GIẤU MÌNH
TRONG HƯƠNG
Nhật
Chiêu
Những
bông hoa giấu mình trong hương. Như trên Linh Sơn, Ðức Phật
giấu mình trong niềm im lặng của một bông hoa. Thế Tôn niêm
hoa và một làn hương vĩnh cửu bay đi. Chỉ một Ca Diếp mỉm
cười. Thế cũng đủ. Ðủ cho một làn hương trao. Ðủ cho
Phật pháp ra đi và trở về. Ðủ cho những nghìn năm thơm
lừng hương Phật...
Giấu
mình trong hương
Một
bông hoa trắng
Dạ
lan.
Buson
(Yoru
no ran
Ka
ni kakurete ya
hana
shiroshi)
Nhà
thơ Buson nhìn thấy một làn hương trong bóng tối. Làn hương
ấy là hiện thể của hoa dạ lan.
Có
một Phật quốc tên là Chúng Hương, nơi mỗi làn hương là
một lời nói trên môi người. Nói, ấy là trao hương cho nhau.
Từ
cây hoa nào
Mà
ta không biết
Một
làn hưong trao.
Bashô
(Nan
no ki no
hana
towa shirazu
nioi
kana)
Không
có ngôn từ nào kỳ diệu hơn hương thơm, một ngôn từ không
biết đến bạo lực. Một ngôn từ mà tinh tố là tình yêu.
Dẫu
lừng hương thơm
Tôi
không nhìn thấy
Ôi
cây mơ gần
Chora
(Nioi
shite
tonari
no ume no
mienu
kana)
Những
bông hoa ấy giấu mình trong hương. Như trên Linh Sơn, Ðức
Phật giấu mình trong niềm im lặng của một bông hoa. Thế
Tôn niêm hoa và một làn hương vĩnh cửu bay đi.
Chỉ
một Ca Diếp mỉm cười. Thế cũng đủ. Ðủ cho một làn
hương trao. Ðủ cho Phật pháp ra đi và trở về. Ðủ cho những
nghìn năm thơm lừng hương Phật.
Vì
thế lời xưa mới nói: “Nhục thân Thích Ca còn ấm, nụ
cười Ca Diếp còn tươi”.
Nhục
thân giấu trong niềm im lặng. Chính vì thế chúng ta cảm thấy
cái ấm áp vô cùng của niềm im lặng. Ðóa hoa mà Phật nâng
lên ở Linh Sơn vẫn còn tuơi như nụ cười Ca Diếp, vẫn
nở ra trước mắt chúng ta mà không biết đến tàn phai.
Bởi
vì đóa hoa ấy đi vào trong mọi đóa hoa. Bởi vì nụ cười
ấy đi vào trong mọi nụ cười.
Dưói
trăng
Hương
sắc tử đằng
Mơ
hồ xa xăm
Buson
(Tsuki
ni tôku
oboyuru
fuji no
iroka
kana)
Và
làn hương ấy đi vào mọi làn hương.
Cho
nên còn một đóa hoa, còn một làn hương là nhục thân Phật
vẫn còn ấm áp.
Chỉ
cần một cái nhìn sâu xa là hoa nở khắp nơi, hương lừng
trời đất cây đời vĩnh viễn xanh tươi.
Và
mọi lý thuyết đều màu xám (goethe) như ý nghĩa của bài
tắc sau đây trong Bích nham lục:
“Lục
Hoàn đại phu (một học giả Phật giáo thời Lục Triều)
hỏi Thiền sư Nam Tuyền:
–
Tôi nhớ Triệu Pháp sư nói: Trời đất cùng ta đồng gốc,
vạn vật cùng ta đồng thể. Kỳ quái thật!
Nam
Tuyền chỉ bông hoa trước sân và đáp:
–
Người thời nay nhìn hoa này không như hoa mà như mộng”.
Thiền
sư nhắc nhở nhà học giả rằng hoa hiện thể như hoa, bao
giờ cũng là hoa. Hoa có ở đây, bây giờ, trước mắt ta,
với hương sắc diệu kỳ. Không cần lý luận, không cần
giấc mơ.
Hoa
có đây, bên hàng giậu:
Ta
nhìn sâu xa
Bên
hàng giậu nở
Cành
nazuna
Bashô
(Yoku
mireba
nazuna
hana saku
kakine
hana)
Ðấy
là cái nhìn đưa ta vào tinh tố của sự vật, niềm vui của
sự vật, cái nhìn của Trang Tử trước những con cá bơi lội
tung tăng dưới hào. Trang vui niềm vui của cá và Bashô vui
niềm vui của hoa.
Ta
nhìn sâu xa
Dưa
nằm trong cỏ
Hé
mấy nụ hoa
Shiki
(Yoku
mireba
kiuri
no tsubomi ya
kusa
no naka)
“Nhìn
sâu xa” (yoku mireba) là cái nhìn thiền, một cái nhìn trong
suốt, lắng đọng, như như. Cái nhìn đó “giấu mình” vào
sự vật, lặn vào sự vật chứ không mổ xẻ, phân tích.
Cái nhìn đó không cần gọi tên, không cần xếp loại:
Trong
cỏ xanh
cành
hoa không biết
nở
ra trắng ngần
Shiki
(Kusa
mura ya
na
mo shiranu hana no
shiroku
saki)
Những
bông hoa giấu mình trong cỏ, trong hàng giậu, trong hương thơm,
trong bóng trăng, trong sự vô danh. Cái đẹp của hoa chỉ hiện
ra trong cái nhìn sâu xa của tình yêu.
Em
ở đây, hoa nói. Em ở đây có nhìn thấy không? Em đây mà.
Ở
đây, bên con đường núi:
Vưong
trái tim tôi
Bên
con đường núi
Cành
hoa tím ơi
Bashô
(Yamaji
kite
naniyara
yukashi
sumire-gusa)
Cũng
bên con đường, có lần Bashô cảm nghiệm được cái kỳ
diệu của một làn hương hoa:
Mùi
hoa mơ oi
Con
đường núi mọc
Bỗng
nhiên mặt trời
Bashô
(Ume
ga ka ni
notto
hi no deru
yamaji
kana)
Giữa
mùi hoa mơ và mặt trời có tương quan gì? Và con đường núi?
Và
thi nhân?
Và
chúng ta.
Tương
quan gì giữa Pháp thân thanh tịnh và một đóa hoa? Có một
vị Tăng hỏi Thiền sư Vân Môn:
–
Thế nào là pháp thân thanh tịnh?
Vân
Môn đáp:
–
Hoa thược lan.
Hoa
mơ, hoa tím hay thược lan... Hoa nào chẳng vì Pháp mà mọc,
chẳng vì Pháp mà rơi.
Nghe
thác nước reo
Những
cánh hồng núi
Đây
đó rơi theo
Bashô
(Horo
horo to
Yamabuki
chiru ka
Taki
no oto)
Hoa
và mặt trời và thác nước và nhà thơ và vũ trụ... tất
cả như đang thể hiện một vũ điệu. Vũ điệu của sinh
tử và cũng là vũ điệu của vĩnh cửu.
Khi
hoa bay đi, rơi xuống thác nước, hoa như mượn tiếng nước
reo mà chào từ biệt đời, từ biệt một mùa .
“Tựa
hồ hoa như nói: Bọn em đi về vĩnh cửu đây” (Okakura Kakuzo).
Hoa
biết cách giấu mình trong hưong cũng như biết cách giấu mình
trong vĩnh cửu. Giấu mình trong Phật Ðà.
Cố
đô Nara
Mùi
hương hoa cúc
Chân
dung Phật Đà
Bashô
(Kiku
no ka ya
nara
ni wa furuki
hotoke
tachi)
Giấu
mình trong tiếng chuông chiều, nối dài niềm tịch tĩnh Niết
bàn:
Tiếng
chuông qua rồi
Và
hương hoa ngát
Chiều
ơi
Bashô
(Kane
kiete
hana
no ka wa tsuku
yube
kana)
Và
ngay cả những lúc không có hoa, hoa vẫn giấu mình đâu đó
trong giấc mộng đêm xuân, điều mà một bài tanka của Shotetsu
đã diễn tả:
Không
có hoa nơi này
Những
cây thông thức giấc
Trên
đỉnh đồi ban mai
Hoa
đào đêm xuân mộng
Cũng
chỉ là mây bay
Shotetsu
(Hana
zo naki
Sametaru
matsu wa
Mine
ni akete
Magaishi
kumo mo
Haru
no yo no yume)
Khi
thức giấc, cái mà ta tưởng là hoa đào chỉ là một áng
mây đang lững lờ trôi. Nhưng chẳng phải là hoa giấu trong
mây đó sao? Mây được tự do đi lại, hoa được tự do tung
hương, tất cả có thể biểu hiện vì vuợt qua chúng là tánh
không, là cái ảo, là mộng huyễn, là trò chơi vô tận của
tự nhiên.
Một
trò chơi không chỉ có hoa mà có muôn loài.
Tiếng
chim oanh xa
Thế
mà thôi thúc
Mặt
trời mọc ra
Chora
Nếu
như một mùi hương hoa mơ đã làm cho mặt trời xuất hiện
bất ngờ thì một tiếng chim oanh xa cũng có thể thôi thúc
vầng dương được chứ
Nếu
như vũ điệu mặt trời mọc cần hương hoa, tiếng chim thì
toàn thể vũ trụ phải đáp ứng thôi.
Và
nếu như màu xanh của bầu trời cần tiếng nhạc thì:
Ôi
sơn ca
Giấu
mình đâu đó
Trời
xanh bao la
Rikuto
(Kuma
mo naki
sora
ni kakururu
hibari
kana)
Vì
huyền bí của vũ trụ là giấu và mở, ẩn và hiện, sắc
và không, mộng và thực.
Cuộc
đời tựa như giấc mộng nhưng đừng biến bông hoa trước
mắt ta thành một cơn mơ trống rỗng. Ðời có thể như mơ
nhưng hoa thì vĩnh cửu.
Ðời
thì trừu tượng.
Nhưng
hoa thì cụ thể. Cũng như tiếng chim oanh thì cụ thể. Như
Thế Tôn niêm hoa. Như Ca Diếp vi tiếu.
Như
những kẻ giấu mình trong niềm im lặng sau đây:
Chủ,
khách không lời
Và
hoa cúc trắng
Lặng
lờ im hơi
Ryôta
(Mon
iwazu
kyaku
to teishu to
shiragiku
to)
Cái
không gian im lặng ấy như đang diễu hành qua trước mắt ta.
Cái im lặng của mỗi người va chạm vào nhau một cách êm
ái, pha lẫn vào nhau một cách gợi cảrn. Và cái im lặng thơm
hương của hoa cúc trắng vây phủ lên không gian ấy một hơi
thở u huyền muôn thuở.
Cũng
giống như ai đó giấu mình trong hương khói tâm linh:
Một
đêm mùa xuân
Trong
góc Phật đường
Bóng
ai quỳ dâng hương
Bashô
(Haru
no yo ya
komoribito
yukashi
dô
no sumi)
Ai
đó đang quỳ trước Ðức Phật, trước đêm xuân, giấu mình
trong hương khói. Hương khói sẽ tắt, đêm xuân sẽ qua. Nhưng
lời cầu nguyện vĩnh viễn nối kết tâm linh ai đó vào cõi
Phật, vào quốc độ của làn hương bất diệt.
Những
dạ lan, tử đằng, đồng thảo, cúc trắng... giấu mình trong
hương, trong niềm tịch tĩnh muôn đời.
Cúi
mình trước hoa, lặng im với hoa và ẩn giấu như hoa ẩn giấu,
phải chăng là ước nguyện của ai đó một đêm mùa xuân?
(NSGN
số 74– tháng 5 - 2002)