹp của đời sống ở chùa, do đó
muốn cô gái thiên kim vừa tốt nghiệp đại học của ông
cũng đến phục vụ Dục Ấu Viện Đại Từ trên núi. Vương
tiểu thư lúc vừa mới đến, đột nhiên chuyển đổi một
hoàn cảnh dậy sớm, ăn chay khác hẳn, hoàn toàn cảm thấy
không quen. Chẳng bao lâu, bèn thưa với cha mẹ định đi làm
ngoài xã hội. Cha mẹ cô ta lại khuyên răn hết lời: »Xã
hội giống như địa ngục, ngàn vạn chớ nên đi!«. Cô ta
chạy tìm tôi nói rằng:
—
Sư phụ! Dù cho xã hội là địa ngục, cha mẹ cũng nên để
con đi xem!
Tôi
đem tâm mình suy, nghĩ lúc mình còn nhỏ, cũng chẳng hướng
về sinh hoạt tự do tự chủ đó sao? Do đó lập tức xin vợ
chồng Vương tiên sinh giùm cô ta, nhờ cậy họ cho con gái
làm việc trên xã hội. Về sau, tôi thấy cô Vương tiểu thư
vui vẻ khi sống trong xã hội, thầm cảm nhận rằng một người
chỉ có kiểm tra lại chính tâm mình, mới có thể hiểu rõ
người khác.
Tôi
từ nhỏ đã trải qua cuộc sống thanh bần, mới đến Đài
Loan không có một đồng một chữ, nhưng tôi vẫn nhận là
chính mình có thể chịu đói chịu khổ, chứ nhất định
không để đám thanh niên theo mình ra ngoài giảng pháp cũng
cùng chịu khổ. Mỗi lần mua một vật gì quá mắc, tôi định
trả giá, rồi tự nghĩ: Người bán hàng cực khổ kiếm tiền,
cũng vì nuôi sống gia đình, nếu như ai cũng định trả giá,
bảo họ bớt một chút, thì sinh hoạt của họ nhờ vào đâu?
Như thế sau khi kiểm tra tâm của mình, tôi chẳng những rất
hoan hỉ đưa tiền, mà còn nếu như đối phương bán thức
ăn chay, giày dép Tăng hoặc sách vở văn vật Phật giáo, tôi
đều chủ động trả thêm tiền để họ lời nhiều một
chút, hi vọng kiểu này có thể khích lệ nhiều người đến
cung ứng vật phẩm Phật giáo, cũng vì Phật giáo đồ mà
mang đến nhiều phương tiện hơn.
Lúc
đầu tiên mời người khác đến giúp tôi làm việc thường
thường vì làm không được hoàn mĩ, tự mình lại phải thu
thập cho thoả đáng, lấy làm khổ não; nhưng về sau tôi nghĩ:
Người ta không phải mới một lần bắt đầu mà có thể
vai gánh vật một trăm cân, với lại mỗi người có chỗ
sở trường không đồng, việc gì nếu như đòi hỏi hoàn
mĩ thái quá, chỉ là luống tự làm khổ não mình, khổ não
người. Tôi sao chẳng từ công tác đơn giản lúc đầu giao
phó nhiệm vụ, một mặt tăng gia lòng tin của đối phương,
một mặt quán sát năng lực của họ? Tôi giữ gìn lí niệm
này, chẳng những huấn luyện được nhiều người làm công
quả, mà lại có không ít người theo tôi đi vào hàng ngũ
hoằng pháp lợi sanh. Đến nay tôi rất may mắn là chính mình
có thể có tập quán kịp thời »kiểm tra nội tâm«.
Nhiều
năm về sau, chụp hình đối với tôi mà nói hoàn toàn là
một việc khổ sai, vì bất kể nơi nào lúc nào, hàng tín
đồ chỉ cần trông thấy tôi, là xúm xít chạy đến, yêu
cầu chụp hình chung, người này chụp xong, lại có người
khác đến lấp vào chỗ trống, thật chẳng dễ cùng họ chụp
xong, lại phải cùng cha mẹ họ chụp chung, sau đó cùng vợ
con họ chụp chung, tấm này qua tấm nọ, chụp hoài chụp huỷ.
Lúc ban đầu tuy nghĩ đến nhu yếu của đồ chúng, tôi thầm
nhẫn chẳng nói, nhưng trong lòng rất miễn cưỡng. Sau này,
lúc tôi cùng với các giới lãnh tụ họp mặt. Thấy đồ
chúng tranh nhau chụp hình với chúng tôi, lại từng người
cùng với các danh nhân quốc tế này chụp chung, tôi chẳng
khỏi sanh lòng hổ thẹn, nghĩ đến trên thế giới này chẳng
phải chỉ có một mình cá nhân tôi nhẫn nại chụp hình,
tôi lại tính làm gì? Sau khi kiểm tra tâm mình, tôi chẳng
những vui vẻ cho phép người khác chụp hình chung, có lúc
lại vì họ chọn vị trí, định khoảng cách, mỗi lần thấy
mọi người có vẻ mặt vui tươi, tôi cũng đồng cảm mà
hân hoan.
Quá
khứ, mỗi năm đến ngày sinh nhật, tôi đều nổi giận một
cách không hiểu nổi, xong việc thường thường buồn bực,
vì sao mà lại như thế chứ? Rồi tôi đi xem xét sự kiện
này nhận cho rõ ràng, mới biết là vì xem thấy việc đồ
chúng vì tôi, vắt hết tim óc, nhọc thầy động chúng, khiến
người thêm rất nhiều phiền phức, trong lòng rất băn khoăn.
Tâm niệm vi tế này nếu không tử tế phản tỉnh, rất khó
biết đến. Một hôm, tôi đột nhiên có chỗ ngộ: Tôi không
thích người khác vì tôi thế này, vì tôi thế nọ, là cách
nghĩ của riêng tôi. Nhưng đồ chúng rất thích vì tôi bận
rộn, tôi hà tất cứ chấp vào nguyên tắc của mình, để
người buồn khổ? »Tâm của mình« trải qua một phen »kiểm
tra« rồi, bèn có thể xử lí viên dung. Như ngày sinh nhật
thứ 60, tôi mời tín đồ sáu mươi tuổi đến núi, để mọi
người đồng hưởng pháp lạc, tăng trưởng phước thọ,
tự biết rất có ý nghĩa. Năm ngoái, khi mừng sinh nhật 72
tuổi, tôi chẳng những đem »Phật Quang Thái Căn Đàm« mới
viết tặng cho những người đến chúc mừng, mà còn đem bao
đỏ chuyển tặng Đại Học Phật Quang, thay mọi người tạo
công đức ban thưởng học sinh, càng cảm thọ lạc thú sanh
mạng kéo dài bất tận.
Tôi
từ nhỏ rất chú trọng oai nghi của chính mình, cho đến hiện
tại, đi đứng nằm ngồi vẫn có thể giữ gìn đầu ngẩng
ngực ưỡn. Chỉ là tùy theo tuổi tác già cả, lại thêm mổ
năm lần, bước đi có hơi chậm chạp, kì thực tôi lại có
thể lên xuống thang lầu. Nhưng mỗi lần đến đâu hoằng
pháp, tín đồ hễ trông thấy tôi, đều hoan hỉ đến nâng
dắt, khiến tôi chẳng được tự tại, nhất là đại đa
số chẳng biết chỗ quan trọng. Mỗi lần tôi xuống lầu,
họ lại nâng cánh tay của tôi lên cao, khiến tôi phải ra
sức thêm; mỗi lần tôi lên lầu, họ thiếu điều muốn khiêng
tôi lên, khiến tôi càng thêm khổ sở. Chẳng qua nghĩ đến
tín đồ xem tôi là trưởng bối, người trên, thậm chí có
người còn gọi tôi là »ông già«, để cho họ dìu nâng một
chút, trong lòng họ rất vui vẻ mà tôi cũng chẳng mất mát
gì, do đó chẳng kể nhục thể cảm giác thế nào, đối với
lòng lành ý tốt của họ, tôi đều biểu lộ sự cảm tạ
từ nội tâm. Theo lối »kiểm tra tâm mình« như thế, tôi
thầm thầm thể hội trên thế gian không có sự tình nào vui
vẻ hay không vui vẻ, có thể đem cái vui vẻ của người khác
làm sự vui vẻ của chính mình, để mọi người đều có
thể rất hoan hỉ, không phải là rất tốt sao?
Tôi
thường một mặt viết thơ, sửa bài, một mặt tai nghe mời
dạy, một mặt phê công văn, một mặt trả lời vấn đề,
ngay cho khi nghỉ dạy hay đi trên đường, cũng đều là có
người vây quanh hỏi cái này, cái nọ. Tóm lại, mỗi ngày
chỉ cần tôi mở mắt ra, là phải thân tâm toàn phó vũ trang,
sáu căn cùng dùng, dần dần năm tháng chẳng đợi người,
đối với loại công tác trùng điệp này cảm thấy phiền
phức chẳng an. Mỗi khi định đưa ra kiến nghị lại nghĩ
đến mình quá khứ bất kể ngoại cảnh rối ren thế nào,
cũng đều an nhiên tiếp nhận, vì sao tuổi càng lớn, lại
tu dưỡng sai đi? Mỗi lần »kiểm tra tâm mình« rồi, đối
với đồ chúng rất có thể bao dung. Nhân đây mệt nhọc thế
nào cũng lại có thể phát sanh lực lượng vô bờ. Do đó
có thể thấy tâm linh như nhà máy phát điện, vĩnh viễn có
nguồn năng lượng bắn ra không cùng.
Tôi
mỗi ngày không ngừng »kiểm tra tâm mình«, từ đó phát hiện
một nguyên tắc xử sự quý báu: »Bạn đúng tôi sai, bạn
lớn tôi nhỏ, bạn vui tôi khổ, bạn có tôi không«. Nhiều
năm qua tôi đem bí quyết này cùng chúng chung sống, không ngờ
lại được bác sĩ Triệu Ninh khắc bên phải ghế ngồi. Tháng
12 năm ngoái (1998) tôi chủ trì buổi giảng Phật học tại
Quốc Phụ Kỉ Niệm Quán, gồm ba ngày. Mỗi ngày đều mời
các nhân sĩ nổi tiếng trên xã hội đến cùng giảng »Phật
Quang Thái Căn Đàm«, có bác sĩ Triệu Ninh nổi tiếng »danh
chuỷ« (miệng lưỡi sắc bén) cũng là một trong số khách
quý nhận lời mời. Ông lấy đây làm đề tài, thuyết một
đoạn kinh nghiệm của chính mình, khiến người cảm động:
Có
một hôm, bác sĩ Triệu vừa diễn giảng xong, đi ra khỏi hội
trường chuẩn bị lái xe về nhà, kết quả một chiếc xe
taxi xông ra đụng vào xe ông, rõ ràng là tài xế này chính
mình đã sai rồi, lại còn há miệng mắng lớn:
—
Ông muốn chết hả?
Bác
sĩ Triệu cũng trả lời:
—
Anh mới muốn chết!
Tài
xế nói liền:
—
Ông ra đây!
Bác
sĩ Triệu nói:
—
Ra thì ra!
Đương
lúc họ tức tối mở cửa xe định bước ra thì học sinh
Cao Trung từ hội trường bước ra, thấy bộ dạng vung kiếm
dương cung của họ liền há hốc miệng thất kinh. Bác sĩ
Triệu lập tức »kiểm tra tâm của mình« tự nhủ thầm:
»Vừa rồi mi vừa ở trên đài giảng phải làm sao xử lí
quan hệ với người, tại sao hiện tại gặp sự tình này
lại có bộ dạng khác?« Rồi lập tức đổi thái độ, cúi
đầu nói với người tài xế:
—
Xin lỗi! Tôi lầm rồi! Tôi sai rồi!
Người
tài xế nghe xong, trước tiên ngạc nhiên, rồi đổi thái độ
khiêm tốn, đưa hai tay ra nắm chặt ông, nói:
—
Tôi chẳng tốt! Tôi mới chẳng tốt!
Một
trường can qua sùng sục chực phát bèn chuyển thành hữu nghị
kiểu ngọc ngà tơ lụa.
Trên
lịch sử, vì có thể »kiểm tra tâm mình« mà trong một niệm
chuyển hoá cảnh giới, thậm chí thành then chốt thắng bại
là chuyện không thể kể xiết. Như Đại tướng Liêm Pha nước
Triệu vì có thể »kiểm tra tâm của mình«, chuyển tâm cống
cao ngã mạn thành khiêm hư, nhún nhường hướng về Tể tướng
Lạn Tương Như mang gai chịu tội, từ đây chẳng những mở
hết hiềm hận cũ, mà nước Triệu do sự hoà hợp của hai
người, đồng mưu việc nước mà thành cường quốc đương
thời. Đại phu Trâu Kỵ nước Tề chẳng những có thể »kiểm
tra tâm mình«, không mê hoặc bởi lời xiểm mị dâm tà của
thê thiếp và khách đến thăm, lại lấy đây để can ngăn
Tề Tuyên Vương:
—
Thần thực tại không đẹp bằng Từ Công, nhưng vợ thần
yêu thần, tỳ thiếp thần sợ thần, khách của thần có việc
nhờ thần, đều nói thần đẹp như Từ Công. Hiện tại,
đất nước Tề rộng ngàn dặm, có 120 thành, phụ nữ trong
cung cùng những người tả hữu thân cận ai cũng yêu vua, quan
trong triều đình ai cũng sợ vua, người trong nước ai cũng
mong cầu ở vua. Xem kiểu này, vua bị che mờ rất sâu rồi!
Tề
Tuyên Vương nghe xong, cũng lập tức »kiểm tra tâm của mình«,
liền hạ lịnh:
—
Hễ ai có thể can gián lỗi lầm của Hoàng đế, bất kể
triều thần hay bình dân đều được trọng thưởng.
Sau
đó, mỗi ngày trong cung vua đầy ắp người can gián. Sau mấy
tháng, người can ngăn giảm dần. Sau một năm, lỗi lầm sửa
chữa không còn sai nhiều, lại cũng chẳng có người nào đến
can, mà nước Tề từ đây thành một bá chủ trong thời đại
Xuân Thu Chiến Quốc.
Phật
giáo rất coi trọng công phu tâm địa, kinh nói: »Vì trị tất
cả tâm, nên nói tất cả pháp; nếu không tất cả tâm, đâu
cần tất cả pháp?«. Cổ Đức cũng nói: »Trăm ngàn pháp
môn, chẳng lìa nguồn tâm«. Giống như Tứ niệm trụ, Chỉ
quán song tu… mà cửa Phật đã nói, đâu cũng đều muốn
chúng ta tùy thời tùy chỗ »kiểm tra tâm của mình«. Phương
pháp gốc thẳng nguồn trong này, chẳng biết hoá độ bao nhiêu
người, nhưng ví dụ nổi bật nhất như Châu Lợi Bàn Đặc
ngu muội chóng quên, nhờ »phủi bụi quét rác« mà kiểm tra
tâm mình, cuối cùng chứng ngộ quả A-la-hán, Ương-quật-ma-la
giết người vô số muốn đuổi theo giết Phật, mà không
cách nào theo kịp, ngay khi nghe Phật nói một câu »Ta đã dừng
lại rồi, còn ngươi chẳng dừng«. Ông ta lập tức »kiểm
tra tâm mình«, liền sụp lạy dưới chân Phật sám hối lỗi
trước. Từ đó thế gian bớt được một ma vương giết người,
trong cửa Phật lại nhiều thêm một bậc long tượng độ
chúng. Có thể thấy »kiểm tra tâm mình« là trọng yếu biết
bao nhiêu! Nhất là đang lúc vinh quang đến, nếu không thể
»kiểm tra tâm mình« thì tường cao ngã mạn sẽ ngăn mất
tầm nhìn của chính mình. Ngay lúc phiền não xảy đến, nếu
như không thể »kiểm tra tâm mình«, lửa bùng của sân giận
sẽ đốt tiêu công đức của chính mình. Ngay lúc ngoại cảnh
rối ren, nếu như không thể »kiểm tra tâm mình«, nước lũ
tham dục sẽ làm chìm đắm ý chí của chính mình. Ngay lúc
được mất lo lắng, nếu như không thể »kiểm tra tâm mình«,
gió tà nghi kỵ sẽ thổi sụp lí trí của chính mình. Do đó,
giờ giờ khắc khắc chúng ta đều phải cần cù tận tuỵ
»kiểm tra tâm mình«, mới có thể thấu rõ nhân duyên, cân
nhắc khinh trọng, biết chỗ lấy bỏ, lợi mình lợi người.