Xin
vui lòng giải thích công án Nam Tuyền chém mèo.
Nam
Tuyền chém mèo hay là “Nam Tuyền trảm miêu”
là một công án Thiền rất nổi tiếng được ghi lại trong
các thiền thư nổi tiếng như Bích
Nham lục, Vô
Môn quan..
và ngay cả trong kiệt tác tiểu thuyết Kim
Các tự của Mishima Yukio.
Được
biết, Công án là một pháp môn của Thiền tông để tu tập
nhằm kiến tánh giác ngộ. Mục đích chính là làm ngưng
lại dòng tâm ý thức (thường lưu) trôi chảy liên tục trong
tâm con người từ thời vô thuỷ. Chư Tổ Sư dùng cơ
xảo để làm cho đương cơ bật ngược lại, vượt qua bức
màn vô minh từ thời vô thủy, vượt qua luôn bờ bên kia của
vô thủy vô minh, hoàn toàn giác ngộ, như vàng đã tôi luyện,
loại bỏ hết tạp chất.
Bản
thể chân tâm của chúng ta vốn thanh tịnh, nhưng vì môt niệm
bất giác, tức nhất niệm vô minh sinh khởi, nên sinh ra ý
thức phân biệt, gây thành có ta, có cái không phải ta, sinh
ra đối đãi, từ đó dòng tâm ý thức tham sân si dấy lên,
ngày càng dầy đặc, càng trôi lăn trong vòng sinh tử luân
hồi tạo nghiệp trả quả, vay trả không ngừng. Nay muốn
trở về cội nguồn thì phải dừng được dòng tâm ý thức.
Nghĩa là dừng lại những tạo tác của ý thức thường nghiệm,
luồng tư tưởng, những ý niệm và nhận thức.
Thoạt
kỳ thủy, chưa có công án, mà chỉ là cơ xảo của chư Tổ,
tùy theo theo căn cơ của người đối diện mà tháo gỡ vướng
mắc đã khiến họ kẹt cứng, không hội nhập lại bản thể
được, thí dụ như Lục Tổ hỏi thượng tọa Huệ Minh: “Không
nghĩ thiện, không nghĩ ác, cái gì là bản lai diện mục của
thượng tọa Minh?” Khi nghe câu đó, thượng tọa
Minh ngơ ngác, trong một sát na dòng tâm ý thức bị khựng
lại, bản thể hiển lộ lập tức. Những thí dụ như trong
một ngàn bảy trăm công án đều là những câu vấn đáp của
chư Tổ, chính là để đương cơ "khựng ngay dòng ý thức
lại". Mỗi vị đều có những câu khác nhau, tùy theo căn
cơ của môn đệ mà trao cho một công án. Người sau thấy
những câu hỏi đáp đó đã giúp khai ngộ cho đệ tử, rồi
đề ra cho người tới xin tu, cho họ một câu, gọi là "một
tắc công án", để họ ngày đêm chú tâm vào việc
tham cứu công án ấy, bất luận là đang làm việc gì, tâm
cũng không rời khỏi công án, như bóng với hình, tạo thành
một mối nghi tình. Công án được xem như dụng cụ để
giúp người tu thiền ngưng đọng tâm tư, tạo được khối
nghi, chờ một ngày kia có trợ duyên, khối nghi bùng vỡ, là
Ngộ.
Như
vậy, có thể nói công án Thiền không phải là đối tượng
của mọi nhận thức bàn luận về ý nghĩa của chúng, tức
là không thể hiểu hay giãi bày bằng suy tư, bằng ngôn ngữ
văn tự theo lối thông thường trong thế giới tương đối
nhị nguyên. Thầy dạy thiền của chúng tôi là Cố
Hoà thượng Thích Duy Lực đã khẳng định rằng: “giải
thích công án thì lọt vào ý thức nhị nguyên phân biệt,
nên không bao giờ ngộ. Mục đích của Tổ Sư thiền
(mà công án là một pháp tu) là muốn chấm dứt ý thức phân
biệt, nên sát na lìa ý thức liền kiến tánh. Còn bây giờ
không lìa ý thức, mà lại dùng ý thức để giải thích phân
biệt để tìm hiểu đáp án. Cho nên, giải công án là sai
lầm và nghịch với Tổ Sư thiền, vì vậy chư Tổ nói là
phỉ báng Tổ, cũng là phỉ báng pháp”.
Để
đạo hữu hiểu thêm, chúng tôi trích một bài viết trong “Bước
Vào Thiền Cảnh”, Tác Giả-Hirosachiya - Dịch Giả-Thích
Viên Lý, Viện Triết Lý Việt Nam & Triết Học Thế Giới
Xuất bản 1998 (http://www.thuvienhoasen.org/buocvaothiencanh2-08.htm)
“Mẫu
chuyện dưới đây là một công án nổi tiếng của Thiền.
Cái gọi là công án, cũng có thể gọi là trắc nghiệm vấn
đề. Tốt nhất xin quý vị độc giả hãy trắc nghiệm ở
đây rồi tự nêu ra một đáp án mà quý vị cho rằng tiêu
chuẩn nhất.
Một
hôm, có một số thiền sinh đã chỉ vì chuyện của một con
mèo mà tranh cãi không ngừng, lúc bấy giờ Nam Tuyền thiền
sư thấy thế, nắm cổ con mèo giơ lên cao và bảo:
“Này
chư vị, trong số chư vị nếu có ai vì mèo mà có thể nói
được một lời thì tôi sẽ không giết con mèo này, nếu
không, tôi lập tức chém nó ngay. Hãy thử nói một câu!”
Lúc
ấy, đám đông lặng thinh.
Thế
là Nam Tuyền lập tức giết chết con mèo.
Đến
đêm, một đệ tử của Mã Tổ là Triệu Châu (Tùng Phẩm)
từ ngoài về, Nam Tuyền thiền sư đem câu chuyện xảy ra ban
ngày thuật lại cho ông. Triệu Châu nghe xong, đã không một
lời nào đáp lại, cởi đôi giầy rơm đội lên đầu rồi
bước ra khỏi phòng
Nam
Tuyền thiền sư thấy vậy bèn nói: “Lúc ấy nếu ngài
có mặt, con mèo đã không bị giết...” Vấn đề
ở chỗ, Triệu Châu tháo giầy rơm đội lên đầu có ý gì?
Quý vị độc giả, quý vị có thể cứu sống con mèo này
không?
Đề
mục nêu trên, nếu mách với quý vị:
“Xin
lỗi! tôi cũng không trả lời nổi” thì sẽ không khỏi bị
độc giả mắng cho một trận! May mà vấn đề này có sẵn
trong điển tích Thiền Tông “Vô Môn Quan”, vì thế tôi mới
có thể mạnh dạn thú nhận là tôi không có giải đáp. Xin
độc giả tự căn cứ vào trí tuệ của mình mà tìm đáp
án.
Nếu
trong số quý vị có người muốn khống cáo Nam Tuyền hòa
thượng là ngược đãi động vật, tôi khuyên độc giả ấy
hãy giữ im lặng thì tốt hơn. Bởi vì bản ý của Nam Tuyền
là muốn cứu con mèo, thật sự, để cho con mèo bị giết
chính là những người đã đặt Nam Tuyền hòa thượng vào
tình thế khó xử!”
Hy vọng
những lời chia xẻ nêu trên của chúng tôi giúp đạo hữu
hiểu thêm về lý do không thể giải thích Thiền Công án.
Nếu đạo hữu muốn biết thêm về Thiền Công án nói riêng
và Thiền Tổ Sư nói chung, đạo hữu có thể truy cập thư
mục Tổ Sư Thiền trong Thư Viện Hoa Sen.
Chúc
đạo hữu thân tâm thường an lạc
Kính
chào,
Ban
Biên Tập TVHS
08-22-2007
11:23:34
Trở
Về Trang Mục Lục Phật Học Vấn Đáp