Phần
dẫn nhập:
Liebenthal,
Walter, The Book of Chao; “Chao lun”,
Oxford
University Press, 1968.
Phần
chánh tôn:
Tăng
Triệu Pháp sư, Triệu luận, trong Đại chánh tân tu Đại tạng
kinh,
quyển
45, mục số 1858, trang 150-161.
Phần
chú giải:
The
Book of Chao.
Tham
khảo:
Nhiệm
Kế Dũ, Hán Đường Trung Quốc Phật giáo tư tưởng luận
tập,
Thượng
Hải ấn thư quán, 1962.
Trủng
Bản Thiện Long, Triệu luận nghiên cứu,
Đông
Đô Đại học Nhân văn Khoa học nghiên cứu sở, Pháp tạng
quán, 1952.
MỤC LỤC
Lời
người dịch
Dẫn
nhập
I. Sử lược
II. Tác phẩm của Tăng Triệu
III. Các bài sớ và tự
IV. Chú giải & bình luận về triết lý Tăng Triệu
A.
Ý nghĩa “khuôn thức”
B.
Lịch sử về sự thuyên giải thuộc Phật đạo
C.
Chú giải về Bát nhã
D.
Vật Bất Chân Không luận
E.
Thời Gian, Vật Bất Thiên
F.
Niết Bàn Vô Danh
G.
Thiền định của Tăng Triệu
H.
Trao đổi văn thư với Lưu Di Dân
Vật
Bất Thiên luận
Lưu
Di Dân thư vấn
Đáp
Lưu Di Dân thư
Niết
Bàn Vô Danh luận
Niết
Bàn Vô Danh luận (chánh văn)
Chú
thích
Lời người
dịch
Cuộc
tranh đấu Phật giáo 1963, sự thành hình của Viện Cao đẳng
Phật học và sau đó Đại học Vạn Hạnh, dịp may hội ngộ
các bậc sư trưởng và thiện tri thức thành tâm trong vấn
đề truyền bá triết lý đạo Phật, là những nhân duyên
hữu hạnh mà Đức Phật từ bi đã bố thí để dẫn đường
đưa người dịch sách này tìm về đường chánh giác.
Kinh
điển không thông, luật nghi chưa thuộc, tham sân si còn đủ,
hoặc trí vẫn đầy, nhứt thời lại phải xa lìa nơi tôn
nghiêm, chia cách những vị dẫn đạo tri thức, giã từ môi
trường tu học, để dấn thân vào dòng triền phược đầy
ma vương nghiệp chướng, nếu Đức Phật không từ bi dùng
đèn trí tuệ chiếu soi thì con người đi một mình lầm lũi
trong bóng đêm kia làm sao vững tâm cho được để mà tiếp
tục đi theo con đường đã lựa chọn? Triệu luận là ngọn
đèn trí tuệ chiếu soi đó.
Tham
dịch kinh điển là một điều thiên nan vạn nan, mà lại học
đòi dịch kinh luận cao, quả thật ngông cuồng xem trời đất
không người tài giỏi. Nhưng nghĩ lại, cuộc dấn thân tuy
nhiều phong ba hệ lụy, nhưng cũng nhờ đó mà học đòi được
chút đỉnh tiếng nước người, nếu nay không lợi dụng đấy
làm phương tiện để mà truyền đạt những tri kiến dị
biệt vào thế giới văn hóa phong phú của Phật học thì quả
là phụ bỏ công đức dạy dỗ của chư vị sư trưởng. Thế
nên bạo gan dịch luận này, tuy biết rằng có nhiều sai lạc,
nhưng với tâm niệm hoài ân Tam bảo, nên biết rằng các bậc
sư trưởng và thiện tri thức sẽ hoan hỷ tri nhận thành ý
mà chỉ dạy thêm cho.
Bản
dịch chia làm hai phần:
1-
Phần đầu dịch chương dẫn nhập của Liebanthal, để diễn
đạt nhận thức của người Tây phương trong vấn đề tìm
hiểu triết lý đạo Phật.
2-
Phần hai, “Triệu luận”, dịch trực tiếp từ nguyên bản
Hán văn trong Đại tạng, mục số 1858, thuộc quyển 45, trang
150-161, mà không dịch Liebanthal vì nhiều lý do: a) Tam sao thất
bản; b) Liebanthal chỉ dịch ý chứ không theo sát
nguyên văn nên lược bỏ hết mọi điệp từ làm mất cả
nét đẹp của văn thể Tăng Triệu; c) Từ ngữ Anh dịch không
diễn đạt hoàn toàn ý nghĩa Phật học Hán văn. Chú thích
cho “Vật Bất Thiên” và “Bất Chân Không luận” là theo
Nhiệm Kế Dũ trong “Hán Đường Trung Quốc Phật giáo tư
tưởng luận tập”, ngoài ra là theo Liebenthal.
Người
dịch cầu nguyện Đức Phật từ bi bố thí cho lần nữa nhân
duyên thuận tiện để tiếp tục dịch các bản chú sớ về
Triệu luận, cũng như tất cả những vấn đề và học thuyết
vây quanh Tăng Triệu đương thời, tỷ như vấn đề sắc không,
hữu vô, tâm, lục gia... cùng là các quan niệm và tham khảo
của người Tây phương những lúc gần đây về triết lý
của con người tài hoa đoản mệnh từng được sùng bái là
sáng tổ của Tam Luận tôn, một thời ngự trị học trường
Tánh Không để ngang hàng với nhà Luận sư vĩ đại Long Thọ
bên kia trời Thiên Trúc.
Nam
mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Thích Ca nữ tử lưu học ni
TUỆ HẠNH
tại Úc châu Quốc lập Đại học viện
cẩn dịch
10-11-1973
Nguồn:
Chuyen Phap Luan