BỔN
SƯ
Linh
Thoại
Ngày
nào cũng vậy, lúc nào con cũng mong sẽ nhìn thấy đôi mát,
nụ cười, dáng ngồi tĩnh tại của Người. Nhìn đôi mắt
ấy, con có thể mỉm cười hay bật khóc mà không cần cố
gắng. Nhìn đôi mắt ấy, con lại tự nhủ mình phải sống
thật tốt, thật hỷ xả và lòng chỉ có yêu thương mà thôi.
Ngày
nào cũng vậy, Người lại nhìn con mỗi khi con mang giày vào
đi làm. Và mỗi sáng cúi đầu trước đôi mắt ấy, con lại
thấy mình có đủ sức mạnh để đi trên con đường bụi
bặm ngoài kia, và cả bước qua những giấc mộng vô thường…
Ngày
nào cũng vậy, ngang chùa Xá Lợi, con lại tìm đôi mắt của
Người. Đôi mắt ấy vẫn sáng bừng ánh từ bi trước cảnh
người ta xì xụp bên những lẩu cá kèo suốt một dãy đường
con ngang qua. Đôi mắt ấy nhắc con nhớ câu: Bất cấu, bất
tịnh…
Ngày
nào cũng vậy, ngang con đường mà sư huynh con gọi đùa là
“con đường có yếu tố tâm linh”, ngắm nhìn tháp chùa
Vĩnh Nghiêm khuất dần trong khung kính chiếu hậu, nhìn một
tà áo nâu nhẹ bay trong gió sớm, lòng lại bình yên đôi chút.
Và lối con về, lại mong sao cánh cửa của chánh điện chùa
Xá Lợi không khép lại, để kịp nhìn thấy Bổn Sư…
Và
có một không gian, một đôi mắt làm con nhớ da diết những
khi buồn. Cái nhìn vô lượng yêu thương của Người đã làm
con khóc như chưa bao giờ được khóc. Con linh cảm từ muôn
kiếp xa xôi, từ khi thức alaya con nương vào một hình hài
nào đó, con đã từng quỳ gối ở nền đất ấy của tổ
đình… Rồi luân lạc mãi đến bây giờ…
Trở
về, thật tự do, với không gian ấy, với nền đất ấy,
quỳ gối trước Người… đã trở thành một sự réo gọi
từ sâu thẳm bản thể con. Nhất định con sẽ trở về, phải
không Người? Để con sám hối với Người những giọt nước
mắt trong veo nhất của mình.
Một
người bạn thương yêu đã có gia đình, thi thoảng lại “u
sầu” nhắc nhở con phải tìm cho mình một nơi nương tựa.
Con không biết nói sao, chỉ đùa với mẹ: Ngày nào cũng nhìn
Người như thế này, con không muốn yêu một chàng trai nào
khác cả. Con lại nhìn thấy cái vòng luyến ái nam nữ nhỏ
hẹp biết bao… Con muốn nói để bạn con yên lòng rằng:
Nếu có khoảng trống nào trong tim con, nơi ấy cũng lấp đầy
tên gọi của Người rồi. Ôi! Gotama! Từ Phụ dấu yêu…
Nam
mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
(TC
Văn hóa Phật giáo số 16 15-5-2006)