VARANASI
Hắn
đứng trơ đây, lặng nhìn thiên đường vỡ lở,
Những
mảnh thiên đường tan tác giữa trần gian.. .
Ðất
của Maya, của những lingams (những
lingams) sừng sững,
Của
Shiva ôm nghẹt nữ thần Shakti. ..
Ðất
của những kẻ đạo sĩ trần truồng như nhộng
Ngạo
nghễ đứng trên kè đá dọc sông Hằng,
Soi
mình xuống giòng sông như ngắm nhìn cửa âm môn mở rộng
Của
những loài nữ quái trùng điệp sóng Ganga...
Của
những kẻ Ni-kiền, bốc bã rượu trong chiếc sọ người
Ðể
nhắm đưa cay miếng thịt rữa của thây ma,
Hoặc
ăn phân mình, uống nước tiểu chính mình
Bài
bác nhân quả, tự cho là La hán hiện thân.
Hoặc
của những bậc đạo sĩ khá cao siêu như Uất Ðầu Lam Phất,
Triền
miên trong cơn định Phi Tưởng, tự cho là Niết Bàn tịch
tĩnh,
Của
những bầy ăn mày đui mù què cụt đông như bầy ruồi,
Và
của những ngõ hẻm không cùng trùng điệp của vọng thức
chúng sanh...
Nơi
đây, nơi đây... từng nổi lên trong giấc mơ của hắn,
Từ
những trang kinh huyền hoặc khôn dò...
Nơi
đây hình như là điểm của đất trời giao hợp
Ðể
các tiểu thần linh lởn vởn ve vãn gái trần gian...
Nơi
đây, nơi đây vừa mịt mùng cát bụi,
Vừa
êm ả như của ngõ nước Nhược non Bồng
Nên
hắn lê gót tới đây, để đứng trơ bàng hoàng ngơ ngẩn
Chẳng
hiểu mình ở thiên đường hay cửa địa ngục trần gian.
. . ?
Nơi
đây từ lúc rạng đông đã văng vẳng tiếng sáo Krishna,
và
giữa đêm trường tịch mịch, vẫn có tiếng hát nghêu ngao
tán thán thần Shiva,
Nơi
đây có mặt trăng lưỡi liềm ẩn hiện,
Như
tranh tối sáng với mặt trời lúc sắp rạng đông...
Nơi
đây có những đàn quạ lúc bay cao rợp bóng tầng mây,
Lúc
sa xuống những ngõ hẻm không cùng tranh nhau mấy miếng ruột
hôi thúi...
Có
những thây ma cháy dở vang mùi khét lẹt,
Và
những đám người cùi hủi há hốc chiếc miệng không môi...
Có
những người đàn bà gầy guộc vú nheo chẳng khác con la con
ngựa,
Nhưng
cũng có những người con gái mặc sarees nhiều màu như chiếc
cầu vồng,
Mắt
biếc như hồ phương Tây,
Và
nụ cười huyền hoặc như tượng nữ thần Durga. . .
Nơi
đây có những bầy khỉ trầm tư giấc mộng tiền thân,
Những
bầy trâu đen bóng loáng, những con thằn lằn óng ánh đổi
mầu,
Có
những đống phân trâu bò cao như gò nống,
Và
những giàn hoa vàng gầy phủ kín mái tranh...
Nơi
có những buổi chiều êm ả như lướt đi trong mộng,
Hang
cùng ngõ hẻm đều bảng lảng các thứ mùi hương,
Mùi
hương trầm, hương chiên đàn cùng hoa cỏ,
Xen
lẫn với mùi cống rãnh cùng các thứ mùi phân...
Nhưng
bao trùm trên hết vẫn là Ganga Goddess,
Khởi
đầu từ miền Tuyết sơn đất trời giao hợp,
Mỗi
năm lại dâng những ngọn sóng trùng điệp đục ngầu
Ðểp
hủ kín thành phố Kashi như ôm lấy người tình muôn thuở.
. .
Cũng
vì nơi đây nửa thiên cung nửa tiền địa ngục
Nên
bậcTĩnh mặc Vô thượng đã lựa chọn để xuất hiện với
trần gian...
Vì
cạnh nơi đây là khu rừng Sarnath
Bát
ngát những tàng cây xanh mướt như mặt biển Tâm. . .
Chính
vì nơi đây là thành trì của mọi tà kiến trùng điệp,
Của
những kẻ Hư vô ngông cuồng thách đố,
Của
những đạo sĩ đắm chìm trong niệm thiền lạc thiên cung,
Nên
bậc Tuệ Giác Vô Thượng đã đặt bước chân thiên bức
luân đầu tiên,
Tới
nơi, gõ cửa thành trì,
và
dạy rằng:
Tất
cả mọi lòng mong cầu hoài vọng xoay vần từ vô thủy,
Ðều
tạo dựng nên những hình thái hiện hữu,
Và
mọi hình thái hiện hữu
Ðều
chỉ có một mùi vị khổ đau...
Dù
là khổ khổ, hoại khổ, hành khổ
Vẫn
chỉ là mộ mùi vị khổ đau...
Tất
cả đều là do những tập khí vọng tưởng
Xoay
vần miên viên từ vô thủy
Và
các ông chưa thông suốt được những cửa ngõ Diệt tận
Ðể
tận diệt những vọng tưởng điêu linh,
Những
người Bà La Môn các ông chẳng phải thật Bà La Môn,
Và
Sa Môn các ông chẳng phải thật Sa Môn
Và
Bà La Môn các ông chỉ là kẻ thủ từ ngồi thu oản chuối,
Và
Sa Môn các ông chỉ biết mơ tưởng thiên cung,
Ðắm
chìm trong những cơn tam muội nông cạn đảo điên
Thì
làm sao siêu xuân được tam giới.?
Ngay
đến vị thần Shiva của các ông
Cũng
chưa phải là cao cả tốâi thượng,
Chỉ
là một vị vua trời vào mức Ly Cấu Nhị Ðịa,
Mà
cũng chẳng thể tạo dựng nên thế gian nầy
Vì
thế gian này chẳng phải tự sanh, chẳng tha sanh, chẳng
cộng sanh,
cũng
chẳng phải không nhân,
Vì
thế gian này chỉ là một tuồng huyễn mộng, một tuồng huyễn
hoặc khó nguôi...
Hắn
chợt nhớ được mấy lời kinh
Thấy
lòng vui mừng khắp khởi,
Vội
vã rời thành Kashi
Ði
xe lôi để vào Samath...
Tới
nơi chỉ thấy tàng cây xanh um bát ngát,
Và
mấy con dê thơ thẩn giữa đường...
Sực
nhớ đây là vườn Lộc Uyển,
Nên
hắn mua nải chuối
Cúng
dường mấy con dê lang bạt...
Lại
cũng sực nhớ đây là nơi
Mà
bọn 5 người của ngài Kiều Trần Như
Từng
rớt tóc rụng râu và trút phiền não,
Nên
hắn nhờ một ông thợ cạo ngồi xổm lề đường
Xén
cụt mái tóc phong sương
và
phải trả mất 4 rupias....
Rồi
khoa chân lảng đảng
Bước
vào một ngôi chùa gần đó,
Thấy
một bầy chim màu hoa lý xào xạc rúc rích trong tàng cây,
Lại
thấy một ông sư già mặt nhăn nheo như quả táo tầu,
Ðương
ngồi xoạc cẳng gõ thanh la, lớn tiếng niệm kinh...
Hắn
chẳng hiểu gì về lời kinh chữ nghĩa lạ hoắc,
Nhưng
cũng đoán mò đó chỉ có thể là Ðại Bi và Bát Nhã,
Vì
chẳng thể nào khác được...
Nên
hắn đến gần vị sư,
Cúi
xuống lấy tay sờ vào bàn chân khô như que củi
Rồi
đặt tay lên đầu mình...
và
bồi hồi tự nhủ:
Thôi
! Thôi ! Hãy về bứt trái tim hồng,
Bóp
tim nhỏ máu trên giòng Hoa Nghiêm....
Chú
Thích:
Vài
Nét Về Thành Phố Varanasi