NHẤT NGUYÊN
LUẬN &
THỂ CÁCH TRI
NHẬN TÁNH KHÔNG
Phổ
Nguyệt
I. DẪN NHẬP
Để
nhận xét chính xác các pháp Phật, có một nguyên lý căn bản
định chân Pháp học cũng như Pháp hành mà Đức Phật đã
dùng làm phương tiện hướng dẫn chúng sanh tu tập tùy căn
cơ, từ đơn giản đến phức tạp, từ thấp đến cao.
Thật
vậy, muốn đạt đến Giác Ngộ, tất phải dùng cái Trí,
mà Trí là con đường tư duy soi sáng các Pháp. Chính các Pháp
đã là con đường sáng để Giác Ngộ rồi, vậy sao ta phải
dùng Trí để soi sáng lại các Pháp?
Phật
tánh của chúng sinh và Phật đều đồng. Thể Trí là dụng
của Tâm, mà Trí có sẵn trong A Lại Da Thức, trong Tàng thức.
Giác Trí trong kho chứa lâu ngày nó sẽ lu mờ đi, cần phải
xử dụng và tu bổ thì nó sẽ sáng ra. Pháp Phật là cả một
kho chứa những kiến thức tuyệt vời. Dùng một cái đèn
nhỏ mà soi vào cái kho sáng vĩ đại đó, trong giai đoạn đầu
ánh đèn sẽ bị ánh sáng chói chan đó làm lóe mắt và ánh
đèn bị nhạt màu để dần dần đồng hóa với ánh sáng
vĩ đại đó, tất phải có sự cố gắng và tích cực mới
mong đạt ý nguyện. Khi mặt trời Đại Huệ (Pháp Phật) chiếu
sáng, không còn ai cầm đèn đi giữa ban ngày nữa.
Càng
trau dồi, Giác Trí càng khai mở thì Pháp Phật càng sáng tỏ
hơn; giống như càng nghiên cứu học hỏi thì kiến thức và
tư tưởng càng phong phú và sâu sắc hơn. Biết và chứng minh
một định lý tóan học, chúng ta có thể giải đáp tất cả
những bài toán ứng dụng dễ dàng hơn là không biết và xử
dụng được định lý.
Pháp
Phật là kho tàng Tri Kiến của Phật vừa phong phú vừa thâm
diệu, nhưng dù sao chúng chỉ là một đóng kinh, cho nên phải
dùng Giác Trí để khai mở chúng ra, nghiền ngẫm học hỏi
soi sáng Ý chỉ của chúng, thì kinh Phật mới có cơ may thâm
nhập Tâm ta làm sáng tỏ đường đến bờ Giác ngộ. Sự
quy nạp, tổng hợp tư tưởng của các kinh được hình thành
bằng nguyên lý căn bản, là chìa khóa mở được mọi cánh
cửa để ngộ nhập Tri Kiến Phật. Cũng từ nguyên lý ấy,
có thể giải đáp ý chỉ của tất cả kinh Phật (Pháp Học
và Pháp Hành).
Hiểu
và phân tích được Nhị Nguyên Luận và Nhất Nguyên Luận,
từ đó có thể bước tới tư duy về Tuyệt Đối hay chân
trời Giác Ngộ. "Không Tánh Luận" hay "Từ Nhất Nguyên Luận
đến Tuyệt Đối Luận" hoặc "Từ Thực Tại Luận đến Giải
Thoát Luận" hoặc "Chân Lý Tối Hậu, vùng trời của Vô Ngôn"
được xem là cần thiết cho nhận thức nguyên lý căn bản
nầy.
-ooOoo-
xk