PHẦN
I
SÁM
HỐI - PHÁT NGUYỆN
221. Sám
hối
nguyện văn (Sám hối nguyện 13)
222.
Sám nguyện (Sám phát nguyện 24)
223.
Tùy hỷ hồi hướng văn (Sám phát nguyện 25)
224.
Văn phát nguyện tu Thập thiện (Sám p.n. 26)
225.
Văn phát nguyện sám hối (Sám hối nguyện 14)
226.
Sám hướng về kính lạy (Sám phát nguyện 27)
227.
Sám Ngã niệm V
228.
Sám Qui mạng VII
229.
Sám Qui mạng VIII
230.
Sám Khể thủ nghĩa VI
231.
Sám Khể thủ nghĩa VII
232.
Sám tụng hạnh phúc (Sám phát nguyện 28)
233.
Văn sám hối khuyến thiện (Sám hối nguyện 15)
221.
SÁM HỐI NGUYỆN VĂN
(Sám
hối nguyện 13)
Tất
cả chúng con,
Từ
kiếp vô thủy,
Cho
đến ngày nay,
Đều
bị vô minh,
Che
lấp chân tính.
Sáu
căn ba nghiệp,
Mê
mờ không biết,
Vì
thế mới gây,
Nên
bao ác nghiệp.
Không
bến không bờ,
Nếu
chẳng ăn năn,
Sao
giải thoát được ?
Mười
phương chư Phật,
Thường
ở thế gian,
Tiếng
pháp không dứt.
Diệu
lương tràn đầy,
Thường
buông ánh sáng,
Soi
chỗ tối tăm,
Diệu
lý còn mãi,
Như
áng mây lớn,
Che
khắp hết thảy,
Như
vị đề hồ,
Rưới
cho bốn loài,
Như
nước cam lộ,
Thấm
nhuần sáu ngả.
Vậy
mà chúng con,
Không
thấy không nghe,
Không
hay không biết,
Bởi
tại sáu căn che lấp,
Ba
nghiệp ngăn ngừa,
Vì
thế cho nên,
Trôi
giạt mãi mãi.
Trong
bể sống chết,
Trăm
nghìn muôn kiếp,
Không
có hẹn nào,
Thoát
ly ra khỏi !
Trong
kinh nói rằng :
Đức
Phật Tỳ Lô,
Ở
khắp mọi nơi,
Mà
chỗ Phật ở,
Thường
được gọi là,
Cõi
Thường Tịch Quang.
Vì
thế nên biết,
Hết
thảy mọi pháp,
Đều
là Phật pháp.
Thế
mà chúng con,
Không
hề tỏ ngộ,
Rồi
cứ trôi lăn,
Theo
dòng mờ mịt.
Bởi
thế cho nên,
Trong
đạo Bồ đề,
Lại
thấy nhơ nhớp,
Trong
đạo giải thoát,
Khởi
tâm ràng buộc.
Ngày
nay giác ngộ,
Chúng
con chí thành,
Đối
trước chư Phật,
Và
đại Bồ Tát,
Ai
cầu khẩn đảo,
Giải
bày sám hối,
Tất
cả trọng tội,
Chúng
con đã phạm.
Từ
kiếp vô thủy,
Cho
đến ngày nay,
Hoặc
tự mình làm,
Hoặc
dạy người làm,
Hoặc
nghe hoặc thấy,
Người
khác gây tội,
Sanh
lòng vui mừng.
Nếu
nhớ hay quên,
Hoặc
rõ hay ngờ,
Hết
thảy tội chướng,
Đều
xin sám hối.
Nguyện
rằng từ đây,
Tất
cả chúng con,
Tiêu
trừ ác nghiệp,
Tinh
tiến tu hành,
Trang
nghiêm Tịnh độ.
Lại
nguyện hết thảy,
Chúng
sanh sáu ngả,
Đều
được sinh sang,
Cõi
nước Cực lạc,
Đức
Phật Di Đà.
Thường
đến tiếp dẫn,
Hiện
ở đời này,
Bồ
đề tăng trưởng.
Tới
phút lâm chung,
Lòng
được chánh niệm,
Gặp
Phật Di Đà,
Cùng
các Thánh chúng,
Tay
cầm đài sen,
Thân
đến tiếp dẫn.
Chỉ
trong giây lát,
Sinh
về cõi Phật.
Tu
hạnh Bồ Tát,
Thành
tựu Bồ đề.
Rộng
độ chúng sanh,
Cùng
thành chánh giác.
——————————
—
Trích “Mục Liên Sám Pháp” của Phúc Tuệ dịch , Thành Hội
Phật
giáo
Tp. Hồ Chí Minh ấn hành , 1995
222.
SÁM NGUYỆN
(Sám
phát nguyện 24)
Trang
nghiêm đài sen ngự toạ,
Đại
hùng Từ phụ Thích Ca.
Đệ
tử lắng lòng thanh tịnh,
Bàn
tay chắp thành Liên hoa.
Cung
kính hướng về Điều Ngự,
Dâng
lời cầu nguyện thiết tha.
—
Đệ tử phước duyên thiếu kém,
Sống
trong thất niệm lâu dài,
Không
được sớm gặp chánh pháp,
Bao
nhiêu phiền lụy đã gây.
Bao
nhiêu lỡ lầm vụng dại,
Vô
minh che lấp tháng ngày.
Vườn
tâm gieo hạt giống xấu,
Tham
sân tự ái dẫy đầy.
Những
nghiệp sát, đạo, dâm, vọng,
Gây
nên từ trước tới nay.
Những
điều đã làm đã nói,
Thường
gây đổ vỡ hằng ngày.
Bao
nhiêu não phiền nghiệp chướng,
Nguyện
xin sám hối từ đây.
—
Đệ tử thấy mình nông nổi,
Con
đường chánh niệm lãng xao.
Chất
chứa vô minh phiền não,
Tạo
nên bao nỗi hận sầu.
Có
lúc tâm tư buồn chán,
Mang
đầy dằn vặt lo âu.
Vì
không hiểu được kẻ khác,
Cho
nên hờn giận oán cừu.
Lý
luận xong rồi trách móc,
Mỗi
ngày mỗi chuốc khổ đau.
Chia
cách hố kia càng rộng,
Có
ngày không nói với nhau.
Cũng
không muốn nhìn thấy mặt,
Gây
nên nội kết dài lâu.
Nay
con hướng về Tam Bảo,
Ăn
năn khẩn thiết cúi đầu.
—
Đệ tử biết trong tâm thức,
Bao
nhiêu hạt tốt lấp vùi.
Hạt
giống thương yêu hiểu biết,
Và
bao hạt giống an vui.
Nhưng
vì chưa biết tưới tẩm,
Hạt
lành không mọc tốt tươi.
Cứ
để khổ đau tràn lấp,
Làm
cho đen tối cuộc đời.
Quen
lối bỏ hình bắt bóng,
Đuổi
theo hạnh phúc xa vời.
Tâm
cứ bận về quá khứ,
Hoặc
lo rong ruổi tương lai.
Quanh
quẩn trong vòng buồn giận,
Xem
thường bảo vật trong tay.
Dày
đạp lên trên hạnh phúc,
Tháng
năm sầu khổ miệt mài.
Giờ
đây trầm xông bảo điện,
Con
nguyền sám hối đổi thay.
—
Đệ tử tâm thành quy ngưỡng,
Hướng
về chư Phật mười phương.
Cùng
với các vị Bồ Tát,
Thanh
Văn, Duyên Giác, Thánh Hiền.
Chí
thành cầu xin sám hối,
Bao
nhiêu lầm lỡ triền miên.
Xin
lấy cam lồ tịnh thủy,
Tưới
lên dập tắt não phiền.
Xin
lấy con thuyền chánh pháp,
Đưa
con vượt nẻo oan khiên.
Xin
nguyện sống đời tỉnh thức,
Học
theo đạo lý chân truyền.
Thực
tập nụ cười hơi thở,
Sống
đời chánh niệm tinh chuyên.
—
Đệ tử xin nguyền trở lại,
Sống
trong hiện tại nhiệm mầu.
Vườn
tâm ươm hạt giống tốt,
Vun
trồng hiểu biết thương yêu.
Xin
nguyện học phép quán chiếu,
Tập
nhìn tập hiểu thật sâu.
Thấy
được tự tánh các pháp,
Thoát
ngoài sanh tử trần lao.
Nguyện
học nói lời ái ngữ,
Thương
yêu, chăm sóc sớm chiều.
Đem
nguồn vui tới mọi nẻo,
Giúp
người vơi nỗi sầu đau.
Đền
đáp công ơn cha mẹ,
Ơn
thầy nghĩa bạn dày sâu.
Tín
thành tâm hương một nén,
Đài
sen con nguyện hồi đầu.
Nguyện
đức từ bi che chở,
Trên
con đường đạo nhiệm mầu.
Nguyện
xin chuyên cần tu tập,
Vuông
tròn đạo quả về sau.
——————————
—
Trích trong “Nghi thức Sám hối” của Đạo tràng Mai Thôn
ấn hành , Pháp quốc , 1997
—
Có sửa vài từ cho thích hợp phổ biến đại chúng.
223.
TÙY HỶ HỒI HƯỚNG VĂN
(Sám
phát nguyện 25)
Các
đức Thế Tôn,
Thường
trú trên đời,
Xin
thương xót con :
Vì
ngay trong kiếp này,
Và
những kiếp xa xưa.
Từ
đời vô thủy,
Con
đã từng lầm lẫn,
Đã
gây khổ đau,
Cho
chính bản thân,
Và
cho kẻ khác.
Tự
mình gây ra lầm lỗi,
Hoặc
xúi người khác,
Làm
nên lầm lỗi,
Hoặc
tán đồng theo.
Giết
hại, trộm cắp,
Dối
trá, tà dâm,
Với
những tà nghiệp khác.
Trong
mười nghiệp bất thiện,
Hoặc
có che giấu,
Hoặc
không che giấu,
Những
tội lỗi ấy,
Đưa
về địa ngục,
Ngạ
quỷ, súc sinh.
Làm
cho kiếp sau,
Sinh
nơi biên địa,
Sáu
căn khiếm khuyết,
Không
có điều kiện,
Lớn
lên thành người.
Những
tội chướng ấy,
Hôm
nay con nguyền nhất tâm,
Cầu
xin sám hối.
Xin
chư Phật Thế Tôn,
Chứng
biết cho con,
Thương
tưởng đến con,
Con
phủ phục trước mặt các ngài,
Phát
lời nguyện rằng :
Nếu
trong vô lượng kiếp xa xưa,
Cũng
như trong đời này,
Nếu
con đã từng bố thí,
Dù
chỉ một nắm cơm,
Hoặc
một manh áo.
Nếu
con đã từng nói lời ái ngữ,
Dù
chỉ một vài câu.
Nếu con đã từng,
Biết nhìn với con mắt từ bi,
Dù chỉ trong chốc lát.
Nếu con đã từng,
Có cử chỉ an ủi vỗ về,
Dù chỉ một vài lần.
Nếu con đã từng,
Lắng nghe diệu pháp,
Dù chỉ một buổi.
Nếu con đã từng,
Cúng dường Trai Tăng,
Dù chỉ một lần.
Nếu con đã từng,
Cứu mạng chúng sanh,
Dù chỉ là vài con sâu con kiến.
Nếu con đã từng,
Tụng đọc kinh văn,
Dù chỉ một vài câu.
Nếu con đã từng xuất gia,
Dù chỉ trong một kiếp.
Nếu con đã từng,
Nâng đỡ kẻ khác,
Trên đường tu học,
Dù chỉ giúp được vài người.
Nếu con đã từng,
Tu học tịnh giới,
Dù chưa được hoàn toàn thanh tịnh.
Tất cả những công đức ấy,
Đều là những thiện căn,
Con đã gieo trồng.
Hôm nay xin gồm thâu tất cả lại,
Kính dâng lên chư Phật,
Như một tràng hoa ngát hương.
Và xin hồi hướng,
Tất cả những công đức ấy,
Về quả vị Bồ đề.
Con xin mở lòng rộng lớn,
Hướng về vô thượng chánh giác.
Nguyện đạt tới hiểu biết lớn,
Nguyện thành tựu thương yêu sâu,
Nguyện tu tập chuyên cần,
Chuyển hóa khổ đau.
Cho con và cho tất cả mọi loài,
Tất cả mọi động tác,
Của thân miệng ý.
Đều xin hướng về,
Làm hạnh phúc cho mọi người mọi loài.
Đó là ước mong,
Sâu sắc nhất của con.
Ngoài tâm Bồ đề,
Ngoài khát khao hiểu biết lớn,
Ngoài nguyện ước thương yêu sâu.
Con không còn ước mong nào nữa cả.
Chư Phật trong mười phương và ba đời,
Đều đã từng hồi hướng như thế.
Hôm nay con cũng xin,
Hồi hướng như thế.
Bao khuôn lầm lỗi đều xin sám hối,
Bao nhiêu công đức đều xin tùy hỷ,
Biển công đức vô lượng,
Cũng là núi trí tuệ cao vòi vọi.
Chư Phật và Thầy tổ,
Là ánh sáng soi chiếu cho con.
Trong giờ phút trang nghiêm,
Xin đem thân mạng này,
Quay về và đảnh lễ.
————————————
—
Trích trong “Nghi Thức Sám Hối”
của
Đạo tràng Mai Thôn ấn hành , Pháp quốc , 1997
—
Có sửa vài từ và ngắt câu cho phù hợp phổ biến đại
chúng.
224.
VĂN PHÁT NGUYỆN TU THẬP THIỆN
(Sám
pháp nguyện 26)
Hòa
Thượng Thích Trí Tịnh
Đệ
tử khắp vì,
Tứ
ân tam hữu,
Pháp
giới chúng sanh,
Phát
nguyện tu trì,
Thập
thiện nghiệp đạo.
Hồi
hướng Cực lạc,
Cầu
thành Phật đạo.
Đệ
tử chúng con,
Nhờ
lời Phật dạy.
Rõ
biết nghiệp quả,
Họa
phước do mình,
Vui
khổ tự gây,
Nguồn
gốc nơi tâm,
Tánh
vốn như huyễn.
Không
chủ không ngã,
Vọng
chấp điên đảo,
Khởi
lòng tham sân,
Ngu
si mê muội.
Phát
thân ngữ ý,
Sanh
nghiệp hữu lậu.
Thế
nên từ lâu,
Trôi
lăn lục đạo,
Sanh
tử luân hồi.
Ngày
nay phát nguyền,
Tu
trì Thánh hạnh :
Thân
không sát sanh,
Trộm
cướp dâm dật,
Tinh
tấn làm lành,
Phóng
sanh hộ mạng,
Bố
thí cúng dường,
Thiểu
dục tri túc.
Miệng
không dối láo,
Ác
khẩu mắng rủa,
Gièm
pha đâm thọc,
Thêu
dệt phỉnh phờ.
Cố
gắng giữ lời,
Chắc
thật dịu hiền,
Hòa
giải thuận thảo,
Chân
thật đúng nghĩa.
Tâm
ý không hề,
Tham
lam bỏn sẻn,
Giận
hờn ganh ghét,
Mê
si tà kiến.
Siêng
năng quán xét,
Thêm
lòng hỉ xả,
Tùy
hỉ nhẫn nhục,
Chánh
kiến sáng suốt.
Mười
nghiệp đạo lành,
Chỉ
thiện tác thiện,
Rành
rẽ như trên.
Con
nguyền tu tập,
Suốt
đời không dám,
Sai
sót phân ly.
Lại
thêm hằng ngày,
Niệm
Phật tụng kinh,
Trau
giồi định, huệ.
Nguyện
con và khắp,
Pháp
giới chúng sanh,
Tội
diệt phước sanh,
Căn
lành thê m lớn.
Phật
chủng sâu dày,
Bồ
đề kiên cố,
Sớm
sanh Cực lạc.
Mau
tròn hạnh nguyện,
Đầy
đủ ba minh,
Sáu
thông, bốn trí,
Mười
lực, ba thân,
Độ
khắp chúng sanh,
Đồng
sanh Tịnh độ.
Đồng
thành Phật đạo.
Chư
Phật chứng minh,
Xót
thương nhiếp thọ.
Nam
Mô Thập Phương Thường Trụ Tam Bảo.
Nam
Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Nam
Mô A Di Đà Phật.
—————————
—
Bài do HT. Thích Trí Tịnh soạn,
chùa
Vạn Đức, Thủ Đức ấn hành , Sài Gòn , 1970
225.
VĂN PHÁT NGUYỆN SÁM HỐI
(Sám
hối nguyện 14)
Nguyện
cầu sám hối quy y,
Ngưỡng
mong Tam Bảo chứng tri lòngthành.
Con
xin bỏ dữ theo lành,
Từ
bi hỷ xả thật hành cho nên.
Ngày
nay con nguyện ăn năn,
Quy
y Tam Bảo ngăn ngừa lỗi xưa.
Một
lòng khuya sớm tối trưa,
A
Di Đà Phật thường ưa niệm hoài.
Cúi
xin Tam Bảo các Ngài,
Từ
bi tiếp độ những loài thiếu căn.
Quy
y theo Phật Pháp Tăng,
Dứt
vòng sanh tử mau thăng Liên đài.
Nay
con trước Phật tỏ bày,
Phát
lòng thệ nguyện, từ rày quy y.
Xưa
nay phạm lỗi điều chi,
Con
xin sám hối chứng tri Phật đà.
Khỏi
đọa địa ngục cùng là,
Khỏi
đường sanh tử mà qua Phật trường.
Quy
y Pháp bảo cúng dường,
Thọ
trì đọc tụng khỏi đường tà ma.
Quy
y Tăng bảo xuất gia,
Khỏi
đọa súc vật, khỏi qua sáu đường.
Phật
pháp huyền diệu phi thường,
Từ
rày con nguyện được thường nương theo.
Thọ
trì Bồ Tát, Tỳ Kheo,
Chúng
sanh thấy biết tu theo Phật thừa.
Noi
theo Hiền Thánh thuở xưa,
Rõ
nghĩa nhứt thừa trí huệ rộng sâu.
Chúng
sanh khắp hết tu mau,
Nguyện
vì đại chúng không lao nhọc lòng.
Đời
đời vẹn giữ cho đồng,
Thề
không bỏ Phật theo dòng quỷ ma.
Nay
con biết rõ gần xa,
Phật
là vô thượng là cha muôn loài.
Có
tưởng, không tưởng đồng loài,
Sanh
sanh tử tử nối hoài khổ lao.
Không
sanh không tử không sao,
Có
sanh có tử có đau khổ hoài.
Sanh
mà chẳng sanh cao tài,
Tử
mà không tử là Thầy chúng sanh.
Phật
là không tử chẳng sanh,
Hoàn
toàn thấy biết tánh linh rõ ràng.
Xuống
lên ba cõi sáu đàng,
Độ
sanh độ tử vô vàn hàm linh.
Đồng
về Tịnh độ Niết bàn,
Thật
là Cực lạc an nhàn không lo.
Con
xin nhờ Phật độ cho,
Mau
mau thành Phật tự do độ đời.
Đền
ơn trả nợ cho đời,
Thân
con dầu có rã rời như tro.
Lòng
không phiền não rầu lo,
Cầu
cho đời đặng ấm no thanh nhàn.
Chúng
sanh chưa nhập Niết bàn,
Con
không làm Phật rõ ràng chẳng sai.
Chúng
sanh không còn một ai,
Con
mới thành Phật vào ngay Niết bàn.
——————————
—
Trích trong “Bài Sám Hối Phát Nguyện Văn” của Huệ Nhựt
Đại Sư soạn, chùa Linh Bửu, Cầu Hang ấn hành , Sài Gòn
, 1948
—
Có sửa chữa một số từ của văn phong cho khỏi điệp ngữ.
Đồng thời chia làm hai bài vì quá dài.
226.
SÁM HƯỚNG VỀ KÍNH LẠY
(Sám
phát nguyện 27)
Hướng
về kính lạy đức Như Lai,
Hải
đăng chiếu soi biển trần khổ,
Xin
đức Từ bi thương nhiếp thọ,
Chúng
con khẩn thiết nguyện quay về.
-
Đệ tử chúng con,
Bốn
ơn mang nặng,
Chưa
kịp báo đền.
Nhìn
ra ba cõi bốn bên,
Thấy
muôn loài còn chìm trong khổ nạn.
Bỗng
giật mình kinh hãi,
Biết
rằng dù đã quay đầu nhìn lại,
Vẫn
thấy rằng bến giác còn xa.
May
thay trong cõi Ta bà,
Đâu
cũng có cánh tay đức Từ bi cứu độ.
-
Nay chúng con một lòng quay về nương tựa.
Nguyền
xin làm đệ tử đức Như Lai.
Hợp
nhất thân tâm,
Quỳ
dưới Phật đài,
Buông
hết trần tâm,
Một
lòng quy kính.
Xin
tiếp nhận diệu pháp,
Tinh
chuyên tu tập mỗi ngày.
Nuôi
giới định lớn lên,
Quả
Bồ đề một mai thành tựu.
Chúng
con cầu hồng ân đêm ngàyche chở,
Cúi
xin Phật, Pháp và Tăng xót thương.
-
Chúng con biết rõ,
Tự
thân nghiệp chướng còn nặng,
Phước
đức còn mong manh,
Tri
giác vẫn thường hay sai lầm,
Tuệ
căn vẫn còn chưa vững chắc.
Tâm
nhiễm ô còn dễ phát khởi,
Văn
tư tu chưa thật sự vững bền.
Giờ
phút này ngưỡng vọng đài sen,
Năm
vóc cùng gieo xuống,
Mong
lượng Từ mở rộng,
Chúng
con xin trải hết lòng ra.
-
Đệ tử chúng con,
Từ
muôn kiếp xa xưa,
Vì
không nhận diện được bản tâm thanh tịnh.
Nên
đã chạy theo trần cảnh,
Ba
nghiệp nhiễm ô,
Đắm
trong tham ái mê mờ,
Ghét
ghen hờn giận.
Nay
nhờ chuông đại hồng khua vang tỉnh mộng,
Quyết
một lòng làm mới thân tâm.
Bao
nhiêu tội ác lỡ lầm,
Nguyền
xin hoàn toàn gột sạch.
-
Chúng con giờ phút này đây,
Lập
nguyện sâu dày,
Xa
lìa tập khí cũ,
Suốt
đời về nương tựa Pháp, Tăng.
Xin
Phật đưa cánh tay ân cần,
Từ
bi nâng đỡ.
Nguyện
trong khi thiền tập,
Nguyện
những lúc pháp đàm,
Lúc
đứng, khi đi,
Nấu
cơm, rửa bát,
Nằm,
ngồi, làm việc,
Giặt
áo, kinh hành,
Trì
niệm hồng danh.
-
Thắp hương, lạy Phật,
Mỗi
bước chân sẽ đem về an lạc.
Mỗi
nụ cười sẽ tỏa chiếu thảnh thơi.
Sống
chánh niệm trong mỗi phút giây.
Là
chỉ dạy cho người,
Thấy
con đường thoát khổ.
Nguyện
được thấy Tịnh độ,
Dưới
mỗi bước chân mình,
Nguyện
tiếp xúc pháp môn,
Trong
mỗi khi hành xử.
Bước
trên thật địa,
Thở
giữa chân không.
Thắp
lên trí sáng diệu tâm,
Màn
vô minh quét sạch,
Thân
tâm tịnh lạc,
Tư
thái thong dong,
Đến
phút lâm chung,
Lòng
không luyến tiếc.
Thân
không đau nhức,
Ý
không hôn mê,
Chánh
niệm rõ ràng,
Tĩnh
lặng sáu căn,
Buông
bỏ sắc thân,
Như
vào thiền định.
Nếu
cần thọ sinh kiếp khác,
Sẽ
làm lại đệ tử đức Như Lai.
Tiếp
theo sự nghiệp cứu đời,
Đưa
mọi loài về bến Giác.
Thành
tựu ba thân bốn trí,
Sử
dụng năm mắt, sáu thần thông.
Hóa
hiện ngàn vạn ứng thân,
Có
mặt một lần trong ba cõi.
Ra
vào tự tại,
Hóa
độ mọi loài.
Không
bỏ một ai,
Tất
cả đều đưa lên bờ không thoái chuyển.
Thế
giới vô tận,
Chúng
sanh vô tận,
Nghiệp
và phiền não,
Cũng
đều vô tận.
Nguyện
con cũng thế,
Sẽ
là vô tận.
-
Con nay xin lạy Phật phát nguyện,
Tu
trì công đức,
Chia
sẻ với muôn loài hữu tình,
Để
báo được trọn vẹn bốn ơn,
Và
giáo hóa khắp nơi trong ba cõi.
Nguyện
xin cùng tất cả,
Mọi
loài chúng sanh,
Hoàn
thành tuệ giác lớn.
————————————
—
Trích “Nghi thức hộ niệm cầu an” của Đạo tràng Mai Thôn
xuất bản, Pháp quốc 1997.
—
(Người soạn) có sửa vài từ cho phù hợp phổ biến đại
chúng.
227.
SÁM NGÃ NIỆM (V)
Hòa
Thượng Huệ Đăng
Ta
từ kiếp trước không lường,
Thất
chơn bổn tánh nên duyên cõi trần.
Chết
đi sống lại xoay vần,
Thay
hồn đổi xác mấy lần vào ra.
Phước
lành mới đặng thân ta,
Gặp
chơn giáo pháp xuất gia tu hành.
Cạo
đầu mặc áo làm lành,
Cớ
sao phá giới lòng đành dạ ưng?
Giết
loài cầm thú không chừng,
Ham
ăn cá thịt dưỡng thân nhơ này.
Của
người lấy đã liền tay,
Của
trong Tam Bảo ăn rày tham lam.
Làm
theo tà mị không nhàm,
Đắm
dâm thèm rượu mê man chơi bời.
Hủy
Tăng báng Phật khinh người,
Nghịch
cha cãi mẹ, dể lời Thầy răn.
Thấy
người tài đức áp dằn,
Khua
môi đánh lưỡi khoe khoang lẫy lừng.
Ở
chùa tụng niệm bần thần,
Ra
đi hớn hở việc trần thời siêng.
Bề
ngoài hình dạng tướng thiền,
Trong
lòng quỷ quyệt đảo điên khi người.
Ăn
no biếng nhác ngủ chơi,
Cộc
cằn ham hố người đời ghét thay!
Tranh
danh đua lợi tối ngày,
Thây
trôi bể cả ai rày xét đau?
Việc
làm không chút cấp thâu,
Ba
đường lợi hết dễ hầu dung tha!
Ngưỡng
cầu đức Phật Di Đà,
Quan
Âm Thế Chí cùng là Thánh Tăng.
Oai
thần cứu độ chúng nhân,
Khỏi
sa đường dữ mất thân tu hành.
Tội
từ muôn kiếp thiên sanh,
Sáu
căn ba nghiệp loanh quanh buộc vòng.
Nhứt
tâm tội tánh đều không,
Thảy
trong pháp giới đều đồng thanh lương.
———————————
—
Bài do Tổ Huệ Đăng trước tác (khoảng 1930-1950), được
truyền khẩu tụng niệm trong sơn môn. Do Đại đức Thích
Chánh Đức ghi lại cung cấp.
—
Do truyền khẩu, nên thiếu mất một số câu. Biên giả soạn
bổ sung 8 câu cho đủ đối chiếu với nguyên tác chữ Hán.
Xá Lợi, 1997.
228.
SÁM QUI MẠNG (VII)
Cúi
đầu qui mạng mười phương Phật.
Diễn
dương thanh tịnh pháp nhiệm mầu.
Ba
cõi bốn ân nhờ đức ấy,
Mong
đức Từ bi tiếp độ mau.
Đệ
tử chúng con,
Xét
chơn tánh nhiều điều sai trái,
Gây
lỗi lầm chìm nổi sông mê,
Theo
đàng sanh tử trôi đi,
Sắc
thinh tham luyến mê si nhiễm liền.
Đắm
đuối cõi thập triền thập sử,
Tích
chứa nên hữu lậu gieo nhân,
Sáu
căn thúc đẩy sáu trần,
Vô
cùng tội lỗi vô cùng oan khiên.
Biển
khổ não ngửa nghiêng lội mãi,
Đường
chông gai bừa bãi bước đi,
Tạo
nhân trước ngã tham si,
Đã
thành kẻ chẳng ra gì cong queo!
Từng
sa đọa lăn theo biển nghiệp,
Hoặc
thác sanh muôn kiếp oán hờn,
Nguyện
cầu Tam Bảo ban ơn,
Cầu
xin sám hối sạch trơn tội đời.
Lòng
sở nguyện Phật trời cứu vớt,
Ý
hằng mong thiện hữu đỡ nâng,
Biển
sầu phiền não thoát lần,
Bến
vui giác ngộ ân cần theo lên.
Khiến
đời nay tu lên quả phước,
Để
đời sau hưởng được thiện duyên,
Nguyền
xưa trí nọ vững bền,
Cùng
nhau phát nguyện tới miền Tăng sinh.
Gặp
thiện hữu thật tình dắt dẫn,
Được
minh sư cẩn thận bảo ban,
Tâm
thành nhứt niệm cầu xin,
Dâng
lên Tam Bảo lòng xin chí thành.
Sáu
căn nọ quang minh thông lợi,
Ba
nghiệp kia tiến tới thuận hòa,
Thế
duyên chẳng nhiễm lối tà,
Tu
theo chánh pháp thoát qua não phiền.
Điều
giới hạnh giữ gìn chẳng bỏ,
Trần
hoặc kia không có lấn chen,
Oai
nghi vâng giữ trang nghiêm,
Oán
hờn dứt bỏ, tội khiên sạch lần.
Tám
nạn nọ mau mau phủi hết,
Bốn
duyên kia chẳng khuyết duyên nào ,
Trí
tu Bát Nhã càng cao,
Tâm
Bồ Đề chẳng khi nào thoái lui.
Theo
chánh pháp miệt mài sang sửa,
Đạo
Đại thừa biểu lộ thiện chơn,
Hạnh
môn lục độ chuyên cần,
Vượt
dòng kiếp hải lánh thân tam kỳ.
Dựng
pháp tràng chỗ kia nơi nọ,
Phá
lưới mê thoát khỏi đường mê,
Ma
vương hàng phục tức thì,
Thiệu
long Tam Bảo nguyền kia vẹn toàn.
Lại
thừa sự muôn ngàn đức Phật,
Chẳng
khi nào khó nhọc kêu rên,
Pháp
môn học hết chí bền,
Thông
kinh đạt kệ cố lên đến cùng.
Điều
phước huệ những mong rộng mở,
Chốn
trần sa nâng đỡ cộng đồng,
Được
liền sáu thứ thần thông,
Tròn
đầy quả Phật cùng trong kiếp này.
Rồi
sanh trưởng ở nơi cõi nước,
Dù
nhọc nhằn sau trước gần xa,
Quan
Âm hạnh nguyện đại từ,
Phổ
Hiền nguyện hải, bây giờ làm ngay.
Dẫu
nơi khác, chỗ này cũng thế,
Bóng
theo hình không thể xa rời,
Sắc
thân ứng hiện khắp nơi,
Hiển
dương diệu pháp an vui không bì.
Ngay
trong cảnh Nê Lê đau khổ,
Hay
trong loài ngạ quỷ khát khao,
Hào
quang chiếu sáng rọi vào,
Hiện
thân biến hóa trần lao diệt trừ.
Thấy
tướng diện đại từ đại lực,
Nghe
đến tên lập tức quy y,
Phát
tâm xu hướng Bồ đề,
Luân
hồi các ngả tội kia san bằng.
Cảnh
lửa vạc, sông băng hãi sợ,
Kíp
biến ngay thành chỗ hương lâm,
Uống
đồng nuốt sắt giam cầm,
Hóa
thành Tịnh độ rất gần chẳng xa.
Loài
lông lá hay là sừng giốc.
Cảnh
trái oan cười khóc khổ thay.
Dẹp
tan hết thảy chua cay,
Mọi
điều lợi lạc từ đây thấm nhuần.
Mùa
tật dịch thuốc thang chạy chữa,
Bệnh
trầm kha cứu độ mau lành,
Đói
thời thóc lúa xây quanh,
Bát
cơm đạo lý cũng thành no lâu.
Có
ích lợi, bất câu kia, khác,
Quyết
hưng sùng đạo Giác Thế Tôn,
Khiến
cho lụy thế oán hờn,
Coi
như quyến thuộc chẳng hơn kém gì.
Cùng
tứ sanh, xa lìa hoạnh nghiệp,
Bỏ
ái triền, vạn kiếp như không,
Hàm
sanh chúng chúng một lòng,
Quy
y Phật đạo dung thông mọi bề.
Cõi
hư không tứ vi như một,
Đạo
như cùng nguyện được như lời,
Chúng
sanh khắp thảy bốn loài,
Tu
tròn phước quả, cùng vui đạo mầu.
Nguyện
các nơi đồng về Tịnh độ,
Nương
từ bi cứu khổ nhân sanh,
Khắp
cùng pháp giới hữu tình,
Đồng
thành Phật đạo vãng sanh sen vàng.
——————————
—
Trích từ “Kinh nhật tụng” Chùa Đại Giác. Phụ trang 166-170.
—
Chưa rõ dịch giả. Sài Gòn, 1974
229.
SÁM QUI MẠNG (VIII)
Thích
Minh Phát
Kính
lễ mười phương Phật ngôi cao,
Pháp
mầu thanh tịnh đã truyền trao,
Bốn
quả, ba thừa Tăng giải thoát,
Xin
đức Từ bi thương trần lao.
Chúng
con bởi sanh trong cảnh khó,
Mất
tánh chơn chìm đắm sông mê,
Nổi
trôi sanh tử bộn bề,
Sắc
thanh tham nhiễm quên về cội xưa.
Mười
triền mười sử tham ưa,
Nghiệp
nhơn hữu lậu dây dưa buộc ràng.
Sáu
căn cùng với sáu trần,
Mê
man biển khổ trầm luân nhiều đời.
Đường
tà lối hiểm dạo chơi,
Mến
thân chấp ngã nhiều nơi không lường.
Bao
đời nghiệp chướng hằng vương,
Tội
khiên chất chứa nhiều đường trả vay.
Mong
Tam Bảo từ bi thương xót,
Con
một lòng thành thật ăn năn,
Nguyện
cầu các bậc Năng nhân,
Tay
vàng cứu vớt khỏi cơn đắm chìm.
Cùng
thiện hữu đề huề đưa đón,
Ra
khỏi nơi phiền não sâu dày,
Lên
bờ đến chốn Bồ đề,
Đời
nay nền phước đều mong tốt lành.
Sinh
mạng lớn nối dòng Phật Tổ,
Đến
kiếp sau tuệ giác lung linh,
Lớn
tươi cùng khắp chúng sanh,
Ở
trong nước Phật vẹn tình Tăng luân.
Gặp
các bậc minh sư thiện hữu,
Lại
mở lòng chánh tín xuất gia
Đồng
chơn đến cửa Tăng già,
Lục
căn xán lạn ra nhà trần lao.
Ba
nghiệp thảy thuần hòa vắng lặng,
Không
nhiễm đời chẳng bận thế duyên,
Thường
tu phạm hạnh tinh chuyên,
Giữ
gìn giới luật luyện rèn thân tâm.
Bụi
trần không để cho xâm phạm,
Giữ
oai nghi chẳng dám dễ duôi,
Lòng
không hại đến côn trùng,
Chúng
sanh các loại vô cùng xót thương.
Hằng
thư thả không vương tám nạn,
Và
bốn duyên là bạn đồng hành,
Hiện
tiền Bát nhã quang minh,
Bồ
đề không thoái giữ gìn tiến tu.
Đạo
chánh pháp cần vui thực hiện,
Lời
Đại thừa sáng tỏ chơn như,
Mở
ra sáu độ tròn dư,
Ba
kỳ biển khổ diệt trừ cho xong.
Pháp
tràng dựng gần xa khắp chốn,
Nghi
võng đều phá vỡ mấy trùng,
Ma
quân hàng phục qui tùng,
Kế
thừa Tam Bảo xương long đạo mầu.
Mười
phương Phật theo hầu phụng sự,
Chẳng
sợ chi mệt nhọc tấm thân,
Quyết
lòng dự hết pháp phần,
Hiểu
lời Phật dạy hầu gần Như Lai.
Lại
mở rộng giồi trau phước huệ,
Khắp
cuộc đời vì lợi chúng sanh,
Thần
thông sáu phép đắc thành,
Nguyện
cho Phật quả viên minh kiếp này.
Trong
Pháp giới bước quay trở lại,
Chốn
bụi trần lui tới độ sanh,
Noi
gương Bồ Tát Quan Âm,
Phổ
Hiền nguyện lớn quyết tâm học hành.
Cõi
này với bao nhiêu cõi khác,
Đồng
hiện thân nói pháp diệu mầu,
Tận
nơi địa ngục khổ đau,
Cùng
đường Ngạ quỷ bước vào tận nơi.
Phóng
ánh sáng phá màn hôn ám,
Hiện
thần thông đến chốn u quan,
Nếu
ai thấy được thân vàng,
Hoặc
nghe danh hiệu mở mang Bồ đề.
Đều
thoát khỏi luân hồi khổ não,
Nước
sông băng, lò lửa tiêu tan,
Rừng
hương biến hiện rõ ràng,
Uống
đồng ăn sắt được sang Liên trì.
Nào
những giống lông mang sừng đội,
Cùng
những người mắc nợ trái oan,
Thảy
đều dứt hết buộc ràng,
Thấm
nhuần lợi lạc vẹn toàn an vui.
Đời
bệnh dịch hiện ra dược thảo,
Cho
thuốc thang điều trị mạnh lành,
Đói
nghèo lúa thóc hóa sanh,
Cứu
người no ấm phước dành từ lâu.
Việc
lợi ích dù to hay nhỏ,
Đều
làm cho sáng tỏ phước duyên,
Oan
thân bao kiếp triền miên,
Bà
con tộc họ hiện tiền hưởng chung.
Ra
khỏi chỗ bốn loài chìm ngập,
Dứt
ái ân muôn kiếp ngày xưa,
Cùng
nhau đến chốn Phật thừa,
Vẹn
toàn trí tuệ mới vừa nguyện con.
Hư
không cõi nọ tiêu mòn,
Nguyện
trên còn mãi vuông tròn chẳng thôi.
Không
tình cùng với các loài,
Đồng
thành Phật đạo chung ngồi đài sen.
———————————
—
Trích “Lễ Phật nghi thức” do Thượng Tọa Thích Minh Phát
biên soạn. Chùa Viên Giác ấn hành, TP.HCM 1992.
230.
SÁM KHỂ THỦ NGHĨA (VI)
Bích
Liên Pháp Sư
Xây
mặt phương Tây cúi lạy Thầy,
Lạy
Thầy tiếp dẫn chúng sanh này,
Tôi
nay phát nguyện sanh về đó,
Xin
hỡi thương cùng dắt díu đây.
Chúng
con đệ tử khắp vì,
Bốn
ơn ba cõi cả thì chúng sanh,
Cầu
trên các Phật viên thành,
Nhất
thừa vô thượng đạo lành cho ra.
Vậy
nên chuyên niệm Di Đà,
Hồng
danh vạn đức đặng mà cầu sanh.
Lại
vì nghiệp nặng phước khinh,
Chướng
dầy đã lắm, huệ đành còn lưng !
Lạ
thay lòng nhiễm dễ hừng,
Khốn
thay tịnh đức một phần khó nên.
Hôm
nay trước Phật thưa lên,
Cúi
đầu kính lạy gắng bền vóc năm.
Tỏ
bày trong một chơn tâm,
Thật
lòng sám hối lỗi lầm những bao.
Rằng
con với chúng nao nao,
Mê
lòng bổn tịnh kiếp nào đến nay.
Buông
lòng tham với sân si,
Nhuộm
trong ba nghiệp đã dày dơ tanh.
Biết
bao nhiêu chứa tội tình,
Biết
bao nhiêu buộc trong mình nghiệp oan.
Phật
tiền nguyền thảy tiêu tan,
Tội
kia nghiệp nọ hai đàng sạch trong.
Từ
nay thề lập một lòng,
Xa
lìa ác pháp thề không lại làm.
Đạo
thiền gắng gỗ công tham,
Thề
không lui bỏ mà ham thế tình.
Thề
sao chánh giác cho thành,
Thề
ra độ hết chúng sanh mới là.
Cúi
xin đức Phật Di Đà,
Hỡi
đem từ nguyện chứng qua với cùng.
Xin
thương con có một lòng,
Xin
thương giúp đỡ cả trong lúc nào.
Nguyện
khi thiền quán chiêm bao,
Đặng
thường thấy Phật bạch hào kim thân.
Đặng
chơi lầu các thất trân,
Bửu
nghiêm cõi ấy thường tầng trải qua.
Đặng
nhờ đức Phật Di Đà,
Lấy
cam lồ rưới đầu ta dầm dề.
Quang
minh soi khắp mình này,
Tay
thì vò trán, áo thì che thân.
Khiến
con chướng cũ bỏ lần,
Thiện
căn thêm lớn mấy phần tươi xanh.
Chóng
tiêu phiền não bụi tình,
Lại
mau bỏ khối vô minh trong lòng.
Lòng
mầu viên giác mở thông,
Tịch
quang cảnh thiệt thường trông thấy liền.
Đến
khi thọ mạng gần viên,
Trước
đà dự biết nhân duyên đến ngày.
Thân
không một chút khổ chi,
Lòng
không một chút sự gì tham mê.
Sáu
căn vui vẻ đủ bề,
Rõ
ràng chánh niệm chẳng hề đơn sai.
Báo
thân khi xả êm tai,
Thể
như thiền định thảnh thơi nhữnglà.
Một
ngôi đức Phật Di Đà,
Quan
Âm, Thế Chí nữa mà thiếu chi.
Thánh
Hiền các vị đông vầy,
Phóng
quang dắt díu thả tay nâng bồng.
Tràng
phan lầu các mấy trùng,
Thanh
thao thiên nhạc đượm nồng dị hương.
Nghinh
ngang cõi Thánh Tây phương,
Hiện
ra trước mắt rõ ràng chẳng mê.
Khiến
cho kẻ thấy người nghe,
Vui
mừng mà phát Bồ đề tâm ra.
Con
trong khi ấy thì là,
Theo
hầu bên Phật cỡi tòa kim cang.
Móng
tay chừng thí khảy sang,
Sanh
về Cực lạc Tây phương đã rồi.
Trong
ao thất bảo hẳn hòi,
Bông
sen thượng phẩm mình ngồi vào trong.
Nở
ra thấy Phật kim dung,
Các
ngôi Bồ Tát lại cùng thấy nhau.
Nghe
xong tiếng pháp diệu mầu,
Phút
đà liền đặng chứng vào vô sanh.
Phút
đà hầu khắp quang minh,
Các
Ngài thụ ký cho mình xong xuôi.
Khi
ta đặng thụ ký rồi,
Rõ
ràng trí bốn, hẳn hòi thân ba.
Nhãn
năm thông sáu những là,
Trăm
ngàn vô lượng môn đà la ni.
Bao
nhiêu công đức cũng thì,
Thảy
đều thành tựu trong khi ấy rồi!
Rồi
sau con mới phản hồi,
Lòng
nương an dưỡng thân lui Ta bà.
Đem
thân vô số phân ra,
Ứng
trong thế giới khắp và mười phương.
Lấy
trong thần lực chẳng lường,
Chước
kia phương nọ cứu đường chúng sanh.
Khiến
đều lìa các nhiễm tình,
Mau
mau đem đặng lòng thanh tịnh về.
Đồng
sanh về cõi phương Tây,
Vào
nơi bất thoái dựa kề ao sen.
Lớn
như thế ấy một nguyền,
Kìa
bầu thế giới nọ miền chúng sanh.
Nghiệp
và phiền não minh minh,
Còn
bao nhiêu lại nguyện mình bấy nhiêu.
Nay
xin lễ Phật nguyện đền,