I.
Phật Giáo Việt Nam, Chính Trị, Lịch Sử và Chủ Nghĩa Hư
Vô Quốc Tế.
II.
“THỰC TẾ” là gì ? Ý Nghĩa của “THỰC TẾ” Trong Phật
Giáo.
I.
PHẬT GIÁO VIỆT NAM, CHÍNH TRỊ, LỊCH SỬ VÀ CHỦ NGHĨA HƯ
VÔ QUỐC TẾ.
Với
tất cả nỗi vui mừng và lòng xúc động ít khi xảy ra trong
đời sống quá máy móc của xã hội Tây phương hiện nay,
tôi xin kính chào toàn thể các tiểu bang Huê Kỳ hiện đang
có mặt tại đây để cùng nhau thảo luận và nhất là quyết
định những vấn đề trọng đại của Phật giáo và của
Quê hương Việt Nam.
Thể
tính có một đại hội là quyết định, chứ không phải chỉ
là hội thảo lý luận liên miên chung quanh những đề tài
tạo ra do óc tưởng tượng bệnh hoạn của những người
đánh mất thể tính của Phật Giáo và thể tính của Quê
hương. Hơn nữa, đại hội tôn giáo, nhất là Phật Giáo thì
không thể nào giống như một đại hội chính trị, vì chính
Phật Giáo quyết định thể tính của chính trị. Ðó là bài
học thứ nhất của Phật Giáo, nhất là Phật Giáo Việt Nam,
mà tất cả chúng ta có sứ mạng tối cao rao truyền giữa
sự sụp đổ toàn diện của nền văn minh hiện nay.
Khoa
học chính trị và những thể chế chính trị đều xuất phát
từ triết học Hy Lạp (nhất là từ Platon và Aristote). Và
ngay cả từ lòng sâu thẳm của Tư Tưởng Hy Lạp, thể tính
của chính trị, cái Ousia của Polis, là nhận cho ra nơi lưu
trú (Topos) của sự cộng sinh tính thể (Synousia) của cái con
vật được quyết định bởi Tiếng Nói, tức là con người
con vật chính trị, tức là con vật được lưu trú chung nhau
trong một thị tứ tính thể luận (Polis Ontologique), tức là
phương sở (Topos) cho sự Xuất Hiện, Bùng Vỡ của Chân Lý
(theo nghĩa Hy Lạp, Alétheia), cái gì đó giựt đứt xé rách
ra ngoài sự che đậy uyên nguyên (Léthé) và trả con người
trở lại thể tính con người, trả về quê hương trở về
thể tính của quê hương.
Bài
học thứ nhất mà Ðức Phật đã dạy cho chúng ta (nhất là
chúng ta những Phật tử Việt Nam) là Phật Giáo quyết định
Chính Trị (tôi nói: Phật Giáo, chứ không nói đến những
tôn giáo khác, và Phật Giáo khác những tôn giáo khác ở điểm
đầu tiên, tức là điểm này), toàn thể Lịch Sử Việt Nam
đã chứng minh điều đó (và cái gì chứng minh cho Lịch Sử
cũng chính là Phật Giáo, vì Phật Giáo không phải là một
tôn giáo có tính cách lịch sử, nhưng trái lại những tôn
giáo khác đều là tôn giáo có tính cách lịch sử).
Bài
học thứ hai mà chúng ta, những Phật tử Việt Nam, là Phật
Giáo quyết định lịch sử, tất cả mọi môn sử học, đều
được quyết định bởi ý niệm căn bản về Thời Gian, và
thể tính của thời gian là chính tính thể; thể tính của
tính thể là cái LÀ (Tó òn), và thể tính của cái đang là
là cái KHÔNG LÀ (tó mé òn); từ mấy ngàn năm, tất cả các
tư trào Tây phương và Ðông phương cứ hội thảo hý luận
liên miên lẫn quẩn loay hoay giữa cái Là và cái Không Là,
từ Aristote cho đến Hegel và Karl Marx, từ Anaximandre cho đến
ngày hôm nay, tất cả triết học, tất cả trào lưu tư tưởng
chỉ quanh quẩn trong mê cung vô cùng tận của cái có, và cái
không, của cái là và cái không là, và từ đó con người
không còn biết ăn nói cho đàng hoàng, con người từ con vật
biết nói biến thành con vật ba hoa mồm mép lãi nhãi, ham rủ
rê nhau hội thảo hội họp đánh mất Tiếng Nói Chân Thực;
chính trị không ra chính trị, tôn giáo không ra tôn giáo, miệng
thì cứ nói Quê Hương và Dân Tộc hoặc Ðạo Pháp và Dân
Tộc, nhưng không cái gì ra cái gì, tất cả đều trở thành
ba hoa lãi nhãi người ta tỏ vẻ nghiêm trọng tha thiết thảo
luận cái này hay cái kia, nhưng thực sự thì không ai thực
sự để ý ai, không ai thực sự dám sống chết với cái mình
nghĩ, cái mình nói và cái mình sống.
Tất
cả nẽo đường đều mất lối, tất cả mọi giá trị đều
bị đảo ngược, đó là Chủ Nghĩa Hư Vô mà Việt Nam hiện
nay đang bị thống trị. Ðó là bài học thứ ba mà chúng ta,
những người Phật tử Việt Nam, phải rao truyền ở xã hội
Tây phương: Phật Giáo phá vỡ tất cả loại hình thức chủ
nghĩa hư vô quốc tế.
Tôi
xin lập lại ba bài học Ðức Phật đã dạy cho chúng ta mà
chúng ta có thể mang đến cho xã hội Tây phương:
Phật Giáo quyết định chính trị;
Phật Giáo quyết định lịch sử;
Phật Giáo quyết định thể tính của Chủ Nghĩa Hư Vô Quốc
Tế.
II.
“THỰC TẾ” là gì ? Ý Nghĩa của “THỰC TẾ” Trong Phật
Giáo.
Người
ta có thể trách tôi trừu tượng triết lý viễn vông xa lìa
thực tế. THỰC TẾ! THỰC TẾ, THỰC TẾ là gì ? Chính vì
hiểu sai mấy chữ Thực Tế mà nước Việt Nam đã bị lường
gạt và ru ngũ và hiện nay đang đưa cả dân tộc xuống chỗ
sụp đổ toàn diện. Tôi xin cung kính nhắc lại cho quý vị
biết rằng Karl Marx vẫn là một triết gia (dù Marx tự cho
là đã vượt qua mọi triết học truyền thống). Và có ai
ngờ chính cái anh triết gia trừu tượng dù tự nhận là cụ
thể, tên là Marx, đã đưa quê hương Việt Nam đến tình cảnh
hiện nay. Tôi muốn trở về chữ THỰC TẾ trong Phật Giáo,
THỰC TẾ, chữ Phạn gọi là Bhùtakoti, cái biên tế của sự
thực; trong Bát Nhã Phật Giáo, một vị Bồ Tát không nên
bao giờ lưu trú lại với Thực Tế, và Thực Tế của Phật
Giáo là Thực Tế của mọi thực tế chính trị, lịch sử
và mọi chủ nghĩa. Ðó là bài học thứ tư của Ðức Phật
mà chúng ta có thể mang đến cho xã hội Tây phương.
Hướng
đi của Phật Giáo Việt Nam là Ði Tới Giác Ngộ, đi tới
sự Tỉnh Thức. Mà Giác Ngộ Tỉnh Thức có nghĩa là thể
hiện thực hiện một Sự Quyết Ðịnh Vĩ Đại Nhất của
kiếp người, một đại Thệ Nguyện cho tất cả chúng sinh;
trong bất cứ mọi trường hợp nghịch cảnh lớn lao nhất
vẫn như bất động, với lòng từ bi vô biên và với trí
Bát Nhã vô hạn, tự giải thoát mình và giải thoát tất cả
chúng sinh, vì mình là chúng sinh. Giác ngộ, vì lợi ích cho
tất cả chúng sinh. Ðó là Phát Bồ Ðề Tâm.
Xã
Hội Tây phương hiện đang rơi vào những cơn khủng hoảng
ở đủ mọi bình diện, giữa các trào lưu tư tưởng triết
lý, ý thức hệ của nhân loại. Hướng Ði của Phật Giáo
Việt Nam là Quyết Ðịnh Ði tới Giác Ngộ, Quyết Ðịnh Ði
tới Nhất Thiết Chủng Trí. Nhìn tới gương sáng của Phật
Giáo Thiền Tông Nhật Bản và hiện nay của Phật Giáo Mật
Tông Tây Tạng, và nghĩ tới ảnh hưởng to lớn vĩ đại quyết
định của Thiền Nhật và Mật Tây Tạng đối với tất cả
trào lưu khoa học, triết học, nghệ thuật của xã hội Tây
phương, Phật Giáo Việt Nam quyết định tiếp tục thể tính
trung thực của mình (vừa Thiền vừa Mật vừa Tịnh, vừa
Nguyên Thủy, vừa Ðại thừa và Kim Cang thừa) để soi sáng
con đường trở về quê hương và để đem lại sự an bình,
bình thản tâm linh cho Tây phương. Ðó là điều tôi cho rằng
không thể nào một Ðại Hội Phật Ciáo không quyết định,
thay vì cứ quanh quẩn chuyện vô minh, như ai là hội chủ,
ai là chân tu, quy chế phải như thế nào, biểu quyết ra làm
sao, tất cả mọi tranh luận chia năm xẻ bảy kết bè lập
nhóm mà tôi cho rằng đáng khinh bỉ, và ngu xuẩn, tất cả
những thứ ấy đáng cho đại hội liệng vào sọt rác chính
trị và lịch sử.
Nam
Mô A Di Ðà Phật Om Mani padmé Hum.
(Tham
luận đọc vào ngày chủ nhật 23-12-1984 tại
Thiền
Viện QuốC Tế Los Angeles International
Buddhist
Meditation Center vào dịp Ðại Hội Khoảng
Ðại
Kỳ IV của Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ
tổ
chức tại Los Angeles, Calitomia-USA)