PHÁP THÂN
PHẬT
VÀ SỰ PHÁT
BỒ ĐỀ TÂM
Hoàng
Liên Tâm
Ai
cũng biết giữa Phật Giáo Nguyên Thuỷ và Phật Giáo Đại
Thừa có nhiều điểm khác biệt mà một trong các điểm khác
biệt này là quan niệm về thân Phật (kàya). Học phái
Thượng Tọa Bộ cho rằng Phật chỉ có một thân duy nhất.
Ngài như một người thường, sống ở trong đời và như những
chúng sinh khác, cũng bị chi phồi bởi những giả tạm vô
thường của một thân thể bị hoại diệt. Với Phật
Giáo Đại Thừa, theo ngài Long Thọ, thân Phật gồm hai thân:
Sắc Thân (Rùpakàya) và Pháp Thân (Dharmakàya) hay còn gọi là
Phật thân (Buđhakàya). Tuy nhiên có học phái khác thuộc
truyền thống Đại Thừa cho rằng thân Phật có tới ba thân:
Sắc Thân, Pháp Thân và Hóa Thân (Nirmànakàya).
Sắc
thân là thân do cha mẹ sanh, đầy đủ đức tánh của loài
hữu tình chúng sinh, chịu sự chi phối cùa qui luật vô thường
thành trụ hoại không hay sanh gìa bệnh tử của thế giới
hiện tượng. Danh từ Sắc thân chỉ cho thân người đức
Phật khi ngài sống đời sống bình thường, có gia đình rồi
xuất gia đi tu và cuối cùng chứng Niết Bàn. Sắc thân
vật chất này cần thiết cho sự thật thế gian. Vì muốn
giải thoát cho các loài hữu tình chúng sinh nên Ngài hiện
nhiều thân khác nhau, và phương pháp giải thoát khác nhaụ
Pháp
Thân (Dharmakàya), là chân lý tuyệt đối tạo nên bản
thể của Phật Giáọ Thân này chỉ có thể tự chứng
ở tự thân mình, chớ không thể nào diễn tả được, nếu
có thể diễn tả được cũng chỉ như người mù diễn tả
mặt trời mình chưa bao giờ thấỵ Mục đích của các
vị Bồ tát là chứng ngộ Pháp Thân. Mỗi loài hữu tình
đều có Pháp thân và Pháp Thân này vốn thanh tịnh nhưng từ
vô thuỷ tâm bị ô nhiễm bởi tham dục và trở nên bất tịnh
nên không nhận chân được sự kiện ấỵ Mục đích
của vị Bồ Tát là diệt trừ vô minh này và chứng đạt
Pháp Thân. Cũng như mục đích của các vị A La Hán là
chúng đạt giải thoát thân và các vị A La Hán, nhờ diệt
trừ phiền não chướng, chứng được thân thanh tịnh.
Đức Phật, nhờ diệt trừ được phiền não chướng và sở
tri chướng, chứng được Pháp Thân. Đây không phải
là Đức Phật thị hiện qua một thân thể vật chất sinh
tại vườn Lâm Tỳ Ni Ấn Độ và qua đời lúc 80 tuổi tại
rừng Sa la song thọ mà là Pháp Thân, không hình tướng, một
thực tể tuyệt đối trùm khắp vạn vật, mọi cõi giới,
vô thuỷ vô chung. Pháp Thân này cũng gọi là Phật Thân
và Đức Phật này cũng có tên khác gọi là Bổn Phật.
Một
thân khác gọi là Hóa Thân tức là những hình dáng đức
Phật ứng dụng để giúp đỡ các loài hữu tình trong nhiều
cõi giới khác nhaụ Tức là các phương tiện đức Phật dùng
để hiện hóa thân mình hay thân người khác hay tiếng nói
người khác và tâm của mình hay tâm của người khác tuỳ
theo mục đích và trường hợp để giáo hóa chúng sinh.
Chúng
ta có thể hiểu sự liên hệ giữa Phật Thích Ca lịch sử
tức Sắc Thân và Pháp Thân tức đức Bổn Phật như sự liên
hệ giữa các làn sóng điện truyền hình và máy thu hình như
Nikkiyo Niwano, tác giả quyển Đạo Phật Ngày Nay, cho rằng
Đức Bổn Phật tương tự như người nói ở phòng phát hình,
Ngài không những chỉ hiện diện ở phòng phát hình mà còn
thẩm nhập mọi nơi qua các làn sóng điện phát đị
Đức Phật Thích Ca lịch sử không xuất hiện nếu đức Bổn
Phật không hiện hữụ Do đó Bổn Phật là Pháp Thân
Phật hiện hữu ở mọi nơi trong vũ trụ từ vô thuỷ đến
tương lai vô chung. Đức Bổn Phật này xuất hiện bằng
nhiều hình tướng khác nhau gọi là hóa thân, thích hợp với
từng thời gian và không gian để cứu độ hết thảy chúng
sinh bằng những phương tiện tương ứng với khả năng hiểu
của họ về giáo lý của Ngàị
Trên
phương diện lý thuyết, chúng ta hiểu rằng chúng ta có thể
thành Phật. Tuy nhiên, thực tế là trong đời sống hàng
ngày, chúng ta bị đắm chìm trong khổ đau phiền não, chúng
ta không biết làm sao để thoát khỏi. Phước đức thay, Trong
kinh Duy Ma Cật, Ngài Duy Ma chỉ cho chúng ta một đường lối
để thoát khỏi thế giới của ngũ trược, của khổ đau
để đến thế giới của giác ngộ, của giải thoát tức
đạt được Pháp Thân hay Phật Thân. Đó là con đường
Đại Thừa, con đường lý tưởng của Bồ Tát và điều
kiện căn bản của con đường này là Phát Bồ Đề Tâm,
lấy tâm bồ đề làm thể để tự độ và lấy tâm
đại bi làm dụng để độ thạ
Vậy
Bồ Đề Tâm là gì?
Bồ
Đề Tâm là tâm hoàn toàn giác ngộ. Nói giác ngộ,
chính là giác ngộ cái tánh chân thật, vốn thanh tịnh, sáng
suốt, không phiền não của chính bản thân mình. Phát
Bồ Đề Tâm là sự lập chí nguyện một cách quyết liệt
để giác ngộ lại bản tánh chân thật đó vì lợi ích sâu
rộng cho tất cả chúng sinh. Phát Bồ đề Tâm bao
hàm hai tính chất mà thành ngữ Phật học thường hay nói
là "Thượng Cầu Phật Đạo, Hạ Hóa Chúng Sinh", tức
là phát thệ nguyện cầu thành Phật để cứu độ chúng sinh.
Nói
một cách khác, Bồ Đề Tâm gồm có hai giai đoạn: giai
đoạn thứ nhất là phát nguyện Bồ Đề Tâm, tức là phát
nguyện thành Phật vì lợi ích chúng sinh; giai đoạn
thứ hai là nỗ lực thực hành Bồ Đề Tâm Hạnh, nghĩa
là mỗi lời nói, mỗi hành động và mỗi ý niệm đều phải
hướng về chúng sinh, vì mục tiêu dẫn dắt chúng sinh trên
con đường giác ngộ, đồng thời cũng vì an nguy của chúng
sinh, để mà giữ giới (không làm điều ác), tích cực cứu
giúp chúng sinh (chuyên làm điều lành) và tự thanh lọc tâm
ý, để từng bước tiến dần đến Pháp Thân Phật.
Làm lành và tránh ác là những việc làm vô cùng quý báu và
đáng ca ngợi hết sức, nhưng điều quan trọng nhất vẫn
là điều tự thanh lọc tâm ý, tức là chuyển hóa tâm thức
một cách toàn triệt, vì lợi ích cho tất cả chúng sinh, (từ
noãn sinh, thai sinh, thấp sinh cho đến hoá sinh)..
Đạo
Phật quan niệm rằng sát sinh, tức là giết hại chúng sinh
hữu tình, là ác nhất. Cho nên giới cấm đầu tiên của đạo
Phật là "Cấm Sát Sanh", dù trực tiếp hay gián tiếp. Phát
Bồ Đề Tâm, tức là đã phát nguyện cứu tất cả chúng
sinh ra khỏi cảnh khổ, đem đến cho họ niềm an vui hạnh
phúc, ngay như một con kiến chúng ta cũng không nỡ giết lẽ
nào chúng ta cắt, xẻ, bằm, xay, nướng, luộc, và quay chúng
sinh, gà vịt, heo, bò, tôm, cua, cá trong lửa nóng, nước sôi.
Đã
Phát Bồ Đề Tâm, chúng ta phải luôn luôn nhớ lời Phật
dạy rằng, tất cả các chúng sinh hữu tình đều luôn luôn
trải qua những vòng luân hồi, qua nhiều dạng thể khác nhau,
nên (người đã phát Bồ Đề Tâm) xem mọi chúng sinh như đứa
con độc nhất của mình, không thể mê đắm trong việc ăn
thịt. Đã Phát Bồ Đề Tâm, chúng ta phải biết rằng,
thể tính của Bồ tát đạo là lòng đại từ bi, vì nếu
không có nó thì không phải là Bồ tát. Do đó, những
ai xem những người khác như chính mình và có tâm từ bi
làm lợi ích cho người khác như cho chính mình, thì người
ấy không thể làm đau chúng sinh, làm khổ chúng sinh, làm thịt
chúng sinh và ăn chúng sinh.
Chúng
ta hãy nghe ngài Geshe Tsutim Gyeltsen, một vị đại sư tây Tạng
dạy “Không có chúng sinh thì không có lòng từ bi, không
có lòng từ bi thì không có Bồ Đề Tâm, và không có Bồ
Đề Tâm thì không có sự đạt tới Giác ngộ.” (năm
1988 tại UCLA Los Angeles Hoa Kỳ). Cho nên ngài đã toát
yếu đoạn thi kệ đầu tiên trong Tám Đoạn Thi Kệ Chuyển
Hoá Tâm Thức mà các Phật tử Tây Tạng bao gồm cả Đức
Đạt lai Lạt ma thường tụng mỗi ngày : “Quyết tâm Giác
ngộ vì lợi ích chúng sinh, cho nên phải yêu trọng, quý chuộng
và thương yêu tất cả chúng sinh.” (không phải chỉ
cho loài người thôi mà tất cả chúng sinh hữu tình, cho cả
con sâu con kiến nữa). Nguyên văn như sau:
Quyết
tâm thành tựu
Sự
hạnh phúc cao lớn nhất cho tất cả sinh vật,
Điều
này còn hơn cả viên ngọc như ý,
Tôi
sẽ thường trực liên tục thương quý mọi chúng sinh.
(PCT dịch)
Hoàng
Liên Tâm
xk