IV.-
GIÁ TRỊ CON NGƯỜI
" Chân
giá trị của ta làm cho ta thành vĩ nhân, chứ không phải là
địa vị do ta tình cờ chiếm được ". Conwell
Giá
trị con người một phản ảnh trung thành của địa vị con
người, sau khi địa vị ấy đã biến thành sự thật.
Đối
với đạo Phật, từ trước tới nay vẫn thừa nhận giá trị
đặc biệt của con người, một giá trị kèm theo với hình
thể và đặc tính của nó. Nhưng, chỉ khi nào con người biết
thực hiện đúng với chân nghĩa của con người.
Ngược
lại dòng nhận xét tổng quát về vấn đề con người, chúng
ta đã ý thức được rằng con người có một địa vị đặc
biệt trong vũ trụ, cũng như trong đạo Phật. Đã có một
địa vị đặc biệt tất nhiên phải có một giá trị đặc
biệt. Mà giá trị ấy không phải tìm tòi xa xăm, chỉ tìm
ngay trên lời nói, ý nghĩ và việc làm của con người.
Căn
cứ vào Khế Kinh nói, giá trị ấy có thể khái quát trong
những đề mục dưới đây :
1.-
GIÁ TRỊ HƠN MUÔN LOÀI
" Không
có gì giá trị bằng giá trị của sự biết xứng đáng với
địa vị của mình ".
Kinh
Ưu Bà Tắc nói : " Trong tất cả các loài, con người đủ
điều kiện hơn, như về trí khôn chẳng hạn. Nhất là hoàn
cảnh con người không quá khổ như địa ngục, không quá vui
như thiên đường và không ngu si như thú vật ".
Thật
thế, giáo lý mầu nhiệm ấy là một chứng tích làm cho chúng
ta nhận được chân giá trị của con người :
Trí
khôn con người hơn muôn loài
Nhờ
có trí khôn, con người mới tạo thành xã hội ngày nay. một
xã hội được tổ chức về mọi mặt, biết dùng sức lực
người hoặc sáng chế ra máy móc, khai khẩn đất đai, trồng
trọt hoa mầu, đem lại nguồn kinh tế dồi dào, để cung dưỡng
cho con người; biết dệt may quần áo, chế hóa thuốc men,
để cho thân khỏi rét và khỏi đau yếu; biết làm nhà cao
ráo để trú ẩn khi nắng mưa; biết chế tạo xe tàu để
đi lại tiện lợi; biết dựng đặt pháp luật để bảo vệ
sự sống, đem lại an ninh cho xã hội. Và, còn nhiều vật
dụng cần thiết cho xã hội đều do trí khôn con người phát
xuất. Cho nên cổ nhân đã nói : " Nhân linh ư vạn vật ",
phải chăng từ cổ nhân cũng đã trực tiếp công nhận giá
trị ấy.
Hoàn
cảnh con người là hoàn cảnh trung bình
Theo
giáo lý đạo Phật, thế giới này chỉ là một trong muôn
vàn thế giới khác và cùng trong định luật : thành, trụ,
hoại, không, cùng nhịp nhàng trong bản thể vô biên.
Chiếu
theo nghiệp lực nhân quả dưới con mắt giác ngộ của đức
Phật, những thế giới ấy, thế giới phàm tục, có thể
phân làm 6 loại :
1/
Trời : ( Deva, Sura ) : Thế giới tương đối có một hình thế
tốt đẹp, khí hậu thanh khiết, phẩm vật thiên nhiên, con
người đẹp đẽ, sống lâu hơn loài người và có nhiều
sự khoái lạc.
2/
A Tu La ( Asura ) : Thế giới có một hình thế, một thân thể,
một đời sống và sự nhu cầu gần như cõi trời, nhưng hay
giận, hiếu chiến và đam dâm.
3/
Người ( Manusya ) : Thế giới trung bình, không đẹp lắm, không
xấu lắm, không sướng lắm, không khổ lắm và cũng không
thọ lắm, không yểu lắm.
4/
Địa ngục ( Narska, Niraya ) : Thế giới chịu sự đau khổ
nhiều nhất. Tất cả hình thể, nhu dụng và khí cụ đều
chứa bằng đau khổ
5/
Ngạ quỷ ( Preta ) : Thế giới có những vật thể xấu xa,
tiều tụy, luôn luôn bị thiếu đói, không được hưởng
chút no nê, vui vẻ.
6/
Bàng sinh hay súc sinh ( Tiryagyoni ) : Thế gới có những sinh
vật chịu thân hình đi ngang, ăn uống vất vả, mang chở nặng
nề, ngu si, mê muội và đôi khi phải hiến thân mệnh cho những
động vật khác.
Do
đó, chúng ta nhìn về đại thể của xã hội loài người,
nếu đem so sánh với muôn loài thì chứng tỏ con người có
một giá trị trung bình, tuy rằng trong hoàn cảnh ấy cũng
có khi nó lấn sang địa hạt của các loài khác do tâm niệm
và hành vi của cá nhân.
Chúng
ta hãy tạo lấy hoàn cảnh và cải tiến hoàn cảnh của chúng
ta.
Có
thân con người là do nghiệp nhân tác thành
Đức
Phật dạy : " Nay được thân con người là do trước đây
đã thực hành năm điều răn :
1/
Không sát sinh : Tất cả các sinh vật có thân mệnh do sắc,
tâm giả hợp đều có thức tính, biết ăn uống, biết vui
sống, sợ chết, nên từ loài cao đẳng động vật cho đến
loài côn trùng nhỏ bé chúng ta đều không nên sát hại. Không
sát hại nhưng còn phải đem lòng nhân từ giúp chúng sinh.
2/
Không trộm cắp : Đã có thân mệnh quyết nhiên phải hoạt
động lấy những vật dụng để nuôi dưỡng và gìn giữ
sự sống là nguyên tắc chung của tất cả mọi người. Đã
là nguyên tắc chung thì của người nào thuộc người ấy
chúng ta không nên đem tâm trộm cắp. Và có khi còn tùy hoàn
cảnh của mình bố thí cho người khác.
3/
Không tà dâm : Đã là sinh vật thoát thai từ lòng tham ái,
tất nhiên nó lại tiếp nối, sinh khởi ra lòng tham ái, nên
phải có gia đình, trừ những ai cương quyết thoát ly nó.
Có gia đình là để phân biệt với gia đình trên vấn đề
sinh lý và hạnh phúc, cho nên không ai nên làm hạnh tà dâm.
Nghĩa là không nên có hành vi ngoại tình mà phải giữ hạnh
thanh tịnh.
4/
Không nói dối : Cùng chung một xã hội, cùng sống trong hoàn
cảnh cần sống và phải sống, vì vậy không ai nên dùng những
lời nói dối trá, thêu dệt, lật lường và ác độc. Trái
lại, chỉ dùng những lời nói thật thà, ngay thẳng, thành
tín vàhoà dịu.
5/
Không uống rượu : Rượu là một chất kích thích mạnh, nó
làm tiêu hao cơ thể, não loạn tâm thần, mê mờ trí tuệ,
hay sinh ra những việc bất lương, cho nên chúng ta không nên
uống rượu. Không uống rượu thì trí tuệ được minh mẫn
đủ nghị lực kiềm chế thân tâm và làm những việc phải
đạo.
Đó
là những nghiệp nhân tác thành để sinh vào thế giới con
người. Đó là một giá trị trong hành vi của con người đủ
bảo đảm cho hình thể và đặc tính của con người tương
đối hơn muôn loài. Vì, nếu không có nghiệp nhân, tất nhiên
không có con người. không có con người còn đâu có trí khôn
hơn muôn vật và được ở trong hoàn cảnh trung bình, cho nên
" nghiệp nhân là động cơ tác thành cho tất cả ".
Như
thế giá trị con người ở ngay trong địa vị con người.
Con người là trung tâm điểm đối với muôn loài do nghiệp
nhân, hoàn cảnh và trí khôn kết thành. Chúng ta là một phần
tử trong xã hội loài người, chúng ta phải mặc nhận giá
trị đặc biệt ấy và chúng ta sẽ chứng tỏ trên việc làm
hàng ngày của chúng ta là " trên và hơn tất cả ". Vậy, hàng
ngày chúng ta nên nhớ câu : " Bạn hãy lại đây và nhìn thẳng
vào con đường của bạn ".
2.-
GIÁ TRỊ TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
" Thân
ta là một phần tử trong xã hội, vậy mỗi việc của ta làm
cũng phải giúp được cho sự sinh hoạt của xã hội "
Marc
Aurèle
"Đem
thâm tâm phụng sự chúng sinh, là báo đáp hồng ân chư Phật
"
Con
người không thể sống đơn độc mà phải sống chung cùng
với xã hội và phải đem năng lực của mình hướng vào việc
xây dựng xã hội. Vì, xã hội là một khối kết hợp do nhiều
cá nhân, nên sự sinh hoạt của cá nhân đều có quan hệ với
đoàn thể. Tất cả tổ chức xã hội đều do con người phát
sinh và đều phát sinh vì con người. Năng lực con người chi
phối toàn diện xã hội. Ông Hồ Thích viết : " Sinh mệnh
của xã hội không kể xét về chiều ngang hay chiều dọc đều
giống một cái máy có tổ chức. Xét về chiều dọc thì lịch
sử xã hội không ngừng. Người trước ảnh hưởng đến
người sau, người sau ảnh hưởng đến người sau nữa. Không
có cổ nhân ta và vô số cổ nhân thì làm sao có bạn và tôi
ngày nay, thì làm sao có người đời sau. Không có cá nhân
vô lượng số đó thì không có lịch sử. Nhưng, không có
lịch sử thì vô lượng số cá nhân đó cũng không có hình
dáng ấy. Xét về chiều ngang thì sự sinh hoạt của xã hội
ảnh hưởng lẫn nhau. Cá nhân tạo thành xã hội, xã hội
tạo thành cá nhân. Sự sinh hoạt của xã hội toàn là nhờ
sự sinh hoạt của cá nhân không kể là khác nhau ra sao, đều
không thoát khỏi ảnh hưởng xã hội. Nếu không có xã hội
như thế thì quyết là không có bạn và tôi như thế. Nếu
không có vô số bạn và tôi thì xã hội quyết không như thế
".
Do
đó, chúng ta nhận thấy trên lý thuyết cũng như trên sự
thực, dù là thời gian hưũ hạn hay vô hạn, con người vẫn
có một giá trị đặc biệt trong xã hội loài người. Một
người không có thể thiếu cơm ăn, áo mặc, nhà ở, thuốc
men, học vấn và vật dụng. Một người cũng không tự làm
đủ để cung cấp cho riêng mình. Nhưng, cũng không thể có
được ở ngoài sức lực con người. cho nên Bà Hội trưởng
hội Ái hữu Phật giáo Pháp cũng viết : " đời sống của
kẻ khác luôn luôn có liên lạc với đời sống riêng của
mình ".
Mỗi
hành động là một lợi khí
Thật
thế, mỗi hành động của con người là một lợi khí có
quan hệ đến xã hội loài người hoặc hay hay dở. Con người
có thể làm cho xã hội trở thành một xã hội hưng thịnh,
nhân loại sung sướng và cũng có thể biến tạo thành xã
hội suy đồi, nhân dân đau khổ.
" Một
nhà làm điều nhân, điều nhân ấy có ảnh hưởng hưng thịnh
cho cả nước " thực là lời khuyên của Thánh nhân có đầy
đủ ý nghiã lợi ích cho xã hội loài người tưởng không
phải nho.
Vậy,
với giá trị và điạ vị con người trong xã hội loài người
là giá trị trung tâm điểm, giá trị chủ nhân ông. Khi nào
con người hiểu biết giá trị con người, tôn trọng giá trị
con người, lấy chủ nghiã con người làm chủ, thì năng lực
tác động của con người sẽ là năng lực tiến hoá giúp
cho xã hội loài người tiến đến văn minh, hòa bình chân
thật.
Được
thế, trước khi cảm nhận giá trị ấy, chúng ta hãy bắt
chước lời nói sau này của một Phật tử Tây phương, để
làm châm ngôn cho chúng ta : " Con người tự đổi mới, hay
đúng hơn con người luôn luôn tự mình đổi mới lại mình
trong tất cả thời ".
3.-
GIÁ TRỊ TRONG SỰ TIẾN HÓA
" Trí
tuệ là sự nghiệp "
Kinh
Bát Đại Nhân Giác
Tiến
hóa là một công dụng?luôn luôn thay đổi và tăng tiến, do
trí tuệ làm động cơ.
Khế
Kinh nói : " Loài người mau tiến bộ và tiến hoá hơn cả.Thực
tế cho chúng ta thấy con người rất dồi dào về tư tưởng
tiến bộ và tiến hoá. Mới thời nào con người còn sống
trong thời đại nguyên thủy dã man ăn lông ở lỗ, gài lá
che thân, thời đại này, trải bao kinh nghiệm trong các từng
lớp thời gian, đã đem lại cho xã hội một nền văn minh
vật chất cực thịnh, tuy rằng trong đó vẫn còn nhiều khuyết
điểm. Chính do sự tiến hóa ấy, đã giúp cho con người được
hưởng một đời sống sung sướng hơn, hình thức mới mẻ
hơn, sống gần nhau hơn...
Nhưng,
sự tiến hóa ấy vẫn chưa tránh khỏi được sự thiếu chân
thật, khiến tự nó lại trở thành sự thoái hóa trá hình,
hiện thân của dục vọng, trở thành một sức phá sản ghê
gớm trong sự sống, quyền sống của con người, mà sự thật
đã chứng minh và đã đem lại nhiều lời than tiếc tự đáy
lòng các Bác sĩ, triết học Tây phương :
_ "
Nếu các nhà Bác học của thế kỷ trước chịu khó nghiên
cứu tâm hồn người thì văn minh không có một cục diện
khủng hoảng như ngày nay ".
_ "
Hết thảy cơn khủng hoảng trong thời cận đại đều do tinh
thần không đuổi kịp vật chất trên con đường tiến bộ
của nhân loại "
_ "
Nguồn gốc thảm họa của chiến tranh là sự tham danh lợi
quá nặng nề của nhân loại ".
Vì
thế, đạo Phật luôn luôn tôn trọng giá trị tiến bộ và
tiến hóa của con người nhưng, phải là một giá trị tiến
hóa được đặt trên cơ sở hiểu biết chân chính, chính
tri kiến. Có hiểu biết chân chính mới hướng dẫn hành động
chân chính, có hành động chân chính mới có kết quả của
sự tiến hóa chân chính vĩnh viễn được.
Ta
là người
Nếu
con người từ trước tới nay đều hiểu rằng : Ta là người
. Ta là một phần tử trong xã hội loài người, cùng sinh sống
trên trái đất con người, cùng có một giá trị như nhau và
có sự quan hệ mật thiết với nhau về mọi mặt. Ta phải
dạy bảo nhau, giúp đỡ nhau tiến bộ. Ta đem những tư tưởng,
sáng kiến của ta tạo thành những khí cụ phá rừng núi khai
khẩn hầm mỏ, điền địa đem lại nền kinh tế sung túc
cho xã hội. Ta chế tạo nhiều thứ tối tân để thay thế
cho sức lực con người bớt sự nặng nhọc, được hưởng
sự sung sướng tự do...thì, đâu còn nạn giai cấp đấu tranh,
đâu còn lao tù khổ sở, đâu còn khí giới nguyên tử, khinh
khí để giết hại, khiến cho sự chết chóc, điêu linh quá
sức tưởng tượng như ngày nay, mà vẫn được khoác những
màu áo " dân chủ, hòa bình, tự do, hạnh phúc ? "
" Muốn
bình thiên hạ hãy bình tâm địa trước đã ! "
Đó
là lời cảnh cáo sâu sa cho những ai có tham vọng bất chính
mà Đức Phật đã nói trong Khế kinh.
Như
thế, chúng ta đã nhận chân giá trị tiến hóa của con người
trong đạo Phật. Giá trị ấy không phải là viễn vông, nó
có trên hành động của con người biết hướng về đoàn
thể bằng sự lợi ích chân thật. Vậy, nơi đây chúng ta
có thể nói : " Con người nào đã lìa bỏ được lòng ố
nhân và giải đãi là người đó đã giải thoát và tiến
bộ ".
Tóm
lại, chỉ có con người mới đủ những giá trị đặc biệt
như trên. Giá trị ấy căn cứ trên hành vi tạo tác tiếp
nối của con người, nhưng nó không nghiêng về dục lạc hay
đau khổ mà nó phải được như lời ông A.Huxley nói : " Người
ta xin chúng ta một điều là " trở nên người "...
Một
người mà anh nên hiểu là không phải thần minh cũng không
phải quỷ sứ. "
Cũng
giá trị ấy, nó sẽ đem lại cho xã hội một trạng huống
vui vẻ, hạnh phúc chân thật, do năng lực của con người,
đã được chứng tỏ trong lời khuyên : " Thiên hạ cũng như
một tấm gương phản chiếu hình ảnh của anh... thiên hạ
sẽ tươi cười với anh, nếu anh tươi cười...". Và, được
thế mới nêu tỏ được địa vị đạo Phật đối với con
người như ông Sinett người Anh đã viết : " Đạo Phật tôn
trọng tự do ý chí với tất cả chân giá trị của nó trong
phạm vi hoạt động rất rộng rãi và với giới hạn chủ
quyền hoàn toàn ".