HÔN
NHÂN KHÁC TÔN GIÁO
Lời
Ban Biên Tập: Có tất cả năm câu hỏi liên quan đến vấn
đề hôn nhân khác tôn giáo. Chúng tôi đưa ra năm câu
trả lời và một một lời khuyên của một vị tu sĩ Phật
giáo. Hai câu trả lời do ban tư vấn TC. GN, một câu do
ban bien tập TVHS, và một câu do TB. VietTide biên tập.
Quý bạn đang ở trong trường hợp sửa soạn một cuộc hôn
nhân khác tôn giáo nên nghiên cứu tất cả các câu trả
lời và quán chiếu lại trường hợp của riêng mình để
có thể tìm ra một giải pháp thích hợp. Chúc các bạn may
mắn.
CÂU
HỎI 1:
Con
là một Phật tử thuần thành, gia đình con có truyền thống
Phật giáo đều quy kính Tam bảo. Con thường xuyên đến chùa
tụng kinh, học hỏi giáo lý. Vì hoàn cảnh riêng nên con phải
lên thành phố học tập và làm việc. Trong thời gian này,
con đã yêu một người con gái, cô ấy cũng rất thương con
và chúng con có ý định tiến đến hôn nhân. Tiếc rằng,
người yêu của con bắt buộc con phải theo tôn giáo của cô
ấy và nói rằng đó là điều kiện để đi đến hôn nhân.
Con không muốn mất cô ấy, khuyên cô ấy theo con thì con không
có khả năng mà bỏ đạo thì con không thể..
ĐÁP:
Một
trong những yếu tố cơ bản để cấu thành cuộc hôn nhân
bền vững ngoài tình yêu là hiểu biết và tôn trọng lẫn
nhau. Trong hôn nhân, cố nhiên tình yêu vốn cực kỳ quan trọng
song chỉ có tình yêu đơn thuần thì chưa đủ. Một tình yêu
đúng nghĩa phải vượt lên tất cả những chướng ngại bằng
bao dung, vị tha và đặc biệt là sự tôn trọng.
Có
thể các bạn thương nhau nhưng chưa thực sự đạt đến độ
chín của tình yêu chân thật. Trở ngại lớn nhất giữa các
bạn bây giờ là niềm tin tôn giáo mà tôn giáo và tín ngưỡng
lại thuộc phạm trù thiêng liêng, vốn bất khả xâm phạm.
Theo như tâm sự của bạn trong thư thì chính bản thân bạn
cũng như người yêu của bạn cả hai đều có lập trường
kiên định trong việc bảo vệ niềm tin của mình.
Giữ
vững niềm tin là điều tốt song éo le ở chỗ là tôn giáo
hiện hữu trên đời để hướng thiện con người, giúp con
người ngày một thăng hoa và tiến bộ trên phương diện đạo
đức và tâm linh trong đó có vấn đề bảo vệ và xây dựng
tình yêu chứ không phải làm chướng ngại, ngăn cách tình
yêu. Vấn đề đặt ra ở đây là người yêu của bạn "thách
cưới" bằng việc bắt buộc bạn phải từ bỏ tôn giáo của
mình để theo tôn giáo của cô ấy. Nếu không thỏa mãn yêu
cầu này thì hôn nhân chỉ là chuyện trong mơ. Chính yêu cầu
này bộc lộ một điều rằng cô ấy quá ích kỷ, hẹp hòi;
bảo vệ niềm tin một cách thiển cận, thiếu tôn trọng và
yêu tôn giáo của mình hơn yêu bạn.
Một
khi lập trường hôn nhân của người yêu bạn nghiêng nặng
về tôn giáo hơn là tình yêu đồng thời ra điều kiện cho
bạn muốn đi đến hôn nhân với cô ấy thì phải bỏ
đạo, chính bạn cần phải sáng suốt cân nhắc và kiểm định
lại quyết định hôn nhân của mình. Bởi lẽ, điều kiện
trên đã cho thấy người yêu của bạn sẵn sàng hy sinh tình
yêu để bảo vệ tôn giáo đồng thời lộ rõ sự thiếu tôn
trọng, xúc phạm đến niềm tin tôn giáo thiêng liêng của
bạn.
Còn
đối với bạn, dù yêu thương cô ấy và có dự định hôn
nhân nhưng vẫn giữ vững lập trường kiên định về niềm
tin tôn giáo của mình. Bạn đã có một quyết định đúng
đắn và sáng suốt. Đạo Phật không chủ trương lợi dụng
hôn nhân để quy nạp tín đồ đồng thời cũng không khắt
khe đến độ cực đoan khi bắt buộc người chung sống với
mình phải cải đạo. Người Phật tử, quy hướng đạo Phật
xuất phát từ niềm tịnh tín, với ý thức tự giác và tự
nguyện đồng thời rất tôn trọng tín ngưỡng và niềm tin
của người khác. Do vậy, bạn cũng không cần người yêu
của bạn từ bỏ tôn giáo của mình để theo bạn nếu không
xuất phát từ tự giác và tự nguyện, nhưng đối với riêng
bản thân bạn thì cần phải sáng suốt, không mù quáng và
nhất là không đánh mất lòng tự trọng của người Phật
tử, vốn dĩ cao quý và thiêng liêng.
Đạo
Phật là đạo giác ngộ, được làm người Phật tử là đã
đặt chân lên thềm thang giác ngộ, đó là một trong những
căn lành mà không phải bất kỳ ai cũng có được. Do vậy,
nếu bạn không muốn trầm luân, đọa lạc trong đời này
và đời sau thì phải giữ vững niềm tin của mình. Hôn nhân
có thể đem lại cho bạn hạnh phúc trong một đời nhưng để
đạt được hạnh phúc trước mắt vốn mong manh ấy mà phải
thay đổi lý tưởng và niềm tin là một điều tệ hại nhất
trong các điều tệ hại vì đánh mất chánh kiến nên chắc
chắn bị đọa lạc ở những đời sau.
Vẫn
biết rằng nếu cùng một chí hướng và niềm tin thì rất
tốt cho việc xây dựng hạnh phúc gia đình song thực tế quan
điểm của hai người hiện giờ thì điều ấy trở thành
không thể. Giải pháp "đạo ai nấy giữ" dù còn nhiều
giới hạn và trở ngại nhưng vẫn không có tính khả thi
vì
điều kiện bắt buộc để tiến tới hôn nhân của cô ấy
là bạn phải bỏ đạo. Và đây cũng là tín hiệu rõ ràng
nhất của vấn đề rằng chuyện tình yêu của các bạn còn
một khoảng trống bất hòa khá lớn, chưa hội đủ các điều
kiện cần và đủ cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc và bền
vững. Do vậy, nếu đi đến hôn nhân khi tình yêu cũng như
quan điểm chưa đạt đến độ hòa hợp, chín muồi thì chắc
chắn sẽ bất hạnh, đổ vỡ và chuốc lấy thất bại mà
thôi.
Người
Phật tử luôn vận dụng trí tuệ để làm hành trang cho cuộc
sống. Bạn phải luôn ý thức để quán niệm rằng hôn
nhân (nếu may mắn) chỉ đem lại hạnh phúc một đời,
còn Chánh pháp sẽ dẫn bước và soi đường cho bạn đạt
đến hạnh phúc và an vui trong đời này và mãi mãi về
sau. (Ban Tư Vấn TC. Gíac Ngộ)
CÂU
HỎI 2:
Cháu
là một Phật tử thuần thành, áp dụng những lời Đức Phật
dạy vào cuộc sống thực tiễn được nhiều lợi ích. Cháu
đang làm việc cho một công ty nước ngoài và yêu thương một
bạn gái theo đạo Thiên Chúa. Bạn này cũng như cháu rất
ngoan đạo. Hơn một năm, tình cảm tụi cháu vẫn tiến triển
tốt đẹp, bàn về tương lai xa chúng cháu đã thống nhất
với nhau đạo ai nấy giữ. Nhiều người nói với cháu: "Hai
đạo khó làm ăn, khó dạy con cháu, khó hạnh phúc...".
TRẢ
LỜI :
Đúng
là trên thực tế có rất nhiều cặp vợ chồng đã không
hạnh phúc chỉ vì họ theo hai đạo khác nhau. Tuy mỗi tôn
giáo có một nền giáo lý khác nhau, mục đích tối hậu khác
nhau nhưng vẫn có những điểm giống nhau trong quan niệm cuộc
sống. Ví dụ như tôn giáo nào cũng khuyên tín đồ của mình
nên siêng làm những việc lành và cố gắng lánh xa điều
ác. Cho nên hai người khác đạo quyết định lấy nhau, họ
đã tìm ra chỗ dung thông sau khi vượt qua biết bao cách trở:
Đạo
ai nấy giữ.
Song,
họ đã không hiểu hết lời tuyên thệ đó. Họ chỉ hiểu
đơn giản khi lấy nhau rồi thì ai nấy cứ tiếp tục tín
ngưỡng tôn giáo của mình, tự do cúng kiếng lễ bái hay những
hình thức sinh hoạt khác mà một tín đồ cần phải thực
hiện. Họ không hề nghĩ đến sự khác nhau giữa tư tưởng
của hai tôn giáo là một trở ngại lớn. Càng là tín đồ
thuần thành thì họ càng khó chấp nhận về quan niệm sống
hay những điều chân lý của tôn giáo khác. Nếu như chân
lý là một cái gì đó ở đằng xa, họ ít có dịp luận bàn
đến thì những giáo lý áp dụng ngay trong đời sống hiện
thực cũng không phải luôn luôn có điểm chung giữa hai tôn
giáo. Vì ai cũng giữ cái "ngoan đạo" của mình mà không
chấp nhận nhau rồi xảy ra việc tranh cãi và chê trích đạo
của nhau là chuyện thường có. Nếu họ là những người
hiểu biết, ôn hòa và nhường nhịn lẫn nhau thì với tình
yêu sắt son cũng không khó xây dựng hạnh phúc gia đình.
Song,
đến khi có con lại là một vấn đề nan giải. Lời giao kết
"đạo ai nấy giữ" thuở ban đầu ấy là dành cho vợ
chồng, nhưng con của họ thì sao? Theo cha hay theo mẹ? Ai mộ
đạo thì cũng muốn con mình theo đạo truyền thống của ông
bà cha mẹ mình, phải tranh thủ hướng đạo cho con ngay từ
nhỏ. Nếu cha mẹ khoáng đạt hơn thì lớn lên cho con tự
quyền lựa chọn tôn giáo, nhưng nếu đứa con mặc dù đã
đủ lớn khôn để nhận thức nên theo đạo nào lại ngặt
nỗi sợ mất lòng cha hoặc mẹ thì càng rắc rối hơn.
Đó
là chưa nói đến hai họ, bên nội và ngoại, họ là những
bức tường thành kiên cố khó mà vượt qua. Ngay từ khi cha
mẹ chúng lấy nhau đã phải khổ sở lắm mới chinh phục
được quan niệm "như đinh đóng cột" của nội ngoại, bởi
những người theo đạo lâu năm họ cho rằng đó là một điều
thương tổn đạo đức. Vì thương con mà họ đành ngậm ngùi
chấp nhận, nhưng đến khi có cháu thì bất ngờ trong họ
nảy sinh một sự chiếm hữu rất lớn, họ không thể "mất"
thêm đứa cháu. Thật ra, tất cả cũng chỉ là quan niệm mà
con người đã lỡ đặt ra và chấp chặt vào. Tôn giáo không
hề có lỗi, bởi tôn giáo ra đời là để giáo dục con người
hướng đến hạnh phúc trọn vẹn, chỉ tại con người bị
bản ngã làm kẹt vào những quan niệm. Hai người khác đạo
lấy nhau nếu muốn có hạnh phúc thì phải vượt lên những
quan niệm đó. Còn chưa hiểu gì về tôn giáo của nhau,
chưa tìm thấy được điểm chung để cố gắng hòa vào và
điểm riêng để vượt ra khỏi thì nhất định sẽ rơi vào
nghịch cảnh tan vỡ nếu vội vã lấy nhau. Không nên vì tình
yêu quá độ mà lờ đi những hiểu biết về đạo của nhau.
Phải thực sự hiểu giá trị đích thực của cuộc sống
là gì thì mới thấy được sự cần thiết của đạo, bằng
không sẽ xem nó như một nỗi ám ảnh đọa đày.
Giáo
lý Đức Phật dạy chúng ta từ bi bình đẳng, độ lượng
vị tha, nhu hòa nhẫn nhục... để thanh tịnh hóa nội tâm,
chuyển hóa và trị liệu những tật bệnh phiền não chứ
không hề khuyên chúng ta phải chết sống để bám giữ khư
khư vào đạo mà không được phép tạm rời. Sống hình thức
trong đạo mà không thực hành được những điều đạo đã
dạy thì coi như hoàn toàn xa đạo, ngược lại không điều
kiện để gần đạo hoặc có thể ở chung đạo khác mà vẫn
sống tốt theo những gì đã được hấp thụ từ đạo của
mình và còn tạo ảnh hưởng đến người đạo khác thì quả
là một tín đồ thuần đạo, rất gần với đạo. Đó là
lời răn nhắc của Đức Phật. Nhưng tư vấn đến đây, chúng
tôi có ý định khuyên cháu khoan tiến xa hơn trong mối
tình này, bởi chúng tôi vừa phát hiện ra cháu phát biểu
nông nổi: "Chúa Jesus và Phật Thích Ca là một".
Dựa vào đâu là cháu dám nói càn như vậy? Cháu hiểu Phật
Thích Ca là như thế nào và Chúa Jesus ra sao? Không nên vì muốn
chuyện tình cảm của mình được trọn vẹn mà cẩu thả
"sáp nhập" đại để tìm ra sự "dung hòa chân tình" trong tư
tưởng của mình. Điều đó chứng tỏ rằng vì những lời
cảnh báo của kẻ bàng quan và thấy người đi trước gặp
thất bại nên cháu mới lo lắng băn khoăn chứ cháu chưa thật
sự quan tâm đến vấn đề trở ngại của chính bản thân
mình. Chúng tôi tán đồng quan điểm của cháu là cuộc sống
là do bàn tay và khối óc của mình tạo nên, song sức mạnh
của bàn tay thì có thể dễ dàng biết rõ chớ còn khối óc
thì cần phải kiểm tra thật kỹ lại từng giây phút mới
không lầm nhận về nó. Sự hiểu biết của con tim luôn nhạy
cảm tìm sự thích nghi với hoàn cảnh và cũng bị tác động
ít nhiều từ hoàn cảnh. Cháu không được phép chủ quan mà
không chịu tìm ra chỗ gút của bài toán khó này thì về sau
cháu sẽ hối tiếc vì không còn đủ sức để nhận diện
nữa, lúc ấy chỉ còn biết đương đầu chấp nhận và thở
dài mặc tùy số phận mà thôi. (Ban
Tư Vấn TC. Gíac Ngộ)
CÂU
HỎI 3:
Em
năm nay 20 tuổi, anh ấy 23, em quen anh ấy đã được 3 năm,
tình cảm giữa em và anh ấy rất mặn mà, anh ấy đang học
computer science, nhưng có một chuyện mà hai đứa em luôn đau
khổ: em là người đạo Thiên Chúa, nhưng gia đình anh ấy
theo đạo Phật, có nhiều lần anh đã muốn công khai chuyện
tình cảm của hai đứa nhưng không dám vì gia đình của anh
ấy không chấp nhận anh quen với người có đạo, bản thân
anh cũng là con út trong gia đình, cho nên bây giờ hai đứa
em quen nhau cứ phải lén lút, điều này làm em buồn lắm,
gia đình em khó lắm, không chấp nhận em kết hôn với người
ngoại đạo, thậm chí anh ấy đồng ý theo đạo mà ba em cũng
còn không chấp nhận, chúng em không thể xa nhaụ
Bây
chúng em phải làm sao để hai gia đình chấp nhận, bản thân
anh là người rất có trách nhiệm, là đứa con ngoan trong gia
đình, anh ấy sẵn sàng theo đạo nếu gia đình chấp nhận,
nhưng mãi mãi gia đình anh ấy không chấp nhận thì chúng em
sẽ phải xa nhau mãi mãi ư, đời em đã thuộc về anh ấy,
em không hề hối hận những điều em đã làm, nhưng em phải
làm sao để gia đình cho anh ấy theo đạo, chẳng lẽ em cứ
chờ đợi mòn mỏi hoài vậy, em và anh ấy yêu nhau là một
cái tội ư, bây giờ em phải làm sao đâỷ Xin chi giúp em vớị
TRẢ
LỜI :
Phải
nói thẳng một điều là cả hai gia đình, gia đình em và gia
đình anh ấy của em, đều hẹp hòi, ích kỷ, không quan tâm
đến hạnh phúc của con cái mà chỉ muốn chúng phải là những
con cừu do mình chỉ huy, áp đặt, nếu chúng không làm đúng
theo ý mình thì mặc kệ, cho chúng nó đau khổ. Họ không thèm
quan tâm đến tình huống cặp tình nhân tre, quá yêu nhau, muốn
sống chung với nhau nhưng phải lén lén lút lút, nếu người
con gái có thai ngoài hôn nhân, rồi hậu quả sẽ ra sao, liệu
mầm sống mới chưa kịp mở mắt chào đời kia có vì sự
khắt khe của ông bà nội, ông bà ngoại mà đành trôi theo
bàn tay nạo thai mà ngậm hờn dưới lòng cống không?
Tuyệt
đỉnh của tôn giáo là CHÂN THIỆN MỸ. Nhưng khi tôn giáo
đã gom lại thành tổ chức thì đôi khi lại nẩy sinh ra những
hạng người cuồng tín, làm những điều khiến cho tôn giáo
của họ trở thành biến thể, đi xa cái chân thiện mỹ, mà
trở thành một hình thức giống như là phe pháị Phe này muốn
lấn lướt phe kia, tự cao về phe mình, không nghiên cứu giáo
lý của tôn giáo khác để nhìn thấy được cái tuyệt đỉnh,
cái CHÂN THIỆN MỸ mà giáo chủ của họ đã vì những điều
đó mà hình thành tôn giáo của họ. Trái lại, cứ như con
ếch ngồi dưới đáy giếng, nhìn lên thấy bầu trời nhỏ
hơn cái chiếu, tưởng rằng chỉ có đạo của mình là hay
nhất, không biết gì về các đạo khác, thậm chí, do không
hiểu biết, đôi khi nói những điều vô căn cứ, hoang đường,
thành ra như là nói xấu đạo khác vậỵ
Căn
bệnh trầm kha này đã và đang gây tai họa cho nhân loại qua
các cuộc thánh chiến. Chỉ khi nào, hoặc là mọi người đều
nghiên cứu thêm về các tôn giáo khác để hiểu biết và
thông cảm nhau hơn, hoặc là không nghiên cứu thì cứ nên
tôn trọng sự tự do tôn giáo, tự nhủ rằng vì mình thiếu
hiểu biết, không thấy cái hay của các tôn giáo khác không
có nghĩa là đạo khác xấu, mình có bổn phận phải <<
cứu vớt >>. Đừng nghĩ rằng chỉ có riêng những người
theo tôn giáo mình là <<có đạo>>, còn các người không
theo đạo của mình thì gom chung thành << người ngoại
đạo >> cần được giáo dục để << theo đạo >>. Điều
này phải cần đến sự tận tâm giảng dậy của các vị
linh hướng có tinh thần cởi mở, hiểu biết rộng, và có
tấm lòng từ bi, bác ái, thương xót cho cái kiếp người vốn
đã đầy nỗi thống khổ, không nên lợi dụng tôn giáo để
quàng thêm vòng dây kẽm gai lên đầu lên cổ tuổi trẻ nữạ
Các
em nên cố gắng học hành chăm chỉ để kiếm được việc
làm, thoát được ảnh hưởng của gia đình về mặt kinh tế,
rồi sau đó, hãy can đảm trình bầy hoàn cảnh thực sự của
hai em, là hai em không thể xa nhau được, yêu cầu hai bên cha
mẹ tác thành, nếu không, các em đã lớn, các em cũng có bổn
phận đối với chính mình, các em có thể tự định đoạt
đời các em.
Về
việc đổi đạo, em nên giữ sự tế nhị và hợp lý, không
nên đem hôn nhân làm một áp lực bắt người khác đổi đạọ
Hai em nên đạo ai nấy giữ. Sau này, khi hai em sống
chung, chính cung cách sống của các em sẽ nói lên tính ưu
việt của tôn giáo mà các em chịu ảnh hưởng. Từ đó, tùy
theo lòng kính quý của mỗi em đối với từng tôn giáo, các
em vẫn còn dư thời giờ để đổi đạo, nếu muốn. Sự
cưỡng bách không thể thấm sâu vào lòng người, mà lại
phát sinh ẩn ức. Để xứng đáng đi vào lãnh vực tâm
linh, mỗi người phải có tấm lòng thành khẩn, bước những
bước hân hoan, tâm hồn sung mãn với những tư tưởng
khai phóng, không phải là những bước lầm lũi tủi hờn vì
bị ép buộc. (Thuần Nhã, TB. VietTide)
CÂU
HỎI 4:
Con
tên là Trung, cư ngụ tại tiểu bang Arizona, là một tín đồ
Công Giáo cùng một người bạn đường và bạn đời cùng
kết nghĩa vợ chồng. Tất cả mọi việc đều giải quyết
thật ổn thỏa êm đẹp. Nhưng có một điều là con cái sau
này thì làm sao? Theo Chúa hay Phật !! Thật là nan giải. Xin
quý thầy cùng các bậc hiểu biết làm ơn giúp ý. Thành thật
cảm ơn. Cầu xin ơn Trên trả công cho quý vị.
ÐÁP
Theo
như thư anh kể, anh, một người theo đạo Thiên Chúa Giáo
và chị, một người theo đạo Phật đã yêu nhau và kết nghĩa
vợ chồng, cùng chung sống hạnh phúc bên nhau. Sự kiện đó
đã nói lên một thực thể đẹp và có thể là trong tương
lai con cái anh chị cũng sẽ thừa hưởng được cái đẹp
đó.
Chúng
tôi nghĩ rằng những cuộc hôn nhân như vậy sẽ tạo nên
cơ hội tốt để hai người có thể học hỏi truyền thống
tôn giáo của mỗi bên. Khi anh chị sanh các cháu, anh chị có
thể khuyên các cháu theo cả hai truyền thống tôn giáo của
cha mẹ hoặc là để cho các cháu được tự do học hỏi và
lựa chọn, đừng nên bắt ép các cháu phải bỏ bên này
mà theo bên kia, cũng đừng bắt buộc các cháu phải rửa tội
hay phải quy y Tam Bảo trước khi các cháu tới tuổi trưởng
thành.
Cũng
thế, trong đời sống gia đình, anh nên nói với chị, "Khi
nào em đi chùa, nhớ cho anh đi với để chúng ta cùng cúng
hoa lên Phật." Chị cũng nên nói với anh: "Chủ Nhật
tới anh hãy cho em đi nhà thờ với để cùng dự lễ cầu
kinh với anh." Thật là tuyệt đẹp, con cái cũng vậy, đứa
nào thích đi chùa thì đi chùa, đứa nào thích đi nhà thờ
thì đi nhà thờ, hay thích đi cả hai càng hay, hãy để chúng
tự do lựa chọn, đừng ép buộc, đừng khuyến dụ.
Trong cuộc sống hằng ngày hãy dạy các cháu những điều
cơ bản mà cả hai truyền thống tôn giáo đều dạy là không
làm các điều ác, làm các việc lành và hiếu kính cha mẹ.
(1)
Ðó
là tương lai của con cháu chúng ta, bởi vì nếu chúng ta khác
truyền thống tôn giáo, khác tư tưởng mà có thể sống với
nhau đẹp đẽ như vậy, chắc chắn xã hội chúng ta sẽ không
còn hận thù, xung đột và chiến tranh. Chúng ta sẽ sống an
lạc, và hạnh phúc hơn trong tinh thần tự do, cởi mở vì
không
chấp trước bất kỳ một tư tưởng nào. Anh hay chị hay
cháu hãy cứ là Phật tử hay là con của Thiên Chúa, cứ giữ
những giá trị truyền thống sẵn có và luôn luôn mở rộng
lòng đón nhận giá trị truyền thống khác của người bạn
đời hay của con cái. Không nên có tư tưởng hay tìm
cách cải đạo (convert) của nhau. (BBT
TVHS)
(1)
Lẽ dĩ nhiên có những sự khác biệt quan trọng giữa đạo
Phật và các đạo khác, mà trong đó đạo Phật có điểm
"tự tịnh kỳ ý" nghĩa là phải "tự thanh tịnh tâm ý".
CÂU
HỎI 5: Con lấy vợ là một người công giáo và con
đã quyết giữ đạo của mình là đạo Phật. Con đã đọc
quyển sách " Living Budha, Living Christ" của Sư Ông Nhất Hạnh,
con sống trong tinh thần tôn trọng tín ngưỡng, nhưng khi có
con thì vợ con một mực không cho phép con đưa con của con
lên Chùa, và trong nhà thì không chỉ thờ một mình Chúa. Điều
này con cũng rất hiểu là vợ con bị kẹt trong perception, rất
là khổ sở vì perception này. Con thì OK, Phật tại tâm thôi,
nhưng con của con là của chung, con cảm thấy mình bị xử
ép, và buồn lắm. Nhiều lúc muốn ly dị nhưng con còn nhỏ,
hơn nữa ly dị vì tôn giáo thì không đúng con cũng đang bị
kẹt trong perception là Phật và Chúa. Con muốn con của con biết
nội ngoại tức biết hai gốc rễ tâm linh để sau này lớn
lên không bị kẹt và sinh tâm kỳ thị. Xin quí thầy và sư
cô giúp đỡ
ÐÁP:
Đọc
thư anh xong, chúng tôi rất thương cho đứa trẻ. Nó đang là
nạn nhân của tôn giáo. Anh chị có thấy điều này không?
Nếu
anh 'quyết tử' vì đạo Phật mà gia đình phải cắn đắn
nhau, con anh phải chứng kiến cảnh cha mẹ nó giận hờn nhau,
hơn thua với nhau vì tôn giáo, thì sự hy sinh hạnh phúc gia
đình của anh cho đạo Phật có xứng đáng không? Sự hy sinh
của chị cho đạo Công giáo có xứng đáng không? Nếu vì
đạo Phật, vì đạo Công giáo, mà vợ chồng phải bỏ nhau
để con trẻ bơ vơ, đói khát tình thương từ cha lẫn mẹ
và mái ấm gia đình, thì đạo Phật đó chỉ làm khổ gia
đình anh, đạo Công giáo ấy chỉ làm khổ gia đình chị,
vậy thì anh chị muốn con mình theo đạo của mình để làm
gì, rồi nó cũng sẽ gặp chuyện khó xử sau này y hệt như
cha mẹ nó vậy thôi. Thầy chúng tôi thường nói: 'Phật ra
đời đâu phải để cho con của Phật khổ'. Xin anh hãy nghiệm
lấy câu này để hiểu cho thật tường tận về gốc rễ
tâm linh của mình.
Anh
và chị là vợ chồng với nhau. Khi thương nhau, hai người
đã lấy đi hàng rào tôn giáo để đi đến hôn nhân hoàn
toàn không kỳ thị. Vậy tình thương đó bây giờ đâu rồi?
Tinh thần không kỳ thị đó đâu rồi? Tình thương đó là
đạo Phật. Tinh thần không kỳ thị đó là đạo Phật. Đó
là đạo Phật trong cuộc sống hàng ngày. Anh đã đánh mất
đạo Phật như anh đã đánh mất tình thương cho vợ anh vậy.
Chuyện của anh chị, gợi lại cho chúng tôi một câu chuyện
khác, có thật:
- Có
một gia đình nọ có hai đứa con. Trong nhà chỉ độc nhất
có một cái ti-vi, mà thằng lớn ưa coi phim cao bồi, thằng
nhỏ ưa coi phim hoạt họa. Cứ đến ngày thứ bảy là chúng
giành nhau cái ti-vi. Thằng lớn nói cái lý của thằng lớn:
'Nó là em, nó không được cãi.' Thằng em nói cái lý của
thằng em: 'Ảnh là anh mà ảnh không biết nhường nhịn em.'
Người cha muốn xử đề huề cho cả hai đứa, nhưng đứa
nào cũng bảo cha xử ép chúng. Người cha thấy hai con không
đứa nào lắng nghe đứa nào, không đứa nào nhường nhịn
đứa nào, và tệ hơn cả là chúng không còn biết nghe đến
lời can ngăn của ông nữa. Ông giận lên và quăng cái ti-vi
đi.
Đọc
xong câu chuyện này, anh nghĩ gì? Anh tự nghiền ngẫm lại
đi.
Anh
muốn con anh tiếp xúc với đạo Phật, thì anh phải cho con
anh thấy tận mắt cái đẹp, cái lành, cái thật của đạo
Phật qua đời sống hàng ngày của anh. Nếu con anh tiếp nhận
được tấm lòng vị tha, bao dung, rộng lượng, hiểu biết
lớn... của anh, thì nó sẽ thấy gốc rễ tâm linh của ba
nó, ông nội nó rất giàu có. Và gốc rễ tâm linh đó sẽ
ăn sâu vào lòng nó mỗi ngày mỗi ngày một cách rất âm thầm.
Thành ra anh đừng lo rằng con anh sẽ mất gốc.
Anh
hãy tưởng tượng một cái cây chỉ sống trong chậu. Cây
có lớn đến đâu đi nữa thì gốc rễ của nó cũng không
thể vươn ra ngoài cái chậu. Nếu anh cho rằng, con anh đi chùa
sẽ tiếp xúc được với gốc rễ tâm linh đạo Phật, thì
chẳng khác gì cái cây ở trong chậu mà thôi. Đạo Phật có
tầm vóc lớn lao hơn nhiều. Nó vượt ra ngoài không gian (khuôn
viên chùa) và thời gian (từ ông bà truyền qua nhiều đời
con cháu). Xin anh hãy nghiền ngẫm lại.
Chúng
tôi cũng muốn nhắc nhở anh chị nên nghĩ đến tâm trạng
của một đứa trẻ. Đứa trẻ nào cũng muốn thấy cha mẹ
chúng thương yêu nhau, sống hạnh phúc với nhau. Đối với
chúng, Phật và Chúa đều xa lạ lắm. Chúng không tưởng tượng
ra được Phật từ bi như thế nào, Chúa cứu thế như thế
nào. Nhưng chúng thấy rõ, biết rõ là cha mẹ chúng sống như
thế nào. Đứa trẻ sẽ thích đạo Phật nếu cha nó bao dung
và rộng lượng như Phật, biết thương nó và mẹ nó; đứa
trẻ sẽ thích đạo Công giáo nếu mẹ nó ngọt ngào và hiền
dịu như thiên thần, biết thương nó và cha nó. Nếu anh và
chị làm đúng vai trò của mình, thì đứa trẻ tiếp nhận
hai gốc rễ tâm linh cũng dễ dàng như 'ăn cơm Tàu mà ở nhà
Tây' vậy. Gia đình sẽ hạnh phúc hơn nhiều.
Anh
và chị có bảo đảm là đứa trẻ khi lớn lên sẽ theo đạo
của mẹ nếu nó đi nhà thờ mỗi tuần từ khi còn bé thơ,
hay theo đạo của cha nếu nó đi chùa mỗi tuần không? Theo
chúng tôi thì vấn đề không phải ở chỗ cho cháu đi nhà
thờ hay đi chùa. Vấn đề là: Nhà thờ có gì cung cấp cho
cháu làm hành trang sau này khi cháu gặp khó khăn hay không?
Nhà chùa có gì cung cấp cho cháu làm hành trang sau này khi cháu
khổ đau, tuyệt vọng hay không? Xin anh suy nghĩ lại.
Thư
khá dài, chúng tôi xin dừng ở đây. Mong rằng với những
dòng chữ này sẽ giúp anh chị thoát ly được 'perception' của
mình để tìm lại được hạnh phúc thuở ban đầu. Hạnh
phúc của anh chị là món quà mà đứa trẻ sẽ thích nhất,
trân quý nhất. Cảm ơn anh đã để thì giờ đọc lá thư
này. (Sư Cô Đoan Nghiêm)
LỜI
KHUYÊN CỦA MỘT VỊ TU SĨ PHẬT GIÁO:
Ðối
với Ðạo Phật, Ðức Phật quan niệm rằng: "Không có
sự phân biệt Tôn giáo và giai cấp, khi trong máu người cùng
đỏ và nước mắt người cùng mặn". Lời dạy ấy
chứng tỏ rằng: Ðối với Ngài hay đối với Ðạo của Ngài
- Ngài không phân biệt ai cả. Ai tin thì theo Phật, ai không
tin Ngài cũng không sao. Câu nói ấy cũng chứng tỏ rằng: Ngoài
Ðạo Phật, Ngài còn công nhận nhiều Ðạo khác nữa. Trong
khi đó những Ðạo khác có tính cách cực đoan hơn, chỉ biết
công nhận Ðạo của mình, còn những ai không tin mình đều
là Ngoại Ðạo cả. Từ đó mới phát sinh ra chuyện khó khăn
giữa một chàng trai Phật Tử đã quy y Tam Bảo đi yêu một
cô gái theo đạo Thiên Chúa.
Cuộc
tình nào cũng đẹp nhưng cũng lắm đắng cay. Nếu chỉ có
hai người không thì họ đã tự quyết định rồi; nhưng ngặt
còn cha mẹ của hai bên và còn chuyện tương lai của con cái
nữa. Có nhiều cuộc tình rất đẹp; nhưng đến ngày cưới
lại tan vỡ, vì bên này không chấp nhận lễ nghi bên kia,
hoặc bên kia không chấp nhận lễ nghi bên này. Thật ra thì
Phật Tử chưa hiểu Ðạo vẫn có người cực đoan, mà con
Chiên của Chúa cực đoan cũng không phải là ít.
Ðiều
mà người Phật Tử phải nhớ là đã quy y Phật, Pháp,
Tăng rồi thì dầu cho không gian và thời gian có thay đổi
cũng không được quyền thay đổi Ðạo của mình. Ðổi
Ðạo tức là đã phạm vào những giới mà mình đã phát nguyện
lúc quy y Tam Bảo. Và Phật Giáo cũng không bắt buộc một
người nào theo Ðạo của mình dưới bất cứ một hình thức
nào cả.
Một
vị Tăng sĩ có thể đứng ra chủ lễ cho một đám cưới
hai Ðạo khác nhau; nhưng chúng tôi đoan chắc rằng một vị
Linh Mục Việt Nam không làm điều đó. Vì cho rằng chú rể
hoặc cô dâu kia là người ngoại đạo. Nhưng đó chỉ là
những vị Linh Mục Việt Nam bắt buộc như thế thôi, còn
các Linh Mục Âu, Mỹ vẫn khuyên rằng đạo ai nấy giữ
- nếu có đi chăng nữa là từ hồi xưa - lúc họ còn ít tín
đồ- chứ bây giờ có lẽ vì bị sự chống đối của Tín
hữu nên không thấy nói.
Chúng
tôi thấy Phật Tử của mình bị mất mát quá nhiều; vì một
cậu Phật Tử đi lấy vợ theo Thiên Chúa hoặc một cô Phật
Tử đi lấy chồng theo Thiên Chúa là sự đi chùa của cô hay
cậu đó hoàn toàn trống vắng mà lâu nay quý Thầy không nói
có lẽ còn nể tình, hoặc bảo rằng chuyện không đáng. Vì
Phật Giáo không có chủ trương thâu nhận tín đồ cho lấy
nhiều mà chỉ tự nơi tâm thôi.
Nhiều
Phật Tử có tâm đạo hay nói với chúng tôi rằng: "Nếu chỉ
theo Ðạo Chúa để lấy được vợ thì sau khi lấy vợ xong
con phải dẫn vợ về chùa, chứ không đi nhà thờ nữa". Nhưng
thông thường thì đàn ông theo đạo vợ hơi nhiều, chứ đàn
bà ít theo đạo chồng - có lẽ niềm tin của các ông chồng
còn yếu.
Gần
đây bên Giáo Hội Thiên Chúa có cho xuất bản bộ giáo luật
mới có đề cập đến vấn đề hôn nhân giữa người khác
Ðạo. Chúng tôi thấy rằng Giáo Hội Thiên Chúa giáo có cho
tự do kết hôn giữa người khác Ðạo (nghĩa là Ðạo ai nấy
giữ) nhưng đến đời con, cháu phải theo Ðạo Chúa. Chúng
tôi nghĩ rằng đó cũng chỉ là tự do trong một giai đoạn
ngắn thôi. Ðiều quan trọng là ở tương lai chứ hiện tại
cũng không có gì đáng nói lắm. Chúng tôi thấy hơi lạ là
bên Ðạo Thiên Chúa cứ bắt buộc người khác rửa tội
mới được làm lễ nhà thờ. Trong khi đó Ðạo Phật thì
không bắt buộc gì cả. ạo ai nấy giữ. Nếu cứ
tình trạng này thì con Chiên của Chúa cứ tăng dần mà Phật
Tử càng ngày càng ít. Nên chúng tôi có một số ý kiến như
sau :
Việc
viết lên bài này không nhằm đả kích giữa Tôn giáo này
hay Tôn giáo khác mà chỉ nhằm mục đích nói rõ, nói thẳng
cho người Phật Tử cũng như con Chiên của Chúa hiểu được
Ðạo là gì theo một Tôn giáo không phải là thay cái
áo cũ mặc cái áo mới, mà theo một Tôn giáo là trọn đời
của mình phải phục vụ cho một niềm tin cao thượng, giải
thoát - chứ không phải theo một Tôn giáo để lấy vợ hoặc
chồng rồi lại thôi không theo nữa.
Chúng
tôi thấy có nhiều gia đình sống không có hạnh phúc với
nhau vì khác Ðạo. Nên chúng tôi khuyên những vị sắp lập
gia đình nên tìm những người cùng Tôn giáo để kết hôn
nhau vẫn hơn là khác Tôn giáo. Vì con cái của quý vị sẽ
khổ sở, không biết nên theo Ðạo của cha hay Ðạo của mẹ.
Người Phật Giáo luôn luôn quan niệm rằng Ðạo nào cũng
tốt; nhưng cuối cùng người Phật Tử để bị đồng hóa
trở thành con Chiên của Chúa hơn là con Chiên của Chúa trở
thành Phật Tử.
Chúng
tôi cũng đề nghị với quý vị Linh Mục Việt Nam rằng: "Không
nên bắt buộc những người Phật Tử phải bỏ Ðạo Phật
để theo Ðạo Chúa. Vì điều đó Chúa cũng không dạy mà
Phật cũng không muốn". Chúng tôi chỉ trình bày sơ
lược một số vấn để có liên quan về việc hôn nhân giữa
người cùng Ðạo và khác Ðạo. Hy vọng sẽ nhận được
những ý kiến đóng góp tích cực của những bậc Tôn Túc,
quý vị lãnh đạo tinh thần giữa Phật Giáo cũng như Thiên
Chúa Giáo. (Thầy Thích Như Điển,
Chùa Viên Giác-Đức Quốc)
Ý Kiến Của
Độc Gỉa
Kính
chào ban biên tập,
Tôi
là một phật tử sinh hoạt trong gia đình phật tử gần 10
năm nay và có chút ít hiểu biết về Phật pháp. Tôi có vợ
là người theo Thiên Chúa giáo, lấy nhau đã gần 4 năm. Chúng
tôi đạo ai nấy giữ và thường hay chia sẻ hiểu biết về
đạo của mình với nhau. Tình cờ đọc các câu hỏi và trả
lời trong mục “Hôn Nhân Khác Tôn Giáo”, tôi thấy
các ý kiến hỏi cũng như trả lời đều rất hay và bổ ích.
Tuy nhiên có một vài ý khác mà chỉ từ kinh nghiệm bản thân
mới có được, tôi xin chia sẻ dưới đây.
Nhìn
từ bên ngoài, Thiên Chúa giáo so với Phật giáo có vẻ là
một tôn giáo “ích kỷ” vì không cho phép tín đồ của
mình bỏ đạo trong khi lại yêu sách tín đồ của tôn giáo
khác cải đạo sang tôn giáo mình. Nhận xét này có phần nào
đúng, nhưng nếu nhìn từ bề trong và qua trao đổi với ngưòi
theo Thiên Chúa thật sự hiểu đạo và sống đạo, hoặc các
vị linh mục VN sống ở phương Tây (vợ tôi đã làm điều
này trước khi chúng tôi cưới nhau), thì có một số điều
mà người phật tử chúng ta cần phải suy nghĩ.
Một
lý do theo tôi khá chính đáng mà phía bên Thiên Chúa giáo trông
đợi người Phật tử cải đạo trong một cuộc hôn nhân,
là biểu hiện “mê tín" của “đa số” tín
đồ Phật Giáo. Tôi dùng từ trong ngoặc kép vì chỉ có Phật
tử hiểu biết Phật pháp mới đoan chắc được là Phật
Giáo không mê tín. Nhưng đối với “người ngoài đạo”,
Phật Giáo gắn liền với coi bói, xin xăm, phong thủy, coi tuổi
và ngày lành tháng tốt, v..v... Chính vì không thể chấp nhận
người phối ngẫu và con cái sau này đi theo con đường mê
tín, mà phía bên Thiên Chúa giáo mới có điều kiện bắt
người phối ngẫu cải đạo. (Dĩ nhiên, cũng có rất nhiều
người Thiên Chúa giáo áp dụng điều này một cách máy móc,
và hoàn toàn không hiểu tại sao họ cần làm vậy).
Đây
là một vấn đề đau lòng của riêng tôi khi nghĩ về tình
trạng của Phật Giáo hiện nay. Tôi thiết nghĩ, các vị lãnh
đạo Phật Giáo cần có thái độ rõ ràng để xác nhận đường
lối Phật Giáo, tránh ngộ nhận về đức tin cho những người
“ngoài đạo” và cho chính các phật tử cùa mình. Chúng
ta không cần phải lên án hay chống báng những hành vi “mê
tín” kể trên (thật ra những điều “mê tín” đó cũng
có khi đúng vì nó là kết quả của hàng ngàn năm kinh nghiệm
của tổ tiên chúng ta), nhưng chúng ta cần phải xác định
đức tin của mình đặt ở đâu nếu mình nhận mình là phật
tử (quy y Phật-Pháp-Tăng, không quy y quỷ thần, v..v..).
Nghĩ
xa hơn nữa, chúng ta không nên chấp nhất sự “thiệt thòi”
nhất thời từ việc cho con cái theo đạo Thiên Chúa. Chúng
ta nên giữ đạo cho mình chứ không nên tìm cách giữ đạo
cho người khác, dù đó là con cái của chính chúng ta. Vì nếu
làm như vậy, chúng ta đã sa vào chấp ngã, và thấy hột sạn
trong mắt (đạo) người mà không thấy hột cát trong mắt
(đạo) mình. Đối với Phật Giáo, mỗi người phải tự mang
trách nhiệm tối hậu về đời sống tinh thần và sự giải
thoát cho chính mình, không ai khác gánh vác được. Chỉ vì
một người được sinh ra là Phật tử hay con chiên của Chúa
không có gì bảo đảm là người ấy sẽ được giải thoát
hay cứu rỗi, hay ít ra sẽ trở thành một người tốt hơn
người của "phía bên kia".
Nếu
chúng ta có niềm tin chân chính đối với giáo pháp, chúng
ta phải tin rằng dù thân nhân chúng ta có theo tôn giáo nào
đi nữa, Phật Giáo thông qua chính hành vi, nhân cách của chúng
ta luôn có giá trị bổ sung, hoàn chỉnh, và mang lại lợi
lạc cho họ. Nếu chúng ta cảm nhận được sự tồn tại
của Phật Giáo trên thế gian này ngay cả khi không còn một
người niệm Phật, theo tôi nghĩ, chúng ta mới thật sự hiểu
được giá trị của tôn giáo mình, và từ đó không còn hồ
nghi lo lắng về vấn đề hôn nhân khác tôn giáo nữa.
Thân
kính,
Minh
Phước
Trần
Kim Long Hưng.
|
Trở
Về Trang Mục Lục Phật Học Vấn Đáp