74
Bạn tôi là Phật tử và đã trót lỡ lầm mang thai với người
yêu. Sau khi sự việc xảy ra, người yêu của bạn ấy đã
chối bỏ trách nhiệm, còn gia đình thì giận dữ xua đuổi.
Quá đau khổ và không biết chia sẻ cùng ai nên bạn ấy đã
quyết định trút bỏ giọt máu của mình (thai nhi đã trên
1 tháng tuổi). Giờ đây, bạn ấy rất đau khổ, bị dằn
vặt về việc làm của mình, bạn ấy mong muốn được sám
hối. Xin quý Báo cho biết quan điểm của Phật giáo về tội
lỗi phá thai và chỉ cho bạn ấy phương cách sám hối cùng
những lời sẻ chia.
CHIA
SẺ
Vấn
đề một bộ phận không nhỏ nam nữ yêu đương và có quan
hệ trước hôn nhân, hiện không còn xa lạ với mọi người
trong xã hội ngày nay, nhất là với giới trẻ. Theo các thống
kê cho biết, số lượng các ca nạo phá thai ngày càng gia tăng,
nghiêm trọng hơn là có không ít ca ở tuổi vị thành niên
đã để lại nhiều hậu quả khôn lường về sức khỏe,
tâm lý, học tập… cho người nạo phá thai.
Bạn
ấy có thai trước hôn nhân là một lỡ lầm. Khi bị người
yêu bội bạc và gia đình thiếu cảm thông cùng hoàn cảnh
khách quan tác động khiến bạn ấy quyết định phá thai lại
càng lỗi lầm hơn. Đành rằng bạn ấy thật đáng thương
hơn đáng trách nhưng để trị liệu và chữa lành vết thương
trong thân thể và tâm hồn bạn ấy quả chẳng dễ dàng.
Quan
điểm của Phật giáo về vấn đề nạo phá thai, trước hết,
đạo Phật là đạo từ bi, luôn tôn trọng sự sống
và bảo vệ sinh mạng của mọi loài. Đạo Phật không phản
đối các biện pháp hạn chế sinh đẻ bằng cách ngừa thai
nhưng không ủng hộ việc phá thai. Bởi lẽ bào thai là một
mầm sống, là sinh mạng, do đó cần được bảo vệ. Phật
giáo quan niệm sự sống hay sinh mạng có mặt khi mới bắt
đầu thụ thai.
Đức
Dalai Lama, khi trả lời về vấn đề này cho các nhà khoa học
phương Tây đã khẳng định:“Phật giáo quan niệm rằng
ý thức xâm nhập vào sinh vật ngay từ phút giây đầu tiên
của sự thụ thai, bởi lẽ đó mà phôi bào vẫn được coi
như là một sinh vật. Cho nên chúng tôi xem hành động phá
thai cũng giống như việc cướp đi sự sống của một con
người” (Beyond Dogma, HH the Dalai Lama. Rupa & Co., 1996.
tr.11).
Theo
giáo lý đạo Phật, hành vi phạm giới sát sanh phải hội
đủ năm điều kiện, đó là: Một chúng sanh/ Ý thức hay biết
đó là một chúng sanh/ Có ý định giết hại/ Tìm mọi cách
để giết/ Kết quả là chúng sanh ấy bị chết. Cứ theo những
điều kiện trên thì một bà mẹ (Phật tử) đi phá thai
là phạm giới, mắc tội lỗi rất lớn.
Vì
thế, một người sau khi phá thai xong, bị đau khổ, lương
tâm dằn vặt và mong muốn sám hối là điều dễ hiểu. Dẫu
sao thì sự phát tâm sám hối của bạn ấy vẫn là điều
tốt, còn hơn là tìm mọi cách để biện minh cho hành động
của mình. Sám hối theo Phật giáo là ăn năn với lỗi lầm
đã tạo trong quá khứ và nguyện không tái phạm lỗi ấy
ở tương lai. Sai lầm sống buông thả theo dục vọng khi chưa
cưới hỏi hay không sử dụng các biện pháp ngừa thai đã
khiến bạn ấy chịu nhiều khổ đau. Và giờ đây bạn ấy
đã ăn năn, hối hận thật nhiều về sự nông nổi, bất
cẩn và lối sống buông thả của mình. Sau khi đã ăn năn,
quan trọng hơn là nguyện không tái phạm lại việc ấy. Đó
là cách sám hối thiết thực nhất.
Ngoài
ra, người Phật tử với bất cứ lỗi lầm nào, ngoài ăn
năn và nguyện không tái phạm cần tác pháp sám hối theo các
nghi thức lễ sám thông thường như lễ lạy Hồng danh Phật,
tụng kinh, niệm Phật, tọa thiền cho đến khi tâm lắng đọng,
thanh thản, nhẹ nhàng…
Đạo
lý của dân tộc Việt là cố gắng giữ gìn sự trinh nguyên
cho đến ngày cưới. Tuy nhiên, giới trẻ ngày nay phần lớn
có xu hướng “hiện đại” và “thoáng” hơn trong tình
yêu thì điều cực kỳ quan trọng là cần phải tuân thủ
các biện pháp an toàn. Nếu được giáo dục tốt về giới
tính, tiền hôn nhân và luôn ý thức về an toàn tình dục
nói chung thì chắc chắn hậu quả của việc nạo phá thai
sẽ được giảm thiểu.
Chúng
ta đều biết phá thai là giải pháp bất đắc dĩ, để lại
hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe,
tâm lý và hạnh phúc gia đình về sau. Không ít những trường
hợp nạo phá thai đã dẫn đến tử vong, vô sinh; nhiều thiếu
nữ sau khi phá thai đã tự tử và nhiều phụ nữ luôn ray
rứt, bị trầm cảm, ám ảnh về chuyện phá thai đến suốt
đời.
Là
Phật tử, chúng ta cần tiết chế dục vọng, nhất là ý thức
rất rõ về nhân quả để đề phòng, ngăn ngừa mọi tình
huống xấu khi đang còn là nguyên nhân, trước khi xảy ra hậu
quả. Nói cách khác, đối với những người đang yêu nhau
thì quan trọng là “ngừa bệnh hơn chữa bệnh”. Do đó,
thực tập Chánh niệm rất quan trọng trong mọi hành vi của
cuộc sống hàng ngày. Chánh niệm là có ý thức về việc
mình sắp làm trong phút giây hiện tại, đồng thời cũng thấy
được nguyên nhân và hậu quả của hành động đó...
(Tổ
Tư Vấn Báo Giác Ngộ)
09-13-2007
11:34:23
Trở
Về Trang Mục Lục Phật Học Vấn Đáp