1- Phàm
việc gì cũng có 2 mặt
Phàm
trên đời tất cả mọi việc đều có hai mặt. “Thiện”
, “ác”. “phải” , “trái”. Ngoài ra “tốt”, “xấu”,
“đúng”, “sai”, “có”, “không”…cũng đều có 2 mặt.
Có
hai mặt nhưng kỳ thực dường như chúng không có tuyệt đối.
Nhiều khi cả 2 mặt đều là xấu, hoặc thậm chí trong cái
“tốt” lại có một chút “xấu”, trong cái “xấu” lại
có một chút gì “tốt”.
Nhiều
lúc hai người tranh chấp nhau, ai cũng có cái lý của mình,
bởi mỗi người đều có một lập trường riêng, không có
ai là người phải hoặc trái. Cũng giống như con gái nói với
bố là đáng yêu nhất, mẹ là đáng yêu nhất, cũng đều
đúng cả nhưng chưa thật trọn vẹn, mà phải nói là “cả
bố và mẹ đều đáng yêu”. Người Phật tử ca ngợi Phật
giáo là vĩ đại nhất thì cũng đúng, nhưng để tôn trọng
các tôn giáo khác, thì người Phật tử nên nói “Thiên Chúa
Giáo cũng rất vĩ đại”, tín đồ Thiên Chúa Giáo khen Phật
Giáo cũng rất vĩ đại như thế thì càng viên mãn hơn.
Có
khi “đúng” hoặc “sai” được xác định từ lập trường
của mỗi người, nhiều khi vì lịch sử, văn hóa, phong tục
tập quán và bối cảnh khác nhau mà có những tiêu chuẩn không
đồng nhất. Bởi thế nếu tất cả đều chấp theo ý của
mình, thì rất khó có tiêu chuẩn tuyệt đối.
Giả
dụ người phương Đông thấy người phương Tây ở nơi công
cộng ăn mặc hở hang thì cho là tục tĩu, thiếu văn minh lịch
sự. Người phương Tây thấy người phương Đông ở chốn
đại chúng đông người lại quần ngắn áo cộc chẳng ra
thể thống. Người phương Đông nhìn người phương Tây làm
gì cũng phải xếp hàng tuần tự, thấy thật là lãng phí
thời gian, không hiểu hiệu suất công việc. Người phương
Tây nhìn người phương Đông thích tranh đi trước, không có
trật tự, lại cho rằng đó là một dân tộc không lề lối.
Người
Trung Quốc thấy người Nhật Bản gặp nhau cứ cúi gập người
chào, lúc ra về mà không có mấy lần gập lưng thì không
ra khỏi cửa. Người Nhật Bản nhìn người Trung Quốc gật
đầu, rộng bước nhìn vẻ kiêu ngạo, thì liền đánh giá
một dân tộc không hiểu lễ giáo.
Trung
Quốc thấy người phương Tây cứ liên tục kết hôn rồi
lại ly hôn, một đời chồng, hai đời chồng, một đời vợ,
hai đời vợ, thậm chí tới 4-5 đời vợ, thấy hết sức
phi lí. Nhưng người phương Tây thấy người Trung Quốc một
lúc tới 2,3 vợ, con cái đầy đàn, tứ đại đồng đường,
lại thấy thật ngoài sức tưởng tượng.
Người
Trung Quốc gặp gỡ thường có thói quen chào hỏi “anh ăn
cơm chưa?” Người phương Tây thấy vậy cho rằng thật kỳ
lạ, bởi vì họ gặp nhau là phải ôm hôn thắm thiết, nhưng
cái này người Trung Quốc lại không thể chấp nhận.
Cho
nên, Phật giáo chủ trương “Trung đạo” đối với tất
cả mọi sự đều phải xem xét động cơ và thời điểm hiện
tại. Bởi vì sự vật đều có 2 mặt “nhân và quả” duy
chỉ có nhận ra nhân duyên của trung đạo, thì mới có thể
phân biệt chính xác “đúng, sai, trái, phải”. Còn đối
với người chỉ thích nghe một bên, đó là người chưa hiểu
hết được công lý, công lý phải đưa nó ra, đặt vào chính
giữa mà phán đoán, bởi nó nhất định phải có một điểm
cân bằng, nó là 2 mặt, là nhiều mặt khác nhau, thậm chí
ngoài ra còn kết hợp với nhiều yếu tố nhân duyên khác
nữa.Vậy làm sao mà có thể nhìn toàn diện được như vậy?
Chỉ có dựa vào trí tuệ và mới mong đích thực hiểu được
nó.
2. Ma quỷ và
Thiên sứ.
Phương
Tây có 1 họa sỹ, muốn vẽ chân dung của Đức Chúa Giêsu,
thế là người họa sỹ cất công đi khắp thế giới tìm
kiếm, mong muốn tìm ra 1 người có có tướng mạo trang nghiêm
thánh khiết giống như chúa Giêsu để làm người mẫu. Trải
qua một thời gian nỗ lực cuối cùng bức họa cũng được
hoàn thành.
Mấy
năm sau có người góp ý, nếu anh có thể vẽ lại thêm một
bức chân dung ma quỷ để so sánh với sự thánh khiết của
Chúa, thì sẽ càng tăng thêm rõ rệt sự khác nhau giữa bức
họa “thiện và ác”. Thế là nhiều họa sỹ lại đi khắp
nơi để tìm một người dung nhan xấu xa, ma chê quỷ hờn
để vẽ, cuối cùng nghe nói ở một nhà tù nọ, có một phạm
nhân vô cùng gian ác, diện mạo xấu xí trông giống như quỷ.
Người
họa sỹ sau khi thương lượng với cai ngục đã được đồng
ý để phạm nhân làm hình mẫu cho anh ta vẽ. Trong quá trình
thực hiện bức họa, người họa sỹ cảm thấy vị phạm
nhân có khuôn mặt rất hiền từ, trong cuộc trò chuyện mới
biết rằng hóa ra người phạm nhân này chính là người mẫu
để anh ta thực hiện bức họa của Chúa trước đây.
Nhưng lúc đó chỉ vì được một số tiền lớn từ giải
thưởng, cuộc sống của anh ta bắt đầu thoái hóa, ăn chơi
vô độ, cờ bạc rượu chè, nghiện hút…và cuối cùng phải
vào tù. Người họa sỹ nghe xong, ngoài việc cảm thấy nối
tiếc cho người phạm nhân anh ta còn trầm tư suy nghĩ và nhận
ra rằng: “Hóa ra thánh nhân hay ma quỷ đều do con người
chúng ta diễn suất cả mà thôi”.
Trong
Phật giáo cũng có một chuyện tương tự. Ngài trưởng giả
Xá Lợi Phất nhìn thấy một người bạn cũ lâu ngày không
gặp. Thấy anh ta mặt mũi trở nên hung tợn, liền ngạc nhiên
và dò hỏi nguyên do? Người bạn nói : “Gần đây do anh đang
điêu khắc một bức tượng qủy La sát” Xá Lợi Phất bèn
khuyên vì điêu khắc ma quỷ, nên một thời gian dài phải
quán tưởng đến bộ mặt hung tợn của La sát, mà tướng
mạo của anh thành ra xấu xí như vậy. Nếu anh đổi lại
điêu khắc tượng Phật trong tâm sẽ đầy từ bi và hiền
hậu, từ đó sẽ khiến thân và tâm anh thay đổi, thành trang
nghiêm phúc hậu, thế chẳng phải càng tốt hơn sao? Người
bạn nghe xong đổi sang điêu khắc tượng Phật, mấy năm sau
do tâm địa cải đổi, mà tướng mạo anh trở nên từ bi
phúc hậu hơn, ai nhìn thấy cũng đều sinh tâm hoan hỉ .
Làm
Phật hay chúng sinh đều do tâm chúng ta tạo ra, trong tâm có
thiên đường của thần thánh và cũng có địa ngục của
ngã quỷ. Chúng ta trong một ngày không biết đã không biết
bao nhiêu lần ra vào thiên đường, địa ngục? Đã hoán đổi
Thánh nhân và ma quỷ 2 vai biết bao nhiêu lượt? Trong tâm ta
chứa đựng đầy đủ mười pháp giới. Trong 10 pháp giới
con người là nút chuyển để quyết định sự thăng trầm
lên xuống. Bởi vì trên con người còn có Phật, Bồ tát,
Thanh văn, Duyên giác, dưới thì có địa ngục, ngã quỷ và
súc sinh.
Kinh
Phật có câu: “Tất cả đều do ý thức mà biến đổi, do
Tâm mà hiện ra”. Đại thừa khởi tín luận nói: “Nhất
Tâm khai nhị môn”, 1 là Tâm chân như môn tức Phật tính,
2 là Tâm sinh diệt môn tức Phàm phu.
Chúng
ta sống ở thế gian nếu biết lấy Phật tâm mà đối nhân
xử thế, thì thế gian này cũng sẽ theo đó mà biến thành
cõi Phật, còn nếu đem tâm ma quỷ ra để đối đãi thì thế
giới ắt cũng sẽ trở thành địa ngục. Phật thánh và ma
quỷ đều cùng tồn tại trong một cái Tâm. Vậy bạn muốn
thành Phật hay biến thành ma quỷ đây? Phải nên hết sức
thận trọng.
3. Bận bịu
và nhàn rỗi
Cuộc
sống của bạn là bận bịu hay nhàn rỗi?
Nhàn
và rỗi là hai phương thức sống khác nhau có người thích
bận bịu, càng bận càng thấy phấn chấn, càng có tinh thần,
xem bận bịu biến thành động lực, thành nguồn dinh dưỡng.
Cho rằng nhàn rỗi là lười nhác, là giải đãi không có việc
gì để làm. Xem việc nhàn rỗi đồng nghĩa như là Chết vậy.
Nhưng có lại người lại cho rằng nhàn rỗi là nghỉ ngơi,
là tự tại và tu dưỡng và nhận thấy bận bịu là sự chấp
trước đối với thế gian này, là bị làm nô lệ cho công
việc.
Cũng
có người muốn có lúc bận, lúc rỗi. Như người lao động
một tuần yêu cầu được nghỉ 1,2 ngày hoặc 1 ngày làm việc
8 tiếng, thậm chí có người trong khi công việc bận, họ
lại thích uống trà, đọc báo, tìm cách để đi công tác.
Tóm lại là mong rằng khi bận có lúc rỗi rãi nghỉ ngơi.
Có người lại nhàn rỗi đến phát sợ, đến khó chịu, bởi
vậy mà họ bỏ tiền, bỏ sức lực ra để xin người khác
cho mình một công việc để làm, chẳng qua hy vọng được
làm việc để giết thời gian.
Bận
là hoan hỷ, là phát tâm, bận là tiến bộ, là an trụ. Chính
trong cái bận bịu mà chúng ta có thể lĩnh hội được giá
trị của cuộc sống và ý nghĩa của công việc, bận khiến
cho chúng ta gặt hái được càng nhiều trí thức, quen biết
nhiều bạn bè và kết được nhiều thiện duyên hơn.
Nhưng
bận cũng có nhiều kiểu khác nhau, có người bận về công
việc gia đình, có người vì vui chơi mà bận, nhưng cũng có
người vì giúp đỡ người khác mà bận…Chúng ta cứ nhìn
ga tầu, bến xe hàng ngày mọi người đều hối hả qua lại,
nhìn là biết họ là những người bận rộn. Nhưng chỉ có
điều người thì vì danh lợi, người thì vì nghĩa, người
thì vì tình, vì nghĩa… và tất nhiên cũng có người như
Khổng tử ngao du các nước, như Đức phật khất thực và
hành hóa khắp mọi nơi. Các Ngài là những người đi truyền
bá tiếng nói của hòa bình, đi vào giữa dòng đời mà tuyên
giảng chân lý, vân du khắp nơi vì bản thân, vì người khác
và hơn thế nữa vì cả thế nhân này mà bận.
Có
người lấy bận bịu làm niềm vui, làm hoan hỉ, trách tại
sao một ngày không thể tăng thêm 24 giờ nữa để được
bù đắp công việc.Có người nhàn rỗi đến nỗi không thể
không thể duy trì được cuộc sống, chỉ muốn người khác
đến giúp mình, người khác đến bù đắp, thà rằng ngửa
tay cầu xin nghèo khó chứ không chịu tự thân đi lao động,
mưu sinh.
Bận
bịu tất nhiên là khổ, vậy nhàn rỗi có phải là sướng
không? Nhàn rỗi khổ vì không có việc làm mà làm, thì thà
rằng bận rộn mà có ý nghĩa còn hơn. Bận là liều thuốc
bổ tốt cho tâm và thân, còn hơn nữa bận để gieo trồng
lại những chủng tử tốt đẹp cho đời này và đời sau.
Cuộc sống của con người bởi vậy chúng ta hãy tận hết
khả năng để bản thân trở thành những người bận rộn
có ý nghĩa, vì bận mới có tiến bộ, mới có thành tựu.
Kỳ
thực,nói “bận” và “rỗi” chỉ là 2 mặt đối đãi
của sự và tướng, nếu có khả năng viên dung hoàn hảo được
cả sự và lý thì tuy bận mà rỗi. Tốt nhất là có thể
trong khi bận rộn mà có được tâm nhàn rỗi, khi nhàn rỗi
phải nên có cảm thụ của bận rộn. Chúng ta phải nên người
bận mà tâm không bận, tâm rỗi mà người không rỗi mới
là thái độ tốt nhất của cuộc sống.
07-16-2008
03:23:46