III
CÁC
BÀI SÁM VĂN
SÁM
HỐI - PHÁT NGUYỆN
128
- SÁM VĂN PHÁT NGUYỆN
Đệ
tử kính lạy,
Đức
Phật Thích Ca,
Là
ngôi giáo chủ cõi Ta Bà.
Đức
Phật A Di Đà,
Là
thầy dẫn đường về cõi Cực Lạc.
Mười
phương chư Phật,
Vô
thượng Phật pháp,
Cùng
Thanh Hiền Tăng.
Đệ
tử lâu đời lâu kiếp,
Nghiệp
chướng nặng nề.
Tham
giận kiêu căng,
Si
mê lầm lạc.
Ngày
nay nhờ Phật,
Biết
sự lỗi lầm,
Thành
tâm sám hối.
Thề
tránh điều dữ,
Nguyện
làm việc lành.
Ngưỡng
mong ơn Phật,
Từ
bi gia hộ :
Thân
không tật bịnh,
Tâm
không phiền não.
Hằng
ngày yên vui tu tập,
Phép
Phật nhiệm mầu.
Để
mau ra khỏi luân hồi,
Minh
tâm kiến tánh.
Trí
huệ sáng suốt,
Đến
khi lâm chung.
Nhờ
Phật Di Đà,
Quan
Âm, Thế Chí.
Cùng
mười phương chư Phật,
Vô
lượng Bồ Tát,
Đồng
thời phóng đại hào quang.
Tiếp
dẫn đệ tử,
Về
thế giới Tây phương Cực Lạc,
Phật
A Di Đà.
Để
đệ tử hằng ngày,
Hầu
Phật nghe pháp.
Chứng
quả Vô sanh,
Làm
thân tự tại.
Rồi
trở lại cõi nầy,
Và
trong vô lượng thế giới khác,
Đặng
cứu độ các bậc Sư trưởng,
Cha
mẹ, anh em,
Thân
bằng quyến thuộc,
Cùng
tất cả chúng sanh,
Đồng
thành Phật đạo.*
*
*
*
129
- SÁM NHỨT TÂM
Một
lòng làm lễ Tây phương,
A
DI ĐÀ Phật xót thương độ đời.
Tịnh
quang Phật rọi lòng con,
Y
như từ thệ hộ con đạo thành.
Con
nay chánh niệm hồng danh,
A
DI ĐÀ PHẬT, đức lành tụng xưng.
Bồ
đề chánh đạo kỉnh tuân,
Cầu
sanh Tịnh độ an phần thảnh thơi.
Phật
xưa thệ có mấy lời :
“Chúng
sanh nào muốn sanh thời nước ta.
Hết
lòng tín ngưỡng sâu xa,
Mười
phen niệm đủ danh ta đành rành.
Nếu
mà chẳng đặng vãng sanh,
Nguyện
ngôi Chánh giác chẳng đành giữ yên”.
Bởi
vì niệm Phật nhân duyên,
Đặng
vào hải thệ tâm thiền Như Lai.
Nhờ
nương sức Phật lành dai,
Các
tội tiêu diệt, lớn hoài thiện căn.
Mạng
chung gần tới thời gian,
Biết
trước giờ đến khỏi mang bịnh sầu.
Lòng
không tham luyến vọng cầu,
Ý
không điên đảo tợ vào Thiền nguyên.
Phật
cùng chúng Thánh linh thiêng,
Kim
đài cầm tới hiện tiền tiếp nghinh.
Nội
trong một niệm vãng sinh.
Về
nước Cực lạc tịnh thanh Niết bàn.
Sen
nở thấy Phật rõ ràng,
Liền
nghe Phật pháp chơn toàn tối cao.
Mở
ngay Phật huệ trí mầu
Chúng
sanh đều độ khỏi âu lỗi lầm.
Bồ
đề hải thệ thậm thâm,
Cầu
cho thỏa mãn chí tâm nguyện lành.*
130
- SÁM THẬP PHƯƠNG
Mười
phương ba đời Phật,
Di
Đà đệ nhứt danh,
Độ
sanh lên chín phẩm,
Oai
đức rộng thinh thinh.
Con
nay quy y Phật,
Diệt
ba nghiệp mê tình,
Bao
nhiêu phần phước đức,
Hồi
hướng khắp nhơn sanh.
Nguyện
cùng người niệm Phật,
Cảm
ứng hiện điềm lành,
Lâm
chung thấy cảnh Phật,
Trước
mắt hiện đành rành.
Thấy
nghe đều tinh tấn,
Cực
lạc đặng vãng sinh,
Thấy
Phật dứt sanh tử,
Như
Phật độ hàm linh.
Trừ
vô biên phiền não,
Tu
vô lượng pháp lành,
Chúng
sanh nguyền tế độ,
Phật
đạo thảy viên thành.
Hư
không còn có hết,
Bổn
nguyện vốn không cùng,
Hữu
tình, vô tình khắp,
Trí
huệ chứng viên thông.
THẬP
NGUYỆN
MỘT
nguyền lễ kính Như Lai,
HAI
nguyền xứng tán công dày Thế Tôn.
BA
nguyền tu phước cúng dường,
BỐN
nguyền sám hối nghiệp vương tội trần.
NĂM
nguyền tùy hỷ công huân,
SÁU
nguyền thỉnh Phật công dày Thế Tôn.
BẢY
nguyền thỉnh Phật ở đời,
TÁM
nguyền học Phật tùy thời phát minh.
CHÍN
nguyền hằng nguyện chúng sinh,
MƯỜI
nguyền hồi hướng phước lành khắp nơi.*
*
*
*
131
- SÁM NGUYỆN KHỂ THỦ
Cúi
đầu làm lễ cõi Tây phương,
Tiếp
dẫn chúng sanh ĐẠI PHẬT VƯƠNG;
Nay
phát nguyện cầu sanh Tịnh độ,
Từ
bi xin cứu kẻ trần dương.
Nay
đệ tử thành tâm phát nguyện,
Vì
bốn ơn trọng hiện trong đời;
Cùng
chúng sinh khổ não lưng vơi,
Trong
ba cõi khắp nơi Pháp giới.
Muốn
cầu đạo Bồ đề chánh đại,
Vô
thượng môn nhứt phái chơn truyền.
Nên
niệm hồng danh Phật tinh chuyên,
Cầu
trực vãng Tây thiên Tịnh độ.
Bởi
nghiệp trọng phước khinh thọ khổ,
Chướng
nghiệp sâu, huệ ngộ tâm suy.
Lòng
nhiễm trần dễ khởi sân si,
Cõi
tịnh đức diệu vi khó đạt.
Nay
trước Phật kỉnh thành nguyện phát,
Dốc
ăn năn tội ác lỗi dày.
Chúng
sanh cùng đệ tử xưa nay,
Trong
khoảng kiếp mê say Bổn tánh.
Tham,
sân, si, dấy loàn tâm cảnh,
Ba
nghiệp đều nhiễm thạnh trược trần.
Tội
lỗi gây vô lượng khôn phân,
Các
nghiệp kết muôn lần rất chặc.
Nay
đệ tử nguyện trừ tức khắc,
Kể
từ đây tội ác lánh xa.
Nguyện
lỗi lầm sau chẳng tạo ra,
Tu
Thánh đạo quyết mà chẳng thối.
Đặng
Chánh Giác đạo thành siêu rỗi.
Độ
chúng sanh chìm nổi ái hà.
Này
cúi xin PHẬT TỔ DI ĐÀ,
Sức
từ nguyện ứng ra chứng chiếu
Lòng
thương xót độ con đắc diệu,
Trong
cảnh thiền quán chiếu tánh minh.
Hoặc
là trong mộng mị giấc linh,
Xem
thấy Phật hiện hình kim sắc.
Đặng
vào cõi DI ĐÀ Phật sát,
Nước
cam lồ rảy mát đỉnh môn.
Phật
hào quang rọi suốt thân hồn,
Tay
chà đỉnh khai thông khiếu cả.
Đắp
y phục thân con cảm hóa,
Chướng
nghiệp xưa tội quá tiêu liền.
Thiện
căn thường tăng trưởng cố kiên.
Vô
minh phá, não phiền tận diệt.
Diệu
giác tánh hoát khai chí triệt,
Tịch
quang chơn cảnh thiệt hiện tiền.
Lúc
mạng chung giờ đến biết liền,
Thân
an ổn khỏi liền bịnh nạn.
Tâm
chẳng có luyến tham mê loạn,
Các
căn đều viên mãn qui nguyên
Chánh
niệm minh phát cảnh chơn thiền,
Các
pháp thảy tự nhiên tịch tịnh.
Lòng
vắng lặng cũng như thiền định,
Đức
DI ĐÀ với lịnh QUAN ÂM.
ĐẠI
THẾ CHÍ chư THÁNH HIỀN TĂNG,
Đồng
phóng điển lai lâm tiếp dẫn.
Có
đài báu tràng phan hộ tấn,
Mùi
hương thơm phát phấn tinh thần.
Cõi
thượng thiên nhạc tấu hoan hân,
Tây
phương cảnh hiện gần trước mắt.
Nghe
thấy rõ, chúng sanh khoái lạc,
Phát
Bồ đề Diệu giác nguyện tâm.
Ngồi
Kim Cang đài báu linh thâm,
Con
nhờ Phật từ tâm dẫn lộ.
Trong
nháy mắt Tây phương tới chỗ,
Đặng
sanh vào Phật độ quang huy.
Mắt
ngó trong thất bửu liên trì,
Bông
nở hoát tức thì thấy Phật.
Chư
Bồ Tát hiện thân kim sắc,
Phóng
hào quang Phật quốc chiếu minh.
Nghe
diệu âm pháp diễn chí linh,
Con
chứng đặng Vô sinh Pháp nhẫn.
Trong
giây phút tâm thần tinh tấn,
Hầu
các vì Phật tận tâm chơn.
Nhờ
Như Lai thọ ký ân cần,
Liền
chứng đặng tam thân tứ trí.
Ngũ
nhãn phát, lục thông du hí,
Vạn
pháp môn thần bí hoát thông.
Công
đức thành, an dưỡng chẳng mong,
Trở
lại thế hết lòng độ chúng.
Phân
thân khắp mười phương hiện ứng,
Bố
thần thông diệu dụng phi thường.
Dùng
đủ cơ tiện lợi, diệu phương,
Hầu
độ chúng hết vương khổ hiểm.
Lòng
thanh tịnh, trược trần khỏi nhiễm,
Đặng
sanh nơi mầu nhiệm Tây phang.
Nếu
chúng sanh thế giới chưa an,
Phiền
não nghiệp, vạn ban chưa dứt.
Thì
đại nguyện con chưa tròn thật,
Nên
phải nguyền lập tất quả công.
Nay
công tu, lễ Phật đều đồng,
Nguyền
rải khắp cả trong sanh chúng.
Đặng
báo đáp bốn ơn đức trọng,
Độ
thế gian tam chúng hữu tình.
Chí
nguyện cùng Pháp giới chúng sinh,
Đồng
đặng chứng Viên minh chủng trí.*
*
*
*
132
- SÁM QUI MẠNG DIỄN NGHĨA
Qui
mạng mười phường ĐIỀU NGỰ SƯ,
Diễn
dương thanh tịnh pháp Chơn Như,
Tam
thừa tứ quả Tăng siêu thoát,
Xin
mở từ bi tiếp độ cho.
Vì
đệ tử tự lầm Chơn tánh,
Bị
cuốn lôi theo cảnh mê si.
Đọa
tử sanh chìm nổi khổ nguy,
Nhiễm
thinh sắc, lụy vì tham dục.
Bởi
thập sử, thập triền câu thúc,
Tích
tạo thành hữu lậu chi nhơn.
Lục
căn, trần, tác tội muôn phần,
Chìm
biển khổ, nhiễm thâm tà ác.
Chấp
nhơn ngã, vạy ngay xuyên tạc,
Chướng
nghiệp xưa tạo tác dập dồn.
Các
tai khiên tội lỗi muội hôn,
Ngưỡng
TAM BẢO TỪ TÔN hóa độ.
Nay
đệ tử lòng thành hối ngộ,
Nguyện
NĂNG NHƠN cứu hộ phàm gian.
Dắt
dìu ra khỏi chốn khổ nàn.
Thoát
phiền não nghiệt oan vực thẳm.
Đặng
tới chốn Bồ đề bỉ ngạn,
Chứng
Niết bàn trực phản chơn nguyên,
Nguyện
đời nay mạng vị phước điền,
Cả
thảy đặng diên niên thạnh vượng.
Lai
sanh, các linh miêu trí chủng,
Đồng
phát khai tăng trưởng cơ năng.
Sanh
gặp miền đại đức phước tăng,
Minh
sư độ chỉ đàng Chơn đạo.
Lòng
chánh tín xuất gia thọ giáo,
Giữ
đồng chơn nhập đạo tu hành.
Lục
căn thường thông lợi tinh minh
Tam
nghiệp vốn chơn thành hòa nhã.
Lòng
chẳng nhiễm trần duyên tội quá,
Phạm
hạnh thường một dạ dồi trau.
Chuyên
giữ gìn cấm giới không xao,
Trần
nghiệp chẳng xông vào tâm tánh.
Oai
nghi giữ nghiêm trang chơn chánh,
Loài
muỗi mòng quyết chẳng tổn thương.
Tám
nạn hằng xa lánh khỏi vương,
Bốn
duyên phước khiến thường đặng gặp.
Trí
Bát Nhã hiện tiền soi khắp,
Tâm
Bồ đề giữ chặt chẳng lui.
Chánh
pháp hằng chung thỉ cần tu,
Đại
thừa giáo học cho liễu ngộ.
Mở
hoát cửa chơn hành lục độ,
Vượt
tam kỳ kiếp khổ hải hà.
Dựng
pháp tràng tứ xứ gần xa,
Phá
nghi võng đứt ra từng đoạn.
Hàng
phục cả chúng ma xâm loạn,
Tam
bửu gìn viên mãn xương long.
Thờ
thập phương chư Phật hết lòng,
Chẳng
biết nhọc, cũng không giải đãi.
Dốc
tu học pháp môn cả thảy,
Cho
đạt thông chánh đại lý chơn.
Quyết
rộng làm phước huệ nghĩa nhơn,
Hầu
lợi khắp trần gian sanh chúng.
Đặng
sáu thứ thần thông diệu dụng,
Tu
một đời, quả chứng Phật tôn.
Trở
lại nơi pháp giới lập công,
Đi
khắp chốn bụi hồng độ thế.
Noi
gương PHẬT QUAN ÂM từ huệ,
Hạnh
PHỔ HIỀN nguyện thệ hải hà.
Trong
các phương cảnh giới Ta bà,
Tùy
hình loại hiện ra sắc thể.
Diễn
dương pháp huyền vi diệu đế,
Độ
các loài đọa bể trầm luân.
Khắp
các nơi địa ngục khổ thâm,
Cùng
ngạ quỉ, thú cầm ác lộ,
Hoặc
đại phóng quang minh cứu độ,
Hoặc
biến thần thông hộ các loài.
Thấy
tướng con hóa hiện vãng lai,
Cùng
nghe tiếng con nay thuyết pháp.
Cả
thảy phát Bồ đề tâm Phật,
Thoát
khỏi nơi khổ bức luân hồi.
Ngục
hỏa thiêu, sông tuyết các nơi,
Thảy
đều hóa rừng thơm nồng nực.
Nước
đồng nóng, sắt hoàn đỏ hực,
Hóa
ra miền tịnh lạc Niết bàn.
Người
ác nhơn sừng đội lông mang.
Kẻ
thù oán, cừu oan để dạ.
Đồng
dứt hết não phiền nghiệp cả,
Đặng
vẻ vui thong thả an nhàn.
Đời
bịnh nguy hiện có thuốc thang,
Cứu
lành mạnh khỏi mang trầm trệ.
Buổi
đói khó hóa sanh cốc mễ,
Cứu
sanh linh những kẻ đói nghèo.
Cả
chúng dân lợi ích đồng đều,
Đặng
hưng vượng gặp nhiều duyên phước
Bà
con cả xa gần kiếp trước,
Cùng
các người quyến thuộc đời nay,
Nơi
tứ sanh nguyện khỏi đọa đày,
Tình
luyến ái dứt ngay muôn kiếp.
Cả
thảy với chúng sanh hết nghiệp,
Phật
đạo thành vĩnh kiếp thung dung.
Cõi
hư không tuy có tận cùng,
Lời
con nguyện vẫn không cùng tận.
Hữu
tình với vô tình đồng tấn,
Chứng
vô sanh, trí đặng viên minh.*
*
133
- SÁM VĂN NHỚ ƠN PHẬT
Đời
chen lộn ngàn đường tội lỗi,
Ta
bước riêng một lối thanh cao,
Đạo
vàng quí báu biết bao,
Vừa
mình tu tỉnh, vừa trau sửa người!
Cùng
giải thoát khỏi nơi biển khổ.
Cùng
rước đưa khỏi chỗ sông mê,
Lối
đi đã sẵn đường về,
Công
người khai vẹt ai hề nhớ chăng?
Đức
Phật Tổ toàn năng toàn giác,
Sanh
trong trần nhưng khác người trần,
Nhìn
xem cuộc thế chuyển vần,
Cảm
thương muôn loại chịu phần đau thương.
Lòng
tha thiết tìm phương cứu chữa,
Tự
đem mình nghiệm thửa pháp môn,
Dấn
thân vào chốn núi non,
Bỏ
lìa điện ngọc, lầu son, ngai vàng !
Tình
phụ tử dứt ngang quyết liệt,
Nghĩa
phu thê đoạn tuyệt can trường,
Vượt
qua tấm vách thế thường,
Hiển
nhiên khai mở con đường độ sanh.
Buổi
sơ khởi, một mình nhọc khổ,
Bước
vân du, nhiều chỗ lọc lừa,
Thấp
cao đạo lý chẳng vừa,
Bao
phen tìm kiếm vẫn chưa thấy gì !
Ngài
thong thả suy đi nghĩ lại,
Đạo
phải chăng ở tại lòng ta ?
Hẳn
nhờ thiền định tìm ra,
Xếp
chơn ngồi lại kiết già công phu.
Sáu
năm chẵn, khư khư kiên nhẫn,
Tấm
thân gầy trơ nắm xương da,
Dãi
dầu nắng táp mưa sa,
Yếu
lần đến đỗi thân đà mỏn hơi.
Chợt
tỉnh ngộ, tức thời thấy rõ,
Đạo
chưa thành, thân bỏ sao đang,
Độ
đời nguyện lớn thênh thang,
Mỏi
mòn thể vóc, đảm đang sao rồi.
Nghĩ
cạn lẽ, bèn thôi ép xác.
Định
ăn dùng đạm bạc thô sơ,
Mỗi
ngày một bữa ngọ trưa,
Miễn
vừa nuôi xác, lại vừa trau tâm.
Tấm
áo mặc một thân rách rã,
Lượm
vải thô, chằm vá khíu khâu,
Khẻ
khầm từng miếng kế đâu,
Thành
y bá nạp tạm hầu che thân.
Rồi
lần lượt bước chân giải thoát,
Đem
gương lành, ôm bát hóa trai,
Đói
no đắp đổi qua ngày,
Nếu
chưa thành đạo nào ai biết mình.
Còn
gặp phải điêu linh gay cấn,
Tục
truyền rằng : ngộ trận Ma Vương,
Lúc
Ngài nhập định phóng quang,
Ma
Vương binh tướng nghinh ngang đánh đùa.
Nhưng
chúng phải bị thua chạy trốn,
Ngài
vẫn ngồi an ổn tự nhiên,
Từ
bi gương mặt dịu hiền,
Từ
bi nhập định tham thiền phóng quang.
Bên
ngoài đã lăng xăng rắc rối,
Bên
trong còn tội lỗi gợi khêu :
Những
hàng ma nữ cợt trêu,
Ấy
là dục vọng quẩn theo bóng hình.
Nhưng
Ngài dụng sức linh thiền định,
Vững
tinh thần, thanh tịnh chơn tâm.
Vọng
căn nguồn gốc đã tầm,
Tham
lam, sân giận, si lầm dang xa.
Đắc
trí tuệ soi ra vạn pháp,
Phóng
hào quang chiếu khắp tứ phương,
Lục
thông chứng pháp phi thường,
Biết
bao cố gắng, khôn lường công lao,
Nắng
vằng vặc, mưa rào gió lốc,
Tròi
trọi thân dưới gốc Bồ đề,
Nhứt
tâm phát một lời thề :
“Nếu
chưa thành đạo chẳng hề dậy đi”.
Bền
nguyện lực sau khi đắc quả,
Đi
khắp nơi hoằng hóa chúng sanh.
Đầu
tiên trên bước lữ hành,
Lẻ
loi chỉ có một mình đường xa.
Nhưng
lần lượt trải qua các xứ,
Phục
thâu nhiều đệ tử giỏi giang,
Lập
thành Giáo hội Đạo tràng,
Đắp
tô xong xả con đường Tây phương,
Đoàn
hậu tấn noi gương hành đạo,
Chỗ
gởi thân rốt ráo Niết bàn,
Khởi
hành từ chốn trần gian,
Về
nơi Cực Lạc dưỡng an đời đời.
Từ
ngàn trước bao người dong ruỗi,
Nay
chốn này đến buổi chúng ta,
Con
dòng hưởng lấy tài gia,
Đoái
nhìn sự nghiệp thương cha công trình.
Càng
rộng lớn, kinh dinh đồ sộ,
Là
người xưa lao khổ lại càng,
Tìm
ra được ánh đạo vàng,
Nhọc
nhằn một kẻ, vẻ vang muôn người.
Ôi!
Thật đáng cho đời kính ngưỡng,
Công
đức Ngài vô lượng vô biên,
Hỡi
chư Phật tử hữu duyên,
Nhớ
ơn Từ Phụ, cần chuyên tu hành.
Nam
Mô Bổn Sư Thích Ca Mưu Ni Phật.*
*
*
*
134
- SÁM NGUYỆN
Chúng
con xin chí thành kính lễ,
Khắp
mười phương Tam thế Như Lai,
Cha
lành tất cả muôn loài,
Sa
bà Giáo chủ đức ngài Thích Ca.
Dược
Sư Quang Phật Đà giáo chủ,
Cõi
Lưu ly Tịnh độ Đông phương,
Di
Lặc Tôn Phật pháp vương,
Long
hoa giáo chủ rộng thương gia trì.
Chúng
con bởi mê si bất giác,
Trôi
lăn vô số kiếp tử sanh,
Vì
không tỏ ngộ chân tâm,
Lại
theo vọng tưởng mê lầm đảo điên.
Đắm
đuối nơi vọng duyên giả dối,
Tạo
gây nên tội lỗi vô cùng,
Tánh
tham hưng khởi đầy lòng,
Đắm
say danh, lợi, tài, tình, uống ăn.
Chẳng
hợp ý thì tâm sân hận,
Nổi
nóng lên căm phẩn oán thù,
Tham
lam, sân hận, si ngu,
Là
nguồn gây tạo lu bù nghiệp duyên.
Những
tánh ác này chuyên thúc đẩy,
Khiến
cho con sằng bậy lắm điều,
Gây
nên ác nghiệp quá nhiều,
Làm
con cứ mãi chạy theo thói tà.
Thân,
khẩu, ý sanh ra mọi tội,
Phát
khởi lên đều bởi sáu căn,
Mắt
ưa sắc, lưỡi ham ăn,
Tai
say mê tiếng, mũi thuần mến hương.
Thân
thích xúc, ý vương mọi pháp,
Hợp
cùng nhau tạo tác vô cùng,
Xấu
xa tội lỗi chất chồng,
Hại
người, hại vật thật không thiếu gì.
Lại
từ miệng thốt thì lời nói,
Vì
thế nên tội lỗi thêm ra,
Nào
lời dối trá, gian tà,
Lường
gạt, xảo quyệt, điêu ngoa lắm điều.
Nào
khoe khoang, dệt thêu, khêu gợi,
Đâm
thọc và chửi bới, hỗn hào,
Thật
là độc hại biết bao,
Khiến
cho ác nghiệp càng cao càng dầy.
Lại
đem cái thân này tạo tác,
Nên
nhiều điều tàn ác bất lương,
Những
là ám hại, đả thương,
Sát
sanh, trộm cướp, gạt lường, tà dâm.
Và
vô số lỗi lầm to nhỏ,
Gây
lắm điều đau khổ oán hờn,
Khiến
cho nào vật, nào nhân,
Mang
lòng thù hận kết thêm tội tình.
Oan
trái đã tự mình gây tạo,
Thì
tất nhiên quả báo phải đền,
Để
rồi ân oán triền miên,
Đem
thân gánh chịu đảo điên luân hồi.
Nghiệp
phiền não đã thời đầy dẫy,
Tâm
trí lại mang lấy vô minh,
Cố
chấp theo thiển ý mình,
Những
sự hiểu biết mê lầm tối tăm.
Nên
thường hay tin sằng, tưởng bậy,
Ý
thức thật sái quấy quá nhiều,
Không
phân tỏ được những điều,
Chánh
tà, thiện ác, cao siêu, thấp hèn.
Chỉ
dựa vào thói quen suy tưởng,
Cho
nên sở tri chướng kết thành,
Bởi
ba chướng ấy ngại ngăn,
Khiến
con luân chuyển tử sanh bao đời.
Thân
chẳng khác bèo trôi sóng vỗ,
Chịu
đắm chìm bể khổ sông mê,
Bấy
lâu chưa biết lối về,
Cam
lòng theo nghiệp dắt đi đủ đường.
Chư
Phật rộng lòng thương con dại,
Vì
cứu cho thoát khỏi luân hồi,
Từ
bi thị hiện nơi đời,
Dắt
đường chỉ lối muôn loài khổ mê.
Đều
tỉnh ngộ trở về bến giác,
Để
không còn trôi dạt tử sanh,
Con
nay dốc một lòng thành,
Cúi
xin giải tỏa tội tình của con.
Bằng
tơ tóc chẳng còn dám giấu,
Sám
hối cầu Tam bảo chứng minh,
Trước
là sạch tội của mình,
Sau
xin cho cả chúng sanh muôn loài.
Bao
tội lỗi đồng thời giải thoát,
Dốc
lòng thành xin Phật rộng thương,
Từ
nay chẳng dám tưởng màng,
Gây
nên tội ác để mang sau này.
Việc
phúc thiện đêm ngày xin gắng,
Mở
rộng lòng bình đẳng vị tha,
Thấy
ai đau khổ xót xa,
Quyết
tìm phương tiện giúp cho an lành.
Làm
lợi lạc chúng sanh khắp cả,
Bỏ
hẳn lòng chấp ngã chấp nhân,
Nguyện
cho tất cả chúng sanh,
Tỏ
ngộ chánh pháp, phát tâm Bồ đề.
Đạo
giải thoát thẳng về tới chốn,
Không
ai còn lăn lộn tử sanh,
Vô
thượng Chánh giác chóng thành,
Nguyện
xin chư Phật mười phương hộ trì.
Con
có công đức gì đã tạo,
Cúng
dàng lên Tam Bảo chứng minh,
Rồi
xin hồi hướng chúng sinh,
Khắp
trong pháp giới đều thành Phật mau.*
*
135
- SÁM VĂN PHỔ HIỀN HẠNH NGUYỆN
Trong
bao nhiêu mười phương cõi nước,
Cả
ba đời các đức Pháp vương,
Con
dùng ba nghiệp tịnh xương,(sạch tốt)
Khắp
lễ tất cả mười phương vẹn tuyền.
Sức
thần oai Phổ Hiền hạnh nguyện,
Trước
Như Lai khắp hiện tự thân,
Mỗi
thân lại hiện trần thân,
Thân
thân lễ khắp sát trần Thế Tôn.
Trong
một trần có trần số Phật,
Đều
ở trong hội bực Thượng Nhân,
Khắp
cùng pháp giới mảy trần,
Sâu
tin chư Phật đều thường đầy trong.
Biển
âm thanh đều dùng trọn vận,
Diệu
ngôn từ vô tận khắp vang,
Vị
lai cả kiếp thảy toàn, (tất cả)
Ngợi
khen Phật đức biển ngàn rất sâu !
Tràng
hoa đẹp rất xinh thơm ngát,
Cùng
hương xoa, kỹ nhạc, lọng tàn,
Như
kia đồ tốt trang hoàng,
Cúng
dường chư Phật con toàn kính dâng.
Y
tối thắng cùng hương tối thắng,
Với
đuốc đèn, hương phấn, hương xông,
Đều
nhiều như Diệu Cao phong,(núi Tu Di)
Cúng
dường chư Phật con đồng dâng lên.
Tâm
thắng giải mông mênh con dụng,
Phật
ba đời thảy cũng tin kiên, (tin chắc)
Đều
nương hạnh nguyện Phổ Hiền,
Cúng
dường chư Phật khắp miền mười phương.
Các
tội ác xưa con lầm lỡ,
Do
tham sân muôn thuở xui nên,
Từ
thân ngữ ý sanh lên,
Nay
con cả thảy đều bền sám luôn.
Các
chúng sanh khắp mười phương cõi,
Bậc
nhị thừa, Hữu học cùng Vô,
Như
Lai Bồ Tát vẹn tuyền,
Có
bao công đức con nguyền vui ưa.
Thế
gian Đăng trong mười phương nước,
Lúc
tối sơ thành được Bồ đề,
Nay
con đều thỉnh một bề,
Giảng
truyền pháp diệu vỗ về quần sanh.
Các
đức Phật muốn toan nhập diệt,
Con
chí thành mải miết ân cần :
Cúi
mong ở mãi kiếp trần,
Làm
cho lợi lạc khắp quần sanh linh.
Bao
nhiêu phước cúng dường, lễ, tán,
Thỉnh
ở đời cùng giảng pháp luân,
Vui
theo, sám hối thiện căn,
Hồi
sanh, hướng Phật, cao thăng Bồ đề.
Con
nguyện đem đức dày thắng lợi,
Hồi
hướng chơn pháp giới tối cao,
Tánh,
tướng Tam Bảo thế nào,
Hải
Ấn Tam Muội dung vào tục, chơn.
Biển
công đức không lường như thế,
Nay
con đều đem để hồi về :
Dưới
cho muôn loại nương kề,
Cùng
con đồng chứng Bồ đề đạo chơn.
Bao
nhiêu chúng nơi thân, khẩu, ý,
Lòng
mê lầm móng nghĩ sân, si,
Chê
bai chánh pháp Mâu Ni, (Phật)
Thân
tâm phạm quấy kể gì phải chăng.
Như
trên nghiệp chướng tội thâm,
Nguyện
tiêu diệt hết ác tâm chẳng còn.
Trí
huệ khắp đầy tròn pháp giới,
Độ
chúng sanh chẳng nại gian lao,
Hư
không thế giới dẫu hao,
Chúng
sanh, phiền não với nào nghiệp chung. (cùng tận)
Nay
con hồi hướng rộng lung,
Cũng
như bốn pháp vô cùng vô biên.*
Nam
Mô Đại Hạnh Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát.
136
- SÁM VĂN PHỔ HIỀN
HẠNH
NGUYỆN NGHĨA
Xin
chư Phật mười phương thế giới,
Tại
thế gian thương đoái đến con,
Đời
này, đời trước tội dồn,
Tử
sanh vô thỉ nghiệp tồn đến nay.
Tội
con tạo hoặc bày kẻ khác,
Tội
thấy người làm ác mừng vui,
Của
chùa của sãi khắp nơi,
Tự
lấy, xúi lấy, tươi cười mừng theo.
Tội
Vô gián năm điều tự tạo,
Thấy
mừng theo hoặc bảo người làm,
Mười
điều bất thiện tự con,
Xúi
người can phạm thấy mà mừng theo.
Bày
hoặc giấu bao nhiêu tội ấy,
Đáng
đọa vào ngạ quỉ, súc sanh,
Địa
ngục, ác thú phạt hành,
Biên
địa, ác kiến hoặc thành tiện nhơn.
Các
tội ấy nay con sám hối,
Phật
chứng tri thương đoái đến con,
Thành
tâm quì trước Thế Tôn,
Sự
tình mọi nỗi nguồn cơn giãi bày.
Hoặc
đời trước, đời này, đời khác,
Con
giữ gìn giới pháp tịnh thanh,
Hạnh
tu bố thí thường hành,
Hoặc
cơm một vắt nhịn dành muôn chim.
Hoặc
tịnh hạnh căn hiền đã có,
Sẵn
căn hiền hộ độ chúng sanh,
Bồ
đề gieo giống căn lành,
Căn
lành sẵn có phát sanh trí mầu.
Căn
lành ấy gồm thâu vô lượng,
Thảy
đều xin hồi hướng Bồ đề,
Con
xin phát nguyện trở về,
Theo
ba đời Phật không hề sai ngoa.
Những
tội lỗi con đà sám hối,
Các
phước lành nhuần gội bấy nhiêu,
Thành
tâm kỉnh Phật công nhiều,
Nguyện
thành Bồ Tát cao siêu độ đời.
Phật
quá khứ, vị lại, hiện tại,
Trong
chúng sanh tối đại thắng vương,
Biển
khơi công đức khôn lường,
Nay
con qui mạng cúng dường kính cung.
Trong
tất cả mười phương thế giới,
Trong
ba đời các vị Pháp vương,
Miệng
lòng trong sạch cúng dưng,
Chí
tâm đảnh lễ mười phương vẹn tuyền.
Oai
thần lực Phổ Hiền hạnh nguyện,
Trước
Như Lai phổ hiện chơn thân,
Mỗi
thân thể hiện vô ngần,
Mỗi
thân đảnh lễ nhiều thân Phật Đà.
Trong
mảnh bụi hằng sa số Phật,
Khắp
nơi nơi Bồ Tát hội vào,
Bụi
trần pháp giới biết bao,
Cùng
tin có Phật dồi dào nơi nơi.
Biển
âm thinh khắp trời xưng tụng,
Lời
diệu huyền cất giọng đề cao,
Trải
bao thế kiếp mai sau,
Tán
dương công Phật dạt dào biển khơi.
Tràng
hoa đẹp xinh tươi bát ngát,
Cùng
lọng tàng kỹ nhạc trầm hương,
Vật
mầu, thức trí trang hoàng,
Con
xin cúng Phật mười phương ba đời.
Y
tối thắng hương trầm tối thắng,
Đèn
đuốc cùng hương phấn, hương xông,
Của
nhiều như núi chất chồng,
Con
xin cúng Phật với lòng kính tin.
Lòng
con mở rộng thinh thăm thẳm,
Phật
ba đời khăng khắng niềm tin,
Nương
theo hạnh nguyện Phổ Hiền,
Con
xin cúng Phật với lòng kính tin.
Các
nghiệp ác tạo thành từ trước,
Tham
sân si đã trót gieo nhân,
Từ
lời, từ ý, từ thân,
Nay
con sám hối một lần trọn xong.
Bực
nhị thừa học cùng hết học,
Chúng
sanh gồm các bậc mười phương,
Như
Lai, Bồ Tát các hàng,
Bao
nhiêu công đức con toàn mừng vui.
Đèn
chiếu thế mười phương Phật bảo,
Lúc
tối sơ thành đạo Bồ đề,
Nay
con thành kính thỉnh về,
Chuyển
vô thượng diệu Bồ đề pháp luân.
Chư
Phật muốn Niết bàn nhập diệt,
Con
chí thành, chí thiết cầu van,
Cúi
mong Phật ở trần hoàn ,
Làm
cho lợi lạc các hàng chúng sanh.
Lễ
tán cúng phước dành thỉnh Phật,
Tại
thế gian chuyển pháp độ sanh,
Vui
theo sám hối căn lành,
Xin
hồi hướng đến chúng sanh đạo tràng.
Nguyện
công đức muôn vàn thắng lợi,
Hồi
hướng về pháp giới cao xa,
Tán
dương Phật, Pháp, Tăng già,
Ấn
tam muội được dung hòa tục chơn.
Biển
công đức mênh mông vô lượng,
Con
xin đem hồi hướng tận cùng,
Cho
người tội miệng, thân, lòng,
Khinh
chê chánh pháp trong vòng lầm sai.
Các
nghiệp chướng tạo gây thế ấy,
Nguyện
diệt tiêu một mảy chẳng còn,
Trí
minh niệm khắp đầy tròn,
Độ
sanh bất thối, sắt son một lòng.
Dầu
cùng tận hư không thế giới,
Tận
chúng sanh tội lỗi não phiền,
Phước
con hồi hướng khắp miền,
Cũng
như bốn pháp vô biên vô cùng.
Nam
Mô Đại Hạnh Phổ Hiền Bồ Tát.*
*
*
*
137
- SÁM NGUYỆN VỀ CÕI PHẬT
Con
xin lạy đấng Đại Hùng,
Đức
Ngài giải thoát khỏi vòng trần duyên.
Cảnh
đời con sống đảo điên,
Đau
thương lắm nỗi, ưu phiền xiết bao.
Áo
trần con lỡ mặc vào,
Nợ
trần con biết ngày nào cởi ra !
Cũng
như đứa trẻ lìa nhà,
Lạc
loài càng bước, càng xa, xa vời.
Bơ
vơ trên quảng đường đời,
Kìa
là hoang vắng, nọ thời rừng hoang.
Thập
thò mãnh hổ ác lang,
Trí
con khủng khiếp kinh hoàng khóc la !
Chập
chờn bóng quỉ, hình ma,
Tâm
con hồi hộp thiết tha nguyện cầu !
Rừng
đời càng bước càng sâu,
Là
càng rùng rợn lo âu phập phồng !
Yếu
thơ trước cảnh hãi hùng,
Nhỏ
nhen con thấy lạnh lùng thân côi !
Đường
về nhà đạo xa xôi,
Đường
theo cuộc thế, ôi thôi đoạn trường !
Sấn
vào trong cõi bi thương,
Trăm
ngàn nỗi thảm vấn vương bên mình!
Chung
quanh đầy những khổ hình,
Chẳng
hay con mắc tội tình chi đây !
Ngán
cho số kiếp đọa đày,
Tủi
cho thân phận lạc loài éo le.
Bàng
hoàng giữa chốn rừng mê,
Không
ai giùm chỉ đường về cho con !
Ngây
thơ trí nhớ đâu còn,
Lại
thêm nạn chướng giết mòn tánh linh !
Đồng
thời nhiều kẻ chung quanh,
Rủ
con vào nghiệp chúng sanh luân hồi !
Dây
oan khi đã cột rồi,
Tên
ghi, hồn gởi thì thôi còn gì !
Giấc
mơ nhiều kiếp li bì,
Càng
quanh lộn mãi, càng si mê hoài !
Mãi
lo xây đắp mộng đài,
Ở
nơi huyễn cảnh dặc dài thời gian !
Niên
hoa mấy độ nở tàn,
Chủ
nhơn khuất bóng trong màn vô minh.
Cõi
trần kiếp kiếp lụy mình !
Dây
thương vấn vít lưới tình bủa giăng !
Áo
quần vật chất trói trăng,
Cửa
nhà nhốt phạt miếng ăn hành hà.
Cơn
đau hấp hối rên la,
Hung
thần ác quỉ cõi ma hoành hành.
Mảnh
thân khổ sống cam đành,
Lại
thêm khổ chết giựt giành chia phuôi.
Lòng
con luống những ngậm ngùi,
Trót
đem linh tánh nhuộm mùi trần gian.
Thân
này đã lỡ vương mang,
Khổ
này mới phải trăm đàng tai ương.
Não
nề với cảnh đau thương,
Lắm
khi con muốn tìm đường thoát thân.
Than
ôi ! Dính chặt lưới trần,
Dễ
gì tháo gỡ một lần cho ra !
Nghiệp
duyên chẳng chịu buông tha,
Sức
con yếu kém khó qua phép đời.
Kiếp
trần biển khổ chơi vơi,
Con
đang trồi hụp đuối hơi vẫy vùng.
Cúi
xin lạy đấng Đại Hùng,
Đức
Ngài giải thoát khỏi vòng trần duyên.
Từ
bi vô lượng vô biên,
Cứu
con thoát chốn oan khiên đọa đày !
Cúi
xin đảnh lễ Đức Ngài.*
*
*
*
138
- SÁM NGÃ NIỆM III
Con
từ kiếp trước không lường,
Mất
chơn bản tánh nên vương cõi trần.
Luân
hồi sanh tử chút thân,
Thay
hình đổi dạng bao lần đắng cay.
Phước
dư nhờ chút thiện này,
Thân
người được gặp theo thầy xuất gia.
Cạo
đầu mặc áo cà sa,
Hủy
trai, phá giới tạo ra tội nhiều.
Sát
sanh hại vật đủ điều,
Ăn
nhai uế tạp đắm yêu thân hình.
Của
người riêng chiếm vào mình,
Nhờ
duyên Tam bảo dụng tình tiêu hoang.
Bôn
xu cầu cạnh đủ đường,
Rượu
ngon, gái đẹp lòng thường say sưa.
Khinh
Tăng, hủy báng Phật thừa,
Mẹ
cha, thầy bạn u ơ bạc tình.
Khoe
hay, giấu dốt của mình,
Sự
người tốt đẹp lại sinh chê gièm,
Lợi
danh dối trá đã quen,
Thị
phi nhơn ngã đua chen với đời.
Tưởng
xằng chẳng lúc nào ngơi,
Tấm
lòng tán loạn suốt đời hư sinh,
Việc
người mách lẻo thời tinh,
Việc
mình niệm Phật tụng kinh thì lười.
Bề
ngoài đạo đức lòe đời,
Mà
trong ngã mạn khinh người gớm ghê.
Biếng
lười chỉ thích ngủ nghê,
Tham
lam bủn xỉn ai chê cũng liều.
Gốc
nhơ trồng cấy đã nhiều,
Cánh
bèo biển khổ theo chiều gió đưa !
Đã
không chút thiện nương nhờ,
Trong
ba đường dữ bao giờ tránh qua ?
Ngưỡng
trông đức Phật A Di Đà,
Quán
Âm, Thế Chí đôi tòa thần thông.
Từ
bi lượng cả bao dong,
Cứu
con tội cấu sạch không mọi màu.
Đời
này cho chí đời sau,
Sáu
căn, ba nghiệp sạch làu như gương.
Rỗng
không tội tánh mọi đường,
Khắp
trong pháp giới chẳng vương bụi
trần.*
139
- SÁM QUY NGUYỆN
Trầm
hương xông ngát điện,
Sen
nở Phật hiện thân,
Pháp
giới thành thanh tịnh,
Chúng
sanh lắng nghiệp trần.
Đệ
tử tâm thành,
Hướng
về Tam Bảo,
Phật
là thầy chỉ đạo,
Bậc
tỉnh thức vẹn toàn.
Tướng
tốt đoan trang,
Trí
và bi viên mãn,
Pháp
là con đường sáng,
Dẫn
người thoát cõi mê.
Đưa
con trở về,
Sống
cuộc đời tỉnh thức,
Tăng
là đoàn thể đẹp,
Cùng
đi trên đường vui.
Tu
tập giải thoát,
Làm
an lạc cuộc đời,
Đệ
tử nương nhờ Tam Bảo,
Trên
con đường học đạo.
Biết
Tam bảo của tự tâm,
Nguyện
xin chuyên cần,
Làm
sáng lòng ba viên ngọc quý.
Nguyện
theo hơi thở,
Nở
nụ cười tươi,
Nguyện
học nhìn cuộc đời,
Bằng
con mắt quán chiếu.
Nguyện
xin tìm hiểu,
Nổi
khổ của mọi loài,
Tập
từ bi,
Hành
hỷ xả,
Sáng
cho người thêm niềm vui,
Chiều
giúp người bớt khổ.
Đệ
tử nguyện sống,
Cuộc
đời thiểu dục,
Nếp
sống lành mạnh an hòa,
Cho
thân thể kiện khương.
Nguyện
rũ bỏ âu lo,
Học
tha thứ bao dung,
Cho
tâm tư nhẹ nhõm.
Đệ
tử xin nguyện,
Ơn
sâu đền báo,
Ơn
cha mẹ, ơn thầy,
Ơn
bạn bè, chúng sanh.
Nguyện
tu học tinh chuyên,
Cho
cây bi trí nở hoa,
Mong
một ngày kia,