Ðức Phật
và Biểu Hiện Của Sắc Tướng
Là Thực hay
Hư
GS
TS. Nguyễn Chung Tứ
Kinh
Kim Cương có câu : "Nhược dĩ sắc kiến ngã, dĩ âm thanh cầu
ngã, thị nhân hành tà đạo, bất năng kiến Như Lai", nghĩa
là "nếu dùng âm thanh và hình sắc để thấy ta, để cầu
ta v.v…. đó là kẻ hành tà đạo, chẳng thể thấy được
Như Lai". Nội dung câu kinh trên hẳn Đức Phật đã gửi cho
chúng ta một thông điệp đặc biệt nào đó.
Thông
thường, khi đến với đạo hay đối diện trước ảnh tượng
của chư Phật, con người thường bị cuốn hút bởi cái vẻ
đẹp trang nghiêm của hình sắc tượng Phật và cho rằng Đức
Phật là như thế này, thế nọ v.v.. Tuy nhiên, trên quan điểm
Phật giáo (Mahayàna) con người bao giờ cũng nhận thức đối
tượng tuỳ theo đôi mắt cá nhân của chính mình, và nhận
thức đó thường là rất giới hạn và sai lệch. Có lẽ đây
là lý do tại sao Cark Jung nói : "Con mắt của bạn bao giờ
cũng bị giới hạn bởi cái bạn đang là".
Thế
giới mênh mông bao la chung quanh con người được nhận biết
là do tùy thuộc vào màu sắc. Và màu sắc, có thể nói là
đối tượng biểu biệt (manifestation) đầu tiên trong nhận
thức của con người đối với các hiện tượng, sự vật.
Nhưng khi đối diện với những ảnh tượng, hình sắc cụ
thể thì tâm lý thường đi đến những phán đoán như "trái
quít là màu cam, trái mận màu đỏ, ánh sáng màu vàng v.v…".
Thực ra trên quan điểm của vật lý học, những phán đoán
như thế luôn luôn mang tính cách lâm thời, vì bản thân màu
sắc là "duyên sinh", không có một ngã tính độc lập nào
hết. Ở đây, chúng ta thử tìm hiểu vấn đề thực hư của
màu sắc.
Nếu
có cái gì rất uyển chuyển, tưởng là có mà hoá ra không,
tưởng làø vĩnh cửu mà hoá ra lâm thời, thì cái đó chính
là màu sắc của các vật.
***
Màu
sắc của các vật trước hết phụ thuộc vào ánh sáng chiếu
vào nó. Trong một phòng tối om – ban đêm chẳng hạn – chẳng
vật nào có màu sắc. Cũng có người bảo lúc đó các vật
màu đen. Thực ra, đen không phải là một màu. Không có màu
nào cả thì gọi là màu đen (vắng mặt tất cả các màu).
Vật hút, hấp thụ tất cả các ánh sáng chiếu vào nó thì
vật màu đen. Vật hấp thụ đa số ánh sáng chiếu vào nó
thì vật màu xám.
Nếu
trong phòng được ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào (ban
ngày) hay được thắp sáng bằng đèn dây tim công suất cao
(ban đêm), người ta ngày xưa thấy các vật có thể có 7 màu
(7 màu cầu vồng) : đỏù, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Kể
từ 1850, mọi người theo giả thiết Grassman cho rằng có thể
đơn giản hoá số màu thành 3 (qui tắc tam sắc)
Đỏ
(đỏ + cam)
Lục
(vàng + lục)
Lam
(lam + chàm + tím)
Ta
nhận thấy cái giá trị hư hư , thực thực của chính ánh
sáng : trước kia, bảo cầu vồng có 7 ánh sáng màu, bây giờ
bảo có 3 thôi cũng được ! Thực ra nói có vô số ánh sáng
màu cũng không ai bẻ được (đỏ nhạt, đỏ trung bình, đỏ
lợt, đỏ máu, đỏ lửa, đỏ mận….) các ánh sáng khác
cũng thế (vàng nghệ, vàng chanh…)
Tại
sao một vật đỏ ? Khi ánh sáng mặt trời hay ánh sáng đèn
dây tim công suất cao chiếu vào nó, nó hắt trở lại (khuyếch
tán hay phát xạ thứ cấp), ánh sáng đỏ, còn hấp thụ tất
cả các ánh sáng màu khác. Tại sao một vật lục ? Được
chiếu ánh sáng mặt trời chẳng hạn, nó hắt trở lại ánh
sáng lục, hấp thu tất cả những ánh sáng màu khác.
Tại
sao một vật lam ? Sau khi nhận ánh sáng mặt trời, nó hắt
trả lại ánh sáng lam, hấp thu tất cả các ánh sáng màu khác.
Như
vậy ban đêm, nếu ta chiếu vào vật đỏ ban ngày một ánh
sáng không chứa ánh sáng đỏ, thí dụ ánh sáng lam lục –
tiếng nhà nghề gọi là ánh sáng cyan – nó hấp thu toàn thể
ánh sáng tối, không có ánh sáng đỏ để hắt trở lại :
nó màu đen ! Nếu vật lục ban ngày, ban đêm được chiếu
ánh sáng không lục , thí dụ chỉ gồm lam và đỏ : nó cũng
đen. Cũng lý luận như thế vật lam sẽ đen nếu ban đêm chiếu
ánh sáng đỏ và lục vào nó (vắng mặt lam).
Trạng
thái một vật cũng có thể làm thay đổi màu của vật. Oxygen
nguyên tử O hay phân tử O2 vô sắc nhưng ozone O3 màu xanh lam.
Tinh thể sulfat đồng CuSO4, 5 H2O màu lam, dung dịch sulfat đồng
trong nước cũng màu lam, nhưng nghiền tinh thể sulfat đồng
thành bột vô định hình, mất nước kết tinh 5 H2O (nghĩa
là từ CuSO4, 5 H2O thành CuSO4) lúc đó sulfat đồng… màu trắng
! Ai cũng biết bạc Ag màu trắng, nhưng bạc kết tủa, mới
sinh khi thuốc ảnh AgBr bị ánh sáng phân tích : AgBr -> Ag ?
+ Br thì bạc màu … đen ! (có thể hai cấu trúc tinh thể khác
nhau).
Sau
cùng, màu một vật phụ thuộc vào bề dày của nó. Thí dụ
dung dịch cyanine mỏng màu lục, dày màu đỏ. Kim loại vàng
Au màu vàng khi nó khá dày, khi nó chắn sáng. Nhưng vàng là
kim loại đứng đầu về phương diện dát mỏng (25000 lá vàng
mới dày 1mm) ; một tờ vàng như thế trở nên trong mờ và
ánh sáng mặt trời đi qua thành màu xanh lam.
***
Tóm
lại câu hỏi : "Vật này màu gì ?" là một câu hỏi không
có trả lời. Màu của nó tùy theo ta quan sát nó ở ngoài đường
hay ở trong nhà, tuỳ theo nó kết tinh hay vô định hình, nói
chung là tuỳ theo cấu trúc hoá lý của nó, sau cùng tùy theo
nó mỏng hay dày. Cũng vậy, Đức Phật mà hàng ngày chúng
ta nhìn thấy, đó là Đức Phật trong tương tác của tâm thức
và sắc tướng ; và điều quan trọng hơn mà chúng ta cần
phải suy gẫm, đó là Đức Phật với những ảnh tượng,
hình sắc cụ thể chỉ là phần biểu hiện về Đức Phật,
chứ không phải là Đức Phật thực thụ. Chúng ta chỉ có
thể gặp Đức Phật thực thụ khi và chỉ khi mình đã vượt
qua mọi cảm nhiễm của cuộc đời, vượt qua tường thành
tham sân si, sống vô ngã giữa lòng hiện hữu.(Nguyệt san Giác
Ngộ số 26 – 5/1998)