B.2.2.43.
CỐ KHỞI PHẠM TÂM GIỚI
(cố
khởi tâm phạm giới)
Kinh
văn
1.
Phiên âm:
Từ
câu “nhược Phật tử tín tâm xuất gia thọ Phật chánh giới...”
cho đến câu “phạm khinh cấu tội”.
2.
Dịch nghĩa:
Nếu
Phật tử do đức tin mà xuất gia, thọ chánh giới của Phật,
lại cố móng tâm hủy phạm giới pháp, thời không được
lãnh thọ đồ cúng dường của tất cả đàn việt, cũng không
được đi trên đất của quốc dân, không được uống nước
của quốc dân. Năm nghìn đại quỷ luôn đứng án ngữ trước
mặt người đó mà gọi: “Gã bợm giặc!” Nếu đi vào trong
phòng nhà, thành ấp, các quỷ thường theo chà quét dấu chân
của người ấy. Tất cả người đời đều mắng người
ấy là kẻ giặc trong Phật pháp. Hết thảy chúng sanh đều
không muốn nhìn ngó người ấy. Người phạm giới khác nào
loài súc sanh, cây cỏ. Nếu cố phá hủy giới pháp của Phật,
Phật tử này phạm khinh cấu tội.
Lời
giảng
Không
nên vì bọn người ác v.v... mà thuyết giới, nhưng bạn cứ
vì họ thuyết giới, điều ấy dĩ nhiên là không đúng. Cũng
thế, không được khởi tâm phạm giới, mà bạn cứ phạm,
và xem dường như vô sự, điều ấy đương nhiên lại càng
không được.
Làm
một vị Bồ Tát đúng lý thì sinh mạng này có thể hy sinh
đối với tịnh giới của Như Lai mà mình đã bẩm thọ và
quyết không trái phạm. Có đầy đủ tinh thần như vậy mới
xứng đáng là một Phật tử an trụ Bồ Tát Tịnh Giới Luật
Nghi.
Phạm
giới đôi khi không phải là trường hợp cố tâm, mà là vì
vô ý lỡ phạm. Dù không thể nói là vô tội, nhưng tội phạm
cũng không nặng. Nhưng ngược lại, nếu cố y phạm tịnh
giới thì tội ấy đương nhiên rất nặng. Giới này không
có chế định đặc biệt riêng, chỉ khi nào bạn khởi tâm
động niệm muốn hủy phạm các tịnh giới khác, chính là
hủy phạm giới này.
Vì
muốn bảo hộ, giữ gìn thanh tịnh tất cả những giới khác,
nên đối với giới này càng phải đặc biệt xem trọng. Dụng
ý của Phật khi chế giới này chính là ở điểm này vậy.
Có
chỗ gọi giới này là giới “không hổ thẹn khi nhận bố
thí”. Vì hành giả xuất gia học Phật, thọ nhận sự cúng
dường của thí chủ, cần phải ban phước cho thí chủ. Nếu
bản thân của mình đã gánh một gánh tội phạm giới nặng
nề, thì chính bản thân bạn không giải quyết được, còn
khả năng nào để ban phước cho thí chủ?
Vì
thế nếu mình có tội phạm giới, trước tiên phải chí thành
khẩn thiết sám hối, nếu không lo sám hối, là người không
biết hổ thẹn, lạm thọ của tín thí không mắc tội hay
sao?
Ðức
Phật dạy đại chúng rằng: “Nếu là Phật tử đã thọ
giới Bồ Tát, nhất là Bồ Tát xuất gia, lúc ban đầu, bạn
phát khởi đức tin mà xuất gia, đó là một thứ tâm niệm
vì đạo rất tốt. Nhờ tâm thành kính này mà bạn được
xa lìa các thứ kiến giải thiên tà, bẩm thọ chánh giới
của ngàn Ðức Phật, xứng đáng thọ sự cúng dường của
hàng nhân – thiên.
Nhưng
về sau, lâu ngày chầy tháng, bạn sanh tâm giải đãi, đối
với việc giữ gìn tịnh giới không cẩn thận bằng lúc ban
sơ, để cuối cùng lại cố khởi tâm bất tín, khởi niệm
thiên tà, hủy phạm thánh giới của chư Phật. Thế là bạn
đã mất hẳn tư cách của người làm phước điền cho nhân
thiên, thì làm sao còn có thể tiếp thọ sự cúng dường của
quốc vương, đại thần, trưởng giả, cư sĩ v.v... như trước
nữa?
Nên
trong kinh dạy: “Không được lãnh thọ đồ cúng dường của
tất cả đàn việt”. Trong đây có hai danh từ Chánh Giới
và Thánh Giới cần phải giải thích:
-
Chánh Giới là nói về giới luật có công năng xa lìa thiên
tà.
-
Thánh Giới là nói về giới thể chư Phật đồng chứng.
Thật
ra chữ Chánh cũng gần nghĩa như chữ Thánh, như Bát Thánh
Ðạo cũng gọi là Bát Chánh Ðạo.
Như
trên đã nói: hủy phạm giới của Phật, chẳng những không
được tiếp thọ các thức cúng dường của đàn việt, mà
cũng không được đi trên đất của quốc vương, không được
uống một giọt nước của quốc vương. Nước và đất đều
là của quốc vương, chỉ những vị đầy đủ đức hạnh
mới có thể uống và đi.
Một
vị quốc vương hiền thiện, thâm tín Phật pháp, sẵn sàng
đem đất nước bố thí, cúng dường những bậc đầy đủ
đức hạnh. Nhưng nếu bạn phạm giới của mình đã bẩm
thọ thì trên thân bạn đã mất hẳn giới đức. Lúc ấy
lãnh thổ của quốc vương dù rộng lớn, nhưng không có một
chỗ cho bạn dung thân. Nước các sông dù nhiều như bể cả,
cũng không có một giọt cho bạn uống. Và dù uống chỉ một
giọt nước, cơ thể bạn cũng khó tiêu.
Thế
nên Ðức Phật trong kinh Phật Tạng dạy: “Ta cho các tỳ
kheo nghiêm trì cấm giới được thọ cúng dường. Trái lại,
những tỳ kheo phá giới thì dù một giọt nước của thí
chủ, ta cũng không cho thọ”.
Trong
Câu Xá Thích Luận cũng nói: “Người phạm căn bản trọng
tội, đối với thực phẩm và trụ xứ của đại chúng, Phật
không cho ăn một miếng nhỏ, không cho một gót chân đặt
lên chỗ đất cư ngụ của đại chúng”, cũng chính là ý
này. Hàng Phật tử xuất gia đọc những lời Phật dạy trên,
có thể nào không suy nghiệm thật kỹ sao!
Phật
tử tỳ kheo, bất luận Thanh Văn hay Bồ Tát, nếu chân thành
nghiêm trì tịnh giới thì có năm ngàn thiện thần thường
theo ủng hộ bên mình, khiến cho hành giả không bị tổn hại
về bất cứ tai nạn gì.
Căn
cứ vào đâu mà nói như vậy?
Trong
Ðại Trí Ðộ Luận nói: “Bồ Tát đầy đủ năm trăm giới,
mỗi giới trời Ðế Thích phái mười vị thiện thần theo
ủng hộ”.
Nếu
có tâm thâm tín hộ trì năm trăm giới, thì đương nhiên sẽ
được năm ngàn thiện thần hộ vệ. Cũng giống như ở thế
gian, những người có địa vị tôn quý, đức hạnh cao siêu,
thường có ngựa xe, kẻ hầu người hạ, luôn theo bên mình
để ủng hộ.
Trái
lại nếu người có tâm khinh thường tịnh giới của Như
Lai, không giữ gìn nghiêm cẩn, lại có ý hủy phạm, thì sẽ
có năm ngàn đại quỷ luôn đứng án ngữ trước mặt làm
cho người phạm giới bị nhiều tai nạn, không được an ổn.
Giống như ở thế gian, những người có địa vị quyền quý,
nếu không thận trọng, một lần trót lỡ vi phạm phép nước,
thì bị tống giam vào lao ngục, bị gông, cùm, xiềng xích
trói cột thân thể, bị lính thường theo giữ gìn, canh gác.
Thiện
ác phân minh không sai một mảy. Ðại quỷ đứng án ngữ trước
mặt người phạm giới để không cho kẻ ấy qua lại trên
lãnh thổ quốc gia. Các quỷ chẳng những đứng án ngữ trước
mặt người phạm giới để ngăn cản đường sá, lại còn
không chút vị nể, mắng nhiếc người đó là gã bợm giặc.
Giặc là kẻ trộm cướp tài vật của người, nên bị mọi
người trông thấy đều không ưa thích, ai cũng có quyền mắng
nhiếc, đánh đập, hay có thể trói lại, giải đến chánh
quyền. Ở thế gian, trộm cướp dù là kẻ đại tội ác như
vậy, nhưng đôi khi đối với Phật pháp họ cũng có tâm kính
sợ, khi được nghe giảng lý nhân quả, thiện ác và biết
hành vi trộm cướp sẽ đem lại quả báo không lành. Còn người
phá giới này, đối với Phật pháp, với luật nhân quả không
có tâm kính sợ, cứ nương hình tướng người xuất gia, tiếp
thọ sự cúng dường của thí chủ. Họ không biết rằng thọ
dụng của tín thí như vậy, không khác gì trộm tài vật của
tín chủ, cho nên bị quỷ mắng là kẻ đại tặc, ai bảo
không đúng?
Chẳng
những thế, người phá giới kia, nếu đi vào trong phòng, nhà,
thành, ấp, các quỷ thường đi theo chà quét dấu chân của
người ấy. Ðiều đó chứng tỏ quỷ thần đối với người
phạm giới có tâm chán ghét đến cực điểm. Vì những nơi
các bậc hiền thánh tụng kinh, hành đạo, đất đều hóa
thành kim cương, còn những nơi người ác giới này du hành,
đều thành nơi ô uế, nên bị quỷ thần chà quét dấu chân
để khôi phục sự thanh tịnh của chỗ đất ấy.
Lại
nữa, chỗ đức Phật đi đều lưu lại tướng Thiên Bức
Luân (một trong ba mươi hai tướng tốt), thiên nhân đối với
tướng ấy đều cung kính cúng dường mà tăng phước huệ.
Nay đây gót chân của tỳ kheo phá giới này đi đến chỗ
nào sẽ làm ô nhiễm đất già lam thanh tịnh nên các vị quỷ
thần hộ trì già lam, muốn giữ gìn những nơi này được
thanh khiết, nên phải chà dấu chân của người phạm giới.
Dấu chân mà hãy còn không cho tồn tại, huống hồ toàn thân
của kẻ phá giới ư?
Người
phá giới bị quỷ thần bất mãn, có thể họ không hay biết,
nhưng đáng sợ nhất là những lời nói của mọi người ở
thế gian, điều này không thể không lưu tâm. Cho nên kinh văn
dạy tiếp theo: “Tất cả người đời đều mắng người
ấy là kẻ giặc trong Phật pháp”.
Người
đời mắc nhiếc kẻ phá giới như thế, chứng tỏ tất cả
người trên thế gian đều có tâm chán ghét những hành vi
phá giới này đến cực điểm, và những kẻ phá giới khi
nghe những lời mắng nhiếc đó trong tâm có thể nào không
lay động hay sao?!
Tại
sao nói người phá giới là kẻ giặc trong Phật pháp?
Vì
người ấy trộm mặc áo của Phật, trộm ăn cơm của Phật.
Ở trong Phật pháp chẳng những vô ích, lại còn khiến cho
thế nhân phê bình, chê bai Phật pháp, làm tổn hại Phật
pháp. Chúng ta nên biết: người đời sở dĩ tôn trọng người
xuất gia vì những giới hạnh thanh tịnh hiếm có, không phải
những người thông thường trên thế gian có thể làm được.
Nếu bạn đã phạm giới rồi thì có khác gì người thế
tục, nên làm sao khỏi bị người đời mắng nhiếc là kẻ
giặc?
Ðức
Phật trong kinh Phật Tạng dạy: “Các tỳ kheo phá giới ở
trong giáo pháp của ta, mặc áo hay ăn cơm, đều thuộc về
của ăn trộm mà được”.
Theo
lời Phật dạy trên thì kẻ phá giới bị người đời mắng
nhiếc là kẻ giặc đâu có gì lạ? Ðức Phật lại dạy rằng:
“Sau khi ta diệt độ, các tỳ kheo nghiêm trì tịnh giới,
làm cho Phật pháp cửu trụ trong thế gian. Trái lại, các tỳ
kheo phá giới làm cho Phật pháp mau hoại diệt”.
Ăn
trộm đại bảo của Phật pháp, làm cho Phật pháp bị tiêu
diệt, không còn tồn tại trên thế gian, thì kẻ đó không
phải là giặc trong Phật pháp hay sao?
Hơn
nữa, những người đó chẳng những bị người đời mắng
nhiếc là kẻ giặc trong Phật pháp mà còn bị tất cả chúng
sanh, những người có con mắt hiểu biết, cũng đều không
muốn nhìn ngó người ấy. Nhìn thấy còn không muốn, huống
chi lại đi chung, hoặc cùng ở chung với người ấy.
Nguyên
nhân chỉ vì người trì giới oai nghi nghiêm chỉnh, mọi người
khi trông thấy đều muốn chiêm ngưỡng tôn dung. Trái lại,
người phá giới oai nghi không phấn chấn, suy tướng hiện
tiền nên tất cả chúng sanh đều không muốn nhìn ngó.
Người
phạm giới đối với việc trì - phạm không nhận thức được
thì so với chúng sanh vô tri thức nào có khác gì, nên kinh
văn dạy: “Nào khác gì loài súc sanh”.
Người
phạm giới trên thân đã không còn giới thể, sánh với cây
cối vô tri cũng đâu có khác gì, nên kinh văn dạy: “Nào
khác gì cây cối!”
Người
phạm giới quỷ thần và nhân loại đều chán ghét, trong nhân
đạo không thể dung chứa. Người ấy không phải là một
con người nữa và chắc chắn sẽ bị đọa lạc trong tam đồ.
Trong
kinn BảoTích dạy: “Những người tự biết mình đã phạm
giới mà còn thọ dụng của tín thí là phiền não ô nhiễm
không thanh tịnh. Người xuất gia có đủ phiền não này chẳng
khác nào người gánh một gánh nặng đi vào địa ngục”.
Như
thế, chúng ta có thể thấy rõ, đối với giới pháp của
chư Phật, người Phật tử không nên tùy tiện hủy phạm.
Nếu cố hủy phạm chánh giới của Phật, không có tâm hổ
thẹn thọ dụng của tín thí, Phật tử này phạm khinh cấu
tội.
Người
xuất gia có giới hạnh là ruộng phước của nhân thiên. Nếu
giới pháp không thể giữ gìn thì phước điền đâu còn nữa.
Cho nên người Phật tử nếu phạm giới phải hết sức sanh
tâm hổ thẹn, chí thành sám hối để gột rửa những cấu
uế của mình đã phạm giới pháp. Nhờ sự chí thành sám
hối này mà tâm được thanh tịnh. Nếu không sanh tâm hổ
thẹn, chí thành sám hối thì tội nhơ phạm giới ngày càng
chứa nhóm thêm nhiều, lại tiếp thọ sự cúng dường của
thí chủ như mang gánh nặng tội lỗi, thật là một điều
đáng thương xót!
Giới
này thuộc về Giá Tội, chỉ ngăn cấm chứ không khai miễn.
Dù là Ðại Thừa hay Tiểu Thừa cũng đều cấm phạm, nhưng;
-
Trong luật Thanh Văn chưa thấy đặc biệt kết tội “hủy
giới thọ tín thí”, vì thông thường hành giả Thanh Văn
nếu chỉ nghĩ tưởng những điều phạm giới trong tâm niệm
thì không tính là phạm giới, chỉ khi thể hiện ra nơi thân
- khẩu - ý mới kể là thật sự phạm giới.
-
Còn Luật Bồ Tát sở dĩ Phật đặc biệt chế định giới
này vì nếu hành giả làm như vậy sẽ tổn hại đại hạnh
lợi sanh. Ðại sĩ giữ gìn nội tâm nghiêm mật hơn Thanh Văn.
Bồ Tát chẳng những thể hiện nơi thân khẩu nghiệp là phạm
giới, mà chỉ cần khởi dấy một niệm hủy giới ở nội
tâm, cũng đã là phạm giới vậy. Dấy khởi tâm niệm phạm
giới hãy còn không nên, huống gì là thân khẩu nghiệp hủy
phạm tịnh giới? Như vậy thấy rõ rằng Bồ Tát giới nghiêm
cẩn biết bao!
Vì
vậy, trong Bồ Tát Giới Sơ Tân nói: “Nếu Phật tử không
cố tâm hủy phạm giới cấm thì chỉ tùy sự việc mà kiết
bổn tội, không ghép vào tội này. Nếu khởi tâm phạm giới,
nhưng chưa phạm sự tướng, những tội nhẹ thì chỉ trách
tâm, những tội nặng cần phải sám hối”.
Theo
lời dạy trên thì sự khởi tâm động niệm của chúng ta
từng giờ, từng phút không cần phải lo cảnh tỉnh hay sao?
Linh
Chi luật chủ dạy: “Than ôi! Người xuất gia đời nay dự
vào hàng giảng sư mà học kinh luật không thông. Việc thực
hành vẫn theo trần tục, mị thế xu thời, chiếm cứ địa
vị làm thầy, tứ sự cúng dường phong phú, thâu nhiếp đồ
chúng cho đông, ruổi dong theo ngũ dục, nuôi sống tà mạng,
cầu tài lợi cho thật nhiều. Mấy ai nghĩ đến việc hoằng
truyền chánh pháp của Như Lai, làm sao cho ngôi Tam Bảo được
hưng thạnh?! Chỉ lo trang sức bản thân một đời này, giới
luật không thông, làm sao có thể làm mô phạm cho chúng hậu
học? Lại theo ý mình ức đoán, vọng lập ra những điều
chương; cho nên mới có ra những chuyện phạt gạo, chuộc
hương, đốt y, đánh gậy v.v... (Việc phạm luật do không
hiểu Luật mới làm sai như vậy, vì thế tội không thể trừ
diệt bằng những hình thức này) làm cho tôn chỉ của Tăng
Già bị hỗn trược, cửa Phật hóa thành trần ai. Ðạo pháp
ở nơi người hoằng truyền mà làm như vậy thì đạo pháp
sẽ nương vào đâu? Than ôi! Buồn không nói được!”
Lại
nói: “Ðời nay những người tu thiền, giảng kinh, tự cho
mình là Ðại Thừa, không câu chấp sự tướng, nên về việc
phục sức thì đua nhau mặc lụa tơ, sa tố, màu xanh tím, trắng
đỏ cho tươi đẹp, buông lung theo lòng tham, hoàn toàn trái
với lời Phật dạy!
Tại
sao không nghe trong Luật kể những khổ hạnh của chư Tổ
như:
-
Ngài Hành Nhạc chỉ mặc áo vải bông xấu xí để ngăn che
sương, tuyết, gió, mưa.
-
Ngài Thiên Thai hơn bốn mươi năm chỉ mặc một nạp y.
-
Ngài Vĩnh Gia không bao giờ ăn những ngọn rau đầu lưỡi
cuốc, không mặc áo tơ tằm.
-
Ngài Kinh Khê suốt đời chỉ mặc áo vải to, trong thất chỉ
có một cái đơn...
Quý
ngài rất thông hiểu lý Ðại Thừa, mới chuyên tâm trọng
sùng trọng khổ hạnh dường ấy! Vậy xin hàng Phật tử cố
noi theo gương của chư cổ đức, đừng nhiễm theo thói tà,
phải y theo lời Phật dạy tu thân mới là chân Phật tử vậy!”
