THẢO
AM
Vừa
từ ngoài đại lộ rẽ vào đường nhỏ, cảnh vật đã hoàn
toàn đổi khác. Đang là những cao ốc, công viên, hàng quán
sầm uất, bỗng chỉ còn những ngôi nhà cũ, thấp, với hàng
rào gỗ có vườn rau, chuồng ngựa ...Con đường nhỏ chỉ
có hai lối, một đi lên và một đi xuống. Michael vừa lái
chậm, vừa nhìn lại mảnh giấy chỉ dẫn. Cứ theo đường
mòn này, giữ bên phải, qua một cầu gỗ bắc ngang giòng suối
cạn sẽ tới ngã ba, nơi có tường đá thấp. Ở đó, trên
một cành cây sao, có bảng chỉ dẫn vào Deer Park với mũi
tên rẽ trái.
Michael
mỉm cười sảng khoái. Vậy là ông đã tới điểm hẹn rất
sớm, như ý muốn. Ông sẽ thu được vào ống kính cảnh núi
rừng hùng vĩ, tĩnh lặng của bình minh vừa rạng trước khi
bạn ông và những người Việt-Nam hành hương lên chùa vào
ngày đầu năm của họ. Bạn ông cho biết, người Việt Nam
thường đi chùa rất đông vào những ngày đầu năm mới,
trước là lễ Phật, sau là cầu xin những sự an lành cho gia
đình, cho nhân loại.
Vừa
rẽ trái ở ngã ba hướng vào Deer Park, cảnh vật lại thu
nhỏ hơn, một bên là vách đá hùng vĩ, một bên là rừng
cây nhìn xuống sườn núi thăm thẳm. Michael xuống xe, lấy
máy hình ra thu vài góc cạnh của vách đá chênh vênh, lấp
lánh ánh mặt trời vừa nhô trên đỉnh núi sương mù. Đi
thêm một đoạn, con đường mở rộng hơn với khu rừng sồi
gìa cỗi, thân sần sùi, tàn và lá rậm rạp, đan vào nhau,
che khuất những áng mây lửng lơ trên bầu trời bao la sương
sớm. Lại xuống xe, và ống kính đưa lên. Rừng đẹp qúa,
mênh mông, xanh mướt. Núi đẹp qúa, ngạo nghễ vươn lên
đùa ánh mặt trời. Những tảng đá lớn, thiên nhiên sắp
đặt tự bao giờ, chồng lên nhau thành bao nhiêu hang động
rải rác khắp những con đường dốc, khắp những khu rừng
sồi, rừng tùng, rừng bách ... Cảnh đẹp thiên nhiên lôi
cuốn ống kính, như sức hút của nam châm. Và Michael cứ thế,
say sưa bấm máy. Ông đang leo dốc, đi sâu vào núi đá.
Ông
đã bỏ xa chiếc xe đậu ở rừng sồi.
Sương,
như tấm màn thủy tinh trong suốt, phủ nhẹ lên từng chồi
cây, từng lá cỏ, tuy mơ hồ mà ta vẫn cảm thấy được
bởi làn hơi mát tinh khôi tỏa khắp núi đồi.
Những
khối đá lớn, tảng thì bằng phẳng, nằm một mình, an nhiên
tự tại, tảng thì dựa vào nhau trong thế nương tựa. Rải
rác khắp nơi, không đâu đá núi thiên nhiên không tạo thành
những hình ảnh mang đầy nghĩa nhân sinh. Có phải thật thế,
hay lòng ông đang hòa cùng sự mầu nhiệm của Đạo Phật
mà ông đã được biết đến ít nhiều, qua người bạn gái
Việt-Nam ?.
Ống
kính trên tay Michael di động chậm chậm qua từng vách đá,
từng dốc mòn hoang vu dẫn lên đỉnh núi.
-Tuyệt
vời !.
Michael
thốt kêu lên.
Giữa
rừng gìa, trên phiến đá bằng phẳng, một ni-sư đang tĩnh
lặng, tọa thiền. Ni-sư nhắm mắt, hai tay chắp thành búp
sen trước ngực, hai chân xếp bằng, sống lưng thật thẳng.
Những tia nắng đầu tiên của ngày, xuyên qua cành lá, lung
linh trên vạt áo nâu, óng ả như những giải bạc. Không một
tiếng chim hót, không một tiếng lá rơi, không một tiếng
gío thoảng ... Hình như cả không gian, cả vạn vật đang cùng
với ni- sư nhập làm một.
Hết
sức nhẹ nhàng, hết sức cẩn trọng, Michael ngồi xuống sau
lùm cây rậm, mắt không rời cái hình ảnh tuyệt vời mà
một đời ôm máy đi khắp đó đây, ông chưa từng thâu vào
ống kính được. Đúng thế, máy chỉ thâu được cảnh, làm
sao thâu được linh hồn của cảnh. Giây phút này, cái linh
hồn của cảnh mà Michael cảm thấy được, đang khiến ông
rúng động toàn thân. Ông chưa thấy ai ngồi thiền đẹp như
thế, an nhiên như thế, tĩnh lặng như thế. Phải từ TÂM
trong suốt lưu ly mới thể hiện được THÂN thanh tịnh nhường
này...
Bỗng,
bức tranh tĩnh mạc bị giao động. Có tiếng lá khô xào xạc
như bước chân nào đang tới. Michael chưa kịp có phản ứng
gì thì từ bìa rừng, một mãnh hổ xuất hiện. Nó đang đi
tới hướng ni-sư ngồi thiền. Michael dợm đứng lên, nhưng
ni-sư chợt nói nhỏ:
-Đừng
động !.
Ni-sư
đã mở mắt, nhưng vẫn còn ngồi yên trong thế tọa thiền.
Mãnh hổ vẫn đi về hướng ni-sư. Khoảng cách ngắn dần,
ngắn dần...
Michael
lại dợm đứng lên, dù chưa biết sẽ phải làm gì. Và ni-sư
lại nói nhỏ, nhưng cương quyết:
-Đừng
!.
Hai
mươi thước ... Mười lăm mươi thước ... Ni-sư vẫn ngồi
yên.
Mười
thước ...
Nếu
mãnh hổ chồm lên ?! ...
Toàn
thân Michael tê cứng như đá, hai con ngươi mở căng, bất động.
Mãnh
hổ bỗng đi chậm lại. Trong đầu Michael chỉ còn lùng bùng
ý nghĩ, sao hôm nay không mang theo khẩu súng nhỏ, như vẫn
mang theo những lần đi chụp hình ở những nơi hoang dã ?
Nhưng
kìa, sao mãnh hổ dừng lại ?. Bây giờ, nó đang đứng đối
diện với ni-sư.
Chỉ
một cái nhẩy phóng, chồm lên thôi !.
Nhưng
nó vẫn đứng, bốn mắt nhìn nhau. Hai con mắt thú hoang ngây
ngô nhìn vào đôi mắt thanh thản, dịu dàng của người tu
hành. Có lẽ trong đời, nó chưa gặp người nào khi thấy
nó mà không, hoặc săn đuổi, hoặc chạy trốn. Nó dừng lại
để lượng định tình hình chăng ?. Và nó thấy gì ?. Nó
thấy người đối diện vẫn an nhiên tự tại. Người đối
diện không săn đuổi nó, cũng không chạy trốn. Ánh mắt
người đối diện nhìn nó không chút oán thù, không chút khinh
khi và không cả chút nào sợ sệt. Người không hại nó, nó
chẳng hại người. Đất trời mênh mông, núi rừng trùng điệp,
cây trái bạt ngàn, can chi phải hệ lụy nhau !.
Phút
giây thầm lặng dài tựa thiên thu...
Mãnh
hổ nhúc nhích hai chân trước, rồi nhúc nhích hai chân sau.
Hai con mắt nó lại nhìn thẳng vào đôi mắt người tu hành.
Giây phút đó, hình như đôi mắt ni-sư mỉm cười với nó.
Nó thong thả quay lưng. Rồi rất chậm, rất chậm, nó đi trở
lại bìa rừng. Thoáng chốc, mãnh hổ đã biến mất sau vách
núi.
Michael
đứng phắt dậy, lao về phía ni-sư. Ông gào lên:
-Trời
ơi ! Thật là kinh khủng ! Thật là kinh khủng ! Bà đang nhắm
mắt ngồi thiền, bà nhìn thấy tôi hồi nào mà ra lệnh <Đừng
động, đừng tới>?. Bà không cho tôi tới, bà cũng không chạy,
thế bà ngồi chờ chết à ? Hay là bà không thấy con mãnh
hổ ? Không phải, Bà đã thấy tôi thì phải thấy mãnh hổ
chứ !. Bà có biết nó đã đứng gần bà tới cỡ nào không
? Trời ơi, sao bà lại mỉm cười như không có chuyện gì
xẩy ra cả vậy ?. À, chắc bà không biết tiếng Anh, bà không
hiểu tôi đang nói gì. Rắc rối qúa ! Tiếng Việt thì tôi
lại chỉ biết có dăm câu: Chào bà, chào ông, chào anh, chào
chị.
-Thí
chủ biết thế là tốt qúa rồi. Với người Việt-Nam thì
chỉ cần một câu chào cũng có thể trở thành tri-kỷ.
-Trời
ơi, bà biết nói tiếng Anh và lại còn nói hay qúa nữa !.
-Cám
ơn thí chủ.
Ni-sư
vừa nói, vừa đi chậm về phía một cây đại thụ gần đó.
Michael hấp tấp:
-Thưa
bà ... Thưa bà ...
Ni-sư
dừng lại trước một cái am nhỏ, mái và vách đều kết
bằng cỏ tranh. Michael lại buột miệng kêu lên:
-Trời,
bà sống trong cái am cỏ đơn sơ lạnh lẽo này ư ?
Ni-sư
mỉm cười:
-Thưa
không, tôi dựng am này để ngồi thiền những khi trời mưa
hay nhiều gío. Còn buổi sáng đẹp như sáng nay thì tôi tọa
thiền trên phiến đá, như thí chủ đã thấy đó.
Michael
mở lớn mắt, há hốc miệng mà nhìn ni-sư. Rõ ràng là cái
cảnh suýt bị mãnh hổ tấn công sáng nay chẳng ảnh hưởng
gì tới ni-sư. Con mãnh hổ tiến đến gần bà cũng như con
chim, con sóc mà thôi. Tại sao thế ? Tại sao bà có thể vượt
qua cái cảm giác sợ hãi của bất cứ một con người bình
thường nào ?. Hay bà không phải là người mà là Phật ?
Người
bạn gái Việt-Nam đã đôi lần kể chuyện về khả năng huyền
nhiệm của Đức Phật Thích Ca. Chẳng hạn như khi Ngài đang
giảng Kinh Pháp Hoa trên đỉnh núi Linh-Thứu thì Bảo Tháp
của Phật Đa Bảo hiện ra trên không trung. Tất cả tăng chúng
đều ước ao được chiêm ngưỡng Phật thân của Phật Đa
Bảo đang ngồi trong tháp. Muốn mở cửa tháp, phải có sự
chứng kiến tất cả hóa thân của vị Phật đang thuyết pháp
nên hôm đó Đức Phật Thích Ca đã dùng thần lực vô lượng
vô biên mà gọi vô số vô lượng hóa thân của Ngài đang
giảng pháp khắp tam thiên đại thiên thế giới về hội tụ.
Người
bạn gái kể bằng cả sự thành kính, nên tuy không tin mà
Michael cũng chẳng dám phản đối. Ông chỉ nghe, rồi phát
biểu bằng những câu lưng chừng “Thế à, hay qúa nhỉ”.
Bây
giờ đây, chính ông vừa chứng kiến một sự thật khó tin,
một sức mạnh tinh thần vô biên, tiềm ẩn trong một hình
hài mong manh nhỏ bé. Ông bỗng hoang mang và lòng lại dấy
lên ý nghĩ, bà là người hay Phật ?.
-Thí
chủ có lên viếng chùa thì xin mời.
Michael
giật mình, như vừa choàng cơn mộng ảo. Ông hấp tấp trả
lời, như sợ ni-sư sẽ biến mất:
-Vâng
...Vâng ... Tôi muốn lên thăm chùa. Tôi cũng muốn ... Thưa
ni-sư, tôi cũng muốn được thưa chuyện với ni-sư ít phút.
Tôi muốn ... được ni-sư cho nghe đôi chút về Đạo Phật.
-Qúy
hóa qúa. Sáng nay còn sớm, tôi cũng được thong thả. Mời
thí chủ theo tôi lên Thiền-đường lễ Phật rồi xuống phòng
đọc sách, tôi sẽ pha sẵn trà và hân hạnh hầu chuyện thí
chủ.
Trà
được rót ra tách sứ, thơm ngát hương sen.
Nâng
tách trà lên, Michael cảm thấy lòng rung động, bồi hồi khôn
tả. Ông không thể ngờ rằng, mới đây thôi, ông vừa trải
qua những giây phút cực kỳ kinh động ngoài rừng, tưởng
như không tránh nổi cảnh thịt nát xương tan, mà phút này
ông lại đang ngồi bình yên trong căn phòng đầy kinh sách
Phật với tách trà bốc khói ngạt ngào.
-Thí
chủ mới lên chùa lần đầu ?
-Vâng,
thưa ni-sư. Tôi tên là Michael, Michael Chandler. Tôi là nhiếp
ảnh gia của tạp chí National Geographic. Tôi được một người
bạn Việt-Nam cho biết trên này mới có ngôi chùa đẹp lắm
nên tôi lên thăm, hy vọng sẽ giới thiệu chùa trong tạp chí
số tới, qua những tấm hình độc đáo. Nhưng sáng nay ...
-Thí
chủ vẫn còn bị xúc động vì cảnh tượng sáng nay ?
-Vâng,
thưa ni-sư, tôi nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ quên được
cảnh tượng sáng nay. Tôi cũng sẽ không bao giờ còn chụp
được một tấm ảnh nào xứng đáng nữa, bởi vì hình ảnh
toàn bích nhất mà suốt thời gian phục vụ nghệ thuật mới
nhìn thấy, thì tôi lại không chụp được. Đó là hình ảnh
ni-sư ngồi thiền trên tảng đá, giữa rừng, trong bình minh
vừa rạng. Thật ra, mạn phép ni-sư, tôi đã chụp, nhưng chỉ
là chụp được cảnh mà thôi. Còn linh hồn và không khí tỏa
ra từ sự thanh khiết và tĩnh lặng của ni- sư mới là tuyệt
tác, thì tôi không đủ khả năng thâu vào.
Ni-sư
khoan thai nâng tách trà lên. Tay phải cầm quai tách, lòng tay
trái mở ra đỡ nhẹ đáy tách. Rất từ tốn, ni-sư nhấp
một ngụm trà rồi nhẹ nhàng đặt tách xuống. Hai tay chắp
vào nhau, ni-sư nói:
-Hân
hạnh được thí chủ đến thăm chùa. National Geographic là
một tạp chí nổi tiếng lâu năm. Mỗi tấm hình trong đó
là một nghệ thuật, mỗi bài viết trong đó là một tác phẩm.
Trước đây tôi đã từng được xem qua. Sáng nay, trong khi
tọa thiền, tuy nhắm mắt nhưng nghe tiếng bấm máy, tôi biết
là có người đang chụp hình. Tiếng mãnh hổ dẫm trên lá
khô, tôi cũng biết, nên khi thí chủ định có hành động,
tôi phải lên tiếng ngăn, bởi thí chủ đứng lên lúc đó
thì sẽ rất nguy hiểm.
-Còn
ni-sư ? Ni-sư ngồi yên đó chịu trận thì có nguy hiểm không
?
-Cũng
có thể nguy hiểm.
Michael
không thể không hỏi cái câu hỏi đang đầy ứ trong lòng:
-Ni-sư
không sợ ư ?
Ni-sư
điềm đạm:
-Thưa
không.
-Sao
lại không, thưa ni-sư ? Sao lại có thể không sợ hãi khi nhìn
thấy nguy hiểm trước mắt, nhất là sự nguy hiểm này chỉ
trong tích tắc sẽ cực kỳ đau đớn, cực kỳ thê thảm ?
Ni-sư
mỉm cười:
-Thí
chủ lên đây uống trà vì nôn nóng muốn biết sao sáng nay
tôi không sợ hãi, chứ chưa hẳn là muốn nghe Đạo pháp,
có phải không ?. Thắng được sự sợ hãi cũng do từ hiểu
Đạo pháp mà ra. Đạo pháp, không thể chỉ một buổi trà
đàm ngắn ngủi là có thể thấu hiểu hết được. Nhưng
tạ lòng thí chủ, tôi sẽ trình bầy đơn giản đôi chút,
trong đề tài này.
Ni-sư
rót thêm trà cho khách và cho mình rồi chậm rãi nói:
-Tại
sao chúng sinh sợ hãi ? Bởi chúng sinh sợ mất. Chúng sinh sợ
mất những gì ? Chúng sinh sợ mất nhiều thứ lắm. Sợ mất
tiền của, mất tình nghĩa, mất danh vọng, mất sức khỏe,
mất mạng sống ...v...v...Nhưng trước khi con người hiện
hữu thì tiền của, tình nghĩa, danh vọng, mạng sống đó
ở đâu ?
Từ
đâu đến ? Nó không có và chẳng từ đâu đến. Ngay
cả thân mạng ta, trước khi hiện hữu thì ta là gì ? từ
đâu ? Ta chẳng là gì và chẳng từ đâu. Chỉ bởi do nhiều
duyên hợp, ta đã hiện hữu. Như chiếc lá ngoài khung cửa
kia, thí chủ thấy không ? Chiếc lá đó là gì, từ đâu,
trước khi cái hạt mầm được gieo xuống đất, đâm chồi,
nẩy lộc thành cây, rồi cây trổ lá ?. Cái hạt mầm gieo
xuống đất đó cũng còn phải tùy thuộc vào nắng, vào gío,
vào mưa mới có thể phát triển thành hoa lá. Nếu ta tách
rời những yếu tố hạt mầm, mặt trời, mặt trăng, mưa,
gío, đất, cát ... thì không bao giờ có chiếc lá. Cho nên,
chiếc lá tuy hiện hữu nhưng bản chất của nó là không thật.
Nó hiện hữu chỉ bởi do đủ duyên hợp mà thành, cũng như,
nó rơi rụng úa vàng bởi hết duyên mà tan...
Michael
buột miệng nói:
-Như
vậy, bản chất thật của chiếc lá là không sanh không diệt
?
-Đúng,
bản chất chiếc lá là không sanh không diệt, không đến không
đi. Nhìn chiếc lá tươi non trong tiết trời đầu năm, ta tưởng
như chiếc lá vừa trổ ở mùa xuân nắng đẹp, nhưng
thật ra chiếc lá đã có mặt trong đất, trong nắng, trong
mưa, trong gío, trong nước, trong lửa ... từ lâu, có thể rất
lâu, từ vô lượng kiếp không chừng !. Rồi mùa thu, khi chiếc
lá rụng xuống, ta tưởng như chiếc lá vừa chết ở mùa
thu, nhưng thật ra, khi duyên hợp giữa đất, cát, nắng, mưa,
gío, nước, lửa ... không hội đủ, thì chiếc lá đã không
còn hiện hữu từ lâu, có thể từ rất lâu, từ vô lượng
kiếp không chừng !. Cũng vậy, khi quán chiếu tự thân để
nhìn kỹ vào lý DUYÊN SINH VÔ NGÃ thì sự hiện hữu của con
người cũng như sự hiện hữu của chiếc lá. Con người chỉ
hiện hữu do đủ duyên hợp mà chưa từng sanh diệt, chưa
từng đến hay đi.
Michael
bàng hoàng:
-Thưa
ni-sư, vậy ra, bản chất của con người cũng không thật ?
-Thí
chủ có chấp nhận được điều đó không ?
Michael
nâng tách trà lên, ngắm nghía. Trong lòng ông như có một điều
gì vừa vỡ oà ra. Chiếc tách này, trước khi đến tay ông,
nó là gì ?. Ồ, nó là KHÔNG. Nó chẳng thể là gì nếu không
có đất, có men, có nước, có lửa, có người thợ gốm...
Duyên hợp phải đủ nó mới thành cái tách, nhưng bỏ rời
từng thứ ra, không phải chỉ nó là không, mà đất, men, nước,
lửa, người thợ gốm cũng là không. Cái nọ ở trong cái
kia, cái nọ vì cái kia mà có. Ta là vạn hữu, vạn hữu là
ta, ta với vạn hữu là một. Đã là một, là mang cùng bản
chất. Vạn hữu luôn luôn thay đổi, biến diệt nên bản chất
của vạn hữu là vô thường vô ngã. Khi đã quán chiếu sâu
sắc để thấy ta với vạn hữu là một, ta với vạn hữu
mang cùng bản chất, thì đúng là bản chất ta cũng vô thường
vô ngã. Khổ đau bắt nguồn từ việc ta nhìn lầm cái vô
thường là thường, cái vô ngã là ngã ! Qủa đúng như thế.
Chỉ
một thóang nhìn, ni-sư biết rằng người khách đã hiểu điều
căn bản, nên nói tiếp:
-Ta
đã không thật thì sao lại dựa trên CÁI KHÔNG để sợ mất
CÁI TA TƯỞNG LÀ CÓ ?. Ta đã không thật thì tiền bạc, danh
vọng, thân mạng mà ta nghĩ rằng của ta, thuộc về ta, những
cái đó có còn thật không ?
Micheal
ngơ ngẩn:
-Dạ
...không thật. Nhưng thưa ni-sư, nếu vạn vật đều không
thật, chỉ do duyên hợp, nương nhau mà thành, thì cảm xúc
từ đâu khởi lên ? Tại sao con người còn cảm thấy vui,
buồn, thương, ghét, oán, hờn ... dựa trên những cái không
thật ?.
-Bởi
con người chưa nhận ra được cái TÁNH KHÔNG của vạn hữu
nên thường để cho vọng tưởng dẫn dắt vào chốn mê lầm.
Từ mê lầm, mọi sự việc, mọi cảm nghĩ đều chạy qua
lăng kính phân biệt của vọng tưởng mà tạo nghiệp. Đó
chính là con đường xoay ta quay mãi trong vòng luân hồi. Đức
Thế Tôn cũng biết rõ rằng, vì chúng sinh đã huân tập lâu
đời, dựa vào vọng tưởng, ngỡ bóng là hình, chìm đắm
trong vô minh nên mỗi người đều có Phật tánh trong tâm mà
không biết. Phật tánh là gì ? Phật tánh là cái TÂM CHÂN
THẬT hay gọi nôm na là cái Thấy Biết Thường Hằng. Tánh
thể nguyên thủy của Tâm Chân Thật vốn bất sanh bất diệt,
vốn không từng nhiễm ô vọng động. Tâm Chân Thật thường
hằng ở trong ta để nhận sự vật qua mắt thấy, tai nghe,
mũi ngửi, thân xúc chạm, ý cảm nhận, mà không phân biệt
đẹp xấu, thương ghét gì. Còn vọng tưởng mà ta ngỡ là
tâm thì, vì qua lăng kính phân biệt nên dẫn dắt ta, cho cái
này là đẹp nên thương, cái kia xấu nên ghét.
Trên
bàn có một bình hoa. Ni-sư cầm một nhánh, đưa lên, rồi
nói tiếp:
-Tâm
Chân Thật khi nhìn cái hoa thì chỉ ghi nhận đó là cái hoa.
Còn vọng tưởng, khi nhìn cái hoa, lập tức sẽ qua lăng kính
phân biệt rằng hoa này tươi, hoa kia héo. Từ chỗ phân biệt
tươi héo mà ta sanh tâm chấp ngã, hoa tươi thì muốn có, hoa
héo muốn quăng đi. Phàm, cái gì muốn mà không được thì
sẽ khổ, dù có được rồi mà thấp thỏm sợ mất, cũng
khó yên vui. Trong khi đó, cái Tâm Chân Thật, khi nhìn hoa chỉ
ghi nhận là hoa, không thương không ghét, không mong có, cũng
chẳng cầu buông, nên tâm vẫn an nhiên thanh tịnh.
Michael
đổi thế ngồi. Ý nghĩ ông cũng đang luân chuyển. Ni-sư vừa
chỉ thí dụ bằng cái hoa thôi, còn thực tế ngoài đời thì
sao ?. Đứng trước danh vọng, quyền lực, bạc tiền và nhiều
nhiều thứ nữa, nếu ta nhìn bằng Tâm Chân Thật, ta sẽ dửng
dưng. Ngược lại, nếu ta để vọng tưởng, mà ta ngỡ là
tâm, dẫn dắt thì quả thật ta sẽ chìm vào cơn lốc xoáy
và muôn vàn nghiệp dĩ sẽ tạo ra.
Michael
đã hiểu được phần nào cảnh tượng sáng nay. Nhưng vẫn
còn điều gì chưa ổn. Ông phải hỏi rõ hơn.
-Thưa
ni-sư, vậy là sáng nay ni-sư đã nhìn mãnh hổ bằng Tâm Chân
Thật, chỉ ghi nhận đó là mãnh hổ mà không qua lăng kính
phân biệt là nó ác hay hiền nên ni-sư đã không sợ hãi ?
-Đúng
thế.
-Thưa
ni-sư, tôi e rằng ở trường hợp này, cái nhìn của Tâm Chân
Thật có hơi ... cực đoan bởi vì bản tánh của mãnh hổ
vốn ác. Nếu gặp nó mà không có khí giới thì ta phải chạy
chứ. Chạy còn có hy vọng thoát chứ không chạy là cũng như
...tự sát. Không hiểu sao sáng nay nó lại bỏ đi ... Tôi thật
tình không hiểu.
-Thí
chủ đừng nghĩ là tôi đã dùng phép mầu nhiệm gì cảm hóa
nó. Tôi không sợ hãi chỉ vì tôi đã nhìn thẳng vào bản
chất nó. Nó vốn không thật. Cũng như bản chất tôi không
thật. Một cái không thật sao lại còn mang được lòng sợ
hãi đối với một cái không thật khác ?
Michael
cảm thấy không đừng được để không nói:
-Thế
nếu nó, thay vì quay đi, mà lại chồm lên ni-sư thì sao ?
Ni-sư
lại rót thêm trà vào tách cho khách, rồi mỉm cười tiếp
lời:
-Thì
sự hiện hữu của tôi dưới dạng xác thân này đã hết.
Một, trong muôn trùng sự chuyển hóa trên từng sát na ở thế
gian này mà thôi. Như chiếc lá rơi xuống, như hơi sương đọng
thành mưa, không có gì đáng sợ cả. Thí chủ biết không,
trong cùng một trại tù, cùng chịu chung một chính sách mà
người này thanh thản, người kia lại vật vã đớn đau. Ta
thường kết luận rằng người này can đảm, người kia yếu
đuối. Thật ra là người này mang Tâm Chân Thật nên không
sợ hãi, còn người kia để vọng tưởng lôi kéo nên sợ
hết mọi sự mà trở nên bấn loạn.
Ngụm
trà trôi qua cổ, bát ngát hương sen khắp lục phủ ngũ tạng.
Michael cảm thấy rõ như thế.
Một
cảnh huống bất ngờ. Dăm phút trà đàm. Có thế thôi, mà
sao ông tưởng như vừa sống qua nhiều kiếp. Những gì từng
bám rễ trong tâm thức như vừa bị bật gốc.
Khi
gĩa từ ni-sư, quay trở lại xe, Michael đã xuống núi, về
lại thành phố. Ông quên bẵng đã hẹn gặp người bạn gái
ở trên chùa. Trong lòng ông chỉ còn hình ảnh cái am cỏ dưới
gốc đại thụ. Hai hình ảnh thật tương phản. Thảo am chẳng
nhờ đại thụ mà lớn hơn, cũng như đại thụ, chẳng vì
thảo am mà nhỏ lại. Nhưng thảo am bé nhỏ vẫn đứng đó,
đại thụ dũng mạnh vẫn vươn cao. Vạn vật bao la hiện hữu
trong an nhiên tự tại. Còn Con Người, bao giờ con người đều
mang Tâm Chân Thật để thanh thản với nhau ?
Linh
Linh Ngọc