TINH
TẤN
1.
TINH TẤN LÀ SỰ CỐ GẮNG THỰC HIỆN THIỆN PHÁP.
Nếu
Nhẫn nhục là biết chịu đựng nghịch cảnh, đối diện
với những quả báo trong quá khứ thì Tinh tấn là đối diện
với tương lai, gieo những nhân tốt cho tương lai.
Tinh
Tấn là nỗ lực, là sự cố gắng thực hiện Thiện Pháp
cho vị lai. Thiện Pháp có hai loại chính: Một là, tạo công
đức để làm lợi ích cho chúng sinh. Hai là, nhiếp tâm trong
Thiền định. Thực ra, nghĩa chính của Tinh tấn là nhiếp
tâm trong Thiền định, còn tạo công đức, làm lợi ích chúng
sinh chưa hẳn gọi là Tinh tấn vì chữ Tinh trong Tinh tấn có
nghĩa là tinh tế, tinh xảo, tinh vi. Có lúc chúng ta cũng cố
gắng làm những việc tốt, việc thiện nhưng những việc
làm ấy vẫn chưa được gọi là tinh, vẫn chỉ là thô. Việc
làm thực sự tinh vi, tinh tế phải là sự nỗ lực nhiếp
tâm trong Thiền định. Tuy nhiên, nếu mở rộng phạm vi ý
nghĩa, Tinh tấn còn là những nỗ lực trong những thiện pháp
khác, cũng như trong việc làm lợi ích chúng sinh.
Ngoài
ra, cố gắng học hỏi giáo pháp cũng có thể gọi là Tinh
tấn, vì cố gắng học để hiểu và đi đúng con đường
của đạo Phật cũng đem lại lợi ích cho chúng sinh. Ngày
xưa, Đức Phật thường ca ngợi những người đa văn (nghe
nhiều). Lúc bấy giờ, ở Ấn Độ nghe có nghĩa là học, nghe
người khác nói gọi là văn. Người nghe nhiều có nghĩa là
người học nhiều, hiểu nhiều. Bây giờ, chúng ta gọi đó
là những người hiếu học. Trong việc học, có những điều
rất khó, nhiều khi chúng ta học sai nên càng học càng rối,
không biết vận dụng vào việc tu như thế nào. Cũng có trường
hợp, vì nghe giảng không đúng dẫn đến thực hành sai khiến
cho việc tu hành của chúng ta không tăng trưởng, không đem
lại lợi ích. Đây cũng là điều rất nguy hiểm. Thật ra,
chân lý chỉ có một khung cửa hẹp, lách qua rất khó. Chúng
ta cần phải học thật kỹ. Điều quan trọng là làm sao chúng
ta biết được ai là thầy tốt, ai là người dạy đúng để
theo học. Chúng ta phải luôn luôn cầu nguyện Tam Bảo cho mình
gặp được Minh sư Thiện trí thức để được nghe những
giáo pháp chân chính, từ đó tu tập được đúng đường.
Thiện
pháp thứ tư là công hạnh lễ Phật. Đây là công hạnh rất
quan trọng. Chúng ta phải siêng năng lễ Phật để tạo phước
căn bản cho mọi công hạnh khác. Đó là sự Tinh Tấn, sự
nỗ lực mà chúng ta không được quyền buông bỏ cho đến
suốt cuộc đời mình.
a.
Tinh tấn nghĩa là sự nỗ lực, cố gắng. Nhưng đó là cái
cố gắng không thể dùng lời để diễn tả được. Chỉ
những lúc cố gắng vượt qua khó khăn để thực hiện công
việc chúng ta mới hiểu được.
Chẳng
hạn, một lần nào đó, trong khó khăn, chúng ta cố gắng làm
một việc cho bằng được. Sự cố gắng đó chỉ chúng ta
mới hiểu. Còn dùng lời để diễn tả, để định nghĩa
một cách cụ thể, chúng ta không làm được. Tuy nhiên, chúng
ta phải hiểu rằng, sức Tinh tấn hay còn gọi là Ý chí, là
yếu tố thuộc về tinh thần, không phải thể chất.
Ví
dụ: Hai người cùng làm một công việc. Cả hai đều mệt
nhưng một người muốn bỏ cuộc, một người muốn làm tiếp,
không chịu bỏ cuộc. Như vậy, cảm giác mệt đó thuộc về
thể chất, do cơ bắp hoạt động, bị những phản ứng hoá
học gây nên. Nhưng người muốn làm tiếp là người sử dụng
đến ý chí, có sức Tinh Tấn của tinh thần. Hoặc khi đẩy
xe kéo, chúng ta chất đồ đạc lên xe rất nhiều vừa kéo,
vừa đẩy. Có những lúc rất mệt, xe phải qua hố, qua ổ
gà nhưng chúng ta vẫn cố gắng đẩy. Lúc đó, chúng ta đã
gắng sức. Và lực mà chúng ta gồng lên thuộc về thể chất.
Nhưng cái tạo nên sức mạnh nơi bắp thịt ấy lại thuộc
về tinh thần. Chính Ý chí đã ra lệnh, buộc nó phải gồng
lên để vượt qua. Chúng ta phải phân biệt được sự khác
nhau đó.
Cố
gắng là gì? Ý chí là gì ? Chúng ta không thể trả lời được.
Nhưng nếu đã từng cố gắng, chúng ta sẽ hiểu được ý
nghĩa của nó. Cố gắng là sức mạnh của tinh thần nhưng
không phải tự nhiên mà có. Chúng ta phải rèn luyện ngay từ
khi còn nhỏ. Khi đã qua thời tuổi trẻ, chúng ta rất khó
rèn luyện vì Ý chí sẽ không khởi được nữa. Bởi
vậy, khi còn trẻ, nếu có được những cảnh khổ để rèn
luyện, chúng ta nên xem đó là một diễm phúc của cuộc đời.
Phần lớn những người có một thời tuổi trẻ sung sướng
là những người không có ý chí, nghị lực. Những người
ấy chưa biết cố gắng là gì nên rất dễ dàng chùn bước
trước khó khăn hay gục ngã trước hoàn cảnh. ,
Rèn
luyện Ý chí thường đi từ thô đến tế. Thô là sự cố
gắng từ những công việc thuộc về lao động tay chân. Dần
dần, chúng ta rèn luyện trong những lúc ngồi Thiền. Đến
một lúc nào đó, cảm thấy đau, nhưng chúng ta không phải
dùng sức nữa, chỉ dùng Ý chí một cách vô hình để chịu
đựng. Đó là sự cố gắng thuộc về tinh thần, tinh tế
hơn. Mọi việc tu học, làm việc công quả, chúng ta đều
phải cố gắng. Tuổi còn trẻ đã khởi được Ý chí, tinh
thần thì sức mạnh ấy sẽ tồn tại trong suốt cuộc đời.
Khi có tuổi, nếu cần phải cố gắng, chúng ta đã có sẵn
sức mạnh để vượt lên khó khăn, không bao giờ trở thành
người bạc nhược.
b.
Chúng ta có thể nhầm lẫn cố gắng với bướng bỉnh.
Người
bướng bỉnh là người cố gắng duy trì ý kiến sai, việc
làm sai dù đã được người khác nhắc nhở. Đây cũng là
mẫu người có cố gắng trong công việc nhưng sự cố gắng
của họ không được gọi là Tinh Tấn. Chúng ta dựa vào mục
đích, tính chất của sự việc để phân biệt Tinh Tấn và
bướng bỉnh. Nếu có trí tuệ soi sáng, chúng ta chọn được
con đường đúng để đi, chọn được việc tốt để làm,
đó là Tinh Tấn. Ngược lại, thiếu sáng suốt, chọn con đường
sai để đi, người khác góp ý, nhắc nhở vẫn không nghe,
đó là bướng bỉnh, cố chấp, lì lợm.
Ví
dụ, Huynh đệ trong chùa cảm thấy cần mở một con đường
để đi lại cho thuận tiện. Sau khi bàn bạc, mỗi người
một việc, ai cũng hăng hái, cố gắng hết mình. Sự cố gắng
đó gọi là Tinh Tấn. Nhưng công việc đang tiến hành bỗng
có người góp ý rằng mở con đường này sẽ gây nên những
bất lợi cho chùa. Họ phân tích rõ ràng những lợi hại.
Lúc ấy, mọi người không những không rút lui mà còn cố
gắng, quyết tâm làm cho xong. Sự cố gắng đó không gọi
là Tinh Tấn mà là cố chấp, bướng bỉnh, lỳ lợm, bởi
biết việc không có lợi, không phải là việc tốt đẹp mà
vẫn làm, vẫn cố chấp ý kiến của mình. Như vậy, mặc
dù Ý chí khởi lên rất giống nhau, nhưng tính chất hoàn toàn
khác nhau nên chúng ta cần phân biệt rõ để thực hiện Tinh
Tấn, tránh thái độ cố chấp, bướng bỉnh. Nghĩa là chúng
ta phải dùng Trí tuệ để nhận định sự việc. Nếu việc
đó sai, chúng ta phải dừng ngay, không được cố chấp. Nếu
đó là việc làm đúng, chúng ta phải bảo vệ ý kiến, quan
điểm của mình đến cùng và dù gặp khó khăn hay trở ngại
cũng thực hiện bằng được. Đó chính là sự Tinh Tấn, nỗ
lực.
Khi
ngồi Thiền, có lúc chúng ta bị hôn trầm. Nếu ngồi Thiền
điều thân đúng, mở mắt và biết rõ toàn thân, ít khi chúng
ta bị buồn ngủ. Tuy nhiên, có nhiều nguyên nhân dẫn đến
hôn trầm. Có trường hợp hôn trầm vì nghiệp, có trường
hợp hôn trầm vì sai phương pháp, vì làm việc nặng nhọc.
Tùy theo từng trường hợp mà chúng ta có cách xử lý khác
nhau. Nếu cảm thấy trong ngày làm việc quá nặng nhọc, hoặc
trước đó thức quá khuya, chúng ta biết ngay là buồn ngủ
do sinh lý tự nhiên. Lúc đó, chúng ta nên xả thiền đi ngủ.
Nhưng trường hợp không làm việc gì nặng, cũng không thức
khuya, chúng ta phải nhận định đây là hôn trầm do nghiệp.
Như vậy, chúng ta phải tìm cách chống lại hôn trầm, sống
chết cũng phải chiến đấu với nó, không được xả thiền.
Bởi vì chúng ta biết hôn trầm này do ác nghiệp ngăn trở.
Lúc này, chỉ có dùng sức mạnh của Ý chí chúng ta mới chiến
thắng được nó.
Câu
chuyện Hòa Thượng Kosen viết Thắng Nghĩa Đế trong Góp nhặt
cát đá khiến nhiều người phải suy nghĩ. Khi mới xây chùa,
ông định viết ba chữ thật đẹp để thợ khắc lên cổng
chùa. Lúc đầu, ông viết ba chữ Thắng Nghĩa Đế lên giấy.
Có một người đệ tử mài mực tàu cho ông viết và luôn
phê bình. Hầu hết khi xem xong, người đệ tử đều lắc
đầu cho rằng không đẹp. Ông nghĩ chữ khắc ngay ở cổng
chùa mà có người chê là không ổn nên bỏ tờ giấy đó
và viết chữ lên tờ khác. Viết xong, đệ tử của ông
vẫn cho là không đẹp. Ông lại bỏ và viết lại. Cứ
thế, hai thầy trò người mài mực, người viết suốt một
buổi sáng, không biết hết bao nhiêu giấy. Đến tờ thứ
tám mươi rồi mà người đệ tử vẫn lắc đầu, không hài
lòng. Khi đệ tử có việc phải ra ngoài một lát, ông tranh
thủ viết liền ba chữ Thắng, Nghĩa, Đế. Lúc quay vào, người
ấy bỗng reo lên “Tuyệt vời !”. Ba chữ viết của Hòa
Thượng Kosen, kết quả của một quá trình kiên trì để đạt
được ý nguyện đã trở thành một tuyệt phẩm để lại
cho muôn đời sau. Cho đến bây giờ, ngôi chùa với ba chữ
nổi tiếng ấy vẫn còn là niềm tự hào của những người
theo đạo Phật ở nước Nhật. Như vậy, Hòa Thượng viết
được những chữ rất đẹp ấy là do đâu?
Rõ
ràng, khi người đệ tử bỏ ra ngoài, Hòa Thượng cảm thấy
tự nhiên hơn. Ông viết chữ với một cái tâm thoải mái,
không sợ hãi, không có cảm giác bị ức chế bởi sự để
ý, theo dõi của người khác. Vì thế, chữ tự nhiên sẽ đẹp.
Nhưng chúng ta không nên căn cứ vào chi tiết cuối cùng mà
ca ngợi (như bên Thiền tông). Thực ra, kết quả Hòa Thượng
đạt được là do cả buổi sáng ông không nản lòng, viết
tám chục lần một cách chú tâm. Đến khi tâm buông ra một
cách thoải mái, ông mới thành tựu được. Giá trị của
cố gắng là vậy. Cho nên, chúng ta phải suy xét trước sau,
đừng bao giờ cho rằng kết quả cuối cùng là do nhân duyên
gần đó mà phải hiểu rằng, nhân đó là sự cố gắng trong
một thời gian rất dài. Tinh Tấn là sự tiềm tàng, sự tích
lũy, sự tôi luyện. Bởi vậy, khi đánh giá thành quả cuối
cùng, chúng ta phải cẩn thận, nếu không, sẽ phủ nhận cả
một sự nỗ lực lâu dài.
2.
TINH TẤN LÀM LỢI ÍCH CHÚNG SINH.
Theo
định nghĩa, Tinh Tấn là nỗ lực thực hiện thiện pháp,
làm lợi ích cho chúng sinh và nhiếp tâm trong Thiền định.
Vậy, tại sao muốn làm lợi ích cho chúng sinh, chúng ta cần
phải Tinh Tấn nỗ lực ?
Đã
nói đến nỗ lực nghĩa là việc không đơn giản, dễ dàng.
Quả thật, giúp đỡ người khác là việc rất khó khăn, chúng
ta phải cố gắng rất nhiều mới thực hiện được. Những
khó khăn ấy thường do nhiều nguyên nhân gây nên:
Thứ
nhất, việc thiện thường đi ngược với khuynh hướng vị
kỷ của con người. Trong mỗi người chúng ta đều có bản
năng chấp ngã. Từ bản năng chấp ngã, khuynh hướng vị kỷ
sẽ xuất hiện và khiến chúng ta chỉ muốn làm điều có
lợi cho mìn; những điều có lợi cho người khác, chúng ta
thường không quan tâm. Chúng ta biết rằng, phá được bản
năng, khuynh hướng vị kỷ để làm lợi cho người khác là
một việc rất khó khăn, không dễ dàng thực hiện được.
Làm việc đó, chẳng khác nào chúng ta đang lội ngược dòng
nước xiết. Một khi đã quen làm lợi cho mình, bây giờ phải
làm lợi cho người khác, chúng ta phải đấu tranh, giằng xé
dữ dội trong tư tưởng và tình cảm của mình .
Chẳng
hạn, khi thấy người khác gặp khó khăn, thiếu thốn, chúng
ta rất muốn giúp đỡ. Nhưng khi nghĩ lại, thấy rằng nếu
giúp người ta, mình sẽ sống không thoải mái, sinh hoạt hằng
ngày sẽ rất khó khăn, chúng ta lại chần chừ, không muốn
giúp. Cứ thế, chúng ta sẽ rơi vào trạng thái tâm lý rất
khó xử, cứ băn khoăn, giằng co mãi. Nếu muốn thoát khỏi
sự giằng co ấy, chúng ta phải có Ý chí, phải chiến đấu
với bản năng vị kỷ của mình. Như vậy, nỗ lực trong lúc
này không phải là gắng sức, không phải gồng người lên
như kéo chiếc xe nặng mà là sự Tinh Tấn, vượt lên chính
mình bằng Ý chí. Bao giờ cũng vậy, việc gì đem lại lợi
ích cho mình, chúng ta đều làm rất dễ dàng, không cần tính
toán nghĩ suy. Nhưng làm việc thiện một cách vô tư, hoàn
toàn không nghĩ đến lợi ích của mình mai sau, không cầu
phước là điều rất khó.
Tuy
nhiên, trong cuộc sống cũng có những người làm phước một
cách dễ dàng, sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không hề
cầu phước. Đó là những người đã thuần thục từ nhiều
đời về tâm Vị tha. Đây là điều mà người tu chúng ta
phải phấn đấu. Khi người khác cần, chúng ta sẵn sàng giúp
đỡ bất cứ việc gì, không bao giờ từ chối. Làm được
như vậy, chúng ta sẽ cảm nhận được hạnh phúc rất lớn
lao. Đây cũng là điểm mâu thuẫn trong quan niệm của một
số người. Có người nghĩ rằng, tu tập là hướng vào trong,
tránh duyên, tránh cảnh để tâm được yên tịnh, còn làm
việc từ thiện phải hướng ra bên ngoài sẽ không đưa đến
một sự giải thoát thanh tịnh. Thực ra, chính cuộc sống
vị tha hỗ trợ rất nhiều cho Thiền định. Thử hy sinh cả
cuộc đời mình, sống cho người khác, chúng ta sẽ cảm nhận
được, mỗi việc làm thiện của chúng ta đều làm cho tâm
xuất hiện trạng thái khinh an, hỷ lạc. Đây là một Chi trong
Thất Giác Chi, hay còn gọi là Thất Bồ Đề Phần, bảy yếu
tố đưa đến Giác Ngộ. Người hy sinh vị tha, làm lợi ích
cho người khác sẽ xuất hiện được trạng thái khinh an của
Thất Giác Chi. Chính phước đó hỗ trợ cho việc nhiếp tâm
trong Thiền định. Người tu chúng ta không được quay lưng
sống một cuộc đời vị kỷ, chỉ lo nhiếp tâm. Sống như
vậy, chúng ta không bao giờ nhiếp tâm vào Định được.
Thứ
hai, chúng ta không đủ phước nên không đủ điều kiện thực
hiện. Chẳng hạn, nhìn thấy chúng sinh đau khổ vì nghèo đói,
vì bệnh tật, chúng ta rất xót xa, muốn giúp đỡ nhưng lại
không đủ khả năng. Chúng ta không có tiền, có gạo nên dẫu
muốn giúp cũng đành bó tay. Đó là do chúng ta không đủ phước.
Hoặc có khi nhìn thấy tình trạng Đạo đức của xã hội
suy đồi, chúng ta muốn đem Đạo đức truyền bá rộng
rãi, nhưng bản thân không đủ Trí tuệ hoặc không đủ biện
tài, chúng ta vẫn không thực hiện được.
Tuy
nhiên, đã khởi được tâm thiện, chúng ta không được thóai
tâm. Dù hôm nay chưa làm được, chúng ta vẫn phải nuôi dưỡng
và hy vọng một ngày nào đó sẽ thực hiện được. Vì tâm
thiện có khả năng chiêu cảm, chắc chắn sẽ có người gia
hộ chúng ta. Đây là việc khó, chúng ta phải có sự nỗ lực.
Nếu không cố gắng, chí nguyện của chúng ta sẽ không bao
giờ thành tựu.
Thứ
ba, người ta không đủ phước nên không nhận được sự
giúp đỡ của mình. Nói điều này chúng ta nhớ đến câu
chuyện Ngài Xá Lợi Phất giúp cho Ngài Losaka Tissa được ăn
bữa ăn cuối cùng no đủ. Trưởng lão Losaka Tissa là người
đã chứng Alahán. Ngay từ nhỏ, Ngài đã bị mẹ bỏ rơi,
phải đi xin ăn vất vưởng khắp nơi. Suốt cuộc đời, Ngài
không bao giờ đủ ăn, chịu cảnh đói khổ ghê gớm. Một
hôm, Ngài gặp ngài Xá Lợi Phất. Thấy hoàn cảnh thương
tâm, ngài Xá Lợi Phất đã độ cho Losaka Tissa xuất gia. Lớn
lên, ông ta cũng chứng Alahán, nhưng không bao giờ đủ ăn,
lúc nào cũng đói. Khi cùng một đoàn Tỳ Kheo đi khất
thực, những người khác luôn được chủ nhà bố thí, riêng
Ngài bát vẫn trống không. Không hiểu sao, mỗi lần định
san thức ăn vào bát Ngài, người ta thấy bát vẫn đầy nên
lại thôi. Cứ thế, Ngài phải liên tục nhịn đói.
Do
ăn uống ít quá nên thân xác Ngài ngày càng tiều tụy và
cũng đến lúc thọ mạng chấm dứt. Ngài Xá Lợi Phất muốn
cho đệ tử của mình được một bữa ăn no đủ cuối cùng
nên đã rủ người đệ tử đi cùng. Họ vào làng khất thực
với hy vọng có ngài Xá Lợi Phất đi bên cạnh, người ta
sẽ cúng cho. Nhưng đi mãi, đi mãi, hai thầy trò vẫn không
được cúng món gì. Thấy vậy, ngài Xá Lợi Phất bèn nói:
“Bây giờ hiền giả hãy trở về tịnh xá ngồi chờ, tôi
sẽ đi xin mà gởi về”. Ngài Losaka Tissa vừa đi khỏi, người
ta tấp nập cúng cho ngài Xá Lợi Phất rất nhiều. Ngài vội
san thành một bát nữa và nhờ một vị Tỳ Kheo mang về
tịnh xá cho đệ tử mình. Giữa đường, không hiểu gặp
chuyện gì, vị Tỳ Kheo ấy đã quên luôn việc ngài Xá Lợi
Phất nhờ. Sau khi thọ thực, tọa thiền xong, buổi chiều
ngài Xá Lợi Phất trở về mới biết bát cơm chưa đến được
tay ngài Losaka Tissa. Ông vẫn đang nhịn đói ngồi đó. Lúc
này, mặt trời đã nghiêng bóng, Ngài không thể đi khất thực
được nữa. Biết chắc trong chiều nay, ông ta sẽ nhập Niết
Bàn, Ngài vội biến mất ngay khỏi tịnh xá, hiện vào trong
cung vua. Ngài đích thân xin vua những thức ăn, những loại
bánh mà Phật cho phép ăn rồi hiện trở về tịnh xá. Ngài
cầm bát đưa cho ông. Ông đón lấy bát, nhưng Ngài cản lại
và nói: “Nếu tôi không cầm cái bát này thì bánh sẽ biến
mất”. Thế là ngài Xá Lợi Phất đứng cầm bát như vậy.
Ngài Losaka Tissa ngồi xuống, lặng lẽ lấy từng chiếc bánh
trong bát ăn. Đó là lần duy nhất trong đời, Ngài được
ăn no đủ. Và chiều đó, Ngài nhập diệt.
Ngài
Xá Lợi Phất đã rất cố gắng giúp đỡ người khác. Khi
người ta không đủ phước, khó nhận được sự giúp đỡ
của mình, chúng ta phải hết sức cố gắng, không được
nản lòng, bỏ mặc họ. Vì như vậy là không cố gắng, là
thiếu từ bi.
Thứ
tư, do ác nghiệp quá khứ của mình vẫn còn nên việc làm
phước bị ngăn ngại. Có trường hợp, chúng ta muốn làm
việc thiện nhưng những ác nghiệp của mình cứ ngăn cản
nên không thực hiện được. Tuy nhiên, dù bị ngăn cản, chúng
ta cũng không được thối tâm, phải hết sức cố gắng thực
hiện cho bằng được.
Chúng
ta đều đã nghe câu chuyện ngài Huyền Trang hay ngài Pháp Hiển
đi thỉnh kinh. Ngài Huyền Trang vượt sa mạc, sang Ấn Độ
để tìm kinh Phật. Trên suốt hành trình sang Ấn Độ, Ngài
đã chịu đựng biết bao gian khổ. Nhiều người đã chết,
chính bản thân Ngài cũng từng sắp chết. Khi đến sa mạc,
không còn nước uống, không còn thức ăn, Ngài kiệt sức
và lịm vào hôn mê. Nhưng do phước lớn, trong cơn hôn mê,
Ngài thấy hình ảnh Bồ Tát Quan Âm hiện ra vẩy nước cam
lồ xuống thân mình. Thế là Ngài cảm thấy khỏe khoắn trở
lại. Như vậy, những khó khăn mà chúng ta gặp phải trong
quá trình làm việc thiện có thể do ác nghiệp của quá khứ
gây nên. Chúng ta phải cố gắng tạo phước để có thể
vượt qua được những khó khăn ấy.
Việc
làm phước có thể ví với việc đi gieo lúa. Phải có nắm
lúa, chúng ta mới gieo được những cây lúa ban đầu. Cứ
thế, dần dần chúng ta sẽ nhân lên rộng khắp. Chúng ta phải
có phước mới làm phước được. Bởi vậy, bước đầu
làm phước sẽ rất khó khăn, chúng ta phải kiên trì, đừng
bao giờ thóai tâm.
Trong
Thất chân Nhân Quả có nhiều câu chuyện kể về những vị
tu Tiên. Có lần, một vị Tiên là đệ tử của ông Vương
Trùng Dương tình cờ gặp một tu sĩ khác. Để tranh hơn thua
về sự tu hành, người kia thách ông ta ngồi thiền. Ông cũng
đồng ý. Thách ngồi qua một đêm, Ngài cũng ngồi qua một
đêm, nhưng người kia ngồi một chút lại phải đứng
dậy làm việc riêng. Cuối cùng, Ngài đã thắng. Nhưng khi
nói với bạn bè, Ngài cũng cho là nhờ hư không gia hộ chứ
không phải tự sức mình.
Thông
thường, người ta cho những câu chuyện trong Thất chân Nhân
Quả là những chuyện bịa. Nhưng chúng ta vẫn tìm thấy tính
hợp lý của nó, nhất là ở những chuyện về Đạo đức,
về Nhân quả. Trong câu chuyện này, chúng ta gặp một quan
điểm rất đúng đắn, khi làm một việc thành công, người
ta vẫn không nghĩ là do sức mình, mà luôn nghĩ là nhờ sự
gia hộ của ơn trên.
Hoặc
trong đó có một câu chuyện nổi bật là ông Khưu Trường
Xuân đến học với ngài Vương Trùng Dương. Do nghiệp nặng,
ông bị ông Vương Trùng Dương quở mắng, hành hạ đủ điều.
Sau này, khi ngộ Đạo, ông hiểu được sự thiếu phước
của mình nên quyết tâm làm công quả. Ông không có tiền
nhưng lại có sức khỏe. Lúc bấy giờ, tại nơi ông ở có
một dòng sông rộng nhưng không có chiếc cầu nào bắc ngang.
Nước sông cũng cạn nên mọi người có thể lội qua được.
Nhưng mỗi khi muốn qua sông, mọi người phải cởi quần áo
cho khỏi ướt, lên đến bờ lại tìm chỗ mặc vào, rất
vất vả. Ông đã đến đó, tình nguyện cõng người ta qua
sông. Một thời gian dài chịu đựng khó nhọc như vậy, phước
của ông dần dần tăng trưởng. Sau này, ông được làm Thầy,
nghe đâu còn là Thầy của vua nữa. Theo Nhân quả, điều đó
hoàn toàn hợp lý. Khi người ta cố gắng làm phước trong
điều kiện rất khó khăn, phước của họ sẽ rất lớn.
Chúng
ta từng nghe chuyện về những quan tòa Ý đấu tranh chống
Mafia để bảo vệ công lý. Trước đây, ở nước Ý có một
tổ chức tội phạm, người ta hay gọi là Mafia. Tổ chức
này hoạt động theo ba nguyên tắc:
-
Kinh doanh bất hợp pháp, buôn lậu, buôn ma tuý, mở sòng bạc,
chứa gái…
-
Sẵn sàng dùng bạo lực để giết người.
-
Cấu kết với những viên chức Nhà nước bị hủ hóa.
Do
đó, chống lại tổ chức này là điều rất khó. Khi có động,
những người trong bộ máy Nhà nước đã bị hủ hoá sẽ
báo cho họ biết để trốn thoát hoặc tìm cách đối phó.
Chúng bắn cả cảnh sát, cả những quan tòa, không chừa một
ai khi biết người đó theo dõi, truy nã chúng. Trước
sự lên án của thế giới, chính phủ Ý phải tìm đủ mọi
cách để chống lại tổ chức này. Nhiều quan tòa đã bị
chúng giết hại. Ông Falcon là một trong những người nhiệt
tình điều tra, truy bắt bọn tội phạm ấy để bảo vệ
công lý. Bọn chúng theo dõi, biết đường đi lối về của
ông và đã đặt một trái bom nửa tấn bên lề đường khi
ông từ phi trường về. Cuối cùng, cả xe và người đều
bị bom nổ làm cho tan tành. Nhưng những người kế tục vẫn
không sờn chí, vẫn tiếp tục truy lùng bọn Mafia, không chịu
bó tay để chúng gây thêm tội ác. Đó là sự cố gắng, là
những nỗ lực để thực hiện thiện pháp trong hoàn cảnh
khó khăn, nguy hiểm.
Trong
cuộc sống, chúng ta thấy rằng, những người sống trong cảnh
thuận tiện, sung sướng quá thường sẽ không có Ý chí, không
có sự Tinh Tấn. Những người như vậy sẽ rất khó tu. Vì
nỗ lực là một công hạnh quan trọng để nhiếp tâm. Nếu
không cố gắng, không có Ý chí, chúng ta sẽ không nhiếp tâm
vào Định được. Sự cố gắng ấy phải được rèn luyện
bằng những công việc thô trước. Đó là làm phước giúp
đỡ mọi người. Dần dần, từ những việc làm tạo phước
ấy, chúng ta sẽ nhiếp tâm vào định, gọi là Tinh Tấn trong
tu tập Thiền định.
3.
TINH TẤN TU TẬP THIỀN ĐỊNH.
Đây
là vấn đề chính, là Chánh Đạo thứ sáu trong Bát Chánh
Đạo. Trước khi tu tập Chánh Niệm, Chánh Định, chúng ta
phải có Chánh Tinh Tấn. Phải chuẩn bị tư tưởng về Chánh
Tinh Tấn, chúng ta mới có thể đi vào Thiền định. Vì nếu
không Tinh Tấn, chúng ta không thể nhiếp tâm được.
Trước
hết, chúng ta phải có một Pháp môn để dụng công. Đó có
thể là niệm Phật, hơi thở, trì chú, thoại đầu, tri vọng,
hoặc bát nhã… Pháp môn nào cũng tốt cho người tu hành.
Trước kia, mỗi vị Tông Sư thường hay ca ngợi Pháp môn mà
mình đã thành công. Tư tưởng độc tôn đó đã gây nên sự
chia rẽ trong đạo Phật. Thực ra, các Pháp môn đều bình
đẳng, không Pháp môn nào hơn Pháp môn nào. Pháp môn chỉ
là cành nhánh, còn bộ rễ là Đạo đức, thân là Phước.
Rèn luyện được Đạo đức, tích luỹ được Phước, chúng
ta mới bắt đầu chọn một Pháp môn để tu hành. Chọn Pháp
môn phải tùy duyên của mình, đừng bao giờ nghĩ Pháp môn
mình chọn hay hơn Pháp môn của người khác. Tất cả chỉ
là phương tiện để mình tu tập. Khi đã chọn cho mình một
Pháp môn, chúng ta đừng để mất sự dụng công trong Pháp
môn đó, phải Tinh Tấn từng giờ, từng phút. Đó mới thật
sự là Chánh Tinh Tấn. Chẳng hạn, khi niệm Phật, chúng ta
không bao giờ để mất câu niệm Phật, lúc nào cũng giữ
câu niệm Phật, trừ những lúc đi vào nhà vệ sinh. Trì chú
cũng vậy. Còn hơi thở, tri vọng, hoặc quán bát nhã, chúng
ta có thể tu bất cứ ở đâu, không bao giờ để mất công
phu đó. Như vậy gọi là Chánh Tinh Tấn.
Trước
khi đi vào Pháp môn, chúng ta phải tập được hơi thở bụng,
phải tập cho thuần thục để củng cố âm lực. Trong bài
Hơi thở, xả Thiền, chúng ta đã nói về vấn đề này. Tập
hơi thở bụng không phải là việc dễ dàng vì nó có những
chỗ rất sâu xa, chúng ta phải thực hành nhiều mới tích
luỹ được kinh nghiệm. Việc quan trọng thứ hai là thanh
lọc tâm, gạn lọc tâm giữa thiện và ác, giữa những tư
tưởng đúng và những tư tưởng sai. Chúng ta phải gạn cho
sạch, chỉ để lại trong tâm mình, trong tư tưởng mình những
gì thuần thiện.
Chúng
ta rất khó khăn trong việc nhiếp tâm vì nhiều nguyên nhân.
Trước hết, vì tâm là cái trừu tượng vô hình khó nắm
bắt. Chúng ta có thể chịu đựng những vất vả, khó nhọc
trong công việc tay chân suốt cả ngày, nhưng không thể nhiếp
tâm suốt cả ngày được. Dù đã biết tu thiền nhưng tâm
vẫn chạy đầu này, đầu nọ. Bởi vậy, phải là người
có lý tưởng sâu xa, có quyết tâm rất lớn, chúng ta mới
dụng công, mới nhiếp được tâm vào trong thanh tịnh. Bước
đầu dụng công, ai cũng gặp khó khăn, chúng ta phải hết
sức cố gắng.
Cái
khó thứ hai là tâm từ lâu vốn có thói quen thích suy nghĩ
mông lung, rất khó điều phục. Ông Krishnamurti, người Ấn
Độ, được coi là bậc Đạo Sư của thời đại. Ông có
một sức ngộ rất cao, đã đi giảng nhiều nơi và làm lợi
ích cho rất nhiều người. Không ít người đã ca ngợi ông
là hiện thân, là sự hoá thân của Bồ Tát Di Lặc. Ông đã
nói một câu rất chí lý : “Trên thế gian này, người thông
minh cũng như người ngu dốt đều mắc chung một bệnh là
hay suy nghĩ ”. Quả thật, nếu để ý, chúng ta sẽ thấy
tâm mình rất hay suy nghĩ. Hết suy nghĩ chuyện này, chúng ta
lại nghĩ sang chuyện khác. Không ai có thể ngừng được những
suy nghĩ tự nhiên của mình. Đây là điểm rất giống nhau
ở tất cả mọi người. Vì cấu tạo của não bộ trong mỗi
con người đều giống nhau. Chúng ta hình dung, các tế bào
não có cấu tạo rất lạ, từ nhân tế bào có những sợi
râu tua tủa, đầu mỗi sợi râu ấy lại có một bộ phận
gọi là sinapse có nhiệm vụ nối với những tế bào não khác.
Bởi vậy, khi xung động phát sinh từ tế bào não này, sẽ
lập tức được truyền qua đầu sinapse. Đầu si napse bị
kích ứng sẽ làm lan truyền sóng đi đến các tế bào não
khác. Cứ thế, xung động sẽ lan ra vô tận. Vì vậy,
tâm mình chỉ cần động nhẹ một chút, ý tưởng sẽ tiếp
tục trôi mãi, trôi mãi, không dừng lại được. Cũng vậy,
niệm ban đầu đã xuất hiện sẽ lan mãi suốt cuộc đời
mình.
Trong
một sát na, không phải chúng ta chỉ có một tư tưởng để
suy nghĩ, mà có đến hàng ngàn tư tưởng cùng xuất hiện
một lúc. Vì trong não chúng ta có khoảng mười tỉ nơron thần
kinh. Các tế bào não cứ hoạt động liên tục. Có thể hoạt
động của các tế bào ấy không đều nhau nhưng rất phức
tạp. Có khi chúng ta thấy trong tâm mình chỉ có một hoặc
hai dòng tư tưởng đang diễn tiến nhưng thực chất, bên trong
lại hoạt động rất phức tạp. Do cơ cấu vật lý, do cơ
thể vật chất sinh lý như vậy nên Tâm chúng ta rất khó yên
tĩnh, khó nhiếp trở lại cho yên tĩnh.
Một
nguyên nhân khác gây nên khó khăn cho việc nhiếp tâm là chúng
ta bị ràng buộc bởi những bổn phận, chính những bổn phận
ấy buộc Tâm phải suy tư. Trong cuộc sống, con người không
thể tách khỏi những mối quan hệ, cũng không thể rũ bỏ
trách nhiệm đối với những người xung quanh và với chính
bản thân mình. Người trong thế gian có bổn phận phải lo
cho gia đình, phải làm lụng vất vả, tìm ra miếng cơm manh
áo để nuôi sống cha mẹ, vợ con. Bởi vậy, họ luôn phải
suy nghĩ, lo toan. Người xuất gia tuy không có những nỗi lo
lắng, những bức bách như người thế gian vì sống hoàn toàn
nhờ vào sự giúp đỡ của Phật tử, nhưng vẫn có những
nỗi lo khác. Chúng ta phải lo học tập, rèn luyện Đạo đức,
phải lo những công việc hằng ngày ở chùa…Đó là trách
nhiệm, bổn phận của người tu. Vì bị ràng buộc, lo lắng
bởi những trách nhiệm ấy mà tâm chúng ta không thể nào
yên được.
Tuy
nhiên, nếu có tác ý vị tha thì những sự bận tâm ấy
sẽ tạo thành phước, làm cho chúng ta nhiếp tâm được về
sau. Còn nếu đó là những suy nghĩ vị kỷ thì sau này, sức
định của chúng ta sẽ bị phá, không nhiếp tâm được.
Nghĩa là sự bận tâm của chúng ta phải là bận tâm vì đại
chúng, vì sự tu hành của đại chúng, vì lợi ích của mọi
người, không vì cá nhân mình. Ở đây, mặc dù có một lý
do để tự an ủi, tự biện minh là bổn phận làm cho mình
bận tâm, nhưng chúng ta cố gắng chọn những bổn phận vì
mọi người. Như vậy, tuy có bận tâm nhưng sự bận tâm ấy
cũng là một cái Nhân lành để sau này chúng ta có thể đạt
được sự giác ngộ.
Một
điều khó nữa là những cám dỗ làm cho Tâm bị xao lãng.
Đây là điều rất đáng lo ngại. Có nhiều loại cám dỗ,
từ tế đến thô, từ yếu đến mạnh. Chẳng hạn, âm nhạc
cũng là cái cám dỗ chúng ta. Chùa ở gần khu dân cư, khi người
ta mở nhạc, âm thanh cứ vọng vào réo rắt, thiết tha làm
cho chúng ta phải chú ý lắng nghe. Lúc ấy, Tâm đã hướng
ra bên ngoài khiến chúng ta xao lãng. Ti vi, vidéo cũng là một
hình thức cám dỗ rất mạnh. Khi xem truyền hình, xem vidéo,
Tâm chúng ta “chạy” hết ra ngoài, vì những thứ ấy có
sức hấp dẫn ghê gớm. Nhất là những phim truyện truyền
hình dài tập thường hấp dẫn, khiến chúng ta phải theo dõi
rất phí thời gian. Đó là những cám dỗ làm cho Tâm chúng
ta hướng ra bên ngoài rất mạnh. Bị cám dỗ như vậy, chúng
ta sẽ mang tội. Vì chúng ta đã ăn cơm đàn na tín thí mà
không biết dành từng giờ từng phút nhiếp tâm, lại để
tâm chạy ra bên ngoài. Nếu chùa có sắm Vidéo, chúng ta chỉ
nên xem phim tư liệu về Phật giáo để được trực tiếp
nhìn thấy những hình ảnh đẹp, được xúc động và quyết
tâm tu tập.
Hoặc
nhiều khi nói chuyện với Phật tử, chúng ta tỏ ra thích thú,
chạy theo lời khen của họ, nghĩa là chúng ta cũng đã chạy
theo cám dỗ làm cho Tâm mình bất an, xao động.
Trong
tất cả những cám dỗ ấy, đối với người tu hành, cám
dỗ đáng sợ nhất là sắc dục, là ái dục. Đây là cám
dỗ mà chúng ta phải chiến đấu suốt cuộc đời mình để
chiến thắng, nếu muốn làm một người tu hành vững chắc.
Ái dục là vấn đề khó nói vì có liên quan đến vấn đề
giới tính, liên quan đến tình dục. Điều này trong giới
của người tu có đề cập nhưng mang tính chất tổng quát.
Chúng ta sẽ có một bài dành riêng cho vấn đề này, một
vấn đề tế nhị. Trong đó, chúng ta sẽ phân tích kĩ
để tìm ra phương pháp vượt qua những cám dỗ thuộc về
bản năng ấy. Đó là cám dỗ làm chúng ta bận tâm nhiều
nhất, ghê gớm nhất.
Còn
một điều khó nữa là những ác nghiệp quá khứ làm cho Tâm
bị xao động bất an. Ác nghiệp quá khứ là một điều rất
đáng sợ. Khi ngồi thiền, chúng ta có thể bị vọng tưởng
khởi lên. Có những khi đang điều thân, đang biết rõ toàn
thân, chúng ta bỗng quên đi vì mải nghĩ suy điều gì
đó. Hoặc có khi đang niệm Phật, chúng ta lại quên câu niệm
Phật mà mải mê lo nghĩ đến những chuyện xung quanh. Về
hình thức, chúng ta cũng niệm Phật, nhưng những vọng tưởng
cứ xen vào làm mình phân tán sự chú ý, không tập trung vào
câu niệm Phật. Có khi vọng tưởng quá mạnh đã lôi kéo
chúng ta đến những vấn đề rất xa. Khi rơi vào trường
hợp ấy, có người kết luận là do Pháp môn mình đang dụng
công không hay, không hiệu quả và vội chọn cho mình một
Pháp môn khác với hy vọng sẽ nhiếp tâm được.
Đây
là một quan niệm sai lầm mà nhiều người đã mắc phải.
Trên thực tế, có người niệm Phật một thời gian không
nhiếp tâm, chuyển qua hơi thở lại nhiếp tâm được. Họ
kết luận rằng, trong tu thiền chỉ có hơi thở là hay còn
niệm Phật không hay. Hoặc có người quán Bát Nhã một thời
gian không nhiếp tâm, qua niệm Phật lại nhiếp tâm được
và cho rằng, niệm Phật hay hơn quán Bát Nhã vv…Thực ra,
như chúng ta đã biết, tất cả Pháp môn chỉ là cành nhánh.
Phước mới chính là cái gốc làm cho chúng ta nhiếp tâm được,
giữ được Chánh Niệm, không bị vọng tưởng lôi kéo. Hay
nói cách khác, nhiếp tâm được không phải do Pháp môn hay
do tài của mình mà là do công đức mà chúng ta đã tích luỹ.
Vì
vậy, khi ngồi thiền nếu cảm thấy Tâm mình nhiếp một cách
khó khăn, người tu tập phải biết rằng nghiệp của mình
vẫn còn, phước của mình chưa đủ. Lúc đó, chúng ta phải
lo tạo phước, lễ Phật. Đó mới chính là những yếu tố
làm cho chúng ta nhiếp tâm được tốt hơn. Khi chưa đủ phước,
càng Tinh Tấn, chúng ta càng không thu được kết quả, nhất
là càng dằn ép càng mắc phải sai lầm. Vì Tinh Tấn trong
Thiền định là sự Tinh Tấn rất kỹ lưỡng, nghiêm mật
nhưng lại nhẹ nhàng như mây như gió, mềm mại như hư, như
vô. Có được điều đó là do dụng công đúng cách trong Thiền
định. Nhiều người không nắm được cách nhiếp tâm, khi
ngồi thiền cứ gồng người lại, gồng đầu mình lại, vì
nghĩ rằng như vậy sẽ buộc được vọng tưởng. Điều này
rất nguy hiểm. Vì gồng như vậy sẽ làm ảnh hưởng nghiêm
trọng đến bộ não. Đây là chỗ chúng ta phải hết sức
cẩn thận. Chúng ta phải thấy sự khác nhau giữa việc cố
gắng làm từ thiện và Tinh Tấn của ngồi Thiền. Gọi là
Tinh Tấn vì nó quá tinh vi, quá nhẹ nhàng nhưng đòi hỏi chúng
ta phải hết sức cố gắng. Bởi vậy, khi ác nghiệp quá khứ
làm Tâm bị bất an, bị thất niệm, chúng ta phải tạo phước
chứ không được cố gắng.
Chính
vì gặp nhiều khó khăn như vậy nên chúng ta phải có quyết
tâm cao và phải có ý chí bền bỉ để theo đuổi lâu dài
việc tu tập Thiền định. Mỗi người phải nguyện với lòng
mình quyết tâm tu tập Thiền định, nhiếp tâm cho bằng được.
Vì nếu không có quyết tâm cao, Tâm sẽ dễ bị thất niệm,
tu một thời gian tâm không nhiếp được, chúng ta sẽ đâm
ra chán nản. Như vậy, chúng ta đã uổng phí một đời tu
hành vì đã xuất gia mà không hưởng được Đạo vị của
Phật pháp. Trước mắt, chúng ta vừa học vừa tu. Đến một
lúc nào đó, chúng ta chỉ dành tất cả cho việc tu. Đó chính
là lý tưởng, là hướng đi của người tu hành. Khi đã có
kinh nghiệm trong việc tu tập, chúng ta sẽ giúp đỡ người
khác được nhiều hơn.
Tâm
quả là khó nắm bắt nhưng nếu có quyết tâm, chúng ta cũng
sẽ đạt được. Bởi đối với con người, một khi đã có
ý chí và quyết tâm, không có đỉnh cao nào là không vượt
qua được. Ông Nguyễn Bá Học đã từng dạy học trò mình:
“ Đường đi không khó vì ngăn sông cách núi. Mà khó vì
lòng người ngại núi, e sông”. Quả thật, cái khó vì
lòng luôn ngại núi cao, vực sâu mới là điều đáng sợ.
Cho nên, chúng ta phải Tinh Tấn từng ngày trong tu tập Thiền
định để đạt được lý tưởng của mình.
Điều
đáng lo ngại là khi tâm dễ nhiếp, an ổn, nhẹ nhàng, chúng
ta lại bị sự thanh thản làm mất ý chí. Khi tâm đắc Định,
thường có hai trường hợp xảy ra. Người có phước lớn,
sẽ say mê an trụ Định. Những người này sẽ không mất
Ý chí, không mất Tinh Tấn. Trong khi đó, người có ít phước,
khi tâm đã nhiếp được tự nhiên lại thích sống nhàn hạ,
ung dung. Đó cũng là một trở ngại trong viêc tu tập. Rơi
vào trình trạng này, con người sẽ dần dần mất hết Ý
chí. Chỉ có sự siêng năng lễ Phật mới giúp chúng
ta thoát được tình trạng này.
Một
hiện tượng nữa chúng ta cũng thường gặp trong quá trình
tu Thiền là khi dụng công theo một Pháp môn nào đó, chúng
ta sẽ có được định, được hỷ lạc, khinh an và khi có
những cảm giác, những trạng thái đó, người tu dễ xuất
hiện tư tưởng chiêm ngưỡng, thưởng thức, hưởng thụ
và tâm bắt đầu xao lãng. Nếu là niệm Phật, chúng ta sẽ
buông lơi câu niệm Phật. Chúng ta biết rằng, trạng thái
hỷ lạc, khinh an chính là Quả mà Nhân của nó là Pháp
môn mình đã chọn. Nếu chúng ta cứ ngồi ung dung hái Quả,
tất có ngày Quả không còn mà hái nữa. hay nói cách khác,
chỉ một thời gian, chúng ta sẽ hết phước. Lúc
ấy, tâm sẽ loạn lên, chúng ta sẽ mất đi cái Định
mà mình phải tu tập vất vả bao nhiêu mới có đựơc.
Bởi
vậy, suốt cuộc đời tu hành, chúng ta phải ghi nhớ, trong
trường hợp dụng công, nếu xuất hiện những trạng thái
khinh an, hỷ lạc ấy, chúng ta không được để ý đến, vẫn
tiếp tục nắm chắc Pháp môn mà dụng công. Như vậy là chúng
ta đang Tinh Tấn. Nghĩa là khi chưa Định, chúng ta cố gắng
hết sức giữ Tâm để được Định. Khi bắt đầu có Định,
bắt đầu xuất hiện trạng thái rỗng rang, khinh an, chúng
ta càng phải nắm chắc Pháp môn của mình, không được buông
lơi. Vì lúc đó chỉ cần lơi lỏng một chút, chúng ta sẽ
đi lạc ra ngoài, dần dần hết phước và loạn trở lại.
Đó cũng là lý do tại sao nhiều người tu cứ than phiền mình
tu được Định rồi lại loạn, Định rồi lại loạn.
Một
số điều cần biết khi Nhập Thất:
Đạo
Phật chúng ta có hình thức tu tập gọi là Nhập Thất. Có
nghĩa là người tu hành vào sống đơn giản trong một ngôi
nhà nhỏ và tránh duyên, không tiếp xúc với bất cứ ai. Hằng
ngày, đến giờ, chỉ có một người hộ thất, mang cơm nước
vào. Ngay cả khi họ mang cơm nước vào, người tu cũng không
được nói chuyện, chỉ ra dấu. Cần thiết lắm, người ấy
mới ghi vài chữ vào giấy nhờ họ giúp cho. Trong cuộc sống,
nhiều người cảm thấy mình có nhiều chuyện phải bận tâm
nên mơ ước được vào Thất tránh duyên, để chuyên chú
giữ cho tâm thanh tịnh. Dù khi ngồi Thiền, khi lễ Phật, khi
kinh hành, hay cả lúc nghỉ ngơi, lúc nào người tu cũng kiểm
soát tâm mình, nắm chắc Pháp môn mình đang dụng công, không
cho vọng tưởng kéo ra ngoài. Nhập Thất chuyên chú như vậy
là một hình thức Tinh Tấn rất cao, rất triệt để trong
đạo Phật mà người tu nào cũng phải trải qua, gần
như là bắt buộc phải trải qua. Đây không phải là vấn
đề đơn giản. Có thể không biết qua bao nhiêu năm tháng
chúng ta mới đuợc lắng mình vào trong sự thanh vắng, cô
độc để thực hiện con đường tâm linh của mình. Nhưng
là một người tu hành, bất cứ ai cũng phải nuôi ước nguyện
một ngày nào đó sẽ được Nhập Thất. Đó cũng là lý tưởng,
là mục đích của chúng ta.
Hiện
nay, nhiều người Nhập Thất đã có kết quả rất tốt, rải
rác đây đó trong đạo Phật. Có những vị chưa nổi danh
lắm nhưng thật sự đã có những kết quả tốt trong việc
Nhập Thất. Cũng có không ít vị tu đạt kết quả nhờ quá
trình Nhập Thất. Cho nên, người tu hành phải luôn có ước
mơ là sẽ được Nhập Thất, được dụng công để khai mở
tâm linh. Chúng ta phải xác định rằng, đi học chỉ là con
đường của ý thức, tạm thời để biết được hướng
đi, đừng bao giờ xem đó cứu cánh. Việc khai mở tâm linh
mới thực sự là cứu cánh của chúng ta. Trong việc khai mở
tâm linh, sự Tinh Tấn nhiếp tâm từng giờ, từng phút, không
bao giờ để mất Pháp môn mình tu là điều bắt buộc phải
thực hành. Đó mới thật sự là Tinh Tấn, đại Tinh Tấn.
Sự Tinh Tấn này vô cùng quan trọng đối với người tu hành.
Khi
Nhập Thất, chúng ta phải lưu ý:
-Thứ
nhất, chúng ta phải chuẩn bị tâm Vị tha để tránh bị tâm
Vị kỷ phát triển. Vì ở trong Thất, chúng ta không còn phải
lo cho ai nữa, chỉ còn lo cho việc tu của mình nên trong tiềm
tàng, tâm vị kỷ cứ lớn dần lên, lớn dần lên. Bởi vậy,
trước khi vào Nhập Thất, chúng ta phải sống một đời sống
hết sức Vị tha, lo lắng cho người khác đến quên mình.
Trong thực tế, nhiều người thích Nhập Thất trong khi phước
chưa đủ nên thường không đem lại hiệu quả. Chúng ta phải
lễ Phật, phải tạo phước giúp mọi người trước khi vào
Nhập Thất mới mong việc tu hành ấy đạt kết quả như mong
muốn.
-Thứ
hai, chúng ta phải cẩn thận với tâm kiêu mạn. Vì ở trong
Thất, không còn phải nhường nhịn ai, không còn phải tôn
trọng ai nên chúng ta sẽ cảm thấy mình trở nên quan trọng,
mình hay hơn người khác. Chính điều đó làm cho tâm kiêu
mạn phát triển.
-Thứ
ba, chúng phải nhận định công đức của mình đã đủ chưa.
Khi nhận định về duyên, về phước, cảm thấy mọi điều
mong muốn trong cuộc sống của mình đã thuận tiện, chúng
ta hãy quyết định Nhập Thất. Nếu chưa đủ công đức,
chưa đủ phước, đủ duyên, chúng ta không nên Nhập Thất.
Vì không tích lũy đủ những yếu tố ấy, khi Nhập Thất,
chúng ta sẽ bị tổn phước, lâu ngày phước sẽ không còn
nữa.
Ngoài
ra, người tu phải nắm được một số quy luật cần tuân
thủ khi Nhập Thất. Đó là những vấn đề về thời khóa,
về dụng công, về những khó khăn cần phải hỏi Thầy …Tất
cả phải chuẩn bị vững vàng trước khi Nhập Thất.
4.
NHỮNG CẢNH SỐNG CẦN THIẾT ĐỂ TẠO NÊN Ý CHÍ.
Học
bài Tinh Tấn, chúng ta chủ yếu nhận định về giá trị tinh
thần của sự Tinh Tấn. Đó là sự cố gắng không thuộc
về thể chất nhưng buộc thể chất phải làm theo. Tinh Tấn
có hai loại thiện pháp: Nỗ lực thực hành công đức, làm
lợi ích cho mọi người và nỗ lực nhiếp tâm trong Thiền
định.
Chúng
ta cũng biết rằng, những cảnh khổ, cảnh khó là sự cần
thiết để tạo nên Ý chí. Do vậy, người tu phải biết dấn
thân vào những nơi khó khăn, những nghịch cảnh. Đừng bao
giờ sợ hãi hay chùn bước trước khó khăn. Nếu rơi vào
những nghịch cảnh éo le, chúng ta hãy coi đó là những thử
thách của cuộc đời đối với ý chí và nghị lực của
chúng ta. Hiểu như vậy, chúng ta sẽ kiên trì, nhẫn nại,
sẽ Tinh Tấn để vượt qua bằng ý chí và nghị lực của
mình. Một nhà văn, qua số phận của nhân vật mình, đã từng
gieo vào lòng người đọc niềm tin mãnh liệt khi cho rằng:
“ Cuộc sống không có bước đường cùng mà chỉ có những
ranh giới. Điều cốt yếu là con người phải có đủ ý chí
và nghị lực để bước qua những ranh giới ấy”. Quả thật,
mỗi lần vượt lên được hoàn cảnh khó khăn là mỗi lần
chúng ta có thêm sức mạnh tinh thần và cảm thấy tự
tin hơn vào bản thân mình.
Chúng
ta nhận định lại chuyện Marpa thử thách Milarepas để thấy
sức mạnh của ý chí được tôi luyện trong khó khăn như
thế nào. Trước khi theo Phật giáo, ông Milarepas là một người
tu theo bùa. Ông có phép thần thông, có thể sai khiến
được mưa đá rơi xuống giết người, phá hại mùa màng,
hoa màu của người khác. Do đó, khi gặp ông Marpa, ông bị
ông ta đày đọa đủ điều để trả nghiệp. Không những
bị đánh, bị chửi, ông còn bị bắt làm những công việc
nặng nhọc. Có khi khiêng đá cất ngôi nhà này được nửa
chừng, ông bị bắt tháo dỡ khiêng qua chỗ khác. Bị đày
đoạ như vậy trong một thời gian dài, sau đó ông được
truyền trao giáo pháp và vào núi tu. Ông tu trên đỉnh núi
tuyết cũng rất kham khổ, suốt ngày chỉ ăn rau nên người
xanh xao, vàng vọt. Ông hoàn toàn không có quần áo để mặc,
không có một mảnh vải che thân. Sau này, khi gặp lại người
em, ông được người ấy xin cho một ít vải có thể che những
chỗ cần thiết. Quá trình tu của ông rất vất vả do ác
nghiệp nhưng tâm linh ông lại rất mạnh. Khi đắc Đạo, phước
của ông rất lớn. Như vậy, sự hành hạ, đọa đày của
người Thầy vừa là cơ sở để ông trả nghiệp, vừa là
điều kiện để ông rèn luyện ý chí.
Tuy
nhiên, chúng ta không nên bắt chước ông Marpa một cách triệt
để trong việc thử thách đệ tử của mình. Nếu nghĩ rằng
đệ tử mình nặng nghiệp và thiếu ý chí, chúng ta buộc
họ phải làm những việc công đức. Vì buộc họ làm những
việc công đức sẽ đem lại hai điều lợi. Một là, làm
việc trong khó khăn, người ấy sẽ rèn luyện được ý chí.
Hai là, làm việc công đức đem lại lợi ích cho mọi người,
họ sẽ tăng phước, sau này tu dễ dàng hơn. Không chỉ buộc
đệ tử mà bản thân chúng ta cũng phải làm công đức, siêng
năng làm việc từ thiện rèn luyện ý chí nghị lực cho mình.
Trường
hợp ngài Hư Vân triều sơn đến núi Ngũ Đài Sơn để lễ
Bồ Tát Văn Thù cũng vậy. Ngài đi qua đoạn đường mùa đông
tuyết phủ vô cùng lạnh lẽo. Tuyết phủ dày cả lối đi,
Ngài lâm bệnh nặng đến gần chết. Lúc ấy, Bồ Tát Văn
Thù hiện ra trong dáng vẻ một ông già tên là Văn Cát bảo
Ngài đừng lễ nữa vì Bồ Tát đã cảm động trước việc
ngài Hư Vân hành trình gian khổ để làm lễ mình. Khi nghe
ông già ngăn cản, ngài Hư Vân nói rằng, đã phát nguyện
rồi, dù chết trên đường Ngài cũng chấp nhận, không bao
giờ dừng lại, không bao giờ Ngài có ý nghĩ dừng lại việc
làm của mình. Khi chưa làm xong việc, Ngài thà chết chứ không
bỏ nửa chừng. Chí nguyện của Ngài quả thật cao ngất trời.
Chúng ta phải lấy đó làm tấm gương cho cuộc đời tu hành
của mình.
Trong
việc sử dụng Ý chí, chúng ta phải dùng Trí tuệ để nhận
định đúng sai. Nếu đang làm một công việc nào đó, chúng
ta phải hết sức cố gắng, nhưng khi biết đó là việc không
đúng, chúng ta phải dừng lại ngay, không cố chấp. Trường
hợp nhờ Trí tuệ, biết chắc việc mình làm là đúng thì
dù phải hy sinh thân mạng này, chúng ta vẫn quyết không lui
bước. Đó là Ý chí của người tu hành. Suốt cuộc đời,
chúng ta phải tạo cho mình được Ý chí mạnh mẽ như vậy.
Một Thiền sư đã nói: “ Nam nhi tự hữu xung thiên chí ”.
Đúng vậy, chúng ta tự mình phải có cái chí ngất trời.
Nói tự mình có nghĩa là phải tự rèn luyện, tự tôi luyện
để có một ý chí ngất trời xanh. Bất cứ việc khổ, việc
khó đến đâu, nếu có lợi ích cho Phật pháp, dù phải
bỏ thân mạng này, chúng ta cũng không lui bước mà cố gắng
đến cùng.
Trong cuộc sống, chúng ta gặp không ít những bậc cha mẹ
rất cưng chiều con cái. Đó là điều vô cùng tai hại. Vì
được nâng niu, chiều chuộng, con cái sẽ không có điều
kiện rèn luyện Ý chí. Bởi vậy, khi gặp khó khăn, tự họ
không đủ ý chí nghị lực để vượt qua mà dễ dàng ngã
gục.