Trọng Yếu
Của Nhân Học
»Nhân«,
phải trải qua sự từng trải việc người mới có thể trưởng
thành.
»Nhân«,
phải nghĩ đến sự tồn tại của người khác mới có thể
rộng mở.
»Vô
duyên đại từ – đồng thể đại bi«, ắt là cảnh giới
tối cao giữa »người« và »người«.
Tháng
11 năm 1994, tại đạo trường Phật Quang Sơn Đài Bắc cử
hành hội nghị học thuật của hai bờ eo biển, tôi đáp lời
mời cùng các nhà học giả toạ đàm. Trong bàn có một vị
giáo sư nói, trước mắt, Trung Quốc Đại Lục có một nhóm
học giả chuyên môn nghiên cứu »Nhân học«.Ông ta là một
người trong đó.Thì ra, Người – mới là học vấn tối trọng
yếu của thế gian. Tôi bảo với các nhân sĩ, nếu chỉ nghiên
cứu »người« trên bề mặt thì chưa đủ, cần phải nên
nghiên cứu »tâm«, bởi vì người là sắc và tâm hoà hợp
mà thành, ắt đem vật chất và tinh thần điều hoà, mới
có thể triệt để đem »người« làm tốt, trọng yếu của
nhân học, mới thật chẳng hư rỗng.
Nhớ
lúc còn bé, bà ngoại đưa tôi đi học tại trường tư thục.
Ngày đầu tiên thầy giáo chỉ dạy tôi một chữ »người«
(人: Nhân). Sau này đem »người« làm tốt trở thành mục
tiêu của đời tôi. Do đó, trước hết tôi theo sự hiếu
thuận với bậc trưởng thượng mà làm, vì muốn giúp người
mẹ cô quả khổ cực, tôi đem số tiền dành dụm hằng ngày,
tiền mừng tuổi năm mới đưa mẹ mua điểm tâm về nhà,
để cho tiếng cười thích thú của bọn con cái làm nhạt
nhoà sự thảm não trong lòng mẹ.
Tuổi
quá sáu mươi, tôi và người mẹ đã xa cách bốn mươi năm
gặp gỡ nhau, tôi liền nghĩ cách rước mẹ về nuôi dưỡng
hiếu kính, thần hôn định tĩnh, và bắt chước tinh thần
của Lão Lai Tử mặc áo hoa làm vui cho mẹ, nương vui dưới
gối. Thậm chí tôi yêu nhà, yêu luôn quạ đậu trên nhà,
hết sức vì cậu, anh chị em giải quyết vấn đề khiến
cả nhà vui vẻ an lạc, làm mẹ được an tâm.
Năm
mười hai tuổi, tôi xuất gia.Sư phụ là Thượng nhân Chí
Khai đưa tôi đến Phật Học Viện để học.Tôi tiến một
bước học đến tâm là nguồn vạn pháp. Học làm »người«
trước phải điều tâm, trong tâm có »người«, vì »người«
mà để tâm đến, là điều kiện tiên quyết làm »người«.
Vì để Sư phụ hoan hỉ, khỏi lo, tôi tinh tấn phấn phát,
cố sức vươn lên. Vì muốn cho sư huynh đảm nhiệm trụ trì
tại chùa chuyên tâm quản lí việc chùa, tôi thường xuống
núi chạy hơn trăm dặm đường dài lo kinh sám Phật sự, qua
lại giữa thôn làng mà thổ phỉ thường ẩn hiện, và cũng
tự nguyện tối ba mươi Tết gõ cửa từng nhà để quyên
góp lương thực.
Lúc
nội chiến bùng nổ, tôi cùng bạn đồng học một mặt hoằng
pháp, một mặt lánh nạn. Sự thiếu thốn vật dụng khiến
tôi nghĩ đến nhu yếu của người khác, do đó khi tiết đông
lạnh giá tôi đem chiếc áo bông duy nhất tặng bạn đồng
song là Hoành Độ, lại đem chiếc áo tràng khó được cho
người bạn tốt Chữ Vân. Tôi cảm nhận sâu xa giữa »người«
và »người«, nếu có thể tương thân tương ái, vũ trụ
rộng mở biết bao!
Đến
Đài Loan, tín đồ ngày càng tăng, và lo nhu yếu cho người
khác, có thể nói là tôi ngày ngày vì người cực khổ, ngày
ngày vì người bận rộn. Bằng hữu vừa báo điện thoại
sẽ đến thăm, tôi tựa cửa ngóng trông, quét giường để
đợi. Tín đồ có Phật sự tống táng, tôi vội vàng đi xe
siêu tốc để kịp thời dự lễ, niêm hương, thuyết pháp.
Hứa làm lễ hỉ sự kết hôn, dù ở mãi tận cuối làng xa
xôi hẻo lánh, trời mưa tầm tã, tôi cũng len lỏi trên đường
nhỏ quanh co giữa sấm chớp vang rền, kiếm cách đến nơi
để chúc phúc chứng minh, thậm chí sau này còn quan tâm đến
vấn đề họ sanh con nuôi cái. Như nhà cư sĩ Thái Cố Nghi
ba đời đều là tôi đặt tên cho, năm người con của Quách
Bổn Vân, ba cậu bé của Lí Nhất Bình, tôi thay họ nuôi nấng
nhiều năm. Về sau, dứt khoát mở rộng, đổi thành Dục Ấu
Viện, chuyên thâu nhận nuôi dưỡng luôn một loạt.Trong đám
đông nhân quần, vì người khác bôn ba cực nhọc, tôi chẳng
chút nào cho rằng khổ, nhân vì tôi từ thân »người« học
tập được đức tính tốt đẹp khiêm hoà nhẫn nhục, từ
bi bao dung.
Một
đệ tử trẻ tuổi từng nói với tôi:
—
Người ta đến lúc già thường giống như trái banh chuyền,
con cái đẩy qua đẩy lại, chẳng chịu chiếu cố, nhưng Sư
phụ lại giống quả bóng chày, con cái trong thiên hạ đều
hoan hỉ qua lại ôm chầm Thầy.
Tôi
nghĩ đây nhân vì tôi rất chú trọng sự tôn trọng hài hoà
giữa con người với nhau. Bình thường chúng ta đều biết
lúc trời lạnh cần chuẩn bị dù đi mưa, lúc xuân hạ cần
tích cốc phòng đông.»Người« cũng không thể chỉ thấy
lợi gần ngắn ngủi mà phải ở hằng ngày bồi dưỡng duyên
lành, vì vị lai vĩnh hằng mà lưu tâm.
Tôi
suốt đời giữ nguyên tắc xử thế đãi »người«: »Anh
lớn tôi nhỏ, anh tốt tôi xấu, anh có tôi không, anh vui tôi
khổ«, có bị thua thiệt thế nào đi nữa cũng không dễ dàng
phá hoại »tình người«. Kết quả tôi làm người khác hoan
hỉ, người khác cũng dang rộng hai tay, biểu thị hoan nghinh
tôi.
Có
lúc, tín đồ cho rằng tôi biết xem phong thuỷ địa lí, đến
hỏi tôi miếng đất này tốt hay xấu. Tôi hoàn toàn đề
xướng »nơi nơi đều là đất tốt«, nhân đây đều nói
»Tốt«, chúc phúc họ được cát tường như ý, đợi họ
được bình an thuận lợi, mới đem cục đá trong tâm buông
xuống. Có tín đồ hỏi tôi ngày này tốt hay xấu. Tôi luôn
chủ trương »ngày ngày đều là ngày tốt, do đó đều nói
»tốt«, chúc phúc họ tháng tốt ngày lành, chỉ vẫn đợi
đến khi họ cảm tình hoà mục, tự mình cũng mới an tâm.
»Người« là điều trọng yếu.Tánh của »người«, tại
có sở đắc. Tuy nói đưa ra chút quan tâm, nhưng có thể bảo
trì tình nghĩa nặng sâu, tự biết như thế là thu hoạch nhiều
tốt đẹp.
Đối
với hơn ngàn đệ tử xuất gia, từ trên thực chất cho đến
sự khải phát về tinh thần, từ sự kiến thiết cứng cỏi
đến nghị định chế độ, từ giáo dục sinh hoạt đến
khai thác tư tưởng, từ khai đạo cá biệt đến phổ tham
đại chúng…, tôi đều đem hết khả năng, đắng miệng mềm
lòng… Nhưng mưa thì nhuần khắp mặt đất mà cây thì có
lớn nhỏ khác nhau, trình độ thấm nhuần bất đồng. Pháp
thì đồng dạng, một vị bình đẳng, nhân nơi trí hay ngu
của »người« có phân biệt hơn kém, sự tiếp thọ nhiều
ít cũng có sai biệt. Giống như có một ít đệ tử không
hề muốn tôi quan hoài, một lòng chỉ nghĩ việc phụng hiến
thường trụ, phục vụ nhân quần, bọn họ tạm dùng thời
giờ, sẽ thành long tượng trong cửa Phật, lương đống trong
giáo giới. Nhưng có một ít đệ tử đã không muốn người
khác quan tâm, mà tự mình chẳng giúp đỡ »người khác«
chút nào, chỉ nghĩ cho mình, bình tĩnh an nhàn qua một đời.
Có một số đệ tử chỉ hi vọng »người khác« đối xử
tốt với mình, chính mình lại không chịu đáp trả.Lại có
số chỉ biết chê gièm »người khác«, dù đối với họ
tốt, họ cũng chẳng biết đủ, vừa lòng.Bọn họ cứ việc
lo tài năng cho ưu việt, nhưng do cá tánh sai sử, không cách
gì làm cho nhân hoà, nghĩ đến tiền đồ của họ cũng chịu
nhiều hạn chế.
Hơn
mười năm trước, vì mở mang chùa Tây Lai làm cơ sở hoằng
pháp tại Âu Mĩ, một nhóm đồ chúng trẻ tuổi mạnh mẽ,
có đủ tiềm lực lục tục đến Mĩ quốc làm công tác khai
sơn, đâu dè có một ít đệ tử lại nói sau lưng:
—
Sư phụ đem đồ đệ ưa thích nhất đưa đi Mĩ.
Về
sau chùa Tây Lai khánh thành, thường trụ lại phái một nhóm
đệ tử lão thành cẩn thận, tu dưỡng thâm hậu đến trước
để độ chúng, chẳng dè mấy người này lại nói:
—
Hiện tại Sư phụ đem đệ tử không ưa nhất phái đi Mĩ.
Vừa
nghe như thế, thật chẳng biết làm sao. Lòng bàn tay hay lưng
bàn tay cũng đều là thịt, rốt cuộc ai là người tôi thích
nhất? Ai là người tôi ghét nhất?Theo thời gian đưa đẩy,
đến nay, tiếng bất bình đã mất tăm mất tích. Té ra thích
hay không thích đều là vấn đề »người« mà thôi. Tâm có
cao thấp, »người« bèn có tầng lớp bất đồng.Chỉ cần
việc làm công chính, công bình, qua một thời gian, tự nhiên
khiến người nể phục, hà tất suy bì cái thấy ngắn ngủi
một thời của người sao?
Nhớ
mấy năm trước, vào một sáng quang đãng, tôi đưa mẹ đi
tản bộ. Lúc đến dốc phía dưới bên trái chùa Tây Lai,
tôi rút chìa khoá mở cửa sắt, giải thích cho mẹ:
—
Cái cửa hông này là đường ngắn thông tới chùa Tây Lai.
Mẹ
tôi nói:
—
Cửa chính? Cửa hông? »Người bậc thượng« thì rước cửa
trên, »Người bậc trung« thì »người« đãi »người«, »Người
bậc hạ« thì cầu chẳng thành. Đâu có con đường ngắn
nào?
Đích
xác, đầy đủ từ bi trí huệ, chịu chủ động phục vụ
cho »người«, tự nhiên được mọi người công kênh làm
»người ở trên người«. Tâm ôm phân biệt, chỉ tính lợi
trước mắt, đã không từ bi lại không trí huệ, đương nhiên
chỉ quanh quẩn làm »người ở dưới người«.
Lại
có một lần, tôi tuyên giảng kinh Kim Cang, lúc xuống toà,
tôi hỏi mẹ hay hay không? Mẹ tôi đáp: »Ông nói không ngã
tướng, tôi có thể lí giải được, nhưng làm người nếu
như không nhân tướng, tôi không rõ lắm. Trong tâm một con
người mà không có người khác, thì làm sao an thân lập mạng
trên xã hội?«
Mẹ
tôi không biết chữ mà nói ra lời khiếp người, khiến đệ
tử của tôi đều thán phục quá chừng. Tôi nghĩ đây là
vì bà bình thường thích gỡ rối, dẹp khó cho bà con lối
xóm, do đó, có thể thông đạt nhân tình thế cố như thế!
Mà tôi từ bé ở chỗ thấy nghe lựa chọn, cũng tập lo lắng
cho người là việc thường. Thẳng đến ngày nay, vì để
giữ thanh tịnh cho người, đêm khuya, tiết mục truyền hình
đáng xem lại tôi cũng không xem.Vì muốn tín đồ không thất
vọng, tôi nhất định giữ đúng lời hứa, dù bịnh đau nặng
nề, cũng chưa hề huỷ bỏ ước hẹn. Lúc bình thường, tôi
ra vào đóng cửa, mở cửa nhất định nhẹ tay nhẹ chân,
không cho ra tiếng, để khỏi kinh động người khác. Lúc dùng
nước, tôi chẳng dám mở mạnh cho nước chảy ào ào, sợ
ồn náo người khác.Nói chuyện cốt người nghe vui vẻ; làm
việc cốt cho người ta biết rồi đồng ý.
Vì
muốn người già có chỗ dưỡng, bé thơ có chỗ yên, tôi
xếp đặt sự nghiệp từ thiện, dưỡng lão, dục ấu… Vì
muốn trợ giúp người Trung Hoa ở hải ngoại được an trú
mỗi miền, tôi thành lập Trung Hoa Học Hiệu, Tùng Hạc Học
Uyển. Để có phương tiện cho tín đồ thế giới thăm viếng,
tôi giao phó mỗi phân viện tăng gia thêm xe đón, xe đưa phục
vụ. Thậm chí để nâng cao tầng lớp tín đồ, ở mỗi nơi
trên toàn cầu, tôi đều thành lập Phật Quang Hội, để mọi
người có thêm nhiều cơ hội học tập. Phật dạy: »Tất
cả đều vì chúng sanh, do đó, chúng ta chẳng phải là vì
»người«, lại có Phật sự nào để làm ư?«
Năm
1992, tôi đến chủ trì Đại hội do Đan Phật Phật Quang Hiệp
Hội thành lập. Tiên sinh Tạ Điển Phong nhậm chức Hội trưởng
lúc từ giã ra về nói:
—
Quá khứ tôi là một Công trình sư mỗi ngày làm bạn với
cốt sắt, xi măng, cơ khí, mô-tơ. Chẳng những sinh hoạt khô
khan vô vị, mà ngày qua ngày lại vì »công việc« mà bận
rộn, trên tư tưởng cũng không được thông cảm, khiến tôi
thường cảm thấy cô đơn trống vắng. Từ khi tổ chức Đan
Phật Phật Quang Hiệp Hội rồi, tôi ngày ngày vì »người«
mà bận rộn. Tuy trong quá trình có hỉ, nộ, ai, lạc, có thuận
nghịch, chê khen, nhưng trong sinh hoạt có thanh âm, có tiếng
vang, trên sự tu hành có phản tỉnh, có tiến bộ, khiến tôi
biến đổi có từ bi, có trí huệ, làm việc càng an ổn mạnh
mẽ, thành thục thêm. Hiện tại tôi cảm thấy đời người
sung mãn vô hạn.
Một
lời nói này, có thể nói hết cái »Trọng yếu của nhân
học«.
Hơn
hai mươi năm trước, lúc tôi đảm nhận chức Viện trưởng
Phật Quang Sơn Phật Giáo Học Viện, mắt thấy thiểu số
học sinh vừa mới đến, nhất thời tục tình chưa hết, muốn
xuống núi xem đoàn trượt băng Bạch Tuyết, lại ngại nội
quy của viện không cho phép, trong tâm thấp tha thấp thỏm.
Tôi vì muốn thành toàn cho họ, bèn lấy cớ của mình, phái
họ đến chợ mua văn phòng phẩm, thả họ nửa ngày rảnh
rỗi. Học sinh này đi rồi, sau bèn có thể an trụ trên học
nghiệp, tinh tấn phấn chí, không còn nghĩ đến việc xuống
núi nữa.
Những
chú bé của Sa-di Học Viện tuổi nhỏ thích chơi, lão sư kiểm
soát thường thường y theo phương pháp của tùng lâm ở Đại
Lục, phạt họ quỳ hương lạy Phật, tôi vội vàng ngăn lại,
bảo lão sư phạt Sa-di quấy rối phải ngủ, chẳng cho họ
theo chúng tham gia khoá tụng sớm chiều. Biện pháp này được
thực thi nửa năm, bọn Sa-di quấy rối thấy bạn đồng học
khác có thể lên điện theo khoá tụng, còn mình lại không
thể tham gia, rõ ra đi ngủ là một loại xử phạt, lễ Phật
là một việc vinh quang, dần dần sanh tâm hổ thẹn, mỗi người
đều tự động tự phát biến đổi, nhận chân việc siêng
năng, tấn tới. Về sau, các lão sư đều bội phục phương
pháp giáo dục của tôi, kì thực tôi chẳng có học qua trường
sư phạm nào, cũng chẳng hề tu học qua về giáo dục, chỉ
là biết được một điểm nhân tính mà thôi.
Tôi
biết được chẳng kể là dạy người hay xử người, đều
phải trước hết duy trì sự tôn nghiêm của đối phương,
chỗ nói »người biết tánh mới ở chung«, »người« sống
trong sự tôn trọng. Đối với người tham dục sâu, chúng
ta để họ nhiều vật chất một chút.Đối với người lòng
giận dữ nặng, chúng ta cần cho họ lời khen tặng nhiều
một chút. Đối với người ngu si, chúng ta cần tha thứ về
sự chẳng rành sự lí của họ. Đối với người kiêu mạn,
chúng ta cần khiêm hư thêm để tiếp đãi. Đối với người
nhiều nghi ngờ, chúng ta cần giảng rõ ràng, nói minh bạch,
để họ tăng gia tín tâm.
Trong
nhóm đệ tử của tôi, không những bao quát đủ mọi nghề
sĩ, nông, công, thương, mà còn trùm hết các nhân chủng đen,
trắng, vàng, nâu đủ màu. Một hôm nọ, có một số đệ
tử da đen đến Congo nói với tôi:
—
Chúng con rất lo lắng vì tâm người da đen so ra không nhu nhuyến,
không dễ dàng tiếp thọ Phật pháp, chúng con phải làm sao
để cải biến tâm này?
Tôi
đáp họ:
—
Cải biến màu da thì khó, cải biến nội tâm thì dễ hơn,
hơn nữa cải biến nhan sắc cũng chẳng tất yếu, chỉ cần
đổi tâm là tốt rồi. Kì thật, chẳng những người da đen
cần đổi tâm, mà ai ai cũng đều phải cần đổi tâm.Tâm
của người da đen thực sự rất hiền lương, có lúc người
da trắng, người da vàng cũng không bằng. Hi vọng các con hôm
nay xuất gia, cần phát nguyện hoằng dương lòng từ bi trong
Phật pháp, giải quyết vấn đề bất bình đẳng ở Phi Châu,
đem nhân dân từ trong khổ nạn bởi chiến tranh giải thoát
ra, qua sinh hoạt hạnh phúc hoà bình của Phật pháp.
Bọn
họ nghe rồi, vui mừng chắp tay. Như nay ở Nam Phi lại có
nhiều vị da đen do nhân tính Phật pháp của các pháp sư Huệ
Lễ, Huệ Cơ chiêu cảm mà phát tâm xuất gia, tôi tin rằng
ánh sáng trong nhân tính một mặt nhất định có thể chiếu
phá đám mây mù đen tối.
Mạnh
Tử nói: »Nhân chi sơ tính bản thiện«. Phật giáo thì cho
rằng: »Người người đều có Phật tánh, chỉ do vọng tưởng
chấp trước, do đó luân hồi lưu chuyển trong năm đường«.
Lại nói: »Một tâm chia hai môn, tâm chân như môn và tâm sanh
diệt môn«. Nếu như chúng ta để tâm tĩnh lặng lại, phản
quán tự chiếu trở về nguồn cội, sẽ phát hiện: Sự thiện
ác của »người« là tự trong bản tánh phát sanh. Mừng giận
của »người« là từ tâm phân biệt mà đến.Buồn vui của
»người« là từ trong cảm quan tiếp nhận.Chân giả của
»người« là từ trong cảnh giới mà dẫn phát.
Mười
năm trước, một vị trẻ tuổi vừa tốt nghiệp Đại học
đến núi học Phật. Lúc đó khí thế của Đại Chuyên Thanh
Niên Học Phật lại không thịnh lắm. Do đó, mọi người
đối với anh ta hết sức trọng vọng, nhưng vì anh ta chủ
quan quá mạnh, duyên với người ngày càng nhạt nhẽo. Có
một hôm, anh ta tìm tôi, đầy miệng toàn là: »Tôi nhận là…
Tôi biết được… Ý của tôi là… Cách nhìn của tôi cho
rằng…« Tôi bảo anh ta:
—
Thế giới không phải có một mình anh, chỉ có buông hết
thành kiến, dẹp bỏ ngã chấp, nghĩ đến người khác, mới
có thể có toàn bộ thế giới.
Nghĩ
lại mình lúc còn trẻ, cũng từng cao ngạo tự phụ, nhưng
theo tuổi tác tăng trưởng, biết »ngoài người có người«,
»ngoài trời có trời«. Triết Tây nói: »Vũ trụ chỉ cao
năm thước, thân con người sáu thước, phải cúi đầu mới
có thể sinh tồn«. Do đó, từ từ học được khiêm hư, nhường
nhịn, đồng thể cộng sanh, không lúc nào không nghĩ cha mẹ
của ta là người, anh em của ta là người, thầy của ta là
người, bạn bè ta là người, cùng ta qua lại đều là người.
Nghĩ đến lại có nhiều người cần ta, ta cũng cần nhiều
người. Tôi thầm thầm cảm được: »Người«, ắt phải
trải qua sự từng trải »nhân sự« mới có thể trưởng
thành. »Người«, ắt phải nghĩ đến sự tồn tại của »người
khác« mới có thể rộng mở. »Vô duyên đại từ, đồng
thể đại bi«, đây là cảnh giới tối cao giữa người và
người.
Phật
Quang Sơn từ lúc khai sơn đến nay, mọi việc lớn nhỏ đều
phải mở hội quyết nghị. Đệ tử thường nói:
—
Sư phụ, Thầy đến quyết định nhé! Thầy nói làm gì, chúng
con sẽ làm thế.
Tôi
lại kiên trì mở hội để bàn luận, nhân vì Phật Quang Sơn
là của chung mọi người. Ba mươi năm nay, Phật Quang Sơn ở
trong ổn định mạnh mẽ trưởng thành, »nhân hoà« là nhân
tố trọng yếu nhất.
Tiên
sinh Trần Trúc là bậc nhân sĩ có công năng đặc dị nổi
tiếng ở Đại Lục, một hôm nói chuyện với tôi về vấn
đề »con người«, ông nói: Người sách hoạch bộ phim Hà
Thương, lúc mới đầu vì việc mở đầu phim mà nhức đầu
nhức óc, có một hôm vô tình xem thấy bản đồ treo trên
tường, chỗ hai sông Trường Giang và Hoàng Hà chia nhánh, giống
hệt chữ ? (người), khiến ông ta »phước đến tâm linh«,
lấy đây làm đầu phim, nhiều người xem xong rất khen ngợi
sự thiết kế trí huệ của ông ta. Tục ngữ nói: »Đất
có nước mới có người ở«. Trường Giang và Hoàng Hà đã
gầy dựng »nhân văn« của Trung Hoa thật vĩ đại. Kì thực,
không những người trong nước như thế, nhiều năm nay, tôi
đi thăm các nơi trên thế giới, phát giác ra hễ quốc gia
nào giảng giải nghiên cứu »nhân ngã tôn trọng« nhất định
gặp được đường khang trang hạnh phúc, ngược lại thì
hoạ loạn không dứt.
Người
Trung Quốc khổ nạn liên miên, nhưng chữ Trung Quốc lại phong
phú triết lí, ví dụ như 人 (người), 也 (ấy) hợp thành
他 (người khác) nghĩa là người khác cũng là »người«.
人 (người) và 尒 (anh) là 你 (bạn), ý nói bạn cũng là người.
人 (người) và 二 (hai) là 仁 (nhân từ) ý nói nghĩ nhớ đến
hai người đây và kia, mới là biểu hiện nhân từ. 人 (người)
và 一 (một) là 大 (to lớn) ý là thêm một người nữa mới
có thể cộng sự với người, đoàn kết hợp tác, mới có
thể thành tựu sự nghiệp vĩ đại. 人 (người) và 二
(hai) là天 (trời), ý nói thêm hai người, có thể đủ hoà
bình đối xử với nhau, mới là thiên hạ làm việc công chạy
theo đường chân lí. Ngoài ra như 人 (người) với 言 (lời
nói) thành 信 (tin cậy), 人 (người) với 立 (đứng) thành
位 (ngôi vị), 人 (người) với 建 (kiến lập) thành 健 (mạnh),
人(người) với 桀 (tài giỏi) thành 傑 (hơn người), phàm
những chữ này đều nói với chúng ta: Một cá nhân nghĩ muốn
đặt chân trên xã hội ắt phải tự mình kiện toàn, giữ
vững cương vị, chuyên cần làm hết trách vụ của mình,
tạo phước cho nhân quần.
Có
người nói: »Người, rốt cuộc vì ai cay đắng, vì ai bận
rộn?« Tôi nói: »Người, là vì người cay đắng, vì người
bận rộn«. Nhân vì »người« vì »người«, người người
là một thể, vì người khác đáp trả, kì thực thu hoạch
lớn nhất lại là chính mình. Cũng có người nói: »Làm người
khó, người khó làm, khó làm người«. Tôi cho rằng: »Làm
người khó, người khó làm«, đều là do chính mình không
biết »làm người« mà nhân chính là »khó làm người«. Do
đó chúng ta cần phải học tập »làm người«.
Lúc
còn nhỏ, biết được có người tốt, người xấu, người
trí, người ngu… Xuất gia học Phật rồi, trong tâm chỉ có
»người cần giúp đỡ«.Tuổi trẻ biết được người có
người nghèo, người giàu, vĩ nhân, phàm nhân…, hôm nay qua
mấy mươi năm, trong tâm chỉ có »người cần báo đáp«.
Cổ đức nói: »Sau bảy mươi tuổi, chỗ muốn trong tâm không
vượt quy củ«. Tôi lại biết được: Tuổi đến bảy mươi
vẫn cảm thấy chẳng đủ, tôi vẫn tiếp tục không ngừng
học tập làm sao để »làm người«.
Đại
sư Thái Hư nói: »Người thành tức Phật thành, đó gọi là
Chân hiện thực«. Kinh Phật thì nói: »Chư Phật mười phương
đều chứng ngộ Phật quả tại trong nhân đạo«.
Tất
cả đạo lí trên thế gian đều lấy »nhân học« làm gốc,
»người« làm không tốt, cái gì cũng đều chẳng thông.
Cảnh
giới tối cao của học tập làm người là thành Phật. Một
chữ Phật 佛 (đức Phật), là 人 (người) và 弗 (phủi) nghĩa
là »người« trước tiên phải quét sạch chấp trước riêng
tư, »dẹp« vô minh phiền não mình có, trừ bỏ vật không
nên có của người, đó là Phật vậy.