.
SỐNG HẠNH PHÚC -
CHẾT BÌNH AN
The Joy
of Living - Dying in Peace
Ðạt
Lai Lạt Ma thứ 14
Dịch:
Chân Huyền
CHƯƠNG 7
HÀNH TRÌ CỦA
THIỀN GIẢ
Một
phương pháp tốt nhất để kiểm soát tâm là tập trung tư
tưởng. Khi ta chú tâm vào một chuyện gì, ta có thể loại
bỏ được những lớp thô phù của vọng tâm rối ren. Dù
bạn thiền tập theo phương cách nào, sự thành công của bạn
tùy vào sự chú tâm quán tưởng. Khi bạn có thể chú tâm
vào một điểm thì bạn cũng có thể chú tâm vào bất cứ
đối tượng nào. Khi phối hợp cái thấy về không với tâm
an bình, bạn có thể loại bỏ được những cảm thọ bất
an. Muốn có được cái thấy đặc biệt ấy, bạn cần phải
nuôi dưỡng sự tập trung tâm ý.
Ðể
luyện cho tâm có thể tập trung vào một điểm, bạn cần
có một số điều kiện cần và đủ. Về vật chất, bạn
phải có một chỗ riêng biệt. Gặp gỡ nhiều người không
tốt, và không nên dính vào cái vòng ngồi lê đôi mách bất
tận. Nên ở một nơi ít phải liên hệ tới ai, tiếng động
là một thứ làm phiền tới sự nhất tâm, nên bạn hãy chọn
một nơi yên lặng, không ồn ào náo nhiệt. Ðiều quan trọng
nhất là làm sao cho tâm bạn không bị rối ren. Nếu tâm bạn
không bị kẹt vào những ý niệm, nếu thân bạn không động
đậy thì bạn không bị chia trí. Khi bạn lo ra thì giống như
tâm bạn bị kẹp giữa hai hàm răng của những cảm thọ bất
an. Ðể khỏi nghĩ lan man từ chuyện này qua chuyện khác, bạn
cần quán tưởng về những bất lợi của sự vướng mắc
và tham đắm.
Tại
sao một thực thể vô thường lại bị ràng buộc vào một
thực thể khác? Nếu hai người cùng sắp bị hành quyết,
thì liệu họ có vướng mắc vào nhau chăng? Tương tự như
vậy, nếu hai người cùng bị bệnh sắp chết mà còn ràng
buộc vào nhau, hoặc tranh đua với nhau thì thật là kỳ cục.
Vậy thì một con người vô thường lại bị vướng mắc vào
một người khác thực vô nghĩa. Bạn bè và bà con đều vô
thường cả, họ thay đổi từng phút giây, khi bạn bị ràng
buộc với họ, bạn sẽ mất cơ hội tìm được sự giải
thoát vĩnh cửu. Vì tánh chất bất định của tâm tư, chúng
sanh có thể nay là bằng hữu, mai là thù nghịch với bạn.
Vì bạn bị vướng mắc nên bạn cũng khiến cho người khác
phát khởi tâm ràng buộc.
Khi
bạn ham muốn nhiều và không gặp những liên hệ như ý thì
bạn sẽ không vui và không được vững chãi, an nhiên. Cho
dù bạn gặp được nhiều niềm vui thì nó cũng không cho bạn
hạnh phúc. Bạn sẽ ngày càng tham lam, vướng mắc nhiều hơn
và làm hại chính bạn. Khi có những tham đắm trong lòng, dù
cho gặp hoàn cảnh tốt đẹp hay không, bạn cũng không có
hạnh phúc. Bạn cần phải chấm dứt những hệ lụy này ngay
từ trong tâm bạn.
1.-
CÁI VÒNG DANH LỢI CONG CONG
Có
một ngạn ngữ nói rằng nếu bạn nằm trên núi vàng thì
vàng sẽ làm xây xát thân bạn, nằm trên vũng bùn thì thân
bạn sẽ lấm bùn. Liên kết với những kẻ thiếu chín chắn,
bạn cũng sẽ hành động không chín chắn và thiếu lành mạnh
như họ. Khi tự khen mình, khi hạ giá trị người khác và
khi vướng vào những câu chuyện làm vui lòng chúng sanh trong
cõi luân hồi, bạn sẽ bị lôi kéo vào những cõi sau kém
cõi hơn. Giống như loài ong hút mật mà không bị vướng vào
màu sắc của bông hoa, bạn chỉ nên nhận những thứ gì cần
cho sự tu tập tâm linh mà không bị dính mắc vào những chuyện
trần tục.
Những
chúng sanh có tâm mê muội hoặc tham đắm vật dục và danh
vọng có nỗi khổ lớn gấp ngàn lần cái khổ khi bị vướng
mắc. Chúng ta nên khôn ngoan, đùng bị ràng buộc vào những
danh lợi vì nó sẽ làm cho ta khởi tâm sợ hãi. Và sớm muộn
gì ta cũng sẽ phải từ bỏ những thứ mà ta tham đắm. Ngạn
ngữ cũng nói: "Cái gì hợp rồi cũng tan, cái gì cao rồi cũng
rớt xuống thấp". Dù cho bạn thu thập được nhiều của
cải, nhiều tiếng tốt, bạn nổi danh khắp nơi, thì bạn
cũng không thể mang nó theo khi chết. Khi còn có người phê
bình, chê bai bạn, cớ sao bạn lại lấy làm tự mãn lúc được
khen ngợi? Nếu còn có người khen tặng bạn, cớ sao bạn
lại giận dữ nhiều như vậy lúc bị kẻ khác chê trách?
Chúng sanh vì nghiệp dĩ và tùy tình trạng tâm thức, họ bất
nhất, thất thường đến nỗi Bụt cũng không thể làm hài
lòng họ được.
Bụt
Thích Ca với bao nhiêu tướng tốt và đức tính tuyệt hảo
đã hấp dẫn vô số người tới với Bụt, mà cũng vẫn có
những người nói xấu ngài. Như vậy, khi họ nói xấu về
những người bình thường nhiều vọng tưởng phiền não như
chúng ta, thì có gì lạ đâu? Vậy nên chúng ta không cần phải
làm hài lòng chúng sanh thế tục. Khi một người nào không
có bạn, thiên hạ sẽ chê cười, cho là vì người đó không
tốt. Nếu có nhiều bạn bè, thiên hạ cũng vẫn cười chê,
nói đó là kẻ ưa nịnh. Người ta nói thế nào cũng được.
Bạn hành xử cách nào thì cũng khó mà sống thoải mái với
những kẻ thiếu truởng thành.
2.-
TA DẠI TA TÌM NƠI VẮNG VẺ
Trừ
khi họ đạt được điều họ muốn, những con người thế
tục ấu trỉ thường khồ sở. Ngay Bụt cũng nói khó mà tin
tưởng hay làm bạn với họ. Vì chúng ta sẽ gặp rất nhiều
vấn đề trong cuộc sống thế tục, nên Bụt khuyên ta chọn
một chỗ vắng vẽ, xa những thành thị ồn ào tất bật,
cư trú nơi xa xôi hẻo lánh sẽ có nhiều điều lợi lạc.
Trong rừng sâu hay trên núi cao chỉ có thú hoang và hoa cỏ
tươi đẹp. Không giống loài người, thú vật không có tâm
nghi ngờ, mong cầu chi cả. Bạn không sợ bị những hoàn cảnh
chung quanh xâm phạm, bạn dễ dàng làm bạn với chúng.
Sống
trong hang động hay một ngôi chùa trống hoặc duới gốc cây
thật là vui. Nếu bạn có thể sống như thế, không trở lại
đời sống cũ, nếu bạn có thể ở trong hang, không gặp người
khác, thì bạn sẽ không còn những cảm thọ tiêu cực như
tâm tham đắm chẳng hạn, chỗ bạn ở không có chủ nhân,
chỉ là thiên nhiên rộng mở, thì bạn sẽ vui vẻ. Nếu bạn
biết hưởng được cảnh đó thì hay biết mấy.
Trong
những nơi như vậy, bạn không cần có gì nhiều. Những vị
tăng đang trì giới thường chỉ có một bình bát và mấy
tấm vải rách để làm y áo. Không có của cải nên bạn chẳng
cần dấu diếm đồ đạc. Những người giàu có thường phải
cẩn trọng vì họ sợ người khác nhìn thấy tiền bạc của
họ. Họ sợ đồ đạc của họ bốc mùi, bị hư hỏng vào
mùa mưa hay bị chuột bọ cắn nát. Họ luôn luôn phải lo
bảo trì và cất kỹ chúng.
Khi
người Tây Tạng chúng tôi mới bị lưu đày, mỗi người
chỉ có vài cái bao nhỏ đựng đồ cá nhân, thật là tiện
lợi. Khi tôi còn ở Lhasa (thủ đô nước Tây Tạng), tôi có
nhiều đồ đạc được truyền lại từ các Ðạt Lai Ðạt
Ma đời trước. Phải làm nhiều chuyện để giữ gìn chúng,
chẳng hạn như phải phơi phong quần áo v.v... Các thầy trong
giới đường của tu viện thường yêu cầu tăng sĩ không
nên có nhiều đồ tùy thân để họ có thể sống đơn giản.
Nghĩa là bạn sống làm sao mà của cải chỉ là cái gì dưới
bàn chân khi bạn đứng lên: bạn không có gì để mang - không
cần giữ.
Những
vị thầy thời Kadampa hay nói rằng dù các tu sĩ đã xuất
gia, họ thường tự giam mình vào căn nhà thứ hai. Nghĩa là
sau khi thọ giới tăng hay ni, nếu bạn thu thập đồ tùy thân
thì bạn vẫn bị vướng vào chuyện phải bảo trì chúng.
Những ai không làm chủ thứ gì trong hang trống thì không có
gì phải dấu diếm, không có gì để sợ hãi. Truyện kể
những người trong làng nghe nói cướp sắp tới, họ chạy
đi, mang theo những thứ gì họ có thể mang và dấu đi những
thứ có thể dấu. Có một người không làm gì cả, đứng
nhìn mọi người chạy tới chạy lui, khi người khác hỏi
sao ông không lo, ông ta trả lời: "Tôi không có gì nên không
cần lo âu".
Ðể
vượt thoát được những tham đắm, bạn nên quán tưởng
khi chết, bạn phải xa rời bạn bè, thân nhân, của cải và
cả thân thể của chính mình. Khi sanh, chúng ta cũng ra đời
một mình, khi chết, ta cũng chết một mình. Sanh và tử là
hai thời điểm quan trọng nhất đời ta, không ai có thể giúp
hay chia xẻ nỗi khổ đó với ta được. Du khách tới ngủ
một đêm nơi quán trọ rồi đi, cũng thế, ta là du khách ghé
chơi một cuộc sống luân hồi. Khi sanh ra, thời gian đầu
tiên đó là lúc ta ghé quán trọ để ngủ đêm. Ðời ta giống
như thời gian ta ngừng lại trong quán, vì ta không sống hoài
được. Sớm muộn gì ta cũng sẽ chết và thân ta sẽ được
phu nhà đòn mang đi trong khi gia đình và bạn bè than khóc.
Nếu lúc đó bạn mới ân hận đã làm nhiều chuyện bất
thiện, không làm được nhiều chuyện tốt - thì đã quá trễ
mất rồi. Vậy nên trước thời điểm đó, bạn nên vô rừng
mà tu. Nhiều câu chuyện cho biết những người đạt đạo
thường ẩn cư nơi vắng vẻ thanh tịnh. Ít có người ở
nơi thành thị đạt được giải thoát.
Thiền
định tại những nơi cô lập như thế có những lợi ích
gì? Bạn sẽ không có những người gọi là bạn ở gần bên.
Khi bạn có nhiều người thân quen ở bên cạnh, dù bân muốn
được yên tịnh tu tập, họ cũng để bạn yên. Sống gần
nhiều người, trong đó thế nào cũng có nhữngngười bạn
không ưa, chỉ nhìn thấy họ là bạn khó chịu. Nếu sống
cô lập, bạn sẽ không có vấn đề với bạn hay kẻ thù.
Khi bạn sống biệt lập nơi xa xôi, coi như mình đã chết
thì lúc lìa đời, chẳng ai phải than khóc chi, chim chóc và
thú vật quanh bạn sẽ chẳng than khóc, cũng không làm hại
bạn. Trong hoàn cảnh ấy bạn có thể thực tập những tính
thiện như quán tưởng các đức tánh của Bụt, quán về tánh
Không hay niệm chú, không có ai làm bạn bị xao lãng.
Khi
tham đắm hay sân hận khởi lên trong tâm ta, nếu ta thực hiện
được những gì mình ham muốn thì sẽ được hài lòng, vui
sướng hoặc vơi bớt khổ đau trong chốc lát. Nhưng nếu ta
bỏ được tham đắm và sân hận thì ta được hạnh phúc
lâu dài. Người cư trú trong chống rừng cây êm ả đó không
còn bị rắc rối, cũng chẳng cần tranh luận với ai. Môi
sinh chốn ấy sẽ đem lại an tịnh; mùi gỗ thơm hay ánh sáng
mặt trời đều làm cho tâm ta bình yên. Trong góc rừng an ổn
đó bạn có thể thiền quán thanh tịnh trong một chỗ ở xinh
xắn làm bằng đá. Bạn có thể hồi hướng công đức cho
tất cả chúng sanh. Khi nào chán chỗ đó, bạn có thể không
ngần ngại, di chuyển ngay sang khu rừng khác.
Ðược
ở một nơi như vậy thật là hay, bạn không cần nương tựa
vào ai, bạn tự do hoàn toàn và độc lập, không bị ràng
buộc với điều gì hết. Bạn sẽ không có cơ hội phân biệt
đây là bạn, đây là thầy, kia là thù địch. Bạn sẽ hài
lòng với cuộc sống, có cái gì là vui với cái đó. Ông trời
cũng không sống được như vậy. Ðể có một cuộc sống
có giá trị nơi vắng vẻ, bạn cần xả bỏ hết những ý
niệm tiêu cực và luôn luôn thiền quán, hành trì chánh niệm.
Tóm
lại, bạn nên sống một mình trong một chỗ cô lập nơi rừng
sâu thì bạn sẽ ít bị khó khăn, bạn sẽ được an lạc
và ít bị phiền nhiễu. Bạn phải xả bỏ những ý định
giúp đỡ bạn bè hoặc làm hại kẻ thù. Bạn chỉ nghĩ tới
chuyện đạt được Phật tánh để độ hết thảy chúng sanh,
bạn phải chú tâm vào mục tiêu duy nhất đó để có thể
nhập đại định và chuyển hóa tâm thức bằng cách nuôi
lớn sự hiểu biết.
3.-
MẤT MẠNG VÌ HAM MUỐN
Trong
thế giới này và các thế giới khác, ham muốn làm cho ta dễ
bị chia trí. Khi bạn ham muốn một vật gì, hoặc ham có tiếng
tâm danh vọng, lòng ham muốn đó có thể làm cho bạn mất
mạng. Nó làm cho bạn bị gò bó trong đời này và đọa vào
địa ngục những kiếp sau. Một trong những ham muốn mạnh
nhất là ham mê sắc dục. Khi hôn nhau, ta chỉ đụng vào bộ
xương có da và thịt che phủ, có gì khác nữa đâu? Hình thức
đẹp đẽ của người ta yêu không tự nó hiện hữu, cũng
không phải có đó từ vô thủy. Khi nhìn bộ xương thì ta
sợ hãi, dù nó không di chuyên được nữa; vậy tại sao ta
không sợ bộ xương đó khi nó còn sống và biết đi lại?
Thay vì ràng buộc vào một thứ xấu xí như bộ xương, sao
ta không chú tâm vào sự an lạc vĩnh cửu của Niết bàn?
Không
nhận thấy những gì bẩn thỉu trong thân người khác là chuyện
không đáng ngạc nhiên, nhưng nếu nghĩ thân mình không dơ
bẩn thì thật kỳ lạ. Tại sao ta yêu thích thân mình với
bao nhiêu chất dơ tiết ra bên ngoài đó? Sao ta yêu thân ta
hơn yêu bông hoa sen tươi đẹp đang hé cánh trong ánh sáng,
khi mặt trời ló ra khỏi đám mây? Chúng ta thích vuốt ve thân
thể một con người, là nơi sản xuất ra phân? Ta không thích
con sâu, con bọ sống trong đám phân, sao lại ham muốn cái
thân bất tịnh của người yêu?
Không
những chúng ta không thấy rõ được thân bất tịnh của mình
mà ta còn bị vướng mắc vào thân bất tịnh của kẻ khác.
Ngay cả những thứ hấp dẫn và tương đối sạch như rau
tươi, thuốc thang, ngay khi ta bỏ chúng vào miệng là chúng
thành ra dơ bẩn rồi. Khi ta nhổ nó ra, ta làm dơ mặt đất.
Có nhiều dấu hiệu có thể giúp cho ta hiểu vì sao thân ta
bất tịnh. Nếu bạn vẫn không thể hiểu như vậy, thì bạn
nên tới một nhà xác để coi. Khi bạn sợ không muốn sờ
vào da người chết, sao bạn lại ưng mó vào thân thể người
kia?
Thực
tánh của thân thể là khi ta để nó tự nhiên thì tóc và
móng chân móng tay sẽ mọc dài khủng khiếp. Vì vậy ta phải
rán vuốt chải tóc tai - y như đánh bóng khí giới của ta
vậy. Ðể tự nhiên, chúng ta không đẹp mà xấu xí. Vì xấu
xí nên ta rán thay đổi, bôi trét phấn son lên cơ thể ta.
Ta tạo ra bề ngoài hấp dẫn đối với những người vô minh.
Bị những cảm thọ mê muội hướng dẫn, chúng ta hành xử
như những người điên.
Một
số người quá nhiều tham vọng phải làm việc cực nhọc
tới độ khi về tới nhà là họ kiệt sức, chỉ còn lên
giường đi ngủ. Ðó là vì họ bị ràng buộc vào tiền tài,
là thù lao của công việc họ làm. Có người sau khi lập gia
đình lại phải đi ra ngoại quốc làm việc để kiếm sống.
Xa người mình yêu mến là một nhân duyên lớn để khổ đau.
Họ chỉ có thể gọi điện thoại hay viết thư. Thoạt đầu
họ rán biện hộ cho việc đi xa, nhưng sau một thời gian dài,
họ cảm thấy như họ đã bán mình cho công việc. Bạn có
thể hài lòng với công việc, nhưng xa vợ con lâu ngày khiến
cho bạn không thể vui. Nếu được tự do, bạn có thể ưa
thích cuộc sống an hòa trong gia đình. Bạn vốn là người
cởi mở tử tế nhưng xa gia đinh lâu, bạn có thể không còn
là người tốt đối với lối xóm kế bên.
Thỉnh
thoảng có những người đau khổ vì không có con. Họ đi bác
sĩ để khám hay tới gặp các đạo sư để mong sanh đẻ được.
Họ cầu nguyện và dùng thuốc chỉ để sanh được con. Một
số người khác thì ngược lại. Họ đau khổ vì sắp có
con, họ nghĩ tới chuyện phá thai. Những người thích có con
thì coi như tìm được kho tàng. Nhưng khi trẻ ra đời rồi
lớn lên, trở nên một đứa con vô kỷ luật, không biết
nghe lời, thì nó trở thành nguồn gốc của phiền não. Trẻ
lớn lên là bạn phải nghĩ tới chuyện học hành của nó
một cách nghiêm túc. Bạn sẽ thấy mình không thể gởi con
tới trường tốt như bạn muốn, hoặc không biết chọn trường
nào. Rồi sau khi cố gắng cho con vô trường, bạn thấy rằng
con bạn học không giỏi. Hoặc là học xong nhưng không kiếm
được việc làm tốt. Ngay cả khi có công việc tốt rồi,
bạn lại bận tâm lo tìm vợ tìm chồng và lo làm đám cưới
cho nó. Ðời sống của chúng ta tiếp diễn như vậy, chúng
ta chăm sóc cho các con quá nhiều. Sau khi nuôi và dạy chúng,
khi ta già yếu phải chống gậy, mắt mờ chân chậm thì ta
sẽ cần nương tựa vào chúng. Nếu chúng từ chối giúp đỡ,
ta chỉ còn nước than thở và nói rằng "chẳng thà không có
con". Vậy nên Bụt Thích Ca đã nói: "Lập gia đình cũng giống
như ta bị một chứng bệnh".
Vì
có quan niệm đó nên các tăng ni thọ giới xuất gia, rời
khỏi cuộc sống gia đình. Xuất gia không phải là chuyện
đi buôn, chuyên lừa gạt người khác hay bắt đầu một dự
án. Mục tiêu duy nhất là tu luyện tâm linh, nếu bạn làm
như vậy và không lo âu về thực phẩm, áo quần, của cải,
chỉ chuyên tu và thực hành thiền định, thì cuộc đời xuất
gia thật là huyền diệu. Bạn có thể dậy sớm vì bạn không
bị phụ thuộc vào ai. Khi buồn ngủ thì đi ngủ. Phiến diện
thì bạn không bị vướng bận vào những chuyện vô nghĩa
tầm thường. Trên bình diện sâu xa hơn, bạn sẽ được dâng
hiến trọn đời mình cho sự nghiệp giải thoát. Không bao
lâu sau khi tu tập nghiêm chỉnh, bạn đã có thể sống rất
an vui. Có ngạn ngữ đã dạy: "Nếu bạn tu tập đàng hoàng,
thì dù sống trong gia đình, bạn cũng sẽ tới Niết bàn được.
Nhưng nếu bạn sống như loài sóc trong rừng sâu nhiều năm
dài mà không tu tập thì bạn cũng chẳng đi tới đâu".
Ham
muốn tiền tài, của cải là nguyên nhân gây khổ não, khi
không có tiền chúng ta không làm gì được. Ta phải tìm được
việc làm để được trả lương cao, nhưng muốn có lương
cao ta phải đi học. Do đó, người ta tới trường học, và
một số người còn làm cả bằng cấp giả. Chuyện buôn bán
nhỏ nào cũng cần vốn liếng. Nhiều dân tỵ nạn Tậy Tạng
bán áo thung trên hè phố Ấn Ðộ thật là cực khổ, nhưng
có nhiều người làm ăn cực như thế là để có thể theo
đuổi con đường tu tập tâm linh. Tương tự như vậy, người
ta cầu nguyện và tham dự các nghi lễ tôn giáo, nhưng không
có nhiều người tới nhờ các ông thầy để xin họ "cầu
nguyện dùm cho chúng tôi được giác ngộ và lên cõi Niết
bàn". Họ thường xin các thầy "cầu nguyện cho chúng tôi được
buôn may bán đắt". Khi bạn kiếm được chút tiền rồi thì
bạn sẽ phải bận tâm bảo vệ nó, phải biết gởi vào nhà
băng nào. Thời này có rất nhiều ngân hàng, bạn sẽ tìm
nhà băng cho bạn mức lời cao nhất. Trong khi đó bạn có thể
bị mất hay bị ăn cắp mất số tiền bất cứ lúc nào.
Có
nhiều cách dùng tiền. Tôi nghĩ tới một người Tây Tạng
đặc biệt đã xin tôi thọ lễ Ðiểm đạo và ông ta sẽ
xin bảo trợ cho buổi lễ. Sau khi nghe tôi nói về nhu cầu
giáo dục trẻ em và sự cần thiết bảo trợ cho trẻ được
học hành, ông đổi ý xin được bảo trợ giáo dục chớ
không bảo trợ lễ điểm đạo nữa. Ðây là một tấm gương
tốt. Mất công sức làm ra tiền, nhưng người đó biết cách
dùng tiền sao cho có phúc lợi. Nơi nào tôi cũng nghe nói tới
chuyện người ta cúng tuần cho người mới chết rồi ăn uống
linh đình. Thật là ngu dại, sao bạn lại ăn mừng khi có tang?
Khi chúng ta thu góp được tiền bạc và khá giả hơn về tài
chánh, ta nên tiêu xài nó một cách tích cực vào việc giáo
dục, y tế v.v... chứ đừng tiêu phung phí. Ðời người là
cơ may rất lớn và khó gặp, nhưng nếu ta dùng đời ta để
theo đuổi dục lạc như loài vật thì thật đáng mắc cở.
Làm người, ta có nhân duyên để đạt đạo lớn. Thật là
vô phúc nếu ta chỉ dùng nó để nuôi sống cái thân này.
Khi
gãi ngứa, ta cảm thấy dễ chịu nhưng thay vì gãi cho thích,
ta đừng ngứa thì hơn. Không ai muốn ngứa để gãi cho vui.
Tương tự như vậy, khi bạn có ham muốn mà đạt được thì
bạn hài lòng trong chốc lát. Nhưng tốt hơn ta không nên ham
muốn hay vướng mắc chi hết.
4.-
NHẤT TÂM QUÁN TƯỞNG
Khi
bạn chú tâm vào một đối tượng, bạn có thể gặp khó
khăn vì bị chia trí, nghĩ sang những chuyện khác. Có hai nguyên
nhân khiến cho tâm bạn không chú ý vào đối tượng được.
Ðó là sự kích thích hoặc buông thả quá đáng. Bị kích
thích là một cản trở lớn khiến ta không chú tâm vào đối
tượng được. Ta bị chia trí vì nghĩ tới một đối tượng
khác bên ngoài hay nghĩ tới những ý niệm trong tâm. Ta phải
biết làm cho những vọng tưởng đó dừng lại. Một trong
những yếu tố chính khiến ta bị chia trí là tâm ta bị căng
thẳng. Khi tâm trí bị kích thích quá thì nó rất lanh lẹ,
đối diện với vấn đề, tâm ta vì quá nhậm lẹ nên ta bị
khích động mạnh. Trường hợp đó ta nên thu tâm vào trong.
Ðể tránh bị khích động ta nên quán tưởng tới những hậu
quả tiêu cực của sự bất an, quán về tính cách vô thường
và thực chất của luân hồi. Quán những thứ đó thì hơi
nản chí, nhưng nó giúp ta tỉnh táo và biết thu tâm về nhà
(có chánh niệm).
Mặt
khác nếu ta quá nản chí và xuống tinh thần, ta sẽ trở nên
kém cỏi, mất khả năng phân tách và suy xét. Ta không còn
trí sáng suốt biết phân biệt. Ðó là sự trì trệ, buông
lung. Ðiều này không làm dừng sự vướng mắc của tâm đối
với vật, mà nó làm cho tâm ta không còn sáng suốt. Khi không
sáng suốt, thi dù vẫn chú tâm vào đối tượng, ta cũng không
cảm nhận được nó rõ ràng. Trường hợp này bạn nên ránlàm
cho tâm mạnh lên bằng cách quán tưởng những tính cách tích
cực của tâm chánh niệm, quán về Phật tánh sẵn có trong
tâm bạn và sự may mắn khi đưuợc làm một con người tự
do. Nghĩ như vậy, tâm trí bạn sẽ trở nên tươi mát, sáng
sủa.
Ðối
tượng của thiền quán có thể là bất cứ vật gì, chẳng
hạn một tảng đá hay một bông hoa. Nếu bạn chọn bông hoa,
trước hết bạn phải ngắm nó thật kỹ. Nhìn vào màu sắc
và hình tướng của bông hoa để tạo hình ảnh nó trong tâm.
Dù hoa có trong tầm nhìn hay không, bạn cứ thiền quán nó
bằng hình ảnh đã có trong tâm thức. Trong muôn ngàn đối
tượng để thiền quán, nếu bạn chọn hình ảnh một vị
Phật thì rất ích lợi. Bạn sẽ được hưởng nhiều phần
lợi lạc Bạn nên hình dung đức Phật trước mắt mình, ngang
tầm trán khi bạn đảnh lễ xấp xuống đất. Bạn quán tưởng
hình Bụt rất sáng láng và trầm tỉnh, để đỡ bị kích
thích quá. Nhìn vào hình tượng sáng láng đó cũng làm cho
tâm bạn không bị buông lung. Ðây là cách thiền quán theo
kinh điển đã dạy.
Nếu
bạn đã thọ giới theo một nghi thức Mật tông và bạn quán
tưởng theo phương pháp này thì bạn hình dung thân bạn như
thân của một vị thần linh rồi thiền quán trên đó. Khi
bạn tới trình độ Du già Mật tông cao cấp thì không những
quan thân nói chung mà bạn còn chú tâm vào từng điểm trên
thân mình. Một phép khác là bạn quán tưởng vào bản chất
tâm, vào sự sáng láng cùng hào quang của nó. Trước tiên
bạn không nghĩ tưởng tới những kinh nghiệm trong quá khứ,
cũng không được lan man sang chuyện tương lai. Khi bạn có
thể ngừng các vọng tưởng, ý niệm thì tâm bạn sẽ được
tự do để nhận biết bản chất thanh tịnh sáng láng của
tâm. Khi bạn làm được như vậy rồi, bạn nên để tâm an
trú trong đó. Tâm sẽ quán tâm, một tâm là chủ thể, một
tâm là đối tượng. Ðó là cách dùng tâm làm đối tượng
quán sát.
5.-
NGƯỜI VỚI TA TUY HAI MÀ MỘT
Có
một phương pháp khác để nuôi dưỡng tâm chánh niệm là
đánh đổi sự an lạc của bạn lấy những khổ đau của
chúng sanh. Bạn tập nhìn mình và chúng sanh có cùng một bản
chất. Phép quán này rất mãnh liệt, nó phát khởi được
là nhờ có lý trí trợ lực, nhưng cũng là do ánh sáng của
những thực chứng trong sự hành trì hằng ngày.
Khởi
đầu, bạn quán tưởng về sự bình đẳng của bạn với
tất cả chúng sanh, bạn sẽ hiểu là chúng sanh giống hệt
bạn, không muốn khổ đau, chỉ mong có hạnh phúc. Họ không
những có ước vọng mà cũng có quyền được hạnh phúc,
thoát khỏi khổ đau. Rồi giữ tâm không phân biệt, không
tham sân si, bạn nuôi dưỡng tâm ý muốn độ tất cả chúng
sanh. Họ cũng như bạn, có khả năng tìm được hạnh phúc,
vượt thoát được khổ đau, họ không khác gì bạn trong phương
diện này. Bạn sẽ dễ dàng hiểu được chuyện này khi dùng
trí quan sát. Ngay cả những loài sâu bọ nhỏ xíu chúng cũng
giống như bạn. Một con sâu đang bò về phía bạn và bạn
để ngón tay chạm vào nó, nó sẽ quay đầu ngay và thu mình
lại để tự vệ. Dù đó là con sâu cái kiến rất yếu đưối,
chúng cũng rán tránh khổ tìm vui. Nhìn những loài vật tội
nghiệp đó, tôi không thể không buồn.
Ngay
cả thưỡng đế hay các bậc thần thánh cũng giống chúng
ta trong sự tìm cầu hạnh phúc, tránh né khổ đau. Chúng ta
thường cho rằng những bất hạnh là do quỷ quái gây ra, nhưng
thay vì buộc tội chúng, ta hãy quán tưởng rằng chúng cũng
như ta, chỉ mong có hạnh phúc chứ không muốn bị khổ đau.
Nếu bạn có thể thấy được chúng sanh đều cùng một bản
thể, bạn sẽ thấy không cần nhờ các thầy làm lễ trừ
tà ma nữa. Bạn sẽ không bị tốn tiền bạc và năng lực.
Một
lần tôi được mời đi trừ ma quỷ đang lộng hành ở một
địa điểm gần nơi tôi cư trú tại Dharamasala. Tôi phải
đồng ý, làm như tôi biết phép trừ tà vậy, vì không có
cách nào khác. Tôi tới đó và quán từ bi, chú tâm hết sức
vào sự bình đẳng; mọi chúng sanh đều có bản chất giống
nhau, đều sợ khổ, mong hạnh phúc. Tôi đặc biệt nghĩ tưởng
tới những gì bị gọi là ma quỷ tại nơi đó; quán rằng
chúng cũng có cùng bản thể với mình. Kết quả dân chúng
cho biết tà ma đã rời đi, không còn quấy nhiễu họ nữa.
Có thể đó chỉ là sự trùng hợp vô tình, hoặc tôi đã
đạt được chút kết quả do quán từ bi. Trong đa số trường
hợp như vậy, quán từ bi thực sụ có thể giúp cho những
loài chúng sanh đó. So sánh những hồn ma bóng quế ấy với
các nạn nhân bị chúng quấy nhiễu thì chúng khổ đau hơn
nhiều. Dù sao, đó cũng là dịp cho chúng ta thực tập và phát
triển tâm từ bi. Vì tất cả chúng sanh đều có bản chất
như chúng ta, nên ta phải rán bảo vệ chúng. Thân thể ta có
nhiều phần: chân, tay v.v... dù chúng là những phần khác nhau
nhưng vì chúng thuộc cùng một cơ thể, nên ta muốn bảo vệ
tất cả thân mình. Trong dòng sinh diệt có hằng hà sa số
chúng sanh. Vì mọi loài đều giống như ta, muốn được hạnh
phúc và xa lánh khổ đau, nên ta cố gắng giúp cho chúng sanh
đỡ khổ. Bạn có thể hỏi: chân và tay tôi là những thứ
khác nhau nhưng ít nhất chúng cùng là thân tôi, khi chúng bị
đau tôi cảm được, còn người khác đau, tôi đâu có cảm
nhận thấy? Họ khổ đau không làm cho tôi đau, vì sao tôi
lại phải bảo vệ hay giúp đỡ để họ khỏi khổ. Tất
nhiên nỗi khổ của người khác không trực tiếp làm cho bạn
đau. Nhưng nếu nghĩ họ là những chúng sanh như bạn, bạn
nên giúp đỡ họ. Vô số chúng sanh đã tử tế với bạn,
vậy nên sự khổ đau của họ cũng giống như bạn vậy. Khi
bạn nhìn họ là người ân cần, dễ thương và tử tế với
bạn, bạn sẽ thấy mình phải rán giúp cho họ bớt khổ,
làm như bạn đang lâm vào cảnh ấy vậy. Bạn và họ đều
mong có hạnh phúc, thì sao bạn lại phân biệt mình với người?
Sao bạn chỉ lo cho sư an lạc của bạn? Khi bạn và họ đều
không thích bị đau khổ, thì sao bạn lại phân biệt mình
với người, chỉ lo bảo vệ mình mà thôi?
6.-
CÁ NHÂN HAY CHÚNG SANH QUAN TRỌNG
Bây
giờ nếu bạn so sánh mình với chúng sanh coi bên nào quan trọng
hơn, bạn sẽ thấy bạn chỉ là một cá nhân trong khi chúng
sanh thì vô lượng. Hơn nữa khi bạn nói về mình và chúng
sanh, bạn làm như hai bên không có liên hệ gì. Thực ra hành
động của họ ảnh hưởng tới bạn và bạn làm gì cũng
có hậu quả trên tâm họ. Hạnh phúc và khổ đau bạn trải
qua thì họ cũng đã nếm mùi. Hai bên liên hệ với nhau, nhưng
nếu kể về số lượng thì sự vui và khổ của chúng sanh
lớn lao hơn cá nhân nhiều. Tất nhiên ta phải để sang bên
cạnh an lành của cá nhân (thiểu số) và quan tâm tới đa
số chúng sanh. Người khôn ngoan phải biết hy sinh một ngón
tay để cho chín ngón kia được an toàn. Thật là điên rồ
nếu chúng ta hy sinh chín ngón tay để cứu lấy một. Tương
tự như vậy, nếu có mười người bị xử tội, thì người
khôn ngoan phải biết hy sinh một người để cứu chín người
kia.
Bạn
có thể nói, nếu những khổ đau của người khác không trực
tiếp làm hại bạn, bạn không cần phải giúp họ. Nhưng trong
thời gian gần, nó không ảnh hưởng tới bạn thì cũng sẽ
có hậu quả gián tiếp về sau. Thông thường nếu người
khác sung sướng thì bạn có hạnh phúc. Biết lo mình trong
niềm an lạc của chúng sanh thì đương nhiên bạn sẽ có hạnh
phúc. Nếu bạn không kể gì tới an vui của kẻ khác, nếu
bạn giết người, cướp của hay đoạt người phối ngẩu
của họ thì bạn làm khổ họ rất nhiều. Ngay trên bình diện
pháp luật, nếu bạn giết người thì sẽ bị trừng phạt.
Nếu cứu người chết đuối thì bạn sẽ được ca ngợi
và tưởng thưởng. Ðây là chuyện hiển nhiên trong đời sống
hằng ngày, không phải chuyện tâm linh.
Bạn
có thể nghĩ mình không cần để ý tới nỗi khổ của người
khác vì họ không phải là bạn, bạn không thể thực nghiệm
dùm họ được. Trong khi đó vì tin ở chuyện tái sanh, bạn
lại tin rằng trong các kiếp sau, có thể mình sẽ phải kinh
qua nhiều đau khổ, nên bạn cố gắng để có thể tránh những
nỗi khổ đó. Nghĩ như vậy là sai, vì bạn đã tin rằng bạn
trong hiện tại và trong tương lai là một. Có sự tiếp nối
giữa hai kiếp, nhưng đó là hai sanh mệnh riêng biệt. Ðời
sống kiếp trước và kiếp sau giống như những thành tố
của một xâu chuỗi. Vì không có tự tánh riêng biệt nên
ta và người kia chỉ là những tên gọi khác nhau để tạm
phân biệt các phần tử trong tập hợp xâu chuỗi đó.
Một
đội quân hay một xâu chuỗi cũng vậy, tự nó không hiện
hữu riêng biệt. Khi chân tay liên hợp với nhau, ta có một
thứ gọi là thân thể. Khi xâu nhiều hạt vào nhau ta có một
xâu chuỗi. Nhiều binh lính tập hợp thành một đội quân.
Con người đang đau khổ kia cũng chỉ là một biểu hiện,
tự nó không có bản chất riêng. Nếu ta quan tâm tới nỗi
khổ của ta trong kiếp tới, thì ta cũng nên để ý tới sự
đau khổ của kẻ khác trong thời này. Sự thật tối hậu
là không có cái gì hiện hữu với tự tánh riêng biệt, không
ai là chủ nhân đích thực của sự đau khổ. Khổ chỉ là
cái khổ và ta cần giải trừ nó đi.
Bạn
có thể hỏi tại sao bạn cần nuôi dưỡng liên tục lòng
tư bi, giúp chúng sanh bớt khổ? Như vậy bạn có thể bị
khổ hơn chăng? Câu trả lời là khi quan tâm tới khổ đau
của người khác, bạn cũng thấy được lý do vì sao bạn
muốn giúp họ. Bạn phát khởi lòng từ bi một cách tự nguyện,
nên bạn sẽ không bị những khổ đau cửa người khác vận
vào mình. Thông thường ta bị khổ vì ta không cam lòng nhận
nó, nó tràn ngập tâm ta và làm ta tuyệt vọng. Ngược lại
khi bạn tự nguyện chịu khổ để tu tập thì quyết tâm của
bạn khiến chuyện đó không còn gây phiền não nữa. Thay vì
chịu thua những khó khăn, bạn lại thấy mình can đảm hơn.
Bạn biết rõ lý do vì sao bạn gặp phiền não, nên nó không
làm cho bạn nản chí mà ngược lại, nó sẽ làm cho bạn sung
sướng.
Khi
nuôi dưỡng lòng từ bi bạn nên quán tưởng tới những khổ
lụy của chúng sanh, nghĩ tưởng tới sự tử tế lân mẫn
của họ, và những lý do khiến bạn muốn giúp họ thoát khổ.
Bạn sẽ không bị nản chí mà chỉ hơi khó chịu khi trực
diện với những khổ đau của họ mà thôi. Vậy nên có sự
khác biệt rõ ràng giữa hai sự khổ, vì cuộc đời luân hồi
của bạn với những khó khăn mà bạn tự nguyện đối đầu
để mang lại lợi lạc cho chúng sanh. Khi tự nguyện như vậy,
bạn có thể giải trừ được vô số niềm đau khổ nỗi
khổ thì đó là điều nên làm. Người có lòng từ bi sẽ
thấy mình nên bỏ công tập hứng chịu những nỗi khổ của
chúng sanh vào lòng mình. Nếu bạn có thói quen luyện tâm bạn
được như thế, bạn sẽ được sung sướng vì bạn giúp
được chúng sanh bớt khổ. Bạn sẽ thấy mình hạnh phúc
như con thiên nga bơi trong hồ sen. Hạnh nguyện này giúp cho
bạn vui lòng tái sanh ngay cả trong địa ngục để giúp chúng
sanh bớt khổ não. Khi họ được giải thoát hết, niềm vui
sẽ rộng lớn như đại dương, phải thế không?
Khi
giúp cho chúng sanh hoàn thành được ý nguyện của họ ta cũng
chẳng có gì đáng tự hào. Bạn không cần phải kiêu hãnh
về chuyện đó. Vì mục tiêu của bạn là giúp chúng sanh đạt
được sở nguyện của họ, bạn đừng mong cầu được đền
bù gì hết. Khi bạn cẩn trọng để tránh những phiền não
nhỏ như không nói lời thô lỗ, bạn cũng cần phát triển
cái tâm muốn bảo vệ mọi loài. Ðó là tâm từ bi bạn nên
hướng tới. Khi bạn đã quen thuộc với sự tu tập như vậy,
bạn sẽ coi người khác như chính mình.
Nếu
bạn chưa làm thì nên thực hành ngay phương pháp phát triển
tâm tỉnh thức bằng cách để tâm tới nhu yếu của người
khác nhiều hơn mình. Nếu bạn đang tu tập như vậy thì nên
cố gắng thêm. Bạn nên nhìn mình như một cái bị đầy lầm
lỗi, mà người khác thì có tính thiện nhiều như nước biển.
Hãy coi ngã chấp của mình là một lầm lỗi và người khác
là nơi phát xuất ra nhiều tính thiện. Và bạn nên tu tập
để đặt mình vào địa vị người khác. Xả bỏ ngã chấp
và thìền quán để chấp nhận được chúng sanh.
7.-
LÒNG TỪ BI VÔ LƯỢNG
Từ
nguyên thủy, không có cái Ta riêng biệt và độc lập. Nếu
bạn vẫn quen coi cái thân mạng mình là do cha mẹ tạo ra,
thì sao không nhìn người khác giống như thế? (Họ cũng do
cha mẹ họ tạo thành). Vậy thì khi làm việc cho người khác
và vì họ mà bạn chịu cực là chuyện không có gì để tự
mãn. Khi bạn nuôi mình, bạn không mong được đáp ứng gì
cả. Vậy trong khi lo cho mình khỏi bị phiền nhiễu (dù nhỏ
như nghe những lời nói không từ ái chẳng hạn), bạn nên
phát triển tâm từ bi, lo giúp tất cả chúng sanh. Dù đó là
những thực tập khó khăn, đừng để nó làm bạn dừng lại.
Chớ nghĩ rằng bạn không thể tu như vậy vì khó khăn quá.
Ðừng nản chí mà thối lui. Tâm đại từ rất lợi lạc và
hữu hiệu. Ngay lúc này nó có thể ở ngoài tầm với của
bạn, nhưng nếu bạn tập quen rồi thì bạn có thể phát triển
nó được. Tỷ dụ như có một người rất ác cảm với bạn,
mỗi khi nghe thấy tên họ là bạn sợ rồi. Nhưng thực ra
khi gần gũi với người đó, bạn sẽ từ từ thành ra thân
thiết. Nếu bạn muốn chăm sóc mình và người khác thì bạn
nên kín đáo thực tập hoán chuyển mình với họ (đặt mình
vào con người kia). Ðó là sự tu tập tối cao nhằm đạt
tới Phật tánh. Quả vậy, muốn đạt tới chân như bạn phải
biết hoán đổi con người mình thành những con người khác.
Phép hoán chuyển này không dễ tập, nhất là những người
hẹp hòi, ít thông mình thì khó mà hiểu và muốn thực tập
pháp này.
Bạn
có thể nghĩ nếu bỏ cái thân này, của cải này thì bạn
không còn gì vui hết. "Cho cái này đi thì mình lấy gì mà
dùng?". Ðó là tiếng nói của ngã chấp. Buông xả là một
thực tập tâm linh, tập tính thiện. Tương tự như vậy, khi
bạn làm hại chúng sanh như giết hại súc vật để lấy da
hay thịt, cướp của người khác, hiếp đáp, chửi bới hay
lừa lọc người, dù làm hại về thân mạng hay tinh thần...
bạn cũng sẽ bị đọa đày, khổ đau cùng cực trong địa
ngục. Mặt khác, bạn sẽ tạo được nhiều phước báu khi
giúp đở mọi người, cứu mạng họ hoặc chịu khổ thay
họ; bạn đạt được những thiện căn. Bạn sẽ được sanh
ra làm người tự do, may mắn và mai hậu sẽ đạt được
giải thoát.
Nếu
bạn tự kiêu và muốn trèo lên đứng trên mọi người thì
bạn sẽ có nhiều kẻ thù trong cuộc đời. Người ta sẽ
nói xấu bạn và đố kỵ bạn. Trong kiếp tới bạn sẽ thành
ra người khùng điên hoặc ngu ngốc. Nhưng nếu bạn khiêm
tốn tìm một vị thế thấp thôi, người ta sẽ kính trọng
bạn. Nhiều khi hầu như sự tranh dành lại đưa tới thành
công, đó là cách xử thế của cách chánh trị gia. Họ hứa
hẹn này nọ khi vận động tranh cử. Sự dối trá và thiếu
thận trọng đó đang làm ô nhiễm không khí chánh trị toàn
cầu. Nếu bạn giữ được khiêm cung và coi mọi người đều
đáng kính trọng hơn mình, bạn sẽ được sung sướng trong
kiếp này và an lạc ở kiếp sau.
Vì
ích kỷ, bạn có thể buộc kẻ khác làm việc cho bạn. Tỷ
dụ, người ta dùng ngựa và loài vật khác để chở đồ
cho họ mà chẳng quan tâm tới chúng. Họ nghĩ tới chúng như
những phương tiện để họ xử dụng mà thôi. Lưng những
con vật đó thường bị đau đớn. Kết quả của sự hành
hạ thú vật là họ sẽ bị tái sanh làm kiếp trâu ngựa.
Khi bạn hiến trọn thân, khẩu, ý cho chúng sanh, thì tương
lai bạn sẽ được sanh ra trong gia đình giàu sang và được
mọi người thương mến.
Tóm
lại, tất cả những an lạc trên thế gian này đều là hậu
quả của ý hướng muốn làm lợi cho chúng sanh hay đang làm
việc giúp ích chúng sanh. Tất cả những phiền não, bất an
mà chúng ta gặp phải, đó là kết quả của những mong cầu
hạnh phúc cho riêng mình, đó là kết quả của lòng vị kỷ.
Trong cuộc đời luân hồi này, tất cả những tính thiện
ta được hưởng trên con đường tiến tới Phật tánh, đều
là kết quả của tâm từ bi, quan tâm tới sự an vui của kẻ
khác. Không cần phải nói gì thêm. Cứ coi sự khác biệt giữa
những con người kém cỏi như chúng ta so với đức Thích Ca
Mâu Ni. Trong bao đời, ta chỉ quan tâm tới chính ta và những
gì ta ưa thích mà thôi. Hãy coi những vết tích của ta. Chư
Bụt trái lại, đã trải qua bao đời quên mình, chỉ hết
lòng mang an vui tới cho chúng sanh. Thật là khác hẳn với chúng
ta.
Bình
thường chúng ta bận rộn nhiều với những khổ, vui của
chính mình nên quên hẳn chúng sanh. Nay chúng ta có thể thay
đổi, chỉ quan tâm tới sự an nguy chủa chúng sanh mà hãy
quên mình đi. Nếu chúng ta không thay đổi an lạc của mình
lấy cái khổ của chúng sanh, thì không những ta không thành
Phật được mà ngay đời này ta cũng không có hạnh phúc.
Mang những ý niệm sai lầm về ngã, chúng ta đau khổ, sợ
hãi
và độc ác. Như vậy để làm gì? Nếu ta không xả được
những ngã chấp và vọng tưởng về tự tánh độc lập của
ngã, ta không thể thoát khổ. Nếu không bỏ lửa đi thì ta
sẽ bị phỏng.
Vậy
nên muốn tránh bị hại và giúp chúng sanh hết khổ đau, bạn
nên hiến mình cho chúng sanh, coi họ cũng đáng cưng chiều
như chính mình. Bạn nên nghĩ mình là một phần tử trong chúng
sanh. Bạn phải làm sao cho tâm thức bạn chấp nhận điều
mới mẻ này. Vì bạn hiến mình cho họ, bổn phận duy nhất
của bạn là phải giúp cho họ đạt ước nguyện. Bạn không
thể dùng mắt, thân mạng hay lời nói của mình để lo cho
riêng mình nữa. Bạn phải coi chúng sanh quan trọng hơn chính
bạn. Bạn phải lấy những thứ gì tốt của bạn đem tặng
chúng sanh.
Bình
thường người kém bạn hay ganh tỵ, kẻ bằng bạn thì tranh
đua, ai khá hơn thì lấn lướt bạn. Bạn cũng như vậy, thường
lấn người kém mình, tranh cãi với người ngang vai vế và
ghen ghét kẻ hơn mình. Bạn hãy hình dung ra ba loại người
kém mình, bằng mình và hơn mình đó. Sau khi phát triển chút
ít tâm tỉnh thức, bạn tưởng tượng chính bạn đang ở
vào địa vị của ba loại người kể trên. Hãy hình dung và
cảm nhận sự ganh tỵ, tranh đua và ghen ghét của ba biểu
hiện đó đối với chính con người cũ của mình. Bạn sẽ
thấy mình dễ đứng vào chỗ của người khác, sau khi bạn
đã kinh nghiệm và hiểu được những cảm thọ tiêu cực
nói trên.
Chính
bạn vì quá vị kỷ, nhiều khi cũng đã lấn lướt người
kém mình, ganh đua với người bằng sức và ghen tỵ với người
hơn mình. Ðứng về phía chúng sanh thấp kém hơn bạn để
cảm nhận được sự ghen ghét, hoặc đứng về phía chúng
sanh ngang sức với bạn để thấy được tánh ganh đua, hay
về phía những người hơn mình để hiểu được tánh dành
lấn, coi chính bạn như một con người khác chỉ biết chấp
ngã... bạn có thể quán chiếu về những tính cách tiêu cực
ấy. Sau đó, bạn tha hồ quán về lòng ganh tỵ, tính cạnh
tranh và kiêu hãnh.
Trước
hết vế tánh ganh tỵ, bạn hãy đặt mình vào chỗ những
người thấp kém hhon bạn. Bạn sẽ thấy sao cái Ngã của
"Hắn" (tức là bạn khi trước) lại được kính nể mà "Ta"
(tức người kia) lại không? Hắn có nhiều của cải, hay được
khen ngợi, mà Ta thì vô danh tiểu tốt, lại bị chế nhạo.
Con người "Hắn" luôn luôn được sung sướng trong khi bạn
chỉ thấy vất vả quần quật và đầy khổ não, khó khăn.
"Hắn" nổi danh khắp nơi trong khi "Ta" bị coi là thấp hèn,
chẳng có giá trị!
Những
vấn đề của chúng sanh không phải do bẩm sinh hay tự nhiên
mà có. Chúng hiện khởi ra là do ảnh hưởng của những cảm
thọ phiền não. Không phải vì bản chất chúng sanh xấu xa.
Nếu ta có đức tính nào thì nên dùng nó để giúp đở chúng
sanh. Ta phải rán chịu đựng được những khó khăn khi gặp
phải. Vì sự bất cẩn đối với cái Ta vị kỷ mà chúng
sanh bị ném vào vòng sanh tử luân hồi. Ngã chấp khiến chúng
sanh không những thiếu lòng từ bi mà chỉ biết huênh hoang
tự đắc về chính mình. Vì vậy bạn tạo ra sự cạnh tranh.
Về
tính ganh đua và lấn áp người khác, bạn cũng quán tưởng
bằng các tập trung tâm ý vào nó, đặt mình vào vị thế
người kia, cạnh tranh hay lấn lướt đối tượng (tức là
bạn khi chưa thực tập), như trường hợp quán về tính ganh
tỵ vậy.
Trong
vô số niên kỷ, thái độ chấp ngã đã mang lại khó khăn
cho cuộc đời ta trong vòng luân hồi. Mỗi chúng ta đều mong
đạt được những ước vọng, nhưng không biết cách làm.
Trải qua bao năm tháng khổ cực, chúng sanh vẫn không hiểu
gì ngoài chuyện làm cho mình đau khổ. Từ trước tới nay,
bạn chỉ biết chiều chuộng cái ngã. Dù bạn cố gắng hết
sức để cải thiện cái Tôi hiện hữu, bạn vẫn không có
được hạnh phúc. Tiếp tục cưng chiều con người mình sẽ
không thay đổi tình trạng này. Vậy, bạn nên thay đổi, bắt
đầu giúp cho chúng sanh được an vui và thoát được khổ
đau.
Bạn
phải huấn luyện tâm thức mình, chỉ quan tâm tới phúc lợi
của kẻ khác. Làm như vậy là biết theo giáo pháp của Bụt,
là vị thầy đức độ và đáng tin cậy. Dần dà, những lợi
lạc của tính vị tha sẽ hiển lộ ra. Nếu bạn thực tập
từ lâu dời, biết đổi sự an vui của mình lấy đau khổ
của kẻ khác thì ngày nay bạn đã đạt được nhiều tính
thiện của Bụt rồi.
Bạn
có thói quen nghĩ cái "Tôi" là kết quả của sự phối hợp
giữa cái trứng của mẹ và tinh trùng của cha mình, thì nay
hãy cố gắng tập thói quen thân thương với những chúng sanh
khác. Khi bạn hiểu thấu được những sai lầm về ngã chấp,
bạn hãy rán bỏ xả quan niệm đó đi và tự nghuyện góp
phần vào hạnh phúc chung của mọi loài. Quyết tâm tu tập
giúp chúng sanh, bạn sẽ đem của cải và đồ đạc mình có
được hay ăn cắp được ra dùng để tạo phúc lợi cho mọi
người.
Tới
đây, bạn hãy quán về con người cũ của mình thêm lần nữa.
Hồi đó, bạn nghĩ là người khác sung sướng trong khi bạn
khổ sở, họ chỉ biết chăm sóc cái thân họ, không quan tâm
tới ai khác. Làm sao bạn không ghen tức với con người đó
được? Từ nay nếu bạn muốn không nghĩ tới hạnh phúc cá
nhân nữa mà gánh chịu dùm người khác những khổ đau của
họ, thì dù đêm hay ngày, đứng hay đi, thức hay ngủ, bạn
cũng phải có ý thức về các suy tưởng của mình. Dùng chánh
niệm để biết được những lầm lẫn u mê của mình. Khi
thấy kẻ khác hành sử bất thiện, hãy chấp nhận như lỗi
của chính bạn, dù phạm vào một lỗi nhẹ, bạn cũng nên
công khai nhận trách nhiệm. Bạn khen ngợi người khác để
che lấp cái hay của mình. Hãy coi mình là người phục vụ
tha nhân. Ðừng điều khiển gia đình để đạt vài cái danh
lợi phù du. Từ trước tới nay chỉ vì lo cho mình, bạn luôn
luôn làm hại chúng sanh. Nay hãy cầu nguyện để những bất
lợi đó chỉ giáng lên bạn, để người khác được an vui
ít nhiều. Ðừng để tâm trí bạn bị xao động và dung tục,
thiếu thanh tịnh. Làm sao để bạn được an lạc và bình
thản.
Bạn
nên nghĩ tới cách hành sử này. Cái chấp ngã của bạn có
thể không muốn nghe lời, nhưng nếu bạn bắt buộc nó thay
đổi ngay, thì nó cũng phải chịu thôi. Nên nhớ từ thuở
nào đó, ngã chấp chỉ mang lại cho bạn khổ đau. Nay rán
kiểm soát và huỷ nó đi. Khi bạn si mê và bối rối, không
biết phát triển những căn duyên của hạnh phúc, không biết
diệt trừ gốc rễ của đau khổ, đó là vì chấp ngã đã
nắm đầu và hủy diệt bạn.
Những
ngày đó nay đã lùi vào dĩ vãng, ngày nay bạn thấy rõ sự
vị kỷ mang tới tệ hại và khó khăn biết bao nhiêu. Khi thấy
mình vẫn nghiêng về chuyện theo đuổi phúc lợi riêng cho
mình, bạn rán đẩy bỏ những ý hướng đó qua một bên.
Nay bạn phải gán những cái lợi của mình cho người khác,
bạn phải can đảm. Hãy giúp họ bằng cách tặng họ khả
năng, thì giờ và công sức của bạn. Nếu không cẩn trọng,
bạn giúp người mà lại tính tới lợi riêng thì bạn có
thể bị làm hại hoặc tiêu diệt. Nếu bạn để cái ý vị
kỷ đó nắm quyền thì nó sẽ đưa bạn vào địa ngục. Biết
thế, bạn phải ngừng, không nghĩ tới làm lợi riêng cho mình
nữa. Muốn tự bảo vệ, bạn hãy quán về sự an vui của
tất cả chúng sanh. Hãy bảo vệ và chăm sóc họ. Bạn càng
biết bảo vệ và chăm sóc cái thân thì nó càng không có hy
vọng. Nó sẽ không chấp nhận và sống được khi gặp những
vấn đề nhỏ nhặt. Bạn trở nên bất lực, rơi vào tình
trạng đó bạn càng nhiều vướng mắc. Dù cho bạn làm chủ
tất cả châu báu thế gian, bạn cũng vẫn không hài lòng.
Cuối
cùng thì thân mạng mà bạn đang chăm sóc và nghĩ tới này
sẽ phải chết, nó sẽ bị hủy hoại. Tâm sẽ rời thân khi
chỉ còn là một xác chết. Thân bạn bất động và ngay khi
tâm thức đã thoát ra khỏi nó thì cái thân bắt đầu tan
rã, hư thối. Thân thể chỉ là suối nguồn của sợ hãi,
sao bạn lại cưng chiều nó. Nhìn vào nó một cách vô tư,
thân người cũng giống như một khúc cây vậy. Dù bạn có
nuôi nó bằng thực phẩm nó không hề biết ơn bạn. Khi bạn
bị kên kên xâu xé, nó cũng không khó chịu. Nó không nhận
ra được điều lợi hại xảy ra cho nó, thì tại sao bạn
lại vướng mắc vào cái thân này? Thân bạn cũng không biết
lúc nào được khen, khi nào bị chê trách, sao bạn lại quan
trọng hóa những chuyện này?
Nếu
bạn bị vướng mắc với cái thân của mình giống như bạn
thương một người bạn lâu năm - như tất cả chúng sanh cảm
nhận đối với cái thân họ - thì bạn nên thương thân tất
cả mọi loài, không nên chỉ thương thân mình. Mặc dù cái
thân có nhiều khuyết điểm, cấu tạo bởi nhiều chất dơ
dáy, bạn vẫn có thể dùng nó như một dụng cụ để đạt
tới ước nguyện phục vụ. Cho tới nay, bạn hành sử thật
tầm phào như đứa bé vậy. Bây giờ bạn phải thay đổi
để theo chân các hiền nhân. Theo chân Bụt và chư Bồ tát,
bạn phải chấp hành những việc cần làm. Nếu không, bạn
làm sao diệt được Khổ?
