CHUYỆN
THÁNG TƯ
Hạnh
Chiếu
Ngày
Đức Phật ra đời là một ngày trăng tròn tháng Vesãkha. Không
biết Ấn Độ lúc ấy có mưa nhiều, chớ ở Việt Nam thì
đã chuyển mây. Trời bớt hạn và đất cũng bớt hanh. Cỏ
cây chuyển mình, hoa lá thì thầm dường như có tin vui.
Mùa
này tháng Tư rất xưa mà rất nay, đóa đóa sen hồng thơm
ngát mãn khai. Thành Ca Tỳ La Vệ thuở ấy rực rỡ muôn ngàn
vì sao. Đêm mười lăm trăng treo trên đỉnh hoàng triều, dìu
dịu ánh vô ưu, đượm sáng một cõi trần. Đức Phật đản
sinh! Tịnh Phạn vương mừng đứa con trai muộn ngọc ngà.
Tiên A Tư Đà chống gậy hạ san, đã nửa khóc nửa cười
khi thấy Thái tử tròn trịa ba mươi hai tướng tốt, tám mươi
vẻ đẹp. Tiên nhân cười vì mừng đấng cứu tinh của nhân
loại đã ra đời, khóc vì buồn mình không còn sống bao lâu
nữa để được dự vào hội Phật. Một chúng hữu tình giác
ngộ viên mãn, một con người rất người, xuất hiện trên
thế gian vì lợi ích số đông, vì lòng bi mẫn, vì hạnh phúc
của chư Thiên và loài người.
Trần
gian tan đóa mộng, Ta bà gác cuộc chơi. Chuyện tháng Tư bắt
đầu từ ấy.
Bây
giờ là tháng Tư của 2.550 năm sau khi Phật nhập Niết bàn,
và dĩ nhiên tôi không ở thành Ca Tỳ La của một thuở huy
hoàng, để mà chứng kiến bao hồi sinh diệt của một cõi
huyễn duyên. Khép mình nơi góc vắng trong một thiền viện
xa phố thị, nhưng sao tôi nhớ da diết cái tháng Tư ấy, gần
gũi cái tháng Tư ấy, bất diệt với cái tháng Tư ấy. Bởi
vì thật ra nó không còn là thời gian để cho ta thấy Đức
Phật đến hay đi, không còn là không gian để cho ta thấy
Đức Phật chỉ có mặt ở nơi này hay nơi kia. Thế Tôn mãi
vĩnh cửu trong trái tim muôn loài, vô thủy vô chung không một
cõi đi về. Ngày tháng chỉ tạm đánh dấu kỷ niệm cho một
lần Thế Tôn thị hiện nơi cõi đời giúp vô lượng sinh
linh được chuyển mê khai ngộ, cho lò lửa hồng bỗng trổ
hoa sen và những đứa con của Như Lai biết thế nào là quay
về, là niệm ân.
Như
vậy Phật là ai? Một hôm, Bà la môn Dona nhân thấy dấu chân
Phật in trên cát có những đặc điểm lạ thường, ông đã
đến gần hỏi: - Ngài là ai? Thế Tôn mỉm cười đáp bằng
bài kệ:
Như
hoa sen đẹp đẽ và dễ thương
Không
ô nhiễm bùn nhơ nước đục
Giữa
đám bụi trần, Ta không vướng chút bợn nhơ
Như
vậy, Ta là Phật.
Trích
Tăng Nhất A Hàm
Tuy
nhiên để được là Phật, để không vướng chút bợn nhơ
giữa đám bụi trần, Thế Tôn đã trải qua những cuộc chiến
đấu dữ dội, không chỉ kéo dài suốt sáu năm trong rừng
sâu núi thẳm tại xứ Trung Bắc Ấn Độ, mà đã trải qua
vô lượng tiền kiếp rồi. Cô độc một mình, không có sự
hỗ trợ nào ngoài sự nỗ lực dũng mãnh không ngừng của
tự thân. Cuối cùng bằng thiền định và trí tuệ, Ngài tận
diệt mọi ô nhiễm, chấm dứt tiến trình tham ái và chứng
ngộ thực tướng của vạn pháp. Ngài trở thành Bậc Toàn
giác, như một đóa sen đẹp và dễ thương vươn mình tỏa
hương giữa cuộc đời uế trược.
Rõ
ràng không phải sinh ra Ngài đã là Phật mà Ngài trở thành
Phật do sự nỗ lực của chính mình. Thế Tôn đâu không từng
nói: ‘‘Hãy tự xem con là hải đảo của con. Hãy tự
xem con là nơi nương tựa của con. Không nên tìm nương tựa
nơi ai khác’’ (Kinh Đại Niết Bàn). Như vậy không phải
diễm phúc lắm sao khi ta được sống một mình, được cô
độc tĩnh tọa nơi yên vắng. Việc gì phải tìm kiếm tha
hương, phải bôn ba chạy quàng, phải ngả nghiêng nương tựa
để cuối cùng nhìn lại thấy một đời viễn du chỉ chìm
trong cát bụi phù hư. Thế mà đôi khi con người lại sợ
sống một mình! Thật ra, một thoáng tình cờ nào đó, có
thể ta nhận ra một điều rất thú vị là càng cô độc càng
sống mạnh mẽ, càng dễ phát sáng tinh hoa.
Lạy
Phật, nếu không có Phật chúng con sẽ mãi mãi không biết
được thế nào là sự ra đời của một Đức Phật trong
mỗi chúng sanh. Chúng con sẽ khổ biết bao nhiêu khi Phật vẫn
ngự trong lòng mà mình lại cảm thấy luôn vắng thiếu. Ta
chỉ biết Phật Thích Ca với một lịch sử Thánh điển hơn
hai nghìn năm mà không biết gì về Đức Phật trong mỗi chúng
ta thì thật là phụ lòng Thế Tôn. Sáu cửa dẫn vào mê đồ
cũng là sáu đạo thần quang dẫn về đất Phật. Tất cả
đều ở nơi mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý của chúng ta. Buông
xuống một chút muộn phiền là sáng lên một chút diện mục
Như Lai. Buông xuống toàn bộ muộn phiền là sáng lên toàn
thể diện mục Như Lai.
Cho
nên biết xa lìa vọng tưởng đảo điên thì tâm định. Tâm
định thì trí sáng. Trí sáng thì mười phương cõi nước
hiện bày, chư Phật đồng câu hội. Một phút lạc bước
vào mê lộ, thương ghét phân tranh, lợi danh bỉ thử thì mây
đen phiền não giăng kín. Thế là mặc tình treo mình nơi ba
cõi, lăn lóc trong sáu đường. Dòng tử sinh từ đó trải
qua vô lượng số kiếp, không biết bao giờ dừng. Có khách
phiêu trầm nào mà không thấm thấu cái nỗi khổ nhân sinh!
Và vì thế chư Phật hiện ra nơi đời. Đức Phật đến với
chúng sanh bằng cái tâm Phật cho nên cảm đến tâm Phật sẵn
có nơi mỗi chúng con. Nhớ đến Phật thì tiêu tan hết mọi
nhiệt não, tâm nghe mát mẻ thanh lương. Ngưỡng vọng về
Đấng Từ Tôn, con xin cúi xuống, cúi xuống thật gần với
chính mình để biết đâu chừng trong một phút giây bất thần
nào đó, con nhận ra ông Phật của mình.
Giờ
này, trong một góc thiền phòng, tưởng niệm Đức Phật đản
sinh, con lặng yên một mình, lắng nghe chuyện tháng Tư mênh
mông chảy vào đời
Hạnh
Chiếu (Theo Giác Ngộ)