01
CHÚNG
TA ÐI CHÙA ÐỂ CẦU XIN
HAY
ÐỂ TU HỌC THEO PHẬT ?
Giảng
tại chùa Sắc Tứ Quan Âm - Cà Mau - 2000.
Bài
giảng hôm nay, chúng tôi sẽ giảng đề tài rất bình dị
là: "Chúng ta đi chùa để cầu xin hay để tu học theo Phật?"
Ðây là một đề tài có thể nói rất gần với quí Phật
tử.
Quí Phật
tử xét thật kỹ xem từ trước đến giờ, chúng ta đi chùa
là vì cầu xin hay để tu học theo Phật? Ða số đều cầu
xin, phải không? Mỗi khi đến chùa, Phật tử hoặc là cúng
hoa quả hoặc là cúng nhang đèn. Khi cúng rồi, quí vị quì
xuống nguyện Phật cho gia đình con bình an, cho con cháu con
thi đậu, cho tất cả trong gia quyến đều gặp may mắn v.v...
như thế là xin hay tu?
Như vậy
chúng ta đi chùa cầu xin Phật cho điều này, cho điều kia,
cho đủ thứ hết. Nhưng rốt cuộc rồi tất cả những gì
chúng ta xin có được như ý hết không? Ðiều này tôi không
khẳng định là được hay không được. Có thể một số
người xin được, nhưng đa số người xin không được, phải
không?
Thí dụ,
khi con cái thi cử, cha mẹ là Phật tử thế nào cũng tới
chùa xin Phật gia hộ cho con mình thi đậu. Như vậy các Phật
tử được cha mẹ cầu xin đều đậu hết hay vẫn có người
rớt? Tại sao cùng xin với nhau, Phật lại cho người đậu,
kẻ rớt? Vậy là Phật không công bình rồi. Ðức Phật đối
với chúng sanh chỉ một lòng từ bi bình đẳng, thương như
con một, không bỏ người nào, tại sao có người xin Phật
cho, có người xin Phật không cho? Như vậy vấn đề này chưa
thể khẳng định đúng hay sai.
Chúng ta tự
nghiệm xét những gì chúng ta xin đó, nếu được hết thì
chắc rằng Phật tử đều giàu, đều vui vẻ, không ai khổ
phải không? Nhưng kiểm lại trong giới Phật tử có giàu hết
chưa, có hết khổ hoàn toàn chưa? Nếu Phật cho thì phải
cho đều, người này cho thì người kia cũng phải cho. Sao có
người xin được, có người xin không được? Chúng ta nghĩ
sao về điều này? Tôi gợi ý để rồi quí Phật tử tự
nghiệm tự xét.
Cũng như
những người gặp tai nạn, cầu nguyện đức Quan Thế Âm
cứu độ, tất cả đều cầu được hay có người được,
có người không được? Như vậy Phật và Bồ-tát hình như
thương người này, không thương người kia. Nhưng thật ra
Phật, Bồ-tát có như vậy không?
Tất cả
chúng ta do yếu lòng, nhẹ dạ nên gặp tai nạn, gặp khó khăn
thì lúc nào cũng ỷ lại. Ỷ lại Phật, ỷ lại Bồ-tát.
Cầu xin Phật, Bồ-tát an ủi cứu giúp mình bớt khổ. Nhưng
sự thật việc cầu xin đó đâu có gì bảo đảm được trăm
phần trăm. Vậy mà tất cả Phật tử chúng ta đi chùa tới
đâu cũng xin, cũng cầu. Nếu xin cầu thì không phải là tu,
còn tu thì không có cầu xin.
Nên kết
luận lại, Phật tử chúng ta đi chùa là để tu theo Phật
hay để xin Phật cho mình được phước đức?
Tôi thường
thí dụ, quí Phật tử có bệnh đi tới phòng khám của bác
sĩ. Khi tới phòng khám, lẽ ra phải để cho bác sĩ khám, cho
toa, mua thuốc uống. Nhưng có người tới phòng khám chỉ chấp
tay nói rằng: "Thưa bác sĩ, bác sĩ cứu giùm tôi cho hết bệnh."
Ðó, cứ nằng nằng đòi như vậy. Bác sĩ biết nói làm sao
đây? Chắc cũng đầu hàng luôn, không biết sao cứu được.
Nếu là người bệnh thì yêu cầu bác sĩ xem bệnh, rồi cho
toa chúng ta mua thuốc uống, bệnh mới lành. Chúng ta không
chịu cho xem bệnh, không chịu xin toa, mà cứ đòi bác sĩ cho
hết bệnh, như vậy bác sĩ biết nói sao đây? Ðó là điều
hết sức lầm lẫn.
Kế nữa,
có người được bác sĩ khám bệnh, cho toa, bảo phải về
mua thuốc uống. Nhưng người không chịu mua thuốc, cứ cầm
toa đọc hoài, đọc thuộc lòng. Thuộc lòng cái toa hết bệnh
không? Chắc rằng không hết. Chỉ khi nào mua thuốc uống thì
mới lành bệnh.
Chúng ta ngày
nay đến với Phật giống hệt như những người bệnh đến
với bác sĩ. Không cần bác sĩ khám, không cần bác sĩ cho
toa mà cứ chắp tay cầu bác sĩ cứu cho tôi hết bệnh thôi.
Ðiều này bác sĩ cũng bó tay. Quí vị đến chùa, cứ xin Phật
cho con cái này, cho con cái nọ v.v... thì Phật sẽ làm sao?
Phật đã từng tuyên bố: "Ta không có quyền ban phước xuống
họa cho ai." Mà không ban phước xuống họa thì Ngài cho được
không? Nên có người xuyên tạc, như vậy thì Phật bất lực
quá, Phật không có khả năng, xin Phật không có kết quả.
Trong đạo
Phật luôn luôn dạy rằng "Phật là một bậc Ðạo sư", là
vị thầy chỉ đường cho chúng ta ra khỏi nẻo luân hồi đau
khổ, giúp cho chúng ta tránh những hiểm nguy trong cuộc đời
này. Phật là người chỉ đường nhưng nếu chúng ta không
chịu đi thì lỗi tại chúng ta, chớ không phải lỗi tại
Ngài. Ngài không thể cho chúng ta hết khổ đâu. Vì thế có
người cho Phật bất lực, nhưng với người biết nghĩ suy,
biết nhận định thì chính lời nói đó là lời nói chân
thật.
Như chúng
tôi bây giờ, thật tình chỉ hiểu Phật pháp, chỉ tu để
tâm được yên tịnh và chỉ dẫn lại cho quí Phật tử cùng
tu. Chớ tôi cũng đâu có quyền cho Phật tử được hết bệnh,
đâu có quyền cho Phật tử gặp cảnh khổ được hết khổ.
Tôi chỉ giảng dạy lời Phật cho quí Phật tử hiểu, ứng
dụng, dẹp hết các phiền não, đó là Phật tử tu. Nếu tu
được thì phiền não sạch, chớ tôi đâu có giúp gì cho quí
vị.
Quí vị nghĩ
kỹ, chúng ta là Phật tử tức là con của Phật. Phật là
bậc giác ngộ mà con của Phật có giác ngộ chưa? Nếu không
giác ngộ trăm phần trăm như Phật, thì ít ra chúng ta cũng
giác ngộ được một phần trăm, tí xíu vậy đó. Phật trăm
phần, chúng ta được một phần cũng tạm gọi là con của
Phật. Chớ Phật thì trọn vẹn còn mình thì không có chút
nào, làm sao gọi là con Phật. Cái giác ngộ nhỏ nhất, gần
nhất là giác ngộ được lý nhân quả.
Ðức Phật
dạy, tất cả chúng ta muốn được quả lành thì phải gieo
nhân lành. Chúng ta muốn quả dữ, quả ác thì gieo nhân ác.
Nhân lành sẽ đưa đến quả lành, nhân ác sẽ đưa đến
quả khổ. Như vậy cái khổ, cái vui đều do chúng ta tạo
mà ra, chớ Phật không làm thế được. Phật dạy rất thực
tế.
Tôi thí dụ,
một anh nông phu muốn làm ruộng trúng thì phải lựa giống,
mua giống tốt. Giống tốt đó là nhân khiến sẽ được quả
tốt là những bông lúa chín vàng, no đầy. Những bông lúa
chín vàng, no đầy có được là nhờ những hạt giống tốt.
Nhân đã có thì quả sẽ có. Có anh nông phu nào ngây ngô đến
nỗi không chịu gieo giống lúa mà cứ ra ngoài đồng chấp
tay cầu Phật cho con lúa đầy đồng không? Có ông Phật nào
trên trời, trên mây rải giống xuống cho lúa mọc được
không? Hay là chính tay mình gieo giống, rồi mình mới gặt
được kết quả do công phu của mình làm ra.
Rõ ràng lẽ
thật của cuộc sống này là chúng ta tự tạo nhân tốt hay
tạo nhân xấu, từ nhân đó đưa tới quả tốt hay xấu, chớ
không ai có quyền chen vô hết. Ðó là một chân lý, một lẽ
thật mà chúng ta không chịu tin, cứ đòi Phật cho không thôi,
đòi thế này, đòi thế kia.
Như khi tôi
lên Châu Ðốc thấy một số Phật tử, nhất là từ tháng
giêng tới tháng ba, nhằm thời gian vía Bà, người ta đi đông
là đông. Từ các tỉnh, thành phố lên, để làm gì? Ðể
vay tiền Bà về làm ăn cho phát đạt. Họ cứ quan niệm rằng
mượn của Bà chừng năm ba chục ngàn, về làm ăn sẽ giàu.
Quí vị thấy nghĩ vậy đúng hay sai? Tôi chỉ cần nói đơn
giản rằng nếu Bà thương người tới vay tiền, Bà cho làm
ăn phát đạt giàu có, thì từ Châu Ðốc tới Long Xuyên, ai
cũng giàu hết. Tại sao vậy? Vì ở gần Bà, tốn ít chục
bạc tiền xe là đã tới rồi, tiếc gì mấy chục mà không
đi vay? Còn những người ở xa như thành phố Hồ Chí Minh
hay dưới Cà Mau lên vay xa quá. Vậy thì người ở gần vay
nhiều nên phải giàu nhiều, nhưng nhìn lại dân ở gần đó
vẫn nghèo, vẫn có những người rất khổ sở, rách trước
rách sau. Sao họ không tới vay cho được giàu? Hay họ vay hoài
không giàu nên phải chịu nghèo. Như vậy có đúng là Bà cho
vay thì được giàu không?
Có những
điều rất thực tế mà không ai dám nói. Thí dụ khoảng trăm
người lên vay tiền của Bà, về có chừng năm mười người
làm ăn phát tài, họ liền khoe: "Tôi nhờ năm nay vay tiền
của Bà về làm ăn phát tài." Còn tám chín chục người vay,
nhưng làm ăn lỗ lã, thua thiệt lại làm thinh, không dám nói.
Vì họ không dám nói nên đâu có ai biết. Thiên hạ chỉ biết
người phát tài mà không biết những người không có gì.
Ðó, lẽ thật ở chỗ nào?
Trong một
trăm người, có người phước nhiều, có người phước ít.
Người có phước làm ăn phát tài, lấy cớ vay tiền Bà được
phát tài. Còn người vô phước làm ăn thất bại, sao lại
làm thinh không đổ thừa tiền Bà không có giá trị? Tại
không dám nói. Nên người ta cứ nghe đồn đằng kia, đằng
nọ có người vay tiền Bà về làm ăn khá. Thế là ùa nhau
kéo đi vay. Chúng ta không chịu nghiệm, không chịu xét nên
rồi bị rơi vào mê tín. Mê tín là lòng tin mù quáng, không
có lẽ thật, không đúng chân lý.
Chúng ta là
Phật tử hiểu Phật pháp thì phải thực hành theo lời Phật.
Chúng ta muốn làm ăn khá thì chúng ta phải biết ăn ở tốt
với mọi người, xử sự công bằng với mọi người. Trong
cuộc sống chúng ta đừng giành phần hơn về mình mà luôn
luôn biết nhường nhịn nhau. Nhờ có phước chúng ta làm ăn
mới tốt. Người không chịu thực hành như vậy, cứ đi vay
chỗ này, xin chỗ kia, rốt cuộc không được gì hết mà chỉ
chuốc khổ. Hiện tại không được mà vị lai cũng không có
chút phước đức nào. Nên quí Phật tử phải tin tưởng đức
Phật là một vị đã giác ngộ, chỉ cho chúng ta những lẽ
thật trong cuộc đời để chúng ta ứng dụng tu, ứng dụng
thực hành thì chúng ta sẽ đạt kết quả tốt.
Khi chiều
chúng tôi đã làm lễ qui y cho một số Phật tử. Trong lễ
qui y có những vấn đề mới nghe quí Phật tử thấy hơi lạ
một chút. Như nói rằng, qui y Phật rồi khỏi đọa địa
ngục, qui y Pháp rồi khỏi đọa ngạ quỉ, qui y Tăng rồi
khỏi đọa súc sanh. Trong nhà Phật nói ba đường khổ là
địa ngục, ngạ quỉ, súc sanh. Nếu qui y Phật rồi khỏi
rơi vào địa ngục, qui y Pháp rồi khỏi rơi vào ngạ quỉ,
qui y Tăng rồi khỏi rơi vào súc sanh. Nếu qui y là chỉ hứa
suông thôi mà thành công liền thì dễ quá! Ở đây tôi sẽ
giải thích thứ tự cho quí vị hiểu.
Như chúng
ta đã biết Phật là bậc giác ngộ sáng suốt. Qui y Phật
tức là trở về con đường sáng suốt. Trở về con đường
sáng suốt thì chúng ta không rơi vào chỗ u minh, tối tăm.
Ðịa ngục là chốn u minh cho nên Bồ-tát Ðịa Tạng phát
nguyện xuống địa ngục để độ chúng sanh. Vì vậy, Ngài
làm Giáo chủ ở cõi địa ngục, gọi là U Minh giáo chủ.
Chúng ta đi con đường sáng thì không rơi vào chỗ tối, nhưng
phải đi chớ không chỉ hứa. Nếu Phật tử hứa rằng tôi
qui y Phật rồi khỏi đọa địa ngục, ngang đó không tu tập
thì có khỏi địa ngục không? Chắc chưa khỏi.
Tôi lặp
lại ví dụ anh nông phu, anh được hạt giống tốt và gieo
xuống. Biết rằng nhân tốt thì quả sẽ tốt, đó là lẽ
thật. Nhưng từ ngày gieo giống cho tới ngày cây lúa đơm
bông kết quả, phải làm sao? Gieo giống rồi chúng ta phải
chăm sóc, nhổ cỏ, bón phân, chúng ta còn phải theo dõi sâu
rầy. Cuối cùng đủ điều kiện thì bông lúa mới được
tốt, được no đủ, được chín vàng.
Cũng như
vậy, khi chúng ta nguyện qui y tu theo Phật, đó là nhân để
đi tới quả giác ngộ. Nhưng từ nhân tới quả đòi hỏi
chúng ta phải liên tục theo dõi, phải cố gắng tu hành mới
được kết quả như vậy. Chớ không phải qui y rồi nói:
"Ngang đây tôi khỏi đọa địa ngục", đó là sai lầm.
Qui y Pháp
khỏi đọa ngạ quỉ, ngạ quỉ tức là loài quỉ đói. Bởi
vì Phật dạy chúng ta tu phải có lòng từ bi thương yêu mọi
người. Có lòng từ bi thì ai khổ chúng ta giúp. Chúng ta không
nỡ gian lận, hiểm độc, bòn rút người khác mà phải mở
lòng từ bi thương xót, cứu độ người ta. Vì có lòng từ
bi nên không có tâm bỏn sẻn, tâm keo kiệt, tâm hiểm độc.
Vì vậy không đọa làm loài quỉ đói. Không bao giờ chúng
ta tạo nhân tốt mà lại có kết quả xấu được.
Cho nên qui
y Pháp rồi thì tránh khỏi làm loài quỉ đói. Vì vậy khi
đã qui y rồi, chúng ta phải tập tâm từ bi. Mỗi ngày mỗi
mở rộng, mỗi ngày mỗi thực hành đúng như vậy, thấy ai
khổ ai đói chúng ta dùng phương tiện giúp. Thực hành đúng
pháp Phật dạy tránh khỏi loài ngạ quỉ, nhất định không
sai chạy.
Qui y Tăng
rồi khỏi đọa làm súc sanh. Tại sao? Vì súc sanh là si mê.
Bây giờ mình theo chư Tăng, chư Tăng dạy cho mình biết đây
là thiện, đây là ác, đây là tội, đây là phước, đây
là chánh, đây là tà. Giản trạch cho mình biết rõ, nhờ biết
rõ nên mình tránh tội làm phước, tránh ác làm lành, tránh
tà làm chánh. Kết quả mình không đọa làm súc sanh. Như vậy
từ nhân đến quả không sai chạy nếu chúng ta làm đúng.
Nhưng có nhân mà không săn sóc, không chăm bón thì kết quả
không bao giờ đúng hết.
Chúng ta đến
với đạo Phật là đến với tâm hồn chân thật, phải dụng
công tu hành, không phải đến với đạo Phật bằng cách cầu
xin. Nếu quí Phật tử gẫm kỹ, nhớ cho rõ ràng, từ hồi
biết đi chùa cho tới bây giờ, mình tu theo Phật hay là cầu
xin Phật? Chắc tu ít, cầu xin thì nhiều. Ðó là điều đáng
buồn mà cũng rất đáng thương. Nếu Phật tử cứ đi cầu
xin hoài thì đạo Phật đã mất rồi. Dầu còn chùa, còn Phật
tử cũng không còn đạo Phật, vì Phật dạy tu mà mình có
tu gì đâu? Nên nhiều người đi chùa mười năm, hai mươi
năm nhưng phiền não ngày càng tăng chớ không giảm. Ði chùa
nhiều mà sân cũng lắm, giận cũng nhiều thì có hiệu quả
gì đâu.
Ðến với
Phật là để tu, để chừa bỏ những thói xấu. Nhưng đến
với Phật lâu mà những thói xấu không giảm, ngược lại
càng tăng, đó là tu theo Phật hay là gì? Lỗi tại đâu? Tại
vì chúng ta không chịu tu mà chỉ có xin. Xin không được rồi
đâm ra chán, mà chán rồi thì nghe ai đồn đại đằng kia
miếu Bà, miếu Ông gì đó xin chi cũng được, linh lắm. Thế
là Phật tử liền mang bó hương, dĩa quả tới xin. Vì xin
cho nên dễ lạc đường tà. Còn nếu chúng ta biết tu, hiểu
lời Phật dạy, ứng dụng tu thì chúng ta hết khổ. Hết khổ
bằng lẽ thật chớ không phải hết khổ bằng tưởng tượng.
Chúng ta đến
với đạo Phật là để tu, mà tu thì phải làm sao? Phật dạy
lấy nhân quả làm căn bản. Chúng ta gieo nhân tốt rồi còn
phải cố gắng duy trì, bảo vệ thì sẽ được quả tốt.
Nếu chúng ta gieo nhân xấu thì phải rơi vào cảnh khổ, không
nghi ngờ. Như vậy người Phật tử là người biết chọn
nhân để gieo, tránh nhân dữ không cho nó sanh khởi, đó là
chúng ta tu.
Biết
như vậy, hiểu như vậy, thấy như vậy, đó là chúng ta có
tỉnh có giác. Còn không hiểu như vậy là không có tỉnh,
không có giác. Biết được, nhận chân được lý nhân quả
của Phật đó là chúng ta đã giác một phần rồi. Nếu biết
nhân quả do mình gây, mình chịu thì chúng ta có kêu trời
kêu Phật gì nữa không? Gặp khổ có kêu trời, gặp vui có
tạ ơn trời không? Tất cả những điều đó là do nhân mình
gây, quả mình hưởng. Biết rõ như vậy thì chúng ta là người
tỉnh.
Hơn nữa
người tin nhân quả là người gan dạ, can đảm, còn người
không tin thì không gan dạ, không can đảm, tại sao vậy? Bởi
vì tin nhân quả nên việc gì tốt là do mình tạo thì mình
thành công. Mình thành công là do nhân mình làm nên quả mình
hưởng, không có gì ngạo mạn cho mình là hơn. Nếu mình gặp
điều xấu là do nhân mình không khéo tạo cho nên quả xấu
đến với mình. Như vậy là cũng tại mình chớ không trách
ai hết.
Ở đời
thiên hạ hay đổ thừa tại cái này, tại cái kia, ít khi nào
mình làm một điều dở, một điều xấu mà nói lỗi đó
tại tôi. Tại cái này, tại cái kia tôi mới làm vậy đó,
đổ bên này, đổ bên nọ, đổ bên kia, đó là trốn tránh
trách nhiệm. Nếu chúng ta hiểu được lý nhân quả, việc
tốt hay xấu đến với chúng ta đều do chúng ta tạo. Cho nên
bây giờ nó đến mình can đảm nhận, dám làm thì dám chịu,
có trách ai đâu. Như vậy là mình can đảm, không trốn tránh
trách nhiệm.
Phật tử
bây giờ yếu đuối quen rồi nên không dám nhận trách nhiệm.
Không can đảm nhận trách nhiệm thì trên đường tu làm sao
tu chân chánh được? Muốn tu chân chánh tất cả chúng ta phải
gan dạ, phải can đảm thì sẽ có kết quả trăm phần trăm,
không nghi ngờ. Ngược lại, chúng ta chưa phải là những người
tu theo lời Phật dạy mà chỉ bắt chước thôi.
Bước đầu
tu theo Phật là qui y Tam Bảo, tức chúng ta tạo ba cái nhân.
Nhân thứ nhất là nhân sáng suốt để khỏi xuống địa ngục,
nhân thứ hai là nhân từ bi để khỏi làm ngạ quỉ, nhân
thứ ba là nhân trí tuệ để khỏi làm súc sanh. Ba nhân này
tạo rồi, chúng ta nuôi dưỡng cho nó tăng trưởng thì nhất
định tránh được ba đường ác, không nghi ngờ. Ðó là chúng
ta tu.
Phật không
chỉ dừng ngang đó mà còn dạy chúng ta phải giữ năm giới.
Phật không cho chúng ta làm năm điều. Năm điều đó là: không
sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm, không nói dối, không
uống rượu, không hút á phiện, xì ke, ma túy.
Chúng ta giữ
năm điều này là tu nhân gì? Nếu không giết người, không
hại người thì chúng ta tránh khỏi người thù oán, tránh
khỏi người giết hại, tránh khỏi tù tội. Giữ được nhân
đó, tu được nhân đó thì hiện tại chúng ta không bị người
thù oán, rình rập giết lại, không phải bị tù tội vì phạm
pháp. Phật dạy nếu đời này giữ giới không sát sanh, không
giết người thì đời sau sanh ra được tuổi thọ dài. Cái
nhân mình không làm cho mạng người ta ngắn thì cái quả mình
sẽ được tuổi thọ dài. Ðó là nhân và quả theo nhau.
Tu nhân không
trộm cướp thì sau này mình không bị tù tội, không bị người
oán ghét. Của người mình không lấy, không cắp, không trộm
thì tự nhiên mình là người lương thiện, người tốt, không
bị tù tội, không có nguy hiểm xảy đến. Ðời sau chính
nhờ nhân tốt đó mà được quả sanh ra có của cải nhiều,
dư dả.
Không phạm
tội tà dâm tức là sống một cách trinh bạch. Trinh bạch
là trong sáng, mà trong sáng thì đời sau sanh ra trở thành người
đẹp đẽ, trang nghiêm. Như vậy quả với nhân đều theo nhau,
chớ không tách rời.
Không nói
dối, không nói lừa gạt, ác độc v.v... thì đời sau sanh
ra nói năng lưu loát, người nghe kính tin. Ngày nay sanh ra mình
nói ngọng, nói cà lăm là biết đời trước mình nói không
hiền. Nói không hiền cho nên quả bây giờ phải chịu như
vậy. Biết rồi ráng tu, nói hiền lại thì đời sau sẽ được
tốt đẹp hơn.
Nếu đời
này chúng ta ngu tối, học hành không thuộc v.v... thì biết
đời trước mình đã phạm lỗi uống rượu mạnh, hút á
phiện, xì ke ma túy cho nên bây giờ phải khổ, gầy ốm, tật
nguyền, ngu dại.
Cho nên biết
tu thì nhân nào quả nấy, còn không biết tu thì phải chuốc
lấy khổ. Ai muốn đi tới chỗ tốt, hưởng điều tốt thì
phải làm những gì Phật chỉ dạy. Từ nhân đi đến quả
chớ không có cái ngẫu nhiên, cũng không có ai ban cho hết.
Phật không rảnh để ban cho mình. Nếu ban cho mình thì chắc
Phật không dạy nhân quả.
Hiểu như
vậy chúng ta mới thấy trên đường tu, mình phải là người
biết tìm hiểu chánh pháp, biết tu hành chớ không phải tới
với đạo để cầu xin. Quí Phật tử làm lành, làm phải
thì được mọi người thương, mọi người quí. Còn làm dữ,
làm ác thì bị người ghét bỏ. Rõ ràng không phải Phật,
không phải thần thánh khiến người khác thương mình; cũng
không phải Phật, không phải thần thánh khiến người khác
ghét mình. Thương, ghét đều do mình tạo mình gây, thì mình
phải chịu.
Tất cả
quí Phật tử nghĩ cho kỹ xem đức Phật dạy có đúng với
lẽ thật hay không, có hợp với chân lý hay không? Nó là lẽ
thật nhưng tại vì Phật tử ít chịu tu hay nói cách khác
là lười biếng tu, muốn xin cho khỏe. Lạy Phật xin một cái
cho rồi còn tu lâu quá! Chúng ta tu phải biết cái gì thật,
cái gì không thật. Cái thật thì chúng ta phải hành, còn cái
không thật thì chúng ta phải bỏ, mới gọi là tu.
Khi quí vị
nhận phái qui y, trong đó có một bài kệ bốn câu:
Chư
ác mạc tác
Chúng
thiện phụng hành
Tự tịnh
kỳ ý
Thị chư
Phật giáo.
Dịch:
Không
làm các việc ác
Vâng làm
các điều lành
Giữ tâm
ý trong sạch
Ðây là
lời Phật dạy.
Lời dạy của
chư Phật gọn, tóm lại chỉ có bốn câu kệ. Bốn câu kệ
đó có ba điểm.
1) Ðiểm
thứ nhất là đừng làm các điều ác. Không làm tất
cả điều ác tức là giữ năm giới cấm. Bởi vì giới là
ngăn là chận. Ngăn chận tức là ngừa đón. Nếu chúng ta
giữ năm giới là chúng ta không bị khổ, không bị lụy. Cho
nên trong nhà Phật ví dụ giới cũng như hàng rào bên cạnh
hố thẳm. Nếu tới mí rào, đụng rào chúng ta dội lại đừng
đi nữa thì không rơi xuống hố. Còn nếu tới mí rào mà
làm cho lủng rào để ra khỏi thì bảo đảm rơi xuống hố!
Nên nói giới là ngừa đón.
Phật tử
giữ năm giới là ngừa đón khỏi rơi vào các tội lỗi, khỏi
rơi vào những khổ đau hiện tại và mai sau. Phật dạy chúng
ta tu trước phải giữ giới, có nghĩa là chúng ta phải dừng
hết những điều tội lỗi dẫn đến sự hiểm nguy. Chúng
ta dừng lại đừng bước thêm nữa, thì mới có thể tránh
các họa hoạn. Vì vậy nên nói nhờ giữ giới mà ngừa được
các thứ hiểm nguy.
2) Ðiểm
thứ hai "Chúng thiện phụng hành" tức là vâng làm tất cả
điều lành.
Ðiều lành là điều gì? Tôi sẽ đi chi tiết để quí Phật
tử thấy rõ. Như chúng ta giữ giới không sát sanh tức là
không giết hại người, đó là chúng ta không bị rơi vào
chỗ người oán thù, người giết hại hoặc tù tội. Như
vậy chỉ bảo đảm an lành cho mình chớ chưa làm lợi ích
cho người. Muốn vâng làm các điều lành, phải làm gì nữa?
Thay vì trước chúng ta không giết hại người, bây giờ thêm
một điều nữa là cứu giúp, bảo trợ cho người. Cứu giúp,
bảo vệ cho sanh mạng người được an toàn, cho người bớt
khổ, đó là điều lành.
Không làm
ác lại làm lành nên có phước. Thành ra giữ giới là phước
nhỏ chỉ ngăn ngừa được tội lỗi của mình, còn làm lành
mới là phước lớn vì lợi ích cho người. Mình đã không
giết hại mà lại còn giúp đỡ, còn bảo vệ để gìn giữ
sanh mạng cho người, đó là điều lành.
Quí vị thấy
có hai mặt, một mặt dừng tội lỗi gọi là đừng làm các
điều ác, một mặt làm những điều tốt lành để giúp đỡ
chúng sanh, gọi là làm các việc lành. Chúng ta cứ căn cứ
vào năm giới để thấy những điều lành phải làm.
Giới thứ
nhất không giết người ngược lại còn cứu người, bảo
vệ cho người được an toàn. Ðó là làm lành.
Giới thứ
hai không trộm cắp. Tránh không trộm cắp của người khác,
đó là tránh tội lỗi nguy hiểm của mình. Kế đến còn rộng
rãi, ai thiếu nghèo mình giúp đỡ gọi là bố thí. Chúng ta
không ăn trộm của người mà còn bố thí giúp đỡ người,
đó gọi là làm lành.
Giới thứ
ba không được tà dâm. Mình giữ không tà dâm để cho gia
đình được an ổn, cho tư cách mình được trinh bạch, đó
là cái tốt của mình. Nhưng nếu chỉ giữ cho mình không thì
chưa phải là làm lành. Muốn làm lành chúng ta phải làm sao?
Chúng ta phải dạy cho con cháu, cho những người chung quanh
biết sống hạnh trinh bạch, biết làm những điều tốt, đừng
làm những điều quấy, điều nhơ. Ðó là giúp cho người
được tăng trưởng hạnh tốt ở trong xã hội. Như vậy chúng
ta có phước.
Thứ tư,
không nói dối. Không nói dối thì giữ được uy tín của
mình, giữ lòng tin của mọi người đối với mình. Nếu muốn
có phước thì phải nói lời chân thật, lời hòa nhã, hiền
lành. Không nói dối mà chúng ta còn nói những lời đúng lẽ
thật, đúng chân lý, đó là làm lành.
Thứ năm,
không uống rượu mạnh, uống say, không hút á phiện, xì ke,
ma túy. Ðó là chúng ta tránh được những hiểm nguy cho mình.
Nếu muốn làm lành chúng ta phải khuyên, nhắc nhở những
người bạn, hoặc con cháu mình tránh làm những điều ấy,
đó là làm phước.
Như vậy
tu Phật, chặng thứ nhất là chúng ta phải ngừa đón đừng
phạm tội lỗi, đó là giữ giới. Chặng thứ hai, chúng ta
phải làm những điều lành để trở thành một người hữu
ích cho xã hội, hữu ích cho đời, đó là làm lành.
3) Ðiểm
thứ ba, "Tự tịnh kỳ ý" tức là phải làm cho tâm ý mình
trong sạch. Làm sao để giữ cho tâm ý trong sạch? Cái
gì làm nó nhơ uế? Ðây là vấn đề tôi phải giải thích
hơi nhiều.
Trước khi
nói tâm ý trong sạch, tôi xin nói tâm ý nhơ nhớp. Sao gọi
là tâm nhơ nhớp? Thí dụ thấy người để món đồ tốt,
ta sanh lòng tham muốn lén lấy. Muốn lén lấy, đó là tâm
ý nhơ nhớp. Hoặc người ta thấy điều sai trái nên chỉ
cho mình, mình nổi nóng cự lộn người ta, đó là tâm ý nhơ
nhớp. Thấy người làm ăn phát đạt, mình thua kém rồi ganh
tỵ, thù oán người, đó là tâm ý nhơ nhớp.
Khi chúng
ta biết tu rồi phải gạn lọc tâm ý cho được trong sạch.
Nếu cứ nuôi dưỡng tâm ý nhơ nhớp thì chúng ta sẽ tạo
nên những lỗi lầm, những tội rất lớn ở mai sau. Thân
chúng ta làm lành, miệng chúng ta nói lành đó là tốt, nhưng
nếu tâm ý chúng ta chưa được lành, chưa tốt thì cũng có
ngày nó xúi thân, miệng mình làm quấy, làm lỗi. Cho nên thứ
ba là phải gạn lọc tâm ý, vì nó là gốc.
Giữ cho tâm
ý trong sạch bằng cách nào? Ví dụ thường ngày trong sự
tiếp xúc qua lại, mình hay có tật xấu là nóng nảy. Khi nổi
nóng lên thì nói bậy, làm bậy đủ thứ hết. Như vậy chúng
ta biết mình có tật xấu là nóng giận. Sự nóng giận đó
ở trong tâm ý mình. Cái xấu cái nhơ ở trong tâm mình, mình
phải làm sao lọc bỏ nó ra thì hết nhơ, hết xấu.
Phật dạy
rất rõ, nếu người nào bị bệnh nóng giận thì phải uống
tới hai toa thuốc. Toa thứ nhất là toa thuốc nhẫn nhục,
toa thứ hai là toa thuốc từ bi. Khi nổi nóng lên, lúc đó
quí vị làm gì trước? La trước phải không? La không được
thì đánh. Như vậy từ ý nổi nóng rồi miệng la, la chưa
xong thì tay đánh. Thế là thân tạo nghiệp ác, miệng tạo
nghiệp ác từ ý nghĩ ác.
Nên khi nổi
nóng lên, quí vị phải làm sao trị cơn nóng đó? Chạy đi
lấy nước lạnh uống cho nó mát lại phải không, nhưng nước
qua khỏi cổ một chút thì nhớ lại rồi nổi nóng nữa, chẳng
lẽ uống nước nữa? Cứ mỗi lần nóng là uống nước, uống
tới chiều cho bể bụng luôn. Ðó chưa phải là phương pháp
cứu mình. Do đó phải dùng hai phương thuốc từ bi và nhẫn
nhục mới trị được bệnh này.
Ðó là biết
thuốc của Phật cho để trị bệnh, chớ còn không thì chúng
ta tu Phật bao nhiêu năm mà khi bệnh không biết làm sao để
trị. Học Phật mà cứ đọc kinh này, sách kia nhưng không
biết trị bằng cách nào. Như vậy là chúng ta chưa phải thực
tế. Khi có bệnh phải dùng thuốc liền, dùng thuốc rồi thì
có hiệu quả.
Bởi có thuốc
mà không chịu uống rồi cứ kêu bệnh hoài. Nếu không uống
thuốc để bệnh tái phát liên miên, đó là tự mình phá hoại,
tự mình làm khổ mình. Nên người biết tu là đem pháp của
Phật dạy ứng dụng cho bản thân mình được an lành, nội
tâm mình được trong sạch. Ðó là khéo tu, tu như vậy mới
là tu thật, còn nếu tu như lâu nay là tu chưa thật.
Có một số
Phật tử khi sửa soạn đi đâu xa, lại trước bàn Phật thắp
hương cầu nguyện, Phật gia hộ cho con đi đường được
bình yên, được an lành. Nhưng ra đường ai nói trái ý liền
tát tai người ta. Như vậy bình yên, an lành được không?
Khi nổi giận tát tai người ta Phật can đâu có kịp. Can không
kịp thì làm sao mà gia hộ? Quí vị mới thấy, muốn bình
yên, muốn an lành thì nguyện ai? Nguyện cho mình bình tĩnh,
sáng suốt, biết đem thuốc của Phật uống, để trị bệnh
nóng giận thì mới được bình yên, an lành.
Chúng ta phải
khéo đem lời Phật dạy ứng dụng tu cho bản thân mình thì
sẽ được kết quả tốt. Quí vị thấy khi nổi giận lên
thì tâm mình ngàu đục, xấu xa. Chúng ta biết nhẫn nhịn
thì không nói bậy. An nhẫn thì tâm lặng xuống, lặng xuống
thì nó trong sạch. Ðó là tu tâm ý cho trong sạch.
Bây giờ
giả sử thấy người ta có món đồ quí, mình khởi niệm
tham. Tham là ý niệm trong sạch hay nhơ đục? Tham tức là nhơ
đục. Khởi niệm tham thì phải tu làm sao? Uống thuốc nào
cho hết bệnh tham? Khi chúng ta khởi niệm tham vì chúng ta nghĩ
đó là đồ quí, đồ đẹp v.v... Phật dạy phải tu pháp bố
thí để trị bệnh tham. Những gì dư mình cho hết. Cho hết
thì của người ta mình không còn tham. Cho được thì không
còn tham, mà tham thì không thể cho. Ðược một triệu thì
muốn hai triệu, hai triệu thì muốn bốn triệu, cứ chồng
lên chớ không dừng.
Nên người
ta thường nói túi tham không đáy. Bỏ bao nhiêu cũng tuột
hết, không bao giờ thấy đầy. Thấy đầy nghĩa là có một
triệu đồng, mình biết một triệu đồng đủ cho gia đình
sống một tháng. Bây giờ giả sử dư chút ít, có ai cần
mình sẵn sàng giúp, đó là bố thí. Nếu dư mình giúp người
thì không tham. Nếu tham thì không bao giờ giúp. Quí vị để
ý người nào tham nhiều, họ dư bao nhiêu thì dư chớ ai xin
họ không cho. Người có dư liền giúp, người đó sẽ hết
tham. Bệnh này dễ trị chớ không khó, chỉ một toa thôi.
Một toa là lành bệnh.
Tất cả
chúng ta có bệnh, Phật dạy lấy thuốc mà trị chớ không
phải cầu Phật cho, nhưng Phật tử cứ xin Phật cho. Bởi
xin cho nên lâu ngày không hiệu nghiệm thì muốn bỏ Phật,
vì thấy Phật không giúp mình được. Không được thì theo
Phật có lợi gì? Nếu chúng ta biết lời Phật dạy để trị
tâm bệnh thì chúng ta ứng dụng tu, tự nhiên tâm chúng ta
trong sạch. Tâm trong sạch rồi mọi bệnh theo đó đều hết.
Ðó là tôi nói tu bằng cách dùng thuốc của Phật để trị
bệnh cho mình.
Như vậy
chúng ta càng tu tâm càng trong sáng, tâm trong sáng thì phiền
não đâu còn. Nếu tu mà cứ phiền não người này, giận hờn
người kia thì tâm chưa trong sáng, vẫn còn nhơ đục. Nhơ
đục cho nên không đi tới đâu hết, càng tu thì càng thấy
khổ chớ không vui. Nếu tâm trong sáng thì càng tu càng tươi
càng vui càng mát mẻ, không có khổ. Tu đúng mọi điều tốt
sẽ đến với mình, tu sai thì mọi việc phiền não sẽ đến
với mình, không nghi ngờ. Ðó là một lẽ thật.
Chúng ta thấy
chỉ cần có ba câu thôi mà Phật dạy mình tu hết sức là
đầy đủ: Một là đừng làm các điều ác tức là giữ trọn
năm giới. Hai là làm tất cả việc lành. Ba là giữ tâm ý
trong sạch. Ðó là lời dạy của chư Phật. Chư Phật dạy
gọn và đủ trong bốn câu kệ đó. Chỉ cần chúng ta ứng
dụng thường xuyên thì bản thân chúng ta rất tốt đẹp.
Phật tử
chúng ta biết rồi thì tránh điều gì sai, việc chưa đúng
chúng ta sửa, việc gì đúng chúng ta thực hành. Ðó là người
khéo tu, khéo nhận định. Nếu khéo tu, khéo nhận định là
người có trí tuệ, thông minh. Không phải chúng ta học đạo
thật nhiều mà gọi là hay. Chúng ta học được điều nào
ứng dụng tu ngay điều đó là chúng ta khéo, chúng ta hay.
* * *
Tóm lại,
chúng ta đến chùa là để cầu xin Phật hay là để tu theo
Phật? Quí vị xác định mình từ trước đến giờ cầu xin
hay là tu. Nếu lỡ đã cầu xin thì bây giờ phải làm sao?
Bây giờ phải tu, đừng cầu xin nữa. Ðức Phật đã không
hứa, không nhận thì Phật đâu có cho.
Mong rằng
tất cả quí Phật tử nghe, hiểu và nỗ lực tu tập đúng
như pháp đức Phật đã dạy, thì chắc chắn sẽ được an
vui hạnh phúc.