15.
Tự tính Không và Tha tính Không
Theo Trung
quán tánh Không của một sự vật triệt để phủ định sự
có tự tính nơi sự vật ấy. Tánh Không không có nghĩa là
không có chính nó, bởi vì nếu sự vật không có nó thời
làm gì có sự vật, làm gì có tánh Không. Chẳng hạn như
cái bình, nó không có tự tính nhưng nó vẫn có cái bình.
Một khi hành giả thành tựu thực chứng tánh Không của một
sự vật thời tất nhiên thấy rõ sự vật không có cái gọi
là yếu tính quyết định mà tập khí vô minh làm lầm tưởng
là hằng có nơi nó. Tự tính ở đây có nghĩa là một phẩm
tính không hiện hữu mà vẫn định chắc cho sự vật một
cách mê lầm. Vì không có tự tính nên thế giới hiện tượng
là thế giới của những giả pháp tức là pháp có một cách
tương đối (y tha khởi tính) hay vọng pháp tức là pháp có
một cách sai lầm (biến kế chấp tính). Vậy giả pháp hay
vọng pháp là sở y của tự tính và là đối tượng của
hư vọng phân biệt. Nói cách khác, cơ sở y cứ của Không
(dharmin) trong trường hợp này là một sự vật, là một pháp
hữu vi, đối tượng của thế tục trí tức hư vọng phân
biệt. 'Không' ở trong cách thế này được gọi là "Tự
tính Không". Ðức Phật dạy: "Thế nào là Bát nhã ba la
mật? Ðó là sắc không; thọ, tưởng, hành, thức không; cho
đến nhất thiết chủng trí không". Cái Không của tất cả
pháp như vậy chính là Tự tính Không.
Tiểu Phẩm
Bát nhã (Astasàhasrikà; Bát thiên tụng) liệt kê 18 hình thức
của Không, tất cả được giải thích kỹ trong luận Ðại
trí độ của ngài Long Thọ. Bản liệt kê chỉ cho thấy có
nhiều thí dụ khác nhau của ý niệm về Không. Không thứ
12 dịch theo bản chữ Hán là Tánh Không. Theo bản chữ Phạn,
thời đó là "prakrti-sùnyatà", dịch là "bản tính Không". Nói
đến bản tính tức là nói đến bản chất nguyên sơ của
mỗi vật thể cá biệt. Bản tính Không có nghĩa là không
có tự ngã (àtman) bên trong vật thể để tạo ra bản chất
nguyên sơ của nó. Vậy ý niệm đích thực về bản chất
nguyên sơ là một ý niệm Không. Không có tự ngã cá biệt
nơi hậu cứ của cái mà ta coi như vật thể cá biệt bởi
vì vạn hữu là sản phẩm của nhân duyên. Do đó, chẳng có
gì đáng gọi một bản chất nguyên sơ độc lập, đơn độc,
tự hữu. Tất cả đều Không. Dù có thứ bản chất nguyên
sơ nào đó, thời có cách nào đi nữa rốt ráo cũng vẫn là
Không. Hiểu như vậy thời bản tính Không không phải là sự
phủ định 'không có tự tính' đối với các pháp do hư vọng
phân biệt tạo tác. Bởi thế cái Không trong 'bản tính Không'
không phải là 'Tự tính Không'.
Trên phương
diện nhận thức luận, nếu hiểu chữ prakrti theo tục đế,
thời bản tính là một khái niệm về bản chất nguyên sơ
của vật thể cá biệt, nên nó là không. Hiểu theo chân đế
thời bản tính là siêu hý luận (nisprapanca). Vậy cơ sở y
cứ của Bản tính Không (Không thứ 12) đồng nhất với cơ
sở y cứ của Không Không (Không thứ tư). Sở dĩ nói một
trạng thái Không đến hai lần với hai tên gọi khác nhau là
vì thói thường khi nhận biết tất cả đều Không thời hay
nảy sinh ý nghĩ cho rằng Không là một ý tưởng có thật,
chỉ Không đó mới là cái khả đắc khách quan. Bởi vậy
cho nên cần đến Không Không hay Không của Không (sùnyatà-sùnyatà)
để hủy diệt chấp trước ấy.
Ðối với
Bản tính Không và Không Không, cơ sở y cứ của Không là
đối tượng của Vô phân biệt trí chứ không phải là của
thế tục trí. 'Không' ở trong cách thế này được gọi là
"Tha tính Không". Tha tính Không biểu thị Thật tướng
của vạn pháp, còn gọi là Pháp tánh (Dharmatà), là Phật tánh
(Buddhatà). Pháp tánh hay Chân như là bản thể thường trụ
của muôn pháp, là khiển trừ vọng nhiễm, là lìa sạch phiền
não. Và cần phải có một tuệ giác đặc biệt mới nhìn
thẳng vào Thực tại ấy mà không kết dệt những mắc lưới
vọng tưởng chung quanh nó. Tuệ giác ấy là Phật trí (Buddhajnàna).
Kinh nghiệm
hành thiền quán Không có thể mô tả sơ lược như sau. Ban
đầu, trí Bát nhã tự phân hai hay tự mâu thuẫn để tự
thấy. Trong giai đoạn này, hành giả ở trong tình trạng phân
hai như phương tiện và cứu cánh, chủ thể và khách thể,
cái này và cái kia, cái thấy và cái bị thấy.
Ðến khi
trí Bát nhã thực sự nắm được đối tượng thời sở tri
và năng tri trở thành một. Khi ấy hành giả thấy được
các pháp không có mặt riêng biệt ngoài nhận thức và thấy
được nhận thức không có mặt riêng biệt ngoài các pháp.
Ðó là tình trạng đồng nhất vô phân biệt, gọi là giác
ngộ, cái thấy thực sự bình đẳng không phân chia. Trong trạng
thái này, các pháp hiện rõ tính cách niết bàn của chúng.
Niết bàn có nghĩa là tịch diệt. Chữ tịch diệt ở đây
có nghĩa là hoàn toàn vắng mặt những ý niệm ta và của
ta, ta và người, sinh và diệt, thường và đoạn, một và
nhiều.
Tuy vậy,
trí Bát nhã không tri nhận hiện tượng tục ước đồng thời
với tánh Không của chúng trong giây phút chứng ngộ. Cơ sở
y cứ của tánh Không không hiện ra đồng thời với tánh Không
trong giây phút ấy. Theo Giải thâm mật kinh, các vị Bồ tát
phải tinh cần tu tập cho đến khi "diệt trừ vĩnh viễn phiền
não chướng và sở tri chướng cùng cực vi tế, không còn
vướng mắc không còn chướng ngại, đối với cảnh giới
sở tri, tức toàn thể chủng loại, đã thể hiện chánh biến
giác", chứng được viên mãn phần địa thứ mười một tên
là Như Lai địa. Khi ấy, Phật trí hay Nhất thiết chủng trí
chứng đắc mới đủ khả năng trực nhận đồng thời tục
đế lẫn chân đế, thấy biết cùng một lúc tánh Không và
cơ sở y cứ của nó. Thấy được các pháp như vậy mới
thật sự là tri kiến như thực (yathàbhùtam), thấy được
chân tướng các pháp một cách triệt để xuyên thâu qua những
giả tướng của chúng.
Nhưng tại
sao lại bảo Thật tướng của vạn pháp, Pháp tánh, hay Phật
tánh là Không? Há chẳng phải khi mô tả sự vật gì là Không
tức là muốn nói sự vật ấy là một danh tự giả tướng
hay một thứ ảo ảnh, mộng mị, huyễn hoặc? Câu trả lời
là xin lưu ý Không ở đây không phải là Tự tính Không mà
lại là Tha tính Không. Sở dĩ gọi là Tha tính Không vì tại
cái Không trong trường hợp này không có nghĩa là không có
Thực tại mà là sự không có mặt của những tánh khác, hay
nói rõ hơn, là sự xa lìa tất cả nhiễm pháp. Sự vắng mặt
này hành giả quán là không có và cái còn lại quán "là như
vậy, thật có, không điên đảo, sự thực hiện hoàn toàn
thanh tịnh, và tối hậu chứng ngộ tánh Không" (Kinh Tiểu
Không. Trung bộ 3, số 121). Ðứng về hiển tánh Không mà nói
thời gọi là Không tánh, nhưng thật thể là bất không: Tha
tính Không là không và bất không.
Xét trên
phương diện cơ sở y cứ của Không, mười tám Không có thể
tóm thâu vào bốn chỗ Không (Tứ Không): Pháp tướng Không,
Vô pháp Không, Tự pháp Không, và Tha pháp Không.
Pháp tướng
là cơ sở y cứ của Không nên nói là Pháp tướng Không. Pháp
tướng là đối tượng của tri giác, và là nội dung của
tri giác. Trong kinh Kim Cang, đức Phật nói: "Bất cứ cái gì
có tướng đều là hư vọng. Nếu thấy được các tướng
không phải là tướng, thời thấy được Như Lai". Tướng
có hai loại: tự tướng (svalaksana) tức là bản thân của
thực tại, và cọng tướng (samànya) tức là những khuôn khổ
mà nhận thức gán ghép cho tự tướng. Pháp tướng Không
là khiển trừ cọng tướng.
Vô pháp Không
là chỗ không có pháp. Nhìn hiện hữu từ hai quan điểm hữu
và vô, luận Ðại trí độ luận chung ba Không cuối, vô pháp
Không (Không thứ 16), hữu pháp Không (Không thứ 17), và vô
pháp hữu pháp Không (Không thứ 18) như sau: "Vô pháp không
là, có người nói: Vô pháp tức là pháp đã diệt. Pháp diệt
ấy không, nên gọi là vô pháp Không. Hữu pháp Không là các
pháp nhân duyên hòa hợp sanh, cho nên có pháp. Hữu pháp ấy
không có, nên gọi là hữu pháp Không. Vô pháp hữu pháp Không
là tìm tướng vô pháp hữu pháp không thể có được; ấy
là vô pháp hữu pháp Không. ...
Lại nữa,
trong 18 Không, ba Không đầu (Nội Không, Ngoại Không, và Nội
ngoại Không) phá hết thảy pháp, ba Không sau cũng phá hết
thảy pháp: hữu pháp Không phá hết thảy pháp khi sanh, khi
trụ; vô pháp Không phá hết thảy pháp khi diệt; vô pháp hữu
pháp Không phá chung cả sanh diệt một lúc. ...
Lại nữa,
có người nói: pháp vô vi không sanh, trụ, diệt, ấy gọi
là vô pháp; pháp hữu vi có sanh, trụ, diệt, ấy gọi là hữu
pháp. Tất cả đều Không nên gọi là vô pháp hữu pháp Không."
Về mặt
nhận thức, thế giới tục ước bao gồm hai thứ hiện tượng,
hữu và phi hữu. Hữu là do pháp tướng, đối tượng nhận
thức của thế tục trí, nghĩa là hiện khởi phát sinh từ
sự chuyển biến phân hai của thức. Phi hữu là do vô pháp,
đối tượng nhận thức của Vô phân biệt trí, đạt được
sau khi hành giả thành công chuyển y toàn bộ tâm thức, chuyển
tám thức thành bốn trí.
Tương tự
như vậy, Thực tại tuyệt đối cũng được tri nhận có hai
trạng thái, tự pháp Không và tha pháp Không. Tự pháp Không
là chỗ pháp tự tính không có mặt, tức là cơ sở y cứ
của Tự tính Không. Tự tính có nghĩa "nó là nó", nhưng không
có cái nó nào như thế, cho nên Không. Ðây là nhận thức
theo thế tục đế, nương trên các "hữu" tức các pháp hư
vọng phân biệt để tìm tới Thực tại.
Tha pháp Không
là chỗ pháp khác vắng mặt, tức là cơ sở y cứ của Tha
tính Không. Vô pháp như Như Lai tạng và Pháp tánh đều là
Tha pháp Không. Ngài Nguyệt Xứng nêu ra ba điểm khác biệt
giữa tha pháp Không và tự pháp Không (Madhyamakàvatàra; Bổ
túc Trung Luận). Một, tự pháp Không vô thường, tha pháp Không
thường trụ. Hai, tự pháp Không không phải là đối tượng
nhận thức của tuệ giác, tha pháp Không là cái sở đắc
của Thánh trí tự giác. Ba, tự pháp Không có tác dụng ràng
buộc và gây đau khổ, tha pháp Không không còn tác dụng ràng
buộc và gây đau khổ.
Ngài còn
lưu ý trong Trung luận, Phẩm XV: Quán Hữu Vô, chữ svabhàva
trong bài tụng đầu có nghĩa khác với nghĩa của chữ svabhàva
trong bài tụng kế tiếp. Sự khác nghĩa ấy tương ứng với
nghĩa khác nhau giữa Tự pháp Không và Tha pháp Không.
1. Trong bài
tụng XV.1: "Có tự tính (svabhàva) trong các duyên, đó là một
sự sai lầm. Tự tính (svabhàva) mà từ các duyên phát sanh
thì tự tính ấy chính là pháp hữu vi sinh diệt." Svabhàva
ở đây có nghĩa là tự tính. Ðó là một đối tượng phi
hữu, y nơi những pháp hư vọng phân biệt (Tự pháp Không),
và là đối tượng bác bỏ.
2. Trong bài
tụng XV.2: "Làm thế nào có thể có ý nghĩa nếu Thật tướng
(svabhàva) là một cái gì được tạo tác? Thật tướng (svabhàva)
chính là cái không do tạo tác, không nhờ vào pháp khác mà
thành." Svabhàva ở đây có nghĩa là Thật tướng. Ðó chính
là Tha pháp Không, cơ sỏ y cứ của Tha tính Không, "cái thanh
tịnh sở duyên", cái đối tượng trong sáng do tuệ giác trong
sáng (Phật trí) nhận thức.
Như vậy,
Tha tính Không là tự tính của Không, của vạn pháp và của
nhận thức. Không ở đây không còn là khái niệm "không"
đối chiếu với khái niệm "có" mà là thực tại của vạn
hữu vượt lên trên hết thảy khái niệm của nhận thức
thông tục. Tri thức thường nghiệm là cái thấy qua khuôn
khổ ý niệm nên không thể nào nắm bắt được Tha tính Không,
bởi vì "tự tính của Không không nằm trên bình diện có
không, không nằm trong khuôn khổ các vọng tưởng, không có
tướng sinh, không có tướng diệt, và vượt thoát mọi tri
kiến. Tại sao thế? Vì tự tính của Không không có vị trí
trong không gian, không có hình tướng, không thể khái niệm
được, chưa bao giờ từng sinh khởi, tri kiến không nắm bắt
được, và thoát ly mọi sự nắm bắt. Vì thoát ly được
mọi sự nắm bắt nên nó bao hàm được tất cả các pháp
và an trú nơi cái thấy bình đẳng không phân biệt." (Kinh
Pháp ấn. Thích Nhất Hạnh dịch giải)
Ðể lãnh
hội Tha tính Không, lý tính hiện hữu của sự vật, hành
giả cần phải thức tỉnh (sambodhi; giác ngộ) tức xoay ngược
(àsrayaparàvrtti; chuyển y) lối nhìn về thế giới, nhảy quay
ngược từ cách nhìn từ phía bên ngoài theo thế tục trí
qua cách nhìn từ phía bên trong theo Vô phân biệt trí. Bước
nhảy đặt hành giả vào cõi Tha tính Không, cái Không nằm
bên dưới thế giới của những nhân và duyên. Hãy nghe Thiền
sư D. T. Suzuki: "Do Không mà có tạo tác của nhân duyên; Không
là một tấm vải trên đó duyên sinh tô vẽ những bức họa
vô cùng sặc sỡ. Như thế, Không đến trước nhưng không
phải trước trong thời gian vì thời gian giả định một chuỗi
duyên sinh; cái đến trước có nghĩa là cái căn bản. Khi người
ta có thể nghĩ đến duyên sinh hay tương đối tính được,
là vì chúng đã sẵn trong Không. Sự phân biệt này tối quan
trọng trong tất cả các kinh nghiệm tôn giáo của chúng ta,
và cố nhiên trong tất cả tư tưởng triết lý sáng tỏ của
chúng ta. Do đó các triết gia Bát nhã ba la mật nhấn mạnh
rằng, Không là ý niệm căn bản nhất khi những trực giác
của họ cố hiện thân qua trung gian của trí thức. Nó không
phải là một khái niệm tiêu cực, mà là tích cực quyết
liệt. Chỉ có vẻ tiêu cực đối với những ai chưa đi qua
phía bên kia màn bạc. Chưa vào tới sâu, tri thức dao động
và những suy luận sai lầm nổi lên vô số." (Thiền luận.
Tập Hạ. Tuệ Sĩ dịch.)
Trước đây,
ngài Long Thọ cũng đã nói trong bài tụng Trung luận XXIV.14:
"Do tánh Không mà tất cả pháp được thành tựu và hợp lý.
Nếu không có ý nghĩa rằng các pháp đều Không thì tất cả
pháp đã không thể cấu thành được."
Mệnh đề
"Nhất thiết pháp Không" có nghĩa là tất cả mọi pháp đều
không có tự tính. Vậy chữ Không ở đây chính là Tự tính
Không. Với tri thức thường nghiệm sự vật hiện hữu như
riêng biệt, độc lập, có tự thân thường tại, nhưng kỳ
thật không phải là như vậy. Bởi vì sự vật hiện khởi
trong một cái lưới nhân duyên rộng lớn vô biên, lớp này
lớp khác trùng trùng vô tận, một làm duyên cho tất cả,
tất cả làm duyên cho một. Do duyên sinh nên sự vật không
có yếu tính quyết định, giống như những giấc mơ, hay những
lời hứa hão huyền. Nếu hiểu sự vật thấy vậy mà không
phải vậy, hiểu bản tính của chúng là Không nên chúng đều
như huyễn như mộng, thời đó mới chỉ hiểu chữ Không một
bề mà thôi, hiểu Không là Tự tính Không, hiểu theo nghĩa
tiêu cực.
Hành giả
có thể thực chứng một khía cạnh khác tích cực hơn của
tánh Không là tánh như hư không của vạn pháp bằng
phép quán hết thảy các pháp tùy thuận với trí Bát nhã tức
quán sát chúng tùy thuận với bản tính hư không (àkàsa).
Thật vậy, vạn pháp tuy Không, tuy không thật vì
chỉ là danh tự giả tướng [danh ở đây chỉ cho khái niệm
hay tâm tạo] nhưng vẫn được coi là không hư, bởi
lẽ chúng có cái chỗ dụng riêng biệt. Ðức Phật nói "nhất
thiết pháp giai thị Phật pháp" (Kinh Kim Cang), nghĩa là tất
cả mọi pháp đều là Phật pháp, đều là pháp giải thoát,
có lợi ích cho chúng sinh. Và Phật pháp được ví như hư
không vô vi trong kinh Bát thiên tụng: "Pháp của Phật tùy thuận
hết thảy các pháp. Cũng như hư không, lìa hết thảy các
chướng ngại. Các pháp như hư không nên vượt ngoài hết
thảy các ngôn thuyết. Các pháp là bình đẳng nên vượt ngoài
mọi pháp phân hai. Các pháp vô sinh nên vượt ngoài pháp hiện
khởi. Các pháp vốn vô diệt nên vượt ngoài pháp diệt tận.
Các pháp vốn vô tướng nên vượt ngoài thủ tướng. Các
pháp vốn vô xứ nên hết thảy xứ đều bất khả đắc."
Ðó là ý
nghĩa tích cực của Tha tính Không. Cùng một ý nghĩa như vậy,
bài tụng Trung luận V.7 nói đến tính phi hữu phi vô của
hư không và ví năm chủng: địa, thủy, hỏa, phong, và thức
như hư không: "Thế nên biết rằng hư không là chẳng phải
có chẳng phải không có; nó chẳng phải tướng trạng, chẳng
phải vật thể có tướng trạng (chẳng phải tướng năng
mà cũng chẳng phải tướng sở). Ngoài ra, năm thứ khác (địa,
thủy, hỏa, phong, và thức) cũng giống như hư không tức là
phi hữu diệc phi vô, phi tướng phi khả tướng."
Trái với
Tự tính Không có thể theo lối quán gọi là Tích Không quán
dùng đủ mọi hình thức luận lý phân tích trong trạng thái
thiền định để triển khai một niềm xác tính sống động
rằng đối tượng phủ định hoàn toàn phi hữu, Tha tính Không
có điểm đặc biệt là chỉ có thể thể nhập trực tiếp
mà thôi. Pháp môn thể nhập trực tiếp Tha tính Không thấy
sự vật như thấy trăng dưới nước, như thấy bóng trong
gương gọi là Thể Không quán. 'Không' ở trong cách thế này
được đề cập trong kinh Tiểu Không (Trung Bộ 3, số 121).
Một số đề mục quán tưởng được lần lượt nói đến
trong kinh là những cơ sở y cứ của Không tuần tự chuyển
biến để luyện tâm bồ đề nhằm trực ngộ Tha tính Không:
bắt đầu từ một vị trí như thôn xã hay khu rừng, chuyển
qua một biến xứ (kasina) như đất, rồi vượt bốn nơi Không
tại Vô sắc giới: Không vô biên xứ, Thức vô biên xứ, Vô
sở hữu xứ, và Phi tưởng phi phi tưởng xứ, cho đến cuối
cùng, một đối tượng vô tướng. Kinh định nghĩa chữ Không
như Tha tính Không, tùy thuộc trú xứ, tùy thuộc thiền chứng.
Tại trú xứ nào, những gì không có mặt nơi trú xứ ấy,
thời phải quán là không có. Nhưng những gì tại trú xứ
ấy thật có, thời phải quán là thật có. Tại thiền chứng
nào chứng được, những gì thiền chứng ấy không có, thời
phải quán là không có. Nhưng những gì thiền chứng ấy có,
thời phải quán là thật có.
Ðề mục
quán tưởng chuyển đổi tùy theo trình độ thông đạt tánh
Không. Theo ý kiến của Khenpo Tsultrim Gyamtso, một vị lạt
ma Tây tạng thuộc học phái Kagyu-Nyingma [Nói chung Tây tạng
có bốn học phái, một học phái cổ là Nyingma và ba học
phái mới là Mũ Vàng Gelug, Kagyu, và Sakya], tiến trình quán
Không có thể chia làm năm cấp. Ở cấp đầu, ngũ uẩn, cơ
sở y cứ của Không, là đối tượng quán tưởng. Sự vật
bác bỏ ở cấp này là nhân ngã hay chúng sinh ngã. Thành quả
là xa lìa chấp ngã, xác tín ngũ uẩn là vô ngã.
Ở cấp hai,
đề mục quán tưởng là tự tính y tha khởi của ngã và pháp,
tức là thức, dòng tâm sở tương tục các sát na sinh diệt.
Cơ sở y cứ của Không trong trường hợp này là dòng tương
tục của tâm. Sự vật phải bác bỏ là kiến tướng phân
hai. Thành quả là thấy biết vạn pháp đều không, xác tín
nhân vô ngã và pháp vô ngã, xa lìa cả chúng sinh ngã lẫn
pháp ngã. Ðây là phương pháp quán tưởng theo Duy thức.
Ở cấp ba,
đề mục quán tưởng là tất cả pháp, sáu thức và đối
tượng của sáu thức, nghĩa là tất cả những hoạt động
tâm lý và đối tượng ngoại giới. Cơ sở y cứ của Không
ở cấp này là những hiện tượng tục ước. Sự vật phải
bác bỏ là tự tính (svabhava), là yếu tính quyết định "nó
là nó". Mọi hiện tượng tục ước đều vô tự tính vì
do nhân duyên hòa hợp mà thành. Không ở trong trường hợp
này là Tự tính Không. Không ở đây là không có tự tính
chứ không phải là không hiện hữu.
Ở cấp bốn,
đề mục quán tưởng là bản tính siêu hý luận (nisprapanca)
tức bản chất nguyên sơ của hết thảy đối tượng quan
năng và đối tượng tư tưởng. Sự vật phải bác bỏ là
mọi vọng tưởng hý luận (prapanca). Trường hợp này là trường
hợp đoạn tận mọi khái niệm về cơ sở y cứ của Không
và về sự vật phải bác bỏ.
Cứ mỗi
lần chuyển cấp từ cấp một cho đến cấp bốn hành giả
phải quán sát phân tích kỹ càng để hiểu thấu đáo những
phần quả nào chưa viên mãn trong cấp trước hầu tinh cần
tu tập để chứng được ở cấp sau. Như vậy qua mỗi cấp
có hai phần trong sự tu tập. Một là phân tích để thấu
rõ thật lý của sự vật hầu dứt đoạn sự mê mờ nhận
định, đạt đến trạng thái lý trí không còn lầm lẫn,
điên đảo. Hai là không ngừng tu luyện để khắc phục kiến
hoặc hay tâm hành nhiễm trước. Chứng kiến ngộ đạo không
phải tất cả đều cùng lúc thành tựu viên mãn, mà cần
phải cố gắng kiên nhẫn để dần dần trừ sạch những
nhiễm trước vi tế, tận diệt mọi quan niệm ý tưởng bất
hợp lý ẩn tàng trong tâm thức.
Sau mỗi lần
chuyển cấp, ý thức về sự tồn tại của ngã pháp lần
hồi bị tiêu diệt. Kiến chấp ngã pháp cũng được hành
giả tận lực tiêu diệt trong chiều sâu vô thức. Trên nguyên
tắc, khi hành giả chứng đắc viên mãn cấp bốn thời tà
kiến vô thức về sự tồn tại của ngã và pháp hoàn toàn
tiêu tán. Lúc bấy giờ hành giả đạt được Phật quả,
hoàn tất sự đồng nhất của trí Bát nhã và Giác ngộ, thấy
được chân lý của vạn hữu. Chân lý đó là Nhất thiết
trí, là Phật trí. Nó vượt lên sống và chết, vượt trên
tất cả mọi tạo tác. Nó chính là cảnh giới của tánh Không,
là kho lẫm của hết thảy mọi chân lý (dharmakosa). Ðiều
này có thể xảy đến cho những bậc Thánh giả có căn tính
nhạy bén, đủ khả năng tự mình quán sát, phân tích, tự
mình tìm tòi, nghiên cứu trong các kinh điển rồi y theo pháp
mà tu tập để thấy được Chân đế. Nhưng đối với những
vị không có trí tuệ nhạy bén, căn tính chậm lụt thời
điều đó không thường xuyên xảy đến. Nguyên do là vì đối
với những vị này chấm dứt triệt để tình trạng thiên
chấp vi tế và khắc phục hoàn toàn cái khuynh hướng thâm
căn cố đế kiến giải phân hai về hiện hữu quả thật
rất đỗi khó khăn.
Ðối với
những vị này sự phân biệt giữa Tự tính Không và Tha tính
Không rất quan trọng. Trung quán luận xác chứng rằng Không
là tự tính của vạn pháp và của nhận thức. Nhưng diều
đáng chú ý là ngoài những luận chứng cho thấy luận lý
không thể dẫn đến Không, nhiều nhất là đến chân trời
vô tự tính của thế tục, Trung quán luận không có một chỉ
dẫn nào cụ thể giúp hành giả luyện tâm trong phần đạo
lộ siêu ngôn thuyết cho đến khi thực chứng tánh Không. Nếu
hành giả không có một ý niệm nào về Tha tính Không thời
tâm thức hành giả sẽ lâm vào tình trạng lơ lửng chơi vơi
ở nơi cái chân trời vô tự tính, biên giới của tư duy suy
lý.
Khi tư duy
suy lý đã được tận dụng hết mức mà không còn có khả
năng giúp hiểu và thâm nhập được các giáo pháp siêu ngôn
thuyết như Phật trí, Thật tướng, Pháp tánh, Phật tánh,
... thời nhân cách Phật và Bồ tát, nói chung là năng lực
gia trì hay hộ trì hết sức cần thiết. Ðây là giai đoạn
hành giả cần triển khai lòng tin vào Tha tính Không tức vào
Thật tướng của vạn pháp, vào Pháp tánh, hay Phật tánh,
... ở cấp năm tức là cấp cuối cùng trong tiến trình quán
Không.
Kinh Thắng
Man có đoạn Thắng Man Phu nhân bạch Phật: "Như Lai tạng tự
tánh vốn thanh tịnh mà khách trần phiền não vô tình làm
nhiễm ô, khiến cho cảnh giới Như Lai chẳng thể nghĩ bàn.
... Bạch Thế tôn! ...Tâm tự tánh thanh tịnh mà lại có nhiễm
phiền não, điều này thật khó thấu triệt. Duy chỉ Phật
Thế tôn là con mắt của sự thật, là trí tuệ chân thật,
là căn bản của Pháp, là bậc thấy suốt Pháp, là nơi nương
tựa của Chánh pháp, mới có thể thấy và biết như thực."
Phật tùy
hỷ nói rằng: "Thật như vậy! Thật như vậy, tự tánh thanh
tịnh tâm mà có nhiễm ô; thật sự khó thấu triệt. Có hai
pháp khó thấu triệt, đó là tự tánh thanh tịnh khó thấu
triệt, và tâm ấy bị phiền não nhiễm ô cũng khó thấu triệt.
Hai pháp này, chỉ con và các Bồ tát ma ha tát, những người
đã thành tựu đại pháp, mới có thể nghe và chấp nhận.
Còn các Thanh văn kia chỉ biết tin lời Phật chớ chẳng liễu
nghĩa".
Tự tánh
thanh tịnh nói trên đây là tự tánh thanh tịnh của Như Lai
tạng. Như Lai tạng có hai nghĩa: Như Lai tại triền, nghĩa
là Phật tánh (Như Lai) còn bị chứa trong vòng phiền não nhiễm
ô và Như Lai xuất triền, nghĩa là Phật tánh (Như Lai) chứa
đựng các pháp vô lậu thanh tịnh. Song trong kinh luận nói
đến Như Lai tạng, là phần nhiều dùng cái nghĩa "Như Lai
tại triền", tức tánh Phật bị chứa trong phiền não.
Về tín tâm,
ngay đầu Chương 1 khi giải thích nghĩa chữ "Như thị" trong
Phật kinh, luận Ðại trí độ nói : "Phật pháp mênh mông
như biển cả, có tin thì vào được, có trí thì qua được.
Nghĩa của chữ 'Như thị' chính là tin." Sau đó, có đoạn:
"Ý Phật: Như vậy pháp của Ta thậm thâm vi diệu bậc nhất,
là pháp vô sở đắc, không thể lường, không thể đếm,
không thể nghĩ bàn, không động, không tựa; không vướng
mắc, không là bậc Nhất thiết trí thì không thể hiểu. Cho
nên trong Phật pháp lấy tín lực làm bước đầu. Do sức
tin được vào, không phải do bố thí, trì giới v.v... mà có
thể bắt đầu vào được Phật pháp, như kệ nói:
... ... ...
Pháp
sâu xa của Ta
Không tin
làm sao hiểu!"
Kinh Hoa
nghiêm (bản 60 quyển do Phật đà bạt đà la dịch) cũng nói:
"Tín là căn nguyên của đạo, là mẹ của công đức, nuôi
lớn hết thảy thiện pháp, đoạn trừ lưới nghi, đưa vượt
qua dòng nước ái dục, khai thị con đường tối thượng dẫn
đến Niết bàn."
Căn bản
học Phật có hai yếu kiện. Một là tin, tức chú trọng nơi
tín tâm, theo tín tâm để vào Phật pháp. Hai là trí, tức
đặt trọng tâm nơi lý trí để thấu hiểu Phật pháp. Trung
quán luận thiên trọng pháp trí, nghĩa là dùng trí tuệ quán
sát chánh pháp để vào Phật pháp. Tuy nhiên, như vừa trình
bày ở trên, tín tâm cuối cùng vẫn có ưu thế để "khai
thị con đường tối thượng dẫn đến Niết bàn."
Trái lại
theo như kinh Thắng Man chẳng hạn, hành giả căn vào tín tâm
trước hết, nghĩa là nương theo lòng tin mà vào đạo. Luận
Ðại thừa khởi tín giải thích rất cặn kẽ về ba giai vị,
tín vị, giải hành vị, và chứng nhập vị, của sự phát
tâm [Phát tâm có hai nghĩa: 1. Lập chí cao rộng, và 2. Phát
triển tâm tánh, hay phát minh tâm tánh] tu về đạo quả Ðại
thừa. Tùy theo tín tâm mà tín hành, dần dần thâm sâu
kiên cố tạo thành nghị lực. Lòng tin tăng trưởng gọi là
tín lực. Do tin mà vào đạo và hiểu Phật pháp gọi là minh
tín. Minh tín là lòng tin chơn chánh sáng suốt, khác với mê
tín ở chỗ hàm hữu ý nghĩa trí tuệ được sử dụng để
giải minh chánh tín. Nói cách khác, minh tín là y nơi tín mà
dùng trí tuệ để giải, để chứng pháp nghĩa thâm sâu. Khi
đã có minh tín rồi thời tùy thuận pháp trí [tức là tùy
thuận một số thiện xảo phương tiện quán sát cái tự tính
thanh tịnh nhiễm trần] mà tiến lên cứu cánh. Cứu cánh ở
đây là "chân như thanh tịnh nhưng bị phiền não nhiễm ô".
Dùng minh tín tinh tấn hành trì chánh đạo thời đắc cứu
cánh, ngộ nhập chánh pháp. Như vậy trí tuệ vẫn là yếu
tố tối cần thiết để có minh tín. Tất cả các pháp của
Phật đều dạy phải sử dụng trí tuệ làm căn bản để
chiếu soi hay quán tưởng. Có tín tâm mà không có trí tuệ
thì chỉ làm tăng trưởng cái ngu si mê tín. Có trí tuệ mà
không có tín tâm thời hay làm tăng trưởng tà kiến.
Ở thời
đại này, tín tâm có thể ví với sự tin tưởng vào cái
được gọi là "phương pháp khoa học". Trong tiến trình khảo
cứu bất cứ một vấn đề gì, trước hết là bằng vào
lòng tin một số giả thiết do kinh nghiệm trực giác và suy
luận thành lập. Sau đó với những nỗ lực thí nghiệm, nếu
có sự tương hợp giữa giả thiết với thực tế thời kết
quả xem như có lợi ích cho cả cá nhân lẫn quần chúng.
Một câu
hỏi được đặt ra là tại sao đã biết Phật trí vượt
ngoài phân biệt, chấp trước, và còn được gọi là một
cảnh giới của 'thanh tịnh tuyệt đối' (atyantavisuddhi; Tất
cánh thanh tịnh) thế mà vẫn mô tả Phật trí bằng những
cụm từ có ý nghĩa khẳng định, như "thực hữu" và "có
phẩm tính"? Một số luận sư cho rằng nếu không mô tả như
thế thời Phật trí có thể bị hiểu lầm là một pháp như
mọi pháp khác và do đó sự tồn tại bản hữu của Phật
trí, động lực chính cho nỗ lực mong cầu giải thoát, tất
bị phủ định theo quan điểm Tự tính Không. Thực ra, thuyết
Tha tính Không nhằm mục đích giúp hành giả đoạn tận một
số tùy miên rất vi tế [tùy miên là những tiềm năng của
kiến chấp còn lưu lại ở vô thức].
Tuy ở cấp
bốn đề mục quán tưởng là bản chất siêu hý luận của
các pháp, nhưng trong thực tế, hành giả thường quán thế
giới hiện tượng trước để đả phá chấp ngã chấp pháp,
rồi sau đó mới quán thực tại cứu cánh để lìa bỏ chấp
thủ tướng Không của các pháp. Trong trường hợp đả phá
và lìa bỏ có hiệu quả, mọi vọng niệm về ngã và pháp
giờ đây đã ngưng sinh khởi và hành giả không còn có đối
tượng để quán tưởng hay để phủ định nữa. Tuy vậy,
hành giả có thể vẫn còn dính mắc với tiềm năng phủ định
đã huân tập trong quá trình tu tập nên cuối cùng cái "Phật
tánh" mà hành giả chứng đắc cũng có thể bị phủ định
nốt.
Ðó là trường
hợp nhận thức điên đảo về Như Lai pháp thân được nói
đến trong kinh Thắng Man. Vì chúng sinh nhận thức bản chất
tồn tại một cách sai lầm nên đối với năm thủ uẩn vốn
vô thường mà tưởng là thường; vốn khổ mà tưởng là
lạc; vốn vô ngã mà tưởng là ngã; vốn bất tịnh mà tưởng
là tịnh. Ðể đối trị bốn nhận thức điên đảo đó,
hành giả được chỉ dạy quán về bốn hành tướng, vô thường,
khổ, vô ngã, và bất tịnh, của năm thủ uẩn. Nhưng sau đó
quen với khuynh hướng phủ định huân tập trong quá trình
hành thiền nên hành giả tiếp tục thấy khắp nơi toàn là
những phẩm tính phải bác bỏ. Do đó mà hành giả không nhận
thức chân chính về "Pháp thân của Như Lai là thường ba la
mật, lạc ba la mật, ngã ba la mật, tịnh ba la mật". Kinh nói:
"Tất cả các bậc tịnh trí A la hán, Bích chi Phật đối với
cảnh giới của Nhứt thiết trí và Như Lai pháp thân vốn
chẳng thấy biết". Có nghĩa là đối với sanh tử, các bậc
A la hán, Bích chi Phật hiểu rõ vô thường, nhận chân các
pháp sanh diệt, v.v... , tuy sanh khởi quả trí thanh tịnh (tức
tịnh trí) không điên đảo, nhưng đối với Như Lai pháp thân,
Bồ đề Niết bàn mà cũng cho là vô thường, khổ, vô ngã,
và bất tịnh, thời nhận thức như thế cũng là điên đảo.
Phủ định các pháp sanh tử mà không khẳng định được
pháp thường lạc ngã tịnh là chánh kiến Niết bàn, như thế
vẫn không phải chơn chánh trí rốt ráo.
Nói tóm lại,
cấp cuối cùng của tiến trình quán Không là để đối trị
tiềm năng phủ định còn lưu lại trong vô thức của hành
giả. Công phu tác dụng ở giai đoạn này là để trừ bỏ
một loại kiến hoặc vi tế do hiểu lầm phép quán Tự tính
Không. Thuyết Tha tính Không báo động hành giả có một Thực
tại năng động cần phải chứng đắc một khi đã đoạn
diệt mọi hư vọng phân biệt. Theo thuyết này, Trung quán phủ
định tự tính của các hiện tượng tục ước là tương
đương với Duy thức khẳng định sự không có mặt của biến
kế chấp tính trong y tha khởi tính. Nói cách khác, đối tượng
Trung quán bác bỏ là tự tính (svabhàva) và đối tượng Duy
thức bác bỏ là biến kế chấp tức bác bỏ sự kiến tướng
phân hai của nội thức. Chân đế Trung quán tương đương
với viên thành thật Duy thức, tức là sự vắng mặt vĩnh
viễn của biến kế chấp nơi y tha khởi.
Thuyết Tha
tính Không chú trọng phân biệt ba tự tánh và ba vô tánh giống
như Duy thức. Tuy nhiên vẫn có sự khác biệt. Ðối với Duy
thức y tha khởi tính là cơ sở y cứ của Không và đối tượng
bác bỏ là biến kế chấp tính. Ðối với Tha tính Không
thời viên thành thật là cơ sở y cứ của Không và đối
tượng bác bỏ là biến kế chấp tính và y tha khởi tính.
Nói cách khác, muốn chứng ngộ Tha tính Không chỉ cần
thân thể và tâm quay về trạng thái tự nhiên của nó, yên
nghỉ thoải mái trong trí Vô phân biệt và không một chút
cố gắng thực hành bất cứ điều gì để nhận thức viên
thành thật.
Tại sao gọi
là viên thành? Nhiếp luận giải thích: "Viên thành là
biến kế vĩnh viễn không còn, thì sao thành viên thành? Viên
thành nghĩa là tánh không biến đổi, lại là đối tượng
của tuệ giác thanh tịnh, là tối thắng của tất cả thiện
pháp; vì cái nghĩa tối thắng này mà gọi là viên thành."
Trong Giải thâm mật kinh, đứng về mặt không, viên thành
thật tính tức thắng nghĩa vô tánh được ví "tương tự
hư không do sắc tướng vô tánh hiển lộ và phổ biến tất
cả ... vì do pháp vô ngã hiển lộ và phổ biến tất cả."
Ðứng về mặt có, viên thành thật tính được ví như "cảnh
vật không thác loạn" mà "bản tính con mắt trong sáng nhìn
thấy".
Như vậy,
cơ sở y cứ của Tha tính Không còn có thể mô tả theo nhiều
danh hiệu khác nữa, như là cảnh giới của tự nhiên nhi nhiên,
cảnh giới của thanh tịnh quang, cảnh giới của tánh Không,
Phật trí, Chân như, Thật tướng, Pháp tánh, Pháp giới, v.v...
Về sự hiện
hữu của các hiện tượng tục ước, quan niệm của phái
Tha tính Không hoàn toàn đối nghịch với quan niệm của phái
Tự tính Không. Ðối với phái Tự tính Không, thời có những
hiện tượng tuy vô tự tính mà vẫn hiện hữu hay có những
hiện tượng không thật nhưng hiện hữu như huyễn, hư giả,
không tồn tại bất biến. Ngược lại, phái Tha tính Không
chủ trương mọi hiện tượng vô tự tính hay không thật được
thấy tuồng như hiện hữu nhưng kỳ thật không hiện hữu.
Do đó, phái Tự tính Không chỉ trích rằng chối bỏ sự
hiện hữu của những sự vật hiện hữu như vậy là rơi
vào đoạn kiến. Phái Tha tính Không giải thích quan điểm
của họ không khác gì quan điểm của ngài Long Thọ.
Thật vậy,
thức là một pháp y tha khởi nên khi cả kiến phần (chủ
thể) lẫn tướng phần (đối tượng) đồng thời sinh khởi
như là đối tượng chuyển hiện của thức, thời mỗi phần
đều không có tự tính. Theo phái Tự tính Không, đặc tính
bất nhị của nội thức có nghĩa là không có sự phân hai
nhận thức thành đối tượng có thật và chủ thể có thật.
Ðó là hiểu đặc tính bất nhị nương theo thuyết nhân duyên
(kàransamutpàda). Cả thức (vijnàna) lẫn Trí (Jnàna) đều được
quan niệm như là những dòng tâm sở tương tục các sát na
sinh diệt. Ðiều khác biệt giữa thức và Trí là chỉ có
Trí mới nhận thức được đặc tính bất nhị (ngộ) chứ
thức thì không có khả năng thấy biết đặc tính ấy (mê).
Do đó mà nói rằng dòng tâm sở tương tục các sát na sinh
diệt của thức thời bất tịnh mà dòng tâm sở của Trí
thời thanh tịnh vì đối tượng nhận thức của Trí luôn
luôn là sự không phân hai, nghĩa là tánh Không.
Nhưng như
thế thời thử hỏi làm thế nào một dòng tâm sở liên tục
như
Phật trí có lúc lại có thể thấy biết hai đối tượng,
sự vật và tánh Không của nó, cùng một lúc? Phái Tha tính
Không không chấp nhận quan điểm giải thích Trí là một dòng
tâm sở liên tục do nhân duyên hòa hợp mà thành. Theo phái
này, nếu chủ thể nhận thức và đối tượng của nó không
thể tồn tại độc lập nhau thời cả hai phần kiến và tướng
chẳng có phần nào sinh khởi cả. Lý do là tại vì không có
cái A nào có thể hiện khởi tùy thuộc vào cái B nếu cái
B không thể hiện khởi khi cái A vắng mặt. Như vậy không
thể giải thích y tha khởi là sự hiện khởi tùy thuộc sự
tương quan giữa cái này với cái kia bởi vì không có pháp
nào được dùng làm đơn vị nền tảng như tâm sở, cực
vi, nhân, quả, v.v... để từ đó xuất sinh sự hiện khởi
của các pháp khác.
Ðối với
thuyết Tha tính Không, y tha khởi không những là tương quan
giữa cái này với cái kia, mà còn là tương quan giữa sự
vật với lý tính hiện hữu của chúng. Cái được chứng
nghiệm là cái lý tính hiện hữu của sự vật, là bản tính
chân thực, là chân lý cứu cánh, là pháp tánh của hiện tượng.
Nó sinh động, sáng tỏ, thế mà không thể bắt lấy được
(bất khả đắc), không thể phiên chuyển thành ngôn từ để
truyền thông. Bản tính của sự chứng nghiệm quả là một
sự kiện sâu kín khó hiểu. Tha tính Không bắc một nhịp
cầu nối liền sự sâu kín khó hiểu của sự chứng nghiệm
với tánh thâm mật diệu huyền của Phật trí. Như vậy, nói
hiện tượng do duyên sinh thời đó chỉ là một cách phát
biểu rằng vì duyên khởi vô tự tính (Tự tính Không) nên
bản tính của nó không thể suy luận mà biết được. Tựu
trung bản tính các pháp là bất khả ngôn thuyết, bất khả
tư nghì, là siêu hý luận, là tánh Không.
Trong Tâm
kinh có câu: "Sắc tức thị Không". Có nghĩa là dùng biện
chứng pháp Trung quán phân tích thời không tìm thấy Sắc ở
đâu cả. Ðương thể "Sắc" tức Không, đương thể là Không.
Ðối với trí suy luận điều này thật khó hiểu. Do thường
nghiệm, ta thấy có Sắc, nhưng bằng luận lý, ta không thấy
Sắc đâu cả. Ngay cả cái giả tướng của Sắc đến khi
dùng biện chứng phân tích thời nó cũng biến mất. Không
đây là Tự tính Không. Sắc đây là cơ sở y cứ của Không.
Thọ, tưởng, hành, thức cũng vậy.
Tiếp theo
lại có câu: "Không tức thị Sắc". Trong câu này Không chính
là Tha tính Không và Sắc có thể gọi là "Sắc cứu cánh"
bởi vì do Phật trí mà thực chứng. Thọ cứu cánh, tưởng
cứu cánh, hành cứu cánh, thức cứu cánh cũng vậy. Ðạt
tới Phật trí tức giác ngộ thời mới có cái thấy bình
đẳng nhờ đó mà nhận thức được tự thân thực tại.
Phật trí, cảnh giới của Tha tính Không, hiển minh khi hành
giả hoàn toàn lìa xa mọi tư niệm đối đãi qua tác dụng
của Thức. Sự vắng mặt của tất cả những ý tưởng sinh
ra từ chỗ đối đãi do vô minh không chỉ cho cái ngoan không,
mà chỉ vào một "bất không", một thực hữu không thể nắm
bắt và diễn tả được: đó là Tha tính Không. Ðứng về
hiện tượng của các pháp mà nói thời Thức là Phật trí
bị khách trần phiền não và vô minh che lấp hoàn toàn, và
khi vô minh đã hoàn toàn đoạn sạch thời Phật trí hiển
lộ. Nhưng đứng về bản thể của các pháp mà luận thời
Thức và Phật trí đều đồng thể tánh chân như của Vô
phân biệt trí.
Phái Tự
tính Không chỉ trích rằng xác quyết Tha tính Không là một
hiện hữu tức là phạm lỗi lầm rơi vào thường kiến. Lý
do nêu ra: Trong thời kỳ chuyển pháp luân lần thứ hai giáo
pháp Bát nhã dạy rằng "Nhất thiết pháp Không" và các pháp
toàn không bao gồm cả chân đế lẫn tục đế. Phái Tha tính
Không không chối cải điều đó. Nhưng vì chủ trương của
phái này là mọi hiện tượng vô tự tính đều không hiện
hữu cho nên suy diễn ra thời những pháp vô thượng vô tự
tính như Trí, Ðức của Phật, đức tánh của Niết bàn, của
Tam Bảo, của Ðại thừa, v..v... tất cả đều không hiện
hữu. Như vậy là không hợp lý. Theo họ, tánh Không của các
pháp vô thượng là Tha tính Không, là bất không.
Sự hiện
hữu của Tha tính Không (còn gọi là Bản tính hay Thật tướng)
được ngài Nguyệt Xứng đề cập khi chú giải bài tụng
Trung luận XV.2. Ngài nói: "Cái bản tính như được (Long Thọ)
Ðại sư mô tả (trong bài tụng Trung luận XV.2) có hiện hữu
hay không? Ðức Tối Thắng tôn từng tuyên thuyết rằng thật
tướng hiện hữu: 'Dù Như Lai có ra đời hay không, thật tướng
các pháp là thường trụ nhất tướng'. Vậy thì thế nào
là thật tướng? Ðó là chân tánh của mắt này, vân vân.
Và thế nào là chân tánh của mắt này, ... ? Là cái không
do tạo tác, không nhờ vào pháp khác mà thành, được thể
nghiệm bằng thứ tuệ giác đoạn bặt vô minh. Chân tánh có
hiện hữu hay không? Nếu chân tánh không hiện hữu, thử hỏi
lịch trình xả thân tu thiện của các vị Bồ tát có ý nghĩa
gì? Vì nguyên nhân nào các vị Bồ tát chấp nhận biết bao
gian khổ để tựu thành sự chứng ngộ thật tướng?"
Thêm vào
những lời giải thích trên, phái Tha tính Không tựa trên kinh
Giải thâm mật để xác quyết rằng chỉ pháp luân được
chuyển trong thời kỳ thứ ba mới liễu nghĩa (Nitartha), nghĩa
là "không còn có cái gì trên nữa, không còn chịu đựng sự
đả phá nào nữa, nghĩa lý đích thực hoàn hảo, không còn
là nơi đặt chân của sự tranh luận". Trái lại, giáo pháp
thuyết giảng trong thời kỳ chuyển pháp luân lần thứ hai
không liễu nghĩa (Neyartha) theo như Kinh nói: "Ðức Thế tôn
chỉ vì những vị xu hướng Ðại thừa, căn cứ đạo lý
'các pháp toàn không, không sinh không diệt, bản lai vắng bặt,
tự tánh niết bàn', dùng sự ẩn mật mà chuyển pháp luân,
tuy càng rất lạ, càng rất hiếm, nhưng pháp luân được chuyển
trong thời kỳ này vẫn còn có cái trên nữa, vẫn còn chịu
đựng đả phá, vẫn là nghĩa lý chưa hoàn hảo, vẫn là nơi
đặt chân của sự tranh luận." Vậy phái Tha tính Không hiểu
giáo pháp thuyết giảng trong thời kỳ chuyển pháp luân lần
thứ hai như thế nào?
Phái Tha tính
Không cho rằng pháp luân được chuyển trong thời kỳ thứ
hai là nhằm đối trị kiến chấp sai lầm tục thức có thể
nắm bắt được thực tại cứu cánh. Có thể sử dụng biện
chứng pháp để biện minh những giáo lý như Thật tướng,
Tánh Không, Như Lai tạng, ... đều vô tự tính. Tuy nhiên, pháp
luân được chuyển trong thời kỳ thứ ba những khi nói Pháp
tánh hay Như Lai tạng hiện hữu, thời luôn luôn không quên
nhắc nhở thêm rằng những pháp ấy không phải do ngôn từ
hý luận mà có. Trên phương diện tu dưỡng, chúng không thể
chỉ hiểu và chấp nhận bằng tư duy và lý luận suông mà
được. Do đó, để có thể hiểu và thâm nhập các giáo lý
này, tín tâm thật vô cùng cần thiết. Chẳng hạn, làm thế
nào để phàm phu chấp nhận sự kiện thật khó hiểu là Như
Lai tạng vốn tự tính thanh tịnh mà có thể bị quấn chặt
trong các lớp vỏ phiền não, vô minh? Thắng Man Phu nhân nói:
"Nếu đối với Như Lai tạng đang bị bọc kín trong vỏ phiền
não mà không nghi hoặc, thời đối với Pháp thân vốn siêu
xuất vô lượng phiền não tạng cũng không nghi hoặc." Tin
rằng Pháp thân hiện hữu, tức là tin rằng Phật tánh cũng
thường hằng hiện hữu trong mỗi chúng sinh. Nếu không tin
được như thế thời không thể phát Bồ đề tâm, không có
ý hướng mong cầu làm Phật. Như vậy, Bồ tát đạo không
có ý nghĩa gì cả.
Tóm lại,
vấn đề là có nhu cầu muốn truyền đạt thành quả tu chứng.
Quả chứng đắc sinh động và sáng tỏ, nhưng không thể diễn
tả bằng ngôn ngữ thông thường được. Phương pháp phủ
định rất hữu hiệu nhờ vào tiến trình khiển trừ những
gì không phải là cái đương thể đang muốn được nói ra.
Nhưng phương pháp này cũng rất nguy hiểm vì tác dụng phủ
định trong tiến trình khiển trừ có thể bác bỏ luôn cả
cái đương thể đang muốn được phát biểu. Thuyết Tha tính
Không giúp ngăn chận cái đà phủ định đó bằng vào lòng
tin có một năng lực tự nhiên trong bản tính sâu thẳm nhất
của hết thảy mọi loài, vô nhiễm, vô tướng, không có pháp
đối đãi, không bao giờ biến đổi, luôn luôn có mặt, chỉ
do thiền quán giác nghiệm và chứng thực mà thôi. Như vậy,
mục đích cuối cùng của mọi pháp tu đều cốt nhổ gốc
rễ mọi khổ đau và vô minh vi tế nhất ra khỏi tâm trí để
giải thoát và giác ngộ, nghĩa là đạt đến trọn vẹn Phật
tánh, cái năng lực có bản chất thanh tịnh căn để trong
sáng ấy. Trong cuộc sống hàng ngày, Phật tánh biểu lộ thành
tình yêu thương bao la (từ bi), sự hiểu biết chân thật (trí
tuệ), và một nguồn an vui vô tận (an lạc).
Do đó, thuyết
Tha tính Không liên quan mật thiết với các pháp môn tu tập
thiền quán, như các giáo pháp Minh sát thiền (Vipasyanà), Thiền
tông (Zen), Ðại thủ ấn (Mahamudra), và Ðại toàn thiện (Dzogchen).
Nhiều học phái xem thuyết Tha tính Không như học thuyết về
"Thời kỳ thứ ba Chuyển pháp luân", trong thời gian đó giáo
pháp liễu nghĩa về sự hiện hữu của Pháp tánh và của
Như Lai tạng được đức Thế tôn thuyết giảng.