1)
Con tôi còn rất nhỏ, chỉ 3-4 tuổi thôi. Đến tuổi nào thì
tôi nên cho con biết về tôn giáo, về Đạo Phật?
2)
Con tôi còn quá nhỏ, không thể nào ngồi yên đọc kinh, dù
chỉ là đoạn kinh ngắn. Có cách nào hướng dẫn và dạy
cho con về đạo đức Phật Giáo mà vẫn có thể cho chúng
chạy chơi theo lứa tuổi năng động của chúng?
3)
Tôi là con chiên rất ngoan Đạo, mà vợ tôi thì lại sinh trưởng
trong một gia đình Phật Giáo và rất sùng Đạo Phật. Cả
hai chúng tôi đều mong muốn là những đứa con của mình sẽ
hấp thụ và nối gót lòng tin tôn giáo của mình. Làm sao để
dung hòa vấn đề này?
Thầy
Pháp Chơn trả lời:
Thật
ra không có một tuổi nhất định nào là phải cho con bắt
đầu học về tôn giáo. Tuy là vậy, nhưng nhìn chung thì nên
hướng dẫn và giới thiệu con em đến với tôn giáo chùa
chiền càng sớm càng tốt. Và bước đầu tiên trong việc
vun bồi tâm hướng thượng và nền tảng tâm linh cho trẻ
con là vun bồi ý niệm về cái thiện trong các em.
Trong
kinh A Hàm đức Phật có dạy: “Này các tỳ kheo, có 4 điều
mà các Thầy không nên xem thường: đó là đừng xem thường
một đốm lửa nhỏ, đừng xem thường một con rắn nhỏ,
đừng xem thường một tu sĩ trẻ, và đừng xem thường một
Thái tử nhỏ.”
Qua
lời dạy này, chúng ta có thể thấy đức phật rất quan tâm
đến tuổi trẻ và việc giáo dục tuổi trẻ vì tuổi trẻ
là nền tảng của xã hội. Một đốm lửa nhỏ có thể hủy
hoại cả một công trình hàng chục tỷ, một con rắn nhỏ
có thể cắn chết nhiều người nếu ai đụng đến nó, một
tu sĩ trẻ sẽ trở thành vị tôn túc lãnh đạo để kế thừa
sự nghiệp phát huy giáo pháp đem đến lợi lạc cho nhiều
người, và một thái tử nhỏ sẽ trở thành một vị vua thống
nhiếp sơn hà. Dưới Tuệ giác của Đức Phật, Ngài rất
quan tâm đến thế hệ trẻ là mầm non, là nền tảng của
xã hội trong tương lai nên khuyên chúng ta có trách nhiệm vun
bồi, kính nễ và đừng xem thường.
1)
Con tôi còn rất nhỏ, chỉ 3-4 tuổi thôi. Đến tuổi nào thì
tôi nên cho con biết về tôn giáo, về Đạo Phật?
Thật
ra không có một tuổi nhất định nào là phải cho con bắt
đầu học về tôn giáo. Tuy là vậy, nhưng nhìn chung thì nên
hướng dẫn và giới thiệu con em đến với tôn giáo chùa
chiền càng sớm càng tốt. Và bước đầu tiên trong việc
vun bồi tâm hướng thượng và nền tảng tâm linh cho trẻ
con là vun bồi ý niệm về cái thiện trong các em.
Khi
tôi còn nhỏ chập chững theo mẹ đến chùa, Phật giáo đối
với tôi không phải là những hình thức lễ nghi, không phải
là những phép tắc qui củ, không phải là những tôn sùng
và những hăm dọa, mà là những mẫu chuyện nói đến tình
thương, nói đến lòng bi mẫn và nói đến lòng dũng cảm
của tuổi trẻ. Tôi còn nhớ một trong những câu chuyện được
các thầy trong chùa kể trong một ngày cùng theo mẹ đến chùa
mà đến nay vẫn còn ảnh hưởng và in đậm đến đời sống
của tôi. Chuyện rằng: một hôm nọ, lửa bổng nhiên nỗi
lên cháy rừng, một con chim con may mắn bay được ra khỏi
đám lữa dữ, liền khi đó, chim con nghĩ đến cha mẹ, anh
em, bà con và làng xóm mình đang còn bị kẹt lại trong đám
rừng cháy đó chắc họ khổ đau lắm, chim con rất thương.
Chim con liền bay xuống dòng sông gần đấy thấm ướt thân
mình rồi bay trở lại khu rừng đang bị lữa đốt kia vung
vãy đôi cánh nhỏ bé và rãi những giọt nước nhỏ nhoi trên
thân thể mình xuống khu rừng đang cháy. Cứ như thế chim
con cứ bay đến dòng sông lấy nước bay đi bay lại không
quản thân bé xíu và sự mệt nhọc chỉ một tâm niệm thương
nghĩ đến cha mẹ, anh em và đồng loại đang phải chịu cảnh
đau đớn. Do lòng tốt của chim con, mà động lòng trời đất,
nên một cơn mưa rất lớn bỗng nổi lên dập tắt đám lửa
đang cháy. Nhờ vậy mà cha mẹ, anh em của chim con được thoát
nạn.” Phật giáo đến với tôi là thế đó, là những mẫu
chuyện đạo được đề cập trong giáo lý của nhà phật.
thương kính cha mẹ, là đức hy sinh, là tấm lòng nghĩ đến
mọi người. Tôi đã lấy mẫu chuyện đó làm triết lý sống
ở đời của mình.
2)
Con tôi còn quá nhỏ, không thể nào ngồi yên đọc kinh, dù
chỉ là đoạn kinh ngắn. Có cách nào hướng dẫn và dạy
cho con về đạo đức Phật Giáo mà vẫn có thể cho chúng
chạy chơi theo lứa tuổi năng động của chúng?
Hướng
dẫn và vun bồi nền tảng tâm linh cho con cái trong những năm
đầu đời rất quan trọng. Tuy nhiên, chúng ta phải linh động
để tìm cách cho các em học về Đức Phật, học về tôn
giáo mà không bị nhàm chán. Các em không cần phải biết những
giáo lý cao siêu mà chỉ cần nghe những mẫu chuyện nhỏ,
có con hươu, con vượn làm việc thiện. Đối với lứa tuổi
mầm non chúng ta chỉ cần cho các em tập sống qua ngôn ngữ
từ ái của cha mẹ, sự thực hành lễ Phật, niệm Phật và
sự nhẹ nhàng khi săn sóc trẻ thơ là đủ để con mình tận
hưởng được giáo lý của Phật. Các em sẽ rất thích khi
nhìn hình ảnh con voi, con khỉ quỳ dâng hoa cho Phật. Thay vì
đưa cho các em xem hình ảnh của những em bé khác, chúng ta
cũng có thể đưa cho các em xem hình ảnh từ bi, nụ cười
từ hòa của Phật và chia sẻ cảm giác thanh thản của mình
mỗi khi nhìn tấm hình đó. Và khi em nhìn thấy ông bà cha
mẹ thắp hương thành tâm cầu nguyện, thì em cũng sẽ muốn
bắt chước làm như thế, và đó là bước đầu chúng ta xây
dựng nền tảng tâm linh trong tâm hồn đứa bé.
Có
một người Phật tử chia sẻ với tôi rằng chị đã kể
chuyện về cuộc đời Đức Phật cho con của chị nghe mỗi
đêm khi cháu còn nhỏ. Những dấu mốc chính trong cuộc đời
Đức Phật thì vẫn không đổi, nhưng chị ấy luôn tìm cách
thêm thắt những mẫu chuyện phụ về con hươu, con nai đến
chơi với Phật, con ngựa chở Phật phóng qua sông, con khỉ
mang hoa quả đến dâng cúng Phật. Ở tuổi mầm non, thì các
em chỉ thích nghe về thú vật thôi, vì các em hàng ngày vẫn
thấy các con thú vật này. Và những mẫu chuyện nhỏ đó
của chị đã gieo trong lòng đứa con một niềm tin sâu sắc
về việc thiện, về nhân quả. Và từ từ, đứa bé bắt
đầu thấm những đạo đức trong câu chuyện.
Cuối
tuần, cha mẹ nên đưa con cái đến chùa để các em làm quen
với khung cảnh chùa chiền. Điều quan trọng là đừng la mắng
các em mỗi khi các em sơ ý chạy giỡn trong Chánh Điện hay
tiện tay sờ vào tượng Phật. Điều đó sẽ làm cho các em
sợ hãi mà xa lánh chùa. Tôi nhớ Đạo Phật đối với tôi
lúc nhỏ thật đơn giản—chỉ là một hình ảnh của đức
Phật ngồi mĩm cười trên tòa sen mà không giận hờn hay cau
có, là khung cảnh của sự thoải mái và con người thân thiện
trong sân chùa, là những hành lang mát rượi cho trẻ thơ mệt
mõi nằm lăn đùng ra mà ngủ, là giếng nước mát để tha
hồ uống một hơi cho đỡ khát, là những buổi trưa trốn
ngủ để thả những chiếc lá trên mặt hồ đầy hoa súng
hoa sen.
3)
Tôi là con chiên rất ngoan Đạo, mà vợ tôi thì lại sinh trưởng
trong một gia đình Phật Giáo và rất sùng Đạo Phật. Cả
hai chúng tôi đều mong muốn là những đứa con của mình sẽ
hấp thụ và nối gót lòng tin tôn giáo của mình. Làm sao để
dung hòa vấn đề này?
Theo
Thiền sư Thích Nhất Hạnh thì “Tôn giáo là sự cảm thông
nối kết, tôn giáo không thể là những lớp thành trì phân
cách con người với con người…” Sự cảm thông và hiểu
biết của cha mẹ về tôn giáo mà cha mẹ đang theo là điều
tối quan trọng. Nếu cha mẹ khác nhau về tôn giáo thì điều
quan trọng là cha mẹ cần phải tôn trọng tôn giáo của nhau,
tìm hiểu tận cùng gốc rễ của nhau để lấy ra những điều
tốt điều hay nhất trong giáo lý của mỗi tôn giáo mà trao
truyền cho con cái. Trong những năm đầu đời, chúng ta hãy
trao truyền cho con của mình bằng những đức tin căn bản
về lòng nhân ái và tâm ý làm việc thiện. Chúng ta càng có
lòng tin mạnh bao nhiêu thì tự khắc con của chúng ta sẽ cảm
được lòng tin đó và lấy đó làm tư liệu xây dựng nền
tảng tâm linh của riêng chúng. Khi lớn lên, chúng sẽ có những
lựa chọn về con đường tâm linh của riêng mình. Đừng gò
bó, đặt để lên con niềm tin tôn giáo của mình, mà hãy
tự hỏi lại mình xem lòng tin của mình, thái độ sống của
mình có đủ để dẫn dắt, làm gương cho con noi theo không.
Chúng
tôi đã từng chứng kiến nhiều gia đình đã bị đổ vỡ
vì không tôn trọng niềm tin của nhau, cứ mãi lo ép uổng
con cái phải theo con đường mình theo. Nhiều bậc cha mẹ đã
phải bấm lòng và khóc thầm khi nhìn con mình cải đạo để
lấy người mình thương, để rồi sau đó tình thâm giao giữa
đàng trai và đàng gái mãi như có cái gút mắc không gỡ được.
Cái đau lớn nhất của đời người là đánh mất tôn giáo
nơi chính mình. Và khi không có được nền tảng tâm linh theo
ý của mình, thì con người sẽ rất bị hụt hẫng, vì tâm
linh chính là nền tảng của lòng tin mà các em, và tất cả
chúng ta, rất cần để vượt qua bao gian lao, khổ lụy ở
đời.
Tôi
đã từng đi làm lễ cưới cho một gia đình mà chú rễ là
người theo Cơ Đốc Giáo và cô dâu là người theo Phật Giáo.
Hai anh chị này đều là những người lớn lên và hấp thụ
kiến thức tại Hoa Kỳ, được sống trong một bầu không
khí cởi mở, tôn trọng những niềm tin sâu kín của nhau.
Nơi diễn ra lễ cưới này có để hai bàn thờ một hình ảnh
Đức Phật và một hình ảnh của đức Mẹ. Tôi và một linh
mục cùng song hành bước vào nơi hành lễ, tôi làm lễ theo
nghi lễ Phật Giáo, và linh mục làm lễ theo nghi lễ Cơ Đốc
Giáo với một bài kinh ngắn. Trong lễ giao ước quan trọng
này cô dâu và chú rễ đều có một lời nguyện ước: “Con
nguyện tôn trọng niềm tin của nhau và nguyện tìm hiểu gốc
rễ tâm linh của nhau để tạo sự cảm thông cho nhau trong
cuộc sống lứa đôi, để giúp cho con cái của con có được
một đức hạnh tốt đẹp nhờ những tuệ giác của các đấng
tâm linh”. Đến nay gia đình đó thỉnh thoảng vẫn đến
thăm tôi và tôi được biết cứ mỗi sáng Chủ Nhật chị
đưa con đi nhà thờ cùng với chồng, và trưa hai vợ chồng
lại đưa con đến chùa nghe Pháp, lạy Phật, và cháu rất
thích ăn một tô bún riêu chay tại ngôi chùa gần nhà. Qua
đó chúng ta thấy khi dạy con cái bằng bằng tấm lòng cởi
mở học hỏi và tôn trọng tâm linh lẫn nhau thì chuyện cha
mẹ khác tôn giáo không còn phải là vấn đề.
Trong
5 năm đầu đời, xin hãy gieo trồng trong các em thiện căn,
lòng nhân ái giữa người và người, và cảm giác quen thuộc,
thân thiết với Chùa để các em lấy đó làm niềm tin và
nền tảng đạo đức để bước vào đời. Theo thời gian,
và tùy nhân duyên của mỗi cá nhân, sau này các em sẽ có
thể sẽ đến với đạo Phật sâu hơn, và nhìn Đạo Phật
theo đúng nghĩa một tôn giáo hơn.
Pháp
Chơn
Xây
dựng nền tảng tâm linh cho con
(www.lieuquanhue.vn)
Trở
Về Trang Mục Lục Phật Học Vấn Đáp