| THƯ VIỆN HOA SEN |
c
|
||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
Đại Tạng Số 1425 LUẬT MA HA TĂNG KỲ Hán dịch: Tam Tạng Phật Đà La người Thiên Trúc, cùng Samôn Pháp Hiển, đời Đông Tấn, Trung Quốc Việt dịch: Thích Phước Sơn - Chứng nghĩa: Thích Đỗng Minh Sài Gòn, Việt Nam, PL 2543 (TL 2000)
4.
GIỚI: NHẬN THỨC ĂN CỦA NHÀ HỌC GIA. Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Ở đây
xin nói rộng về nhân duyên của đại thần Tì Xà, cho đến
chỗ Tiên Di Ni Sát Lợi, rồi Phật nói với các Tỉ-kheo: "Ðại
thần Tì Xà bố thí thái quá khiến cho tiền tài khánh tận,
Tăng nên làm yết ma học gia cho ông." Pháp yết ma này nên
nói: "Xin
đại đức Tăng lắng nghe. Ðại thần Tì Xà bố thí thái
quá khiến cho tiền tài khánh tận, nếu thời gian thích hợp
đối với Tăng, Tăng hãy làm yết ma học gia cho đại thần
Tì Xà. Ðây là lời tác bạch. Xin
đại đức Tăng lắng nghe. Ðại thần Tì Xà bố thí thái
quá khiến cho tiền tài khánh tận. Tăng nay làm yết ma học
gia cho đại thần Tì Xà. Các đại đức nào bằng lòng làm
yết ma học gia cho đại thần Tì Xà thì im lặng ; ai không
bằng lòng hãy nói. Ðây là lần yết ma thứ nhất (lần thứ
hai, thứ ba cũng như vậy). Tăng
đã làm yết ma học gia cho đại thần Tì Xà xong, vì Tăng
im lặng. Tôi ghi nhận việc này như vậy." Ðại
thần Tì Xà sau khi từ chỗ tiên Di Ni Sát Lợi trở về, mệt
lả, thân thể đầy bụi bặm, liền hỏi người nhà: "Các
A-xà-lê có thường đến không?". Người nhà đáp: "Có đến,
nhưng khi bố thí vật gì thì tất cả đều không nhận". Tì
Xà nghe vậy, lòng không vui, cũng không kịp tắm rửa gì, tức
tốc đi đến chỗ Thế Tôn, cúi đầu đảnh lễ dưới chân,
rồi đứng qua một bên, bạch với Phật: -
Bạch Thế Tôn, vì sao các Tỉ-kheo không nhận vật cúng dường
của nhà con? -
Vì ông bố thí thái quá đến nỗi tiền tài khánh tận, Như
Lai muốn lợi ích cho ông nên đã làm yết ma học gia đối
với ông. Vì lý do đó mà các Tỉ-kheo không nhận phẩm vật
bố thí của ông. -
Bạch Thế Tôn, ngày nay gia đình con giàu có gấp ba lần trước
kia, kính xin Thế Tôn từ nay về sau cho phép các Tỉ-kheo nhận
phẩm vật bố thí của gia đình con. -
Hôm nay là ngày rằm, vậy ông hãy trở về nhà, tắm rửa
thân thể, mặc y phục mới mẻ sạch sẽ, rồi cùng với thân
quyến đi đến xin chúng Tăng tùy hỉ nguyện vọng của ông. Sau
khi Tì Xà vâng theo lời dạy trở về, thì Phật bèn nói với
các Tỉ-kheo: "Trước đây Tì Xà vì bố thí thái quá, muốn
cho ông được lợi ích, Tăng đã làm yết ma học gia đối
với ông. Nay Tì Xà tự đến nói rằng gia sản đã giàu có
hơn xưa [398c] gấp ba lần, nên muốn xin Tăng xả pháp yết
ma học gia, vậy Tăng nên xả cho ông". Tì
Xà trở về nhà, tắm rửa thân thể, thay y phục mới, rồi
cùng với quyến thuộc, đi đến chỗ Tăng, trình bày đầy
đủ việc kể trên. Lúc này, Tăng muốn giải yết ma học
gia phải làm yết ma cầu thính, nói như sau: "Xin
đại đức Tăng lắng nghe. Ðại thần Tì Xà bố thí thái
quá đến nỗi tiền tài khánh tận, Tăng muốn cho ông lợi
ích đã làm yết ma học gia đối với ông. Nhưng nay sản nghiệp
đã sung túc. Nếu thời gian thích hợp đối với Tăng, mong
Tăng hãy cho phép đại thần Tì Xà vào trước Tăng xin xả
pháp yết ma học gia. Xin
đại đức Tăng lắng nghe. Ðại thần Tì Xà xin xả pháp yết
ma học gia, Tăng đã bằng lòng nên im lặng. Tôi ghi nhận việc
này như vậy". Lúc
ấy, đại thần Tì Xà phải vào trước chúng Tăng, cúi đầu
đảnh lễ dưới chân, quỳ gối, chắp tay, bạch như sau: "Xin
đại đức Tăng lắng nghe. Con là Tì Xà, trước giàu sau nghèo,
Tăng thương tình cho con pháp yết ma học gia. Nay gia nghiệp
của con đã giàu có hơn xưa gấp ba lần, nên con đến xin
Tăng xả pháp yết ma học gia, kính mong Tăng xả pháp yết
ma học gia cho con". (Xin ba lần như vậy). Bấy
giờ phải dẫn ông Tì Xà ra đứng chỗ mắt thấy mà tai không
nghe, rồi người làm yết ma bạch: "Xin
đại đức Tăng lắng nghe. Vị đại thần Tì Xà này do bố
thí thái quá đến nỗi tiền tài khánh tận, Tăng muốn cho
ông được lợi ích nên đã làm pháp yết ma học gia cho ông.
Nay ông tự đến nói rằng gia sản giờ đây đã sung túc hơn
xưa gấp ba lần, nên xin Tăng xả pháp yết ma học gia. Nếu
thời gian thích hợp đối với Tăng, Tăng nay hãy xả pháp
yết ma học gia cho ông Tì Xà. Ðây là lời tác bạch. Xin
đại đức Tăng lắng nghe. Ðại thần Tì Xà bố thí thái
quá đến nỗi tiền tài khánh tận. Vì muốn cho ông được
lợi ích, Tăng đã làm yết ma học gia đối với ông. Nay Tì
Xà tự nói rằng gia sản đã sung túc gấp ba lần trước kia,
nên đã xin Tăng xả pháp yết ma học gia. Nay Tăng xả pháp
yết ma học gia cho ông Tì Xà. Ðại đức nào bằng lòng việc
Tăng xả pháp yết ma học gia cho ông Tì Xà thì im lặng, ai
không bằng lòng hãy nói. Ðây là yết ma lần thứ nhất (lần
thứ hai, thứ ba cũng nói như thế). Tăng
đã xả pháp yết ma học gia cho ông Tì Xà xong, vì Tăng im
lặng. Tôi ghi nhận việc này là như vậy". Vấn
đề xả pháp yết ma học gia này phải có sự hiện diện
của Tăng chúng chứ không phải bằng sự hiện diện của
đồ chúng. (Nghĩa là chỉ có thầy trò với nhau). Thế
rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành
Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà
chế giới cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: --
Nếu Tỉ-kheo chưa được mời trước mà đến những gia đình
Tăng đã làm pháp yết ma học gia tự tay nhận thức ăn, [399a]
hoặc nhai, hoặc ăn, thì Tỉ-kheo ấy phải đến Tỉ-kheo khác
tạ lỗi rằng: Thưa trưởng lão, tôi phạm tội đáng trách".
Pháp hối quá này là pháp Ba la đề đề xá ni". Giải
thích: Học
gia: Gia đình
mà cả hai vợ chồng mỗi người đều đã chứng được một
trong ba quả: Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm hoặc A-na-hàm. Gia
đình: Gia
đình của bốn chủng tộc: Gia đình Sát lợi, Bà la môn, Tì
Xà và Thủ đà la. Tỉ-kheo
chưa được mời trước:
Trước đó chưa được thí chủ mời mà mình tưởng họ mời,
hoặc mời người khác mà tưởng họ mời mình, rồi mình
đến nhà, vườn hay ruộng đồng của họ. Tự
tay nhận lấy:
Từ tay đưa qua tay hay từ bát đưa qua bát để nhận. Nhai:
ăn các loại bánh, trái v.v... Thức
ăn: Năm loại
thức ăn chính. Nếu Tỉ-kheo nhận năm loại thức ăn chính
thì phải đến Tỉ-kheo khác sám hối như sau: "Thưa trưởng
lão, tôi phạm tội đáng quở trách, xin hối lỗi với trưởng
lão". Người nhận sám hối nên hỏi: -
Thầy có tự thấy tội không? -
Dạ thấy. -
Chớ có tái phạm. -
Xin cúi đầu lãnh nhận. Ba-la-đề-đề-xá-ni:
Như trên đã nói. Nếu
gia đình nào Tăng đã làm yết ma học gia thì không được
tuyệt nhiên không đến nữa như chim quạ tránh tên, mà thỉnh
thoảng nên đến thăm, thuyết pháp bàn luận nghĩa lý. Nếu
gia đình ấy bố thí thì hãy bảo họ hãy để đấy, tôi
sẽ biết đúng lúc. Nếu trước đó họ đã mời Tăng rồi
mới làm yết ma sau, thì không được nhận những vật có
giá trị lớn mà nên nhận những vật có giá trị tầm thường.
Nếu gia đình ấy hỏi: "Vì sao tôn giả không nhận
vật bố thí này? Thầy cho rằng tôi nghèo sao?", thì
khi ấy nên đáp: "Ông (bà) không nghèo, như đức Thế Tôn
đã dạy, người đắc quả Tu đà hoàn thành tựu bốn pháp,
là kẻ giàu nhất trong hàng Thanh Văn. Bốn pháp đó là: 1/
Có niềm tin kiên cố đối với đức Như Lai Ứng Cúng Chánh
Biến Tri, Sa-môn, Bà la môn, Chư Thiên, người đời không thể
phá vỡ được. 2/
Có niềm tin kiên cố đối với chánh pháp. 3/
Có niềm tin kiên cố đối với chúng Tăng. 4/
Có niềm tin kiên cố đối với thánh giới, Sa-môn, Bà la môn,
chư Thiên, người đời không thể phá vỡ được niềm tin
ấy. Những
ai thành tựu bốn pháp này là người không nghèo mà là giàu
có bậc nhất trong hàng Thanh Văn của đức Như Lai". Nếu
mình đến tinh xá nào đó [399b] gặp lúc cúng dường trai phạn
và nước uống phi thời cho Tăng chúng, thì không được bỏ
đi mà nên giúp họ trải giường nệm, bày vật cúng dường,
rồi cùng thọ trai. Trai phạn xong, nên thuyết pháp cho họ
nghe. Thế nên nói: "Ở
nơi A lan nhã,
NÓI
RÕ PHẦN ÐẦU CỦA PHÁP CHÚNG HỌC: Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
nhóm sáu Tỉ-kheo mặc nội y hoặc thấp, hoặc cao, so le, bách
điệp, như hoa Thạch lựu, như nắm cơm vắt, như đuôi cá,
như lá cây đa la, như vòi voi v.v... Thấp:
Chấm gót chân.
Họ
mặc nội y lôi thôi như thế nên bị người đời chế nhạo: -
Xem Sa-môn Thích tử mặc áo quần giống như Vương tử, đại
thần, kẻ ăn chơi, hoặc cao, thấp, so le cho đến giống như
vòi voi. Ðó là những kẻ bại hoại, có đạo nào như thế? Các
Tỉ-kheo nghe vậy, liền đem việc đó đến bạch lên Thế
Tôn. Phật bèn bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến
rồi, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Vì sao các ông mặc nội y cao thấp, cho đến giống như vòi
voi, khiến cho người đời chê bai? Từ nay về sau Ta không
cho phép mặc nội y như vậy. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, rồi Ngài mặc nội y ở trước
chúng Tăng. Mặc xong, Phật bảo các Tỉ-kheo: -
Các ông nên mặc nội y như thế này, như cách mặc nội y
của trời Tịnh Cư, gấp bên phải xếp về bên trái. Thế
rồi, vì mười lợi ích mà Phật chế giới cho các Tỉ kheo,
dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 1.
"Cần phải học: mặc nội y tề chỉnh". Khi
mặc nội y phải mặc chỉnh tề, không được cuộn tròn như
quấn vào trục, không được làm như dâm nữ bán nhan sắc
nhìn bên trái bên phải xem có đẹp hay không đẹp, chỉ cần
xem mặc có tề chỉnh đúng pháp hay không. Nếu buông lung các
căn [399c] không chú ý mặc tề chỉnh tức là coi thường pháp
cần phải học. Nếu bị cuồng si tâm loạn thì không có tội.
Thế nên nói: -- "Cần phải học: mặc nội y tề chỉnh". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
nhóm sáu Tỉ-kheo đắp y khi thì thấp, lúc thì cao, hoặc giống
như Bà la thiên, Bà tẩu thiên. Ðắp
y thấp: xuống tới gót chân.
Họ
đắp y lôi thôi như thế nên bị người đời chế nhạo: -
Vì sao Sa-môn Thích tử đắp y khi cao khi thấp giống như nhà
vua, đại thần, kẻ hào phú! Ðó là những kẻ bại hoại,
nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo nghe thế, bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế
Tôn. Phật liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến
rồi, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau Ta không cho phép đắp y cao, thấp, cho đến
giống như cách đắp y của Bà tẩu thiên, mà phải đắp y
tề chỉnh. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 2.
"Cần phải học: đắp y tề chỉnh". Khi
đắp y phải đắp tề chỉnh, không được cuộn tròn giống
như cuốn vào trục, mà phải khắp trên vai trái, hai góc y
phải bằng nhau. Khi đắp không được để cho góc y trong tay
lồi ra giống như tai dê ; không được làm như dâm nữ bán
nhan sắc, nhìn qua bên phải bên trái xem có đẹp hay không
đẹp ; chỉ cần xem cho đúng pháp, tề chỉnh, không cao không
thấp là được. Khi y bị dính đất thì có thể dùng tay dở
lên, phủi đi. Nếu buông lung các căn đắp y không đúng pháp
tức là coi thường pháp cần phải học. Nếu bị cuồng si
tâm loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải
học: đắp y tề chỉnh". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ,
Nan-đà, Ưu-ba-nan-đà mặc áo trong thưa mỏng để lộ thân
hình ; đồng thời nhóm sáu Tỉ-kheo cũng mặc y dơ bẩn rách
rưới để lộ cả hông, ức, lưng, cùi chỏ, rồi họ cùng
nhau đi vào nhà đàn việt, nên bị người đời châm biếm: -
Các vị hãy xem kìa! Sa-môn Thích tử mà giống như vua, đại
thần, mặc áo trong thưa mỏng để lộ cả thân hình. Còn
thấy mặc y rách rưới thì họ nói với nhau: -
Các vị hãy xem kìa! Sa-môn Thích tử mặc y phục để lộ
cả thân thể giống như những kẻ tôi tớ, như người hạ
tiện làm thuê đi vào nhà chúng ta. Ðó là những kẻ bại
hoại, có đạo nào như thế! Các
Tỉ-kheo nghe họ nói, bèn đem [400a] sự việc ấy đến bạch
lên Thế Tôn. Phật liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến.
Khi họ đến rồi, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau phải che thân kín đáo khi vào trong nhà bạch
y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 3.
"Cần phải học: che kín thân thể khi vào trong nhà bạch y". Nếu
may y An đà hội thì phải dùng vải dày để may. Nếu vải
thưa thì phải may hai, ba lớp. Nếu y An đà hội thưa thì y
Uất đa la tăng phải may bằng vải dày. Nếu y Uất đa la tăng
thưa thì y Tăng già lê phải may bằng vải dày. Nếu buông
lung các căn không che thân thể kín đáo khi vào nhà bạch y
tức là coi thường pháp cần phải học. Nhưng nếu cuồng
loạn điên khùng, thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần
phải học: Che thân thể kín đáo khi vào trong nhà bạch y." Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo đi vào nhà bạch y, họ ngó voi, ngựa, lạc
đà, chim chóc, hoặc xem kỹ nữ ca múa, nên bị người đời
chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà nhìn ngó bên Ðông bên Tây giống
như kẻ gián điệp? Có
người cắc cớ hỏi: -
Tôn giả mất vật gì mà nhìn ngó hai bên giống như đang tìm
kiếm vậy? Người xuất gia khi vào nhà ai thì phải ngó thẳng
mà đi chứ! Ðó là những kẻ bại hoại, có đạo nào như
thế! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau phải ngó thẳng phía trước mà đi vào nhà
bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 4.
"Cần phải học: ngó thẳng phía trước mà đi vào nhà bạch
y". Ngó
thẳng: Khi đi không được cúi đầu xuống mà đi giống như
ngựa, mà phải nhìn thẳng đàng trước đề phòng voi, ngựa,
bò dữ, phải đi giống như người khiêng kiệu, không được
nhìn ngó bên Ðông bên Tây. Khi muốn nhìn về phía nào, phải
xoay cả người về phía ấy mà nhìn. Nếu buông lung các căn,
không ngó thẳng phía trước khi vào nhà đàn việt tức là
coi thường pháp cần phải học. Nhưng nếu như bị tâm loạn
điên cuồng thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải
học: Ngó thẳng phía trước mà đi vào nhà bạch y." Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo lớn tiếng gọi nhau khi vào nhà bạch y, nên
bị người ta chê cười nói: -
Tôn giả giống như khách buôn bị mất bạn, như kẻ mục
đồng lớn tiếng gọi nhau. Ông là người xuất gia, khi vào
nhà ai nên nói khẽ chứ. Rồi
họ tiếp: -
Ðó là những kẻ bại hoại, nào có đạo hạnh gì! [400b]
Các Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn.
Phật liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến
rồi, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau nên nói khẽ khi vào nhà người khác. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 5.
"Cần phải học: Nói khẽ khi vào nhà bạch y". Không
được lớn tiếng gọi nhau khi đi vào nhà bạch y. Nếu muốn
gọi nhau thì nên khảy ngón tay. Nếu người trước không nghe
thì nên nhờ người ngồi bên cạnh nói giùm. Nếu buông lung
các căn không học nói khẽ khi vào nhà bạch y, tức là coi
thường pháp cần phải học. Nhưng nếu tâm trí cuồng loạn
thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: nói
khẽ khi vào nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo cười nói đùa giỡn đi vào nhà bạch y,
nên bị người đời cười chê: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như Vương tử đại thần,
kẻ phóng dật dâm loạn, cùng nhau cười nói đùa giỡn đi
vào nhà bạch y. Rồi
có người hỏi: -
Tôn giả vì sao dơ cả lợi ra, muốn bán răng hả? Ở trong
đó cũng không có kỹ nữ mà vì sao lại cười? Ðây là những
kẻ bại hoại chứ nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc ấy thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Vì sao các ông sống trong giới luật của bậc Thánh mà lại
cười nói đùa giỡn để hở cả lợi? Từ nay về sau không
được cười đùa khi vào nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 6.
"Cần phải học: không được cười đùa khi vào nhà bạch
y". Không
được cười: Nếu có việc đáng cười thì không được
cười ha hả để hở cả răng lợi, mà phải kìm chế, phải
quán tưởng về lẽ vô thường, khổ, không, vô ngã, tư duy
về cái chết. Nếu không thể ngừng được thì phải cắn
lưỡi lại. Nếu cũng không thể ngừng được, thì nên dùng
chéo y bịt miệng lại ức chế từ từ. Nếu phóng túng các
căn, cười lớn khi vào nhà bạch y tức là coi thường pháp
cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị điên loạn thì không
có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: không được cười
đùa khi vào nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo trùm đầu đi vào nhà bạch y, bị người
đời chê trách: -
Vì sao Sa-môn Thích tử đi vào nhà bạch y mà phóng túng như
bọn dâm nữ, như kẻ gián điệp của giặc, như cô vợ mới
cưới, như kẻ lấy mật? [400c]
Rồi họ hỏi: -
Tôn giả bị bệnh đau mắt sao? Sợ nắng cháy đầu sao? Vì
sao lại trùm đầu? Ðây là những kẻ bại hoại, có đạo
nào như thế? Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được trùm đầu đi vào nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 7.
"Cần phải học: không được trùm đầu đi vào nhà bạch
y". Trùm
đầu: Trùm kín cả đầu và hai tai. Không
được trùm đầu đi vào nhà bạch y. Nếu vì trời mưa tuyết
quá lạnh, sợ bị đau đầu, thì được trùm nửa đầu và
một tai. Nếu phóng túng các căn trùm đầu đi vào nhà bạch
y, tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm
trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần
phải học: không được trùm đầu đi vào nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo vắt trái y vào nhà bạch y, bị người đời
chê trách: -
Vì sao Sa-môn Thích tử đi vào nhà bạch y mà vắt trái y để
hở cả cùi chỏ, xương sườn, giống như Vương tử, đại
thần, như bọn dâm nữ bán nhan sắc? Rồi
họ hỏi: -
Tôn giả muốn đến đó đánh lộn sao? Vì sao lại vắt trái
y để hở cả xương sườn? Ðây là hạng người bại hoại,
nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được vắt trái y đi vào nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 8.
"Cần phải học: không được vắt trái y đi vào nhà bạch
y". Lật
trái: Hai bên lật trái vắt trên vai. Không
được vắt trái y đi vào nhà bạch y. Nếu khi mưa gió thì
được vắt lên một bên. Nếu để trần vai bên phải thì
được vắt qua bên trái. Nếu cả hai vai đều phủ kín thì
được vắt qua bên phải, nhưng không được để lộ cùi
chỏ. Khi đi khất thực, nếu sợ nhớp y, có thể vắt trái
y lên vai mà không để lòi cùi chỏ, thì không có tội. Nếu
buông lung các căn, vắt trái y đi vào nhà bạch y tức là coi
thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng
loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học:
không được vắt trái y đi vào nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo đi nhón gót vào nhà bạch y, [401a] bị người
đời chê trách: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà đi giống như dâm nữ, kẻ trộm,
rắn bò. Ðó là hạng người bại hoại, nào có đạo hạnh
gì! Các
Tỉ-kheo nghe thế, bèn đem việc đó đến bạch lên Thế Tôn.
Phật liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến
rồi, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được đi nhón gót vào nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 9.
"Cần phải học: không được đi nhón gót vào nhà bạch y". Khi
vào trong nhà nếu chân dính đất thì không được đặt các
ngón chân xuống trước rồi gót chân xuống sau, mà phải đặt
gót chân xuống trước rồi các ngón chân xuống sau. Nếu lòng
bàn chân có mụt thì nên đi nghiêng bàn chân, và dùng vật
gì đắp mụt rồi buộc lại, đoạn đặt gót chân xuống
trước rồi ngón chân xuống sau. Nếu buông lung các căn, không
học cách đi bàn chân bằng phẳng tức là coi thường pháp
cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị điên loạn thì không
có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: không được đi
nhón gót vào nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo chống nạnh đi vào nhà bạch y, bị người
đời chê trách: -
Vì sao Sa-môn, Thích tử mà chống nạnh đi vào nhà bạch y
giống như Vương tử, đại thần, lực sĩ. Ðó là hạng người
bại hoại, nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. Ðây
là việc ác, từ nay về sau không được chống nạnh đi vào
nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 10.
"Cần phải học: không được chống nạnh đi vào nhà bạch
y". Chống
nạnh: Hai tay ôm vào hai bên hông. Không
được chống nạnh đi vào nhà bạch y. Nếu bị đau sống
lưng, bị bệnh phong nhọt thì được chống nạnh, không có
tội. Hoặc bị ung thư, ghẻ lở phải dùng thuốc đắp, rồi
sợ dơ y nên chống nạnh thì không có tội. Nếu buông lung
các căn chống nạnh đi vào nhà bạch y tức là coi thường
pháp cần phải học. Ngoại trừ cuồng si tâm loạn thì không
có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: không được chống
nạnh đi vào nhà bạch y" Kệ
tóm tắt: "Khoác
y nội, y ngoài,
Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo đi ẻo lả vào nhà bạch y, bị người đời
chê trách: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà đi ẻo lả vào nhà bạch y giống
như Vương tử, đại thần, dâm nữ. Ðây là những kẻ bại
hoại, có đạo nào như thế! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được đi lắc lư vào nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 11.
"Cần phải học: không được đi ẻo lả vào nhà bạch y". Nếu
thân già bệnh gặp trời mưa gió tuyết lạnh thì đi ẻo lả
không có tội. Nhưng nếu buông lung các căn đi ẻo lả vào
nhà bạch y tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại
trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói:
--"Cần
phải học: không được đi eỏ lả vào nhà bạch y." Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo đầu lắc lư đi vào nhà bạch y, bị người
đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử đi vào nhà bạch y mà lắc lư cái đầu
giống như kẻ dâm loàn, như chuột, chó sói. Ðó là những
kẻ bại hoại, chứ nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch với Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được lắc lư cái đầu đi vào nhà bạch
y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 12.
"Cần phải học: không được lắc lư cái đầu đi vào nhà
bạch y". Nếu
vì già yếu đau ốm, hoặc bị nhức đầu, hay trời mưa gió
lạnh lẽo thì lắc lư cái đầu không có tội. Nhưng nếu
buông lung các căn, lắc lư cái đầu đi vào nhà bạch y, tức
là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị
cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải
học: không được lắc lư cái đầu đi vào nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo vẫy tay đi vào nhà bạch y, đụng nhằm mặt
đàn việt, khiến bình đựng dầu sữa trong tay họ bị vỡ
bể, nên bị người đời chê trách: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà vẫy tay đi vào nhà bạch y giống
như những kẻ lực sĩ hung bạo! Ðó là những kẻ bại hoại,
nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem [401c] sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn.
Phật liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến
rồi, Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được vẫy tay đi vào nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 13.
"Cần phải học: không được vẫy tay đi vào nhà bạch y". Nếu
người ấy trước kia vốn là Vương tử, đại thần, tập
khí chưa trừ được, thì nên dạy rằng: -
Nay Thầy đã xuất gia, phải bỏ tập quán cũ mà theo phép
tắc của Tỉ kheo. Nếu muốn gọi ai thì không được đưa
cả hai tay lên vẫy, mà chỉ cần đưa một tay lên vẫy mà
thôi. Nếu buông lung các căn, vẫy tay đi vào nhà bạch y, tức
là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị
cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải
học: không được vẫy tay đi vào nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo mặc y dơ bẩn rách rưới để lộ cả cùi
chỏ, hông ngực, riêng Nan-đà Ưu-ba-nan-đà thì mặc y thưa
mỏng để lộ cả thân thể, cùng ngồi trong nhà bạch y, khiến
cho người đời chê trách: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như Vương tử, đại thần,
kẻ quí nhân, mặc y phục thưa mỏng? Khi
Thầy mặc y xấu xí thì họ lại chê: -
Giống như những kẻ tôi tớ, người hạ tiện làm thuê, mặc
y phục dơ bẩn rách rưới, để lộ cả cùi chỏ, hông ngực,
ngồi trong nhà bạch y. Sa-môn Thích tử lẽ ra phải che kín
thân khi ngồi trong nhà. Ðó là những kẻ bại hoại, nào có
đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau phải che kín thân khi ngồi trong nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 14.
"Cần phải học: che kín thân khi ngồi trong nhà bạch y". Che
kín thân: Nên dùng vải dày làm nội y ; nếu may bằng vải
thưa thì phải may hai, ba lớp. Nếu nội y thưa thì y Uất đa
la tăng phải may bằng vải dày. Nếu y Uất đa la tăng thưa
thì y Tăng già lê phải may bằng vải dày. Nếu y Tăng già
lê thưa thì y Uất đa la tăng phải may bằng vải dày. Khi ngồi
không được ngồi trên y, phải dùng một tay vén y, một tay
vin tọa cụ, rồi ngồi một cách nhẹ nhàng. Nếu ngồi thọ
trai ở trong tinh xá trước các Hòa Thượng, A-xà-lê, Tỉ-kheo
trưởng lão, [402a] thì phải che thân kín đáo. Nếu buông lung
các căn không che thân kín đáo khi ngồi trong nhà, tức là
coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng
loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học:
che thân kín đáo khi ngồi trong nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo vào trong nhà bạch y, ngồi ngó các phụ nữ
và trẻ em đang đi ra đi vào, lên gác xuống gác, nên bị người
đời chê bai: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà giống như kẻ dâm loàn, như quân
trộm cắp, ngồi trong nhà người ta nhìn ngó các phụ nữ? Rồi
họ hỏi: -
Tôn giả mất vật gì mà nhìn ngó Ðông Tây như vậy? Ðây
là những kẻ bại hoại, nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau khi ngồi trong nhà bạch y phải ngó thẳng đàng
trước. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 15.
"Cần phải học: ngó thẳng đàng trước khi ngồi trong nhà
bạch y". Nhìn
thẳng phía trước khi ngồi trong nhà nghĩa là không được
làm như ngựa ngẩng cổ lên hay cúi đầu xuống nhìn mà phải
nhìn thẳng, để coi chừng đàn việt có bưng những vật nóng
như nước sôi đến, khỏi va nhằm vào tay họ. Khi ngồi ăn
tại tinh xá hay lúc ở trước các Hòa Thượng, A-xà-lê, Tỉ-kheo
trưởng lão thì không được nhìn ngó bên phải bên trái,
mà phải ngồi nhìn thẳng phía trước. Nếu buông lung các
căn không nhìn đoan chính khi ngồi, tức là coi thường pháp
cần phải học. Ngoại trừ tâm trí cuồng loạn thì không
có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: nhìn ngó đoan
chính khi ngồi trong nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo vào ngồi trong nhà bạch y lớn tiếng gọi
nhau nói năng ầm ĩ, bị người đời chê trách: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà lớn tiếng gọi nhau giống như người
đi buôn bị mất bạn, như kẻ mục đồng gọi nhau? Rồi
họ vặn hỏi: -
Tôn giả, vì cớ gì mà gọi lớn như thế? Người xuất gia
lẽ ra phải nói năng nhỏ nhẹ, chứ vì sao lại gọi nhau ầm
ĩ? Ðó là những kẻ bại hoại, nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau phải nói năng nhỏ nhẹ khi ngồi trong nhà bạch
y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, [402b] dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 16.
"Cần phải học: nói nhỏ nhẹ khi ngồi trong nhà bạch y". Khi
ngồi trong nhà không được gọi nhau ầm ĩ. Nếu muốn gọi
ai thì nên gảy móng tay, nếu người ấy không nghe thì nên
nhờ người ngồi gần bên nói giúp. Khi thọ trai tại tinh
xá hay ngồi trước các Hòa Thượng, A-xà-lê, Tỉ-kheo trưởng
lão thì không được lớn tiếng gọi nhau. Khi muốn nói chuyện
với ai thì nên nói với người ngồi gần rồi chuyển dần
đến người thứ hai, thứ ba v.v... khiến cho người ấy biết.
Nếu buông lung các căn lớn tiếng gọi nhau khi ngồi trong nhà
tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí
bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần
phải học: nói nhỏ nhẹ khi ngồi trong trong nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo ngồi trong nhà bạch y cười giỡn với nhau
ầm ĩ, bị người đời chê trách: -
Vì sao Sa-môn Thích tử khi ngồi trong nhà bạch y mà cười
giỡn tự do như Vương tử, đại thần, bọn dâm nữ? Rồi
họ hỏi: -
Tôn giả, ở trong đây có việc gì đáng cười không?
Vì sao để bày cả lợi ra, muốn bán răng hả? Ðây
là những kẻ bại hoại, chứ nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch lên Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Các ông là những người xuất gia, vì sao sống trong giới
luật của hiền Thánh mà lại cười lớn để hở cả lợi
ra? Từ nay về sau không được cười khi ngồi trong nhà bạch
y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 17.
"Cần phải học: không được cười khi ngồi trong nhà bạch
y". Khi
ngồi trong nhà bạch y không được cười. Khi Thọ trai tại
tinh xá hay đang ngồi trước các Hòa Thượng, A-xà-lê, Tỉ-kheo
trưởng lão cũng không được cười. Nếu có chuyện đáng
cười cũng không được cười lớn để hở cả răng lợi
ra ngoài. Nên quán tưởng về sự vô thường, khổ, không,
vô ngã, tư duy về sự chết, hoặc phải cắn lưỡi lại.
Nếu không ngừng được cũng không nên cười lớn để hở
cả lợi, mà phải lấy chéo y che miệng lại để kìm chế.
Nếu buông lung các căn ngồi trong nhà bạch y mà cười, tức
là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị
cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần phải
học: không được cười khi ngồi trong nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo trùm đầu ngồi trong nhà bạch y, bị người
đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà trùm đầu ngồi trong nhà bạch y
giống như bọn dâm nữ, hay người lấy mật? Rồi
họ hỏi: -
Tôn giả [402c] bị bệnh đau đầu, sợ ánh nắng chiếu vào
đầu phải không? Vì sao lại trùm đầu? Ðây là hạng người
bại hoại, nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó bạch với Thế Tôn. Phật liền
bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi, Phật
liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được trùm đầu ngồi trong nhà bạch
y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 18.
"Cần phải học: không được trùm đầu ngồi trong nhà bạch
y". Trùm
đầu: Trùm kín cả đầu và hai tai. Không
được trùm đầu ngồi trong nhà. Khi Thọ trai tại tinh xá,
hoặc ngồi trước các Hòa Thượng, A-xà-lê, Tỉ-kheo trưởng
lão thì không được trùm đầu. Trong trường hợp mưa gió
lạnh lẽo, hoặc bị bệnh, bị đau đầu phong cũng không được
trùm kín cả đầu mà chỉ nên trùm nửa đầu để trống
một bên tai. Nhưng khi thấy Tỉ-kheo trưởng lão thì phải
lấy đi. Nếu trùm đầu ngồi trong phòng riêng kín đáo thì
không có tội. Nếu buông lung các căn trùm đầu ngồi trong
nhà tức là coi thường pháp cần phải học. Ngoại trừ tâm
trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế nên nói: --"Cần
phải học: không được trùm đầu ngồi trong nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo vắt y (lên vai) ngồi trong nhà bạch y, bị
người đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà vắt y (lên vai) ngồi trong nhà để
lộ cả cùi chỏ, hông, giống như vương tử, đại thần,
bọn dâm nữ bán nhan sắc? Ðây là những kẻ bại hoại, nào
có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem việc đó bạch lên Thế Tôn. Phật liền bảo
gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi, Phật liền
hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được vắt y ngồi trong nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 19.
"Cần phải học: không được vắt y (lên vai) ngồi trong nhà
bạch y". Vắt
y: Hoặc vắt lên một bên, hoặc vắt cả hai bên. Không
được vắt y ngồi trong nhà. Khi khất thực hoặc lấy thức
ăn, nếu sợ nhớp y, có thể vắt y lên, nhưng không để lộ
cùi chỏ, thì không có tội. Khi thọ trai tại tinh xá hay ngồi
trước các Hòa Thượng, A-xà-lê, Tỉ-kheo trưởng lão thì
không được vắt y lên. Nếu có vắt thì chỉ được vắt
một bên, không được vắt cả hai bên. Nếu vắt y thì nên
vắt bên trái. Nếu cả hai vai đều đắp y kín thì được
vắt bên phải. Nhưng khi thấy Tỉ-kheo Trưởng lão thì phải
buông xuống trở lại. Nếu buông lung các căn, vắt y lên vai
ngồi trong nhà, tức là coi thường pháp cần phải học. [403a]
Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn thì không có tội. Thế
nên nói: --"Cần phải học: không được vắt y lên vai ngồi
trong nhà bạch y". Khi
Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên. Bấy giờ
nhóm sáu Tỉ-kheo ôm đầu gối ngồi trong nhà bạch y, bị
người đời chê cười: -
Vì sao Sa-môn Thích tử mà kiêu căng phóng dật, ôm gối ngồi
trong nhà người thế tục giống như Vương tử, đại thần?
Ðây là những kẻ bại hoại, chứ nào có đạo hạnh gì! Các
Tỉ-kheo bèn đem sự việc ấy đến bạch với Thế Tôn. Phật
liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi,
Phật liền hỏi: -
Các ông có việc đó thật không? -
Có thật như vậy, bạch Thế Tôn. -
Từ nay về sau không được ôm gối ngồi trong nhà bạch y. Ðoạn,
Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ
phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới
cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại: 20.
"Cần phải học: không được ngồi bó gối trong nhà bạch
y". Bó
gối: Có thể vòng tay, vén y nhưng không được bó gối mà
ngồi trong nhà. Khi
Thọ trai tại tinh xá hay ở trước các Hòa Thượng, A-xà-lê,
Tỉ-kheo trưởng lão thì không được ôm gối mà ngồi. Khi
đầu gối bị đau thì được dùng vải bó lại, nhưng khi
thấy Tỉ-kheo Trưởng lão thì phải mở ra(?). Nếu trong phòng
riêng ở chỗ vắng thì được ngồi bó gối. Nhưng khi thấy
Tỉ-kheo trưởng lão đến thì phải ngồi ngay ngắn. Nếu buông
lung các căm, ôm gối ngồi trong nhà tức là coi thường pháp
cần phải học. Ngoại trừ tâm trí bị cuồng loạn, thì không
có tội. Thế nên nói: --"Cần phải học: không được ôm
gối ngồi trong nhà bạch y". Kệ
tóm tắt: "Uốn
mình, đầu lắc lư,
LUẬT
MA HA TĂNG KỲ Hết quyển thứ hai mươi mốt.
x |
c
|
|||||||||||||||||||||||