Phẩm 16:
NHƯ-LAI-THỌ-LƯỢNG
Bấy
giờ đức Phật Thích Ca bảo các Bồ-tát và đại chúng: “
Các ngươi hãy tin lời chân thật của Như Lai”! Nói xong,
Phật lập lại hai lần câu nói đó.
Đứng
đầu các Bồ-tát đã ba phen cầu thỉnh, đức Phật nói: “
Hãy nghe đúng như sự thật, sức mạnh thần thông bí mật
của Như Lai. Tất cả thế gian, trời , ngừơi cùng A-tu-la
đều nói rằng Phật Thích Ca, rời cung họ Thích, đến thành
Già-da cách đó không xa, ngồi nói đạo tràng, chứng quả
Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Nhưng nầy các thiện
nam tử, ta từ thành Phật đến nay, vô lượng vô biên trăm
ngàn muôn ức na-do-tha kiếp đã trôi qua. Giả sử có
người đem năm trăm ngàn muôn ức na-do-tha a-tăng-kỳ tam-thiên
đại-thiên thế-giới, tán nhỏ thành bụi, rồi đem hạt bụi
ấy đặt nơi hướng Đông, sau khi vượt qua năm trăm ngàn
vạn ức na-do-tha a-tăng-kỳ nước. Đặt xong, trở lại
lấy một hạt khác và cũng đem đặt ở hướng Đông y như
trước, cho đến khi nào số bụi nói trên bị dời đi
hết. Này các thiện nam tử, ý các ngươi thế nào? Có
thể tưởng tượng , đếm, tính số thế giới trên đó các
hạt bụi được đặt lên không?”
Bồ-tát
Di Lặc và tất cả đều bạch: “ Thế Tôn các thế giới
ấy vô lượng vô biên, làm sao đếm tính cho được, cũng
không thể dùng sức tâm mà tưởng tượng được. Tất
cả hàng Thanh Văn, Duyên Giác đến bậc “ vô lậu” A-la-hán
còn không thể suy tưởng được con số thế giới ấy, huống
chi chúng con mới là “ a-bệ-bạt-trí” thì làm sao biết
được.”
Đức
Phật nói: “ Này các thiện nam tử, ta sẽ nói rạch ròi cho
các ngươi nghe. Cứ kể mỗi hạt bụi là một kiếp,
thì từ ta thành Phật đến nay, số kiếp trôi qua còn nhiều
hơn số trăm ngàn muôn ức na-do-tha a-tăng-kỳ hạt bụi ấy.
Từ ấy tới nay, ta luôn ở tại thế giới Ta-bà thuyết pháp,
giáo hóa, lại cũng ở nơi khác tại trăm ngàn muôn ức na-do-tha
nước, dắt dẫn chúng sanh một cách ích lợi. Này thiện
nam tử, trong khoảng thời gian đó, ta có nói Phật Nhiên
Đăng… và cũng nói có chư Phật nhập Niết Bàn, nhưng tất
cả đều là phương tiện mà phân biệt nói có thành Phật,
có nhập Niết Bàn. Này các thiện nam tử, nếu có chúng
sanh nào đến chỗ ta ở, ta lấy Phật nhãn xem coi các
căn của chúng sanh ấy nhụt bén thế nào, rồi theo đó mà
độ. Mỗi nơi, ta tự xưng với những danh hiệu
bất đồng và cho biết tuổi tác lớn nhỏ cũng khác, lại
nói sẽ nhập Niết Bàn và còn dùng nhiều phương tiện khác
để nói bày pháp vi diệu, hầu làm cho chúng sanh phát tâm
hoan hỷ. Này các thiện nam tử, vì thấy chúng sanh thích
nơi “ tiểu pháp”, đức mỏng, phiền não dày cho nên Như
Lai phải vì hạng ấy mà nói rằng ta lúc trẻ xuất gia, rồi
đặng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Thật ra từ ta thành
Phật đến nay, lâu hơn thời gian ấy nhiều. Đây
chẳng qua là phương tiện mà nói như vậy thôi, để giáo
hoá chúng sanh và khiến họ nhập Phật đạo. Này các
thiện nam tử, kinh điển của Như Lai nói ra đều nhằm
chổ độ thoát chúng sanh. Khi thì nói về thân mình, khi
thì nói về thân người khác , hoặc chỉ thân mình, hoặc
chỉ thân người khác, hoặc chỉ việc mình, hoặc chỉ việc
người khác, nhưng dầu trong trường hợp nào, tất cả lời
của Như Lai đều chân thực, chẳng dối. Tại sao vậy?
Vì đúng như thật, Như Lai thấy tướng của ba cõi không có
sanh tử, không lui không xuất, không ở đời mà cũng không
diệt độ, chẳng phải thật, chẳng phải hư, chẳng phải
như, chẳng phải khác, chẳng phải ba cõi mà thấy có ba cõi.
Các việc như thế, Như Lai thấy rõ, không bao giờ có sự
sai lầm. Nhưng vì chúng sanh tâm tánh khác nhau, cho
nên phải dùng nhân duyên, thí dụ, lời nói khác nhau để
thuyết pháp khiến họ sanh căn lành. Những việc Phật
làm (Phật sự) chưa từng dừng bỏ. Như vậy, từ ta
thành Phật đến nay, thật rất lâu xa, còn thọ mạng thì
dài vô lượng a-tăng-kỳ kiếp và luôn luôn thường trú bất
diệt. Này các thiện nam tử, những việc làm theo Bồ-tát
đạo của ta, đến nay chưa phải là hết, vì vậy, thọ
mạng của ta còn dài gấp mấy lần con số nói trên.
Tuy nhiên dầu chưa thực diệt độ, ta vẫn nói là sẽ diệt
độ, để làm phương tiện giáo hoá chúng sanh. Tại sao
vậy? Vì nếu Phật ở lâu tại thế thì hạng đức mỏng
không chịu trồng căn lành, cứ giữ mãi thói bần cùng,
hạ-tiện, tham đắm năm món dục lạc ( tiền của, sắc đẹp,
danh vọng, ăn uống, ngủ nghĩ). Đã mắc vào lưới
nhớ tưởng vọng kiến mà nếu thấy Như Lai ở đây mãi mãi
không diệt độ, thì làm sao không sanh kiêu mạn, phóng tâm,
giải đãi, và như vậy thì không tưởng đến và cũng không
sanh lòng cung kính Phật như một bậc khó gặp.
“
Này các Tỳ-kheo, nên biết chư Phật xuất thế là điều khó
gặp. Vì sao? Những người đức mỏng trải qua vô lượng
trăm ngàn ức kiếp, có khi gặp Phật mà có khi cũng không
gặp. Vì vậy cho nên ta nói Như Lai khó thấy. Nghe
lời nói này, chúng sanh tất nghĩ đến lẽ ngàn năm một thủơ
mà sanh lòng luyến mộ khao khát mà trồng căn lành. Bởi
có, tuy không thật diệt độ, mà vẫn nói là diệt độ.
Lại nữa, này thiện nam tử, Pháp của chư Phật Như Lai cũng
vậy, đều chân thực, không hư dối và chỉ có một mục
đích là đưa dắt chúng sanh. Thí dụ có một ông thầy
thuốc giỏi, trí tuệ sáng suốt, phương dược khéo luyện,
bệnh nào cũng trị hết, nhà con cái rất đông. Gặp
lúc ông có việc phải đi ra nước ngoài, các con ở nhà uống
phải thuốc độc, cơn điên nổi lên, té nằm xuống đất.
Ngay lúc đó, ông cha về đến nhà. Các con của ông, có
đứa mất tâm, có đứa còn tâm. Nhưng khi thấy cha về,
tất cả đều vui mừng, quỳ lạy chào hỏi và thưa : “ rằng
vì ngu si nên uống phải độc dược , xin cha cứu tử”.
Cha thấy con khổ não như vậy, bèn theo các phương đã
kinh nghiệm mà chế thuốc, màu sắc hương vị đều tốt đẹp
và bảo các con uống: “Đây là lương dược, mùi ngon sắc
đẹp, các con hãy uống đi thì sẽ mau trừ khổ não và
bao nhiêu khổ hoạn sẽ không tái phục”. Những đứa
không mất tâm nghe xong liền uống và được hết bệnh.
Còn những đứa mất tâm, tuy thấy cha cũng vui mừng, cầu
xin chữa bệnh, nhưng thuốc thì không chịu uống. Vì sao? Vì
bị độc thấm sau, đã mất tâm trí rồi, cho nên thuốc ngon
sắc đẹp lại cho là không ngon không đẹp. Ông
cha thấy vậy mới suy nghĩ: Những đứa con này mới đáng
thương, thấy cha vui mừng cầu cứu, nhưng khi cho thuốc lại
không chịu uống. Ấy cũng vì bị chất độc cho nên
tâm trí đều điên đảo. Vậy phải dùng chước mới
được. Nghĩ xong ông mới nói rằng: “ Cha nay già yếu,
sắp chết nay mai, có mấy món thuốc hay để lại, các con
nên giữ mà dùng, khỏi sợ lầm thuốc dở. Nói rồi
ông bỏ nhà ra đi qua nước khác và cho người về báo
tin ông đã chết. Hay tin dữ, các con mất tâm của ông
mới nghĩ, cha lành đã chết thì nay còn ai đâu mà cứu hộ
cho mình ! Vì thường nhớ thương như thế, tâm bèn tỉnh ngộ,
biết thuốc của cha để lại là hay, liền lấy ra dùng, bao
nhiêu độc bệnh đều lành hết. Nghe tin này, ông cha
trở về xứ cho con cái thấy mặt.
“
Này thiện nam tử, các ngươi nghĩ thế nào? Nói dối như ông
lương y kia, có phải là một tội không?”
“
Bạch Thế Tôn, không”
Đức
Phật nói: “ Ta cũng thế. Từ thành Phật đến nay, vô
lượng vô biên trăm ngàn muôn ức na-do-tha a-tăng-kỳ kiếp,
nhưng vì muốn cứu độ chúng sanh, cho nên phương tiên mà
nói là sẽ diệt độ. Như vậy đối với sự thật,
cũng không thể nói rằng ta đã phạm tội nói sai, nói dối”.
THÂM
NGHĨA
Lời
nói của Như Lai quyết định phải là lời chắc thật.
Vậy mà trước khi nói về Như Lai Thọ Lượng Phật phải
ba lần nhắc nhở: “ Bồ-tát các ông phải tin hiểu lời
nói chắc thật của Như Lai”. Bởi vì nói về số lượng
tuổi thọ của Như Lai là một sự kiện khó tin đối với
thường tình và vì vậy mà trở thành một sự kiện vô cùng
quan trọng.
Nói
về số lượng tuổi thọ của Như Lai cũng có nghĩa là nói
đến sự thường hằng vĩnh cữu của Pháp thân Phật, của
Như Lai Viên Giác Diệu Tâm vậy. Còn Thích Ca Mâu Ni là
ứng thân Phật, thọ lượng đó không tương quan gì với Như
Lai Thọ Lượng ở phẩm kinh nầy.
Một
con số vượt ngoài tính đếm, chỉ có thể dùng từ: bất-khả-thuyết,
bất-khả-thuyết, vô lượng vô biên A-tăng-kỳ kiếp để
nói. Thế mà Phật nói: Từ ta thành Phật nhẫn lại,
lâu hơn số đó trăm ngàn muôn ức na-do-tha a-tăng-kỳ kiếp.
Từ đó đến nay, ta thường ở cõi Ta-bà nói pháp giáo hoá
và cũng ở trong trăm nghìn muôn ức a-tăng-kỳ cõi nước khác
dắt dẫn lợi ích chúng sanh. Ở chặng giữa đó, ta nói
Phật Nhiên Đăng… xuất thế, và các Phật Niết Bàn.. đó
là ta dùng phương tiện phân biệt mà nói như vậy.
Đúng
như định nghĩa ở kinh Bát Nhã Kim Cương: Như Lai giả tức
chư pháp như nghĩa, Nhược hữu nhơn ngôn: Như Lai nhược lai,
nhược khứ, nhược toạ, nhược ngoạ, thị nhơn bất
năng giải ngã sở thuyết nghĩa. Như Lai giả vô sở tùng
lai, diệc vô sở khứ, cố danh Như Lai: Như Lai là bản thể
chơn như của các Pháp. Nếu ai nói Như Lai có đến, có
đi , có ngồi , có nằm, người đó không hiểu gì về Như
Lai cả. Như Lai đi không chỗ từ, đến không chỗ tới.
Như Lai vô thỉ vô chung. Phải hiểu Như Lai qua Pháp thân
thường trụ mà Đa Bảo Phật được tượng trưng Pháp
thân Như Lai thường trụ về mặt thời gian. Vô lượng
vô số phân thân Phật Thích Ca đầy khắp hằng hà sa cõi
nước mười phương, tượng trưng Pháp thân Phận thường
trụ về mặc không gian vậy.
Với
nhận thức thông thường, đại biểu là Bồ-tát Di Lặc, chỉ
biết Như Lai qua bát tướng thành đạo của Phật Thích Ca
cho nên nảy sinh nghi vấn: “ cha trẻ con già”. Nhận
thức bằng trí, hiểu Như Lai qua Viên Giác Diệu Tâm thì “
cha không trẻ” mà rất già. Già với một số lượng
tuổi thọ không ngôn từ tính đếm được.
Vì
chúng sanh ưa pháp nhỏ ( tiểu thừa ) phước mỏng, tội dày,
đáp ứng tâm hiểu biết của chúng sanh, Như Lai nói: Lúc trẻ
có xuất gia rồi được thành đạo chứng quả Vô Thượng
Chánh Đẳng Chánh Giác. Sự thật, Như Lai dùng phương
tiện giáo hoá chúng sanh mà nói như vậy thôi. Kinh điển
của Như Lai nói ra vì độ thoát chúng sanh. Hoặc nói
thân mình, hoặc nói thân người, hoặc chỉ thân mình, hoặc
chỉ thân người, hoặc chỉ việc mình, hoặc chỉ việc
người. Lời nói của Như Lai đều thật chẳng dối.
Vì Như Lai nhận thức tam giới đúng như thật: không có sanh
tử, không vào không ra, cũng không có người đời và người
diệt độ. Nó chẳng phải thật, chẳng phải hư, chẳng
phải như, chẳng phải dị, chẳng phải như ba cõi mà thấy
ba cõi. Các việc như thế, Như Lai thấy rõ không sai lầm.
Chúng sanh có nhiều căn tánh ,nhiều mong muốn, nhiều nết
hạnh khác nhau, Như Lai vận dụng nhơn duyên, thí dụ, lời
lẽ thuyết pháp làm Phật sự rồi nói có xuất gia, thành
đạo, chuyển pháp luân và nhập Niết Bàn. Sự thực
từ Như Lai thành Phật đến nay, thật lâu xa, thọ mạng vô
lượng A-tăng-kỳ kiếp, thường còn chẳng mất.
Như
Lai nói: Như Lai sẽ diệt độ là để cho những chúng sanh
giải đãi lưu tâm khởi ý tưởng khó gặp, sanh lòng cung kính
tinh tấn tu hành cũng như vị lương y cắt thuốc rồi đi,
để cho bệnh nhân không ỷ lại nơi thẩy mà quý thuốc vậy.
Để
tóm lược nghĩa trên đức Như Lai nói kệ:
Từ
ta thành Phật lại
Trải
qua các kiếp số
Vô
lượng trăm nghìn muôn
A-tăng-kỳ
ức năm
Thường
nói pháp giáo hoá,
Vô
số ức chúng sanh
Khiến
vào nơi Phật đạo
Đến
nay vô lượng kiếp
Vì
phổ độ chúng sanh
Phương
tiện hiện Niết Bàn
Mà
thiệt chẳng diệt độ
Thường
nơi đời nói pháp
Ta
thường ở nơi đây
Dùng
các sức thần thông
Khiến
chúng sanh điên đảo
Dù
gần mà chẳng thấy
Chúng
thấy ta diệt độ
Siêng
cúng dường xá lợi
Họ
thường ôm luyến mộ
Mà
sanh tâm khát ngưỡng
Chúng
sanh ý chất trực
Đã
tin phục nhuyễn nhuần
Một
lòng muốn thấy Phật
Chẳng
tự tiết thân mạng
Giờ
đây cùng chúng Tăng
Đều
ra khỏi Linh Thứu
Ta
nói với chúng sanh
Thường
ở đây chẳng diệt
Vì
dùng sức phương tiện
Hiện
diệt mà chẳng diệt
…
Người chất trực nhu hoà
Có
tu các công đức
Thì
đều thấy thân ta
Ở
tại đây nói pháp
…
Các ông người có trí
Chớ
ở đây sanh nghi
Nên
dứt hẳn nghi ngờ
Lời
Phật thật không dối
Như
lương y chước khéo
Nhằm
cứu trị cuồng tử
Thiệt
còn mà nói chết
Nhưng,
không là nói vọng…