.
SỐNG HẠNH PHÚC -
CHẾT BÌNH AN
The Joy
of Living - Dying in Peace
Ðạt
Lai Lạt Ma thứ 14
Dịch:
Chân Huyền
CHƯƠNG 2
CHẾT BÌNH
AN
Ðiều
mà tất cả chúng ta quan tâm tới là làm sao sống và chết
cho bình an. Chết là một nỗi khổ, một kinh nghiệm mà chúng
ta muốn tránh, mà nó cũng là chuyện chắc chắn sẽ xảy ra
cho bất cứ ai trong chúng ta. Dù sao, chúng ta có thể chọn
một số hành nghiệp để giúp ta đối diện với chuyện này
một cách vô úy (không sợ hãi) và bình an. Một trong những
yếu tố chính khiến chúng ta giữ được tâm an bình, không
lo lắng khi chết, chính là cuộc sống chúng ta đã trải qua.
Ðời sống càng có ý nghĩa, khi ta chết càng ít tiếc nuối.
Những cảm xúc tới với ta khi chết tùy thuộc rất nhiều
vào lối sống của ta.
1.-
SỐNG CÓ Ý NGHĨA
Khi
chúng ta có một đời sống tích cực và có ý nghĩa, thì lúc
hết đời - dù ta không mong đợi cái chết - ta cũng dễ chấp
nhận nó là một phần của đời ta. Ta sẽ không tiếc hận
gì cả. Bạn có thể hỏi phải làm sao để cho cuộc sống
có ý nghĩa? Cuộc sống của người ta không phải là để
mang đau khổ tới cho ta và kẻ khác. Loài người là một sinh
vật có đời sống xã hội, hạnh phúc của chúng ta tùy thuộc
vào nhiều nhân duyên. Nếu ta sống hòa hợp được với thực
tại, là ta sống có ý nghĩa.
Chúng
ta không thể sống một mình. Ta cần phải có đủ thức ăn,
quần áo và chỗ ở. Tất cả những thứ này có được là
nhờ sự cố gắng của nhiều người khác. Hạnh phúc căn
bản của chúng ta tùy thuộc người khác. Sống cho thích hợp
với thực tại này là một cuộc sống có ý nghĩa. Vì hạnh
phúc của ta có liên hệ vào người khác, nên ta phải chăm
sóc họ. Nhưng thường thì chúng ta tưởng như chính mình là
người đã tạo mọi thứ.
Chúng
ta cần phải mở rộng tầm nhìn, dù rằng điều ta quan tâm
nhất vẫn là sự an vui của chính mình. Khi chúng ta có cái
nhìn rộng rãi, tự nhiên là chúng ta sẽ để ý và tận tâm
hơn với người khác. Ðây không phải là chuyện gì thiêng
liêng và thần thánh. Chuyện giản dị chỉ là vì tương lai
chúng ta tùy thuộc vào người khác rất nhiều. Quan điểm
này không những thực tế mà nó còn là một thứ đạo đức
thế gian. Giải quyết vấn đề bằng cách dùng sức mạnh
là kết quả của chuyện coi nhẹ quyền hạn và quan điểm
của kẻ khác. Con đường bất bạo động có tính cách nhân
bản, vì nó đưa tới đối thoại và hiểu biết. Người ta
chỉ đối thoại được khi có lòng kính trọng nhau, hiểu
biết nhau trong ý hướng hòa giải. Ðây là cách sống sao cho
có ý nghĩa.
Bình
thường khi nói về tinh hoa của đạo Bụt, tôi hay nói về
chuyện ta cần giúp đở người khác, hoặc í t nhất, cũng
không làm hại người khác. Ðó là điều căn bản của Phật
pháp. Thực tế mà xét, đây cũng là điều chánh đáng. Nếu
một cá nhân có liên hệ từ ái với người khác, thì lâu
dài, thế nào người đó cũng trở thành một con người sung
sướng hơn. Những hành động bất thiện dù cho có đem lại
lợi lộc tức thì, nhưng trong thâm tâm, bao giờ bạn cũng
cảm thấy khó chịu. Thái độ từ bi không phải chỉ thuần
là những cảm xúc thương xót thụ động.
Trong
xã hội cạnh tranh tân tiến này, đôi khi chúng ta sẽ phải
cứng rắn. Nhưng chúng ta có thể cứng cỏi đồng thời vẫn
từ bi. Khi một con người sống như vậy, tới cuối cuộc
đời, tôi chắc chắn rằng họ sẽ chết một cách hài lòng,
không tiếc hận. Trong quan điểm tâm linh, nghĩ tới cuộc đời
hay niên kỷ dài dặc sẽ cho ta cái nhìn khác về sự chết.
Trong ý niệm ta sống qua nhiều kiếp, thì cái chết chỉ như
thay đổi quần áo mà thôi. Khi áo quần đã cũ rách, chúng
ta đổi lấy cái mới. Ðiều này ảnh hưởng tới thái độ
của ta đối với cái chết. Nó làm phát khởi, biểu hiện
quan niệm chết là một phần của cuộc đời. Tầng tâm thức
thô thiển tùy thuộc vào bộ óc của chúng ta, nó chỉ tồn
tại khi bộ óc còn làm việc. Ngay khi bộ óc ngưng là thần
thức này ngưng. Trí óc ta là điều kiện để cho tầng tâm
thức này biểu hiện. Nhưng phần lớn của tâm thức tinh tế
thâm sâu tiếp tục hoạt động. Phần này vô thủy vô chung
(không có bắt đầu cũng không có kết thúc).
2.-
SỬA SOẠN CHO CÁI CHẾT: THỰC TẬP CHÁNH NIỆM
Khi
chúng ta lìa đời, người khác có thể nhắc nhở ta nên rán
nghĩ tưởng theo hướng tích cực cho tới khi phần tâm thức
thô phù tan rã. Nhưng một khi vào tới tiềm thức tinh tế,
thì chỉ có những nghiệp lực ta đã tạo ra giúp được ta
mà thôi. Lúc đó rất khó có ai nhắc nhở ta thực tập được
nữa. Vậy nên, điều quan trọng là ngay từ khi còn trẻ, ta
phải có ý thức về cái chết và tập thói quen ứng phó với
sự tan rã của tâm thức. Ta có thể tập được thói quen
này qua cách quán tưởng dùng hình ảnh. Như thế thay vì sợ
chết, ta sẽ cảm thấy háo hức khi nghĩ tới nó. Ta sẽ thấy
rằng khi sửa soạn cái chết từ nhiêu năm ta có thể đối
diện với kinh nghiệm đó một cách tốt đẹp.
Khi
bạn có thể đi vào vùng tâm thức sâu xa trong thiền quán,
thì bạn có thể kiểm soát được cái chết của mình. Dĩ
nhiên bạn chỉ đạt tới trình độ này khi đã tiến rất
xa trong việc thực tập thiền quán. Trong Mật Tông có những
phương pháp cao cấp như pháp "Chuyển Di Tâm Thức" (coi thêm
trong cuốn Tạng Thư Sống Chết của Sogyal Rinpoche, Sư cô Trí
Hải dịch, Thanh Văn xuất bản), nhưng tôi tin rằng điều
quan trọng nhất khi chết là thực tập chánh niệm. Ðó là
năng lượng mạnh nhất.
Dù
trong thực tập hằng ngày, tôi quán tưởng tới chuyện chết
và thực tập theo Mật tông chừng bày, tám lần trong một
ngày, tôi vẫn nghĩ rằng khi chết, nhớ tới tâm chánh niệm
là chuyện dễ hơn cả. Chánh niệm là một tâm thức rất
gần gụi với tôi. Khi quán tưởng về cái chết, khi đã sửa
soạn chuyện ấy, dĩ nhiên chúng ta cũng hết lo âu về nó.
Dù tôi chưa thực sự sẳn sàng đối diện với cái chết,
nhiều khi tôi cũng tự hỏi không biết mình sẽ ứng xử ra
sao khi thực sự đối diện với chuyện này. Tôi biết chắc
là nếu còn sống, tôi còn làm được thêm nhiều việc. Ý
muốn sống cũng ngang ngửa với sự háo hức của tôi về
cái chết.
Xin
nhớ rằng chết là một tiến trình để thực tập trong đạo
Bụt. Có nhiều phương pháp: một là liên tục quán tưởng
tới cái chết để làm tăng tinh thần không vướng mắc vào
đời sống cùng cám dỗ của nó. Hai là thực tập tiến trình
chết để làm quen với những tầng tâm thức khác nhau ta sẽ
gặp khi chết. Khi tâm thô phù ngừng lại, tâm vi tế sẽ biểu
hiện. Quán tưởng về cái chết quan trọng vì nó giúp ta tiến
vào được tâm thức vi tế.
Chết
khiến ta hiểu là cơ thể chúng ta có những giới hạn. Khi
cơ thể ta không còn tồn tại được, ta chết đi và vào một
cơ thể khác. Bản thể hay cái Ta, là kết hợp của thân và
tâm ta sẽ còn tồn tại sau khi ta chết dù cho khi đó cái thân
ngũ ấm này không còn nữa. Cái thân vi tế thì vẫn còn. Theo
quan điểm này, ta không bắt đầu cũng không hết hẳn, ta
còn biểu hiện ra cho tới khi đạt tới quả vị Bụt.
3.-
SAU KHI CHẾT
Dù
sao thì ai cũng sợ chết. Chỉ trừ khi bạn thấy tương lai
được bảo đảm vì bạn đã làm những nghiệp thiêïn trong
đời này, khi chết đi có nhiêu nguy cơ ta bị sanh ra trong những
điều kiện tệ hơn. Trong đời này, dù bạn mất quê hương,
sống đời tỵ nạn, bạn cũng vẫn được làm kiếp người.
Bạn vẫn có thể tìm được sự trợ giúp. Nhưng sau khi chết,
bạn sẽ gặp những hoàn cảnh hoàn toàn khác. Những kinh nghiệm
bình thuờng chúng ta thu thập được trong cuộc đời này không
giúp gì được cho kiếp sau. Nếu bạn không sửa soạn cho
đúng cách, bạn có thể gặp những bất hạnh. Sửa soạn
bằng cách huấn luyện tâm thức. Một trình độ luyện tập
là ta tập nuôi dưỡng lòng thành thật, ý nguyện từ bi và
các hành nghiệp hướng thiện, phục vụ tha nhân. Ở trình
độ khác, bạn biết kiểm soát tâm ý của mình, một hình
thức sâu xa hơn trong việc sửa soạn cho tương lai. Khi có
thể điều khiển được tâm ý mình thì đó là bạn đạt
được mục tiêu chính của thiền tập vậy.
Những
người không tin rằng sau khi chết còn có gì khác, thì nên
coi cái chết như một phần của đời sống. Sớm hay muộn
chúng ta đều phải đối diện với nó. Ít nhất như vậy,
người ta có thể nghĩ tới cái chết một chuyện tự nhiên.
Dù chúng ta cố tình tránh không nghĩ tới, thì chúng ta cũng
không thể né cái chết. Ðối với vấn đề này, ta có hai
cách: một là ta không nghĩ tới nó, dứt nó ra khỏi trí óc
mình. Ít nhất, cái tâm ta tạm yên. Nhưng đây không phải
là giải pháp thỏa đáng, vì vấn đề vẫn còn đó. Sớm
muộn gì bạn cũng phải gặp nó. Cách thứ hai là đối diện
với nó, nhìn sâu vào nó. Có những binh sĩ cho biết trước
trận đánh họ sợ hãi nhiều hơn là khi lâm trận. Nếu bạn
nghĩ tới cái chết, tâm trí bạn sẽ quen với ý nghĩ đó.
Khi chuyện đó xảy ra, bạn sẽ ít bị đường đột và khó
chịu. Vậy nên tôi cho rằng nói và nghĩ về chuyện chết
có ích lợi hơn.
Ta
cần sống sao cho có ý nghĩa. Trong kinh điển, cuộc đời được
coi là vô thường như đám mây mùa thu. Sanh tử của chúng
sanh cũng giống như các diễn viên ra vô sân khấu. Bạn nhìn
thấy họ trong bộ áo mão này hoặc bọâ y trang khác. Trong
một thời gian ngắn họ thay đổi y phục nhiều lần. Cuộc
đời chúng ta cũng vậy. Ðời ta tàn đi cũng giống như tia
chớp, giống như tảng đá lăn xuống vực sâu. Nước bao giờ
cũng chảy xuống, không thể chảy ngược lên đồi cao. Ðời
ta sẽ chấm dứt dù cho ta không nhận ra điều đó. Những
người chấp nhận giá trị của sự thực tập tâm linh có
thể nghĩ tới những kiếp trong tương lai, nhưng bình thường,
ta chỉ để ý tới mục tiêu của cuộc đời sống này. Ðó
là lý do khiến ta bối rối và bị vướng mắc vào luân hồi.
Chúng ta lãng phí cả cuộc đời.
Ngay
khi ra đời là ta đã đang tiến dần tới cõi chết. Vậy mà
ta dùng cả cuộc đời để gom góp thức ăn, quần áo và bè
bạn. Tới khi chết, ta bỏ lại tất cả những thứ này. Ta
sẽ phải đi một mình qua thế giới khác, không có gì theo
ta hết. Nếu ta có tu tập, đã in vài dấu vết tốt đẹp
trong tâm ta thì đó là điều duy nhất có ích cho ta. Nếu không
muốn mất thì giờ, muốn tu tập phần tâm linh, thì ta nên
quán tưởng tới sự vô thường và cái chết của chính mình.
Vì ngay từ khi mới sanh ra, cơ thể chúng ta đã là vô thường,
đã bắt đầu bị hoại diệt.
Sự
thực tập tâm linh không những đem lại lợi ích cho cuộc
đời này, mà nó còn mang lại an lạc cho các kiếp sau nữa.
Một trở ngại của chuyện tu tập là ta thường nghĩ mình
sẽ sống rất lâu. Chúng ta giống như một người muốn định
cư ở một chốn nào đó. Những người đó tự nhiên muốn
thu góp của cải, xây cất nhà cửa, trồng trọt mùa màng.
Trái lại những người để ý tới các kiếp trong tương lai
sau khi chết thì giống như những người thích du lịch. Du
khách chỉ sửa soạn để đáp ứng nhu cầu đầy đủ cho
tới khi cuộc hành trình kết thúc. Kết quả của quán tưởng
về cái chết giúp cho hành giả ít bị ám ảnh bởi chuyện
đời như danh vọng, của cải, địa vị. Khi làm việc để
đáp ứng những nhu cầu của đời sống này, người hay quán
tưởng tới cái chết sẽ để thì giờ tạo ra những năng
lượng có thể mang lại an bình và hạnh phúc cho các kiếp
sau.
4.-
QUÁN TƯỞNG VỀ CÁI CHẾT
Ta
nên biết những lợi ích của quán tưởng về cái chết -
và những thiệt thòi khi ta không làm những chuyện này. Khi
suy ngẫm về vô thường và về cái chết, ta sẽ có cơ hội
tu tập. Ðiều này mở mắt cho ta. Trước hết khi có ý thức
là sớm muộn gì ta cũng sẽ rời bỏ cõi đời này, ta sẽ
để ý tới kiếp sau. Ý thức này tự nhiên sẽ đưa ta tới
những truy tầm về tâm linh. Thứ nhì, quán tưởng về cái
chết giúp cho ta kéo dài và tiếp tục việc tu tập. Trong mọi
nỗ lực - dù về tinh thần hay thế tục - đều có những
khó khăn cản trở. Sức mạnh của thiền quán về cái chết
sẽ giúp bạn đối phó với những trở ngại đó. Cuối cùng,
chính thiền quán lại là một nguồn khích lệ bạn thực tập
cho thành công. Do thực tập, bạn sẽ để ý tới vấn đề
sanh tử nhiều hơn, và khi loại trừ được những ý nghĩ,
những hành động do vọng tưởng, bạn sẽ làm cho cuộc sống
thêm ý nghĩa.
Có
nhiều điều bất lợi khi không nhớ tới cái chết. Khi không
nghĩ tới nó, ít khi bạn chịu tu tập. Khi thiếu chánh niệm
về cái chết, thì sự tu tập của bạn cũng chỉ phất phơ
mà không có hiệu quả. Bạn sẽ bận bịu vì những chuyện
đời này. Có những người đã thọ giới và tụng kinh mỗi
ngày, nhưng vì họ không thiền quán về cái chết, khi có vấn
đề, họ giống như người thường: chấp nhất, ghen tuông
và giận dữ phát điên. Ngạn ngữ Tây Tạng có câu: "Khi no
ấm và có ánh nắng mặt trời, bạn giống như một hành giả
tu chứng. Nhưng khi có vấn đề, bạn mới lộ rõ con người
thật của mình" Kinh nghiệm hằng ngày cho ta thấy rằng đa
số chúng ta đều như vậy cả.
Khi
không có ý thức về cái chết, chúng ta coi trọng mọi chuyện
trên đời. Vì bị ám ảnh bởi danh vọng, địa vị và tiền
tài, bạn ít khi nào chùng bước trước những hành động
bất thiện. Người không nghĩ tới cái chết dĩ nhiên là không
cần để ý tới những kiếp sau. Họ không trọng những giá
trị tinh thần mà sẳn sàng suy nghĩ, hành động theo vọng
niệm. Những con người như vậy là nguồn gốc gây đau khổ
cho chính họ và cho người khác.
Nếu
bạn quên là bạn sẽ chết, bạn sẽ chỉ nghĩ tới chuyện
làm sao để sống một cuộc đời giàu có. Bạn quan tâm nhất
là chuyện làm sao để có chỗ ở tốt, quần áo đẹp và
thức ăn ngon miệng. Khi có cơ hội, bạn sẽ không ngần ngại
đe dọa hay làm hại người khác. Hơn thế nữa, bạn còn cho
là những hành động bất thiện đó chứng tỏ bạn là người
có khả năng và hữu hiệu. Ðiều này chứng tỏ bạn không
sợ hãi để nhìn về tương lai xa phía trước. Chúng ta ai
cũng sẽ còn sống nhiều kiếp khác. Tương lai đó hoàn toàn
tối đen, ta không thể biết được nó ra sao. Khi quên điều
này, bạn sẽ thiên về những hành động có tính cách phá
hoại.
Hãy
nhớ tới Hitler và Mao Trạch Ðông một bên và phía bên kia
là các thầy Milarepa, Tsong Kha Pa (các đại sư rất được
kính nể tại Tây Tạng). Họ giống nhau ở chuyện cùng là
người và đều thông minh. Nhưng ngày nay, Hitler và Mao Trạch
Ðông thì bị khinh ghét, ai cũng phải giật mình vì những
hành động tàn ác họ đã làm. Trong khi đó, ai cũng hướng
về các thiền sư Milarepa và Tsong Kha Pa như những nguồn cảm
hứng. Mọi người cầu nguyện các ngài với tín tâm và lòng
thành khẩn. Ðó là những con người có tiềm năng như nhau
nhưng hành động khác nhau. Hitler và Mao Trạch Ðông dùng trí
thông minh của mình trong những hành động có mục đích phá
hoại. Hai vị thiền sư thì dùng trí tuệ để xây dựng.
Nếu
chúng ta để cho tâm trí ta bị những cảm xúc phiền trược
kiểm soát, thì nó sẽ gây ra sự tàn hại trong nhiều kiếp
sau. Kết quả là ta sẽ chết trong tiếc hận. Khi còn sống,
ta có thể được nhìn như những con người tu tập giỏi,
nhưng sự thật ta chỉ tu bề ngoài. Chuyện kể một người
tu tập tự cho là sau khi chết thế nào cũng được lên cõi
phúc. Bỗng nhiên ông ta bị đau nặng. Biết mình thế nào
cũng chết. Bạn ông nói: "Ðối với anh thì không sao đâu,
anh sẽ lên Niết bàn, chỉ có chúng tôi đây là mất bạn
và không ai trợ giúp cho chúng tôi nữa thôi". Người tu tập
giả tướng nói: "Nhưng nếu chúng ta không phải chết thì
vẫn hơn". Lúc lâm chung ông ta không nghĩ tới tịnh độ, mà
chỉ than thở về cái chết! Ý thức về cái chết có thể
được triển khai bằng các phương pháp thiền quán thông thường.
Trước hết bạn phải thực sự hiểu là cái chết chắc chắn
sẽ xảy ra. Ðó không phải là vấn đề lý thuyết mà là
một sự thật hiển nhiên quan sát được. Người ta tin rằng
trái đất đã hiện hữu từ năm tỷ năm trong khi loài người
chỉ mới có trong một trăm ngàn năm nay mà thôi. Trong suốt
thời kỳ dài dặc này, có người nào mà chưa phải đối
diện với tử thần? Chết là chuyện tuyệt đối không thể
tránh được cho dù bạn trốn xuống dưới đáy đại dương
hoặc bay bổng lên trời lồng lộng.
Dù
bạn là ai, bạn cũng sẽ chết thôi. Stalin và Mao là hai người
có thế lực nhất trong thế kỷ này. Nhưng họ cũng phải
chết và họ đã chết trong sợ hãi và đau khổ. Khi còn sống
họ cai trị một cách độc tài, chung quanh họ là những phụ
tá và đầy tớ sẵn sàng nghe lệnh họ. Họ cai trị một
cách tàn bạo, sẵn sàng hủy diệt tất cả những gì chống
đối lại uy quyền của họ. Nhưng khi đối diện với cái
chết, tất cả những kẻ mà họ tin cậy, tất cả những
điều họ dựa vào như quyền lực, khí giới, quân đội,
đều không còn dùng được. Trong hoàn cảnh đó, ai cũng sẽ
sợ hãi. Cái lợi của sự có ý thức về cái chết là nó
giúp cho bạn sống một cuộc đời có ý nghĩa. Bạn sẽ thấy
chuyện hòa bình và hạnh phúc quan trọng hơn những thú vui
ngắn hạn. Tưởng nghĩ tới cái chết cũng như ta dùng một
cái búa để phá tan những ham muốn và tình cảm bất thiện.
Khi
chúng ta nhớ tới danh hiệu và những công trình của các bậc
thầy từ Ðức Thích Ca Mâu Ni tới những vị thầy mới qua
đời gần đây, ta có thể cả thấy như họ vẫn còn hiện
diện trong ta. Nhưng coi lại thì các Ngài đã lên Niết bàn
cả rồi. Chỉ còn lại ít xá lợi, một ít tro và xương.
Ðối với đức Thế Tôn cũng vậy, ta chỉ còn thấy được
chút xương và xá lợi tại những nơi ta tới hành hương Khi
nhìn thấy những di vật này, ta đều muốn khóc.
Không
còn một ai trong số các thánh nhân Ấn Ðộ sống tới ngày
nay. Ta chỉ có thể đọc về cuộc đời các ngài trong sử
sách. Chỉ còn lại những ghi chép, những đoạn ngắn của
ký ức. Các đại đế, các vị vua lớn đã thị uy trên thần
dân của họ, khi đối diện với cái chết cũng đều mất
hết sức mạnh. Vua nào cũng phải chịu thua. Nhìn vào lịch
sử, ta thấy rằng chết là chuyện đương nhiên và phổ quát.
Vô thường thực sự có mặt. Nhận thức này giúp cho ta tu
tập khá hơn. Tất cả các đại lãnh tụ của thế giới,
dù họ được yêu kính hay bị thù ghét, đều phải chết
cả. Không ai có thể đánh lừa được thần chết. Hãy so
sánh với tình trạng của bạn, bạn có bằng hữu, họ hàng
và gia đình. Có người đã chết và bạn đã phải chấp nhận
sự đau buồn ấy. Sớm muộn gì những người khác cũng sẽ
phải đối diện với cùng vấn đề.
Một
trăm năm sau, sẽ có người nói rằng Ðạt Lai Lạt Ma đã
giảng dạy tại đây. Nhưng tất cả chúng ta hôm nay, sẽ không
còn ai hiện diện nữa. Tòa nhà này có thể còn tồn tại
hay đã sụp đổ. Thần chết cũng không kính trọng người
nhiều tuổi. Nó giống như một cuộc xổ số tình cờ. Bình
thường thì người già đi trước người trẻ. Nhưng nhiều
khi con cháu lại chết trước, để cho cha mẹ, ông bà phải
làm đám ma chôn chúng. Nếu chúng ta có quyền, chắc ta sẽ
làm luật cấm ông trời không được để người trẻ chết
đi. Họ chưa có đủ thì giờ vui hưởng cuộc đời. Nhưng
luật tạo hóa không định ai sẽ chết trước, ai sẽ đi sau.
Không có quân đội nào bắt được thần chết. Người giàu
có nhất cũng không mua nổi ông ta, người khôn ngoan nhất
không thể đánh lừa ông.
5.-
ÐỪNG ÐỂ TỚI NGÀY MAI
Chúng
ta không ai không yêu quí con người mình. Chúng ta làm mọi
cách để săn sóc cho chúng ta. Ðể khỏe mạnh và sống lâu,
chúng ta ăn đồ bổ dưỡng, ta tập thể dục. Khi hơi đau
yếu, chúng ta tới ngay bác sĩ và uống thuốc theo toa họ cho.
Chúng ta cũng làm những nghi lễ tôn giáo để cầu xin thoát
được những rắc rối, khó khăn. Tuy vậy, cái chết vẫn
đến với chúng ta một ngày nào đó. Khi cái chết tới, không
ai có thể giúp được ta. Bạn có thể gối đầu trên chân
Bụt, và đức Dược Sư có thể tới chữa lành bệnh cho bạn
nhưng khi cái chết tới thì họ cũng đành bó tay Khi tuổi
thọ đã hết, bạn phải đi thôi, cái chết chắc chắn sẽ
tới đó là điều dễ hiểu. Cuộc đời chúng ta sẽ chấm
dứt, không phân biệt chúng ta là ai đang sống nơi nào. Mỗi
24 giờ, ta lại mất đi một ngày. Mỗi 30 ngày, ta mất một
tháng và mỗi 12 tháng, một năm lại qua đi. Cứ như vậy,
cuộc đời ta rồi sẽ chấm dứt.
Chỉ
khi ta cố gắng tu tập phần tâm linh thì mới sống cuộc đời
hợp với giáo pháp. Chỉ sống thôi không đồng nghĩa với
tu tập. Trong hai mươi năm đầu cuộc đời, ta cho là mình
quá trẻ để tu tập. Hai mươi năm sau, ta nói: "tôi sẽ, rồi
tôi sẽ tu tập", nhưng ta vẫn không làm. Trong hai mươi năm
nữa, ta nói : "Tôi không thể tu được, tôi không có cơ hội".
Ta sẽ lấy lý do là vì đã quá già, mắt không nhìn rõ, tai
nghe không tinh nữa. Cứ như thế, ta uổng phí cuộc đời ta.
Ðiều lạ lùng là dù cơ thể chúng ta già, bịnh, kiệt lực,
những phiền trược trong tâm ta vẫn còn như tươi nguyên.
Chúng không bao giờ già đi. Ham muốn sinh lý có thể hết khi
ta già lão nhưng những xúc cảm phiền não khác thì vẫn mạnh
mẽ như xưa.
Khi
còn là trẻ con chúng ta dùng thì giờ để chơi. Thời thơ
ấu, tôi có nhiều bạn để chơi, nhất là những người lo
quét dọn chỗ tôi trú ngụ. Thời đó, có một người vặn
hỏi tôi về những màu sắc khác nhau, những đề tài sơ học
về luân lý. Tôi không biết trả lời vì còn quá nhỏ. Tôi
rất bực mình và quyết định phải học thật chăm. Khi 15,
16 tuổi, tôi bắt đầu nghĩ tới những tiến trình của con
đường giác ngộ, nhưng sự xâm lăng của Trung quốc đã làm
dở dang chuyện học hành của tôi. Tôi đã có tu tập cho tới
khi tôi 25, 26 tuổi, đồng thời tôi phải thương thảo với
người Hoa. Năm 25 tuổi, tôi trở thành người tỵ nạn phải
sống lưu đày. Trong nữa cuối của thập niên 20 tới 30 tuổi,
tôi học rất chăm chỉ. Hai mươi lăm năm đã qua, nay tôi đã
vào thập niên sáu mươi rồi.
Tôi
rất muốn tu nhưng cuộc đời của tôi bị xoay chuyển như
vậy. Tôi chỉ được an ủi ở chỗ đức Ðạt Lai Lạt Ma
thứ nhì Gendun Gyatso cũng phải bỏ dở công trình của ngài.
Ngài vừa trông coi xây cất ngôi chùa tại Tashilhunpo vừa dạy
học trò. Tiểu sử kể lại cho biết ngài bận rộn ra sao.
Một bữa có người đệ tử nói: "Con mong được về núi
tu luyện cho nghiêm chỉnh". Ngài buồn bả trả lời: "Khi ta
còn ở ẩn tại Kangchen, ta không cần nhiêu thì giờ. Ta nghĩ
nếu ta còn ở đó, thì ta đã tới bờ giác ngộ. Nhưng ta
đã bỏ cơ hội đó để làm lợi ích cho nhiều người càng
tốt, vì vậy mà ta xây tu viện Tashilhunpo này". Ðiều này
là một an ủi cho tôi. Dù tôi không thể nghiêm mật tụng
kinh, cầu nguyện hay nhập nhất, thì tôi cũng cố mang lợi
ích tới cho nhiều người khác. Dĩ nhiên tôi có tu học nhưng
tôi không để hết năng lực vào đó được vì còn bận nhiều
công việc khác. Ðiều tôi muốn nói là: nếu bạn tu học
thoải mái, vẫn vui hưởng những thứ khác, thì khó mà đạt
đạo.
Gampopa
ở với đại sư Milarepa, học hỏi và thiền định trong một
thời gian dài. Tới lúc ông sắp đi Milarepa nói: "Ta còn có
một điều nữa để chỉ cho con, nhưng có lẽ bây giờ chưa
phải lúc". Gampopa trả lời: "Xin thầy hãy dạy con, tất cả
những gì thầy có, hãy truyền cho con". Nhưng Milarepa từ chối
và Gampopa ra đi. Rồi Milarepa gọi với theo: "Hãy khoan, vì con
như con của ta, vậy thời ta cho con bài học chót". Nói xong,
ngài vén áo, cho Gampopa thấy cái mông chai cứng của ngài,
chứng tỏ ngài đã ngồi tu thiền cực kỳ nghiêm mật. Ngài
thêm: "Nếu con thật sự kiên trì, con sẽ đạt tới quả vị
Bụt trong đời này. Ðược hay không tùy theo công phu tu học
của con thôi".
6.-
CÁI CHẾT TỚI BẤT NGỜ
Khi
phát triển ý thức về cái chết, bạn cũng nên biết là thần
chết tới lúc nào ta không thể đoán biết được. Ðiều
này được diễn tả trong câu tục ngữ sau đây: "Ngày mai
hay kiếp sau, bạn không thể biết cái nào tới trước". Chúng
ta ai cũng biết một ngày nào cái chết sẽ tới. Vấn đề
là chúng ta luôn luôn nghĩ nó sẽ xảy ra trong tương lai mà
thôi. Lúc nào ta cũng bận rộn chuyện đời. Vậy nên ta rất
cần quán tưởng tới chuyện cái chết sẽ tới bất ngờ.
Kinh điển viết rằng cuộc đời ta không biết chắc dài bao
lâu. Cái chết không theo quy tắc hay luật lệ nào hết. Ai
cũng có thể chết bất kỳ lúc nào, dù họ già hay trẻ, giàu
hay nghèo, khỏe hay bệnh. Ta không thể biết gì về chuyện
này. Người khỏe mạnh có khi lại chết bất ngờ trong khi
kẻ nằm liệt giường lại còn sống khá lâu.
So
sánh những lý do gây ra cái chết với những điều kiện giữ
lại sự sống, ta sẽ hiểu vì sao ta không thể biết trước
cái chết. Ta thường coi cơ thể mình là mạnh mẽ, sẽ còn
tồn tại lâu. Nhưng thực tế làm ta thất vọng. So với đá
và thép, thân thể con người thật yếu ớt, mong manh. Chúng
ta ăn uống để giữ cho cơ thể khỏe mạnh, để sống còn,
nhưng nhiều khi thực phẩm làm cho chúng ta bệnh và dẫn ta
tới cái chết. Không có gì bảo đảm cho ta sống hoài được.
Những công trình của khoa học và kỹ thuật tân tiến diễn
tả rất rõ ràng ý muốn của loài người là được sống
đầy đủ và phong phú hơn. Nhưng chúng ta nắm lấy những
tiện nghi mới, coi chúng như là những dụng cụ để duy trì
đời sống. Xe hơi, tàu thủy, xe lửa, máy bay là để làm
cho đời sống ta dễ chịu và tiện nghi hơn. Nhưng những thứ
này nhiều khi lại gây phiền trược cho tâm thần ta. Cái chết
vì tai nạn giao thông có tỷ số cao ở khắp mọi nơi. Chuyện
này có nghĩa gì với chuyện chúng ta mong di chuyển nhanh và
an toàn? Khi bị tai nạn, người ta chết tức khắc, không hề
được báo trước. Dù ta cố sức tạo ra an toàn, mạng sống
ta vẫn bị đe dọa. Ta không thể biết lúc nào cái chết sẽ
tới khi đi du lịch.
Chết
hay cuộc đời chấm dứt là một điều kinh sợ. Tệ hơn nữa,
tất cả những gì chúng ta có trong cuộc đời này - của cải,
quyền hành, danh vọng, bạn bè và gia đình - không có gì giúp
được ta. Bạn có thể là một vị tướng lãnh quyền uy có
lực lượng quân đội vĩ đại sau lưng, nhưng khi chết thì
họ cũng không bảo vệ được bạn. Bạn có thể giàu sang,
mua được bảo hiểm y tế loại tốt nhất, nhưng chung cuộc,
bạn vẫn không thể mướn chuyên viên thượng thặng nào để
ngăn chận được cái chết. Khi bạn phải rời bỏ thế gian
này, bạn phải bỏ hết của cải lại, bạn không thể mang
theo xu nào hết. Người bạn thân nhất cũng không thể đi
theo bạn. Bạn sẽ phải sang thế giới khác một mình. Chỉ
có những kinh nghiệm tu tập giúp được bạn mà thôi.
Mao
và Stalin là những lãnh tụ có rất nhiều quyền lực. An ninh
vây quanh họ rất chắc chắn, người thường không thể gặp
được họ. Tôi còn nhớ rõ khi còn ở Bắc Kinh, lần nào
tôi cũng gặp Mao trong cùng một căn phòng đó. Nhân viên an
ninh đứng ngay cửa, ngó vào chúng tôi không rời mắt. Nhưng
khi cái chết tới, thì sự an ninh đó không có giá trị chi
hết. Tương tự như vậy, tôi tin là có nhiều người muốn
hy sinh mạng mình để đổi lấy an toàn cho Ðạt Lai Lạt Ma,
nhưng khi cái chết tới với tôi, thì tôi phải lo lấy. Là
Ðạt Lai Lạt Ma cũng không hơn gì. Khi nói tôi là tu sĩ có
nhiều tín đồ thì cũng không giúp thêm chi hết.
Bây
giờ ta coi ông triệu phú, khi chết của cải chỉ làm ông
ta đau đớn khổ sở. Trong những giờ phút cuối, người giàu
có thường phải lo lắng nhiều hơn. Mọi sự vuột ra khỏi
tầm tay kiểm soát của họ. Thêm vào nỗi đau đớn thể chất,
tâm hồn họ bối rối hơn bao giờ hết. Nghĩ cách phân chia
tài sản, sẽ cho ai những cái gì - lại làm cho họ thêm lo
âu. Ðây không phải là chuyện triết lý mà là chuyện thường
ngày. Ðiều căn bản là ta phải quán tưởng về những chuyện
này để hiểu rằng khi chết thì của cải là thứ vô giá
trị.
Khi
bạn còn sống, bạn bè và bà con có vai trò rất quan trọng
đối với bạn. Bạn coi trọng họ và có cảm tình nồng hậu
đối với họ. Có người trở thành thân yêu tới nỗi bạn
tưởng như mình không thể sống thiếu họ. Nhưng khi bạn
chết, họ cũng chẳng giúp được gì! Một vài người sẵn
sàng làm bất cứ chuyện gì cho bạn, nhưng trong lúc đó, họ
vô phương. Họ chỉ có thể cầu nguyện cho kiếp sau của
bạn. Quả vậy, thay vì giúp ích, thì bạn bè, thân quyến
thường gây ra nhiều khổ đau cho người sắp chết. Khi phải
nằm liệt, kiệt sức trên giường mà còn lo cho tương lai
của gia đình, quả là chuyện khổ tâm cho bạn. Bạn lo không
biết chuyện gì sẽ xảy ra sau khi bạn chết đi.
7.-
NGHIỆP THIỆN LÀ BẠN DUY NHẤT
Cái
thân thật quý giá đối với bạn. Nó đã từng là người
đồng hành đáng tin nhất từ khi bạn biết nghĩ. Bạn đã
làm đủ cách để chăm sóc nó một cách tối hảo. Bạn nuôi
cho nó không bị đói, bạn cho nó uống khi khát, bạn nghĩ
khi nó mệt. Bạn đã sửa soạn làm mọi chuyện, bất kỳ
chuyện gì để bảo vệ nó và lo cho nó được dễ chịu.
Nói đúng ra thì cái thân nó cũng phục vụ bạn, nó luôn luôn
hiện diện để giúp bạn đạt những mong cầu. Coi trái tim
đã thấy nó mầu nhiệm tới đâu? Nó đập liên hồi không
bao giờ nghĩ bất kể là bạn làm gì, khi thức hay khi ngủ.
Nhưng khi cái chết tới, cơ thể bạn chịu thua. Tâm và thân
tách rời ra, cái thân quý giá của bạn trở thành một cái
thây ghê rợn. Vậy thời đối diện với cái chết, của cải,
bạn bè, thân quyến và cả cái thân bạn không giúp gì được
bạn. Chỉ có những hành nghiệp thiện mà bạn đã gieo trồng
trong dòng tâm thức nó giúp bạn đối diện với thế giới
bí ẩn ấy mà thôi. Ðó là lý do khiến cho sự tu tập có
thể giúp bạn sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Nói
chung, người ta không thích nói tới cái chết. Nhưng nó đâu
có biến mất khi chúng ta nhắm mắt lại hay xua đuổi nó ra
khỏi tâm trí ta? Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, một ngày kia
ta sẽ phải trực diện với nó. Vậy nên muốn chuẩn bị,
ta nên tập quán tưởng về cái chết. Nghĩa là ta tưởng tượng
ra tiến trình của cái chết. Ta chỉ có thể nhờ thiền quán
làm cho tiến trình quan trọng này được tốt đẹp và cá
biệt mà thôi. Ðể có kết quả, bạn nên thiền quán về
tiến trình chết sau khi đã quán rằng cái chết chắc chắn
sẽ xảy ra. Chuyện thực tập sẽ cho bạn sức mạnh của
tâm linh khi cái chết xảy ra.
Như
chúng ta đã bàn luận, cái chết có thể xảy ra bất kỳ lúc
nào. Không có một dấu hiệu đặc biệt nào để biết con
người đó sẽ chết ra sao. Cái chết tới khi dòng sinh mệnh
của họ đã hết. Hoặc nó có thể xảy ra khi có một tai
nạn bất ngờ. Có thể bắt đầu là bạn bị đau ốm. Dĩ
nhiên bạn tới bác sĩ và ông ta sẽ kê toa thuốc. Nhưng lần
này hầu như mọi chuyện khác đi; thuốc hầu như không công
hiệu rồi bạn có lẽ sẽ làm lễ và cầu nguyện. Ðiều
này thường thay đổi tình trạng sức khỏe của bạn, nhưng
lần này bạn lại bị đau nặng hơn. Tệ hơn nữa là bác
sĩ kỳ này không định rõ được bệnh của bạn, vì nó lên
xuống bất thường. Vấn đề kéo dài, bạnphải nằm bệnh
viện lâu hơn và mệt hơn. Hình như hy vọng lành bệnh ngày
càng mờ nhạt. Dù đệm êm cũng làm cho bạn khó chịu, và
sau nhiều cơn đau, thân bạn như bị tê cứng.
8.-
TIẾN TRÌNH CHẾT
Tâm
thức của con người sắp chết ra sao? Sau khi bị đau ốm lâu
ngày, tâm thức bạn sẽ trở nên lỏng lẻo. Có thể trước
đây bạn là người rất thông minh và năng động, nhưng nay
tâm bạn trì trệ trí nhớ cũng không còn. Có những lúc bạn
quên cả tên của các thân nhân kề cận. Khi cơn đau ghê gớm
nổi lên bạn không còn cả sức để mà cầu nguyện nữa.
Trong tình trạng bi quan đó, bạn bắt đầu mất hết hy vọng,
khiến cho ý muốn sống bị lay chuyển. Bạn cũng bắt đầu
tự hỏi không biết mình có thể lành bệnh được chăng,
tại sao mình lại bị đau khổ nhiều vậy? Gia đình và bằng
hữu thương cảm khi thấy bạn không chết và cũng không khỏi
bệnh. Nhưng càng ngày người ta càng thờ ơ không chú ý tới
bạn nhiều nữa.
Thân
bạn từ từ mất nhiệt lượng và bạn cứng ra như một khúc
gỗ. Các vị đại sư đã từng nói: bữa ăn chót của bạn
chỉ là vài viên hay vài muỗng thuốc bạn phải nuốt một
cách khó khăn. Những lời nói chót mà bạn nghe được có
lẽ là bài kinh hay lời than khóc. Không có những lời lẽ
dễ thương. Nếu bạn giàu có, có thể tâm bạn còn bận bịu
về nhà cửa, về những số tiền mà người ta còn nợ bạn,
hay về cách phân chia của cải cho người thân. Tâm bạn đầy
rẫy những lo âu đau khổ không diễn bày được. Bạn rán
thều thào nói vài câu, nhưng khó ai nghe nỗi. Lúc đó khả
năng phát âm của bạn đã hỏng, chỉ có cặp môi mấp máy.
Cảnh tượng thật là thê thảm tội nghiệp.
Trong
tình trạng đáng thương đó, các thành tố hay tứ đại (đất,
nước, gió, lửa) của thân thể bạn bắt đầu tan rã. Bạn
có thể thấy nhiều ảo giác khác nhau, bạn thấy như bị
té từ trên cao và bị chôn vùi dưới đất hoặc bạn cảm
thấy như bị đốt cháy. Khi thủy đại tan rã, mắt và mũi
bạn như bị ép chặt lại, lưỡi khô khốc. Khi thổ đại
tàn hoại, thân thể bạn như bị ép mỏng xuống. Hỏa đại
ra đi khiến thân bạn lạnh dần. Khí đại tan rã làm cho bạn
không còn cử động được và thở rất khó khăn. Bạn bắt
đầu thở gấp và ngắn hơi, cho tới khi thở ra dài một hơi
chót như dây đàn vĩ cầm bị đứt. Tim ngừng đập và chỉ
trong vài phút bộ óc cũng ngưng hoạt động. Y khoa coi như
bạn đã chết.
Theo
y khoa hiện đại, sau khi phổi ngừng thở và tim ngừng đập
chỉ vài phút sau là bộ óc cũng ngưng. Nhưng theo Phật giáo,
còn có bốn giai đoạn tiếp theo nữa. Không có dấu hiệu
gì ở bên ngoài mà chỉ là những cảm thọ và hiện tượng
nội tại. Trong mỗi giai đoạn, bạn nhìn thấy một thứ ánh
sáng khác nhau. Ðầu tiên là ánh sáng trắng, rồi đỏ, rồi
đen và sau cùng là cảm giác thênh thang của không gian vô tận,
một thứ ánh sáng trong suốt. Dù tầng thô của tâm thức
đã ngưng hiện hữu, tầng vi tế của nó chưa thoát ra khỏi
cơ thể ta. Khả năng trụ vào vùng ánh sáng trong suốt tùy
thuộc khả năng định tâm của các thiền giả tu tập đã
lâu, nhưng cũng có khi do tình cờ, người ta vào được cảnh
giới này. Thiền sư Ling Rinpoche, thầy tôi, là một thể nghiệm
lớn của một cao tăng có định lực hùng mạnh, an trú trong
ánh sáng trong suốt thật lâu. Trong mười ba ngày sau khi viên
tịch ngài ở trong trạng thái đó, cơ thể vẫn tươi đẹp.
9.-
HÀNH LÝ MANG THEO KHI CHẾT
Khi
sống bạn phải cực nhọc kiếm ăn và tiền tài, nhưng chết
đi, bạn phải lìa bỏ hết thảy. Ai biết rõ được những
người thừa kế sẽ tiêu dùng tiền của mình ra sao? Trong
mấy ngày đầu, có thể con cháu còn buồn vì tang chế, nhưng
sau vài ngày, chúng có thể đã cãi nhau tranh dành phần hơn
thua. Ðời sống bạn sẽ qua đi như vậy. Nếu bạn đi thăm
nghĩa trang hay lò hỏa táng, bạn nhìn vào những người đã
chết, cơ thể bị tàn hại, sẽ thấy mình cũng chẳng khác
gì. Ðây là cách quán về vô thường. Nhưng khi chết đi, bạn
sẽ không biến mất hoàn toàn như đám cỏ khô bị cháy mà
bạn sẽ tiếp tục đi tới. Kiếp sau của bạn sẽ khá hay
tệ hơn, hoàn toàn tùy thuộc vào sự tu tập mà bạn đã làm.
Bạn có tin là mình sẽ được sanh ra trong cảnh giới khá
hơn không?
Nếu
không quán tưởng về cái chết sắp xảy ra, ta sẽ không nhớ
tu tập. Ðó là người hướng dẫn cho ta đi vào một cuộc
du kịch, tới một nơi ta không hề biết trước. Trong đời
sống cũng vậy, khi tới một nơi lạ lẫm, ta thường phải
hỏi người đã đi nơi đó rồi. Ta mang theo bản đồ, dự
tính sẽ ngừng ở đâu, nghỉ nơi nào và mang theo những thứ
gì. Nhưng khi ta di sang kiếp sau, là nơi hoàn toàn xa lạ, thì
những kinh nghiệm bình thường trong đời này không giúp ta
được bao nhiêu. Hướng dẫn viên duy nhất là sự thực tập
của ta. Ðiều này không có nghĩa là ta mang theo nhiều kinh
điển, nhưng tâm thức ta phải được sửa soạn và chuyển
hóa.
Những
điều tu tập nào sẽ giúp ta đi sang một thế giới mới?
Ta có thể tin chắc đó là những nghiệp thiện ta đã làm.
Phương cách hay nhất là sống theo Thập thiện (10 điều tốt),
tránh mười nghiệp ác. Nếu chúng để lại những dấu ấn
thiện trong tâm ta, nhất là nếu khi chết ta giữ được tâm
thức cho tốt lành, thì chắc chắn ta sẽ được tái sanh trong
cảnh giới khá hơn. Kiếp sau sẽ tùy theo những hành nghiệp
ta đã làm. Nghiệp tạo ra khi ta chết (Cận tử nghiệp) sẽ
có ảnh hưởng trước tiên.
Nhớ
rằng chánh niệm luôn luôn giúp cho tâm ta được thanh tịnh,
an lành, ngay cả lúc lâm chung. Thực tập để có tâm tỉnh
thức sẽ giúp ta giữ được chánh niệm khi chết, và được
tái sanh vào kiếp tốt hơn. Theo quan điểm Phật giáo, khi ta
sống đời thường ngày với chánh niệm, ta sẽ có thói quen
tốt, và chính tâm tỉnh thức này sẽ giúp ta đối diện với
cái chết. Khi lìa đời, ta sẽ có tâm thiện hay không, tùy
theo ta có thực tập hay không khi còn sống. Ðiều quan trọng
là ta nên sống hằng ngày sao cho cuộc đời có ý nghĩa, tâm
tư luôn luôn lạc quan, nồng hậu và hạnh phúc.
