03
MỘT
CHỮ XẢ
Giảng
tại Thiền viện Chân Không - 1998.
Vấn
đề tôi nói hôm nay là một chữ XẢ. Quí vị
biết ngược với xả là gì không? Là cố chấp, nắm chặt.
Cố là chặt, chấp là nắm; cố chấp là nắm chặt. Khác
với nắm chặt là buông bỏ.
Mới nghe
đơn giản quá nhưng xét kỹ, quí Phật tử sẽ thấy tất
cả chúng ta sống trên thế gian này, ai cũng than buồn than
khổ, gốc tại cố chấp thôi, chớ không có gì khác. Bây
giờ muốn hết buồn, hết khổ thì chúng ta phải làm sao?
Phải xả, phải buông bỏ. Buông bỏ thì hết khổ. Như vậy
quá giản đơn, quá tầm thường. Chỉ cần quí Phật tử thực
hiện được điều chúng tôi nhắc thì sẽ bớt khổ ngay trong
cuộc sống hiện tại này.
Lâu nay chúng
ta cố chấp những gì mà bây giờ phải buông xả? Trước
hết là chúng ta cố chấp những điều phải, quấy. Thường
thường ở thế gian ai cũng nghĩ điều mình nói, mình làm
là phải nhưng người khác nói ngược lại, làm ngược lại
thì cho là người khác quấy. Mình phải họ quấy mà họ không
chịu nghe, không chịu làm theo mình, nên mình giận. Nhất là
trong gia đình, cha mẹ thấy điều đó phải mà bảo con cháu
không chịu làm theo thì nhất định là giận. Mà giận là
vui hay buồn? Giận là buồn, buồn rồi khổ. Có một Phật
tử nói với tôi thế này:
- Con cháu
của con bây giờ khó dạy quá!
Tôi hỏi:
- Sao đạo
hữu nói khó dạy?
- Thưa Thầy,
mình là cha nó mình hớt tóc ngắn. Mình thấy hớt tóc ngắn
dễ chịu, mát mẻ. Bây giờ nó để tóc tới cổ mà rầy
nó không chịu nghe. Nó còn nói: "Bây giờ thanh niên ai cũng
để tóc dài mà ba biểu hớt ngắn, giống ông già quá, sao
con làm được." Chúng nó còn nhỏ mười chín, hai mươi tuổi
mà đeo kính trắng, mình rầy nó: "Bộ mày mù sao mà đeo kính?"
Nó nói: "Ba không thấy sao, người trí thức họ đeo kính trắng.
Con lớp mười hai rồi, con trí thức rồi, con đeo kính trắng
có sao đâu?!"
Ðó, ông
than con cháu ngày nay dạy không được. Quí vị thấy thế
nào? Bởi vì thường lúc nào chúng ta cũng có cái nhìn theo
quan niệm của mình. Quan niệm của mình như vậy là phải,
con cháu không chịu nghe theo thì mình giận, cho nó là quấy,
là con ngỗ nghịch, con bất hiếu v.v... Khi đã như vậy rồi
thì gia đình còn đầm ấm không, còn vui không? Tôi mới giải
thích cho Phật tử đó nghe:
- Ðạo hữu
nhớ như ở lứa tuổi của tôi, ông thân tôi hồi xưa để
tóc bới có một củ tỏi phía sau. Tới chừng lớp của tôi
lớn lên thì hớt tóc, ông tôi không vui. Ông nói bọn nhỏ
văn minh quá, không có theo ông bà và dẫn sách Nho nói: "Thân
thể phát phu thọ ư phụ mẫu, bất thương cảm hiếu chi thỉ
giả." Nghĩa là râu tóc da thịt này là nhận nơi cha mẹ, gìn
giữ nó đừng cho thương tổn là cái hiếu đầu. Bây giờ
mình cạo nó là bất hiếu rồi. Như vậy ông già nhìn lại
mình hớt tóc thì ông già buồn, còn mình nhìn lại ông già
thì thấy ông già lạc hậu phải không? Thế thì ai đúng?
Ðể tóc bới đúng hay hớt ngắn đúng? Nếu hai bên cứ cố
chấp, ông già nghĩ ông già đúng, người con nghĩ người con
đúng thì gia đình có bình an không? Chắc là bất an.
Chúng ta phải
hiểu thời xưa học theo Nho giáo thì để râu để tóc là
phải. Nhưng thời sau này khác hơn vì nước mình lệ thuộc
Pháp, người Pháp đi làm việc hớt tóc ngắn cho sạch sẽ
mà mình cứ bảo như ông già để tóc, vậy thì lạc hậu
mất rồi. Ở lứa tuổi của mình ai chấp nhận như thế?
Cho nên người cha phải thông cảm hoàn cảnh của con, người
con phải hiểu hoàn cảnh của cha. Hai bên thông cảm nhau đừng
cố chấp thì bớt khổ. Nếu cố chấp là nhất định khổ.
Cha bất bình con, con bất mãn cha, cứ như vậy sanh ra chuyện
rối rắm trong gia đình.
Rồi đến
thời này mấy đứa nhỏ để tóc dài, có khi tới cổ thì
mình không chấp nhận? Mình để tóc ngắn mát mẻ, còn nó
để dài lù xù nhưng nó lại thấy đẹp. Nếu đem cái nhìn
của người cha mà trách đứa con thì đứa con cũng nhìn lại
người cha bằng cặp mắt lạc hậu. Bây giờ phải xử làm
sao? Thôi, ba muốn mát mẻ ba hớt ngắn, con thích để dài
cho đẹp thì con cứ để dài. Chuyện tóc tai, mỗi người
mỗi sở thích riêng, bắt nó giống mình sao được?
Quí Phật
tử nhớ, một lứa tuổi là qua một thế hệ khác nhau, không
giống nhau được. Không giống mà mình đem ý của mình, cái
phải của mình áp đặt cho nó thì nó không chịu. Mà không
chịu thì sanh ra giận hờn, buồn trách, khổ sở. Vậy thì
muốn cho hết khổ mình đừng cố chấp, phải buông bỏ. Buông
nghĩa là xả. Quan niệm của con thì con làm, quan niệm của
ba thì ba giữ. Phần ai nấy giữ, người này đừng áp đặt
người kia. Như thế chúng ta sống rất là thoải mái, nhẹ
nhàng. Còn nếu mình cố chấp thì sống bực hoài, lúc nào
cũng bất như ý. Như nó thích mang kính trắng thì để nó
mang, mình không thích thì thôi. Chớ mình không thích mà bắt
nó theo mình sao được? Ðó là quan niệm của mỗi người,
miễn làm sao con biết kính trọng, thương cha, cha thương con
là đủ. Tình thương mới là quan trọng, còn những cái bên
ngoài đâu có quan trọng.
Vậy mà nhiều
người vì cố chấp hình thức bên ngoài làm cho mất hết
tình nghĩa trong gia đình, khiến cha con phiền muộn, vợ chồng
không vui với nhau. Ðó là tại cố chấp. Quí Phật tử nghĩ
mình xả bỏ, đừng cố chấp có bớt khổ không? Còn cố
chấp như câu chuyện tôi vừa kể khổ không? Lúc nào cũng
buồn bực. Vì vậy cha mẹ nên thông cảm với con, con thông
cảm với cha mẹ. Mà muốn được thông cảm thì hai bên đều
xả, xả cái phải của mình thì thông cảm. Ngược lại, nếu
không chịu xả, tự nhiên là khổ.
Ðó là nói
về lứa tuổi giữa người lớn và người trẻ. Còn nếu
vợ chồng mà cố chấp thì sao, có khổ không? Như bên phái
nữ lâu nay quen rồi, nào là lọ tương, hũ tiêu, hũ ớt v.v...
Những cái nhỏ họ coi chừng từng chút để nấu nướng.
Còn người đàn ông đâu có để ý đến những thứ đó,
mà họ nghĩ chuyện xã giao bên ngoài người này người nọ.
Cho nên người chồng vì xã giao bạn bè nhiều, thành ra chi
phí hơi rộng. Người phụ nữ chỉ lo chi tiết nhỏ trong nhà
nên tiết kiệm, thấy chồng xài lớn một chút thì càm ràm.
Còn chồng thấy vợ keo kiệt, nhỏ nhít quá cũng không bằng
lòng. Như vậy vợ trách chồng lãng phí, chồng chê vợ keo
kiệt. Ðã thế thì gia đình có vui không? Không bên nào bằng
lòng bên nào hết! Vì ai cũng nghĩ mình đúng.
Như vậy
nếu người vợ bắt người chồng phải theo ý của mình,
ngược lại người chồng bắt vợ phải theo ý của mình thì
gia đình đó nhất định cãi lộn hoài. Nếu hai bên chồng
và vợ cảm thông nhau, người chồng nghĩ rằng cô ấy lo chuyện
bếp núc cho nên quen cái nhỏ nhặt, hũ tương, hũ ớt v.v...
thành ra xài lớn cô không đồng ý cũng phải. Còn vợ thông
cảm cho chồng, bởi vì anh ấy làm bên ngoài, giao thiệp kẻ
này người nọ thì phải rộng rãi một chút người ta mới
vui. Nếu bắt chồng hẹp hòi quá thì bạn bè khi, không chơi
với mình, như vậy tội nghiệp. Hai bên thông cảm thì gia
đình sống sẽ vui, không chống chọi nhau. Ðó là tôi nói
những việc nhỏ thôi, còn những việc lớn khác nữa, quí
vị nghiệm xét rồi thông cảm, hiểu biết nhau đừng cố
chấp, cố chấp thì khổ.
Như vậy
xả bỏ là tu, còn cố chấp là chưa biết tu. Thế gian
do cố chấp nên người nào cũng thấy sống trong gia đình
không có hạnh phúc. Ðã cố chấp thì làm sao hạnh phúc được?
Chồng chấp theo chồng, vợ chấp theo vợ, cha chấp theo cha,
con chấp theo con, thành ra không ai thông cảm ai. Mà không thông
cảm thì tự nhiên là phải buồn phải khổ. Bây giờ mỗi
người tự xả bỏ cố chấp của mình để thông cảm với
những người thân thì tự nhiên gia đình an vui hạnh phúc.
Ðó là bước thứ nhất xả chấp phải, chấp quấy theo quan
niệm của mình.
Ðến thứ
hai nữa là xả oán hờn. Người thế gian luôn luôn nghĩ ai
làm trái ý mình thì mình buồn, mình giận. Buồn giận nên
bỏ liền hay nên giữ mãi? Có người thường hay nói: "Con
giận người đó hai, ba chục năm không quên." Giận hai, ba
chục năm không quên thì nghe như khẳng khái lắm nhưng thật
ra là dại, là khổ, chớ có hay gì đâu.
Quí Phật
tử nghĩ trên thế gian này chung quanh mình nào xóm giềng, thân
tộc v.v... có bao giờ hoàn toàn không đụng chạm nhau đâu?
Người ta nói vợ chồng như chén trong sống. Chén úp trong
sống thế nào cũng có khua, huống là xóm giềng, thân tộc
làm sao vừa ý mình hết, mà trái ý thì mình giận. Giận rồi
chứa trong tâm. Chứa là cố chấp. Giận một người chứa
trong lòng, giận hai người cũng chứa trong lòng. Nếu giận
một trăm người thì sao? Chứa cả một trăm cái giận trong
lòng, làm sao chịu nổi.
Quí vị xét
khi mình đang vui vẻ mà bỗng nhớ tới người mình giận thì
lúc đó gương mặt quạu xuống liền. Sở dĩ chúng ta ngủ
không ngon là cũng tại giận đó. Khi nào nằm nhớ lại hôm
qua, hôm kia ai làm trái ý mình liền nổi giận lên, thì hết
ngủ. Ðó là chứa chấp oán hờn. Chứa chấp là khổ. Ta đang
vui vẻ tươi mát mà chứa một cái giận, cũng như đem cục
than bỏ trong tay hay trong da, trong thịt mình vậy. Nếu cục
than bỏ trong tay, trong da, trong thịt thì sao? Nóng, khó chịu.
Vậy mà lòng mình chứa một trăm cục than thì người này
khổ nhiều ít? Khổ thứ nhất là khô héo vì ngủ không ngon,
ăn không ngon. Giận quá làm sao ăn ngon, ngủ ngon được. Khổ
thứ hai là giận làm cho mình dễ xấu. Quí vị thấy mỗi
lần nổi giận lên gương mặt mình thế nào? Nổi giận lên
thì con mắt đỏ ngầu, mặt đổi màu đổi sắc, không còn
tốt đẹp nữa. Cả trăm cái giận ở trong lòng thì nó đốt
riết mình khô héo, xấu xa. Như vậy ôm ấp cái giận mấy
chục năm là khôn ngoan hay thiếu khôn ngoan?
Bởi vậy
nên người biết tu ai nói gì trái ý, mình giận chút rồi
bỏ đi, xả đi. Giận làm chi, ngu! Ôm cái giận là ngu chớ
không phải khôn, tội gì ôm cho khổ. Trong nhà Phật có câu:
"Tăng hận bất cách túc" nghĩa là Tăng (người tu) giận không
quá một đêm. Chúng ta là Phàm tăng nên tham sân si cũng còn,
vì vậy gặp việc trái ý cũng giận. Nhưng giận chút thôi
rồi bỏ, chớ không nên chấp chứa.
Người thế
gian thường thích chứa, chứa năm này qua năm nọ. Họ tưởng
như vậy là hay, là khôn mà không ngờ đó là tự chuốc họa
vào mình, tự đeo khổ cho mình chớ không có lợi gì hết.
Vì vậy nên Phật dạy phải xả hết những giận hờn. Chứa
chấp vừa bị khổ trong hiện tại, mà còn khổ cả vị lai
nữa.
Trong kinh
Phật dạy, người khi sắp bỏ thân này qua đời khác thì
nghiệp thương và nghiệp ghét sẽ đi theo. Bởi vì thương
ai thì ta nhớ người đó, ghét ai cũng nhớ kẻ đó. Như chúng
ta ngồi ôn lại trong lòng, thì nhớ những người mình thương
và những người mình ghét nhiều nhất phải không? Ghét không
mất, thương cũng không mất. Vì vậy càng chứa sâu thì khi
nhắm mắt các nghiệp đó dẫn mình đi đến chỗ thương hoặc
chỗ ghét.
Do đó khi
chúng ta thọ thân sau, nếu ôm ấp nghiệp ghét nhiều quá thì
đến những gia đình gặp toàn chuyện buồn phiền, hờn giận,
không vui. Có bao giờ chúng ta muốn gặp những người mình
ghét không? Không muốn. Ai cũng muốn gặp người mình thương.
Nhưng trong lòng thù oán nhiều quá thì nó sẽ dẫn mình gặp
lại những người thù oán. Nên hiện tại khổ mà vị lai
cũng khổ luôn. Ðiều này rất thiết yếu.
Chúng ta phải
khéo đừng nuôi dưỡng oán thù trong lòng, nên buông bỏ hết.
Cái gì qua rồi không chứa chấp nữa. Hơn thua, phải quấy,
chuyện đó không có gì quan trọng. Quan trọng ở chỗ làm
sao cuộc sống mình bình an, thanh thản, tươi vui. Ðó mới
là điều đáng lưu tâm. Chúng ta sống muốn hạnh phúc, muốn
được an lạc thì nên giữ hay nên xả? Nên xả. Vì vậy tôi
nói tu muốn cho hết khổ thì phải xả, đừng chứa chấp.
Ðó là điều thứ hai.
Ðiều thứ
ba, chúng ta đừng cố chấp ý kiến mình là đúng, ý kiến
người khác là sai. Bởi vì ở thế gian này không có gì là
đúng cố định mà cũng không có gì là sai cố định. Chúng
ta mở miệng nói với ai cũng "Tôi nghĩ thế này là đúng".
Nếu nói tôi nghĩ như vậy là đúng, người thứ hai nói tôi
nghĩ thế khác mới đúng, thì hai cái đúng nó đụng nhau.
Mình đúng theo cái nghĩ của mình, người khác đúng theo cái
nghĩ của họ. Ai cũng đúng hết thì cãi lộn hay huề? Thế
gian không ai chịu thua ai, mình đúng thì người khác sai, mà
người khác đúng thì mình sai. Cho nên khi người ta nghĩ khác
với mình, mà họ cho rằng họ đúng thì mình bực lên liền,
và người kia cũng nổi tức vậy. Hai cái nổi tức sẽ đi
đến khẩu chiến. Khẩu chiến không xong thì tới thân chiến.
Quí vị thấy
những người cãi nhau, đánh nhau khi được hỏi: "Tại sao
quí vị đánh nhau?" Họ nói: "Tôi nói cái này đúng mà nó
cứ cãi hoài." Có khi nào hai người cãi lộn mà chúng ta hỏi
"tại sao", họ nói "tại tôi sai" đâu. Nhất định là đúng.
Hai cái đúng không giống nhau thì nhất định cãi lộn, cãi
lộn không xong thì tới đánh lộn. Như vậy thì khổ hay vui?
Không bao giờ vui được. Những điều này xảy ra rất nhiều.
Gia đình
vợ chồng, mỗi người thấy một lối, ai cũng cho là đúng
thì gia đình đó cãi lộn hoài. Trong xã hội, nhóm này thấy
thế này là đúng, nhóm kia thấy thế khác là đúng thì cũng
gây ra cuộc đấu chiến. Cả trên thế gian đều như vậy.
Nếu cố chấp cái nghĩ của mình đúng, cái nghĩ của người
khác sai là gốc của đấu tranh, của tiêu diệt nhau. Cho nên
chúng ta đừng có cố chấp. Cái đúng này là đúng của tôi,
cái đúng kia là đúng của anh. Mỗi người giữ phần của
mình, cãi nhau làm chi. Vậy là yên.
Xả hết
cố chấp, đừng bắt người khác phải nghĩ, phải thấy như
mình mới đúng. Ðó là điểm đặc biệt của đạo Phật.
Trong đạo Phật có câu: "Phật hóa hữu duyên nhân", đức
Phật giáo hóa người có duyên với Ngài mà thôi. Ai có duyên
thì đến với Phật, chớ Phật không nói đạo Phật là đúng,
đạo khác là sai. Theo đạo nào cũng tốt. Mình thích đạo
Phật vì đạo Phật thích hợp với tâm tư nguyện vọng của
mình nên mình theo, người khác không thích thì thôi. Chúng
ta không nên nói theo đạo Phật chết được về Cực lạc,
còn theo đạo khác chết nhất định đọa địa ngục. Không
nên như vậy.
Trong kinh
Phật nhất là các bộ A-hàm, Phật thường nói: "Người tu
theo đạo Phật làm lành, tu Thập thiện được phước sanh
cõi trời. Người không tu theo đạo Phật mà làm mười điều
lành cũng được sanh cõi trời." Không phải cõi trời chỉ
dành cho người tu theo đạo Phật. Bởi vậy người không tu
theo đạo Phật mà làm lành, làm tốt họ vẫn có phước.
Mình tu theo đạo Phật mà mình làm xấu làm ác thì mình cũng
bị tội như thường. Chúng ta mới thấy rằng chủ trương
của đức Phật rất rõ ràng, rất thấu đáo. Phật không
bắt ai phải theo mình dù biết rằng làm như vậy là tốt,
là có lợi. Nếu người ta không thích thì thôi, không ép buộc.
Chúng ta học
Phật phải tập tâm cởi mở, xả bỏ những cố chấp riêng
tư, dù chấp tôn giáo mình cũng là bệnh nữa. Những gì chúng
ta thấy đều do Phật dạy, mình biết mình tu. Ai thấy hợp
thì tu theo, còn thấy không hợp thì thôi, ta chỉ cười chớ
đừng giận. Ðạo mình kính trọng mà nghe ai nói ngược lại,
mình nổi sùng lên thì chưa gọi là hiểu đạo. Không cố
chấp thì cuộc đời an vui, hạnh phúc, sống với mọi người
rất hòa nhã.
Ðiều thứ
tư là Phật dạy xả đừng chấp thân của mình nữa. Quí
vị thấy dễ hay khó? Xả mấy điểm kia thì còn khả dĩ,
xả chấp thân mình thì hơi khó. Tôi hỏi quí vị trong tất
cả cái sợ của mình hiện giờ, cái sợ nào là số một?
Sợ chết là số một. Tại sao mình sợ chết? Vì cố giữ
thân, cố chấp thân, nên nghe nói mất đi thì hoảng sợ. Do
đó khi cái chết đến mình khổ vô cùng.
Chúng ta xét
kỹ thân của mình, ai cũng muốn cho nó được tròn một trăm
năm. Hồi xưa còn tham hơn nữa, hàng quần thần chúc vua chúa
đến Vạn tuế, tức là muôn năm. Chúc muôn năm, mà có ông
vua nào sống được muôn năm đâu. Mấy ông còn chết sớm
hơn ai hết. Như vậy để thấy lòng tham sống của con người
quá lớn. Bởi tham sống cho nên chết là cái khổ nhất.
Nếu người
không tham sống thì chết có khổ không? Ðâu có khổ vì họ
đâu có sợ. Nên quí vị cố chấp thân, muốn giữ cho nó
lâu dài, mà lỡ nó bại hoại thì đau khổ vô cùng. Thân mình
đâu có nguyên vẹn từ thỉ chí chung, mà nó đổi thay từng
tháng, từng ngày. Như vậy muốn nó còn hoài, chẳng khác nào
mình nắm một cục nước đá trong tay mà muốn nó đừng tan.
Thân này cũng vậy, luôn biến chuyển từng phút giây. Ðó
là nói bình thường, còn nói theo khoa học là nó sanh diệt
từng tế bào. Lúc nào, phút nào cũng sanh sanh diệt diệt,
không dừng. Sanh diệt luôn luôn mà bảo nó còn hoài làm sao
được. Chấp như vậy có phải là ảo tưởng không? Ảo tưởng
sai lầm mà chúng ta cứ chấp giữ, cho nên khổ vô cùng.
Vậy mà trăm
người như một, ai cũng muốn giữ thân lâu dài. Nhiều khi
bảy, tám mươi tuổi vẫn muốn sống hoài, không muốn chết.
Muốn giữ hoài mà có giữ được đâu. Giữ không được
thì khổ hay vui? Người lớn tuổi nào cũng thở dài than vắn,
khổ quá! Già yếu bệnh hoạn, khổ quá!
Thật ra già
yếu, bệnh hoạn có khổ không? Có gì đâu mà khổ, nó là
như vậy. Hết thời ấu niên đến thời tráng niên, hết thời
tráng niên đến thời trung niên, hết thời trung niên đến
thời lão niên. Cứ thế mà đổi dời. Nên khi trẻ mình vui
với tuổi trẻ, lúc già mình vui với tuổi già. Mai mốt chết
thì cười với cái chết, sướng không? Chớ ngồi đó mà
than, ai cứu mình được. Không ai cứu được thì than hoài
làm chi cho khổ vậy? Cứ cười vui. Ờ! Già tốt. Nếu đi
hai chân không vững thì thêm chân thứ ba nữa. Cứ như vậy
mà chống gậy, có gì đâu phải buồn. Xả được cố chấp
thì vui, còn nếu giữ thì khổ. Lẽ thật là như vậy.
Con người
sợ chết nhưng có giữ cho khỏi chết được không? Nếu giữ
được thì cũng nên sợ. Giữ không được thì cứ cười
vui cho rồi. Quí vị nghĩ nếu lát nữa chết, chúng ta sẽ
có cái gì vui? Hiện tại mình biết hết các việc trên thế
gian rồi, biết sự sống này rồi. Người ta nói đi du lịch
vui chơi đó đây là tới những chỗ mình chưa biết, còn những
chỗ nào biết rồi, đi chán lắm. Chúng ta đã ở trên thế
gian mấy chục năm, chán quá rồi. Bây giờ đi tới chỗ khác
chơi cho vui thì sợ gì. Khi sắp chết, mình tự nghĩ ta sẽ
biết thêm một chỗ mới nữa. Vậy là vui chớ không sợ.
Chúng ta sống vui với cái sống, chết cũng vui với cái chết,
như vậy là an vui, tự tại.
Người không
sợ chết thì chết không phải là khổ. Sở dĩ khổ là vì
người ta chấp chặt phải sống, sống chừng nào cũng được,
sống hoài. Chấp chặt vậy cho nên lỡ ai coi tuổi hoặc bắt
mạch nói bệnh sắp chết liền quên ăn, quên ngủ. Nếu hiểu
được lẽ thật thì chết là vui thôi. Ờ, tôi ở đây mấy
chục năm chán rồi, đi chỗ khác chơi cho vui. Ðó, nghĩ vậy
thì cứ cười mà đi, có tự tại không? Rõ ràng nếu buông
xả cố chấp thì chúng ta an vui. Còn bám chặt giữ mãi thì
chúng ta đau khổ.
Cuộc đời
là một dòng biến chuyển từ ngoại vật cho tới con người.
Nó biến chuyển mà chúng ta cố giữ thì có phải là si mê
không? Cho nên Phật nói người trí biết được vô thường
biến chuyển nên không khổ. Còn người ngu, đối với vô
thường biến chuyển mà muốn còn nguyên vẹn nên khổ. Bản
thân mình nó phải biến hoại, phải mất; chúng ta biết rõ
rồi cười với nó, không sợ, là chúng ta khéo tu.
Tu là như
vậy, chớ không phải vừa mới bệnh liền chạy tới cầu
Phật cho con sống được năm năm, mười năm. Phật tử bệnh
tới chùa nhờ quí thầy cầu an. Quí thầy cầu cho Phật tử
an, còn quí thầy không an thì cầu ai? Nếu tất cả người
bệnh cầu đều được an thì không ai chết hết. Nhưng thật
ra đâu có chuyện đó. Kỳ này cầu an là tại họ chưa chết,
kỳ sau tới lúc chết thì cầu gì cũng chết thôi, cầu an
cũng không khỏi.
Như vậy
để thấy chúng ta tu là phải nhận ra lẽ thật của cuộc
đời, thấy rõ được lẽ thật của bản thân mình. Ðừng
lầm lẫn mới an vui, khỏi phải nhờ ai cầu gì hết, cũng
khỏi cần coi tướng coi số làm chi. Cuộc đời là như vậy,
không có gì phải lo. Năm mươi tuổi chết cũng tốt, bảy
mươi tuổi chết cũng tốt, tám mươi tuổi chết cũng tốt,
không sao hết. Tôi thường hay nói ai rồi cũng chết một lần,
chớ có ai chết hoài đâu phải không? Thì thôi lúc nào tới
thì đi một lần, chớ đâu có đi hoài mà sợ.
Phật dạy
khi bỏ thân này, muốn có thân khác đẹp hơn thì phải tạo
duyên tốt. Như giữ được năm giới trọn vẹn thì đời
sau trở lại làm người đủ năm điều kiện tốt: Không sát
sanh thì tuổi thọ dài. Không trộm cướp thì có nhiều của.
Không tà dâm thì đẹp đẽ trang nghiêm. Không nói dối thì
ngôn ngữ được lưu loát. Không uống rượu, xì ke ma túy
thì trí tuệ thông minh. Nếu thiếu một trong năm giới thì
đời sau bất hạnh một phần. Ai muốn đời sau được thân
tốt đẹp hơn thân người thì tu Thập thiện.
Như vậy
chết không đáng sợ mà chỉ sợ mình không chuẩn bị được
khi mất thân này. Ðến lúc ngã ra chết không làm điều lành,
không tạo phước đức thì chừng đó khổ hơn nữa. Cho nên
biết tu thì trong cuộc sống hiện tại chúng ta được an vui
tự tại, khi nhắm mắt chúng ta đã chuẩn bị cho đời sau
được tốt đẹp hơn nên chúng ta càng vui, không có gì phải
buồn sợ.
Cũng như
mình đi chiếc xe cũ, lâu quá nó hư mòn, cứ đẩy hoài rất
chán. Bây giờ mình dành dụm tiền, bỏ xe cũ mua xe mới đẹp
hơn. Như vậy buồn hay vui? Nhưng muốn mua xe khác đẹp hơn
thì phải chuẩn bị tiền. Chuẩn bị trước rồi mới bỏ
xe cũ mua xe mới được. Chớ không chuẩn bị thì xe cũ bỏ
rồi, không biết làm sao mua xe mới. Cho nên người biết tu
là người biết lo xa, biết chuẩn bị sẵn; bỏ thân này qua
thân khác khỏe hơn. Ðó là bước tiến của người tu.
Như vậy
chỉ một chữ Xả mà chúng ta được an ổn vui tươi. Cần
gì phải nhiều. Một chữ mà biết tu là cả cuộc đời sống
thoải mái, an vui. Ngược lại quí vị sẽ thấy mặt mày nhăn
nhó hoài, bất mãn cái này, bất mãn cái nọ, bất mãn con
cái, bất mãn vợ chồng, bất mãn xã hội... Mấy chục năm
cứ nhăn nhó hoài, uổng một cuộc đời. Cho nên mình phải
vui tươi xả bỏ, có mấy mươi năm ngắn ngủi, sống làm
sao cho thảnh thơi, tạo phước lành để khi nhắm mắt được
đến cõi lành, ở đó mà buồn giận làm chi cho khổ.
Vậy mong
quí Phật tử nghe hiểu, ứng dụng tu để tất cả chúng ta
sống trên thế gian này lúc nào cũng tươi cười, không còn
buồn bực. Ðến lúc nhắm mắt ra đi chúng ta cũng vui luôn.
Ðó là kết quả tốt đẹp của người Phật tử khéo tu.