Phẩm 28: PHỔ-HIỀN
BỒ-TÁT KHUYẾN PHÁT
Lúc
bấy giờ, Bồ-tát Phổ Hiền dùng sức thần thông tự tại,
cùng vô lượng vô số Bồ-tát và chư Thiên Long… đến núi
Kỳ-xà-quật cõi Ta-bà, làm lễ và bạch Phật: Thế Tôn !
Con ở nơi nước của Phật Bảo Oai Đức Thượng Vương, xa
nghe ở cõi Ta-bà này có thuyết kinh Pháp Hoa, nên cùng vô lượng
Bồ-tát đến nghe lãnh, cúi mong Thế Tôn vì chúng con, nói
kinh cho nghe ! Sau khi Như Lai diệt độ, các trai lành gái tốt
làm thế nào mà được kinh Pháp Hoa?
Phật
bảo Bồ-tát Phổ Hiền: “ Sau Như Lai diệt độ, thiện nam
tử, thiện nữ nhân nào muốn được kinh Pháp Hoa thì trước
phải thành tựu 4 pháp (hội đủ 4 điều kiện) là:
1.
Được chư Phật hộ niệm
2.
Trồng các cội công đức
3.
Vào trong chánh định
4.
Phát tâm cứu tất cả chúng sanh
Bồ-tát
Phổ Hiền bạch Phật: Thế Tôn ! Năm trăm năm về sau, trong
đời ác trược, nếu có người thọ trì kinh Pháp Hoa, con
sẽ bảo hộ họ, trừ các suy tổn, hoạn-hoạn, lảm cho họ
được an ổn và khiến các loài ma quỷ đều không có dịp
làm hại. Ai trong lúc đi đứng mà thọ trì đọc tụng
kinh này, thì con sẽ cỡi tượng trắng cùng chư Đại Bồ-tát
, hiện ra trước người đó để cúng dường, bảo hộ và
an ủi tâm người đó, bởi lẽ phải cúng dường kinh
Pháp Hoa. Nếu người đó ngồi suy gẫm nghĩa kinh, thì
con cũng cỡi voi trắng hiện ra cùng người ấy chung đọc
tụng và làm cho họ thông thuộc , nếu có người quên
mất một câu hay một bài kệ của kinh. Người thọ trì
đọc tụng kinh Pháp Hoa mà được thấy thân con thì lòng rất
vui mừng, lại thêm tinh tấn và được tam muội cùng các “
triền đà-la-ni”, “ pháp âm đà-la-ni…”
Thế
Tôn ! Năm trăm năm về sau, trong đời ác trược, trong
hàng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni , Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, nếu có người
cần mẫn thọ trì, đọc tụng, biên chép kinh này mà muốn
tu tập, thì trong 21 ngày, phải một lòng tinh tấn. Mãn
21 ngày rồi, con sẽ cỡi voi trắng sáu ngà cùng vô lượng
Bồ-tát vây quanh, hiện ra trước người đó để nói pháp
chỉ dạy sự lợi ích vui mừng và cho chú đà-la-ni. Được
chú này rồi, thì không có loài phi-nhân nào có thể phá hoại
được, cũng không bị nữ nhân hoặc loạn.
Bạch
xong, Bồ-tát Phổ Hiền đọc bài chú và tiếp thưa; Thế Tôn
! Bồ-tát nào nghe được chú nầy, phải biết đó là sức
mạnh thần thông của Phổ Hiền. Ai thọ trì được kinh
Pháp Hoa, thì đó là nhờ sức oai-thần của Phổ Hiền.
Ai thọ trì, đọc tụng, ghi nhớ chân chính, hiểu nghĩa lý
và chỉ thú của kinh, đúng theo lời kinh mà tu hành, thì người
đó tu hạnh Phổ Hiền, ở nơi vô lượng Phật sâu trồng
cội lành và được Như Lai lấy tay xoa đầu. Nếu chỉ
biên chép không, thì khi mệnh chung, sẽ sanh lên trời Đao lợi,
được thiên nữ trổi nhạc đón rước, vui chơi khoái lạc,
đầu đội mũ bảy báu. Còn ai thọ trì, đọc tụng,
giải nghĩa, thì khi mạng chung, được ngàn đức Phật đưa
tay tiếp dẫn khiến chẳng sợ sêt, chẳng đoạ vào nẻo dữ
liền lên cung trời Đâu Suất được cùng chư Đại Bồ-tát
và trăm ngàn muôn ức chư thiên cùng ở.
Thế
Tôn ! Con xin đem sức thần thông thủ hộ kinh Pháp Hoa để
sau khi Như Lai diệt độ, tại cõi Diêm-phù-đề, làm cho kinh
này lưu truyền rộng không cho đoạn tuyệt.
Lúc
bấy giờ, đức Thích Ca khen: Hay thay ! Hay thay ! Phổ Hiền
! Ông có khả năng hộ trợ Kinh này, làm cho chúng sanh được
an vui lợi ích. Vì đã thành tựu nhiều công đức không
thể nghĩ bàn, vì tâm từ-bi của ông đã sâu lớn vì từ
lâu xa ông đã phát tâm cầu Vô-thượng-giác, cho nên nay mới
năng phát nguyện thần thông thủ hộ kinh này. Ta sẽ
dùng sức thần thông mà bảo vệ người thọ trì danh hiệu
của Bồ-tát Phổ Hiền.
Này
Phổ Hiền ! Ai thọ trì, đọc tụng, sửa đổi những nhớ
tưởng của mình cho chân chính, tu tập, biên chép kinh Pháp
Hoa này, nên biết người ấy ắt thấy Phật Thích Ca nói ra,
nên biết người ấy được Phật khen ngợi, nên biết người
ấy được Phật Thích Ca lấy áo trùm thân. Người như
thế thì không còn trở lại ham mê những vui sướng của thế
gian, chẳng ưa thích kinh sách của ngoại đạo, cũng chẳng
còn vui gần gũi ngoại đạo, kẻ ác, hàng thịt, người nuôi
heo, dê, gà, chó, hoặc thợ săn, kẻ buôn nữ sắc. Người
có tâm ý chân chất ngay thẳng, những nhớ tưởng đều chân
chính, có phước đức lớn. Người đó chẳng bị ba
món độc tham, sân , si làm não hại. Người đó ít ham
muốn, biết đủ có khả năng tu hạnh Phổ Hiền.
Phổ
Hiền ! Năm trăm năm sau khi Phật diệt độ, thấy người thọ
trì đọc tụng kinh Pháp Hoa, thì phải nghĩ rằng người ấy
chẳng bao lâu sẽ đến đạo tràng, phá các thứ ma, thành
Vô Thượng Giác, chuyển pháp luân đáng trống pháp, thổi
loa pháp , rưới mưa pháp, sẽ ngồi trên pháp toà sư tử trong
đám trời người.
Phổ
Hiền ! Ở đời sau, ai thọ trì đọc tụng kinh này thì người
đó chẳng còn ham ưa về quần áo, giường nằm, ăn uống.
Nói tóm là không còn thiết tha với những vật cần cho sự
sống, còn có mong ước gì thì cũng không mong ước những
việc hư huyễn, lại ngay trong hiện đời, được phước báo
và thẳng tiến trên đường giải thoát.
Thấy
người thọ trì, đọc tụng kinh Pháp Hoa mà chê là người
vô trí, điên cuồng, rốt cuộc không lợi ích gì, ai phạm
tội ấy sẽ có báo ứng, đời đời không mắt. Trái
lại, ai cúng dường khen ngợi, thì ngay trong hiện đời được
quả báo tốt.
Thấy
người thọ trì, đọc tụng và vạch bày lỗi lầm của người
ấy, dầu có dầu không, thì ngay trong hiện đời phải mắc
bệnh cùi. Còn khinh cười thì đời đời răng nướu
thưa thiếu, môi xấu, mũi xẹp, tay chân cong queo, mắt lé,
thân thể hôi dơ, ghẻ độc máu mủ, bụng thủng, thở ngắn
và các bệnh nặng khác. Vì vậy, này Phổ Hiền, nếu
thấy người thọ trì kinh nầy thì phải đứng dậy ra xa tiếp
rước, như kính đón Phật vậy.
Lúc
Phật nói phẩm “ Phổ Hiền Bồ-tát khuyến phát này” có
hàng hà sa Bồ-tát được muôn ức đà-la-ni. Chư Bồ-tát
đông như bụi trong 3.000 đại thiên thế giới được đầy
đủ hạnh Phổ Hiền.
THÂM
NGHĨA
Phổ
Hiền Bồ-tát khuyến phát được xếp vào phẩm thứ 28 cuối
cùng của bộ Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, nó có ý nghĩa nghệ
thuật về hình thức bố cục, có ý nghĩa sâu xa về nội
dung giáo lý:
Phổ
Hiền Bồ-tát khuyến phát, có nghĩa là khuyên hành giả Pháp
Hoa phát khởi hạnh Phổ Hiền. Phổ Hiền được biểu trưng
cho đức Tinh Tấn. Hạnh khắp pháp giới là Phổ.
Vị gần quả Phật là Hiền.
Nếu
Phổ Hiền biểu trưng cho Lý, thì Văn Thù biểu trưng cho Trí.
Văn Thù là Tri thì Phổ Hiền là Hành
Văn
Thù xuất hiện giới thiệu kinh Pháp Hoa ở phẩm đầu, Phổ
Hiền xuất hiện kết thúc kinh Pháp Hoa ở phẩm cuối.
Cái ý nghĩa biểu trưng qua danh hiệu của hai Bồ-tát, đến
đây chúng ta được nhận thấy rõ ràng.
Cũng
như Bồ-tát Diệu Âm ở phẩm Diệu Âm, Bồ-tát Phổ Hiền
từ phương Đông xuất hiện, trên đường đi đến cõi Ta-bà
để nghe Phật giảng kinh Đại thừa Diệu Pháp Liên Hoa, các
nước Bồ-tát đi ngang qua đều rung động: Vô lượng trăm
ngàn muôn ức các thứ kỹ nhạc không trổi tự kêu, hoa sen
báu trổ đầy khắp đất.
Cũng
vậy, với cõi đất tâm của tất cả chúng ta khi phát khởi
lòng tinh tấn tu học Đại thừa Diệu Pháp Liên Hoa thì cõi
lòng sẽ rung động biến chuyển: hiện tượng khinh an, giải
thoát sẽ đến với ta và cõi lòng sẽ vui tươi đẹp đẽ,
nhìn đâu cũng đẹp như hoa, nghe đâu cũng êm ái, cũng vui
tươi như nhạc.
Sau
Phật diệt độ, đệ tử Phật muốn được Pháp Hoa tam muội,
cần phải có 4 điều:
1.
Được các Phật hộ niệm. Nghĩa là phải thắp sáng
hiện hữu, giữ tâm luôn luôn ở trong trạng thái giác chiếu.
2.
Trồng cây công đức. Hành giả phải luôn luôn phát triển
hạnh lành.
3.
Siêng tu chánh định. Phải giữ tâm thanh tịnh ngăn dứt
vọng niệm tạp tưởng: Nhơn, ngã, thị, phi.
4.
Phát tâm cứu giúp tất cả chúng sanh. Thể hiện lòng
từ qua hành động vị tha vô ngã.
Bốn
điều Phật dạy cho Bồ-tát Phổ Hiền cũng tức là dạy cho
Phật tử hậu lai, những ai tu hành muốn đắc Pháp Hoa tam
muội.
Tu
hạnh Phổ Hiền (tinh tấn) thì tất cả các loại ác ma không
có cơ hội làm hại, vì Phổ Hiền đã phát nguyện: Phổ Hiền
sẽ cởi bạch tượng hiện đến thủ hộ an ủi hành giả
và cúng dường kinh Diệu Pháp Liên Hoa.
Phổ
Hiền sẽ cởi bạch tượng hiện đến nhắc cho hành giả
những câu, những nghĩa lý Pháp Hoa mà hành giả quên sót.
Phổ
Hiền khiến cho người thọ trì đọc tụng Pháp Hoa được
thấy Phổ Hiền lòng sanh vui mừng và thêm tinh tấn. Hành
giả sẽ được tam muội và các thứ “ triền đà-la-ni”
“ pháp âm phương tiện đà-la-ni” và trăm ngàn muôn ức
đà-la-ni khác.
Tu
tập là việc làm thường xuyên, ngừa lỗi dứt ác là việc
làm suốt cả cuộc đời. Tuy vậy, cũng phải ấn định
mốc thời gian để hành giả tập trung sức tinh tấn, trong
kỳ hạn nào đó hợp khả năng, hoàn cảnh của mỗi người,
21 ngày, 49 ngày, 80 ngày, 100 ngày hay 120 ngày chỉ là bước
đi từng bước trên con đường dài đi đến giác ngộ giải
thoát. Định mốc thời gian để trắc nghiệm sức tinh tấn
của mình. Nếu sức tinh tấn kiên trì, hành giả sẽ
thân thấy Phổ Hiền hiện đến nói pháp cho nghe và khiến
cho hành giả thành tựu Vô phân biệt trí ( Phổ Hiền cho chú
Đà-la-ni)
Phổ
Hiền cho chú Đà-la-ni… có nghĩa là hành giả với sức tinh
tấn của mình rồi sẽ đạt đến Vô phân biệt trí.
Hành
giả được Vô phân biệt trí do sức “ tinh tấn” thọ trì,
đọc tụng Đại Thừa Diệu Pháp Liên Hoa kinh, đó là sự
kết quả của “ Tri hành hợp nhất” vậy.
Hành
giả đạt đến chỗ tri hành hợp nhất là nhiệm vụ của
Văn Thù và Phổ Hiền được hoàn thành. Cho nên Đại
thừa Diệu Pháp Liên Hoa kinh được kết thúc ở phẩm “
Phổ Hiền Bồ-tát khuyến phát”.
Các
bố cục của kinh Đại thừa Diệu Pháp Liên Hoa nhằm hướng
dẫn cho hành giả Pháp Hoa từ tri đến hành. Từ hành đến
Chứng thể nhập tri kiến Phật. Cái dụng ý đó , đến
đây hành giả nhận thấy rõ ràng hơn.
Người
thực hành hạnh Phổ Hiền là người đã trồng sâu gốc rễ
lành trong vô lượng vô biên các Phật. Người đó được
chư Phật lấy tay xoa đầu, lấy y mà trùm cho.
Hạnh
Phổ Hiền là hạnh tinh tấn trong tinh tấn. Đối với Đại
thừa Diệu Pháp Liên Hoa kinh, thọ trì, đọc tụng, biên chép,
giảng nói , tìm hiểu ý thú, ghi nhớ chân chánh,
như thuyết tu hành, đó là hạnh Phổ Hiền, là Phổ Hiền
Bồ-tát hiện thân.
Người
thọ trì, đọc tụng, tu tập kinh Pháp Hoa là người thấy
tánh, cho nên chẳng bao lâu thành Phật và làm tất cả việc
Phật.
Chê
bai khinh rẻ kinh Pháp Hoa là chê bai khinh rẻ chân lý, phủ
nhận Phật tánh, chối bỏ khả năng thành Phật của mình,
ngừơi đó sẽ sống đời sống hắc ám, vô minh, như ô-uế,
hôi tanh, như người hủi lở… Người đó không bao giờ nhận
thức, thấy được chân lý như mù, sống trong dày vò tà kiến,
như tay chân cong quẹo, lời nói chẳng ai thích nghe, như môi
sứt, răng sếu, người trí xa lánh như xa lánh kẻ lở lói
hôi tanh.
Tóm
lại, chê bai kinh Đại Thừa Diệu Pháp Liên Hoa thì những
người này luôn luôn là những người bị dày vò đau khổ,
vì sống không có ánh sáng trí tuệ, họ sẽ đau khổ triền
miên như tâm trạng những kẻ cùng một lúc bị nhiều bạo
bệnh liên tục hoành hành.
Nam
Mô Pháp Hoa Hội Thượng Phật Bồ-Tát.
Nam
Mô Đại Trí Văn Thù Sư Lợi Bồ-Tát.
Nam
Mô Đại Hạnh Phổ Hiền Bồ-Tát.