RICHARD
GERE & ĐẠO PHẬT
Richard
Gere, sanh ngày 29-8-1949 tại Philadelphia, Hoa Kỳ, trong một gia
đình gồm năm anh chị em. Tốt nghiệp Trung học năm 1967, được
cấp học bổng cho bộ môn thể dục thể thao tại Đại học
Massachussetts, tuy nhiên anh đã chọn môn Triết và Kịch nghệ
để học. Sau hai năm ở Đại học anh đã bỏ ngang và bắt
đầu sự nghiệp ca nhạc và điện ảnh, đến nay đã đóng
được 33 bộ phim. Năm 1980, anh đoạt được giải thưởng
Theatre World Award. Năm 1982, anh đã gặp Đức Đạt Lai Lạt
Ma và chính thức trở thành Phật tử. Năm 1988, anh thành lập
Tibet House tại tiểu bang New York để ủng hộ cho tiến trình
dân chủ, độc lập và bảo tồn văn hóa của người Tây
Tạng. Năm 1991, anh kết hôn với siêu người mẫu cô Cindy
Crawford, nhưng đến năm 1995, cuộc hôn nhân này đã tan vỡ.
Hiện nay mặc dù rất bận rộn đóng phim nhưng anh vẫn dành
nhiều thời gian để tu tập và đóng góp nhiều mặt để
phát triển Phật giáo ở phương Tây.

Melvin Mcleod,
phóng viên Tạp chí Shambhala Sun (Hoa Kỳ) đã gặp Richard Gere
tại văn phòng làm việc của anh tại New York, để thực hiện
bài phỏng vấn này.
Melvin Mcleod:
Điều gì khiến cho anh đến với Đạo Phật ?
Richard Gere:
Có hai lý do. Thứ nhất, khi tôi thích Phật học, và hai là
gặp được Thầy của tôi. Nhưng trước đó tôi thích triết
học phương Tây. Thực sự lúc ấy tôi rất mê sách triết
học, lúc nào rãnh tôi cũng dạo các nhà sách. Hai quyển sách
mà tôi thích nhất lúc bấy giờ là "Being and Nothingness" (có
và không) của Jean Paul Sartre, và quyển "Crack in the Cosmic Egg"
(Vết rạn trên quả cầu vũ trụ).
Melvin Mcleod:
Rất nhiều người thích đọc hai tác phẩm này. Anh đã tìm
thấy điều gì trong ấy ?
Richard Gere:
Cả hai tác phẩm đều có nội dung lãng mạn như một quyển
tiểu thuyết,
Gere
& Đức Đạt Lai Lạt Ma
vì thế bạn
có thể bị nó cuốn hút, nhưng đồng thời nó cũng cung cấp
cho bạn những kim chỉ nam để sống hạnh phúc và an lạc
ngay trong giờ phút hiện tại. Tôi không biết. Tôi chỉ nói
lên ý tưởng của tôi, rằng bạn có thể sống bây giờ và
ở đây, vượt ra ngoài sự chi phối của thời gian, đó là
một cuộc cách mạng.
Phật giáo,
đặc biệt Phật giáo Tây Tạng, đã hoàn toàn cuốn hút tôi,
nhưng truyền thống đầu tiên tôi theo là thiền của Phật
giáo Nhật Bản. Thầy Bổn sư của tôi là thiền sư người
Nhật Sasaki Roshi. Nhớ lại lần ấy, tôi đến tham dự khóa
tu thiền ba ngày (Sesshin) ở Los Angeles, tiểu bang California.
Tôi đã cẩn thận chuẩn bị tập co giãn đôi chân trước
cả tháng. Nhờ vậy mà tôi đã vượt qua khóa tu một cách
dễ dàng.
Tôi có một
kỷ niệm thật đẹp về Thầy Sasaki, đó là kinh nghiệm thật
sự của đời tôi. Tôi nhận ra rằng Phật Pháp là đường
đi của đời tôi, nó không phải là pháp thuật hay lãng mạn
mà là cuộc sống. Đó là một việc không thể xem thường
cho tâm trí của tôi. Đó là một phần quan trọng trong cuộc
đời của tôi.
Thầy Sasaki
Roshi có cung cách lạ thường và là một bậc thầy gương
mẫu. Ngày ấy, tôi hoàn toàn là người sơ cơ và không biết
gì cả. Tôi là người có tính hay tự mãn, bồng bột và thô
lỗ. Nhưng tôi thích tìm tòi và học hỏi. Điều này đã đưa
tôi đến với khóa tu. Tôi đã gặp khó khăn để giải đáp
một công án (Koan) được phổ biến trong khóa tu. Thầy Sasaki
đã mỉm cười và bảo rằng : "Bây giờ chúng ta bắt đầu
thực tập".
Melvin Mcleod:
Anh gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma đầu tiên vào dịp nào ?
Richard Gere:
Tôi là một thiền sinh khoảng năm hoặc sáu năm trước khi
gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma ở Ấn Độ. Qua một vài câu xã
giao và rồi Ngài nói: "Thì ra anh là diễn viên à ?". Ngài suy
nghĩ một giây rồi tiếp : "Như vậy khi sánh vai, anh giận
dữ, anh có thật là giận dữ hay không? Khi anh khóc, anh có
thật sự khóc không?". Tôi đã giải thích cho Ngài những câu
trả lời của một diễn viên. Ngài đã nhìn sâu vào mắt
tôi và rồi cười lớn. Ngài cười lớn trong một ý tưởng
mà tôi tin rằng đó là tình cảm thật sự, rằng Ngài đã
hiểu vì vai trò mà tôi đã giận dữ và khóc lóc.
Buổi gặp
gỡ đầu tiên ấy ở Dharamsala (miền Bắc Ấn Độ) trong một
căn phòng yên tĩnh mà cho đến bây giờ chúng tôi vẫn thường
gặp. Tôi không thể nói rằng cảm giác đầu tiên của tôi
khi gặp Ngài đã thay đổi nhưng thật sự cuộc sống của
tôi đã bắt đầu thay đổi từ cuộc gặp gỡ ấy. Điều
đó không giống như tôi cảm thấy: "Tôi phải từ bỏ tất
cả tài sản để vào sống hẳn trong Tu viện". Nhưng một
cách tự nhiên tôi cảm thấy rằng tôi bị một động cơ
nào đó thúc giục tôi phải làm việc với các bậc Thầy,
tham gia các khóa tu, học Phật Pháp như tôi đã từng, mang
chính tôi đến với tất cả những điều ấy. Tuy nhiên tôi
không hoàn toàn giữ mình trọn vẹn trong con đường này.
Melvin Mcleod:
Mối liên hệ giữa anh và Đức Đạt Lai Lạt Ma ?
Richard Gere:
Không có vấn đề Đức Đạt Lai Lạt Ma là Thầy Bổn sư
(Root Guru) của tôi. Tôi đã phải giải thích với mọi người
nhiều lần về vấn đề này. Ngài giống như một tấm gương
để phản chiếu cái bản lai diện mục của tôi.
Melvin Mcleod:
Tiến trình tu tập của anh là gì ? xin anh đề cập trong phạm
vi có thể về Kim Cang Thừa ?
Richard Gere:
Tôi hơi ngại khi đề cập đến vấn đề này, vì vốn hiểu
biết của tôi không nhiều, tuy nhiên tôi có thể chia xẻ với
mọi người bất cứ những gì mà thiền tập, và các giáo
lý khác mà tôi từng học tập và hành trì.
Về phần
Mật giáo thì hơi khô khan đối với tôi. Đó là một trạng
thái khá lý thú trong tiến trình khi pháp môn tu tập đặc
biệt này trở nên bình thường và gần gũi. Tôi không nói
là nó bình thường và nhạt nhẽo, nhưng tôi có cảm giác
nó thật bình thường như những gì mà tôi đã áp dụng. Tôi
tin vào điều ấy.
Melvin Mcleod:
Những cuốn sách Phật học nào quan trọng đối với anh ?
Richard Gere:
Nhiều người luôn hỏi tôi về vấn đề này. Tôi hay đề
nghị mọi người nên đọc các tác phẩm mà tôi thích như:
"Thiền tâm và Sơ tâm" (Zen Mind, Beginner's Mind), họ nói : "Tôi
phải bắt đầu thế nào?", tôi lại đề nghị họ đọc quyển
"Tử tế, trong sáng và từ bi" (Kindness, Clarify and Compassion)
của Đức Đạt Lai Lạt Ma hay quyển "Sự độc đáo của Mật
giáo" (The Tantric Distinction) của Jeff Hopkin, rất lợi ích và
nhiều đặc thù ở trong đó. Còn nhiều quyển khác nữa.
Melvin Mcleod:
Anh thường đến Ấn Độ, một môi trường yên tĩnh, anh có
nhiều thời gian để học hỏi không?
Richard Gere:
Rõ ràng là nơi ấy ít quay cuồng hơn ở phim trường. Nhưng
cũng gặp những khó khăn, vì nhiều người đến tôi tìm được
sự giúp đỡ và tôi không thể nói lời từ chối. Đó không
phải là thời gian yên tĩnh của tôi. Tuy nhiên, tôi đã sống
giữa bầu không khí thiêng liêng, thánh thiện, nơi mọi người
khắp bốn phương trời trở về để học hỏi và tu tập
dưới sự dẫn dắt của Đức Đạt Lai Lạt Ma.
Melvin Mcleod:
Khi anh ở Dharamsala, anh có cơ hội để học Phật Pháp với
Đức Đạt Lai Lạt Ma và những vị Thầy khác không ?
Richard Gere:
Tôi đã và đang cố gắng tìm học trực tiếp với Ngài và
các bậc Thầy. Một số vị đang nhập thất tu trên núi, nhưng
họ sẽ hạ sơn khi Đức Đạt Lai Lạt Ma tổ chức những
khóa tu. Đó là cơ hội để mọi người tiếp xúc với họ.
Melvin Mcleod:
Ở nước Mỹ, tên tuổi của anh đã gắn liền với điện
ảnh mà người ta nghĩ rằng điều đó rất thương mại, thậm
chí những cuốn phim anh đóng với giá cắt cổ?
Richard Gere:
Đó là sự thật. Cũng giống như cuộc sống của bao người
khác thôi.
Melvin Mcleod:
Anh có lưu tâm đến việc cố gắng đưa Chánh Pháp vào điện
ảnh không? Anh có vượt ra ngoài phạm vi cho phép không?
Richard Gere:
Ổ rất nhiều. Không ít khó khăn, nhưng tôi sẽ cố gắng.
Melvin Mcleod:
Đó là sự thật và cũng là những thử thách lớn lao mà chúng
ta phải đối đầu. Tôi tự hỏi nếu anh cố gắng đưa Phật
Pháp vào phim trường của thế giới thì tuyệt vời biết
bao.
Richard Gere:
Trong phim, chúng tôi phải theo đúng kịch bản và đạo diễn,
không thể làm theo ý của mình được. Phim là phản ảnh đời
sống thực ở ngoài, nhưng không thực có trên phim. Không có
gì ở đó cả. Chúng tôi phải dùng nhiều xảo thuật điện
toán hiện đại để có một bộ phim hay. Chúng tôi phải làm
sao để người xem có cảm giác tất cả những hoạt cảnh
trên phim đều là thật dưới con mắt của khán giả. Do đó
phim của Phật giáo rất khó thực hiện theo hướng này. Tuy
nhiên chúng ta sẽ cố gắng trong tương lai.
Melvin Mcleod:
Anh có cảm thấy thoải mái ở trong vai trò của một người
giảng giải giáo lý Phật Đà không?
Richard Gere:
Giảng Pháp ư? Không bao giờ và chưa bao giờ tôi chấp nhận
vị trí này. Đơn giản vì tôi thiếu những kỹ năng và kiến
thức cần thiết cho lĩnh vực này.
Melvin Mcleod:
Nhưng anh luôn bị chất vấn là một Phật tử kia mà ?
Richard Gere:
Tôi chỉ có thể nói về những gì mình đã áp dụng, những
gì mà Chánh Pháp đã giúp thay đổi và làm mới lại cuộc
sống của tôi.
Melvin Mcleod:
Khi anh được hỏi về Phật Pháp, có nhiều đề tài mà anh
cảm thấy bản thân mình có lợi ích cho mọi người, chẳng
hạn như lòng từ bi ?
Richard Gere:
Tôi sẽ có thể thảo luận về từ bi và trí tuệ trong một
vài hình thức, đó là hai địa hạt mà chúng ta đang khai phá
để mở rộng tâm trí của ta.
Melvin Mcleod:
Tôi vừa đọc một bài viết của Đức Đạt Lai Lạt Ma, Ngài
nói rằng tình thương và lòng từ bi của người mẹ là biểu
tượng đẹp đẽ nhất cho mọi thứ tình, vì nó hoàn toàn
vô tư, không phân biệt.
Richard Gere:
Mật hoa (nectar). Mật hoa chính là nó. Ở trong việc thực hành
Kim Cương thừa, trạng thái hỷ lạc của tâm hành giả được
cảm nhận như vị dịu ngọt của mật hoa. Tình thương ấy
được ví như dòng sữa của người mẹ, đó là quyền năng
đến từ người mẹ.
Melvin Mcleod:
Anh rất dè dặt khi nói về giáo lý, nhưng anh lại là một
phát ngôn viên rất tha thiết về vấn đề nhân quyền và
tự do cho Tây Tạng.
Richard Gere:
Tôi đã trải qua nhiều kinh nghiệm về việc này. Cơn bực
tức của tôi về việc này hai mươi năm trước bây giờ đã
khác rồi. Tất cả chúng ta đều như nhau, Hitler, người Tàu,
anh và tôi, những gì chúng ta từng gây ra ở Trung Mỹ. Không
ai không biết những hậu quả để lại. Ở đây, người Tàu
đã gây ra một tương lai tồi tệ cho chính họ và không ai
có thể thương xót cho kiếp sống của họ ở mai sau.
Gere vận
động hòa bình cho Tây Tạng
Khi tôi nói
về người Tây Tạng, những con người bị giam hãm trong cô
độc hơn hai mươi năm qua, họ với tôi hoàn toàn từ trái
tim của họ, vấn đề ấy còn lớn hơn những gì mà họ chịu
đựng dưới bàn tay của những kẻ tra tấn họ. Họ cảm
thấy thương xót và tội nghiệp cho những con người này,
những người hành xử như thú tính. Một khi đã đánh mất
loại trí tuệ này của tâm, họ sẽ không bao giờ tìm lại
được.
Melvin Mcleod:
Vi phạm nhân quyền là một vần đề mà thế giới luôn phải
đương đầu, ở Tây Tạng và Nam Phi đang khủng hoảng trầm
trọng. Anh nghĩ gì về tương lai của Tây Tạng ?
Richard Gere:
Tôi thấy rằng vấn đề hoạt động chính trị của Đức
Đạt Lai Lạt Ma vô cùng phức tạp. Đó là phong trào bất
bạo động và Đức Đạt Lai Lạt Ma kiên trì theo đuổi đường
hướng của Thánh Gandhi. Vì thế chúng ta phải làm gì để
giải tỏa cuộc khủng hoảng này. Đây không phải là một
màn kịch. Tôi nghĩ phạm vi của lời dạy của Đức Đạt
Lai Lạt Ma đã làm cho bản thân Ngài to lớn đất nước Tây
Tạng. Khi Đức Đạt Lai Lạt Ma được trao giải thưởng Nobel
về hòa bình, đó là một điểm sáng trên con đường tranh
đấu cho tự do. Ngài không còn là người Tây Tạng nữa mà
là tùy thuộc về cả thế giới. Tôi sẽ tiếp tục kêu gọi
tự do cho Tây Tạng và sẽ không bỏ dở tiến trình này. Chúng
ta cứu giúp chúng sanh như bảo vệ đôi mắt của chính mình
bằng mọi giá. Tây Tạng rồi sẽ được độc lập. Cố nhiên
có một số vấn đề cần phải được giải quyết cấp thời.
Chúng ta phải kiên trì và liên tục với công việc này. Dù
chúng ta hơi thất vọng về các cuộc đàm phán với nhà cầm
quyền Trung Hoa được mở ra theo sau cuộc viếng thăm Bắc
Kinh của tổng thống Mỹ Bill Clinton đã không đem lại kết
quả như ý. Tuy nhiên, với người Tây Tạng và với tiến
trình dân chủ hóa của thế hệ trẻ Trung Hoa sau cuộc khủng
hoảng Thiên An Môn đã cho chúng ta nhiều lạc quan và hy vọng.
Melvin Mcleod:
Câu hỏi cuối cùng, hiện nay anh có đóng góp gì cho sự phát
triển Chánh Pháp ở phương Tây không ?
Richard Gere:
Tôi đang bảo trợ nhiều chương trình khác nhau như xây dựng
cơ sở tu học, in ấn kinh sách... đây là những công tác rất
quan trọng đối với tôi. Phiên dịch và in ấn kinh điển,
để đưa giáo Pháp đến cho người tín đồ là cần thiết
và phải làm thường xuyên. Nhưng cái quan trọng hơn là tôi
tài trợ để tổ chức những khóa tu ở Mông Cổ, Ấn độ,
Mỹ và những nơi khác. Không có gì tạo cho tôi thích thú
hơn là những Phật sự này. Hiện tại chúng tôi đang tiến
hành chương trình trong mùa hè năm nay là khóa tu Mật tông
Kalachakra mười ngày do Đức Đạt Lai Lạt Ma làm đàn chủ,
được tổ chức tại thành phố Bloomington, tiểu bang Indiana
từ ngày từ ngày 17-21/8/1999. Trước đó một khóa thuyết
giảng bốn ngày cũng được tổ chức tại rạp hát Beacon,
New York, từ ngày 12 đến 14 tháng 8. Nơi này có thể dung chứa
3000 người, nếu ai không lấy vé kịp, có thể đến nghe giảng
tại Central Park vào ngày 15/8. Chúng tôi dự tính có khoảng
hai mươi đến bốn mươi ngàn người đến dự, bất cứ ai,
nếu thích đều có thể tham dự. Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ
giảng về Tám phép luyện tâm (Eight verses of mind training), một
giáo lý thâm diệu của Lojong, một trong những pháp tu mà tôi
thích nhất, rồi Ngài sẽ truyền Pháp Wang, một pháp luyện
trường thọ đầy quyền năng của Tara trắng. Tôi từng chứng
kiến Đức Đạt Lai Lạt Ma truyền pháp tu này và không có
ai tham dự mà không khóc. Ngài đã chạm trúng đến con tim
của từng người một. Ngài từng truyền pháp này tại Bodh
Gaya (Ấn Độ) với một bài kệ rất dài... bây giờ tôi nhớ
lại, lúc ấy tôi bắt đầu khóc... quá đẹp đi. Khi Ngài
giảng về ''Tán Dương Bồ Đề Tâm'' (Praise of Bodhicitta) của
Lạt Ma Khunu, tất cả chúng tôi như thể được ở trong tâm
của Ngài, một điều kỳ diệu quá mà bình thường ta không
thể cắt nghĩa, không thể đọc, không là gì cả, ta chỉ
hiện hữu nơi đó với chư Phật mà thôi. Tôi đã được
nhiều Thầy dạy về pháp tu tuyệt vời nầy, nhưng để thấy
mọi người xúc động thật sự như thế thì chưa thấy bao
giờ. Tôi tin lần này Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ truyền dạy
pháp này tại New York và mọi người sẽ tìm thấy sự an lạc
thật sự qua lời dạy của Ngài.
Phật tử
Việt Nam muốn tham dự hoặc muốn biết thêm chi tiết về
khóa tu đặc biệt này tại Hoa Kỳ, xin liên lạc trực tiếp
về số: 212.780.1999 (tại New York) và 812.334-4156 (tại Indiana)
hay qua email : kala@tibetancc.com
Source: Shambhala
Sun, Buddhism Culture Meditation Life, (U.S.A) May 1999.