B.2.2.28.
BIỆT THỈNH TĂNG GIỚI (giới riêng
thỉnh tăng)
Kinh
văn
1.
Phiên âm:
Từ
câu “nhược Phật tử...” cho đến câu “...phạm khinh cấu
tội”.
2.
Dịch nghĩa:
Nếu
Phật tử, những người thuộc hàng Bồ Tát xuất gia, Bồ
Tát tại gia và tất cả đàn việt, khi muốn thỉnh tăng để
cúng dường hoặc cầu nguyện, nên vào tăng phường để thưa
hỏi với vị trị sự.
Vị
trị sự bảo rằng: “Theo thứ tự mà thỉnh thời sẽ được
thập phương hiền thánh tăng”. Nếu người đời thỉnh riêng
năm trăm vị A La Hán Bồ Tát tăng vẫn không thể bằng theo
thứ tự mà thỉnh một vị phàm phu tăng. Trong giáo pháp của
bảy Ðức Phật, đều không có pháp thỉnh tăng riêng. Nếu
thỉnh tăng riêng đó là pháp của ngoại đạo, và như thế
sẽ không thuận với hiếu đạo. Nếu Phật tử cố ý thỉnh
riêng thì sẽ phạm khinh cấu tội.
Lời
giảng
Giới
trước ngăn cấm phước điền Tăng không được phép tiếp
thọ biệt thỉnh. Giới này ngăn cấm thí chủ không được
biệt thỉnh cúng dường phước điền Tăng.
Nên
biết một hành giả Bồ Tát đúng nghĩa, phải hy sinh tính
mạng của mình để hộ trì chính pháp của Như Lai. Vì thế,
bất cứ điều gì không hợp với chánh pháp, đều phải cố
gắng hết sức mình để tránh cho bằng được. Chẳng hạn
việc biệt thỉnh riêng những vị thân thích của mình là
điều người Phật tử không được cố ý vi phạm.
Thành
thật mà nói, nếu bạn muốn tu tập phước huệ, thì không
được biệt thỉnh cúng dường những vị có quan hệ thân
thích với mình, còn những vị xuất gia khác thì không để
tâm cung kính, tôn trọng cúng dường.
Thông
thường, hàng Phật tử tại gia vì không hiểu rõ ý nghĩa
của sự chân cúng dường tăng, nên đa số đều theo vọng
tình của mình, chỉ thích cung kính thỉnh mời cúng dường
vị nào mình ưa thích, còn những vị mình không ưa thích thì
không thỉnh cúng dường. Bố thí cúng dường còn có sự lựa
chọn, phân biệt như vậy thì hoàn toàn không hợp với ý
nghĩa bình đẳng bố thí. Ðức Phật vì muốn ngăn chặn tội
lỗi ấy của những Phật tử tại gia, nên chế lập giới
này để cho Phật tử xuất gia hay tại gia phát tâm cúng dường
chúng Tăng biết mà vâng theo.
Cho
nên nếu muốn tùy theo ý riêng của mình mà thỉnh cúng dường
chúng Tăng là điều nhất quyết không được. Nguyên vì bạn
có tâm phân biệt tăng nhân là phước điền, tăng nhân kia
không phải là phước điền, cho nên trái với nguyên lý bình
đẳng.
Trong
phẩm kinh Ðức Vương, Phật dạy: “Nên biết: nếu theo tâm
niệm riêng của mình mà cúng dường thì tâm niệm ấy rất
hẹp hòi và trái với tâm bình đẳng”.
Giới
này tất cả thất chúng Phật tử đều có thể vi phạm. Vì
dù tăng hay tục đều có thỉnh tăng phước điền để cầu
nguyện cho mình. Do đó, nếu không y theo thứ tự trong chúng
tăng mà thỉnh, thì trái phạm giới này.
Ðối
với những hành giả Tiểu Thừa, khi thiết lập trai hội cúng
Tăng, chủ yếu là phải thọ thực chung một chỗ, không kể
nhân số nhiều hay ít, chỉ cần thỉnh một vị Tăng theo đúng
thứ tự thì không vi phạm giới.
Còn
có nơi giải thích như vầy:
-
Theo thứ tự để thỉnh chúng tăng tuy đủ, có trường hợp
không phải vì muốn biệt thỉnh cúng dường, nhưng vì lòng
tôn trọng bậc đại đức cao tăng, cho rằng chỉ có vị này
mới có đủ khả năng sanh thiện diệt ác, nên đặc biệt
cung thỉnh vị cao tăng ấy. Căn cứ vào đạo lý này mà xét
thì việc này không phạm giới.
-
Hoặc đôi khi do quyền lực của quốc vương mà sự biệt
thỉnh không theo đúng thứ tự của chúng tăng. Trường hợp
này vì phải tùy thuận một phần theo thế gian, nên cũng không
xem là trái phạm.
Hai
trường hợp trên đây tùy nơi có thể xảy ra trong thế gian
hiện thực này mà có thể đặc biệt khai miễn.
Lại
như trường hợp có Phật tử tại gia học Phật, vì nhân
duyên thuyết pháp, truyền giới, giáo hóa, dẫn dắt quảng
đại quần chúng nên phải chọn bậc cao tăng tài đức kiêm
toàn, giới hạnh trang nghiêm để cúng dường. Trường hợp
như thế tất nhiên không có gì phạm giới.
Nhưng
nếu đứng trên lập trường Phật giáo thuần chánh thì khi
thiết lập trai hội cúng dường chúng tăng, tốt hơn là không
nên chọn lựa. Vì không lựa chọn tức là không trụ tướng
bố thí, nên công đức vô lượng vô biên dường như hư không.
Việc
này trong kinh Kim Cang có nói rất rõ: Nếu thiết lập trai hội
cúng dường tăng mà có sự lựa chọn, chính tâm lựa chọn
đó đồng nghĩa với hữu tướng bố thí. Do vậy, tuy không
phải là không có công đức trong sự hữu tướng bố thí
này, nhưng rốt ráo chỉ là công đức hữu hạn, hữu lượng
mà thôi. Vì thế, là Phật tử, phải vâng theo lời Phật dạy.
Lúc thiết trai cúng dường chúng tăng phải tuân theo thứ tự
mà thỉnh, không được biệt thỉnh.
Ðức
Phật lại dạy đại chúng rằng: “Nếu là một Phật tử
đã thọ đại giới Bồ Tát hoặc những hàng Bồ Tát tại
gia hay xuất gia cùng tất cả đàn việt, khi muốn thỉnh tăng
phước điền để cầu nguyện, nên vào trong tăng phường
thỉnh vấn vị trị sự...”
-
Xuất gia, tại gia là chỉ những Phật tử đã thọ Bồ Tát
giới.
-
Ðàn việt là hàng Phật tử chưa thọ Bồ Tát giới.
Nói
rằng: thỉnh tăng phước điền để cầu nguyện là ý nói
bất cứ ai, khi thỉnh tăng cúng dường thì không phải chỉ
là thỉnh cầu đến để ăn uống, mà vì có điều cầu nguyện
riêng của mỗi người.
Sự
cầu nguyện có nhiều hình thức khác nhau:
-
Cầu sanh thiên giới để hưởng phước lạc trên thiên cung.
-
Cầu mong hiện đời được sống yên vui, trường thọ, mọi
việc đều như ý.
-
Cầu được thoát cảnh đại khổ luân hồi, được sanh về
cảnh đại lạc Niết Bàn.
-
Cầu mong chứng quả vô thượng Bồ Ðề.
-
Cầu được nghe kinh pháp để hóa độ chúng sanh.
-
Cầu sanh về Tây phương Cực Lạc thế giới để được thấy
Phật, nghe pháp v.v...
Muốn
được toại nguyện, cần phải thành kính đối trước Tam
Bảo nói lên tâm nguyện của mình, cầu xin Tam Bảo gia bị
cho mình sở nguyện được viên mãn. Vì Tam Bảo là ruộng
tốt để cho chúng sanh vun trồng phước đức. Nhưng Tam Bảo
được cửu trụ trong thế gian hay không, hoàn toàn nhờ sự
duy trì của chúng tăng.
Cho
nên kinh văn đặc biệt dạy: “Thỉnh tăng phước điền cầu
nguyện”. Hướng về Tăng mà cầu nguyện tức đồng nghĩa
với hướng về Tam Bảo nguyện cầu. Vì thế, trong kinh nói:
“Tăng còn tức pháp còn, pháp còn tức Phật còn”.
Ngôi
Tam Bảo được cửu trụ nơi thế gian hay không tùy thuộc
hoàn toàn vào việc Tăng già có cửu trụ nơi thế gian hay
không. Vì thế, trên thế gian này, Tăng Già mang một ý nghĩa
vô cùng quan trọng.
Nhưng
hiện nay, số lượng chúng tăng ngày càng giảm thiểu, điều
đó cho thấy rõ ràng hơn tính cách trọng yếu của Tăng Già.
Cho nên có thể nói rằng: Khi nào trên thế gian không còn Tăng
Bảo, thì ngôi Tam Bảo cũng sẽ bị chìm đắm không thể tồn
tại.
Vấn
đề Tam Bảo, chúng tăng nghiêm trọng vô cùng, nên những người
có tâm hộ trì Phật pháp không được xem thường và cần
phải khuyến hóa nhiều người phát tâm xuất gia để nối
tiếp duy trì huệ mạng của Như Lai.
Khi
bạn muốn thiết lập trai hội thỉnh tăng nguyện cầu, không
phải muốn thỉnh phước điền tăng thì đều có thể thỉnh
được.
Trước
tiên, bạn nên vào trong tăng phường, tức là đến các chùa
Phật giáo, thỉnh vấn vị trị sự trong tự viện mà bạch
rằng: “Kính bạch thầy! Con tên họ... pháp danh... hôm nay
con muốn thỉnh tăng cầu nguyện, con không dám tùy tiện, xin
thầy cho con biết phải làm thế nào mới hợp với Phật pháp?”
Vị
trị sự trong tự viện nên y theo giới luật của Phật mà
dạy bảo rằng: “Phật tử muốn thỉnh tăng cầu nguyện,
điều ấy rất là quý hóa, nhưng phải vâng lời Phật dạy,
y theo thứ tự mà thỉnh”.
Chừng
đó, bạn mới được cúng dường thập phương Hiền, Thánh,
Tăng và chỗ mong cầu của bạn mới có thể toại nguyện.
Tại
sao nhất quyết phải theo thứ tự chúng tăng mà thỉnh như
thế?
Vì
đại chúng đồng sống trong Tăng đoàn, ai phàm, ai thánh, đối
với hạng phàm phu nhục nhãn thật khó có thể phân biệt.
Nếu y theo lời Phật dạy, theo thứ tự của chúng Tăng mà
thỉnh để cúng dường, thì vị tăng ấy chính là một trong
chư vị Thập Phương Tăng.
Trong
mối quan hệ mật thiết đó, cho dù bạn chỉ thỉnh cúng dường
một vị, nhưng phước đức cúng dường cũng bằng như cúng
dường Thập Phương Tăng. Ví như bạn uống một giọt nước
trong biển cả. Giọt nước dù rất nhỏ so với nước trong
cả biển, nhưng thật sự bạn đã uống nước của tất cả
sông trong cõi Diêm Phù Ðề. Ngược lại, dù bạn có uống
riêng hết nước của một con sông lớn, thì chẳng qua cũng
chỉ là uống nước của một con sông mà thôi. Không được
nói là nước của tất cả sông. Ý nghĩa của sự theo thứ
tự chúng tăng mà thỉnh và biệt thỉnh tăng cũng tương tự
như vậy.
Do
đó, có thể nói sự theo thứ tự chúng tăng để thỉnh cúng
dường, dù là thỉnh một vị phàm phu Tăng thì cũng như thỉnh
Hiền Thánh Tăng vậy.
Tại
sao thế?
Vì
trong tâm của bạn không có niệm lựa chọn, phân biệt vậy.
Trên thực tế, cũng không cho phép chúng ta đối với chúng
Tăng có sự lựa chọn. Vì nhục nhãn của chúng ta khó lòng
phân biệt được các thành phần trong Thập Phương Tăng.
Cổ
đức dạy: “Thánh phàm giao tham, long xà hỗn tạp”, nghĩa
là: phàm thánh xen lẫn nhau như rồng với rắn lộn xộn, như
vậy làm sao có thể chọn lựa? Nếu phân biệt và chọn lựa
thì sự thiết trai cúng dường chư tăng, tuy không phải không
có phước đức, nhưng phước đức đó rất là hữu hạn.
Sở
dĩ cúng dường chúng Tăng không được lựa chọn, vì thực
ra có rất nhiều vị thánh tăng thị hiện trong chúng, như
trong kinh luật nói: “Ðức Phật từng dạy 16 vị đại A
La Hán, mỗi Ngài đều thống lãnh trăm ngàn đồ chúng, đều
là những vị đã chứng Tứ Quả, nhưng thị hiện giống như
hình thức của một vị phàm phu tăng để mật thọ nhận
sự cúng dường của nhân, thiên, khiến cho người thí chủ
được quả báo thù thắng”. Sự việc ấy người đời không
thể nào nhận biết được.
Vì
thế, nếu khi thỉnh Tăng để cúng dường mà chọn lựa, nhiều
khi bỏ sót Thánh Tăng thì thật là sự tổn thất rất lớn
lao cho bạn.
Nếu
dùng tâm hạnh bình đẳng cúng dường khắp thập phương chúng
Tăng thì chẳng những không bỏ sót Thánh Tăng, mà phước
đức của bạn thu hoạch càng rộng lớn, bằng như hư không.
Như
thế tại sao bạn lại không vâng lời Phật dạy, y theo thứ
tự của chúng tăng mỗi khi thỉnh cúng dường?
Nếu
do tâm phân biệt, không thực hành như trên, riêng thỉnh năm
trăm vị La Hán Bồ Tát tăng, chính là trái với lời Phật
dạy.
-
La Hán là Tiểu Thừa tăng.
-
Bồ Tát là Ðại Thừa Tăng.
Theo
nhãn quan của người đời thì La Hán và Bồ Tát Tăng có công
đức rất thù thắng, nếu cung kính cúng dường các ngài thì
được phước đức rất lớn. Họ không biết rằng ý nghĩ
ấy thật sai lầm. Vì sự lựa chọn, biệt thỉnh như vậy
không thể được công đức thù thắng bằng sự theo thứ
tự thỉnh một vị phàm phu Tăng ở trong chúng Tăng.
Tại
sao vậy?
Vì
theo thứ tự thỉnh Tăng thì vị phàm phu Tăng kia tức là hiền
thánh tăng. Nếu biệt thỉnh một vị Tăng thì chính là trường
hợp thánh hiền tăng lại trở thành phàm phu tăng.
Trong
kinh Giới Nhân Duyên nói: “Nữ Phật tử Tỳ Xá Khư Mẫu
riêng thỉnh năm trăm vị A La Hán, liền bị Ðức Phật quở
rằng: ‘Này Tỳ Xá Khư Mẫu! Việc làm của con là việc làm
của người vô trí, không khéo hiểu biết, nên không được
phước đức lớn. Nếu theo thứ tự trong chúng Tăng mà thỉnh
một vị thì công đức rất lớn, quả báo rất thù thắng,
lợi ích vô cùng tận!”
Có
người hỏi: Nếu nói như thế, chẳng lẽ năm trăm vị Thánh
Tăng không bằng một vị phàm phu tăng sao?
Ðiều
này bạn cần phải căn cứ vào phương diện nào mà giải
thích?
Ðáp:
Có hai phương diện: phước điền và tâm niệm.
Nếu
do nơi phước điền mà luận sự thù thắng của phước đức,
thì phước đức của thánh nhân hơn gấp trăm nghìn muôn ức
lần phước đức của phàm phu tăng, như đức A Na Luật Ðà
tôn giả vào thời quá khứ cúng dường một bát cơm cho bậc
thánh nhân Ðộc Giác, do phước đức ấy, trong 91 kiếp, khi
thì sanh trong thiên đường, lúc thì sanh ở nhân gian, nơi nào
cũng được hưởng phước báo không cùng tận.
Nếu
căn cứ vào tâm niệm mà luận, nghĩa là tâm niệm có phân
biệt lựa chọn và tâm niệm không phân biệt chọn lựa khi
cúng dường. Lẽ tất nhiên công đức cúng dường của hai
tâm niệm ấy không đồng nhau. Tâm có phân biệt lựa chọn
thỉnh riêng năm trăm vị A La Hán và năm trăm vị Bồ Tát
tăng, giống như trường hợp uống nước riêng của một con
sông, không thể nói rằng uống nước tất cả sông.
Còn
tâm phân biệt không chọn lựa, tuân theo thứ tự thỉnh một
vị phàm phu tăng, cũng như trường hợp uống một giọt nước
trong bể cả, tức là uống nước của tất cả các sông trong
cõi Diêm Phù Ðề.
Hỏi:
Như vậy, biệt thỉnh Tăng thì vị Tăng này cũng là một vị
trong số thập phương Tăng, sao lại cho rằng không phải nhiếp
trong thập phương Tăng?
Ðáp:
Ðúng thế! Một vị Tăng cũng thuộc vào trong thập phương
Tăng, nhưng chính lúc biệt thỉnh, tâm của bạn chỉ chú ý
một mình vị muốn thỉnh, hoàn toàn không có tâm niệm hướng
về thập phương Tăng. Vì thế, vị tăng bạn thỉnh ấy chỉ
là một người.
Nếu
y theo thứ tự của chúng Tăng mà thỉnh thì tâm bạn không
chuyên chú vào một vị tăng nào, mà là hướng về toàn thể
chúng Tăng. Cho nên mỗi lần thỉnh, dù chỉ thỉnh một vị
Tăng, nhưng vì tâm bạn bao trùm cả, nên thập phương Tăng
tự nhiên đều hàm nhiếp trong ấy.
Hai
trường hợp này không thể theo một lối mà luận. Trong kinh
A Hàm nói: “Sư Tử trưởng giả thỉnh năm trăm vị A La Hán,
Ðức Phật quở rằng thỉnh như vậy không bằng theo thứ
lớp của chúng tăng mà thỉnh một vị thì công đức không
thể đo lường. Ví như uống nước biển cả là uống nước
của các sông. Năm trăm vị A La Hán dù nhiều, nhưng chỉ là
một loại Tăng, cũng như nước của một con sông chỉ có
một mùi vị mà thôi. Nếu theo thứ tự chúng Tăng mà thỉnh,
thì dù chỉ một người, nhưng cũng đủ số thập phương
Tăng; cũng như một giọt nước trong biển cả đầy đủ vị
của tất cả các sông”.
Hơn
nữa, riêng thỉnh một vị Tăng để cúng dường đối với
giới pháp thì đã là trái với pháp môn Vô Tướng Bình Ðẳng,
đối với phước đức cũng bị mất phước đức quảng đại,
viên mãn.
Thế
nên, nói về bất cứ phương diện nào, thì sự biệt thỉnh
đều nhất quyết không thể được. Cho nên toàn thể Phật
tử, nếu chân chính thiết trai cúng dường chư Tăng, nhất
định phải vâng theo lời Phật dạy. Nghĩa là phải theo thứ
tự chúng Tăng mà thỉnh, tuyệt đối không được biệt thỉnh.
Về
luật thỉnh chúng Tăng theo thứ tự, không phải chỉ riêng
có trong giới pháp của Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, mà tất
cả Phật thời quá khứ như Tỳ Bà Thi Phật v.v... cũng đều
như thế. Có thể nói đây là pháp thống nhất của bảy Ðức
Phật, nên toàn thể Phật tử đều phải vâng giữ, không
được có chỗ sai phạm. Trái lại, nếu biệt thỉnh Tăng
là chứng tỏ tâm bạn có chỗ phân biệt thấp cao. Tâm đã
có chỗ thấp cao thì đó là pháp ngoại đạo không bình đẳng,
không phải là Phật pháp. Vì Phật pháp là pháp bình đẳng,
không cao thấp, và vì giáo pháp của bảy Ðức Phật đều
không có pháp thỉnh tăng riêng.
Sở
dĩ trong kinh thường dùng từ bảy đức Phật làm dẫn chứng,
vì bảy đức Phật đều xuất hiện ở cõi này để hóa độ
chúng sanh. Vả lại, thời gian quá khứ cũng không lâu xa lắm,
chỉ trong khoảng một trăm tiểu kiếp. Chư thiên trường thọ
cõi trời đều thấy được nên dẫn ra làm bằng chứng, giúp
cho những người thông thường tin nơi Phật pháp được dễ
hiểu, không đến nỗi không tín thọ, vì đấy không phải
là việc quá lâu xa.
Bảy
đức Phật:
1.
Tỳ Bà Thi Phật, còn gọi là Duy Vệ Phật, Trung Hoa dịch là
Thắng Quán.
2.
Thi Khí Phật, còn gọi là Thức Khí Phật, Trung Hoa dịch là
Hỏa.
3.
Tỳ Xá Phù Phật, còn gọi là Tỳ Xá Bà Phật, hay Tùy Tý
Phật, hoặc Tùy Diệp Phật, Trung Hoa dịch là Biến Nhất Thiết
Tự Tại Phật.
4.
Câu Lưu Tôn Phật, còn gọi là Câu Lân Tần Phật, Trung Hoa
dịch là Sở Ứng Ðoạn Phật.
5.
Câu Na Hàm Mâu Ni Phật, Trung Hoa dịch là Kim Tịch hoặc Kim
Tiên.
6.
Ca Diếp Phật, Trung Hoa dịch là Ẩm Quang.
7.
Thích Ca Mâu Ni Phật, Trung Hoa dịch là Năng Nhân Tịch Mặc
hoặc Năng Nhu.
Trong
bảy vị Phật này, ba vị trước xuất hiện ở quá khứ Trang
Nghiêm kiếp. Bốn vị sau xuất hiện trong hiện tại Hiền
Kiếp. Chính bảy Ðức Phật hãy còn y theo thứ tự chúng tăng
mà thỉnh, huống chi đại sĩ tu học Bồ Tát hạnh mà lại
không y theo thứ tự thỉnh tăng? Còn có chỗ lựa chọn như
vậy là trái nghịch với Phật, với tăng. Cho nên trong kinh
nói: “Không thuận với hiếu đạo”.
Vì
thế, hàng Phật tử thiết trai cúng dường chư tăng, cần
phải bình đẳng; đối với tăng chúng, đúng như pháp mà
cúng dường. Trái lại, nếu cố biệt thỉnh Tăng là trái
với lời Phật dạy, chẳng khác nào đối với cha mẹ mà
có tâm khinh dễ. Cho nên trong kinh kết luận: “Phật tử này
phạm khinh cấu tội”.
