02
SUY
NGHĨ VỀ THẾ KỶ MỚI
CỦA
NGƯỜI TU PHẬT
Giảng
tại Thường Chiếu - 1998.
Nhân
loại sắp bước vào thiên niên kỷ mới với một nền văn
minh ngày càng rực rỡ. Khoa học hiện đại được xem gần
như là vạn năng, phục vụ mọi nhu cầu vật chất trong đời
sống của con người. Thế nhưng, con người đã thật sự
hạnh phúc, thật sự chấm dứt khổ đau hay chưa? Ðó là điều
chúng ta cần phải suy gẫm.
Ðức Phật
sau bốn mươi chín ngày đêm thiền định dưới cội bồ-đề,
khi sao Mai vừa mọc Ngài liền thành đạo và tuyên bố: Như
Lai là người đã diệt tận cội gốc vô minh, chấm dứt mọi
khổ đau, thật sự an vui giải thoát. Bài pháp đầu tiên tại
vườn Lộc Uyển là bài Tứ Diệu Ðế, đức Phật nói về
bốn chân lý chắc thật của cuộc đời là Khổ, Tập, Diệt,
Ðạo. Trong đó, khổ là một lẽ thật của cuộc đời. Mới
nghe qua, chúng ta thấy dường như đạo Phật thật là bi quan.
Nhưng đi sâu vào, thấm nhuần giáo lý của đức Phật rồi,
chúng ta thấy ngược lại. Bởi Phật nói khổ (khổ đế)
là ở trên quả mà nói, vì quả là cái người ta dễ thấy
dễ biết. Khi biết được quả rồi, thì Ngài liền chỉ đến
nhân. Nguyên nhân nào tạo ra quả khổ ấy (tập đế). Khi
biết rõ nguyên nhân rồi, chúng ta liền dẹp hết nhân (đạo
đế) thì khổ nhất định sẽ không còn, chừng ấy quả an
vui giải thoát sẽ hiện tiền (diệt đế). Vậy vui là mục
đích đức Phật nhắm đến, khổ là chỗ đức Phật chỉ
ra để chúng ta tìm lại nguyên nhân và dẹp sạch nó đi thì
quả vui sẽ đến với chúng ta.
Các nhà khoa
học cũng thế, luôn luôn phăng tìm manh mối của vạn tượng
sum la này; căn cứ trên quả mà phăng tới nhân, không bao giờ
đi từ nhân tới quả. Vì quả dễ thấy, dễ nói hơn nhân.
Ví dụ bây giờ chúng ta có quả cam ngon, người thưởng thức
được quả cam sẽ hỏi: Quả cam này từ đâu mà có? Tự
nhiên chúng ta sẽ giải thích: Từ hạt cam ương lên, nẩy
mầm, ra cây, có lá, có hoa rồi kết thành trái. Vậy quả
là cái hiện thấy, chứng minh được. Còn nhân thì đã cũ
đã xưa rồi, chúng ta khó có thể chỉ cho người khác thấy
tường tận được. Ðó là việc cụ thể. Cho nên tinh thần
Phật dạy rất thích hợp với khoa học hiện giờ, hay ngược
lại khoa học hiện giờ rất thích hợp với tinh thần của
đạo Phật. Vì thế, đạo Phật rất thực tế, luôn trung
thực với cuộc đời chớ không phải bi quan yếm thế như
nhiều người vẫn nghĩ.
Có thể nói,
trở lại phăng tìm cội gốc của mọi sự khổ để diệt
trừ nó, sống lại với con người chân thật của chính mình
là một việc làm khoa học trên khoa học. Tại sao chúng tôi
dám nói như vậy? Là vì khoa học tìm kiếm phát minh về vật
chất để phục vụ cho con người vật chất. Mà con người
vật chất lại là một con người tạm bợ, vô thường, sáng
còn tối mất.
Khoa học
có thể cống hiến cho nhân loại những thành tựu mới lạ
tinh vi nhằm thỏa mãn cuộc sống tiện nghi cho họ, nhưng không
thể ngăn chặn được lòng tham lam, sân hận, si mê nơi con
người. Mà hễ còn tham lam, sân hận, si mê là còn khổ đau.
Bởi vì với một con người đầy dẫy tham sân si, thì càng
phát minh chỉ càng đưa đến tranh đấu, giành giựt và cuối
cùng đi đến đánh nhau rồi chết chóc, thù hận mà thôi.
Thí dụ chỉ
cần một trái bom nguyên tử trong bàn tay của kẻ hiếu chiến
thì không quá một phút, có cả hàng vạn người tan nát ra
tro, chưa kể đến những tổn thất vật chất khác nữa, thật
là tội lỗi! Như vậy khoa học chỉ càng gieo rắc khổ đau
thêm cho nhân loại, chớ không thể đem đến an vui hạnh phúc
được. Nói như vậy không có nghĩa chúng tôi phủ nhận những
thành tựu lớn lao của khoa học. Nhưng nếu được vừa tìm
lại mình, vừa biết hết bên ngoài thì hay biết mấy! Ðức
Phật dạy chúng ta xoay lại chính mình trước, đoạn tận
mọi thứ phiền não si mê rồi thì tự nhiên sẽ chinh phục
được vũ trụ bên ngoài sau, là vì vậy.
Chúng ta dù
biết hết cả vũ trụ ở ngoài mà không biết mình thì đã
thực tế đâu? Phát minh được những việc bên ngoài, giúp
đỡ cho cái thân tạm bợ mà cho là quan trọng, trong khi phát
minh cái chân thật bất sanh bất diệt của mình để nhận
và sống được với nó thì chúng ta lại xem thường, lại
lơ là! Tại sao các nhà bác học giam mình trong phòng kín nghiền
ngẫm về một vấn đề nào đó thì cho là tích cực; trong
khi ngồi lại, thiền định yên lặng để tìm ra con người
chân thật nơi mình thì lại xem là tiêu cực? Như vậy cái
nhìn của chúng ta có đúng không?
Ðạo Phật
là đạo của trí tuệ và từ bi, đạo của giác ngộ giải
thoát. Tất cả pháp môn của Phật dạy đều phải trở về
chỗ chân thật của mình bằng chính định lực và trí tuệ
của mình. Trở về được chỗ chân thật là an vui hạnh phúc,
chấm dứt mầm mống của mọi sự khổ đau. Lúc đó, chúng
ta mới có thể thông cảm, tha thứ, thương yêu và giúp đỡ
đồng loại như chính bản thân mình. Cho nên chúng ta cứ cầu
giải thoát, mà không biết giải thoát ra sao, muốn được
hạnh phúc mà không biết thế nào là hạnh phúc? Thật ra hạnh
phúc chân thật trong đạo Phật chính là giác ngộ giải thoát.
Mà giải thoát là biết cái hư giả của thân và tâm này,
nên không còn lệ thuộc vào nó, không chạy theo nó, không
còn tạo nghiệp nữa. Không còn tạo nghiệp tức là không
còn khổ đau. Không còn khổ đau tức là hạnh phúc.
Với người
biết tu thì cuộc sống vật chất của thân tứ đại này
không có gì quan trọng cả. Phải làm chủ được mình, giúp
mọi người cùng vượt lên trên những thứ phiền não trói
buộc, sống an vui giữa những thay đổi của cuộc đời, chết
thảnh thơi nhẹ nhàng như thay một chiếc áo mới, là mục
đích chính của người tu Phật. Chúng ta nhìn lại xem những
vị tu hành thâm nhập đạo lý sâu, sống được với đạo,
không bao giờ lắc đầu chặc lưỡi thở dài, mà thường
cười hoài. Bao nhiêu đó cũng đủ cho thấy đạo Phật đến
với cuộc đời như thế nào rồi. Ðặc biệt là đạo Phật
ở nước ta.
Trong thời
Lý-Trần, đạo Phật được xem như Quốc giáo. Với một nền
giáo lý nhập thế cơ bản, Phật giáo Việt Nam luôn có mặt,
luôn gắn bó với vận mệnh của đất nước. Lúc thăng lúc
trầm, khi ẩn khi hiện, nhưng chưa bao giờ vắng thiếu trên
đất nước ta. Ðó chính là chân tinh thần đạo pháp không
lìa thế gian, không lìa cuộc đời mà có vậy. Nếu không
thế thì đạo Phật không thể tồn tại trong lòng dân tộc,
trong lòng nhân loại được.
Cho nên khoa
học càng tiến thì nền tảng đạo đức của con người lẽ
ra phải càng cao, giá trị tâm linh phải càng sáng mới có
thể dừng bớt những nguy cơ cho nhân loại. Nếu chúng ta chưa
thấy rõ tầm quan trọng đó thì nền khoa học hiện đại
bước vào thế kỷ mới sẽ không thể cứu vãn nhân loại
thoát khỏi mọi thứ hiểm họa được. Thiên tai, bệnh tật,
chiến tranh, nghiện ngập v.v.... đều xuất phát từ một nền
tảng đạo đức suy đồi, từ lòng tham lam và si mê vô bờ
của con người.
Chúng tôi
thiết nghĩ, không thể có được nguồn an vui hạnh phúc chân
thật khi con người chưa nhận ra và diệt trừ được nguồn
gốc của khổ đau. Không thể có được một nền văn minh
sáng rực khi giá trị tâm linh của con người đã bị lu mờ.
Muốn thế, nhân loại phải biết trở lại với cái chân thật
luôn hằng hữu bên mình. Bởi vì phát minh và làm chủ được
chính mình cũng có nghĩa là phát minh và làm chủ được toàn
thể vũ trụ này.
Muốn thế,
chúng ta hãy thử một lần đến và chiêm nghiệm giáo lý của
đức Phật bằng chính sự thực hành của mình xem sao!