NHU
THUẬN
1.
ĐỊNH NGHĨA.
Nhu
thuận (nhu là mềm, thuận là xuôi theo): là vâng lời, nghĩa
là làm theo lời dạy, làm theo sự sai bảo, làm theo tâm tình
của mọi người. Tuy không phức tạp nhưng đây cũng là hạnh
căn bản, hạnh quan trọng cho cuộc đời tu hành của một
tu sĩ.
Tuy
nhiên, muốn vâng lời người khác, chúng ta phải từ bỏ ý
kiến của mình, từ bỏ những dự định, quan điểm của
mình. Đây không phải là điều dễ làm. Sống trên cuộc đời
này, mỗi con người là một vũ trụ riêng tư, có tư tưởng,
tình cảm, có những suy nghĩ riêng, có lối sống riêng không
lặp lại với người khác bao giờ.
Chưa
nói đến việc phải gác lại những điều lớn lao để làm
theo yêu cầu của người khác, chỉ lấy một ví dụ đơn
giản trong sinh hoạt hằng ngày, chúng ta sẽ thấy làm theo
ý người khác khó như thế nào. Chẳng hạn, đến giờ làm
việc cá nhân, chúng ta sắp xếp quần áo chuẩn bị đi tắm
thì Sư huynh gọi lại và bảo đi làm giúp ông việc khác.
Chưa biết việc Sư huynh yêu cầu quan trọng đến mức nào
nhưng cả ngày vất vả, tranh thủ giờ nghỉ tắm rửa cho
khỏe khoắn lại bị ngăn cản, yêu cầu làm ngay việc
khác, chúng ta sẽ cảm thấy khó chịu, bực bội. Sự vâng
lời khiến chúng ta phải từ bỏ ý định của mình, cũng
có nghĩa là chạm đến bản ngã của mình, nên rất khó thực
hiện. Chỉ khi không chấp ngã, chấp nhận sự thiệt thòi,
mất mát, chúng ta mới có thể vâng lời người khác một
cách dễ dàng.
Ngoài
xã hội, tổ chức nào cũng cần có sự tuân phục của người
dưới đối với người trên. Vì có như vậy, tổ chức đó
mới mạnh mẽ, vững chắc. Ví dụ, Quân đội là nơi có kỷ
luật nghiêm ngặt nhất. Người ta thường nói “Kỷ luật
là sức mạnh của quân đội”. Trong đó, người lính phải
toàn tâm, toàn ý, biết vâng lời cấp trên một cách không
điều kiện. Cấp trên yêu cầu làm điều gì, họ phải răm
rắp tuân theo mà không cần giải thích, không cần biết lý
do. Nếu không làm theo, họ sẽ chịu những hình phạt nghiêm
khắc của quân đội. Tùy theo mức độ vi phạm mà người
lính phải chịu hình phạt nặng hay nhẹ. Trường hợp đang
xung trận, nếu người lính không vâng lời chỉ huy có thể
bị chỉ huy bắn bỏ ngay tại trận. Nói chung, yêu cầu về
kỷ luật, về sự tuân phục trong quân đội rất gay gắt.
Chính nhờ sự vâng lời, sự tuân phục đó mà quân đội
có được kỷ cương, sức mạnh để chiến đấu.
Ở
một số tổ chức khác ngoài đời cũng vậy. Nếu người
dưới không vâng lời hoặc không tuân phục người trên, họ
phải chịu một sự trừng phạt thích đáng. Có khi sự trừng
phạt đó gây thiệt hại thật sự đến cuộc sống của người
bị trừng phạt như: giảm tiền lương, bị cách chức, bị
đuổi việc hoặc bị rêu rao, làm mất danh dự… Vì vậy,
khi bước vào làm việc trong một cơ quan, một tổ chức nào
đó, người ta phải tuân thủ theo kỷ luật mà cơ quan đã
đề ra.
Đạo
Phật chúng ta không có kỷ luật nghiêm khắc áp dụng đối
với một tu sĩ khi phạm lỗi. Đây là chỗ hở rất lớn của
đạo Phật. Vì thế, người ta vẫn thường cho Đạo Phật
dễ dãi, lỏng lẻo về mặt tổ chức so với các tôn giáo
khác, các tổ chức khác. Ví dụ, một Tăng sĩ làm điều sai
quấy, Giáo hội không có biện pháp xử lý, không có một
sự trừng phạt thật sự để người ấy sống tốt hơn và
làm gương cho những người khác. Cùng lắm, người có trách
nhiệm chỉ rầy rà, kiểm điểm mà thôi. Bản thân đạo Phật
không cũng có phương tiện, biện pháp chế tài bất cứ người
nào. Hàng ngày, người ta vẫn gặp những cư sĩ giả danh tu
sĩ đi khất thực. Họ cũng mặc bộ quần áo màu vàng, tay
cầm cái bát nhưng mặt mày lơ láo, không có vẻ oai nghi tế
hạnh của người tu. Hiện tượng này vẫn đang diễn ra nhưng
Giáo hội chỉ lên tiếng cảnh báo cho mọi người biết đó
là “tu sĩ giả danh” chứ không có biện pháp gì để ngăn
chặn. Nếu nhìn thấy họ đi khất thực lơ ngơ láo ngáo ngoài
đường mà không bị công an bắt, chúng ta cũng không biết
làm gì. Chính vì không có biện pháp kỷ luật nghiêm ngặt
ấy mà đạo Phật chúng ta yếu đi về mặt tổ chức so với
các tôn giáo khác. Bên Thiên Chúa giáo, nếu tu sĩ làm điều
gì sai trái, họ có biện pháp trừng phạt rất nghiêm khắc.
Sự trừng phạt đó thật sự gây thiệt hại cho bản thân
người tu sĩ bị phạm tội. Vì vậy, trong Thiên Chúa giáo,
các Linh mục, Thầy dòng tuân phục kỷ luật rất tốt . Nhờ
vậy, tổ chức của họ khá chặt chẽ.
Sở
dĩ chúng ta không thể áp dụng một kỷ luật nào cho người
tu sĩ vì giáo lý của đạo Phật từ bi, khoan dung quá.
Chính Đức Phật cũng không có biện pháp gì để xử lý những
trường hợp vi phạm giới luật. Thời Đức Phật, do có sự
bất hòa, hai vị Tỳ kheo đã cãi nhau kịch liệt. Đức Phật
khuyên răn thế nào họ cũng không chịu nghe. Họ còn
nói:
- Bạch
Thế Tôn! Thế Tôn già yếu rồi, Thế Tôn nghỉ đi, chuyện
của chúng con để chúng con lo.
Khuyên
can hoài không được, Đức Phật đã bỏ đi. Sau đó, nhờ
giới cư sĩ kéo đến phản đối, đòi cắt viện trợ, các
Tỳ kheo đó mới sợ, không dám cãi nhau nữa và đi thỉnh
Phật trở về. Cứ theo truyền thống ấy, đến bây giờ đạo
Phật cũng không có biện pháp kỷ luật gì đối với tu sĩ.
Như
vậy, sức mạnh của đạo Phật nằm ở đâu? Sức mạnh của
đạo Phật không nằm ở khâu tổ chức mà ở đạo lý. Vì
vậy, tuy về mặt tổ chức có yếu nhưng thời đại nào có
những bậc chân sư xuất hiện, đạt được đạo lý một
cách vững chắc, thuyết phục và làm cho mọi người bị cuốn
hút, tăng thêm đạo tâm, hướng về đạo, làm nhiều việc
từ thiện, thực hành tu tập nghiêm túc…, thời đại đó
đạo Phật hưng thịnh. Ngược lại, thời đại nào không
xuất hiện những vị chân sư có đạo lý thì đạo Phật
sẽ dần dần bị suy thoái. Như vậy, đạo Phật hưng thịnh
nhờ vào đạo lý, còn tổ chức không đủ sức giữ cho đạo
Phật tồn tại và phát triển. Đây là điểm khác nhau giữa
đạo Phật và các tôn giáo hay các tổ chức khác. Ở các
tôn giáo khác, chỉ cần có tổ chức chặt chẽ, tôn giáo
họ có thể tồn tại và bành trướng được. Nói lên điều
này, chúng ta sẽ thấy được bổn phận của người tu theo
đạo Phật.
Thứ
nhất, tất cả chúng ta đều phải có bổn phận làm cho đạo
Phật được hưng thịnh. Đây là điều hiển nhiên. Phải
làm cho đạo Phật được hưng thịnh là lý tưởng của một
tu sĩ. Không ai đi tu mà không nghĩ đến điều này. Nhưng đạo
Phật hưng thịnh hay không là nhờ vào đạo lý. Chính chúng
ta mới là người làm cho đạo lý của đạo Phật ngày càng
phát triển mạnh mẽ, vững chắc và sâu rộng. Chúng ta phải
tu, phải học thế nào để làm cho đạo lý Phật giáo được
phát triển. Đó là cách làm cho đạo Phật thêm sức mạnh
để hưng thịnh.
Thứ
hai, chúng ta phải làm thế nào để lấp chỗ trống về kỷ
luật trong đạo Phật. Tính kỷ luật ấy biểu hiện ở sự
tuân phục. Các tôn giáo khác đòi hỏi có sự kềm chế, sự
tuân phục, bởi đằng sau là kỷ luật và sự trừng
phạt. Đạo Phật chúng ta không có điều này. Vì vậy, mỗi
sĩ chúng ta phải tự giác, tự nguyện tuân phục, vâng lời
người trên, người trước của mình. Chúng ta phải tự mình
lấp đầy lỗ hổng đó của đạo Phật để đạo của chúng
ta ngày càng vững chắc. Nếu vì không có biện pháp kỷ luật
mà chúng ta không cần vâng lời, tuân phục thì tự nhiên đạo
Phật sẽ yếu dần đi. Sở dĩ chúng ta đòi hỏi sự tự nguyện
tự giác ở mỗi người vì đây là vấn đề thụôc về đạo
đức. Nghĩa là sự vâng lời theo kỷ luật là sự vâng lời
bắt buộc, kèm theo sau đó là sự kiểm soát và sự trừng
phạt. Còn sự vâng lời được gọi là đạo đức thì hoàn
toàn tự nguyện, tự giác. Nếu từng người chúng ta tự giác
tập hạnh vâng lời thì chùa sẽ mạnh. Mỗi chùa đều khép
mình trong quy chế của Giáo hội, cố gắng làm đúng theo quy
chế của Giáo hội, hòa hợp với Tăng đoàn thì tự nhiên
Giáo hội cũng mạnh lên. Phật giáo vì thế cũng trở nên
hưng thịnh.
Ở
trên, chúng ta nói sự vâng lời người trên, người trước
nhiều khi cũng làm cho chúng ta khó chịu vì phải từ bỏ ý
muốn, dự định của mình, vì nó chạm đến bản ngã. Nhưng
nếu người nào đã thuần thục hạnh nhu thuận thì khi người
khác yêu cầu làm việc gì, họ sẽ vâng lời, sẵn sàng bỏ
việc của mình đi làm việc khác một cách toàn tâm, toàn
ý. Và khi vâng lời, họ cảm thấy trong mình có một niềm
vui đang lan tỏa. Tất nhiên, người thật sự có hạnh nhu
thuận, làm theo người khác một cách toàn tâm toàn ý
và trong lòng xuất hiện niềm vui không phải là nhiều. Những
người tập được hạnh nhu thuận, ai bảo gì làm nấy (như
một người máy) phải là người tu ở mức độ rất khá.
Khi thực hiện hạnh nhu thuận một cách thuần thục, họ sẽ
cảm thấy hạnh phúc mà người khác không cảm nhận được.
Lúc ấy, họ đã diệt được nhiều chấp ngã trong tâm. Chúng
ta đã biết, đỉnh cao của đạo Phật là vô ngã, sự tuyệt
đối vô ngã cũng là Niết Bàn tuyệt đối, là đại giải
thoát, đại an lạc. Hễ đạt được vô ngã thì chúng ta sẽ
đạt được sự an lạc, vô tận an lạc, tuyệt đối an lạc.
Chúng ta đừng nghĩ sự an lạc trong vô ngã là hư không. Nó
thật sự là niềm vui lớn, tuyệt đối mênh mông, khác với
cảm giác xao động theo cái niềm vui của thế gian.
Ví
dụ, khi được người khác khen điều gì, chúng ta cảm thấy
sung sướng. Niềm vui đó, cảm giác sung sướng đó là thuộc
về thế gian vì nó xao động và lệ thuộc vào điều kiện
bên ngoài. Trong khi đó, trong Thiền định, dù được một
phần vô ngã thôi, chúng ta cũng cảm thấy hạnh phúc. Nhưng
hạnh phúc đó không lệ thuộc vào lời khen hay điều kiện
bên ngoài, tự nó có mà lại như không có bởi nó không xao
động.
Ơû
đời, mọi khổ vui của chúng ta là do cảm giác từ thọ ấm
phát sinh, cảm giác ấy thường xao động. Vì vậy, một bậc
giải thoát, bậc trí tuệ thường phân biệt rất rõ hai niềm
hạnh phúc ấy. Hạnh phúc của thế gian, của thọ ấm thường
xao động, bất an và cuối cùng là đau khổ. Bởi vậy, Phật
nói: thọ thị khổ. Còn trong Thiền định, tưởng như lặng
lẽ hư vô nhưng niềm an lạc, hạnh phúc rất mạnh, rất lớn.
Hai niềm hạnh phúc mà con người có được (hạnh phúc của
thọ ấm khởi lên và hạnh phúc của Thiền định do đạt
được vô ngã) hoàn toàn khác nhau. Tương tự như vậy, khi
nhu thuận, chúng ta đã được một phần của vô ngã nên cũng
được một phần niềm an lạc này. Trên lý luận là vậy
nhưng sự thật phải thực hành, chúng ta mới thấy được
điều này. Nghĩa là khi sống trong đại chúng, với Thầy Tổ,
với huynh đệ, nếu biết vâng lời một cách toàn tâm toàn
ý, không làm theo ý mình, chúng ta sẽ có được niềm vui thật
sự của đời sống tu hành.
Đối
với người xuất gia, bước đầu vào đạo phải triệt để
thực hành hạnh nhu thuận để làm nền tảng cho đức hạnh
lâu dài về sau, vì hạnh nhu thuận giúp người tu phá trừ
chấp ngã, diệt trừ kiêu mạn rất tốt. Thật ra, vô ngã
phải do công phu Thiền định nhiều năm, nhiều kiếp mới
đạt được. Dù có được định, chúng ta cũng chưa đạt
được vô ngã. Bên cạnh Thiền định còn nhiều hạnh khác
hỗ trợ cho việc phá chấp ngã, trong đó có hạnh nhu thuận.
Người xuất gia buổi ban đầu, nếu không thực hiện được
hạnh nhu thuận, vâng lời thì sẽ không thực hiện được
những hạnh khác. Vì vậy, nhu thuận vừa là hạnh giúp chúng
ta phá chấp ngã vừa mở đường cho vô số công hạnh khác,
điều tốt đẹp khác đến với chúng ta.
Ví
dụ, khi thấy chúng ta nóng nảy, Thầy khuyên: “Con đừng
nóng nữa, hãy cố gắng nhẫn nhục, hãy sống hòa thuận với
huynh đệ”. Điều Thầy dạy hoàn toàn đúng. Nếu có thói
quen vâng lời, có hạnh nhu thuận, chúng ta sẽ triệt
để cố gắng thực hành lời dạy của Thầy. Có thể lúc
đầu còn khó khăn nhưng mỗi lần nóng nảy, nhớ lời nói
từ tốn của Thầy, chúng ta sẽ dần dần thực hiện được.
Như vậy, nhờ có hạnh nhu thuận mà chỉ một câu nói ngắn
gọn, nhẹ nhàng của Thầy thôi chúng ta đã ghi xương khắc
cốt suốt đời để thực hiện. Và sau đó, bao nhiêu hạnh
lành khác mở ra. Ngược lại, nếu có thói quen không vâng
lời, khi nghe Thầy khuyên, chúng ta sẽ mặc kệ, không ghi tâm.
Vì thế sẽ không bao giờ sửa đổi được tính nóng nảy
của mình.
Trong
cuộc sống đạo, những cái xấu Thầy bảo bỏ chúng ta phải
cố gắng bỏ; những cái tốt chưa có, Thầy bảo phải tu
tập, chúng ta cố gắng huân tập cho được. Đó là hạnh
vâng lời. Khi vâng lời như thế, chúng ta sẽ được vô số
những điều lợi ích về sau. Ví dụ, khi thấy chúng ta sáng
dạ, Thầy gửi chúng ta vào trường học và dặn dò: “Con
phải cố gắng học, đừng để phụ công lao, sự hy vọng
của Thầy”. Vâng lời Thầy, ngay từ khi bước chân vào trường,
chúng ta không dám chểnh mảng việc học. Ngoài việc học,
chúng ta còn tranh thủ thời gian ngồi Thiền. Nhờ vâng lời
Thầy mà chúng ta thực hiện được điều đó. Và cuối cùng,
chúng ta là người có lợi, bao nhiêu công đức lành cứ thế
mở ra.
Nếu
không biết vâng lời, Thầy yêu cầu làm điều gì cũng nhăn
nhó, dần dần Thầy không nói đến nữa, công đức chúng
ta sẽ bị tổn giảm. Chúng ta nên nhớ rằng, người tu sĩ
giữ được lập trường tu hành không phải nhờ vào tài hay
tướng mà nhờ vào công đức. Có người vì thiếu công đức,
thiếu phước phải hoàn tục, không được làm Tăng nữa.
Không vâng lời Thầy cũng là một trong những nguyên nhân làm
cho chúng ta tổn phước. Vì vậy, hạnh vâng lời rất quan
trọng đối với người tu.
Một
điều nữa cũng cần lưu ý là chúng ta đừng vội phê phán,
nhận định lời giáo huấn hay sự sai bảo của người trên.
Trong cuộc sống, nhiều người có thói quen hay phê bình, nhận
xét lời dạy của Thầy mà không hoàn toàn nhu thuận vâng
lời. Ví dụ, khi Thầy bảo: “Bây giờ con mang cây này sang
trồng chỗ khác”. Tuy không nói ra nhưng trong bụng người
đệ tử không phục: “Cây này trồng như vậy được rồi
sao phải dời đi chỗ khác, không biết sự thẩm mĩ thầy
để ở đâu”. Mặc dù làm theo ý thầy nhưng người đó
vẫn có sự phê bình, nhận xét, không hoàn toàn tuân phục
một cách vô điều kiện sự sai bảo của Thầy.
Hoặc
có trường hợp Thầy dạy một đạo lý nào đó, người không
vâng lời cũng âm thầm cãi lại. Chẳng hạn, Thầy khuyên:
“Con cố gắng niệm Phật, vì học bao nhiêu, làm phước bao
nhiêu cũng không bằng sự tu tập”. Không nói ra nhưng trong
bụng người ấy cũng phản đối: “Thầy lạc hậu thật!
Thời buổi này người ta tu thiền, kiến tánh thành Phật còn
bắt người ta niệm Phật”…
Là
đệ tử nhưng trong lòng luôn có sự phản kháng ngầm ngầm
hoặc nhận xét lại lời giáo huấn, sự sai bảo của người
trên như vậy là không nên. Vì lúc này, chúng ta tu chưa nhiều,
ngã chấp chưa bớt, trí tuệ chưa sáng nên sự phê phán đó
chưa chính xác. Khi đã lớn, đã tu hành qua nhiều công hạnh,
qua nhiều công phu Thiền định, ngã chấp nhẹ hơn, chúng ta
sẽ nhìn vấn đề đúng hơn, sự nhận xét sẽ chính xác hơn.
Ngay
cả người thế gian, bước đầu dạy con cũng phải tập cho
con trẻ hạnh vâng lời, sau đó mới dạy thêm vô số đức
tính khác. Đây là bài học kinh nghiệm về giáo dục con cái
của các bậc cha mẹ. Nếu ngay từ nhỏ, cha mẹ không dạy
cho con hạnh vâng lời, cuộc đời của đứa bé sau này sẽ
hỏng. Thực tế cho thấy, giáo dục con trẻ không phải là
điều đơn giản vì có những đứa trẻ rất dễ bảo, nhưng
cũng có những đứa rất khó bảo, cha mẹ phải nghiêm khắc
dạy dỗ, thuyết phục ngay từ buổi đầu.
Nhiều
bậc phụ huynh tỏ ra không cương quyết trong việc dạy con.
Khi sai con làm việc gì, nếu con không làm, cha mẹ lại tự
làm lấy. Cứ thế, đứa trẻ sẽ nghĩ rằng không vâng lời
cha mẹ cũng chẳng sao. Càng ngày, cha mẹ càng không sao sai
khiến nổi. Hoặc có trường hợp cha mẹ hay bào chữa, chống
chế cho con. Khi nhà có khách, cha mẹ gọi con ra chào, đứa
trẻ tìm cách trốn mất. Lúc ấy, không những không la rầy,
cha mẹ còn nói đỡ cho con: “Cháu có tính nhút nhát, nhất
là khi có người lạ”. Thật ra, chính cha mẹ đã dung túng
cho sự thật không vâng lời của con mình. Cứ thế, sau này
đứa trẻ sẽ tiếp tục không vâng lời và trở thành đứa
hư hỏng. Ông bà ta từng nói:
Uốn
cây từ thuở cây non
Dạy
con từ thuở con còn ngây thơ.
Do
không biết “Uốn cây từ thuở cây non” mà nhiều gia đình
đã rơi vào hoàn cảnh bất hạnh. Con cái lớn lên không vâng
lời cha mẹ còn bắt cha mẹ phải vâng lời mình. Lúc bấy
giờ, nếu cha mẹ không vâng lời con thì tai họa sẽ ập đến.
Vì vậy, với trẻ con, cha mẹ phải dạy cách vâng lời vô
điều kiện ngay từ buổi ban đầu. Dù có khi phải trừng
phạt nặng nề để con cái sợ hãi mà vâng lời, chúng ta
cũng phải chấp nhận. Khi đã có thói quen vâng lời, cha mẹ
không cần phải trừng phạt hay quát tháo, chỉ cần liếc
mắt nhìn là con trẻ sẽ hiểu mình muốn gì và sẽ ngoan ngoãn
thực hiện. Trên cơ sở đó, cha mẹ dạy con những đức tính
khác một cách rất dễ dàng.
2.
THỰC HÀNH.
Trong
tâm con người, khuynh hướng nhu thuận thường không nhiều
(đôi khi khuynh hướng bướng bỉnh nhiều hơn) nên chúng ta
phải có một công phu tu tập để dần dần vượt qua sự
bướng bỉnh đó. Trước hết, bằng lời tâm nguyện, hằng
ngày khi lễ Phật, ngồi thiền, chúng ta luôn cầu xin Phật
gia hộ cho mình được hạnh nhu thuận để sống toàn tâm,
toàn ý theo Thầy, theo huynh đệ. Nhờ lời cầu nguyện, sự
bướng bỉnh trong chúng ta dần dần giảm đi. Khi Thầy sai
bảo điều gì, dạy điều gì, tự nhiên chúng ta thực hiện
dễ dàng hơn. Như vậy, sức mạnh của lời nguyện có thể
giúp chúng ta vượt qua khuynh hướng bướng bỉnh, chỉ thích
làm theo ý mình.
Ở
mức độ cao hơn, nhu thuận được thực hiện ngay cả những
lúc không có Thầy. Nghĩa là khi Thầy vắng mặt, chúng ta cũng
cân nhắc, cố gắng không làm trái ý Thầy. Tất nhiên, tự
kiểm soát, tự ràng buộc mình khi không có sự kiểm soát
của người khác là điều rất khó, chúng ta phải tu tập
nhiều mới thực hiện được. Bản thân người trụ trì cũng
phải tự ràng buộc mình, phải cân nhắc trong từng lời nói
việc làm. Khi làm việc gì cũng nghĩ xem người khác có vui
không. Khi Phật tử cúng dường tiền bạc, người trụ trì
muốn sắm sửa vật gì cũng cân nhắc, dùng tâm quán sát xem
thí chủ cúng dường có vui hay không khi mình sắm sửa vật
đó? Như vậy, dù không có ai kiểm soát, nhắc nhở, chúng
ta cũng phải cố gắng thực hiện hạnh nhu thuận.
Cao
hơn nữa( gọi là nhu thuận cấp ba) là công phu tu hành bí
mật bên trong. Đi sâu vào công phu tu hành của nội tâm, chúng
ta cần phải cẩn thận vì sự dụng tâm thầm kín bên trong
chỉ tự mình biết. Ví dụ, đến giờ ngồi thiền, niệm
Phật, chúng ta có tu hay không thực ra không ai biết được
vì không có người kiểm soát. Đây là lúc chúng ta càng phải
vâng lời Thầy, càng phải thực hành đúng theo sự hướng
dẫn của Thầy. Thực tế cho thấy, nhiều người không tuân
thủ theo sự hướng dẫn của thầy trong khi đi vào công phu
tu hành nội tâm bí mật đã đi vào sai lầm. Cũng có trường
hợp, người đệ tử thực hành khác Thầy vẫn thành công,
nhưng trường hợp này rất ít. Tốt hơn hết là chúng ta nên
thực hiện theo lời dạy của Thầy vì Thầy là người đi
trước, có nhiều kinh nghiệm trong việc tu hành nội tâm. Thực
hiện theo sự chỉ dẫn của Thầy vẫn có lợi cho chúng ta
hơn.
Tóm
lại, chúng ta vâng lời Thầy mình trên ba mức độ:
- Mức
độ thứ nhất: Khi có mặt Thầy.
- Mức
độ thứ hai: Khi vắng mặt Thầy.
- Mức
độ thứ ba: Khi đi sâu vào công phu tu hành nội tâm.
Thực
hiện được cả ba mức độ đó là chúng ta đã đạt được
hạnh nhu thuận một cách sâu sắc.
Ngoài
việc vâng lời Thầy, đối với sư huynh, sư tỉ, chúng ta
cũng phải cư xử một cách nhu thuận để bày tỏ lòng kính
trọng. Dù chưa thể bằng Thầy nhưng sư huynh, sư tỉ là những
người đến với đạo trước, có kinh nghiệm hơn chúng ta.
Nhu thuận với họ, ngã chấp của chúng ta sẽ giảm đi rất
nhiều. Chúng ta sẽ học được những kinh nghiệm quý báu
của sư tỉ, sư huynh. Hơn nữa, sự nhu thuận của người
dưới đối với người trên, người đi sau đối với người
đi trước sẽ giúp cho tình huynh đệ thêm thắm thiết. Đó
là tâm lý chung của con người. Bản thân chúng ta cũng vậy.
Khi người nhỏ hơn biết nhu thuận vâng lời, tự nhiên chúng
ta thấy thương họ hơn. Tất nhiên, khi chúng ta biết nhu thuận
vâng lời các sư huynh, sư tỉ và họ thương mình hơn thì
đạo Phật rất có lợi.
Trong
đạo, tình huynh đệ là tình cảm rất thiêng liêng và cao
quý. Nếu tình đạo, tình bạn, tình huynh đệ đó được
gìn giữ cho đến mãi về sau thì nó trở thành vô giá. Thử
nghĩ, một ngày nào đó, tất cả những người cùng học với
nhau ngày hôm nay đều trở thành Hòa thượng nhưng vẫn thương
nhau, vẫn liên lạc với nhau, vẫn hỗ trợ cho nhau trong cuộc
hoằng pháp thì tình cảm đó quý giá biết chừng nào! Có
thể nói, tình cảm ấy không thể đánh đổi bằng bất cứ
điều gì trên cuộc đời này. Những người may mắn giữ
được tình huynh đệ trong thời gian dài mấy chục năm, dù
ở xa nhau vẫn liên lạc, vẫn hỗ trợ cho nhau khi cần thiết
sẽ đem lại nhiều lợi ích cho việc đạo. Hiểu được điều
này, khi còn sống với nhau, chúng ta phải yêu thương, tùy
thuận với nhau để duy trì tình huynh đệ tốt đẹp ấy đến
suốt cuộc đời.
Đối
với các sư đệ, bổn phận làm sư huynh, chúng ta phải biết
phụ thầy dạy dỗ. Những lúc cần thiết, chúng ta phải nghiêm
khắc với các em nhưng phải lưu ý thực hiện một điều
gần như công thức:“thương năm, phiền trách một”. Nghĩa
là tình thương phải lớn hơn sự nghiêm khắc. Có như vậy
sư đệ mới cảm phục và vâng lời. Mặt khác, chúng ta cũng
phải biết nhu thuận với các em, nghĩa là cũng thương yêu,
chìu chuộng các em. Có những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc
sống nhưng chúng ta biết chìu chuộng các sư đệ nghĩa là
chúng ta đã nhu thuận với họ. Ví dụ, khi hai huynh đệ đang
ngồi học với nhau, sư đệ bỗng kêu buồn ngủ và nói: “Em
mệt quá, sư huynh đưa chân cho em ngả lưng một chút, năm
phút sau gọi em dậy học bài nhé!”. Lúc ấy, chúng ta vui
vẻ để sư đệ gối đầu ngủ và đúng năm phút sau gọi
em dây học bài. Như vậy là chúng ta đã thương yêu, nhu thuận
với sư đệ của mình.
3.
ĐỐI VỚI SAI VÀ ĐÚNG CỦA CUỘC ĐỜI.
Khi
lớn lên, chúng ta phải đối diện với cuộc đời với muôn
ngàn đúng sai, phức tạp. Nhưng chúng ta phải hiểu rằng,
con người ai cũng có lúc đúng, lúc sai. Có khi người ta làm
điều này đúng nhưng có lúc lại nói điều khác sai. Người
chưa chắc sai hoàn toàn, cũng chưa chắc đúng hoàn toàn và
chúng ta cũng vậy. Do đó, chúng ta đừng quá tin vào ý kiến
chủ quan của mình để luôn phản bác người khác. Không phải
lúc nào những điều chúng ta nghĩ, những điều chúng ta hiểu
biết cũng đúng. Có những điều bây giờ chúng ta cho là đúng
nhưng một thời gian sau, khi nhìn lại, chúng ta thấy điều
đó không đúng nữa. Hoặc có khi ba năm trước, chúng ta nói
một câu mà bao nhiêu người cho là chí lý, cảm phục nhưng
bây giờ chính chúng ta lại giật mình vì điều mình đã nói
không đúng với Phật pháp. Vì vậy, chúng ta không được
cố chấp, không được chủ quan trước đúng sai của người
khác và của chính bản thân mình.
Nhưng
nếu không dựa vào sự hiểu biết của mình thì chúng ta dựa
vào đâu để nhận định những sai đúng của cuộc đời
? Điều này rất khó xác định. Chúng ta chỉ tin vào phước
đức của mỗi người. Nếu là người có phước, tự nhiên
chúng ta sẽ biết được sự sai đúng của người khác, sự
sai đúng của cuộc đời để chọn đường đi đúng đắn.
Nếu vô phước, tự nhiên chúng ta nhận định mọi điều
đều không chính xác. Phước rất quan trọng nên người
tu phải siêng năng lễ Phật để được nhiều phước. Nhờ
có phước, chúng ta sẽ sáng suốt, nhận định chính xác những
điều sai, điều đúng trong cuộc đời để tránh bớt
những lỗi lầm.
Đối
với trường hợp tư tưởng, ý kiến của người là đúng,
chúng ta phải biết trân trọng, quý hóa. Điều này vừa hợp
lý vừa giúp chúng ta giữ được tâm khiêm hạ. Vì người
khác nói được điều đúng, làm được việc đúng sẽ khởi
lên trong tâm chúng ta sự kính trọng. Khi kính trọng người
khác, chúng ta là người được lợi ích đầu tiên, được
hạnh khiêm hạ. Chúng ta đã biết, hạnh khiêm hạ có thành
tựu hay không phụ thuộc vào việc chúng ta có kính phục nhiều
người hay không. Nếu sống trên đời, lúc nào cũng chỉ nhìn
thấy khuyết điểm của người khác và chê bai, dè bĩu, sự
tự cao của chúng ta sẽ tăng lên và đạo đức sẽ dần dần
tan vỡ. Ngược lại, nhìn ai cũng thấy điểm tốt và tỏ
ra kính phục thì tự nhiên khiêm hạ của chúng ta tăng thêm
và đạo đức cũng tăng theo.
Như
vậy, người khác tốt nhưng chúng ta lại được lợi ích.
Nói điều này chúng ta sẽ thấy trách nhiệm của mình đối
với mọi người. Nhiều khi nhìn vào nhân loại, vào thế giới,
chúng ta cảm thấy lo lắng vì không được bao nhiêu người
tin vào nhân quả, không có bao nhiêu người kiểm soát được
lầm lỗi của mình để vượt qua tham lam, thù hận. Nhưng
càng suy nghĩ, chúng ta càng phát hiện ra một điều: lầm lỗi
của con người không phải do bản thân họ gây nên mà do người
khác. Điều này có vẻ hơi vô lý nhưng lại là một
sự thật.
Ví
dụ, Sân là một trong năm yếu tố của ô nhiễm. Nhưng ô
nhiễm do đâu mà có? Chính kiêu mạn đã sinh ra ô nhiễm. Kiêu
mạn xuất hiện là do không biết kính phục ai hay không có
ai để mình kính phục. Vì vậy, khi thấy người nào đó rơi
vào lầm lỗi, chúng ta chỉ biết trách mắng, nguyền rủa
họ mà không tìm hiểu nguyên nhân là một sai lầm. Nguyên
nhân gây nên lầm lỗi ấy là do kiêu mạn, do không có ai để
họ kính phục. Thế gian này quá thiếu những vị Thánh. Nếu
được gặp một vị Thánh nhân trong cuộc đời, không lầm
lỗi, từ bi, có trí tuệ, giải thoát thật sự, họ sẽ kính
phục và không kiêu mạn. Nhờ vậy, họ sẽ có hạnh khiêm
hạ và không bị đổ vỡ về đạo đức. Khi hiểu được
điều này, chúng ta sẽ thấy lầm lỗi đầy rẫy trên thế
gian là do tất cả chúng ta gây nên. Là người tu, chúng ta
phải cố gắng tu tập, hoàn chỉnh giới hạnh, trí tuệ để
người khác kính phục. Tất nhiên, mục đích chúng ta không
phải chỉ dừng ở chỗ để được kính phục mà để người
khác được tâm khiêm hạ, được tăng trưởng về đạo đức.
Nếu xét một cách công bằng, một người bị đỗ vỡ đạo
đức là do họ không có trí tuệ để nhìn thấy cái hay của
người khác mà kính trọng nhưng trong đó cũng có lỗi của
những người xung quanh. Vì vậy, chúng ta phải cố gắng sống
và tu học cho thật tốt để mỗi người là một vị Thánh
cho người khác dựa vào, tăng trưởng được thiện pháp.
Trường
hợp đã cân nhắc kỹ và thấy ý kiến, tư tưởng của người
khác là sai, không thể chấp nhận, chúng ta cũng hết sức
cẩn thận, đừng lên giọng công kích, miệt thị quá đáng
để chứng tỏ mình hay hơn.
Ví
dụ, một Thầy khi giảng pháp luôn khuyến khích mọi người
cố gắng làm phước để cầu phước cho kiếp sau. Điều
này không đúng. Vì đạo Phật là đạo “tri ân bất cầu
báo”, làm phước không cầu quả báo. Làm phước mà cầu
phước cho mình thì không phải xuất phát từ lòng thương
yêu. Nhưng khi có Phật tử đến hỏi điều này, chúng ta phải
trả lời rất khéo léo để họ vừa hiểu được vấn đề
vừa không gây chia rẽ trong đạo Phật. Có thể chúng ta giải
thích cho Phật tử hiểu rằng, Thầy dạy như vậy là dạy
căn bản bước đầu để mọi người biết tin vào nhân quả.
Nghĩa là người ta hy vọng được hưởng phước ở đời
sau nên đời này cố gắng làm việc thiện. Khi đã tiến bộ
hơn, Thầy sẽ dạy chúng ta làm phước mà không cầu phước.
Phật tử nghe giải thích như vậy sẽ không nhận ra chúng
ta không đồng quan điểm với vị Thầy đó đồng thời cũng
hiểu đúng hơn về việc làm phước. Trong những trường hợp
như thế, nếu chúng ta lên giọng công kích, miệt thị quá
đáng sẽ làm cho Phật tử thấy kẽ hở trong đạo Phật là
sự chia rẽ nội bộ. Hiện nay, không ít người bên ngoài
lợi dụng những kẽ hở này làm cho các Thầy mâu thuẫn nhau,
chùa này công kích chùa kia khiến đạo Phật bị chia rẽ,
mất đoàn kết. Vì vậy, chúng ta phải cẩn thận, đừng bao
giờ để trong tâm mình có sự hiềm khích, công kích hạ thấp
người khác.
Người
thuần thục hạnh nhu thuận, khi phân tích sự sai lầm của
người khác vẫn giữ được vẻ từ bi, hiền lành, không
hung hăng hiếu thắng. Lão Tử từng nói:“ Quân tử hòa nhi
bất đồng, tiểu nhân đồng nhi bất hòa”. Người quân tử
tuy không đồng quan điểm, tuy giữ vững lập trường, lý
tưởng nhưng vẫn sống hòa thuận với mọi người. Đó là
những người tốt. Ngược lại, kẻ tiểu nhân tuy đồng quan
điểm nhưng lại cư xử với nhau bất hòa. Họ là những người
xấu.
Ví
dụ, đối với một Linh mục Thiên Chúa giáo, mặc dù không
đồng quan điểm với họ nhưng chúng ta vẫn có thái độ
hòa nhã, vẫn từ bi khoan dung độ lượng. Đó là thái độ
của người quân tử theo quan niệm của Lão Tử. Chúng ta không
nên vì bất đồng mà dẫn đến bất hòa.
Hiện
nay, trên thế giới liên tục xảy ra những cuộc chiến tranh
tôn giáo, chiến tranh sắc tộc đẫm máu là do có sự bất
đồng trong quan điểm và dẫn đến bất hòa. Ở Bắc Ireland,
Tin Lành và Thiên Chúa giáo từng bắn giết nhau rất dã man
cũng vì có sự bất đồng. Trong đạo Phật, vẫn còn tình
trạng chùa này với chùa kia, Thầy này với Thầy kia đồng
nhau về quan điểm nhưng cư xử với nhau nhiều khi không hòa
thuận, thích chỉ trích, hiềm khích, hơn thua với nhau. Theo
Lão Tử, đó là :“đồng nhi bất hòa”. Như vậy, vô tình
chúng ta trở thành những người tiểu nhân như Lão Tử đã
phê phán. Để khắc phục tình trạng này, chúng ta phải cố
gắng xây dựng đạo Phật trở thành một cộng đồng gồm
những người vừa đồng lại vừa hòa. Đó là những người
đồng hướng đến con đường giải thoát, đồng thờ kính
Đức Phật và cư xử với nhau hết sức nho nhã, hòa thuận.
Đây là mục tiêu mà tất cả chúng ta phải hướng đến.
Về
sau, khi đã trải qua nhiều năm tháng tu hành chín chắn, đôi
lúc chúng ta nhận ra Thầy mình, sư huynh mình vẫn có những
điểm chưa hoàn toàn đúng. Đây là một thực tế, một sự
thật chúng ta cần phải đối diện, cũng là sự cần thiết
cho đạo Phật. Vì sở dĩ đạo Phật phát triển được là
nhờ người sau biết học hỏi người trước và người sau
giỏi hơn người trước. Tuy nhiên, khi nhận ra những điểm
chưa đúng của Thầy hay của sư huynh, chúng ta phải có
thái độ đúng đắn trong cư xử. Chúng ta không được phản
bác Thầy, phải biết bỏ qua những điểm không đáng để
giữ chặt tình thầy trò, tình huynh đệ. Vì đó là những
tình cảm vô cùng thiêng liêng.
Khi
còn nhỏ, chúng ta vâng lời Thầy, vâng lời sư tỉ, sư huynh
để học hỏi. Khi lớn lên, dù ở vị trí nào, chúng ta cũng
tiếp tục nhu thuận, vâng lời để thầy bạn được vui.
Vì lúc này, hạnh nhu thuận không phải để học hỏi mà là
biểu hiện của lòng hiếu. Đừng bao giờ nghĩ rằng mình
đã hơn Thầy và tỏ ra tự cao, tự đại. Đó là tội bất
kính, bất hiếu với Thầy, người đã cưu mang, dạy dỗ,
cho mình niềm tin và ánh sáng để đi trong cuộc đời này.
Chúng ta phải luôn ghi nhớ: dù là người nổi tiếng, dù ở
tột đỉnh vinh quang, muôn đời chúng ta vẫn là người học
trò bé nhỏ trước Thầy. Vì vậy, chúng ta phải cố gắng
vâng lời Thầy. Đó chính là lòng hiếu trong đạo Phật.
4.
ĐỐI VỚI PHẬT PHÁP.
Thời
đại ngày càng phát triển, tư tưởng con người ngày càng
tiến bộ và sâu sắc hơn. Đạo Phật cũng phải phát triển
và tiến bộ vượt hơn thời đại mới xứng đáng là ánh
sáng dẫn đường cho nhân loại. Thời Đức Phật, Ngài nói
rất đơn sơ, cô đọng, các vị Thánh có thể hiểu được
nhưng người đời sau không thể nào hiểu nổi. Vì vậy, qua
sáu trăm năm kể từ khi Phật nhập Niết Bàn, rất nhiều
vị luận sư đã viết những bộ luận nổi tiếng để bổ
sung cho lý luận của đạo Phật. Đó là việc làm rất cần
thiết để đạo Phật phát triển. Càng về sau, giáo lý của
đạo Phật càng được các vị luận sư phân tích và bổ
sung thêm. Bên Nam tông, sự bổ sung giáo lý không nhiều nhưng
Bắc tông, điều này thể hiện rất rõ. Phát minh được điều
gì, các vị bổ sung ngay vào giáo lý của đạo Phật.
Ngày
nay, sự phát triển trong đạo Phật còn đòi hỏi gay gắt
hơn trước nữa. Cùng với khoa học, tư tưởng con người
đã tiến bộ vượt bậc. Nếu vẫn còn tin rằng đạo Phật
là chân lý tuyệt đối, là ánh sáng phía trước soi rọi cho
thế gian đi theo, chúng ta phải có bổn phận đưa đạo Phật
phát triển vượt lên trước thời đại. Muốn làm được
điều đó, chúng ta phải tiếp tục phát triển trên lý luận
của đạo Phật. Nhờ kiến thức, nhờ kinh điển, nhờ kinh
nghiệm tu hành, chúng ta phải luôn luôn tìm tòi những điều
mới, điều đúng để góp phần làm cho đạo Phật phong phú
hơn. Đây thực sự là điều cần thiết và cũng là bổn phận
của tất cả các Tăng sĩ trong thời đại hôm nay. Sống trong
thời đại khoa học phát triển rất nhanh, tư tưởng con người
phát triển vượt bậc như vậy mà đạo Phật không theo kịp
thì đạo Phật không còn là chỗ dựa, là người dẫn đạo
cho thế gian, cho cuộc đời nữa. Đến lúc đó, người ta
sẽ không cần đến chúng ta và đạo Phật cũng khó mà tồn
tại.
Nghĩ
đến điều này, chúng ta phải làm sao cho đạo Phật phát
triển mạnh mẽ để khi nhìn vào, mọi người vẫn thấy đạo
Phật tràn đầy ích lợi cho cuộc sống của họ. Chúng ta
phải làm sao để con người dù có bay vào không gian, lên được
đến sao Hỏa, sao Kim hay lặn sâu xuống đáy đại dương;
dù cuộc sống có đầy đủ tiện nghi: xử lý mọi việc bằng
computer, có đầu máy vidéo, ti vi, tủ lạnh,… họ vẫn thấy
đạo Phật thật sự cần thiết cho cuộc sống của họ. Đạo
Phật sẽ hướng đạo và đem lại ích lợi cho họ. Lúc ấy,
con người sẽ tìm đến với đạo Phật, tìm đến với chúng
ta.
Tuy
nhiên, phát triển đạo Phật, bổ sung thêm được nhiều điều
mới mẻ cho đạo Phật nhưng chúng ta phải luôn luôn dựa
vào giáo lý đã có, phải tôn trọng kinh điển cũ. Đó cũng
là sự nhu thuận đối với cổ nhân. Đừng bao giờ vì tìm
được những điều mới mà chúng ta làm cuộc cách mạng thay
đổi tất cả, gây nên sự khuấy động quá lớn trong đạo
Phật. Đó là hành động cực đoan, quá khích và hiếu thắng
của những người trẻ tuổi. Chúng ta phải tỏ ra chín chắn,
trưởng thành, già dặn hon so với điều mình vừa tìm được.
Dù tìm ra được những điều rất mới nhưng lúc nào chúng
ta cũng nhẹ nhàng, tôn trọng cái cũ. Làm như vậy, những
người đã từng quen với nề nếp cũ vẫn hoan hỉ đón nhận
những giáo lý mới của chúng ta. Nhờ vậy, đạo Phật ngày
càng phát triển mà không có sự chống đối, mâu thuẫn giữa
cái mới và cái cũ. Thái độ ấy của chúng ta gọi là nhu
thuận, nhẹ nhàng, tôn trọng cổ nhân.