IV
CÁC
BÀI SÁM VĂN
BÁO
HIẾU – CẦU AN – CẦU SIÊU
96.
SÁM CÔNG CHA
(Sám
báo hiếu 4)
Luân
hồi sinh tử khôn cùng,
Sắc
thân trong cõi bụi hồng phù du.
Nhớ
cha đức độ nhân từ,
Thương
con chăm chút cũng như mẹ hiền.
Cuộc
đời chìm nổi bao phen,
Cha
không theo gót bon chen đua đòi.
Mọi
điều nhân nghĩa rạch ròi,
Nên
thường cam chịu thiệt thòi vô thân.
Thương
con lo lắng xa gần,
Vì
con ăn học muôn phần hy sinh.
Lắm
khi khổ nhọc quên mình,
Tấm
thân không thiết, tận tình chăm lo.
Thấy
con siêng học gầy gò,
Nên
thường nhắc nhở, chăm lo ân cần.
Chắt
chiu mọi chuyện tiện tằn,
Chẳng
chè, chẳng rượu, chẳng năng bạn bè.
Cả
năm chẳng hội, không hè,
Bạc
bài không thích, đam mê không màng.
Cửa
nhà từ chỗ bần hàn,
Cần
cù rán sức cho ngang bằng người.
Đời
cha kham khổ nhiều rồi,
Nên
cha chỉ thích con vui học hành.
Mọi
điều khó nhọc đâu thành,
Để
con vững chí nên danh với đời…
Bấy
lâu con vẫn nhớ lời,
Sống
sao cho được ra người đâu quên.
Thà
cam nghèo của nghèo tiền,
Giàu
vì bất chính cha khuyên đừng làm.
Vâng
lời mọi việc đường hoàng,
Chúng
con nay vẫn nghèo nàn như xưa.
Lợi
danh như áng mây đưa,
Rồi
ba tấc đất hơn thua ra gì?
Chúng
con thực sự kém chi,
Kỹ
sư, bác sĩ… có gì thiếu đâu.
Chỉ
vì giáo dục ăn sâu,
Nên
mình đơn giản cháo rau qua ngày.
Nhớ
lời cha dạy xưa đây,
Bỗng
dưng lệ thấm mắt cay mủi lòng.
Nhân
lành cha mẹ gieo trồng,
Chúng
con vun bón vuông tròn mai sau.
Trước
ngôi Tam bảo đê đầu,
Nguyện
cầu cha mẹ sống lâu an lành.
Mọi
điều phước đức viên thành,
Mong
cầu Phật độ vãng sanh cõi trời.
---------------------
Trích
Kinh Báo Hiếu và Vu lan – Chùa Giác Ngộ XB – Saigon 1994
97.
SÁM NGHĨA MẸ
(Sám
báo hiếu 5)
Luân
hồi trong kiếp ba sinh,
Sắc
thân trôi nổi mong mênh bệnh già.
Nay
con quỳ trước Phật đà,
Nguyện
cầu cho mẹ tuổi già an vui.
Nhớ
về chuyện cũ bùi ngùi,
Mẹ
cha lam lũ cả đời long đong.
Nuôi
con tận tụy hết lòng,
Cho
con ăn học vô cùng công lao.
Nuôi
con năm tháng bù đầu,
Biết
bao khổ nhọc dãi dầu nắng mưa.
Dạc
dài chiều tối sớm trưa,
Gạo
đong chưa được thì chưa về nhà.
Thương
con mẹ chẳng nề hà,
Thức
khuya dậy sớm thật là đa đoan.
Lụa
là trau chuốt không màng,
Cả
đời lam lũ rán làm cho con.
Vì
con thân thể hao mòn,
Vì
con mẹ chẳng phấn son bao giờ.
Nuôi
con mong mỏi từng giờ,
Trông
con khôn lớn như chờ quả ra.
Ốm
đau cũng chẳng nệ hà,
Chắt
chiu tằn tiện để mà nuôi con.
Mọi
điều khéo léo trông nom,
Mẹ
thường thu vén vuông tròn trước sau.
Ru
con mẹ hát ca dao,
Như
là hương vị mía lau ngọt ngào.
Nhẹ
nhàng âm điệu thanh tao,
Đã
từng thấm lịm ăn vào tim con.
Mẹ
không áp dụng roi đòn,
Nhưng
lời mẹ nói lại còn hơn cơ.
Mẹ
không roi vọt bao giờ,
Mỗi
lời mẹ nói tựa hồ thơ ra.
Những
lời ý nhị thật thà,
Lại
còn thấm mát hơn là mưa to.
Mỗi
lần khuyên nhủ dặn dò,
Những
lời mẹ dạy là pho “truyền kỳ”
Mỗi
lần luân lý ra thì,
Mẹ
dùng tục ngữ khác gì hiền nhân…
Những
lời dạy bảo ân cần,
Chúng
con nguyện mãi ghi tâm thực hành.
Suốt
đời cha mẹ ở lành,
Chúng
con vẫn nguyện tận tình noi theo.
Nhân
lành cha mẹ từng gieo,
Chúng
con trân trọng dẫu nghèo không buông.
Nay
Vu Lan, cúng dường Tam bảo,
Nguyện
Phật đà phước báo mẹ cha,
Yên
vui hạnh phúc tuổi già,
Đến
hồi trăm tuổi sanh qua cõi trời.
-----------------
-Trích
Kinh Báo Hiếu và Vu Lan, Thích Nhật Từ và Phan Khắc Nhượng
biên soạn, chùa Giác Ngộ ấn hành nội bộ, Sàigòn, 1994
98.
KỆ NHỚ ƠN CHA MẸ
(Sám
báo hiếu 6)
Nước
sông nọ có nguồn mới chảy,
Hạt
thóc kia có cấy mới lên,
Phàm
phu cho đến Thánh Hiền,
Ví
không cha mẹ sao nên thân người?
Trong
mười tháng mặt xanh da bủng,
Vì
nuôi con bụng ỏng lưng eo,
Ba
năm bú mớm nâng niu,
Cam
sài mẹ chịu, hẩm hiu mẹ buồn.
Hai
bầu sữa nước nguồn khôn ví,
Dạ
thương con xá kể nhọc nhằn,
Đêm
đông ấp nệm ủ chăn,
Chiếu
giường ẩm ướt giành thân mẹ nằm.
Năm
canh những âm thầm với bóng,
Mong
cho con chóng lớn nên người,
Tháng
hè như nấu như sôi,
Tay
xoa tay quạt mồ hôi đầm đìa.
Hàm
răng cũng thường khi biếng xỉa,
Đài
gương soi cũng để bụi mờ,
Xuân
xanh mấy chỗ đã già,
Trời
cao bể rộng khôn mà ví ơn !
Còn
cha phải tìm cơm lo áo,
Vì
con, lo quần áo đơn mền,
Một
ngày dần một lớn lên,
Tìm
thầy, tìm bạn bút nghiên học hành.
Dạy
ăn nói cho thành khuôn nếp,
Đạo
làm người dạy biết sâu nông,
Lại
lo dựng vợ gả chồng,
Gây
cơ lập nghiệp nối giòng mai sau.
Vì
con phải mưa dầu nắng dãi,
Vì
con nên chẳng ngại nhọc nhằn,
Vì
con bớt ngủ khoan ăn,
Vì
con thương xót băn khoăn đêm ngày.
Công
đức nặng xem tầy non Thái,
Đạo
làm con ta phải biết ân,
Sớm
khuya phụng dưỡng chuyên cần,
Đem
lòng hiếu kính song thân mới là.
Khi
ăn ở vào ra hầu hạ,
Dung
nhan thường hòa nhã vui tươi,
Không
may trái nắng trở trời,
Tìm
thầy, tìm thuốc đêm ngày dưỡng nuôi.
Mùa
nóng nực không ngơi tay quạt,
Tiết
hàn đông sắp đặt màn chăn,
Ñöøng
ñieàu quí vôï hôn thaân,
Nặng
bên tình ái nhẹ phần cù lao.
Gương
hiếu hạnh kể sao cho xiết,
Muôn
điều lành hiếu liệt đầu tiên,
Kìa
như vua Thuấn đại hiền,
Bởi
tùy thuận ý chẳng phiền lòng cha.
Ông
Mẫn Tử sương sa rét mướt,
Mảnh
áo lau cảm được lòng từ,
Chôn
con nuôi mẹ chuyện xưa,
Kìa
ông Quách Cự trời cho lò vàng.
Chẳng
qua đấng anh hùng hào kiệt,
Hiếu
có tròn sự nghiệp mới cao,
Huống
người thoát cõi trần lao,
Công
ơn cúc dục nỡ nào lãng quên.
Vứt
bỏ tấm thân hèn chẳng đoái,
Quyết
một điều ân ái bước ra,
Sắc
trần chẳng chút nhuộm qua,
Giàu
sang trò ảo vinh hoa chuyện đời.
Chí
lục độ cần chăm gắng gỏi,
Chữ
tứ ân thúc gọi luôn tai,
Vì
mình thoát cảnh trần ai,
Mẹ
cha hẳn được liên đài tiêu dao.
Đấng
Đại Giác kể bao nhiêu kiếp,
Vì
sinh thành dù chết cũng cam,
Mục
Liên dốc một hiếu tâm,
Thần
thông đác đạo ân thâm trả đền.
Mẹ
ngục tối trở nên tịnh độ,
Con
như Ngài mới hậu mới cao,
Bà-la-môn
thác sinh vào,
Là
Ngài Địa Tạng má đào lạ thay.
Gậy
tích trượng ra tay cứu mẫu,
Ngọc
Minh Châu soi thấu cõi đời,
Kiếp
sau lại trở làm người,
Giả
tên Quang Mục đứng ngồi nghiêm trang.
Thích
trứng cá mẹ mang tội báo,
Vào
ngục Ngài hóa đạo sinh thiên,
Dốc
lòng tu đạo cần chuyên,
Môùi
laø ñaïi hieåu baùo ñeàn ôn saâu.
Hiếu
thế tục chỉ hầu cơm nước,
Hiếu
xuất gia giải thoát luân hồi,
Dám
khuyên tất cả mọi người,
Báo
ơn nên tỏ, chớ sai lầm đường.
Khuyên
cha mẹ ngày thường niệm Phật,
Miệng
hằng nên nói thật ăn chay,
Chúng
sinh nghiệp sát đừng gây,
Tu
hành thập thiện trồng cây phúc lành.
Dù
một kiếp chưa thành Chánh giác,
Song
thân lành quả chắc có phen,
Làm
con phải dứt trần duyên,
Tu
hành gắng gỏi báo đền ơn sâu.
Khỏi
mang tiếng cạo râu cắt tóc,
Không
thẹn thân khoát Phúc điền y,
Tinh
thần cần phải tu trì,
Giữ
giới, định, huệ quy y tham thiền.
Rồi
ra thành Phật chứng Tiên,
Cửu
huyền, độ được báo liền tứ ân,
Mấy
lời Thầy dạy ân cần.
Nam
Mô Sinh Tịnh Độ Bồ-tát Ma ha tát.
-------------------
-Trích
Kinh Nhật Tụng, chùa Hoằng pháp xb, Sàigòn, 1971
99.
SÁM CẦU AN (II)
Cúi
đầu làm lễ Bổn sư,
Nguyện
cho bá tánh tiêu trừ nạn tai.
Lại
cầu Quan Âm Như lai,
Tầm
thanh cứu khổ hằng ngày chúng sinh.
Cõi
đời tật bệnh tử sanh,
Mỗi
ngày nguy hiểm đấu tranh đủ điều.
Sáng
ra từ sớm đến chiều,
Biết
bao tai nạn rất nhiều tử sanh,
Thấy
đời liệt liệt oanh oanh,
Miễng
mồi phú quí công danh tạo thành.
Nguyện
Ngài đức cả tầm thanh,
Cầu
xin cứu khổ ban lành nhân dân,
Chúng
con lễ bái Quan Âm,
Xót
thương cứu khổ từ tâm biển trần.
Tay
cầm dương liễu ân cần,
Cùng
bình tịnh thủy rưới dân cam lồ,
Cúi
đầu sanh tử mơ hồ,
Phù
du cõi tạm cơ đồ lửa thiêu.
Hàng
ngày tai nạn rất nhiều,
Cầu
Ngài cứu khổ mơi chiều hóa thân,
Độ
đời bá tánh vạn dân,
Khắp
cùng pháp giới trọn phần an vui.
Cha
sanh con thảo dưỡng nuôi,
Mẹ
hiền đức độ khiến xui làm lành,
Nhà
nhà an lạc tịnh thanh,
Bốn
mùa tám tiết hóa sanh thuận hòa.
Nhân
dân lạc nghiệp âu ca,
Hòa
bình thế giới, quốc gia an lành,
Tránh
điều quả báo sát sanh,
Tìm
đường đạo đức cha lành Thích Ca.
Tụng
kinh niệm Phật Di Đà,
Cầu
cho bá tánh toàn gia an lành.
Hiện
tiền phước quả viên thành,
Khắp
cả nam nữ tâm sanh hiền từ,
Mọi
người tật bệnh tiêu trừ,
Noi
theo Chánh pháp Bổn sư tu hành.
Chúng
con lễ bái chí thành,
Nguyện
mau thoát khỏi tử sanh luân hồi.
Cõi
đời khổ não lắm ôi,
Quyết
lòng theo Phật về ngôi sen vàng.
Nam
mô Tịnh độ Lạc bang,
Dắt
dìu đệ tử Tây phang mau về.
-----------------
-Trích
Kinh Nhật Tụng, chùa Hoằng Pháp xb, Sàigòn, 1971
100.
SÁM NIỆM PHẬT
QUYẾT
ĐỊNH VÃNG SINH
(Sám
khuyến tu 6)
Sân
lan trời ngả bóng chiều,
Cảm
thân phù thế ít nhiều ngẫn ngơ,
Tranh
đời dệt mộng vẫn vơ,
Say
đua danh lợi mê mờ sắc thanh.
Cánh
bèo vỗ sóng bập bềnh,
Tại
ai hay cũng gây nên bởi mình?
Bể
trần là mấy phù sinh,
Thị
phi ghen ghét trong tình quẩn quanh,
Mà
trông chiếc lá lìa cành,
Doanh
hư cõi tạm trong vành đó thôi !
Mà
trong ngọn nước chảy trôi,
Mênh
mang sáu nẽo biết rồi về đâu ?
Kiếp
người nào có bao lâu,
Nắng
mưa thôi cũng dãi dầu cỏ hoa !
Lầu
sương nhạt ánh trăng tà,
Hoàng
lương một giấc tỉnh ra ngỡ ngàng!
Chi
bằng về cõi Liên bang,
Sen
khoe sắc ngọc, gió đàn pháp âm,
Trời
giải thoát, cảnh thậm thâm,
An
vui muôn kiếp tuyệt lầm lỗi xưa.
Chỉ
câu niệm Phật đừng thưa,
Chỉ
bền tín nguyện Tam thừa bước lên,
Đài
vàng đã sẵn ghi tên,
Cơ
duyên sẵn đợi một lần đạo tâm.
------------------
-
Bài do TT. Thích Thanh Khoát, chùa Phú Cốc-Thường Tín soạn,
chùa Hải Ninh- Đồng Thiện tàng bản, Hài Phòng, 1996.
101.
SÁM CẦU SIÊU VONG LINH
(Sám
cầu siêu III)
Hồn
ơi! Lẳng lặng mà nghe,
Cầu
hồn cho đặng trọn bề vãng sinh.
Cúi
xin Phật xót thương tình,
Cứu
hồn ra khỏi u minh ba đàng
Cúi
xin phóng ngọn hào quang,
Soi
hồn trong giấc mơ màng chiêm bao.
Cúi
xin trong biển ba đào,
Vớt
ra hồn khỏi lúc nào trầm mê.
Cúi
xin ơn Phật đề huề,
Dang
ta mà dắt hồn về tới nơi.
Cúi
xin ơn Phật rước mời,
Nắm
tay mà dắt hồn chơi liên trì.
Lại
xin tả hữu truy tùy,
Mấy
ngôi Đại Sĩ cùng thì ban ơn.
Quan
Âm Bồ-tát hóa thân,
Tay
cầm nhành liễu tay bưng kim đài.
Với
cùng Thế Chi các Ngài,
Quang
lâm trần thế tiếp lai vong hồn.
Lại
xin tất cả tông môn,
Thanh
văn thượng thiện cũng dồn một nơi.
Lại
xin tất cả các trời,
Giã
từ cung điện mà dời gót đi.
Khởi
hành từ cõi phương Tây,
Theo
sau giá Phật xuống ngay một đoàn.
Nghênh
ngang bảo cái tràn phan,
Nhạc
trời thánh thót vị hương nồng nàn.
Bao
nhiêu thắng cảnh hiện ra,
Khiến
hồn xem thấy thiết tha vui mừng.
Cho
hồn hóa đặng kim thân,
Ngồi
trên bảo tọa theo gần Đạo sư.
Khảy
tay một lúc bây giờ,
Đã
qua Tịnh độ làm người vãng sinh.
Nguyện
cho hồn đặng an lành,
Thiện
căn phát đạt tội tình tiêu tan.
Nguyện
hồn về cõi Tịch Quang,
Mau
mau thoát khỏi trần gian cho rồi.
Nguyện
hồn tinh tấn hẳn hòi,
Trồng
hoa bát nhã nhổ chồi vô minh.
Nguyện
hồn thính pháp văn kinh,
Mở
lòng sớm tỏ tánh linh chơn thường.
Nguyện
hồn chơi khắp mười phương,
Hái
bông mà để cúng dường Như lai.
Nguyện
hồn trưởng dưỡng thánh thai,
Vào
trong cửu phẩm ra ngoài tứ sanh.
Hôm
nay tứ chúng đồng thanh,
Kiên
trì sáu chữ Hồng danh đã nhiều.
Thế
nào hồn cũng cao siêu,
Đem
thân phàm hạ mà triều Pháp vương.
Tiêu
diêu khoái lạc phi thường,
Phước
đầy huệ đủ kiết tường biết bao.
Dứt
rồi tám vạn trần lao,
Nhân
duyên còn đợi kiếp nao mới tròn.
Phật
như thể mẹ tìm con,
Con
mà gặp mẹ lại còn lo chi.
Đã
sanh vào cõi vô vi,
Năm
năm tháng tháng ngày ngày thảnh thơi.
Sẵn
đây căn dặn đôi lời,
Về
sau cũng tính với đời làm sao.
Gây
go cái hội phong trào,
Từ
bi đâu nỡ lúc nào bỏ qua.
Thôi
thôi mấy tiếng ruột rà,
Xin
hồn ghi để nữa mà hóa duyên.
Đưa
hồn tách dặm tây biên,
Cầu
cho bá tánh Tây phang mau về.
---------------
-Trích
Kinh Nhật Tụng, chùa Hoằng Pháp xb, Sàigòn, 1971
102.
SÁM ĐƯA LINH
(Sám
cầu siêu IV)
Cuộc
đời như giấc chiêm bao,
Thân
người khác thể bọt trào nước xao.
Oan
gia nợ thế biết bao,
Vợ
chồng, cha mẹ, những nào cháu con…
Của
tiền gia sản bằng non,
Rồi
ra một giấc mộng, còn chi đâu!
Cho
hay thế sự bể dâu,
Cõi
trần là chốn ra vào trả vay.
Luân
hồi lục đạo khổ tai,
Tiền
nhân hậu quả đọa đày chẳng thôi.
Cạn
suy kỹ xét thầm vui,
Giác
linh nay đã hết hồi đảo điên.
Dứt
dây nghiệp báo trần duyên,
Lánh
xa tục lụy não phiền lửa hang.
Ai
mà sớm biết mới ngoan,
Lợi
danh ân ái, thiệt đàng oan khiên.
Sắc
tài tửu khí là thuyền,
Đưa
người mê muội trong miền trầm luân.
Sáng
lòng rõ biết giả chơn,
Đường
Tiên nẻo Phật khá liền bước lên.
Linh
đài cửa Phật nhãn tiền,
Bồ
đề tâm phát, thấy liền chẳng sai.
Vọng
cầu Phật Tổ Như lai
Tây
phương tiếp dẫn hộ rày Linh quang.
Quan
Âm Bồ tát từ thoàn,
Đưa
người lương thiện thẳng sang Niết bàn.
U
minh giáo chủ cứu nàn,
Thập
phương Bồ tát chỉ đàng Vô sanh.
Bồng
Lai nhược thủy tịnh thanh,
Tây
thiên chín phẩm liên thành nguy nga.
Liên
Trì hải hội Di Đà,
Từ
bi độ chúng khỏi sa tội tình.
Chơn
như Phật tánh kiến minh,
Tránh
nơi phiền não biết nhìn huệ căn.
Nguyện
cầu hồn đặng siêu thăng,
Thoát
vòng oan nghiệt buộc ràng nhiễu nhương.
Phúùc
Thần phướn báu dẫn đường,
Chư
Phật Bồ tát xót thương độ hồn,
Linh
quang sáng suốt thường tồn,
A
Di Đà Phật gắng công niệm hoài.
Nương
nhờ thánh đức Như lai,
Thần
thông tiếp dẫn lên đài Tây phương.
-----------------------
-Trích
Thiền Môn Nhựt Tụng, HT Minh Trực, Phật Bửu Tự xb, 1992
103.
KỆ ĐỘ VONG (1)
(Sám
cầu siêu V)
Nam
mô đức Phật Di Đà,
Hào
quang soi khắp gần xa trong ngoài.
Độ
cho hết thảy muôn loài,
Đều
cùng giải thoát tháng ngày tiêu dao.
Mở
mang đường chính thanh cao,
Dẫn
cho đâu đấy cùng vào cảnh vui.
Chúng
con xiết nỗi ngậm ngùi,
Tấm
thân bèo giạt, mây trôi, bấy chầy.
Những
là ngậm đắng nuốt cay,
Vòng
quanh sáu ngả đọa đày một thân.
Nay
mừng còn chút thiện nhân,
Sớm
đà biết hối ăn năn nỗi mình.
Ngày
đêm dốc một lòng thành,
Quy
y Tam bảo nương mình bấy nay.
Bạn
bè trên dưới sum vầy,
Khuyên
nhau tu để sau này độ thân.
Trước
sau một dạ ân cần,
Cầu
về Tịnh độ hưởng phần yên vui,
Bạn
con nay có một người,
Thuyền
đầy quả mãn xa nơi hồng trần.
Linh
hồn lìa bỏ xác thân,
Để
thương, để nhớ, hết gần đến xa.
Từ
nay vắng cửa vắng nhà,
Con
con cháu cháu vào ra bùi ngùi.
Nhớ
khi còn ở cõi đời,
Nết
na thuần cẩn là người hiền lương.
Thông
minh thao lược đủ đường,
Nhân
từ hiếu nghĩa chưa thường kém ai.
Phúc
duyên nay đã vẹn đầy,
Bạn
bè con cháu tới đây tiễn hành.
Ai
ai cũng dốc lòng thành,
Cùng
nhau niệm Phật tụng kinh cầu hồn.
Ngửa
trông Mẹ lại cứu con,
Phật
về tiếp dẫn linh hồn từ nay.
Đưa
sang thẳng phía phương Tây,
Tới
nước Cực lạc ở đài Liên hoa.
Khác
nào con lạc mẹ cha,
Bơ
vơ dài dạc xót xa âu sầu.
Bây
giờ lại được gặp nhau,
Mừng
này, còn có mừng nào mừng hơn.
Chí
thành giãi tấm lòng son,
Cúi
xin phù hộ cho con cháu hồn.
Cùng
là đệ tử chúng con,
Nhân
duyên phúc tuệ vẹn tròn trước sau
Yên
vui hưởng mãi dài lâu,
Đời
này sung sướng, đời sau an nhàn.
Cầu
cho khắp cả thế gian,
Cùng
thành nước Phật hoàn toàn yên vui.
Nam
Mô A Di Đà Phật.
-------------------
-
Trích Nghi Thức Tụng Niệm bằng Chữ Việt. Sa Môn Trí Hải
soạn. Chùa Bồ Đề ấn hành, Sài Gòn, 1973
