Lạy
từ tạ dưới chân đãnh lễ,
Đi
quanh vòng Thích nữ Cù Ba
Tâm
tìm Phật Mẫu Ma-Gia
Quán-Phật-Cảnh-Giới
hiện ra tức thì.
Thâm
tâm ngài Thiện Tài tự nghĩ :
Ngài
Ma-Gia diệu trí vô y.
Sáu
trần vô ngại viễn ly,
Dùng
nghiệp như-huyễn mà đi xuống đời.
Trí
như-huyễn, nguyện thời như-huyễn,
Quán
thế gian, gìn giữ Phật thân.
Đài
gương tự tánh sáng ngần,
Thân
như ảnh hiện, trăng lồng bóng gương.
Thiện
Tài thấy Chủ Thần Bửu Nhãn,
Giữa
hư không, bửu tạng trên tay.
Rải
hoa trên đảnh Thiện Tài,
Phát
âm tán thán, thỉnh mời đạo tâm.
Nầy
nam tử, tâm thành hằng giữ,
Chẳng
luyến tham cảnh giới hữu, vô.
Chuyển
lưu vượt thoát mê mờ.
Nhập
vào đại hải vô bờ, vô biên.
Phải
hằng muốn trang nghiêm Phật lực,
Phải
tư duy thực tánh Chân Như.
Muôn
nghìn hình tướng giả hư,
Khác
gì mây nổi, hiện từ vọng tâm.
Pháp
trợ đạo không lầm, không chán
Khởi
tâm từ, chiếu quán sắc, không
Kiên
trì ngăn chận ma quân,
Phổ
Hiền hạnh nguyện thậm thâm độ đời.
Hạnh
bố thí không dời, không đổi
Tâm
đại bi không thối, không lui
Tâm
thành cũng huyễn mà thôi,
Dùng
nhất-thiết-trí chiếu soi, mở bày.
Thiện
Tài thấy Quỷ Vương La Sát,
Giữ
pháp đường Bồ Tát Ma-Gia.
Thiện-Nhãn,
mắt huệ mở ra,
Dạy
tu mười pháp lìa xa huyễn trần.
Tâm
thanh tịnh chưa từng vọng cảnh
Trí
sáng soi lừa phỉnh vọng tâm.
Biết
sinh hay tử cũng đồng,
Chúng
sanh như-huyễn, lòng không mỏi nhàm.
Nầy
nam tử, nhất tâm đãnh lễ
Vì
thiện nhân không dễ cận kề.
Tư
duy, chánh niệm lắng nghe,
Mười
phương cầu khẩn không hề lãng xao.
Quán
thân ta khác nào ảnh hiện,
Như
tâm kia, vọng niệm dấy lên.
Khác
gì cơn mộng đảo điên,
Tỉnh
ra có nhớ hay quên cũng thừa.
Y lời
dạy, Thiện Tài quán chiếu,
Từ
đất sinh đại bửu liên hoa
Phu
Nhân ngự giữa bửu tòa,
Trên
đài lâu các chói lòa quang minh.
Tịnh
sắc thân vượt qua tam giới,
Hiện
thân bằng với chúng sanh thân.
Hiện
thân giáo hóa xa gần,
Thân
vô biên hạnh xuất thần hiện ra.
Nầy
nam tử, ta thành đại nguyện
Thân-huyễn
làm phương tiện thọ sanh.
Cưu
mang Bồ Tát đản sanh,
Cung
trời thị hiện, tựu hình trong thân.
Lúc
lâm bồn cung vua Tịnh Phạn,
Ta
thấy thân Bồ Tát phóng quang.
Thọ
sinh nơi chốn cung vàng
Xuất
gia, tỉnh tọa đạo tràng chuyển luân.
Có
tám vạn Long vương Thế Chủ
Đồng
đến nơi phủ phục cúng dường.
Bấy
giờ dụng sức thần thông,
Thọ
sinh tất cả Thiên cung một ngày.
Khắp
tất cả Đại Thiên thế giới
Cùng
hằng muôn ức cõi Diêm Phù
Ta
dùng trí-huyễn điều nhu,
Làm
mẹ chư Phật đến từ vị lai.
Tâm
tán thán, cúi đầu lễ bái
Thiên
Chủ Quang, con gái Thiên Vương,
Cung
trời Đao Lợi tìm đường,
Học
Bồ Tát đạo, lòng luôn khẩn cầu.
Vô-Ngại-Niệm-Trang-Nghiêm-Thanh-Tịnh
Là
hạnh môn chánh định tựu thành.
Thập
lực khai ngộ quần sanh,
Của
chư Bồ Tát chí thành tìm tu.
Ca-Tỳ-La
có người Biến Hữu,
Cũng
có người đồng tử Thiện Tri.
Phạm
âm vi diệu thọ trì,
Xướng
lên mẫu tự đà-la-ni triền.
Ma
Kiệt Đề có người Hiền Thắng,
Được
pháp môn giải thoát vô y.
Lục
căn vô tận tu trì,
Tựu
thành tam muội xuất ly đạo tràng.
Thành
-c Điền có người Trưởng giả
Tu
hạnh môn buông xả vọng trần.
Vô-trước-niệm-trang-nghiêm
môn,
Siêng
cầu chánh pháp thập phương Bồ Đề.
Trong
thành nầy có người Diệu Nguyệt,
Tu
pháp môn tịnh-trí-quang-minh,
Về
Nam tìm nước Xuất Sanh,
Vô
tận giả tướng tựu thành diệu môn.
Đi
về Nam tìm Chi-Vi-Pháp,
Đến
khẩn cầu Bồ Tát chuyển luân.
Pháp
tu thành-nguyện-ngữ-ngôn,
Dùng
lời chân thật làm tông tu trì.
Về
phương Nam, Hoa Môn Diệu Ý,
Nở
ra hoa diệu trí, đại bi.
Hạnh
môn huyễn-trụ huyền vi,
Nhẫn
trong hạt bụi diệu kỳ biến thiên.
Như
huyễn hóa, nhân duyên sinh khởi,
Khi
hợp tan, thế giới vi trần.
Chúng
sinh nghiệp khởi là nhân,
Vô
minh, ái hữu xoay vần tử sinh.
Cả
tam thế tựu hình hư vọng,
Cũng
do từ tâm động mà thôi.
Trong
mê dựng lập không, thời
Biết
đâu hóa hiện đổi dời do tâm.
Tâm
điên đảo gieo mầm khổ não,
Tâm
đã không, sanh, lão cũng không.
Ưu
bi, hạnh phúc cũng đồng,
Khổ,
vui cũng bởi tại lòng mà ra.
Như
vũ trụ đơm hoa, kết trái,
Cũng
là do huyễn khởi, huyễn thành.
Từ
trong vọng niệm vô minh,
Muôn
ngàn sắc tướng tượng hình đến, đi.
Ngay
đến cả Bích Chi, Độc Giác
Hàng
Thanh Văn, Bồ Tát hóa ra.
Từ
trong huyễn-nguyện độ tha,
Huyễn-hạnh
giáo hóa ta bà xuống lên.
Về
phương Nam, nước tên Hải Ngạn
Tìm
đến tòa lâu các trang nghiêm,
Thiện
căn quả báo dựng nên,
Tự
tại niệm lực, hạnh duyên đồng thời.
Chánh
vương vị ngự trong lâu các,
Bất
tư nghì giải thoát hạnh môn.
Bồ
Tát Di Lặc Thiên Tôn,
Hóa
thân thiên vạn ức muôn hạnh từ.
Trí
viên mãn, tâm như biển rộng,
Đức
đại từ hiện chúng sanh thân.
Vì
người khai sáng thiện căn,
Lập
chí kiên cố, đi trong cõi đời.
Vào
sinh tử không lười, không mỏi
Cầu
người hiền không thối chuyển tâm.
Nghe
lời giáo đạo chớ lầm,
Kính
tin diệu hạnh thậm thâm chớ ngờ.
Vị
Bồ Tát nương nhờ công đức,
Cận
kề Thiện Tri Thức tu trì.
Thiện
tâm tăng trưởng, xuất ly
Chẳng
nhiễm thế pháp, tham si xa lìa.
Chớ
khởi tâm phân chia hạn lượng,
Để
tu trì lục độ, đại bi.
Gieo
căn vô lượng tổng trì,
Phá
trừ ác kiến, mạn nghi não phiền.
Tâm
chúng sinh muôn vàn sai biệt,
Phát
sinh từ ngã kiến, chấp thân.
Đi
trong gió bụi phù vân,
Bơi
trong bể ái, khó ngăn tính phàm.
Nhổ
tên độc, phát tâm bi trí
Dìu
dắt người, nguyện chỉ đường về.
Dứt
dòng sinh tử trầm mê,
Xé
tan lưới chướng bốn bề bủa vây.
Nhẫn
đến tâm đắm say thiền định,
Ưa
thích nơi yên tịnh cỏ hoa.
Khởi
tâm vô lượng lìa xa,
Bồ
Tát dục lạc, trụ tòa đại bi.
Biết
rất rõ, không nghi, không chấp
Vô
lượng tâm cùng khắp thế gian.
Tịnh
tu vô lượng pháp môn,
Vì
người tỏa ánh chiêu dương đưa đường.
Đại
bi tâm như nguồn dược thảo,
Với
người sân, phiền não, quán từ.
Người
si mê, dạy vọng, hư
Quán
chiếu ngũ uẩn, Chân Như Bồ Đề.
Đưa
chúng sinh hướng về thiện đạo,
Sức
tư duy, thiện xảo, thần thông.
Thọ
sinh giữa chốn bụi hồng,
Hiện
thân sai biệt, một lòng độ sanh.
Nơi
tự thân tưởng thành bệnh khổ,
Cầu
người hiền đến chỗ y vương.
Cầu
Thiện Tri Thức chỉ đường,
Kính
tin, thờ phượng, lòng thường tiến tu.
Nơi
tự thân, tưởng như con cái
Cầu
người hiền chỉ dạy tổ tông.
Thuận
tin, nối dõi giống dòng
Là
dòng giống Phật, Chân Không Đại Từ.
Nơi
tự thân, tưởng như Vương Tử
Cầu
người hiền, ngự sử, đại thần.
Khấu
đầu nhận lệnh cửu trùng,
Nối
ngôi chánh pháp, ngồi cùng quốc
vương.
Thiện
Tri Thức, Tuyết Sơn cao ngất,
Sinh
trưởng từ lòng đất Đại Bi.
Hằng
muôn dược thảo diệu kỳ,
Tùy
tâm hóa độ, lương y sánh cùng.
Thiện
Tri Thức, khắp chung hải lý
Chứa
thiện căn, pháp khí Phật thừa.
Ví
như sông, lạch chứa mưa,
Chảy
vào biển rộng cũng chưa lấp đầy.
Như
sen báu, bùn lầy chẳng bám
Đám
bướm ong chẳng dám dựa kề.
Như
người tháo gỡ lưới mê,
Xa
lìa trần cấu, Bồ Đề phát tâm.
Như
bóng nguyệt đêm rằm chiếu rạng,
Như
thái dương tỏa sáng thế gian.
Thiện
Tri Thức vạn đức ân,
Bồ
Tát nương dựa đạo tràng trí minh.
Chánh
tư duy, Thiện Tài nhớ tưởng,
Những
hạnh môn đời trước dở dang.
Phát
tâm kính lễ Phật đường,
Tu
hạnh thanh tịnh, chánh chân suy tầm.
Lại
sinh tâm độ tha cùng khắp,
Nguyện
tu hành Phật pháp tịnh căn.
Ngũ
thú, lục đạo trầm luân,
Phát
tâm sám hối, thí thân độ đời.
Do
đại nguyện thâm sâu, tín giải
Trí
huệ như đại hải, nhập thần
Trước
chư Phật hiện muôn thân,
Cúi
đầu đãnh lễ khắp cùng hư không.
Hiện
sắc thân khắp trong pháp giới
Biết
không nghi vọng khởi ngại ngăn.
Biết
thân như bóng, như vang
Không
sinh, không diệt, chuyển luân giữa trời.
Theo
hạnh duyên, đổi dời, thị hiện
Phật
hiện từ tín nguyện chúng sanh.
Như
phương tiện hạnh độ sinh,
Hóa
thân như-huyễn, quang minh sáng ngời.
Hạt
thiện, ác sanh sôi, nẩy nở
Rời
đoạn, thường, khai mở vô sanh.
Xa
lìa tri kiến chúng sinh,
Nhập
tri kiến Phật, diệu minh hiện tiền.
Thanh
tịnh tướng trang nghiêm lâu các
Như
hư không, vô tác, vô cầu.
Không
xuất, không nhập vào đâu,
Tâm,
tưởng, ý, thức, bóng câu chiều tà.
Tăng
thượng huệ lìa xa kiêu mạn,
Trụ
vô y, giải thoát hạnh môn.
Như
như vô thủy, vô chung
Không,
thời nhập một, viên thông khắp cùng.
Phương
tiện hạnh, ma cung chẳng nhiễm
Đầu
sợi lông, thân hiện bời bời.
Thân
vô biên tướng xuống đời,
Trụ
vô trụ xứ, cũng thời đại bi.
Hành
hạnh từ, không nghi, không luyến
Trụ
hạnh bi, như-huyễn độ đời.
Hĩ,
xả tùy thuận cùng người
Lợi
ích sanh chúng, không rời diệu tâm.
Quỳ
sát đất, một lòng tán thán
Cầu
đại từ Bồ Tát hiện thân.
Hằng
muôn vô lượng Thiên Long
Phạm
Vương, Đế Thích cũng đồng đến nơi.
Đức
Di-Lặc đồng thời xuất hiện,
Cùng
chúng sanh, thân quyến đủ đầy.
Từ
bi quán sát Thiện Tài,
Công
đức thù thắng, ngỏ lời ngợi khen.
Người
cầu đạo, tâm viên, ý mãn
Đến
lầu nầy với quảng đại tâm.
Thanh
tịnh trí, bất thối căn,
Cầu
Thiện Tri Thức, tâm không mỏi nhàm.
Tịch
tịnh nhãn, không lầm vạn pháp,
Dụng
tâm từ độ khắp quần sanh.
Nơi
công đức tạng viên thành
Hướng
về Phật quả, hạnh lành chiếu soi.
Lìa
mê hoặc, rạng ngời an lạc
Thịnh
hay suy chẳng khác chi nhau.
Nhục
không nhiễm, vinh chẳng cầu
Tâm
vô phân biệt, điều nhu thuận hòa.
Người
cầu đạo, dưới tòa hỏi đạo
Nhất
tâm cầu y báo Như Lai.
Quá
khứ, hiện tại, vị lai
Tam
thế chư Phật hoằng khai hạnh từ.
Bồ
Tát hạnh của chư Bồ Tát,
Diệu
pháp môn giải thoát thọ trì.
Thiện
Tri Thức, bậc lương y,
Ví
như nhũ mẫu từ bi dẫn đường.
Như
nhật nguyệt dặm trường soi sáng,
Như
biển khơi, chẳng cạn, chẳng đầy.
Như
núi sừng sững đêm ngày,
Dựng
tràng chánh pháp rõ bày Phật ân.
Dẹp
ác đạo hiển thân chư Phật,
Mở
đường lành độ thoát trầm luân.
Giữ
gìn chánh tạng pháp môn,
Kính
tin, thờ phượng cội nguồn đức ân.
Trí
thanh tịnh cùng thân đoan chánh,
Cầu
sinh nhà đạo hạnh, tôn sư.
Phước
duyên ngày trước có dư,
Trụ
căn-bản-trí, đại từ phát tâm.
Bỏ
của báu, chẳng gần quyến thuộc,
Dẹp
mạn nghi, cầu được người hiền.
Xa
lìa tâm ý đảo điên,
Dứt
mầm sinh tử não phiền thế gian.
Thọ
báo thân mười phương Phật độ,
Thấy
chúng sanh bể khổ trầm luân.
Đọa
thân ngũ thú xoay vần,
Cầu
kim cang trí, khổ luân phá trừ.
Tâm
chúng sanh ví như đất trống,
Không
điều nhu gai độc mọc lên.
Si
mê, trói buộc, não phiền,
Mất
đường, quên lối, lạc miền u minh.
Vì
chúng sanh, phát tâm bi trí,
Làm
đạo sư, lập chí đưa đường.
Lái
con thuyền đại pháp vương,
Vượt
qua biển lửa sôi cuồng tham sân.
Chiếu
cùng khắp như vầng nhật nguyệt,
Trụ
trực tâm nơi biển trí minh.
Bồ
Tát hạnh nguyện viên thành,
Xuất
sanh pháp bửu quang minh rạng ngời.
Như
rồng báu tuôn mưa dịu ngọt,
Đất
tâm lành nẩy ngọn, kết chồi.
Cây
trí huệ đã vun bồi,
Rễ
sâu vững chãi, chẳng dời, chẳng lay.
Trong
nhân, thiên khó nghe, khó thấy
Nhất
tâm cầu chỉ dạy pháp âm.
Phá
trừ kiến chấp mê lầm,
Mở
trói sanh chúng, phát tâm Bồ Đề.
Diệt
ác đạo quy về diệu hạnh,
Nhập
niết bàn, xa lánh vọng tình.
Làm
thầy ba cõi nhân, thiên
Gọi
người tỉnh giấc thụy miên bùn lầy.
Trí
dung chứa đủ đầy pháp vị,
Tâm
tịnh thanh hoan hỉ thuần nhu.
Công
đức pháp hạnh trì tu,
Thấy
chư Phật hiện, công phu viên thành.
Đại
công đức phát sinh thiện phẩm,
Sẽ
giữ gìn Phật chủng nơi tâm.
Nghiêm
tịnh Pháp chủng thậm thâm,
Hội
họp Tăng chủng, diệu âm thuyết bày.
Đạt
diệu trí, mở khai chánh pháp,
Trừ
khổ luân, tam độc cho người.
Phá
tan lưới chướng ngàn đời,
Kiến
chấp, ái hữu bời bời dấy lên.
Chứa
trí tuệ, vững nền quốc độ,
Chuyễn
pháp luân, cứu khổ thiên, nhân.
Phóng
quang khai mở thiên môn,
Mở
cửa Phật đạo khắp chung bầu trời.
Cửa
giải thoát khuyến mời sanh chúng,
Diệt
đạo tà, khôi phục chánh tông.
Hoằng
khai giáo pháp nhất tâm,
Tịnh
tu công đức, dứt dòng tử sinh.
Thêm
lớn rộng trí minh, diệu hạnh,
Cùng
đủ đầy đại nguyện Như Lai.
Thần
thông trí lực triển khai,
Chứa
dung biển pháp rõ bày trong tâm.
Sẽ
thấy được pháp vân chư Phật,
Sẽ
vào trong thánh thất Như Lai.
Thần
thông vô ngại biện tài,
Đi
trong pháp giới, chim bay giữa trời.
Không
dấu vết, không rời thanh tịnh
Như
gió kia qua đỉnh non thần.
Không
chướng ngại, không cấm ngăn,
Nhập
khắp pháp giới, trụ thân Bồ Đề.
Diệu
pháp môn, không mê, không chán
Tu
hạnh lành Bồ Tát thuận tin.
Từ
trong nhân thế thọ sinh,
Vô
lượng phước báu tượng hình, trổ hoa.
Tâm
chân chánh rời xa đường ác,
Đã
vượt qua khổ hoạn nạn tai.
Đã
rời trần cấu, chông gai
Trụ
Bồ Tát địa, không-hai-thánh-phàm.
Hạnh
Bồ Tát khắp cùng đại hải
Trí
Như Lai vô ngại hư không.
Như
người, hạnh nguyện cũng đồng,
Tâm
hằng quyết định một lòng tiến tu.
Đại
công hạnh của chư Bồ Tát
Vì
chúng sanh hiện các pháp môn.
Chớ
nghi hoặc, chớ tin lầm
Được
nghe pháp vị, sanh tâm vui mừng.
Thành
tựu hạnh tín, kiên, nguyện, lực
Tâm
nguyện sanh công đức đủ đầy.
Như
rồng báu bủa giăng mây,
Sẽ
tuôn mưa lớn, đức dầy ân sâu.
Đại
bi hạnh Phổ Hiền cùng khắp
Khéo
thọ trì, tu tập chớ nghi.
Trong
vô lượng kiếp đến, đi
Đắm
mê dục lạc, thị phi của đời.
Lòng
cầu đạo nên rời thân-chấp
Được
thân người, gặp Phật, phát tâm.
Chẳng
lâu, xả bỏ huyễn-thân,
Vãng
sanh Phật độ, trụ thân đạo tràng.
Vì
lợi ích khắp trong nhân thế
Dựng
lập lời nguyện thệ giữa trời.
Nhất
tâm cầu đạo cứu đời,
Phát
tâm vô thượng, rạng ngời lòng son.
Lìa
lửa ái thoát cơn hoạn nạn,
Gươm
báu kia chẳng đoạn từ tâm.
Rời
xa tham ố, độc sân
Vượt
dòng hữu lậu, khói tan vọng tình.
Tâm
Bồ Đề phát sinh nguyện hải,
Giữ
gìn không hư hoại thiện căn.
Đại
Quang Minh. Thủy Thanh Châu,
Vào
nơi hố thẳm, biển sâu không sờn.
Mão
Ma Ni sáng hơn thiên chúng,
Bồ
Đề tâm diệu lực quang minh.
Lìa
xa dục giới thế tình,
Bồ
Tát đại trí, tịnh thanh khác thường.
Như
ngọc báu người buôn tìm được,
Quang
sắc kia biển lớn chứa dung.
Bồ
Đề hạnh nguyện khôn cùng,
Thanh
Văn, Duyên Giác chẳng chung hạnh từ.
Đại
thệ nguyên ví như hoa nở,
Đại
từ tâm khai mở giác minh.
Xuất
sanh trí giác chúng sanh,
Tâm
vô hạn lượng tựu thành diệu môn.
Như
nến sáng mồi chung trăm ngọn,
Vô-tận-đăng
không tổn mảy may.
Cây
đàn đại hạnh làm dây,
Tấu
lên pháp nhạc, âm bay cửa trời.
Chim
hót tiếng diệu vời âm điệu,
Kim
Sí kia, thần điểu hiện hình.
Trên
đôi cánh rộng dặm nghìn,
Biển
sâu, núi lớn thuận tình thong dong.
Bồ
Đề Tâm dứt dòng phiền não,
Biển
tử sinh, nghiệp báo viên dung.
Kim
cang đại trí thần thông,
Phá
trừ ma đạo, đại hùng, đại bi.
Trong
tam thế đến đi, qua lại
Bồ
Đề Tâm, đại hải phước ân.
Tựu
thành diệu hạnh, diệu công
Như
người gìn giữ mạng căn của mình.
Như
Vương tử, thân sanh vương vị
Sánh
các quan, luận nghị chẳng đồng.
Nối
dòng cữu ngũ, chánh tông,
Nối
dòng giống Phật, đi trong đại từ.
Bồ
Đề Tâm phá trừ tà kiến,
Như
kim cang tinh luyện trung kiên.
Như
Kim-cang-tạng Đại Thiên,
Tựu
thành chánh giác, dẹp yên ma đồ.
Bồ
Đề Tâm vô biên công đức,
Nầy
thiện nam, muốn được rõ ràng,
Vào
trong lâu các đạo tràng,
Học
Bồ Tát hạnh Đại-Trang-Nghiêm nầy.
Búng
ngón tay, lâu đài mở cửa,
Liền
bước vào thánh địa trang nghiêm.
Vô
số bửu ngọc, chân kim
Đèn
giăng trướng gấm, lụa tiên kết màn.
Chim
hót tiếng thuần khoan, hòa nhã,
Hồ
đầy sen cũng đã trổ hoa.
Tượng
Bồ Tát ngự trên tòa,
Ma
Ni bửu tạng chói lòa quang minh.
Lại
thấy có trăm nghìn lâu các
Cùng
trang nghiêm, chẳng tạp loạn nhau.
Thân
tâm hớn hở, thuần nhu
Nhiếp
thọ vọng tưởng, công phu định thần.
Thấy
cùng khắp, dụng tâm cùng khắp
Nương
oai thần Bồ Tát, nhận ra
Thân
mình ở trước bửu tòa,
Chứng
nhập cảnh giới, hằng sa vi trần.
Thấy
Bồ Tát phát tâm tiền kiếp,
Cùng
họ tên, hạnh nghiệp, mạng căn.
Tu
hành đền đáp tứ ân,
Chư
Phật tại thế hiện thân hóa hoằng.
Lại
thấy được kim thân Di Lặc,
Từ
tối sơ chứng đắc từ tâm.
Thành
tựu lục độ thậm thâm,
Hiệu
là Từ-Thị, pháp âm viên thành.
Thấy
chứng đắc Vô-Sanh-Pháp-Nhẫn,
An
trụ Bồ Tát địa hoằng dương.
Lại
thấy làm Chuyển Luân Vương,
Dạy
khuyên thập thiện, dựa nương Bồ Đề.
Thấy
Bồ Tát trừ mê, khuyến thiện,
Nơi
hạnh từ, hóa hiện Thiên Vương.
Cõi
trời thị hiện dẩn đường,
Vì
chư thiên chúng, xiển dương, thuyết trình.
Thấy
Bồ Tát thọ sinh địa ngục,
Trong
súc sanh điều phục chúng ma.
Cứu
ngạ quỷ, độ A tu la
Diễn
bày Phật pháp, độ tha khắp cùng.
Thấy
Bồ Tát tán dương công đức,
Sơ
phát tâm đến bực viên thông.
Lục
độ tam muội thần thông
Nhẫn,
từ, hạnh nguyện dùng phương tiện lành.
Trăm
ngàn năm kinh hành, đọc tụng
Dùng
thơ văn giảng luận nghĩa kinh.
Thuyết
pháp cứu độ nhân, thiên
Hoặc
nhập tam muội, tứ thiền, định tâm.
Lại
thấy cả ức muôn thế giới,
Đại
Thiên Cung, Đâu Suất Thiên Cung.
Di-Lặc
Bồ Tát giáng thần,
Kinh
hành bảy bước, thọ thân điện vàng.
Thấy
xuất gia, đạo tràng tỉnh tọa
Quán
sát Bồ Đề thọ, chuyển luân.
Thuyết
pháp hàng phục ma quân,
Thành
Đẳng Chánh Giác, trụ thân đại từ.
Nghe
tất cả lưới, linh, nhạc khí
Diễn
pháp âm khó nghĩ, khó lường.
Nghe
Bồ Tát thọ diệu môn,
Tu
hành, bố thí, cúng dường huyễn-thân.
Nghe
Bồ Tát chuyển luân, xây tháp
Dựng
tượng hình, thổi đại pháp loa.
Thấy
chư Bồ Tát hằng sa,
Ba
thời sám hối, pháp tòa phát tâm.
Thiện
nam tử ! Từ tam muội dậy,
Dụng
trí minh, hãy thấy nhân duyên,
Tự
tánh vạn pháp tượng hình,
Như
mộng, như ảnh, chẳng thành tựu lâu.
Nhập
cảnh giới ba đời không mất
Giải
thoát môn Bồ-Tát-Nhất-Sanh.
Trí
huệ, thần lực, quang minh
Là
nơi an trụ, không sinh, không lìa.
Như
Long Vương làm mưa tuôn khắp,
Chẳng
do nơi tích tập mà thành.
Chẳng
thân, tâm khởi dấy lên
Do
sức tâm niệm, cơ duyên chín mùi.
Đại
lâu các, trong ngoài chẳng phải
Mà
cũng không chẳng thấy, chẳng nghe.
Do
nơi thần lực Như Lai,
Thiện
căn tụ tích, đại tài ảo sư.
Do
ảo lực, thấy như hiện tướng,
Không
từ đâu định hướng đến đâu.
Do
nơi huyễn trí vô cầu,
Do
sức đại nguyện thâm sâu hiển bày.
Chư
Bồ Tát không đi, không lại
Không
chỗ nơi, chẳng khởi, chẳng sanh.
Vì
muốn điều phục chúng sanh,
Từ
đại bi đến, quang minh huyễn bày.
Do
đại nguyện, đại từ thanh tịnh
Tùy
thuận theo sở thích thọ sanh.
Dụng
thần thông hiện thân hình,
Khắp
nơi, khắp chốn mặc tình đến đi.
Không
thủ, xả, chỉ tùy phương tiện
Như
ảnh kia, hóa hiện thực, hư
Có
mười sanh-xứ đại từ
Bồ
Tát an trụ Chân Như tu hành.
Như
phụ thân hiện hành thiện xảo,
Lục
độ là từ mẫu sinh ra,
Bồ
Đề Tâm gọi là nhà,
Đại
thừa khuyến phát, nối gia-nghiệp lành.
Chư
Bồ Tát siêu phàm phu địa
Hội
nhập Bồ tát vị trụ tâm.
Giữ
gìn chủng tánh viên dung,
Thế
gian, thiên chúng khắp cùng ngợi khen.
Đại
Bồ Tát chẳng ưa, chẳng ghét
Rõ
thế trần không khác tượng hình.
Tâm
không đắm nhiễm vọng tình,
Biết
pháp vô ngã, chúng sanh chẳng đồng.
Biết
sinh tử khác gì ảo mộng,
Thọ
huyễn-thân chẳng động, chẳng lay.
Đại
từ dạy dỗ, chỉ bày
Tâm
không lưu ngại, trong ngoài viên thông.
Đồng
dáng vóc, cũng đồng tên gọi
Thọ
sinh thân trong mọi chủng loài.
Đưa
về chủng tánh Như Lai
Giáo
hóa, điều phục, mở khai tùy thời.
Dạy
nhân gian xa rời dục lạc
Dạy
chư thiên thịnh đạt, suy vong.
Đại
trí vi diệu pháp môn
Thọ
sinh Đâu Suất Thiên Cung hóa hoằng.
Hãy
đến chỗ Văn Thù Sư Lợi
Học
hạnh môn quảng đại Phổ Hiền.
Được
hằng chư Phật ngợi khen
Làm
thầy Bồ Tát, hạnh nguyền vô biên.
Sẽ
vì người dạy khuyên, diễn đạt
Những
pháp môn Bồ Tát hành trì.
Hiện
ra hạnh bất tư nghì,
Tất
cả công đức, đại bi chẳng rời.
Cũng
từ nơi Văn Thù Sư Lợi
Được
thấy, nghe, phát khởi thiện tâm.
Thiện
Tài hữu nhiễu trăm vòng,
Ân
cần từ tạ, một lòng khắc ghi.
Y lời
dạy của ngài Di-Lặc
Hơn
trăm thành đến nước Phổ Môn.
Văn-Thù-Sư-Lợi
tuyên dương,
Tín
căn thiện trụ, mở đường tiến tu.
Khiến
đầy đủ quang minh đại trí
Khiến
được vô biên tế đà-la-ni
Vô
biên tam muội tổng trì,
Thần
thông diệu dụng, trí, bi đủ đầy.
Chánh
tư duy, Thiện Tài quán sát
Nguyện
thấy được Bồ Tát hiện thân.
Đại
Thiên thế giới vi trần
Cùng
là cảnh giới tự thân Phổ Hiền.
Liền
ở trước Bửu Liên Hoa tạng,
Khởi
đại tâm vô hạn hư không.
Được
sức gia hộ thần thông
Thiện
căn tụ tích, tâm đồng hiện ra.
Liền
thấy được hằng sa Phật quốc,
Thấy
Như Lai chứng nhập diệu môn.
Phật
Độ thanh tịnh mười phương,
Chúng
sanh hòa ái, tâm thường niệm tâm.
Lại
thấy được khắp trong thế giới
Xuất
sanh từ mỗi mỗi vi trần.
Phật
quang minh võng, luân-vân,
Cùng
Phật-sắc-tượng-bửu-vân hợp thành.
Như
lưới mây kết tinh quang diệm
Hạnh
Phổ Hiền ngát diệu-hương-vân.
Đại
công đức hải sáng ngần
Tinh
tú, nhật nguyệt, vi trần vô biên.
Lại
thấy sắc-tượng-vân diệu biến
Phật
quang minh hiện chúng sanh thân.
Phật-sắc-tượng-ma-ni-vân,
Từ
trong vô số vi trần phóng quang.
Số
vi trần như thân Bồ Tát,
Độ
chúng sanh viên mãn sở cầu.
Như
Lai thân, lưới bảo châu
Phát
đại thệ nguyện khắp bầu thái hư.
Ngài
Thiện Tài nhiếp thu chánh niệm,
Một
lòng cầu, bất thối chuyển tâm.
Liền
dùng Phổ-nhản thiện căn,
Quán
sát pháp giới, mười phương đạo tràng.
Tâm
đại bi, Kim Cang kiên cố
Nguyện
vị lai theo Phổ Hiền môn.
Tử
sinh dù đã thuận dòng,
Hồn
lìa cảnh mộng, trụ tâm đại từ.
Định
thần quang, Thiện Tài Đồng Tử
Thấy
từ trên Pháp Bửu Liên Hoa,
Tôn
nghiêm, vi diệu hiện ra,
Phổ
Hiền Bồ Tát trước tòa Như Lai.
Đồng
tam thế, mở bày cảnh giới
Tâm
thế gian khó nỗi thị, phi.
Vô
biên đại trí, đại bi
Chư
Bồ Tát cũng khó suy, khó bàn.
Quang-minh-vân
diệt tan khổ hoạn,
Từ
trong thân Bồ Tát hiện ra.
Mây
trời kết hợp diệu hoa,
Thiên
Vương, thiên chúng hằng sa thỉnh mời.
Chuyển
pháp luân ba đời chư Phật
Cùng
hằng muôn Bồ Tát hóa sanh.
Tán
dương chư Phật hồng danh,
Tăng
trưởng thiện nghiệp, thiện căn muôn loài.
Hạnh
Phổ Hiền sáng soi pháp giới
Hoán
chuyển tâm, mở lối, đưa đường.
Chúng
sanh y cứ, dựa nương
Thành
nhất-thiết-trí, mười phương đạo tràng.
Khắp
pháp giới Phổ Hiền Bồ Tát,
Trên
bửu tòa rực sáng thần thông.
Nghe
ra tất cả ngôn âm,
Chư
Phật thuyết pháp khắp trong thế trần.
Nhập
pháp giới, Thiện Tài chứng đắc
Mười
trí ba-la-mật diệu kỳ.
Cõi
Phật, nhất niệm đến, đi
Cúng
dường, nghe pháp, thọ trì, tư duy.
Thần
thông bất tư nghì của Phật,
Đạt
diệu âm vô tận biện tài.
Thân-huyễn
quán pháp-huyễn bày,
Nhập
thật-tướng-hải, trong ngoài nhất như.
Tâm
chúng sanh biết từ vọng khởi,
Niệm
niệm trong cảnh giới Phổ Hiền.
Được
mười trí lực vô biên,
Vô
lượng tam muội phan duyên khắp cùng.
Trong
mỗi tam muội môn liền thấy,
Hằng
muôn Phật-đại-hải gần xa.
Như
trong thế giới ta bà,
Pháp
môn tam muội hiện ra cũng đồng.
Ngài
Phổ Hiền hỏi cùng Đồng Tử :
‘Nầy
thiện nam, thần lực thấy chăng?’
Liền
thưa : ‘quảng đại thần thông,
Riêng
Như Lai mới viên thông, tỏ tường.’
Lại
dạy rằng : Thuở trong quá khứ,
Ta
hằng cầu nhất-thiết-trí minh.
Trong
vô lượng kiếp thực hành,
Kính
thờ chư Phật, tịnh tâm Bồ Đề.
Khiến
thế gian đều nghe, đều biết
Lập
hội tràng bố thí gần xa.
Quốc
độ, vương vị, thê noa,
Đến
thân ta cũng mang ra cho người.
Vô
lượng kiếp xuất gia, học đạo
Chuyên
tịnh tu, hộ giáo, trì kinh.
Chưa
từng khởi niệm chẳng lành,
Chưa
từng nhàm mỏi tử sinh nặng nề.
Trong
muôn kiếp hướng về Phật độ
Tâm
đại bi cứu hộ chúng sanh.
Hộ
trì chánh tạng giác minh,
Trong
ngoài buông xả, trọng, khinh đều lìa.
Nhân
duyên đó không chia dài, ngắn
Vì
nhân duyên vô tận hư không.
Pháp
ta vô tự, vô ngôn
Thí
xả sở hữu cũng không thể cầu.
Pháp
của ta, bửu châu đại trí
Vì
chúng sanh, khai thị, xiển dương.
Vì
người chỉ lối, đưa đường,
Niệm
thường an lạc, tâm thường trì tu.
Hộ
chánh pháp từ vô lượng kiếp
Sức
thiện căn, chí nguyện, oai thần.
Ta
được thanh tịnh Pháp Thân,
Sắc
thân vô thượng, thế gian khó bì.
Nếu
chúng sanh mê si căn tánh,
Hoặc
Thanh Văn, Bồ Tát thiếu duyên,
Khó
nghe danh hiệu Phổ Hiền
Huống
chi là được thấy liền thân ta.
Nếu
thấy, nghe hoặc là xúc chạm
Hoặc
rước đưa, hoặc tạm dõi trông.
Thấy,
nghe trong mộng cũng đồng
Được
bất thối chuyển Chân Không, Bồ Đề.
Nếu
chúng sanh trọn ngày nhớ nghĩ
Đến
tên ta, liền thấy thuần tâm.
Thấy
ta phóng đại quang âm,
Chấn
động cõi Phật, sinh tâm lo, mừng.
Đều
chứng được hạnh căn thuần thục
Được
diệu công, bất thối chuyển tâm.
Như
cõi tịnh, thân ta đồng,
Nếu
ai nghe tiếng, sinh trong thân nầy.
Trong
sắc thân, Thiện Tài liền thấy,
Cõi
Phật hằng sát hải hiện ra.
Chư
Phật, Bồ Tát trên tòa,
Mây
giăng muôn sắc, chói lòa hư không.
Núi
hùng vĩ dựng vòng tòa tháp,
Đức
Như Lai thuyết pháp chuyển luân.
Quang
minh hóa hiện Phật thân,
Hộ
trì thế giới hướng tâm tu hành.
Thiện
Tài thấy thân mình chẳng khác
Hòa
nhập thân Bồ Tát thuyết kinh.
Thiện
căn, trí tuệ, quang minh,
Tăng
trưởng vô lượng, muôn nghìn lần hơn.
Mỗi
lỗ lông trên thân Bồ Tát
Hiện
hằng muôn Phật sát vi trần.
Như
trong vô tận Chân Không,
Đi
trong muôn kiếp cũng đồng sát-na .
Không
gian chẳng gần, xa, còn, mất
Niệm
niệm trong cùng khắp nhân gian.
Thuyết
minh, giáo pháp, luận bàn
Đưa
người đến chốn đạo tràng định tâm.
Thiện
Tài thấy thân tâm sung mãn,
Cũng
đồng như Bồ Tát Phổ Hiền
Đồng
chánh giác, đồng pháp luân
Đồng
hạnh nguyện hải, thần thông cũng đồng.
Lại
dạy rằng : một lòng yên tịnh,
Dẹp
não phiền, thức tỉnh tiếp thu.
Như
Lai Đấng Đại Trượng Phu
Đại
tâm, đại giác, điều nhu thế trần.
Đại
quang minh phá tan si ám,
Khắp
thế gian khó gặp, khó tin.
Giam
thân ở chốn ngục tỳ,
Thấy
cây linh-thoại đúng kỳ nở hoa.
Công
đức Phật như nhà ảo thuật,
Thuyết
diệu môn tùy thuận thế gian.
Tâm
thanh tịnh như hư không,
Chưa
từng khởi niệm biện phân dị, đồng.
Ngài
Phổ Hiền nói xong thuyết kệ :
Như
một giọt trong bể đức ân,
Phật
trí rộng lớn vô ngần,
Biết
tâm sanh chúng mấy tầng vọng, hư.
Trong
một niệm rõ từng căn cội,
Vạn
pháp trong tam thế chuyển lưu.
Ví
như một đại ảo sư,
Hóa
ra muôn vật cũng từ một tâm.
Khắp
chúng sanh lòng không như nhất,
Cũng
do từ trí, đức, nghiệp, duyên
Như
Lai bổn tánh uyên nguyên,
Không
lay, không động như nhiên giữa đời.
Đủ
thiện hạnh, khắp nơi thấy Phật
Bỏ
lòng nghi, tích đức chẳng sai.
Khởi
tâm liền thấy Như Lai
Cùng
trong một niệm, không-hai-thánh-phàm.
Hoặc
khắp chốn, trong tam thế giới
Bồ
Tát tu đầy đủ thiện duyên.
Vẹn
toàn công hạnh Phổ Hiền,
Liền
thấy chư Phật an nhiên tọa thiền.
Hoặc
trong cõi huyền vi khó sánh,
Thấy
Như Lai nghiêm tịnh báu thân.
Đức
Tỳ Lô Tối Thắng Tôn,
Tựu
thành chánh giác, ngự trên bửu tòa.
Hoặc
thấy cõi Liên Hoa thắng diệu
Cùng
thấy ngài Hiền Thủ Như Lai.
Thấy
muôn Bồ Tát kinh hành,
Phổ
Hiền đại nguyện, lập thành diệu môn.
Nhân
phước duyên, thấy miền Cực Lạc
A-Di-Đà,
cổ Phật quang minh.
Quán
Âm, Thế Chí hai bên,
Là
bậc quán-đãnh, vô biên hạnh từ.
Cõi
Đại Thiên ví như Diệu Hỉ
Đại
trang nghiêm, diệu trí, tịnh thanh.
Chúng
Đại Bồ Tát vây quanh
Đức
Phật A Súc tọa trên liên đài.
Viên
Cảnh, Nguyệt-Giác-Danh-Xưng-Phật
Kim-Cang-Tràng
Bồ Tát hiện thân.
Thấy
Đức Nhật-Tạng Thế Tôn,
Thiện-Quang-Minh,
chuyển pháp luân không ngừng.
Hoặc
thấy Phật Kim-Cang-Đại-Diệm,
Ngài
Trí-Tràng diễn thuyết pháp môn.
Đi
trong cõi nước mười phương,
Vì
người, dạy diệt ba đường độc sân.
Nhỏ
như mỗi đầu lông cũng hiện,
Cõi
trang nghiêm, thanh tịnh, uy phong.
Như
Lai, Bồ Tát nhất tâm
Vì
người giáo pháp, hiện trong vi trần.
Thấy
vô biên, vô cùng nghiệp khởi,
Chẳng
đồng nhau, cũng bởi do tâm.
Như
Lai thuyết pháp, chuyển luân,
Trong
cõi uế, tịnh, trụ thân Niết Bàn.
Hoặc
sinh thân cung vàng, điện các
Đức
Thích Ca chứng đắc Bồ Đề.
Trong
vô lượng kiếp đi, về
Hóa
thân Bồ Tát, gần kề chúng sanh.
Thích-Sư-Tử
tịnh tu đạo hạnh,
Hoặc
Thế Tôn chuyển đại thần thông.
Bát
Nhã, lục diệu pháp môn,
Tùy
tâm hóa hiện hằng muôn hạnh từ.
Vô
lượng kiếp hành trì, tu tập
Bất-thối-tâm-Bồ-Tát
hiện thân.
Thị
hiện nhẫn nhục, trì tâm,
Hoặc
hiện pháp thủy, tẩy trần chúng sanh.
Hoặc
hóa hiện Phạm Thiên, Đế Thích,
Tứ
Thiên vương, Sát-Lợi, Bà-La-Môn.
Sắc
thân đoan chính, nghi dung,
Hoặc
từ Đâu Suất Thiên Cung giáng thần.
Hoặc
hóa hiện cung vàng thọ dục,
Hoặc
thấy rời gác ngọc, xuất gia.
Bồ
Đề Thọ. Ưu Đàm Hoa,
Tựu
thành chánh giác nở ra Niết Bàn.
Tháp
bảy báu, thế gian dựng tượng
Thấy
Đấng Vô Lượng Thọ Như Lai.
Chư
Bồ Tát dưới bửu đài,
Được
Phật thọ ký, vị lai đắc thành.
Hoặc
được thấy Phật Thanh-Tịnh-Nguyệt,
Trong
cung ma hóa hiện thần thông.
Tự
Tại, Hóa Lạc Thiên Cung,
Hoặc
tại Đâu Suất, chuyển luân chỉ bày.
Thấy
Chư Thiên đông đầy tán thán,
Dạ
Ma Thiên, Đao Lợi, Long Thần.
Không
nơi nào chẳng hiện thân,
Hoa
rải trên Phật Nhiên Đăng cúng dường.
Hoặc
thấy hiện Như Lai thọ lượng,
Trí
Bồ Đề, thân tướng oai nghi.
Hiện
thân sánh núi Tu Di,
An
nhiên, tịch tịnh, tâm bi, huệ từ.
Trí
huệ Phật như như, vô ngại
Tam
thế duyên thức khởi không, thời.
Tâm
hoán chuyển, cảnh đổi dời,
Đại
Thiên, hạt bụi, cũng thời do tâm.
Thành
thập lực, tứ vô úy đức
An
trụ nơi Vô Thượng Đại Viên.
Đầy
đủ trí huệ vô biên
Giảng
bày thập-nhị-nhân-duyên cho người.
Mỗi
ý nghĩa, ngôn từ, giáo thuyết,
Dùng
biện tài khai triển tùy thời.
Mang
tứ diệu đế dạy đời,
Khổ
đau, huân tập, không rời thế gian.
Không
ngã tướng, không sinh, không diệt,
Như
hư không, đoạn tuyệt đường chim.
Thể
tánh rỗng lặng, như nhiên
Thuyết
ra chánh pháp, đất nghiêng, sông bồi.
Phật
thuyết kinh, đất thời chấn động,
Vang
diệu âm lồng lộng cung trời.
Tùy
căn cơ dựng lập lời,
Khiến
đều thấm nhập, rạng ngời trí minh.
Người
chí kém, tử sinh nhàm mỏi,
Phật
dạy người tam giải thoát môn.
Mong
rời ba cõi trầm luân,
Dạy
theo Độc Giác, nhân duyên là nguồn.
Người
thanh tịnh, từ tâm, đại trí,
Phật
dạy người giáo lý Nhất thừa.
Dùng
phương tiện hạnh sớm trưa,
Dìu
ra bể khổ, vượt bờ tử sinh.
Cõi
Niết Bàn quang minh, diệu hạnh,
Như
hư không, thể tánh không hai.
Gần,
xa cũng tự chim bay,
Trí
huệ sai khác, dở hay tự người.
Đà-la-ni
nhập môn tam muội,
Một
thanh âm vang cõi trời, người.
Lòng
ai sâu thẳm, cạn vơi
Mà
nghe ra khác những lời ngọc châu.
Thọ
sanh thân bể dâu dời đổi,
Cùng
chúng sanh chung cõi lậu thô.
Bíết
rằng dục lạc vô bờ,
Cận
kề, quán sát, tùy cơ diễn bày.
Cùng
theo người, đắp y, cầm bát
Cạo
tóc râu, thân khoác cà sa.
Cùng
trong tăng chúng xuất gia,
Hiện
thân gầy ốm như Bà-la-môn.
Tay
chống gậy, tay luôn lần hạt,
Tâm
đại từ, thuyết giảng, biện tài.
Khi
ngồi, đứng chẳng động lay
Hiện
thân khổ hạnh, không ngoài diệu tâm.
Hoặc
tỏ rành thiên văn, toán số
Hoặc
đùa vui, ngâm vịnh, luận bàn.
Hiện
thân mão ngọc, lọng vàng,
Tướng,
binh sau trước nối hàng cờ hoa.
Hoặc
thị hiện quan tòa xử kiện,
Hoặc
đại thần, phán quyết công minh.
Vào
đời thọ tử, thọ sinh,
Không
lưu dấu vết, tánh danh cùng người.
Hóa
hiện thân khắp nơi Thiên quốc,
Khi
hiện làm Túc Tán Tiểu Vương.
Hoặc
Đại Đế Chuyển Luân Vương,
Chánh
pháp rực sáng vương cung cõi trời.
Hoặc
hiện thân ngự cung Đao Lợi,
Chuyển
pháp luân, đầu đội thiên quang.
Hoặc
là Hộ Thế bốn phương,
Hiện
thân làm Tứ Thiên Vương trị vì.
Hoặc
ngự cung Ma Ni bửu điện,
Hoặc
Dạ Ma, Đâu Suất Thiên Cung.
Giảng
bày giáo pháp chánh chân,
Hóa
Lạc, Tự Tại, Ma vương khấu đầu.
Trời
Phạm Thiên nhiếp thâu chúng hội,
Dạy
định thiền, hỉ, xả, từ, bi.
Hiện
thân qua lại, đến đi,
Không
nơi an trụ, như mây giữa trời.
Hoặc
hóa hiện thiên cung Sắc giới,
Dạy
giác-phần, nở cội bửu hoa.
Thân
vô biên tướng hiện ra,
Như
ảnh, như mộng, trụ tòa Sắc, Không.
Như
mặt nguyệt, hồ sông in bóng,
Hiện
giữa trời, chẳng vọng khuyết tròn.
Thế
gian tâm khởi mất, còn
Biết
đâu vằng vặc ngọc hoàn thiên thu.
Như
trí Phật không tăng, không giảm,
Chỉ
dùng phương tiện tạm biện phân.
Biển
tâm Bồ Tát trong ngần,
Hiện
ra bóng Phật, Thanh Văn khó lường.
Như
biển lớn, không lường, không lọc
Dung
chứa muôn bảo ngọc, trân châu.
Chúng
sanh bãi bể, nương dâu
Trụ
trong thân Phật, ai đâu tỏ tường.
Phật
quang sắc mười phương tỏ rạng,
Đâu
từng rời chỗ cạn, nơi sâu.
Thái
dương chiếu sáng địa cầu,
Đâu
từng di động giữa bầu thái hư.
Thể
tánh Phật chẳng không, chẳng có
Diệu
Pháp Thân thanh tịnh Như Lai.
Vượt
đường ngôn ngữ đúng, sai
Nhân,
Thiên ba cõi, không ngoài sắc, không.
Vô
sở trụ, Phật thân ảnh tượng,
Như
hư không vẽ tướng chim bay.
Muôn
màu đại hải ma ni,
Trụ
thân vô tướng, đến, đi giữa đời.
Ví
uống hết nước nơi bốn bể,
Ngọn
gió kia cũng dễ che ngăn.
Hư
không lường được lớp, tầng