| THƯ VIỆN HOA SEN |
c
|
||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
Đại Tạng Số 1425 LUẬT MA HA TĂNG KỲ Hán dịch: Tam Tạng Phật Đà La người Thiên Trúc, cùng Samôn Pháp Hiển, đời Đông Tấn, Trung Quốc Việt dịch: Thích Phước Sơn - Chứng nghĩa: Thích Đỗng Minh Sài Gòn, Việt Nam, PL 2543 (TL 2000)
NÓI
RÕ PHẦN CÒN LẠI CỦA PHÁP CHÚNG HỌC. Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo ngồi tréo chân trong nhà bạch y, [403b] bị
người đời chê cười: "Vì sao Sa-môn Thích tử mà ngồi tréo
chân trong nhà bạch y, giống như vương tử, đại thần? Ðây
là những kẻ bại hoại, chứ nào có đạo hạnh gì!" Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó đến bạch lên Thế Tôn. Phật liền
bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật liền
hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được ngồi tréo chân trong nhà bạch
y. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 21.
"Cần phải học: Không được ngồi tréo chân trong nhà (bạch
y)". Tréo
chân: Bắp vế để trên bắp vế, đầu gối đặt trên đầu
gối, bắp chân đặt trên ống chân, gót chân đặt trên mu
bàn chân. Không được ngồi tréo chân trong nhà bạch y mà
phải ngồi ngay ngắn hai chân bằng nhau. Khi Thọ trai tại tinh
xá hay ở trước Hòa Thượng, A-xà-lê, Tỉ-kheo trưởng lão
không được ngồi tréo chân lên nhau. Nếu bị bệnh thì được
ngồi tréo chân, nhưng khi thấy Thượng Tọa thì phải ngồi
lại đoan chánh. Nếu bàn chân bị dính bùn nên ngồi tréo
chân để gạt bùn, thì không có tội. Nếu buông lung các căn
ngồi tréo chân trong nhà bạch y tức là coi thường pháp cần
phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không có
tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Không được ngồi
tréo chân trong nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo ngồi chống nạnh trong nhà bạch y, bị người
đời chê cười: "Vì sao Sa-môn Thích tử mà ngồi chống nạnh
trong nhà bạch y, giống như vương tử, đại thần, lực sĩ? Ðây
là những kẻ bại hoại, chứ nào có đạo hạnh gì!". Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó bạch lên Thế Tôn. Phật liền bảo
gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được ngồi chống nạnh trong nhà bạch
y. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 22.
"Cần phải học: Không được ngồi chống nạnh trong nhà bạch
y". Chống
nạnh: Hoặc chống nạnh một tay, hoặc chống nạnh cả hai
tay. Không được ngồi chống nạnh trong nhà bạch y. Khi
Thọ trai tại tinh xá hay ở trước các Hòa Thượng, A-xà-lê,
Tỉ-kheo trưởng lão không được ngồi chống nạnh. Nếu vì
già bệnh hay bị chứng phong thống đau lưng, thì ngồi chống
nạnh không có tội. Nếu bị ung nhọt, ghẻ lở phải dùng
thuốc đắp lên, rồi sợ nhớp y nên ngồi chống nạnh, thì
không có tội. Nhưng khi thấy Thượng Tọa đến thì phải
thả tay xuống. Nếu buông lung các căn, ngồi chống nạnh trong
nhà bạch y, tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại
trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói:
--"Cần phải học: Không được ngồi chống nạnh trong nhà
bạch y". [403c]
Khi Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy
giờ, nhóm sáu Tỉ-kheo ngồi trong nhà bạch y, vừa đung đưa
cái chân, vừa múa tay, lại còn ngắt cỏ nữa, nên bị người
đời chê cười: "Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như diễn
viên múa, ngồi trong nhà bạch y mà tay chân không để yên?
Ðấy là những kẻ bại hoại, chứ nào có đạo hạnh gì!". Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó bạch lên Thế Tôn. Phật bèn bảo
gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được múa máy tay chân khi ngồi trong
nhà bạch y. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 23.
"Cần phải học: Không được múa máy tay chân khi ngồi trong
nhà bạch y". Không
được múa máy tay chân khi ngồi trong nhà bạch y: Khi ngồi
không được động tay động chân, múa tay múa chân, hay ngắt
cỏ, mà phải ngồi chững chạc đoan nghiêm. Nếu có ai hỏi
thì trước hết phải giữ gìn oai nghi giới luật, tùy thuận
mà đáp. Nếu họ hỏi về bốn ngôi Tháp thì được dùng
tay chỉ, nói: "Ðó là chỗ đản sinh, đó là chỗ Thành đạo,
đó là chỗ Chuyển pháp luân, đó là chỗ nhập Niết-bàn.",
thì không có tội. Nếu đàn việt muốn kiến tạo tinh xá
cho Tỉ-kheo, thì Tỉ-kheo nên xem xét địa hình địa thế,
chỗ có thể làm, rồi đưa tay chỉ, nói: "Chỗ này có thể
xây tinh xá, chỗ này có thể xây giảng đường, chỗ kia có
thể làm nhà sưởi, chỗ nọ có thể xây tăng phòng", thì
không có tội. Nếu buông lung các căn múa máy tay chân khi ngồi
trong nhà bạch y, tức là coi thường pháp cần phải học.
Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế
nên nói: --"Cần phải học: Không được múa máy tay chân
khi ngồi trong nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
có đàn việt cúng dường trai phạn cho chúng Tăng tại tinh
xá ; khi họ bắt đầu dọn cơm thì nhóm sáu Tỉ-kheo đòi
nước rửa tay, rửa bát. Ðàn việt nghe thế, liền đặt thau
cơm nóng xuống đất, trách: -
Con bỏ nhà đến chùa thiết trai cúng dường là mong chúng
Tăng đồng lòng tịnh tâm để cầu được phước, mà giờ
đây khi mới dọn cơm thì lại đòi hỏi này kia. Người xuất
gia nên chú tâm mà ăn, chứ vì sao trong bữa ăn mà còn đòi
hỏi nhiều thứ khác? Các
Tỉ-kheo bèn đem việc ấy đến bạch với Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật
liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau phải chú tâm nhận đồ ăn. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi [404a] cũng phải
nghe lại: 24.
"Cần phải học: Chú tâm nhận đồ ăn". Khi
chú tâm ăn không được dùng hai tay ghì cái bát đặt trên
hai bàn chân. Trước hết phải rửa tay sạch, rồi lau bát,
khi thức ăn được đưa đến nên chú ý mà nhận. Nếu mình
là người trực nguyệt trông coi việc ăn uống, nên phải
đến sau, thì được đòi nước rửa tay, rửa bát, không có
tội. Nếu buông lung các căn không chú tâm khi nhận đồ ăn,
tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí
bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần
phải học: "Chú tâm nhận đồ ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
có vị trưởng giả đến tinh xá cúng dường trai phạn, nhóm
sáu Tỉ-kheo trước hết nhận nhiều canh, sau mới nhận cơm,
khiến bát đầy tràn, canh chảy xuống đất, nên đàn việt
chê trách: - Tôi lấy phần cơm của vợ con để cúng dường
cho chúng Tăng là mong Tăng dùng cho hết, mà nay lại vứt xuống
đất. Tôn giả có biết không, trong một hạt cơm này chứa
hàng trăm công sức! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật
liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau phải nhận cơm và canh bằng nhau. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 25.
"Cần phải học: Nhận cơm và canh bằng nhau". Nhận
cơm và canh bằng nhau: Không được lấy canh trước, lấy cơm
sau mà phải lấy cơm trước bỏ vào bát xong, mới lấy canh.
Nếu tục lệ của nước đó dọn canh trước, dọn cơm sau,
thì nên dùng một cái tô để nhận. Nếu không có tô, thì
nên dùng lá cây, hay bát nhỏ để nhận. Nếu cũng không có
lá cây thì được dùng bát để nhận canh. Nhưng khi nhận
cơm thì phải dùng tay đỡ, từ từ bỏ vào trong bát, không
được để nó tràn chảy ra ngoài. Nếu Tỉ-kheo bệnh cần
dùng canh nhiều, thì lấy nhiều canh không có tội. Nếu buông
lung các căn không nhận cơm canh bằng nhau tức là coi thường
pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì
không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Nhận cơm
canh bằng nhau". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn, khi ăn, nhóm
sáu Tỉ-kheo ăn xung quanh bốn phía bát để dành chính giữa
lại, nên bị người đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như kẻ phóng dật, moi xung
quanh bốn phía bát mà ăn, để chính giữa lại? Ðây là những
kẻ bại hoại, nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem việc ấy đến bạch với Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật
liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được moi xung quanh bốn phía bát mà ăn. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập [404b] họp lại tất cả, vì mười lợi
ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải
nghe lại: 26.
"Cần phải học: Không được moi xung quanh bát mà ăn". Moi
xung quanh bát mà ăn: Moi bốn phía, để chính giữa lại. Trước
hết nên nhận cơm để vào một bên bát, sau đó nhận canh,
rồi trộn chung lại mà ăn. Nếu có sữa, chất béo lẫn vào
trong cơm, thì không được vì chuộng ngon moi chỗ ngon ăn trước
mà phải ăn theo thứ lớp. Nếu muốn cho ai, thì nên xắn một
nửa mà cho. Nếu buông lung các căn, moi xung quanh bát mà ăn,
tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí
bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần
phải học: Không được moi xung quanh bát mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng.
Khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo lùa thức ăn trong miệng từ bên này
qua bên kia mà ăn, nên bị người đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như kẻ phóng dật, như lạc
đà, bò, dê, ợ thức ăn từ trong bụng ra nhai lại? Ðây là
những kẻ bại hoại, chứ nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó đến bạch lên Thế Tôn. Phật liền
bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật liền
hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được lùa thức ăn trong miệng từ bên
này qua bên kia mà ăn. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 27.
"Cần phải học: Không được lùa thức ăn trong miệng từ
bên này qua bên kia mà ăn". Lùa
thức ăn trong miệng từ phía bên này qua phía bên kia: Ngậm
một miếng cơm từ phía má bên này chuyển qua phía má bên
kia. Cần nhai bên nào thì nhai bên đó xong rồi nuốt. Nếu
Tỉ-kheo ăn bột, gạo tẻ thì có thể ngậm một bên, nhai
một bên không có tội. Nếu buông lung các căn lùa thức ăn
trong miệng từ bên này qua bên kia mà ăn, tức là coi thường
pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì
không có tội. Thế nên nói: --"Cần
phải học: Không được lùa thức ăn trong miệng từ bên này
qua bên kia mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo le lưỡi ra ăn, bị người đời chê
cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như kẻ phóng dật, như rắn,
như chuột, như chó, như mèo, le lưỡi ra ăn? Ðây là những
kẻ bại hoại chứ nào có đạo hành gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật
liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được le lưỡi ra ăn. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi [404c] cũng phải
nghe lại: 28.
"Cần phải học: Không được le lưỡi ra ăn". Le
lưỡi ra ăn: Le lưỡi ra để thức ăn trên lưỡi rồi mới
ngậm miệng lại. Nếu người trực nguyệt hay coi sóc việc
ăn uống muốn biết thức ăn sống chín, mặn nhạt, chua ngọt
thì được bỏ thức ăn trong bàn tay, rồi dùng lưỡi nếm,
thì không có tội. Nếu bị bệnh thì được bỏ muối trong
bàn tay rồi nếm, không có tội. Nếu
buông lung các căn le lưỡi ra ăn, tức là coi Thường pháp
cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không
có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Không được le
lưỡi mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo và những
miếng cơm lớn mà ăn, bị người đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như những kẻ phóng dật,
như bò, như dê, như lạc đà, như tù nhân đói khát, ăn những
miếng cơm lớn? Ðây là những kẻ bại hoại, chứ nào có
đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó bạch lên Thế Tôn. Phật liền bảo
gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được ăn những miếng cơm lớn. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 29.
"Cần phải học: Không được ăn những miếng cơm lớn". Không
được lớn, không được nhỏ, kiểu như dâm nữ và vài hột,
ba hột mà ăn, mà phải ăn miếng cơm vừa miệng. Nếu Tỉ-kheo
ăn cơm tẻ thì và đầy miệng không có tội. Nếu buông lung
các căn ăn những miếng cơm lớn, tức là coi thường pháp
cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không
có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Không được ăn
những miếng cơm lớn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo hả miệng chờ cơm mà ăn, bị người
đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như kẻ phóng dật, như rùa
trạnh, ếch nhái, hả miệng để chờ cơm? Ðây là những
kẻ bại hoại, chứ nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó đến bạch lên Thế Tôn. Phật liền
bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật liền
hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được hả miệng ra chờ cơm mà ăn. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 30.
"Cần phải học: Không được hả miệng ra chờ cơm mà ăn". Không
được hả miệng chờ cơm mà ăn: Khi ăn, Tỉ-kheo phải ăn
như cách ăn của voi chúa trên núi tuyết, [405a] nghĩa là khi
thức ăn vào miệng liền dùng cái vòi đẩy sâu vào và chia
đều ra trong miệng. Nuốt xong miếng ăn trước rồi mới đưa
miếng ăn sau vào, chứ không được hả miệng chờ thức ăn.
Nếu miệng bị lở thì được hả miệng chờ không có tội.
Nếu buông lung các căn hả miệng chờ cơm để ăn tức là
coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng
loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học:
Không được hả miệng chờ cơm để ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo hả miệng
ra vò thức ăn ném vào, bị người đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như những kẻ dâm loàn, ném
thức ăn vào miệng mà ăn? Ðây là những kẻ bại hoại, chứ
nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó bạch lên Thế Tôn. Phật liền bảo
gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được ném thức ăn vào miệng. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 31.
"Cần phải học: Không được ném thức ăn vào miệng". Ném
thức ăn vào miệng: Không được vò cơm thành cục từ xa
ném vào miệng. Nếu ăn các loại như táo chua, nho, cho đến
đậu rang, thì ném vào miệng mà ăn không có tội. Nếu buông
lung các căn ném thức ăn vào miệng, tức là coi Thường pháp
cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không
có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Không được ném
thức ăn vào miệng". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo cắn một nửa món ăn, còn một nửa
cất vào trong bát, bị người đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như kẻ phóng dật, cắn một
nửa món ăn (mà ăn)? Ðây là những kẻ bại hoại, chứ nào
có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó đến bạch lên Thế Tôn. Phật liền
bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật liền
hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được cắn một nửa món ăn mà ăn. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 32.
"Cần phải học: Không được cắn một nửa món ăn mà ăn". Không
được cắn một nửa món ăn còn một nửa cất vào trong bát
mà nên (bẻ) từng miếng vừa miệng mà ăn. Nếu
cục bột lớn thì nên dùng tay bẻ từng miếng cho vừa miệng. Nếu
ăn trái dưa, mía hay củ cải thì được cắn ăn không có
tội. Nếu
ăn bánh cũng nên dùng tay bẻ từng miếng cho vừa miệng. Nếu
buông lung các căn [405b] cắn một nửa món ăn tức là coi thường
pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng điên thì
không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Không được
cắn một nửa món ăn mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo ngậm đồ ăn mà nói, bị người
đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như kẻ phóng dật, như lạc
đà, bò, dê, lừa, ngậm thức ăn mà kêu rống? Ðây là những
kẻ bại hoại, chứ nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem việc ấy đến bạch với Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến, Phật
liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được ngậm thức ăn mà nói. Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 33.
"Cần phải học: Không được ngậm thức ăn mà nói". Không
được ngậm thức ăn mà nói: Nếu đang ăn mà bị Hòa Thượng,
A-xà-lê, Tỉ-kheo trưởng lão gọi, mình nuốt chưa hết thức
ăn mà tiếng nói không khác thường, thì được lên tiếng
đáp. Nếu
không thể được thì phải nuốt cho hết cơm rồi mới lên
tiếng đáp. Nếu người gọi trách cứ, thì hãy đáp: "Vì
trong miệng con có thức ăn nên không thể trả lời ngay được". Nếu
phóng túng các căn, ngậm thức ăn mà nói, tức là coi thường
pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm
trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói:
--"Cần
phải học: Không được ngậm thức ăn mà nói". Kệ
tóm tắt: "Ngồi
tréo chân trong nhà,
Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo dùng ngón tay vét bát mà ăn, nên bị
người đời chê trách rằng: -
Vì sao Sa-môn Thích tử lại ăn như trẻ con, như tù nhân bị
đói? Rồi
họ hỏi: -
Tôn giả ăn uống rất sung túc, vì sao lại phải vét bát?
Ðây là những kẻ bại hoại, nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được dùng ngón tay vét bát mà ăn. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 34.
"Cần phải học: Không được dùng ngón tay vét bát mà ăn". [405c]
Không được dùng ngón tay vét bát mà ăn: Không được cong
ngón tay lại để vét bát. Nếu sữa, dầu, mật dính nơi bát
thì không được co ngón tay lại vét bát mà phải dùng ngón
tay dồn lại rồi mới nhúm lại mà ăn. Nếu
buông lung các căn, dùng ngón tay vét bát mà ăn, tức là coi
thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng
loại thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học:
Không được dùng ngón tay vét bát mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo liếm tay mà ăn, nên bị người đời
chê trách: - Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như trẻ con,
khi được thức ăn liền liếm tay mà ăn? Rồi
họ hỏi: -
Tôn giả, con cúng một cách hào phóng cho Thầy ăn đầy đủ,
vì sao lại liếm tay mà ăn? Ðây là hạng người bại hoại,
nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc đó đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được liếm tay mà ăn. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 35.
"Cần phải học: Không được liếm tay mà ăn". Không
được lật ngửa, lật sấp bàn tay để liếm mà ăn. Nếu
sữa, dầu, mật, đường phèn dính vào tay thì phải dùng tay
vuốt vào miệng bát để dồn lại một chỗ, rồi mới lấy
ăn. Nếu
buông lung các căn liếm tay mà ăn, tức là coi thường pháp
cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không
có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Không được liếm
tay mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo mút ngón tay mà ăn, bị người đời
chê trách rằng: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như trẻ con, mút ngón tay
mà ăn? Rồi
họ hỏi: -
Con cúng dường một cách hào phóng, vì sao Thầy lại mút ngón
tay mà ăn? Ðây là hạng người bại hoại, nào có đạo hạnh
gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được mút ngón tay mà ăn. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 36.
"Cần phải học: Không được mút ngón tay mà ăn". Không
được mút ngón tay mà ăn: Nếu Tỉ-kheo ăn các Thứ như canh
thịt, mỡ hay chất ngọt dính vào ngón tay thì không được
mút mà phải kê ngón tay vào thành bát vuốt cho dồn lại một
chỗ rồi lấy ăn. Nếu
mật, [406a] đường phèn, muối dính vào đầu ngón tay thì
được mút, không có tội. Nhưng nếu buông lung các căn, mút
ngón tay mà ăn tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại
trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói:
--"Cần
phải học: Không được mút ngón tay mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo nhai thức ăn ra tiếng, bị người
đời chê bai rằng: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà ăn giống như heo, chuột ăn? Ðây
là hạng người bại hoại, nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được nhai thức ăn ra tiếng. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 37.
"Cần phải học: Không được nhai thức ăn ra tiếng". Nếu
buông lung các căn nhai thức ăn ra tiếng tức là coi thường
pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì
không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Không được
nhai thức ăn ra tiếng". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
có đàn việt đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng
Tăng, khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo hút cơm ra tiếng mà ăn, bị
người đời chê bai rằng: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như lạc đà, bò, lừa hút
cơm mà ăn? Ðây là hạng người bại hoại, nào có đạo hạnh
gì! Các
Tỉ-kheo liền đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được hút thức ăn ra tiếng mà ăn. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 38.
"Cần phải học: Không được hút thức ăn mà ăn". Nếu
ăn các thứ cháo lỏng, sữa tươi, sữa chua, canh, cơm thì
không được húp thành tiếng mà phải nuốt từ từ. Nếu
buông lung các căn, húp thức ăn mà ăn tức là coi thường
pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì
không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Không được
hút thức ăn mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo nuốt trộng thức ăn nghe tiếng ừng
ực, bị người đời chê cười rằng: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà ăn nghe tiếng ừng ực giống như
lừa, lạc đà ăn? Ðây là hạng người bại hoại, nào có
đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem [406b] sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn.
Phật liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến
rồi, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được nuốt trộng thức ăn mà ăn. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 39.
"Cần phải học: Không được nuốt trộng thức ăn mà ăn". Không
được nuốt trộng thức ăn nghe tiếng ừng ực. Nhưng nếu
yết hầu bị bệnh nên nuốt thức ăn nghe tiếng thì không
có tội. Nếu
yết hầu bị khô thì nên uống nước cho thông rồi mới nuốt
thức ăn. Nếu
buông lung các căn, nuốt trộng thức ăn, tức là coi thường
pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì
không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: Không được
nuốt trộng thức ăn mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo và cơm vào trong miệng một nửa,
rơi xuống đất một nửa, bị người đời chê trách rằng: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà ăn uống đổ tháo giống như kẻ
phóng dật? Rồi
họ hỏi: -
Ðại đức tưởng rằng những thức ăn này không tốn tiền
mua sao? Con đã lấy phần của vợ con đem cúng dường để
cầu phước, một hạt gạo này tốn hàng trăm công sức mới
thành, cần phải ăn hết, vì sao lại để rơi xuống đất?
Ðây là hạng người bại hoại, nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được ăn uống làm đổ tháo thức ăn. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 40.
"Cần phải học: Không được làm rơi cơm khi ăn". Khi
nhận thức ăn không nên để một hạt cơm nào rơi xuống
đất, nhưng nếu tịnh nhân sớt cơm rơi xuống đất thì không
có tội. Khi đã và thức ăn vào trong miệng thì đừng để
rơi xuống đất, nhưng nếu lỡ rơi thì không có tội. Khi
ăn cá, thịt, trái cây, dưa, mía thì không được vứt bừa
bãi vỏ, hạt, xác, xương dưới đất, mà phải bỏ dồn đống
một bên dưới chân. Nếu
buông lung các căn làm rơi rớt cặn bã thức ăn tức là coi
thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng
loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học:
Không được làm rơi cơm khi ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo vung tay ra, làm bẩn y Tỉ-kheo ngồi
bên cạnh. Vị ấy liền hỏi: -
Trưởng lão! Vì sao mà vung tay ra, bị rít, ong, bò cạp cắn
phải không? Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
[406c] Từ nay về sau không được vung tay khi ăn. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 41.
"Cần phải học: Không được vung tay khi ăn". Khi
vung tay thì không được hướng vào người ngồi bên cạnh
mà vung. Nếu thức ăn dính vào tay thì nên đưa tay về trước
mặt mình mà rảy, hoặc rảy vào trong bát. Nếu
buông lung các căn vung tay khi ăn tức là coi thường pháp cần
phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không có
tội. Thế nên nói: "Cần phải học: Không được vung tay
khi ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo nhìn vào bát của người ngồi bên
cạnh với tâm châm chọc. Nếu Thấy thức ăn ít, liền nói: -
Thật là liêm khiết, có tiết độ ; nếu đã no rồi không
dùng nữa thì hãy cho tôi. Nếu
thấy cầm cái bát lớn, liền nói: -
Ôi! Ðây là kẻ tham ăn, cái bát giống như cái chõ lớn, đàn
việt cung cấp chỉ đủ cái này thôi, bọn chúng tôi còn lấy
đâu ra nữa! Các
Tỉ-kheo nghe thế lấy làm hổ thẹn, bèn đem sự việc ấy
đến bạch lên Thế Tôn. Phật liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo
đến. Khi họ đến rồi, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được nhìn vào bát của người bên cạnh
với tâm châm chọc. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 42.
"Cần phải học: Không được nhìn trong bát của người bên
cạnh với tâm xoi bói". Nếu
người trông coi việc ăn uống vì muốn biết nơi nào đã
có, nơi nào chưa có thức ăn mà xem, thì không có tội. Nếu
đệ tử tùy tùng hay đệ tử y chỉ bị bệnh, mình xem trong
bát của họ để biết thức ăn có hợp với bệnh hay không,
thì không có tội. Hoặc xem người ngồi trên, ngồi dưới
để biết thức ăn đã có hay chưa thì không có tội. Nếu
buông lung các căn nhìn vào bát của người bên cạnh với
tâm xoi bói tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại
trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói:
"Cần
phải học: Không được xem trong bát của người bên cạnh
với tâm xoi bói". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ấy, một Tỉ-kheo để bát trước mặt, quay lại nói chuyện
với người ngồi bên cạnh. Nhóm sáu Tỉ-kheo bèn lấy bát
để ở chỗ khác. Khi người mang thức ăn đến, Thầy Tỉ-kheo
không thấy bát, bèn sờ dưới đất để tìm, khiến tay bị
bẩn, liền hỏi đàn việt xin nước rửa tay. Khi ấy, đàn
việt bèn bỏ thố cơm xuống đất, cằøn nhằn: -
Con bỏ cả việc nhà vì muốn tạo phước, cúng cơm cho chư
Tăng, lẽ ra Tăng nên tề chỉnh nhận lấy thức ăn. Thế mà
giờ đây khi bưng cơm lên thầy mới xin nước rửa tay. Người
xuất gia [407a] phải giữ tâm đoan chính, nhìn vào bát mà ăn
chứ. Ðây là hạng người bại hoại, nào có đạo hạnh gì!. Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau phải giữ tâm đoan chính nhìn vào bát mà ăn. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 43.
"Cần phải học: giữ tâm đoan chính nhìn vào bát mà ăn". Giữ
tâm đoan chính nhìn vào bát mà ăn: Không được để bát trước
mặt rồi nói chuyện với người bên cạnh. Nếu có lý do
cần nói chuyện với người bên trái, bên phải thì tay trái
phải cầm lấy vành bát. Khi thấy người mang thức ăn đến
cách mình ba người thì phải tráng bát sạch cầm chờ đến
phiên mình. Nếu buông lung các căn không giữ tâm đoan chính
nhìn vào bát mà ăn tức là xem thường pháp cần phải học.
Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế
nên nói: --"Cần phải học: giữ tâm đoan chính nhìn vào
bát mà ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo đòi cơm, canh, bị đàn việt chê
trách rằng: -
Vì sao Sa-môn Thích tử đến bữa ăn lại đòi cơm, đòi canh? Rồi
họ hỏi: -
Này tôn giả, con tự nguyện cúng dường thức ăn đầy đủ,
vì sao lại kêu đòi ầm ĩ? Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau Ta không cho phép đòi thức ăn. Lại
nữa, khi Phật trú tại tinh xá của dòng họ Thích, nước
Ca-duy-la-vệ, theo Thường lệ, đức Như Lai Ứng Cúng Chánh
Biến Tri vì năm lợi ích nên cứ năm hôm đi thị sát phòng
các Tỉ-kheo một lần. Thấy một Tỉ-kheo bị bệnh, gầy ốm
tiều tụy, tuy biết nhưng Phật vẫn hỏi: -
Này Tỉ-kheo, Ông đau như thế nào đấy? -
Bạch Thế Tôn, con bị bệnh đau đớn, chẳng có thích thú
gì. -
Ông không thể đòi thức ăn thích hợp với bệnh và thuốc
thích hợp với bệnh sao? -
Bạch Thế Tôn, vì Thế Tôn chế giới không được đòi thức
ăn (nên con không dám đòi). -
Từ nay về sau Ta cho phép Tỉ-kheo bệnh được đòi thức ăn. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Ca-duy-la-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 44.
"Cần phải học: Khi không bệnh không được vì mình mà đòi
thức ăn". Khi
không bệnh không được vì mình mà đòi cơm canh. Nếu có
bệnh cần nhiều canh thì đòi không có tội. Nhưng nếu buông
lung các căn, không có bệnh mà vì mình đòi thức ăn tức
là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị
cuồng loạn thì [407b] không có tội. Thế nên nói: --"Cần
phải học: Tỉ-kheo không bệnh không được vì mình mà đòi
thức ăn". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo trước hết nhận cá thịt canh rồi
lấy cơm phủ lên trên. Người coi việc ăn uống thấy thế
liền hỏi: -
Trưởng lão đã nhận được cá thịt canh chưa? -
Lão trượng, ông thấy đó thì biết, cần gì phải hỏi? Người
coi việc ăn uống liền hỏi người đưa thức ăn: -
Vì sao ông không đưa cá thịt canh chỗ này? -
Chỗ nào chưa nhận được? -
Chỗ này chưa được đây này. -
Con đã đưa rồi vì sao nói là chưa được? Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được dùng cơm phủ lên canh để mong
được thêm canh. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 45.
"Cần phải học: Không được lấy cơm phủ lên canh để mong
được thêm canh". Nếu
Tỉ-kheo chờ người ta sớt thức ăn mà sợ nhớp y thì có
thể (phủ cơm trên canh), để hở một bên, nhưng không được
phủ kín hết. Nếu
phủ kín hết mà người đưa thức ăn hỏi đã nhận được
chưa thì phải đáp là đã nhận được rồi. Nếu
buông lung các căn, lấy cơm phủ trên canh để mong được
thêm canh tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ
tâm trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần
phải học: Không được lấy cơm phủ trên canh để mong được
thêm canh". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn, nhóm sáu Tỉ-kheo dùng tay bẩn cầm ly nước đưa người
bên cạnh, khiến người ấy chê nhớp không cầm. Các Tỉ-kheo
bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật liền
bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi, Phật
liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được dùng tay bẩn cầm ly nước. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại: 46.
"Cần phải học: Không được dùng tay bẩn cầm ly nước". Khi
ăn, Tỉ-kheo nên giữ gìn tay trái cho sạch, dùng tay phải nhận
lấy ly nước rồi kê vào môi mà uống. Không được ngậm
vành ly sâu vào miệng, cũng không được để cho vành ly chạm
vào mũi và trán. Không được uống hết mà nên để lại
chừng một ngụm, đổ đi, rồi dùng nước rửa cho sạch,
đoạn đưa tiếp người ngồi dưới mình. Nếu tay trái bị
bệnh ghẻ, thì dùng tay phải gạt trên vành bát (cho hết thức
ăn) rồi lấy nước sạch rửa. Nếu rửa không sạch thì dùng
chiếc lá để cầm ly nước mà uống, uống xong như trên đã
nói. Nếu buông lung các căn dùng tay bẩn cầm ly nước tức
là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị
cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải
học: Không được dùng tay bẩn cầm lấy ly nước". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
có cư sĩ đến tinh xá cúng dường trai phạn cho chúng Tăng,
khi ăn xong, nhóm sáu Tỉ-kheo dồn cơm thừa trong bát đổ xuống
đất, nên bị đàn việt chê trách rằng: -
Tôn giả cho rằng thức ăn này không có tiền mà mua được
sao? Con đã lấy phần của vợ con để làm việc phước đức,
một hạt cơm tốn cả trăm công sức, vì sao lại đổ xuống
đất? Ðây là hạng người bại hoại, nào có đạo hạnh
gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được đem cơm thừa trong bát đổ xuống
đất. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo phải tập họp lại tất
cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai
nghe rồi cũng phải nghe lại:
x |
c
|
|||||||||||||||||||||||