Thông Ðiệp
Sự Ra Ðời Của Phật
Thích
Thông Huệ
Vào
ngày trăng tròn cách đây trên 25 thế kỷ , có một bậc vĩ
nhân xuất hiện ở đời . Đó là Thái Tử Sĩ Đạt Ta, sau
thành Phật hiệu là Thích Ca Mâu Ni . Ngài sinh vào cung vua Tịnh
Phạn, năm 563 trước Tây Lịch . Cuộc đời Ngài từ lúc sinh
cho tới lúc nhập diệt là một cuộc đời hết sức đẹp
đẽ và đầy ý nghĩa . Ngài đã đi vào quá khứ, nhưng đức
tính và trí tuệ của Ngài vẫn còn mãi với con người và
cuộc đời . Hôm nay là ngày Phật đản chúng ta cần ôn lại
một đôi điều trong các kinh điển Phật giáo để hiểu được
ý nghĩa sự ra đời của Đức Từ Phụ, nguyện noi gương
Ngài luôn tinh tấn trên bước đường tự lợi tự tha . Theo
truyền thuyết khi sinh ra đi được bảy bước, mỗi bước
có hoa sen, một tay chỉ trời, một tay chỉ đất , Ngài đọc
bài kệ như sau:
Thiên
thượng thiên hạ .
Duy
ngã độc tôn
Nhất
thiết thế gian
Sinh
lão bệnh tử
Tạm
dịch :
Trên
trời và dưới trời
Chỉ
có Ta trên hết
Tất
cả trong thế gian
Đều
sinh lão bệnh tử
Những
hình ảnh trên đây mang nhiều ý nghĩa rất thâm sâu . Vì sao
Thái Tử Sĩ Đạt Ta đi bảy bước mà không nhiều hoặc ít
hơn? Con số bảy nói lên điều gì? Về mặt thời gian , người
ta thường cho là có ba thời quá khứ, hiện tại, vị lai .
Về không gian thì có bốn phương chính Đông, Tây, Nam, Bắc
. Những quan niệm về thời gian và không gian, thật ra chỉ
là con đẻ của vọng tưởng, không phải lẽ thật . Cho nên
hình ảnh Thái tử đi bảy bước tượng trưng Ngài đã siêu
vượt được thời gian và không gian, không còn bị ràng buộc
trong những qui ước tương đối của con người .
Về
hoa sen, tất cả Phật tử đều biết một đặc điểm rất
tuyệt vời của nó, là mọc từ bùn nhơ mà vươn lên rồi
tỏa hương thơm ngát . Hoa sen ở trong bùn mà không bị lấm
bùn, không bị bùn nhơ làm ô nhiễm .
"Giữa
đống rác nhơ bẩn
Nơi
ấy hoa sen nở
Làm
đẹp ý mọi người…"
Thái
tử cũng thế , sinh vào chốn trần lao để làm lợi ích cho
chúng sanh nhưng không bị vướng mắc, nhiễm nhơ bởi bùn
lầy ngũ dục . Bài kệ bốn câu Ngài đọc đã làm một số
người hiểu lầm . Đạo Phật là đạo vô ngã, tại sao vị
giaó chủ lại đề cao cái "ta" của mình quá đáng như thế
? Nếu đọc kỹ hai câu sau, chúng ta mới thấy cái ý nghĩa
uyên áo trong đó . Tất cả chúng sinh không ai thoát được
bốn điều khổ não là sinh, già, bệnh, chết, dù ở cõi chư
Thiên (trên trời) hay cõi người (dưới trời) . Chỉ riêng
"ta" là trên hết, vì "ta" đã thoát được sự ràng buộc này
. Thử hỏi tất cả những hình tướng của thế gian, cái
gì không chịu sự chi phối của lý vô thường? Có sanh thì
có diệt, có hình tướng thì phải có huỷ hoại, dù là thân
hình có 38 tướng tốt và 80 vẻ đẹp của Thái Tử . Vì thế
cái "ta" ở đây dứt khoát không phải là cái ngã hữu hình
hữu hoại của Ngài, mà chính là cái "Chơn ngã" . Đó là chơn
tâm, Phật tánh, là bản tâm thanh tịnh, là Phật tri kiến,
là tâm viên giác, là bản lai diện mục …Nó còn vô số tên
vì bản chất nó không có tên . Nó không có hình tướng nên
không thể bị hủy diệt . Nó trùm khắp vạn hữu nên siêu
việt cả không gian và thời gian . Tất cả mọi hàm linh đều
có cái ngã này, không ai hơn không ai kém, Phật đã nhận ra
và sống viên mãn với nó nên Ngài thành Phật, còn chúng ta
vì quên nó nên cứ mãi trôi lăn trong sanh tử luân hồi .
Hiểu
được những điều này, chúng ta thấy mình được đôi phần
an ủi . Nếu chúng ta ngồi trong tư thế thiền toạ, tâm an
định không bị vọng tưởng lôi dẫn thì rõ ràng ngay lúc
ấy chúng ta cũng ngồi trên toà sen . Nếu chúng ta đi từng
bước thiền hành, tâm an trú trong giờ phút hiện tại mà
không duyên theo các pháp, thì mỗi bước đi của chúng ta cũng
có hoa sen nâng chân . Và nếu chúng ta luôn luôn tinh tấn, gội
rửa dần từng lớp bụi ngũ dục, ở trong cuộc đời mà
không bị nhiễm ô theo trần cảnh, thì một lúc nào đó ,
ánh trực giác đột nhiên bừng lên, bóng tối vô minh từ
bao đờikiếp sẽ bị xua tan không còn dấu tích .
Trong
kinh A Hàm có câu :
"Mộ
chúng sinh duy nhất , một con người phi thường đã xuất hiện
trên thế gian này, vì lợi ích cho số đông, vì lòng bi mẫn
, vì sự tốt đẹp, vì lợi ích và hạnh phúc cho chư Thiên
và loài Người ".
Vì
sao Đức Phật gọi là "một chúng sinh"? Ở đây ta phải hiểu
chữ "chúng sinh" theo nghĩa, các hình tướng do nhiều pháp hợp
lại mà thành . Như vậy, thân tướng của Đức Phật , dù
vẻ đẹp và tướng tốt, cũng là do tứ đại giả hợp mà
thành, cũng bất tịnh và vô thường như mọi người . Do đó
Ngài cũng là con người. là chúng sinh; nhưng khác với chúng
ta ở chỗ, Ngài là một con người phi thường, một chúng
sinh duy nhất . Bởi vì Ngài là một chúng sinh duy nhất không
còn tham sân si, không còn lậu hoặc phiền não . Bởi vì Ngài
là một con người tuy sinh ra nơi chốn trần lao, nhưng tự
tại với tất cả mọi cám dỗ của ngũ dục lục trần .
Sự xuất hiện của Đức Phật nhằm mục đích cao cả, là
vì lợi ích và hạnh phúc của chư Thiên và loài Ngươì .
Cuộc đời Ngài là tấm gương sáng chói về sự quên mình,
để đem lại an lạc và chỉ bày chân lý tối thượng cho
chúng sinh .
Kinh
Pháp Cú –193, Phật dạy :"Khó gắp được Như Lai, không phải
đâu cũng có . Chỗ nào Phật đản sinh nơi đó tất an lạc".
Nếu cho rằng Như Lai là Đức Phật có 32 tướng tốt, gọi
là Như Lai xuất thế, thì quả thật rất khó gặp . Đức
Phật Tích Ca ở Aán Độ đã nhập diệt trên 2500 năm, đến
nay chúng ta vẫn chưa thấy có một vị Phật nào khác ra đời
. Nhưng nếu hiểu theo tinh thần kinh Kim Cang, Như Lai tức không
từ đâu đến cũng không đi về đâu, nghĩa là phi sắc phi
tướng, vô hình vô vật, thì khi chúng ta toạ thiền, tâm lặng
lẽ mà hằng tri, thì ấy Như Lai đã hiện tiền . Một niệm
tỉnh giác thì Đức Phật ra đời , vì Phật là Giác . Một
niệm điên đảo chạy theo trần cảnh thì Đức Phật nhập
diệt . Khi Như Lai tự tâm đản sinh , nghĩa là lúc tâm an định
sáng suốt , thì rõ ràng nơi ấy tức khắ được an lạc .
Trong
kinh Pháp Cú – 182 : " Được sinh ra làm người đã là khó
. được sống lại càng khó hơn . Được nghe chánh pháp là
khó . Được gặp Đức Phật ra đời là rất khó ." Quả thật
,được làm thân người là khó , vì thế giới loài người
gồm 4 châu nhân gian , còn các cõi khác như địa ngục, ngạ
quỷ , …Nhưng cái khó ở đây là khó phát tâm tu hành, vì
thường thì ở những nơi quá sung sướng ( như cõi trời )
hoặc quá khổ sở ( như địa ngục ) , chúng sinh ít có điều
kiện được nhắc nhở để tiến tu . Còn cõi người thì
không quá sung sướng mà cũng không quá khổ cực , nhiều khi
gặp những thăng trầm trong cuộc sống hay đau khổ mất mát
, đó là những cơ hội để con người thấy rõ lý vô thường
hay lý nhân quả , từ đó nguyện đi theo con đường Đức
Phật dạy .
Trong
bốn cái khó ở trên , được gặp Phật ra đời là khó nhất
. Trong một thế giới không bao giờ có hai vị Phật xuất
hiện đồng thời . Chỉ khi nào giáo pháp của vị Phật trước
đã hết lưu truyền , thì vị Phật sau mới ra đời . Hiện
nay, dù trong thời mạt pháp , chúng ta không tận mắt thấy
được ứng hóa thân của Phật , nhưng chúng ta vẫn còn nghe
chánh pháp, vẫn còn chiêm ngưỡng được dung nhan của Ngài
qua hình tượng . Cho nên, nếu có ai tự xưng là Phật , giảng
pháp cho người người khác , hoặc phao tin sắp có hội Long
Hoa , Phật Di Lặc ra đời … thì đó là những lời dối trá
, mê hoặc người đời , nhằm phục vụ cho một ý đồ đen
tối nào đó . Sự thị hiện của ứng hóa thân Phật trên
cõi đời là một sự kiện hiếm gặp , là điều vị tằng
hữu (chưa từng có) . Nhưng chúng ta có khi nào tự hỏi , Ngài
xuất hiện trên đời để làm gì ? Trong kinh pháp hoa , Phật
dạy : "Chư Phật xuất hiện ở đời chỉ vì một đai sự
nhân duyên : Khai thị cho chúng sinh ngộ nhập Phật tri kiến
" . Bản hoài của chư Phật mười phương là muốn chỉ cho
chúng sinh thấy , ai cũng có tri kiến Phật , tức Phật tánh
, như nhau , bình đẳng không khác . Từ đó sẽ nhận ra và
hằng sống được với Phật tánh của chính mình một cách
viên mãn .
Kinh
Phạm Võng Trường Bộ tập 1 , Phật dạy rằng : " Này các
Tỳ kheo ! Thân của Như Lai còn tồn tại , nhưng cái khiến
đưa đến một đời sống khác thường đã bị chặt đứt
. Khi thân của Như Lai còn tồn tại, thì chư Thiên và loài
Người có thể thấy thân ấy . Khi thân hoại mạng chung, thì
chư Thiên và loài người không thể thấy được". Khi Đức
Phật còn tại thế, thân 32 tướng tốt và 80 vẻ đẹp của
Ngài là một điều kiện tốt để dễ gần và dễ giaó hoá
những chúng sinh căn cơ thấp kém . Vì chìu uốn theo tánh dục
của chúng sinh nên Ngài phải thị hiện sắc thân như thế
. Nhưng dù thân ấy còn tồn tại, mà cái nghiệp lực thúc
đẩy thọ lãnh thân sau đã không còn . Chính lòng ái dục
đã tạo dòng nghiệp lực khiến đưa đến một đời sống
khác, với chánh báo và y báo tương ưng . Ứng hoá thân của
Phật, vì có hình tướng nên chư Thiên và loài Người có
thể thấy được . Khi thân ấy đã hoại, Đức Phật trở
về với pháp thân vô tướng nên không ai có thể thấy được
Ngài . Tất cả chúng ta đều có pháp thân vô tướng như thế,
vấn đề ở chỗ chúng ta có nhận ra không và tu hành cách
nào để có thể sống được với nó, niêm mật từng phút
giây .
Chúng
ta đã xét qua ý nghĩa về sự đản sinh của Đức Phật, để
thấy rõ rằng sự xuất hiện của Thế Tôn, vị giaó chủ
của chúng ta, là một việc hy hữu ở đời . Cứ mỗi lần
mùa Khánh đản đến, người Phật tử về chùa, nghe quý thầy
nhắc lại về cuộc đời và những đức tính cao đẹp của
Ngài, chúng ta mới biết rằng Ngài đã trải qua vô lưọng
kiếp tu hành , cuối cùng mới thị hiện là Thái tử Sĩ Đạt
Ta ở Aán Độ, sau thành Phật hiệu là Thích Ca Mâu Ni. Ngài
là một bậc vĩ nhân, đã để lại một hình ảnh không bao
giờ phai mờ trong lòng những người con Phật khắp năm châu
bốn biển . Vì cuộc đời Ngài quá vĩ đại và đẹp đẽ,
nên từ xưa đến nay, biết bao người đã dùng mọi hình thức
văn hoá để ca tụng cái toàn chân, toàn thiện, toàn mỹ của
Ngài. Biết bao người đã nguyện noi gương Ngài, quên mình
để phụng sự chúng sinh, hy sinh hạnh phúc riêng tư để lo
cho hạnh phúc của nhiều người . Những sứ giả của Như
Lai đã mang thông điệp của Đức Phật đi vào cuộc đời,
làm cho con người hiểu được bản chất của kiếp sống
là vô thường, là đau khổ, từ đó thúc giục con người
sớm theo lời dạy của Ngài tu hành để được giác ngộ
và giải thoát .
Hôm
nay, một lần nữa kỷ niệm ngày Phật Đản, chúng ta đem
hết tâm thành quy ngưỡng và đảnh lễ Ngài . Chúng ta thấy
mình rất có phước duyên nên mới được làm người, được
thấm nhuần dòng sữa pháp, được chư Tăng Ni hướng dẫn
tu hành, được làm bạn đạo cùng những người hiền thiện
. Chúng ta nguyện nhớ mãi hình ảnh Ngài bước trên hoa sen
khi mới ra đời, để noi gương Ngài cũng bước từng bước
an lạc thảnh thơi trên những bất ổn của cuộc sống . Thân
ngũ uẩn của chúng ta tuy ở trần thế, nhưng phải biết vươn
lên không để bùn nhơ của ngũ dục làm ô nhiễm . Từ đó
chúng ta sẽ góp phần thổi một luồng sinh khí mới vào cuộc
đời, khiến mọi người cũng được an lạc và hạnh phúc
. Đây là cách duy nhất để đền đáp ơn khó của Đức Bổn
Sư vô cùng quý kính của chúng ta .