Tôi
là Phật tử thường tham gia tu tập Bát quan trai. Tôi được
biết trong giới luật nhà Phật có giới cấm không được
ca hát và xem nghe. Tuy nhiên, tôi nhận thấy các chùa vẫn thường
tổ chức văn nghệ, các Phật tử và chư Tăng cũng hay ca hát
đạo ca trong các khóa tu và những dịp lễ. Vậy điều đó
có mâu thuẫn không? Nếu không thì nên phát huy vì đạo ca
làm cho người nghe nhớ mãi lời Phật dạy. (Hà Xuân Tiến
& Nguyễn Chí Thanh, Huế; dthanh...@hcm.fpt.vn)
Đúng
là giới luật nhà Phật có giới cấm không được ca hát
và cố đi xem nghe. Tám giới Bát quan trai và mười giới Sa
di, Sa di ni có giới điều quy định cụ thể về vấn đề
này. Nhưng đồng thời trong nghi lễ Phật giáo và trong sinh
hoạt tu học của Tăng Ni, Phật tử thì âm nhạc, ngâm vịnh,
ca hát v.v… được vận dụng phổ cập xem như một phương
tiện tu tập, hành đạo. Và hai việc này thoạt nhìn có vẻ
như chống trái hoặc mâu thuẫn nhau nhưng thật ra đều hợp
lý theo quy chuẩn Chánh pháp.
Trước
hết, giới cấm không được ca hát và cố đi xem nghe nhằm
trợ duyên cho người tu giữ vững chánh niệm, không bi lụy,
đau thương bởi các lời ca tình tứ, ủy mỵ; không loạn
động, phấn khích, cuồng nhiệt và bị cuốn theo các âm thanh
kích động…, bởi điều đó chỉ làm tăng trưởng ái dục,
phóng dật thân tâm, thậm chí rơi vào lãng quên, đánh mất
mình. Hiện phần lớn những hoạt động thu hút sự chú ý
của con người đều tập trung vào hai phương diện nghe, nhìn.
Âm
thanh (nghe), sắc tướng (nhìn) là hai trần cảnh hấp dẫn,
dễ tiếp xúc nhất và chi phối sự tập trung mạnh mẽ nhất.
Những điều mắt thấy, tai nghe trong hiện tại luôn có tác
dụng suy tưởng hoài niệm về quá khứ hay dự phóng tương
tai hoặc lãng quên cả hiện tại. Tuy nó vẫn có những giá
trị riêng trong cuộc sống nhưng đối với người thực tập
chánh niệm là một sự tai hại, bị phân tán, không thể tập
trung để hướng đến nhất tâm. Vì thế, Đức Phật đã
thiết chế giới cấm không được ca hát và cố đi xem nghe
những loại hình “văn nghệ đứt ruột”, kích động, tăng
trưởng tham dục… nhằm thiết lập định tĩnh, an tịnh cho
đời sống tu tập, thăng hoa tuệ giác và tâm linh.
Nhưng
mặt khác, âm nhạc và ca hát nếu biết khai thác và ứng dụng
theo chiều hướng thăng hoa lại trở thành phương tiện hỗ
trợ cho tu tập và hành đạo rất tích cực. Thời Phật tại
thế, sau các pháp thoại chư Thiên thường tấu nhạc cúng
dường, tán thán Thế Tôn, ca ngợi Tam bảo. Trong các kinh điển
Bắc truyền như kinh Pháp Hoa, Niết Bàn, luận Đại trí độ
v.v… việc dùng âm nhạc để cúng dường rất phổ biến.
Trong lễ nghi Phật giáo, âm nhạc là một phần quan trọng
của Lục cúng (hương, hoa, đăng, đồ, quả, nhạc).
Tuy
nhiên, âm nhạc Phật giáo luôn giàu có tố chất thiền vị,
ca từ trang nghiêm, ý tứ hướng thiện có tác dụng chuyển
hóa, thức tỉnh nhân tâm. Như âm nhạc trong thế giới Tịnh
độ của Phật A Di Đà, mỗi lần nhạc trỗi lên, thúc đẩy
và nhắc nhở chúng sanh “niệm Phật, niệm Pháp và niệm
Tăng” (kinh A Di Đà). Luận Ðại trí độ xác định âm nhạc
là một trong những phương tiện giáo hóa hữu hiệu: “Bồ
tát muốn thanh tịnh cõi Phật, cần phải cầu được âm thanh
hay. Chúng sanh nghe được âm thanh thiền vị ấy mà tâm được
an lạc, vì tâm an lạc nên việc giáo hóa được dễ dàng”.
Khởi
thủy của âm nhạc Phật giáo là hình thức kệ tụng mà Thế
Tôn thường áp dụng khi thuyết pháp, rồi các Tỷ kheo cũng
thường trùng tụng (đọc kinh) các pháp cú, Phật thoại ấy,
gọi là thanh bái. Kế đến là hình thức Phạm bái, dùng khúc
điệu thanh tịnh để đọc kinh, tán thán Phật, Bồ tát và
ca ngợi công đức Tam bảo. Từ đó hình thành nền âm nhạc
Phật giáo, thịnh hành trong nghi lễ và pháp hội.
Tùy
theo văn hóa, truyền thống của mỗi vùng, miền, quốc gia
mà có nền âm nhạc Phật giáo khác nhau. Những nhạc khúc
thiền vị du dương, giai điệu trầm bổng trong thang âm điệu
thức tán tụng có khả năng chuyển hóa lòng người. Việc
hòa xướng Phạm âm (tụng tán kinh Phật), tạo nên Hải triều
âm có thể khiến cho vọng niệm tiêu tan, tâm thần thư thái,
tĩnh tại như vào thiền định sẽ giúp con người hướng
thiện, xa rời điều ác, tịnh hóa thân tâm.
Và
như thế, việc ngày nay ứng dụng tân nhạc, hát xướng đạo
ca, ngâm vịnh kinh Phật… vào trong các sinh hoạt tu tập, nghi
lễ, văn nghệ quần chúng của Tăng Ni, Phật tử là sự kế
thừa, phát huy âm nhạc Phật giáo vốn có từ thời Thế Tôn.
Hình thức “hát kinh” (phổ nhạc kinh Phật) hiện đang được
chư Tăng và các nhạc sĩ, nghệ sĩ Phật tử tích cực cống
hiến cùng với thiền ca, đạo ca sẽ góp phần làm phong phú
thêm cho âm nhạc Phật giáo Việt Nam. Nền âm nhạc Phật giáo
cổ truyền được ứng dụng trong nghi lễ từ bao đời nay
đã góp phần không nhỏ trong việc hoằng pháp, lợi sanh. Hy
vọng, âm nhạc Phật giáo hiện đại sẽ được phát huy và
cùng song hành với lễ nhạc để dẫn dắt, khai thị người
mê quay về với chánh đạo.
(Tổ
Tư Vấn Báo Giác Ngộ)
12-21-2007
11:23:45
Trở
Về Trang Mục Lục Phật Học Vấn Đáp