SUY NIỆM
VỀ ÐỨC PHẬT
HAY BỨC THÔNG
ÐIỆP CHO HÀNH TINH.
Thích
Thiện Ðạo.
Thời
gian qua mau, mùa xuân sắp hết, mùa hạ lại trở về. Ðó
đây không khí chuẩn bị Lễ Phật Ðản đã thức tỉnh
và thúc giục mọi người con Phật phải làm gì để cúng
dường Ðức Phật trong ngày lễ trọng đại này. Năm nay Phật
Lịch 2552 – 2008 Ðại Lễ Phật Ðản sẽ do LHQ đứng ra tổ
chức tại VN. Chúng ta cảm nhận thế nào về sự kiện to
lớn và đầy ý nghĩa này?
Phải
chăng Ðức Phật có quyền lực bắt con người phải phục
vụ theo ý muốn của Ngài để tôn vinh Ngài?. Hay muốn thể
hiện ảnh hưởng và sức mạnh của mình đối với nhân loại
trên hành tinh này?
Dĩ
nhiên câu trả lời, đối với người phật tử chân chánh,
là không phải như thế. Ngay từ trong bản nguyện độ sanh
cũng như trong kho tàng giáo lý mà Đức Phật đã thuyết giảng,
không hề có nội dung kinh điển nào Đức Phật tự đề cao
mình, hay bắt mọi người cùng đề cao Ngài. Đức Phật không
bao giờ xem mình là một giáo chủ đến để thống lãnh cuộc
đời bằng một số giáo điều, mà chỉ là một Sứ giả
có sứ mạng đem thông điệp hoà bình đến với cuộc đời,
và hướng dẫn phương pháp thực hiện thông điệp đó.
Bạn
có nhận ra nội dung thông điệp đó không? Thông điệp có
bị giới hạn về không gian và thời gian không?. Thông điệp
mà Đức Phật mang lại có giống như một pháp lệnh trần
gian không? Câu trả lời dứt khoát là không.
Là
Phật tử được thấm nhuần giáo pháp của Phật, chúng ta
cần phải có cái nhìn chính xác, một đức tin thật sáng
suốt về những gì liên quan tới Đức Phật và giáo pháp
của Ngài. Nếu không, các bạn chẳng bao giờ gặp được
Đức Phật thật tướng, mà chỉ là Đức Phật thần linh
giả tướng do con người tưởng tượng ra.
“Ta
là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành” là tuyên
ngôn bất hủ thể hiện tính cốt lỗi của giáo pháp Phật
Đà. Nếu các bạn hiểu Đức phật như chính bản chất của
Ngài đựơc chứa đựng trọn vẹn trong ý nghĩa “ Đạt đáo
viên mãn giả”, nghĩa là một con người đã hoàn tất tiến
trình giác ngộ và hướng dẫn người khác cùng đạt đến
giác ngộ. Đức Phật không thủ đắc giác ngộ, và giác ngộ
không phải là tài sản hương hỏa đặc ân cho ai. Hễ là
một chúng sanh, một con người là có sở hữu giác ngộ, chỉ
khác nhau ở mau hay chậm mà thôi.
Sự
tôn vinh và lòng ngưỡng mộ Đức Phật chỉ là cách
thể hiện niềm tin và sự tôn kính trọn vẹn đối với Ngài.
Người Phật tử cảm thấy hạnh phúc và an ổn hoàn toàn
mỗi khi lễ lạy Ngài. Ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ
đẹp báo thân, cùng với mười hiệu tôn xưng là kết quả
tất yếu của một quá trình lâu dài hoàn thiện thân tâm
và hành bồ tát đạo lợi lạc hữu tình. Phước Trí Nhị
Nghiêm hay Lưỡng Túc Tôn cũng đều là sự tôn xưng tán thán
đối với một con người siêu việt về trí tuệ và đạo
đức, về tài năng và nhân cách như Đức Phật.
Trong
kinh Kim Cang, Đức Phật xác định tính vô thủ đắc của
giác ngộ bằng câu nói cô đọng bình đẳng : “Tu nhất thiện
pháp tức đắc A nậu đa la tam miệu tam bồ đề”. Vâng !
chỉ cần nổ lực phụng hành các thiện pháp theo tinh thần
Ba la mật, thì con đường giác ngộ được hiển lộ một
cách tối thượng. Nếu chúng ta không hành động theo con đường
thiện pháp thì sẽ bị lạc vào con đường thế trí, tức
là vọng tưởng điên đảo, tà kiến chấp thủ.
Từ
trong Đại bi tâm, Đức Phật đã xuât hiện như một sứ giả,
mang thông điệp hoà bình đến với cuộc đời, phổ biến
hướng dẫn chúng ta thực hiện thông điệp hòa bình bằng
tinh thần giác ngộ. Có hiểu biết đúng mới cảm thông thật
sự, có cảm thông thật sự mới có tha thứ, giúp đỡ yêu
thương sâu sắc. Hiểu biết, cảm thông, tha thứ, giúp đỡ,
yêu thương là chất liệu tạo nên hoà bình thật sự. Trong
cuộc sống hiện tại, có một vấn nạn về hoà bình như
sau : “ Chúng tôi thật sự muốn có hoà bình, nhưng chúng
nó không muốn có hoà bình, chúng nó thường gây xung đột”.
Theo
Đức Phật không có hoà bình của chúng tôi, của các anh,
của chúng nó, mà là hoà bình của tất cả chúng ta, của
nhân loại, của cả hành tinh này. Nhân danh hoà bình để gây
chiến tranh, đó không phải là hoà bình chân chính. Nơi này,
nơi kia còn xung đột còn hận thù, còn chết chóc là vì có
một bộ phận của nhân loại chưa ý thức sự cần thiết
và giá trị của hoà bình, còn chạy theo tham vọng tranh chấp.
Điều này có nghĩa rằng nhân loại chưa ý thức đồng bộ
về hoà bình, còn xem hoà bình như một thứ hàng hóa có thể
bị tranh giành phân chia. Cho tới khi nào hiểu biết được
đánh giá đúng mức như là một nhu cầu thiết thực trong
đời sống nhân loại, và yêu thương được xem là chất liệu
đem lại hạnh phúc cho mọi tâm hồn, thì hoà bình thật sự
sẽ phổ biến và bền vững.
Bản
chất của hoà bình là nối kết, là không phân biệt, không
bị giới hạn, nhưng con người đã làm cho hoà bình bị cắt
xén, bị phân chịa bị giới hạn, thậm chí còn không có
hiệu quả - Đức Phật dạy ; “Cuộc sống thế nào là do
ý thức con người tác động vào”. Cho nên ý thức tốt thì
cuộc sống an lạc hạnh phúc. Ngược lại, ý thức xấu thì
cuộc sống tối tăm đau khổ. Nghiệp thức con người là chủ
nhân của mọi hiện tượng xã hội. Thật ảo tưởng về
một xã hội hoà bình hạnh phúc văn minh trong khi chính mỗi
thành viên của cộng đồng nhân loại còn đảo vô minh, hận
thù tranh chấp, tham lam tha hóa, ích kỷ cục bộ. Cuộc sống
thật sự văn minh chỉ khi nào con người biết hướng thiện,
biết xả bỏ, biết hy sinh và hoà đồng. Còn tham lam là còn
cục bộ, còn cục bộ là còn cố chấp, còn cố chấp là
còn lạc hậu, còn lạc hậu thì không thể nói tới văn minh
văn hóa.
Đức
Phật ra đời là một dấu móc tâm linh quan trọng nhằm khai
mở ánh sáng giải thoát và phát huy khả năng giác ngộ trong
mỗi con người để vượt qua mọi khổ đau do vô minh chấp
thủ. Nhờ thực hiện con đường giác ngộ mà rất nhiều
quốc gia, nhiều cộng đồng xã hội và cá nhân đã thật
sự có hoà bình an lạc.
Ngày
nay tổ chức Văn Hóa Giáo Dục của Liên Hiệp Quốc, đã công
nhận Phật giáo là tôn giáo hoà bình, được xây dựng trên
nền tảng Từ bi và Trí tuệ, và đã chọn ngày Phật Đản
hằng năm là ngày lễ hội Tôn giáo hòa bình thế giới. Năm
nay LHQ sẽ tổ chức trọng thể Lễ Phật Đản PL 2552 – 2008
tại Việt nam và chính phủ Việt nam đã đăng cai thực hiện.
Như
vậy trải qua suốt chiều dài lịch sử trên 2550 năm có mặt
trên hành tinh này, Phật giáo đã được thừa nhận là một
Tôn giáo hoà bình vì lý tưởng hòa bình an lạc mà Tôn giáo
này đã cống hiến cho nhân loại. Vậy là nhân loại đã chính
thức thừa nhận, lương tri loài người đã thừa nhận, nền
văn minh Thế giới đã thừa nhận Đức Phật là một vĩ nhân
trên các vĩ nhân, một nhà cách mạng vượt không gian thời
gian, một nhà văn hoá tâm linh không lệ thuộc vào giáo điều,
một con người siêu việt về nhân cách và trí tuệ.
Đức
Phật và giáo lý nhân bản của Ngài vì an lạc hạnh phúc
cho mọi chúng sanh sẽ mãi mãi còn giá trị và cần thiết
cho một thế giới vốn nhiều bất ổn, đói nghèo, thiên tai,
tranh chấp hận thù. Chúng ta hy vọng song song với sự phát
triển về khoa học kỷ thuật, thì sự tiến bộ về mặt
văn hóa đạo đức tâm linh sẽ mãi mãi có vị trí quan trọng
trong việc xây dựng và bảo vệ hoà bình hạnh phúc lâu dài
cho nhân loại.
Tóm
lại, bức thông điệp mà Đức Phật đã trân trọng đem đến
cho nhân loại trên 2550 năm, chính là tinh thần giác ngộ, tinh
thần yêu thương chia xẻ biết tôn trọng sự sống và sự
thật, cải thiện môi trường tâm linh, góp phần làm trong
sạch môi trường tự nhiên, nhằm xây dựng bảo vệ một
cuộc sống hoà bình an lạc, ở đó không còn cảnh người
bóc lột người, không hận thù chiến tranh xung đột chia rẽ,
con người sống với nhau bằng tình thương yêu chân thật,
biết tôn trọng và bảo vệ lẫn nhau. Cao cả hơn nữa là
biết nhận chân và phát huy các giá trị văn hóa tâm linh,
nêu cao tinh thần bình đẳng tôn trọng an lạc hạnh phúc của
mọi người như của chính mình. Mỗi người trong chúng ta
cần phải gieo hạt giống từ bi vào mảnh đất nhân sinh để
màu xanh hòa bình mãi mãi che mát hành tinh đang rực nóng vì
hận thù tranh chấp. Hãy bảo vệ hành tinh này trước khi quá
muộn.
Kính
lạy Đấng Lưỡng Túc Tôn !
Nhân
loại của chúng con đang thành kính hướng về Ngài với tất
cả niềm tôn kính và tri ân vô hạn. Ánh sáng chánh pháp của
Ngài đã giúp chúng con biết trở về đúng hướng, đã soi
sáng tâm hồn chúng con trên những nẻo đường tăm tối. Tình
thương mà Ngài đã đánh thức trong chúng con thật cần thiết
để giữ yên cho thế giới khỏi biến thành biển lửa.
Máu
của nhân loại đã đổ và vẫn còn tiếp tục đổ ra vì
những nhân danh không cần thiết. Tham vọng và hận thù vẫn
còn tồn tại dưới nhiều dạng thức. Bao nhiêu nền văn minh
do con người xây dựng đã và đang bị con người hủy
diệt một cách vô lương tâm.
Đã
đến lúc ánh sáng của ngọ đèn chánh pháp phải được vận
dụng một cách trân trọng để xua tan bóng đêm tà kiến đang
bao phủ nhân loại.
Đã
đến lúc tiếng chuông Từ bi phải được lắng nghe một cách
tha thiết để mọi trái tim cùng đập nhịp đập yêu thương
xây dựng tình người.
Kính
dâng lên Ngài trái tim của một chúng sanh đang tha thiết nguyện
cầu cho một thế giới xanh màu hòa bình hạnh phúc./.
04-24-2008
10:34:55