Phẩm 22:
CHÚC-LUỴ
Lúc
bấy giờ, đức Phật Thích Ca Mâu Ni, từ pháp toà đứng dậy,
hiện sức thần lớn, dùng tay mặt xoa đầu vô lượng đại
Bồ-tát mà nói rằng:
Trong
vô lượng trăm ngàn muôn ức A-tăng-kỳ kiếp, ta đã tu tập
pháp Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác khó được nầy , nay
đem giao cho các ngươi, các ngươi nên hết lòng truyền bá
để đem lại sự ích lợi cho nhiều người.
Đức
Phật ba phen xoa đầu các Bồ-tát và ba phen lập lại câu nói
trên.
Như
Lai có từ bi lớn, không tham tiếc cũng không có điều sợ
sệt, năng cho chúng sanh trí tuệ Phật, trí tuệ Như Lai, trí
tuệ tự nhiên. Như Lai là đại thí chủ của tất cả
chúng sanh, các ngươi nên thọ học theo pháp của Như Lai, chớ
nên tham tiếc. Đời sau, nếu có trai lành gái thiện nào
tin trí tuệ Như Lai thì các ngươi nên vì những người
ấy mà diễn nói Kinh Pháp Hoa, để họ nghe biết tu hành,
thành tựu được Phật tuệ. Nếu gặp hạng chúng sanh
không tin lãnh lời kinh, thì nên dùng pháp khác trong các giáo
pháp thâm diệu của Như Lai mà chỉ dạy cho họ được lợi
ích vui mừng. Làm được như thế là các ngươi đã báo
ân Phật rồi vậy.
Khi
nghe Phật nói xong, các Đại Bồ-tát đều cảm thấy
sự vui mừng lan khắp thân thể. Lòng thêm cung kính, các
Bồ-tát nghiêng mình cúi đầu, chấp tay hướng Phật đồng
bạch: Chúng con sẽ làm đầy đủ theo lời Thế Tôn dạy,
kính xin Thế Tôn đừng lo nghĩ nữa !
Lúc
bấy giờ, đức Phật Thích Ca truyền cho các phân thân Phật
đã từ mười phương đến, đều trở về nứơc mình và
nói rằng:
“
Chư Phật mỗi vị tuỳ chỗ an trú của mình mà trở
về bổn độ tháp của Phật Đa Bảo hoàn nguyên bản vị”
Trong
lúc Phật nói, mười phương vô lượng phân tâm Phật đang
ngồi trên toà sư tử dưới cây báu, cùng Phật Đa Bảo với
vô biên vô số Bồ-tát như Xá-lợi-phất… hàng Thanh Văn,
bốn chúng và tất cả thiên, nhân, a-tu-la, nghe lời Phật nói
đều rất vui mừng.
THÂM
NGHĨA
Chúc-lụy
có nghĩa là dặn dò, uỷ thác, là giao phó.
Trước
khi chết, cha gọi các con dạy bảo những điều đạo đức
cần có để sống ở đời. Trò sắp xa thầy, thầy truyền
đạt cho những ngón nghề tâm huyết sâu xa trong học vấn…
Ở đây Phật dặn dò uỷ thác cho các Bồ-tát “ Phật sự”
trọng đại, để lợi lạc chúng sanh. Ý nghĩa chúc lụy đại
để giống lời cha, lời thầy dạy cho con, cho trò trước
khi xa cách.
Bồ-tát
tâm nào cũng ở trong Phật tâm. Bồ-tát hạnh nào cũng
phát xuất từ Phật hạnh, cho nên Bồ-tát dù đông vô lượng,
nhưng vẫn ở trong “ tầm tay” Phật mà thôi. Đó là
ý nghĩa “ Phật hiện sức thần lớn” xoa đảnh vô lượng
Bồ-tát.
Phật
“ chúc lụy” cho Bồ-tát, những bậc thượng căn thượng
trí nên hiểu đó là câu chuyện: “ lòng dặn lòng”
Lời
chúc lụy đầu tiên của Phật là uỷ thác: “ Pháp Vô Thượng
Chánh Đẳng Chánh Giác khó được”. Các Bồ-tát
phải hết lòng lưu bố cho thêm nhiều, rộng.
Qua
ba phen xoa đảnh vô lượng Bồ-tát, Phật nói lên lời ủy
thác lần hai: Ta ở trong vô lượng trăm nghìn muôn ức
a-tăng-kỳ kiếp tu tập pháp Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh
Giác khó được nầy, nay đem phó chúc cho các ông. Bồ-tát
các ông phải thọ trì đọc tụng tuyên nói pháp nầy cho tất
cả chúng sanh đều được nghe biết.
Nếu
là pháp Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, thì có gì thọ
trì đọc tụng. Ở đây Phật 3 phen xoa đảnh Bồ-tát dặn
dò: Phải thọ trì đọc tụng mà truyền rộng thế có nghĩa
là:
Pháp
Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác và kinh Diệu Pháp Liên Hoa
là một.
Giá
trị kinh Đại Thừa Diệu Pháp Liên Hoa ngang bằng giá trị
quả Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác vậy.
Các
đại sự nhân duyên xuất thế của Phật nhằm: “ mang đến
cho” chúng sanh trí tuệ Phật, trí tuệ Như Lai, trí tuệ tự
nhiên, Như Lai có lòng từ bi lớn, là thí chủ của tất cả
chúng sanh, Như Lai không có lòng bỏn xẻn. Nếu có thiện
nam tín nữ nào tin trí huệ Như Lai, Bồ-tát các ông phải
vì họ giảng nói kinh Pháp Hoa cho họ được nghe biết, nhằm
khiến cho họ được trí tuệ Phật.
Tuy
vậy, cũng không nên cố chấp khư khư một mực. Nếu
có chúng sanh chưa tin nổi trí tuệ Phật thì có thể nói
“ Pháp Như Lai” sâu mầu khác, chỉ dạy cho họ được lợi
ích vui mừng. Làm được vậy là Bồ-tát các ông, báo
đáp thâm ân chư Phật.
Như
lời Thế Tôn dạy, chúng con sẽ vâng làm đầy đủ, kính
xin đức Thế Tôn chớ có lo. Các Bồ-tát ân cần trịnh
trọng nói ba lần như vậy. Điều đó có nghĩa là các
Bồ-tát đã hiểu kỹ rằng: Thế nào là đền đáp thâm ân
chư Phật của một Bồ-tát rồi. Đã biết vai trò nhiệm
vụ một Bồ-tát trưởng tử Phật, phải làm gì rồi.
Đã biết giá trị kinh Đại Thừa Diệu Pháp Liên Hoa tầm
vóc ngang bằng của Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác rồi
vậy.
Phật
tử chúng ta thọ trì, đọc tụng, tu học Đại thừa Diệu
Pháp Liên Hoa, đến đây đã biết được gì rồi nhỉ?