B.2.2.10.
SÚC SÁT SANH CỤ GIỚI
(giới
chứa khí cụ sát sanh)
Kinh
văn:
1.
Phiên âm:
Từ
câu “Nhược Phật tử bất đắc súc nhất thiết đao trượng...”
cho đến câu “...phạm khinh cấu tội”.
2.
Dịch nghĩa:
Nếu
là Phật tử thì không được cất chứa những binh khí như
đao, gậy, cung tên, búa, giáo v.v... là Phật tử, dầu cho đến
cha mẹ bị người giết, còn không nên báo thù, huống lại
là đi giết hại tất cả chúng sanh! Không được cất chứa
những khí cụ sát sanh! Nếu cố chất chứa, Phật tử này
phạm khinh cấu tội.
Mười
giới như thế cần nên học và kính trọng phụng trì, Trong
phẩm Lục Ðộ phía sau có giảng rộng.
Lời
giảng:
“Không
khán bịnh” là lỗi không cứu tế sanh mạng, “cất chứa
khí cụ sát sanh” là lỗi muốn giết hại sanh mạng chúng
sanh. Hai việc ấy đều trái với tâm từ bi của Bồ Tát.
Ðứng
trên lập trường lợi tế chúng sanh, một vị Bồ Tát đáng
lý ra, cần phải chứa nhóm thật nhiều pháp tài để cho chúng
sanh được lợi lạc trong Phật pháp. Hiện tại nếu chẳng
thực hành như thế, mà trái lại còn cất chứa khí cụ làm
thương tổn sanh mạng chúng sanh, thì đâu phải là hành vi
cần có của một vị Bồ Tát?
Vì
muốn phòng ngừa những việc làm trái với tâm Từ Bi lợi
tế của Bồ Tát nên Ðức Phật đặc biệt chế lập giới
“không được cất chứa khí cụ sát sanh” này. Sở dĩ Ðức
Phật không cho hành giả cất chứa những khí cụ sát sanh
cốt là để trưởng dưỡng tâm Từ Bi của Bồ Tát. Không
cho nội tâm của Bồ Tát bắt đầu manh nha khởi một niệm
sát sanh. Manh nha động cơ sát nghiệp hãy còn không được,
huống chi là làm việc sát sanh.
Vì
chúng sanh vốn có thói quen hay cất chứa. Nếu chứa khí cụ
sát sanh thì ngày nay trông thấy nó, ngày mai trông thấy nó.
Như thế, cứ mỗi ngày huân tập dần dần, sẽ có lúc tự
nhiên muốn dùng đến nó để làm tổn hại sanh mạng chúng
sanh, tạo ra nhiều tội ác.
Ðể
ngăn chặn những việc từ tiểu sự đi lần đến đại sự,
biện pháp tốt nhất là không được cất chứa những thứ
ấy, không được thường nhìn thấy chúng, mới có thể xa
lìa ác sự mà thành tựu thiện sự. Những vũ khí sát hại
của thời hiện tại nếu đem so sánh với thời quá khứ thì
nhiều không biết gấp mấy lần. Là người Phật tử càng
không nên cất chứa vũ khí. Nếu cất chứa vũ khí, đưa đến
việc tổn hại sanh mạng chúng sanh thì tội lỗi này rất
lớn.
Ðức
Phật dạy đại chúng rằng: “Nếu làm một vị Phật tử,
thọ Bồ Tát giới, tuyệt đối không được cất chứa tất
cả khí cụ chiến đấu như cung, tên, trượng, mâu, búa v.v...
và những đồ sát sanh như lưới rập, bẫy v.v... Tất cả
những thứ ấy đều không được cất chứa”.
Ðao
là để cắt chặt, trượng dùng để đánh đập. Cung dùng
để bắn tên. Mâu dùng để đâm. Búa để chém chặt. Thời
xưa chỉ có những vũ khí trên để chiến đấu nên gọi là
khí cụ chiến đấu. Lưới, chài, bẫy, rập dùng dây hoặc
nhợ thắt, để bắt chim, bắt cá. Không được cất chứa
vũ khí chiến đấu vì làm tổn hại tánh mạng của con người.
Không được cất chứa khí cụ sát sanh vì làm tổn hại sanh
mạng của chúng sanh. Là Phật tử, tuyệt đối không được
cất chứa vũ khí. Vì những hung cụ này rất dễ phát động
sát cơ, không phải là chỗ nên làm của người Phật tử.
Ở
đây có vài điểm cần phải nói rõ:
1.
Trường hợp vì khuyến hóa người chừa bỏ sát nghiệp, Phật
tử nên dùng tiền mua lại những hung cụ của người sát
sanh, hoặc sau khi khuyến hóa họ rồi xin lại những hung cụ
đem cất đi, thì không phạm giới này. Tuy nhiên, tốt nhất
là nên hủy bỏ những hung cụ sau khi đã thu hồi chúng, không
nên giữ lại.
2.
Trường hợp có những Phật tử tại gia, vì không biết giới
luật nên đem những hung cụ sát sanh đến tự viện để dâng
cúng. Trường hợp này phải làm thế nào? Nên thu nhận hay
không?
Trong
tình huống này, bạn nên vì người Phật tử ấy giảng dạy
rằng: “Theo giới luật, người xuất gia không được cất
chứa những vũ khí này, ông nên hoan hỷ đem về. Nếu muốn
cúng dường thì nên đổi những đồ vật khác đúng theo pháp
quy định, đem đến dâng cúng thì được công đức rất lớn.
Nếu
trường hợp thí chủ không đổi được vật gì khác, lại
có tâm rất thành khẩn cúng dường thì bạn không nên làm
trái ý muốn của họ. Tạm thời nên thâu nhận, đem cất
chỗ khuất, đợi khi thí chủ về rồi đem hủy bỏ, cũng
không trái phạm giới này.
3.
Phẩm Kim Cương trong kinh Niết Bàn dạy: Vào thời Mạt Pháp,
vì muốn hộ trì chánh pháp của Như Lai nên có thể để cho
hạng Ưu Bà Tắc cầm đao trượng để giữ gìn, nhưng dù
thân cầm đao trượng, miệng lại tuyên thuyết Phương Ðẳng
Ðại Thừa, giảng rõ tất cả chúng sanh đều có Phật tánh.
Nên biết chẳng những người này không gọi là phá giới,
mà có thể gọi là một vị đại hộ pháp.
4.
Những vị quốc vương, thái tử, đại thần v.v... có trách
nhiệm duy trì an ninh của quốc gia, bảo hộ sinh mạng, tài
sản của nhân dân; vì muốn đề phòng nạn xâm lược của
ngoại bang, vì phải kiến thiết quốc phòng nên phải cất
chứa vũ khí. Vấn đề này trong Phật pháp vẫn có thể cho
phép, nhưng chỉ những lúc thật cần thiết, không được
tùy tiện làm thương hại sanh mạng của nhân dân.
Tại
sao phải ngăn chặn những việc từ tiểu sự đi lần đến
đại sự?
Nên
biết Bồ Tát cần phải lấy bi tâm làm thể. Chẳng những
không nên sát hại chúng sanh vô tội, cho đến những kẻ thù
không đội trời chung, như trường hợp bị giết cha, giết
mẹ, Bồ Tát còn không nên báo thù huống là giết hại tất
cả chúng sanh.
Vì
thế cho nên không được cất chứa đồ giết hại chúng sanh.
Theo quan niệm Phật pháp, lấy oán thù trả lại oán thù, rốt
cuộc oán thù không lúc nào chấm dứt. Chỉ có sự không oán
thù mới là ngăn dứt oán thù một cách chân chánh.
Hơn
nữa, người giết hại cha mẹ đời này của mình, biết đâu
đời trước đã từng là cha mẹ của mình?! Còn cha mẹ đời
hiện tại bị giết chết, biết đâu chính là người giết
cha mẹ đời trước của mình. Như thế trả vay, vay trả lẫn
nhau, đời đời sẽ tạo sát nghiệp không ngừng dứt, và
oán thù sẽ không bao giờ cùng tận.
Lại
nữa, Bồ Tát quán tất cả chúng sanh đều là bi cảnh (đối
tượng phát sanh bi tâm), cần phải hết lòng cứu độ. Trước
mắt Bồ Tát không thấy có chúng sanh nào là kẻ oán thù đối
với mình. Với lý do vì cha mẹ mà báo thù thì còn có thể
nói, nhưng vẫn không nên báo thù, huống chi làm tổn hại
tất cả chúng sanh? Và đã không cần đến những sát cụ
ấy thì bạn còn cất giữ chúng để làm gì?
Có
người hỏi rằng: Phật tử không được phép cất chứa khí
cụ sát sanh, thế thì trường hợp của Ðức Sơn bổng và
Thạch Cách cung có trái với giới luật hay không?
Không!
Ðấy là hộ sinh thiện bổng và cứu tử thần cung, không
phải thật là khí cụ sát sanh. Gọi là Ðức Sơn bổng là
chỉ cho Ðức Sơn Tuyên Giám thiền sư, ngài thường khai thị
đại chúng rằng: “Nếu người nào đắc đạo phải bị
30 hèo, vị nào không đắc đạo cũng bị ba mươi hèo” (bổng
là cây gậy, đánh một hèo tức là đánh một gậy).
Thạch
Cách cung chỉ cho Thạch Cách Huệ Tạng thiền sư. Trước kia,
ngài chuyên nghề săn bắn. Một lần nọ vì rượt theo một
con nai chạy ngang am của Mã Tổ, được Mã Tổ khai thị, thiền
sư liền giác ngộ, buông bỏ cung tên theo Mã Tổ xuất gia
tu hành. Sau khi đắc đạo, thiền sư thường dùng cung tên
tiếp độ người, nên gọi là Thạch Cách cung.
Những
việc làm ấy đều là những đại quyền thị hiện của tổ
sư, không nên nhầm lẫn cho là cung, gậy tầm thường. Nếu
như mù mờ mà đánh gậy, si mê mà bắn cung thì tội lỗi
vô biên vô tận. Ðáng lý Bồ Tát phải phát khởi từ tâm
lợi tế chúng sanh, không được não hại. Vì thế không được
phép cất chứa vũ khí sát sanh. Nếu cố tình cất chứa, chính
là thực hiện phương tiện sát hại. Vì vậy, cuối cùng kinh
văn giới này kết thúc là “phạm khinh cấu tội”.
Nếu
do sự cất chứa này mà làm thương hại sinh mạng chúng sanh
thì tùy theo việc làm mà có thể phạm căn bổn trọng tội.
Vì thế, Phật tử đối với giới này nên phải lưu tâm cẩn
thận.
Cổ
đức có dạy: “Là Phật tử phải thực hành theo hạnh của
Phật, nghĩa là cần phải cất chứa đao trí huệ, gậy dũng
cảm, cung đại hùng, tên tinh tấn, giáp nhẫn nhục, búa tinh
tấn và bủa lưới đạo pháp để giăng chài, mò bắt chúng
sanh, đưa ra khỏi bể sanh tử, đem đến bờ Niết Bàn. Những
việc như thế cần nên làm, ngoài ra không nên cất chứa vũ
khí nào khác!”
Lời
dạy trên quả thật chí lý!
Giới
này chế lập cho cả Ðại và Tiểu Thừa, Tăng lẫn Tục đồng
bị ngăn cấm. Không dành trường hợp ngoại lệ cho riêng
ai, duy chỉ có quốc vương, hoàng tử v.v... và những người
hộ trì Phật pháp như đã nói ở trên.
“Mười
giới như thế cần phải học và hết lòng kính trọng phụng
trì. Trong phẩm Lục Ðộ ở sau có giảng rộng”.
Câu
kinh văn trên là lời tổng kết cho mười giới khinh đã giảng
ở trên. Như thế có nghĩa là Bồ Tát cần phải dụng tâm
tu học, hết lòng kính trọng, phụng trì, không được trái
phạm. Nếu muốn biết rõ xin xem trong phẩm Lục Ðộ ở sau
có giảng rộng.
