Từ
năm 1959 trốn thoát khỏi bàn tay sắt Trung Cộng, Đức Đạt
Lai Lạt Ma và đoàn tùy tùng cùng một số người dân trốn
qua biên giới Trung Ấn, được sự can thiệp của Mỹ và Liên
Hiệp Quốc, chính phủ Ấn cho chính phủ lưu vong Tây Tạng
một vùng đất dung thân.
Suốt
gần nửa thế kỷ lưu đày, Tây Tạng vẫn cố duy trì văn
hoá đặc thù của mình, và cũng là nét văn hoá PG mang màu
sắc Thần bí, chẳng những thế, Tây Tạng còn bảo lưu tính
khoa học và phát triển có hệ thống trong nội bộ tu sĩ về
Y học, giáo dục, văn hoá, tín ngưỡng; Trong quá khứ cũng
như hiện tại, Tây Tạng đã giữ được sự tôn kính và
ngưỡng mộ của quốc tế đối với một đất nước dân
không đông, đất không rộng; bị áp lực nặng nề bởi chính
sách triệt tiêu của khối lực Trung Cộng, vẫn duy trì
được sắc tộc mà đáng ra đã bị tiêu diệt từ lâu.
Dưới
sự lãnh đạo của Đức Đạt Lai Lạt Ma, người dân Tây
Tạng vẫn giữ được thái độ ôn hoà và đấu tranh ôn hoà
để giữ vững sắc thái dân tộc, không được độc lập
thì cũng phải được tự trị như Hồng Công, nhưng Bắc Kinh
không hề nhân nhượng; thẳng tay một cách không thương xót
đối với dân tộc hiếu hoà, tiêu diệt văn hoá, xoá sạch
địa giới một cách có hệ thống, họ cố gắng đồng hoá
dân Tây Tạng với Tàu, nhưng qua 50 năm vẫn chưa đạt kết
quả như ý, ngoại trừ kiến trúc tân thời hầu pha loãng
nếp văn hoá kiến trúc của nhân dân Tây Tạng.
Với
một chính phủ lưu vong, Đức Đạt Lai Lạt Ma đi rao giảng
khắp nơi về tinh thần tu học PG, gặp các lãnh tụ thế giới
để đạo đạt nguyện vọng bảo vệ Tây Tạng; cố
gắng giáo dục những công dân Tây Tạng vượt biên sang Ấn
Độ để duy trì văn hoá đặc thù và đào tạo các Lạt Ma
kế thừa, thuần tuý bằng hành động ôn hoà và vị tha! Ngài
biết rằng những người dân của ngài còn lại trên quê hương
đang chịu tù tội; các tu sĩ hướng về ngài cũng không tránh
khỏi ách cùm gông, ngài vẫn hướng về và cầu nguyện cho
họ.
Nhưng
Bắc kinh không hề buông tha, nhà cầm quyền đã thao túng
hoàn toàn về tín ngưỡng của nhân dân Tây Tạng; Gần 10
năm trước Trung Cộng đã bắt giam và đưa đi biệt tích về
một hoá thân của vị Bang Thiền Lạt Ma; lên án lãnh đạo
các quốc gia tiếp xúc với Đức Đạt Lai Lạt Ma; không
chấp nhận đối thoại trực tiếp với vị lãnh đạo tinh
thần Tây Tạng; gần đây, Bắc Kinh lại đưa ra tiêu chuẩn
quy định về Hậu Thân của một Thánh tăng Tây Tạng, một
việc làm ngớ ngẩn thuộc lãnh vực tâm linh; xen quá sâu vào
tín ngưỡng tôn giáo Tây Tạng; Dĩ nhiên với thân phận cô
thế, yếu đuối, nhân dân Tây Tạng không thể chống cự,
nhưng với truyền thống tâm linh sâu sắc như Tây Tạng, họ
không dể quy phục.
Đài
VOA loan tin, dân Tây Tạng chống Trung Cộng đăng cai thế vận
hội Olympic 2008, cũng như đã từng có một thanh niên Tây Tạng
tự thiêu phản đối Trung Quốc, đó là tiếng kêu giữa sa
mạc không nên có khi mà suốt thời gian dài Tây Tạng vẫn
giữ được thái độ ôn hoà; Bởi vì dù có chống thế
nào thì Bắc Kinh vẫn không từ bỏ việc đăng cai như
thế, và không bao giờ từ bỏ đất nước đẹp đẽ
như thế; thà rằng cứ ôn hoà như Đức Đạt Lai Lạt Ma để
nhân dân trong nước bớt bị đàn áp, tự mình giữ nét phong
hoá một cách thầm lặng trước nanh vuốt của kẻ xâm lược.
Chuyện
lạ, trước việc xâm lăng vô lý của Bắc Kinh như thế, trước
mưu đồ xoá sạch văn hoá và dân tộc Tạng như thế, trước
việc đàn áp dã man đối với người Tạng hằng ngày, thế
mà các nước lớn từng rêu rao Dân chủ, Nhân quyền, các
tổ chức đấu tranh Tự do… vẫn im hơi lặng tiếng trước
một dân tộc hiền hoà có một nền văn hoá, tôn giáo đặc
thù của nhân loại đang bị mất dần trên bản đồ thế
giới.
Dân
số Tây Tạng không đủ đe dọa chính sách bành trướng của
Bắc kinh, nhưng tinh thần tín ngưỡng tôn giáo của tộc Tạng
vẫn luôn vững với thời gian khi mà thế giới ngày càng biết
nhiều về người Lãnh đạo tinh thần của họ. Đức Đạt
Lai Lạt Ma đã tranh thủ được cảm tình với thế giới,
và nhân loại đang ngưỡng mộ nét văn hoá trên vùng
cao ảnh hưởng của Hy Mã Lạp Sơn; Đáng ra Bắc Kinh nên cởi
mở hơn, biết bảo vệ di sản văn hoá tộc Tạng và dành
cho Tây Tạng một quy chế đặc biệt để người dân Tây
Tạng không xem Trung Quốc là một kẻ thù mà cảm thấy mình
đang sống hài hoà bên cạnh sự bao bọc của nước đàn
anh, có như thế sắc thái đa văn hoá trong một đất nước
mới đồng bộ phát triển.
Ai
có tâm hồn đồng cảm, đều buồn cho số phận của Tây
Tạng khi Bắc Kinh ngày càng bộc lộ tính độc tài xuyên
thủng đức tin tôn giáo và nguồn mạch tâm linh của dân tộc
Tạng. Tín ngưỡng và tôn giáo là lãnh vực tâm linh, không
thể bị chi phối bởi bàn tay chính trị; một nhà chính
trị khôn ngoan hãy giúp cho tín ngưỡng của dân tộc phát
triển tự nhiên chứ không thể uốn nắn tín ngưỡng theo
khuynh hướng chính trị như uốn nắn cụm cây hoa làm
đẹp cho việc trang trí chế độ. Nhân loại hãy thầm nguyện
cầu cho Tây Tạng, một dân tộc hiếu hoà và đạo đức,
luôn được tồn tại như loài hoa đẹp trong cộng đồng nhân
loại.
MINH
MẪN
09/8/07
Xem
thêm:
Giữa
một thời gian nan, Trần Khải
08-09-2007
10:23:56