Bóng
y vàng
Giữa
dòng hối hả nhiễu nhương
Bóng
y vàng bước trên đường nhẹ tênh
Bước
qua sắc giới kim tiền
Bước
lên danh lợi tước quyền phù vân
Y
vàng chậm rãi chân trần
Đi
qua phố chợ nhất tâm bước đều
Bước
trên ảo mộng giàu nghèo
Thiếu
dư không tính, ít nhiều chẳng mong
Y
vàng nhẹ bước thong dong
Tay
ôm bình bát một vòng nhân gian
Gói
xôi, ổ bánh bên đàng
Là
Bồ Đề giống, đều Vàng như nhau
Dòng
đời trôi mãi về đâu
Y
vàng nhập thế bể dâu thăng trầm
Bát
cơm kính cẩn nợ nần
Hành
trì diệu pháp vạn lần tiến tu
Y
vàng qua chốn phàm phu
Phụng
hành tín thụ,
Nhất
như đi, về...
Lặng
nhìn theo bóng chợt nghe
Tiếng
rơi Ảo Vọng xuống hè vỡ toang!
Chiêm bao
Dài
trôi một giấc mộng này
Đường
xa mỏi gót
Đêm
ngày chiêm bao
Mộng
trong mộng mãi xôn xao
Quay
đầu tìm bến
Bến
nào đâu xa...
Một
chèo quẫy nước Tâm ta
Chuông
ngân...
Đá
trổ cánh hoa Thường Hằng
Vứt
đi
Quẳng
hết nhọc nhằn
Vứt
đi toan tính sang bần khổ vui
Về
đây giây phút thảnh thơi
Nghe
câu Pháp Cú
Tỉnh
hồi chiêm bao...
Chong một ngọn
đèn
Xin
ngồi đưa đón chân em
Từ
sâu hầm hố bước lên lối dài
Từ
nhầy nhụa bước liên đài
Từ
gai góc bước đôi hài êm chân
Chong
đèn soi bóng tối tăm
Xin
ngồi chong suốt tháng năm tôi còn
Chong
lên đèn tỏ tâm hồn
Lung
linh sóng sánh xin dồn cho em
Chong
đèn chiếu tỏ lối đêm
Thênh
thang hun hút đừng quên đường về
Trót
xưa nặng một lời thề
Bây
giờ tôi phải ngồi kề huyền đăng
Ngồi
chong tôi mãi ngồi chong
Cho
em bước khỏi long đong phận người
Tôi
ngồi tôi cứ tôi ngồi
Chong
đèn đêm tối cuộc đời em đi
Mai
này em bước trên mây
Tôi
ngồi dưới đất ôm cây đèn thần
Án-ma-ni-bát-mê-hồng
Lồm
cồm đứng dậy tự chong cho mình...
Vịnh chùa Một
Cột
Nhất
trụ thiền môn cảnh lạ kỳ
Nghìn
xưa lưu dấu đến nghìn nay
Hồi
chuông nhắc nhở ngân khuya sớm
Tiếng
mõ khuyên lơn vọng tối ngày …
Tĩnh
lặng già lam người sám hối
Yên
bình cổ tự khách quy y
Như
sen một đoá vươn thơm ngát
Vãn
cảnh chân dừng chẳng muốn đi...
Chùa quê
Sau
lưng đường nhựa nhòa rồi
Tạm
quên tất bật dòng đời gian nan
Nhấp
nhô đường đất về làng
Phiêu
du đến chốn già lam quê mùa
Lúa
đồng giỡn giữa nắng mưa
Gió
lùa hương cỏ bỡn đùa thi nhân
Rêu
phong cổng gạch lặng thầm
Chuông
ngân trầm lắng đón chân khách vào
Từng
bậc bước thấp bước cao
Điện
Quan Âm sáng ấm hào quang soi
Quay
về cho hết chơi vơi
Qùy
nơi chánh điện đất trời hoan ca
Sắc
không bất dị đây là
Chùa
quê nào khác nguy nga điện đài
Đơn
sơ mộc mạc hình hài
Mà
vàng Tam Bảo sáng ngời Pháp Luân
Trở
về thanh thoát bước chân
Tâm
mang duyên mới: nợ nần chùa quê!
Chuông vọng
Ngân
lên sớm đón triêu dương
Nhắc
nhau ngày mới yêu thương sớt cùng
Đời
gian nan khổ chập chùng
Nhẹ
vơi khi trái tim gần bên nhau,
Ngân
lên trưa nắng đỉnh đầu
Nhắc
nhau san sẻ sang giàu sướng vui
Bát
cơm đạo vị chia người
Đời
khô khốc đã xanh tươi duyên lành,
Ngân
vào chiều xế nguội tanh
Nhắc
nhau hâm nóng nghĩa tình thủy, chung
Ngàn
sau biến đổi không cùng
Biết
ai bước tiếp, ai dừng chân đi?
Ngân
lên xuyên bóng tối dầy
Nhắc
nhau dìu dắt đan tay nhau về
Bóng
Từ Bi mát chở che
Đường
dài hun hút chẳng hề quạnh hiu...
Ngân
lên khuya sớm trưa chiều
Chuông
nhà ai vọng nghe đều ngày qua
Chuông
chùa nào vọng tâm ta
Chuông
tâm ta vọng ngân xa gọi người...
Cơm chùa
Ta
về thọ hưởng cơm chùa
A
ha... ngon quá, bụng vừa hoan ca
Bồi
hồi vị đắng khổ qua
Bát
canh tưới đẫm gẫm ra ngọt bùi
Bao
năm bưng chén cơm Đời
Loay
hoay thắng bại tơi bời mưu sinh
Ngon
chi đâu khẩu vị mình
No
chi đâu cái bụng cành hả hê?
Cơm
chùa một bữa no nê
Hoác
nhiên quên cả đường về nhân gian
Hạt
cơm thanh tịnh: Hạt Vàng
Pháp
hây hây thổi, nhẹ nhàng tâm tư
Rau
vườn hòa hợp đậu tương
Mang
về phố thị vị hương cõi Thiền
Cơm
ngon khoảnh khắc hiện tiền
Gọi
kêu Phật Tánh thức liền giấc Mê
Nam
mô... lạy tạ trở về
Ngày
mai có đứa bỏ bê cơm Đời!
Còn đó một
lối về
Lối
về xa ngái không cùng
Non
cao bể rộng trập trùng u minh
Phiêu
bồng phiêu lãng phiêu linh
Dừng
chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi
Lối
về thăm thẳm trùng khơi
Thiên
nhai hải giác chơi vơi xác phàm
Ba
mươi năm trót nhúng chàm
Nhuộm
mang bụi bặm, nợ nần lương duyên
Lối
về đồng cháy nương nghiêng
Rừng
gai dốc đá gọi tên thử lòng
Tìm
xem hạt giống còn không
Gieo
trong sâu lắng bềnh bồng khát khao...
Lối
về nào tận cõi cao
Dưới
chân mình đó,
Buông
dao thấy liền
Về
đi, hơi thở uyên huyền
Hiện
tiền Cực Lạc lên đèn đón ta!
Cười Thiền
Thiền
lâm vi tiếu ngàn xưa
Cười
đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười
Cười
ngất ngưỡng với héo tươi
Cười
đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm
Như
Lai chúm chím hoa cầm
Nụ
cười Ca Diếp hành thâm pháp Thiền
Tổ
cười thế sự đảo điên
Ngọn
lau vượt sóng băng xuyên uế trần
“Trăm
hoa cười đón mùa Xuân
Đêm
qua, mai nở trước sân, một cành”
Chén
mẻ cười bỡn chén sành
Khai
tâm điểm đạo tan tành sắc không
Tăng
cười cõng nữ qua sông
Đồng
tu chẳng cõng mà lòng lại vương
Sư
cười một nụ khiêm nhường
“Thế
à?”, oan ức giữa đường gánh khiêng
Thầy
cười bằng bước thản nhiên
Miệng
đời thêu dệt ưu phiền gió bay
Em
cười còn đọng nơi này
Tôi
cười nắm hốt vào tay đánh phèn...
A ha...
ngửa mặt cười thiền
Đời
tuồng ảo mộng xích xiềng xổ tung!
Đi qua năm tháng
Đi
qua năm tháng mệt nhoài
Nỗi
buồn ở lại, nụ cười bay đi
Chọt
nhìn khắc khổ trên tay
Thấy
hoa vừa nở đã đầy sắc hương
Đi
qua năm tháng yêu đương
Mộng
mơ trốn chạy, vô thường ghé thăm
Con
tim đã mỏi bao rằm
Đêm
nghe ngưng nhịp lặng câm với tình
Đi
qua năm tháng du hành
Chén
cơm manh áo đầu xanh bụi đời
Sắc
không không sắc đời người
Vẫn
ngây ngô với khóc cười trần gian
Đi
qua năm tháng lang thang
Rượu
xưa còn thấm tim gan chập chờn
Nhập
nhoà hình bóng cố nhân
Ta
ngồi ru mãi muôn lần tình xa
Đi
qua năm tháng đi qua
Giờ
im phăng phắc chỉ ta với hồn
Hồn
còn bận bịu lon ton
Ta
nằm xuống ngủ cho tròn giấc mơ...
DÒNG
THIỀN TRÚC LÂM YÊN TỬ DIỄN CA
…
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông
Minh
quân ngời sáng, chiến công vang rền
Sử
vàng ghi khắc lưu truyền
Nhân
Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba
Ðã
xong trọng trách san hà
Bình
yên khắp chốn, gấm hoa trăm vùng
Lụa
là gấm vóc hoàng cung
Ngoại
thân chi vật chẳng dùng làm chi
Ngai
vàng, điện ngọc, cung phi
Nghiệp
duyên đã hết buông đi một lần,
Sá
gì của cải phù vân
Sá
gì quyền lực lợi danh bọt bèo?
Nghiệp
gieo, nghiệp gánh đã nhiều
Nẻo
về Chánh Giác núi đèo đón chân…
Tìm
về trên đỉnh Phù Vân
Tu
hành xưng hiệu Hương Vân Ðầu Ðà
Mười
hai hạnh nguyện vươn xa
Chi
Ðà Tịnh Xá lập ra độ người
Phổ
Minh, Bố Chính… truyền lời
Nhân
duyên đại sự sáng ngời đức danh
Trang
nghiêm Yên Tử -Chùa Lân
Nghìn
sau in bóng, nhân gian tụng truyền:
Hiên
ngang mỗi bước hiện tiền
Phủi
quên quá khứ ưu phiền đa đoan
Trùng
trùng cây lá động hang
Chim
kêu vượn hú ngân vang sớm chiều
Một
thuyền một mái quẫy chèo
Bờ
mê bờ giác gẫm đều trong Tâm
Bồ
đề hạt giống bao năm
Từ
Bi mầm nẩy, nụ đâm, tỏa cành…
Gương
nội tổ sáng trong lành
Thái
Tông soi rọi như vầng thái dương
Ơn
Thầy dạy dỗ chỉ đường
Tuệ
Trung Thượng Sĩ bốn phương danh truyền
Tìm
về Bản Ngã- Chân Nguyên
Bất
Nhị Giải Thoát- Cửa Thiền Không Hai
Tịnh
nghiêm giới hạnh đêm ngày
Bụi
hồng dưới núi vương bay thử lòng
Quán
về cảnh giới Sắc Không
Quán
thân bất tịnh, Chân Tâm hiện tiền!
Lá
vàng theo gió chao nghiêng
Khẽ
rơi chạm xuống thềm hiên Ta Bà
Sinh
trụ hoại diệt đây là
Luân
hồi tươi úa- trẻ già -tồn vong
Rỗng
không, không với rỗng không
Thong
dong hành cước như rồng đạp mây
Chăn
trâu tinh tấn tháng ngày
Thõng
tay vào chợ đã đầy phước duyên
Trí
tuệ Bát Nhã uyên huyền
Hành
thâm đại ngộ, phái thiền khai môn
Giác
Hoàng Ðiều Ngự Nhân Tông
Ðại
Ðầu Ðà bậc sư tôn sáng ngời
Thiền
lâm nhập thế tế đời
Khai
tâm tâm sáng, điểm người người minh
Pháp
thiền truyền rộng loang nhanh
Từ
Bi- Hỷ Xả mát xanh cõi mù
Từ
non cao một mái chùa
Tám
đường chánh đạo bốn mùa mở toang
Bất
ly bất xuất thế gian
Nhiệm
mầu Phật pháp mở trang sử thiền
Chủ
trương“Tam Giáo đồng nguyên”
Phật
Ðà-Khổng-Lão hòa duyên độ trần
Lung
linh trăng tỏ bao rằm
Lẫy
lừng Sơ Tổ đời Trần thịnh hưng
Tâm
kinh Bát Nhã không ngừng
Kệ
thiền lưu sách, kinh vần gieo tâm
“Thiết
Chủy Ngữ Lục Thiền Lâm”
“Ðại
Hương Hải Ấn” bổng trầm thi ca
“Tăng
Già Toái Sưï” ghi ra
“Thạch
Thất Mị Ngữ” đều là báu kinh…
(Tiếc
thay dâu bể tròng trành
Bảo
thư thất lạc nhân gian thiệt thòi!)
“Cư
Trần Lạc Ðạo” tuyệt vời
Nhịp
Văn vần Phú truyền đời bất hư
“Lâm
Tuyền Ðắc Thú” thi thư
Ðạo
ca thành tựu Nhất Như Tâm Thiền
Tấm
gương đạo hạnh tài hiền
Rạng
soi cung điện giới truyền cho Vua…
Sùng
Nghiêm danh sáng một chùa
Chí
Linh thanh tịnh gió lùa lá reo
Ðiều
Ngự trác tịch thanh cao
Thân
lưu xá lợi, Thần vào tịch không
Rạng
danh sử sách nhà Trần
Phật
Hoàng đại ngộ thoát vòng trầm luân
Một
đời vì nước quên thân
Vì
Ðạo quên cả điện Rồng ngai Vua
Nghiêm
minh giới luật bốn mùa
Thi
văn trác tuyệt vượt qua tục phàm
Khai
thông thiền đạo Việt Nam
Từ
Bi -Trí Tuệ soi đàng lợi sinh
Một
đời vì nước quên mình
Vì
Ðạo quên cả cung đình vàng son
Thiên
thu Bóng Cả vẫn còn
Lung
linh đạo hạnh, viên toàn nẻo tu
Phật
Hoàng liễu ngộ chơn như
Ðại
hùng siêu thoát, đại từ siêu thăng…
Nhiên
đăng quang chiếu sáng vầng
Môn
đồ xuất chúng thay ân sư mình…
Nhị
Tổ phẩm hạnh oai minh
Xuất
thân dân dã quê làng Cửu La
Họ
Ðồng, Thuần Mậu tên cha
Mẹ
là Vũ Thị mang thai lạ thường
Khai
hoa nhà ngát mùi hương
Ðặt
tên quý tử: Kiên Cường tục danh!
Thuở
nhỏ đã lộ đức lành
Không
ăn thịt cá mùi tanh, vị nồng
Không
buông lời ác vọng ngôn
Thiên
tư trầm mặc, tâm hồn thanh cao
Hữu
duyên đưa đẩy ra vào
Gặp
bậc Ðại Sĩ lễ chào kính cung
Trúc
Lâm xa giá bánh dừng
Thoạt
trông tướng mạo sắc thần đã vui
Ðặt
cho tên đẹp Thiện Lai
Nhận
thâu đệ tử theo Ngài xuất gia
Tháng
năm duyên thuận phước hòa
Hòa
thượng Tánh Giác đứng ra chỉ bày
Bao
điều vấn hỏi mê say
Chưa
khai thông được, đêm ngày trở trăn
“Kinh
Lăng Nghiêm” đọc gẫm dần
Ðến
đoạn “Thất xứ trưng tâm…” vui mừng
“Hậu
trần khách duï” sáng bừng
Hoát
nhiên thể nhập chưa từng hoát nhiên…
Về
nơi sư phụ sách đèn
Nghe
bao bài tụng tâm liền khai minh
Bài
tụng Tâm Yếu dâng trình
Trúc
Lâm chê bỏ, tự mình đối tâm
Nửa
đêm thiền quán mặc trầm
Hoa
đèn rơi rụng bất thần ngộ ra
Tu
mười hai hạnh đầu đà
Thọ
Bồ tát giới: Pháp Loa hiệu Ngài!
Hoa
tàn rồi lại hoa khai
Tinh
tấn giới luật, miệt mài thư kinh
Trúc
Lâm Ðiều Ngự rõ rành
Môn
đồ xuất chúng của mình là ai
Truyền
cho y bát công khai
Trở
thành Sư Tổ Thứ Hai dòng thiền…
Bao
năm phụng chiếu giới truyền
Vương
tôn, hoàng phái… dưới đèn quy y
Giới
đàn tiếp độ oai nghi
Chứng
minh hàng vạn Tăng Ni bái thầy
Không
ngừng diễn giảng đêm ngày
Ðăng
đàn thuyết pháp rõ bày đạo thiêng
Giảng
yếu chỉ “Kinh Hoa Nghiêm”
Ðây
“Truyền Ðăng Lục” lời hiền khai thông
“Ðại
Tuệ Ngữ Lục” bổng trầm
“Kinh
Duy Ma Cật” ân cần giảng rao
“Tuyết
Ðậu Ngữ Lục” nghe vào
“Thiền
Lâm Thiết Chủy”… biết bao lời vàng,
Mười
tám khóa giảng truyền vang
Hằng
nghìn thính chúng đạo tràng lĩnh nghe
Thiền
ngôn Pháp ngữ thâu về
Chép
thành kinh sách giải mê cho đời
“Tham
Thiền Chỉ Yếu” rọi soi
“Nhân
Vương Hộ Quốc” Vua coi mà mừng
“Tâm
Kinh Bát Nhaõ” trầm hùng
“Khoa
Văn Pháp Sự” xem dùng lễ nghi
“Tuệ
Trung Thượng Sĩ” chép ghi
“Kim
Cương Trường Ðà-La-Ni” nhiệm mầu…
(Tâm
từ nghĩ đến mai sau
Truyền
lưu đại chúng, ngờ đâu thất truyền!)
“Thiền
Ðạo Yếu Học” tục biên
Còn
đây ngôn ngữ thánh hiền gẫm suy…
Thiền
lâm tinh tú một vì
Ðứng
ra chủ xướng khởi bày ấn in
Sáng
lòa bộ “Ðại Tạng Kinh”
Truyền
lưu nhân thế công trình Pháp Ngôn
Ðúc
tượng Bồ tát, Thế Tôn
Lập
am, dựng tháp, khai sơn lập chùa…
Trai
đàn, bố thí, cầu mưa
Xiến
dương Ðạo Pháp lại vừa hộ dân
Phụng
sự lợi lạc chúng sanh
Chí
thành phát nguyện quên mình, vị tha
Anh
Tông thọ giới tại gia
Ðế
vương cung kính xưng là tử tôn
Bệ
rồng châu bản sắc phong
“Phổ
Tuệ Tôn Giaû” vẫn còn sử ghi
Minh
Tông phong hiệu sư thầy
Phương
danh “Minh Giác” đức dầy công vun
Thống
nhất Phật giáo bốn phương
Thành
lập Giáo Hội mở đường mai sau
Ðại
sư đại giác đi đầu
Hoằng
dương chánh pháp nhiệm mầu độ sanh
Hăm
ba hạ lạp tu hành
Bốn
mươi bảy tuổi xác phàm xả buông
Minh
Tông ngự bút đau buồn
“Tịnh
Trí Tôn Giaû” đặc phong hiệu thầy
“Viên
Thông Bảo Tháp” còn đây
Ngàn
sau ghi nhớ ơn Ngài: Pháp Loa!
Truyền
thừa Y Bát Thứ Ba
Từ
tay Nhị Tổ chính là Huyền Quang
Sinh
làng Vạn Tải- Bắc Giang
Thỉ
tổ họ Lý làm quan nhiều đời
Mẹ
là Lê Thị thương người
Ba
mươi tuổi khấn xin Trời con trai
Nhân
khi dịch bệnh thiên tai
Lên
non hái thuốc, nghỉ ngơi tại chùa
Giấc
đang thiêm thiếp gió lùa
Thấy
con khỉ lớn bỡn đùa ngoài sân
Khư
khư bưng mặt trời hồng
Thẳng
tay ném thẳng vào lòng… hoài thai;
Thêm
điều linh ứng thứ hai
Thiền
sư Huệ Nghĩa trông coi chùa làng
Chùa
mang danh tự Ngọc Hoàng
Ðang
khi thiền định mơ màng giấc linh
Ðèn
đuốc sáng rực thình lình
Long
thần hộ pháp hiện hình đủ đông
Chư
Phật, Bồ Tát giáng trần
Lời
truyền: “Tôn Giả A Nan nhập đời
Tái
sinh vào một kiếp người
Xiển
dương Chánh Pháp tức thời cõi Ðông!”
Giật
mình lòng nhẹ lâng lâng
Thiền
sư hoan hỷ, mừng thầm trông tin…
Năm
ấy Lê Thị hạ sinh
Sau
mười hai tháng con xinh chào đời
Quý
tử dung mạo khác người
Tuổi
thơ nghe một biết mười lạ thay
Chí
khí của bậc sư thầy
Siêu
phàm trác việt lộ đầy thiên tư
Mẫu
thân chọn lấy hai từ
Ðặt
tên Ðạo Tái nghe như thánh thần
Thuyết
rằng: gia cảnh khó khăn
Gặp
nhiều trắc trở hôn nhân vì nghèo
Người
chê kẻ chối kỳ kèo
Mẫu
thân buồn tủi mang nhiều âu lo,
Học
hành bữa đói bữa no
Sôi
kinh nấu sử học trò đi thi
Trạng
Nguyên-Tiến Sĩ đỗ ngay
Người
bu kẻ xúm bẩm thầy dạ quan
Thấy
sang thiên hạ bắt quàng
Hôn
nhân mai mối ngổn ngang duyên tình
“Khó
khăn chẳng có ai nhìn
Ðến
khi đỗ Trạng, tám nghìn nhân duyên!”
Anh
Tông muốn kén rể hiền
Lòng
ngay từ chối còn truyền sách xưa
Chẳng
màng cưới vợ con Vua
Rõ
ràng bậc thánh bỡn đùa nhân gian
Trạng
nguyên được bổ làm quan
Ðường
đường vào chốn Viện Hàn Lâm cao
Từ
đây phụng mệnh ra vào
Tiếp
đón sứ giả chẳng nao núng lời
Sứ
Trung Hoa đã gặp rồi
Thi
văn ngôn ngữ bao lời chảy tuông
Giọng
vang ngân vọng như chuông
Ý
từ trác việt, văn chương siêu phàm
Sứ
Tàu kính phục nể nang
Tiếng
thơm bay khắp, đại danh vang lừng…
Nhân
duyên đưa đẩy một lần
Theo
Vua nghe pháp được gần Pháp Loa
Từ
trong mạch đá trổ hoa
Ngộ
ra duyên trước buông ra ý lòng:
“Làm
quan được đến đảo Bồng
Phổ
Ðà đắc đạo mới mong được về…
Phú
quý mây trắng mùa hè
Vinh
hoa như lá thu vàng rụng rơi
Mơ
màng mến luyến dừng thôi
Tây
Thiên cõi Phật là nơi thường hằng!”
Trở
về khắc khoải bâng khuâng
Biểu
dâng từ chức mấy lần lên Vua
Xuất
gia thọ giới tại chùa
Theo
hầu Ðiều Ngự học tu pháp thiền
Trú
trì sơn tự Vân Yên
Mở
trường dạy học danh truyền Huyền Quang
Môn
đồ tụ hội cả ngàn
Về
nghe giáo lý tinh thâm của Thầy
Khoa
giáo đều phải qua tay
Soạn
phê chỉnh sửa đủ đầy đa văn
Vua
mời giảng pháp bao lần
Vương
tôn đảnh lễ, hoàng thân cúi đầu…
Về
quê báo đáp ơn sâu
Ðại
Bi thiền tự dài lâu khánh thành
Trước
là phụng dưỡng song thân
Sau
truyền Phật pháp cho làng quê xưa…
Trải
bao năm tháng nắng mưa
Thuận
duyên nghịch cảnh đều chưa thoái lòng
Ðá
xanh hay khối vàng ròng
Minh
Tông muốn thử một lần rõ hay
Chuyện
xưa truyền tụng đến nay:
Cung
phi Ðiểm Bích gần Thầy giữa khuya
Lệnh
Vua mang chứng cứ về
Một
là đại giác, hai là phàm phu
Ðiểm
Bích hãm hại người tu
Dùng
ngay man kế trình Vua xét người
Oan
khiêng nghiệp chướng đây rồi
Gánh
mang tiếng xấu với đời uế ô
Sen
vàng ngoi giữa bùn nhơ
Thiền
sư tự tại giữa ngờ với nghi
Ðăng
đàn chẩn tế một ngày
Thần
thông quảng đại quét bay bụi trần
Kinh
tâm vương đế quần thần
Hiểu
ra kế độc phi tần hại sư
Nhiệm
mầu gia hộ người tu
Gian
nhân lãnh phạt quét chùa nội cung
Mới
hay Phật pháp vô cùng
Huyền
Quang lưu tiếng thơm lừng liên hoa,
Tâm
Bi- Trí – Dũng Phật Ðà
Trang
nghiêm giới tịnh Ta Bà an nhiên
Bao
năm tâm gửi cửa Thiền
Tận
tâm với Pháp, gieo duyên với Trần
“Phổ
Tuệ Ngữ Lục” bao trang
“Ngọc
Tiên Thi Tập”, “Công Văn” lưu đời
“Chư
Phẩm Kinh” cứu độ người
Tiếc
thay điên đảo mất rồi bản nguyên…
Còn
“Phú Tự Vịnh Vân Yên”
Hai
mươi tư áng thơ thiền chuyển trao
Côn
Sơn- Tư Phúc non cao
Thanh
Mai tịch mịch in sâu bóng Ngài
Liên
Hoa Cửu Phẩm pháp đài
Còn
lưu đạo hạnh đức tài Thiền Sư
Tâm
hồn nghệ sĩ thi thư
Tự
do phóng khoáng tâm như phiêu bồng
Nhưng
nào vấy bẩn bụi trần
An
nhiên thanh thoát nẻo gần lối xa
Chọn
ngày y bát trưng ra
Trao
truyền tâm ấn Pháp Loa chọn rồi
Ðệ
tam Sư Tổ là Người
Kế
thừa đuốc tuệ soi đời nhiễu nhương
Thiền
tông Yên Tử nức hương
Lãnh
đạo Giáo Hội tiếp đường độ sanh
Tuổi
già sức yếu mong manh
Bảy
mươi bảy tuổi phải đành chuyển trao
Trọng
trách ủy thác nơi nào
Quốc
Sư có đó ra vào An Tâm
Tháng
giêng Giáp Tuất đầu năm
Xả
thân ngũ uẩn, phất trần ra đi
Minh
Tông phong hiệu cho Ngài
“Từ
Pháp Tôn Giaû” lưu hoài thiên niên…
Trôi
theo năm tháng dòng Thiền
An
Tâm, Tĩnh Lưï… ngọn nhiên đăng mờ
Vô
Trước, Quốc Nhất lặng lờ
Viên
Minh, Ðạo Huệ bến bờ hoang vu
Viên
Ngoä, Tổng Trì Tổ Sư
Tiếp
theo Khuê Thám thiền tu âm thầm
Sơn
Ðằng chuyển tiếp Hương Sơn
Trí
Dũng nối bước vẫn còn dòng trôi
Tuệ
Quang, Chân Trú hộ đời
Vô
Phiền ngọn đuốc đã nguôi dần dần…
Suy
vi triều đại nhà Trần
Con
thuyền Yên Tử Trúc Lâm lững lờ
Dòng
trôi bào ảnh nhấp nhô
Thăng
trầm dâu bể cứ ngờ đã tan…
Trải
qua gần bảy trăm năm
Từ
nơi thiền thất Chân Không tít mù
Thiền
sư Hòa thượng Thanh Từ
Tham
thiền nhập định tại chùa đơn sơ
Lặng
thầm năm tháng độc cô
Minh
tâm liễu ngộ giữa bờ giác mê
Từ
trên heo hút trở về
Chủ
trương khơi dậy tứ bề pháp duyên
Xiển
dương khôi phục dòng thiền
Tuệ
đăng tuệ nguyệt tam thiên đón chào
Trúc
Lâm Yên Tử non cao
Một
đại thiền viện ra vào trang nghiêm
Phụng
Hoàng - Ðà Lạt xây thêm
Già
lam thắng cảnh nằm trên dốc đồi
Thường
Chiếu thiền viện Ðồng Nai
Tây
Thiên Vĩnh Phúc miền ngoài rạng danh
Sùng
Phúc hiển hiện Gia Lâm
Bạch
Mã ở Huế khánh thành mới đây…
Môn
đồ chung sức góp tay
Thập
phương bá tánh Ðông Tây góp phần
Dòng
thiền hồi phục dần dần
Dài
theo đất nước muôn dân hỷ mừng
Kia
rồi Sơn Thắng -Vĩnh Long
Viên
Minh-Phan Thiết sen hồng nở thơm
Ðồng
Nai phát triển tông môn
Hàng
loạt thiền viện hòa chung nhiệm mầu
Viên
Chiếu, Huệ Chiếu đi đầu
Linh
Chiếu, Phổ Chiếu tiếp sau mạch dòng
Hương
Hải, Ðạo Hueä, Tuệ Thông
Tịnh
Chiếu, Liễu Ðức lại còn Hiện Quang…
(Mai
này sẽ đến Nha Trang:
Vĩnh
Trung- Viên Giác, Bửu Sơn- Diên Ðồng…)
Tại
Ninh Thuận- Núi Ðá Chồng
Thiền
Viện Viên Ngoä đang cần trợ duyên,
Vươn
lên như những đóa sen
Dòng
thiền nhập thế không quên dòng đời…
Bảy
trăm năm đã phục hồi
Trúc
Lâm Yên Tử sáng ngời tông môn
Lịch
sử in đậm nét son
Bản
sắc dân tộc truyền tồn Việt Nam
Bảy
trăm năm Ánh Ðạo Vàng
Thiền
tông vững chãi, thế gian hướng về
Thanh
quy nghiêm túc khắp bề
Rạng
soi Ðuốc Tuệ nguyện thề độ sanh…
Nam
mô chư Phật, Pháp, Tăng
Tuệ
quang minh chiếu diệu âm hộ trì
Thần
thông bất khả tư nghì
Nhiệm
mầu cứu độ Từ Bi khắp cùng
Ðạo
Ðời đồng trụ vui chung
Dòng
thiền chảy đến vô cùng vô biên
Nam
mô Hộ Pháp, chư Thiên
Nam
mô Chư Tổ Dòng Thiền chứng minh!
Ðạo
tràng Viên Giác- Nha Trang
Rằm
tháng Sáu năm Mậu Tý (17-7- 2008)
Tâm
Không- Vĩnh Hữu
Em quỳ
Em
quỳ rạng rỡ nét vui
Như
sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn
Chấp
tay tâm sáng diệu thường
Tàm
quý hướng thiện giữa đường tôi qua
Em
quỳ thanh khiết ngọc ngà
Nguyện
xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân
Chấp
tay tuệ giác bừng tâm
Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nhìn
Em
quỳ thanh thoát sắc hình
Tiếng
lâm râm nhẹ chòng chành dòng trôi
Chấp
tay ánh đạo tỏa ngời
Giữa
đời tất bật tôi ngồi xuống theo
Em
quỳ phướng lọng khẽ reo
Len
qua tâm tưởng trong veo trắng ngần
Chấp
tay gom hết nợ nần
Thả
buông xào xạc giao phần tôi mang
Em
quỳ nơi tối sáng choang
Soi
ra một nẻo rẽ ngang tôi về
Ngoài
kia gió lặng tứ bề
Gập
ghềnh gai góc tôi thề dọn mau
Em
quỳ đón lấy nhiệm mầu
Tôi
về quên chuyện trầu cau xưa rồi
Em
quỳ nơi đó. Tôi ngồi.
Mai
cùng đứng dậy:
Cuộc
đời vui sao!
Gửi lại chùa
Thầy
Chùa
không sắc tứ vua ban
Không
rêu xanh cổ, không hang dị thường
Không
chim bướm rộn rịp vườn
Không
tam quan hiện bên đường người qua
Điện
không dát điểm vàng, hoa...
Tổ
không cưỡi sóng vượt qua luân hồi
Phật
niêm hoa mỉm nụ cười
Tỳ
kheo thiền định dáng ngồi oai nghi
Hiền
lành mấy bóng Sa Di
Ôm
kinh học chú thầm thì hiên bên
Mõ
chuông không đủ vang rền
Mà
trầm hùng vọng cõi Thiên xa mù
Chùa
Thầy thừa chỗ để tu
Không
cho Con chỗ lợi mưu phàm trần
Thôi
thì lạy Phật diệt Sân
Biết
đâu mai hết duyên thăm chùa Thầy
Si
Tham cũng trút cửa này
Cho
con xin đổi một ngày an nhiên...
Lên chùa
Nắng
nghiêng chênh chếch sau chùa
Dừng
chân miệng đếm chuông vừa ngân vang
Khói
nhà trù toả xanh lam
Chúng
sinh chợt nhớ chưa ăn nửa ngày…
Già
lam tịch mịch đứng đây
Xác
còn nặng nợ, hồn bay phiêu bồng
Mây
còn lững thững trời đông
Tà
dương đang trốn vào lòng núi Tây
Nhớ
xưa văng vẳng lời thầy
Yêu
là đau khổ, Đời đầy bi ai
Mà
sao dại cứ yêu hoài
Để
con tim nhỏ đâm chồi nẩy hoa?
Dùng
dằng bậc cấp bước qua
Tiếng
chuông vọng cõi Ta Bà gọi tên
Tan
bay trăn trở kim tiền
Chập
chờn khoảnh khắc nhớ quên nợ trần
Hướng
về chánh điện phân vân
Phải
mình chới với đang cần dựa nương?
Đã
quen với lẽ vô thường
Thì
thôi gánh chịu vui buồn ghét yêu
Giỡn
đùa chi với cao siêu
Trở
về phố thị mà liều cuộc chơi
Chuông
ngân tiễn khách xa rồi
Hồi
đầu thấy một nụ cười nhẹ tênh...
Một nụ
Chào
em một nụ giã từ
Mây
xa chóp núi bây chừ phiêu diêu
Mênh
mông chỉ một cánh diều
Gió
kia bỡn cợt mà nhiều si mê
Chào
em một nụ đỏ hoe
Môi
khô mắt ướt tôi về cô đơn
Bóng
xưa chừ chỉ chập chờn
Tôi
ôm tình ảo giỡn vờn chiêm bao
Chào
em một nụ ồn ào
Trời
nghiêng đất lệch tôi vào quạnh hiu
Giọt
cay nhấm nháp chiều chiều
Cười
vang một tiếng rằng yêu là khờ
Chào
em một nụ ngu ngơ
Tôi
về lẻ bóng ngồi chờ bình minh
Đêm
nghe dĩ vãng trở mình
Nụ
hôn ngày cũ nguyên lành ai quên
Chào
em một nụ vô duyên
Tôi
về tay trắng đêm thiền cô liêu
A
ha... ngộ thấy một điều
Vô
thường tấn tốc càng yêu vô cùng...
Mừng con nghe
Pháp
Mừng
con theo Mẹ lên chùa
Ngôì
nghe giảng pháp chuyện xưa lạ kỳ
Nghe
đi, con hãy nghe đầy
Pháp
âm huyền diệu từ Thầy truyền trao
Thiền
môn con đã bước vào
Là
duyên phước báo từ bao kiếp rồi
Ngoài
kia đời vẫn cuộn trôi
Còn
về chánh niệm làm người thiện lương
Bao
câu pháp cú diệu thường
Lời
vàng ý ngọc Cha nhường con nghe
Hành
trang Chánh Pháp mang về
Như
Lai Tạng đó đừng chê ít nhiều
Mừng
con theo Mẹ tối chiều
Lên
chùa nghe pháp bao điều đối nhân
Hôm
nay chưa thấy mình cần
Mai
sau Đuốc Tuệ rọi gần chiếu xa
Khổ
đau khắp coi Ta Bà
Kim
tiền cạm bẫy, ngọc ngà giằng lôi
Hãy
dùng Gương Pháp rọi soi
Thản
nhiên từng bước, thảnh thơi từng ngày
Con
theo Mẹ đến chùa Thầy
Mừng
con, Cha cũng đong đầy lạc an...