PHẦN
MỘT : CON ĐƯỜNG CHỮA LÀNH
(Tiếp
Theo)
4
PHÁT
TRIỂN NIỀM TIN
Niềm
tin là đồng minh tốt nhất của chúng ta, giúp ta biết cách
tu tâm và khai mở những sức mạnh của chúng ta. Chúng ta cần
tin vào chính mình và con đường mình theo đuổi. Nếu chúng
ta không có lòng tin, thì thậm chí tâm nửa vời của ta cũng
chẳng làm nổi một cái bánh nướng dở dang.
Một
số chúng ta thiếu tự tin. Chúng ta cảm thấy không hy vọng
và không đầy đủ – quá yếu đuối để phấn đấu cho
mục đích cao hơn. Thiếu tự tin có thể là kết quả của
đặc tính tinh thần hay sự giáo dục. Nếu là do đặc tính
tinh thần, điều này khó thay đổi, nhưng nếu do sự dạy
dỗ, làm chậm việc phát triển của chúng ta, thì nó không
khó để thay đổi và tăng trưởng.
Chướng
ngại chung cho những lợi lạc của những chỉ dạy là thái
độ tội lỗi. Nền văn minh hiện đại đã đem lại cho chúng
ta những thuận lợi nổi bật, nhưng hình như nhiều người,
đặc biệt trong xã hội cạnh tranh, có cảm giác phạm tội
và không giá trị. Một số trong chúng ta có thể nói : “Tôi
không xứng đáng được hạnh phúc, cái ấy phải để cho
người khác, những người may mắn hơn” hoặc “Công việc
này dành cho người khác, không phải cho tôi” hay “Thật
không tốt khi tôi trải nghiệm an bình trong khi nhiều người
khác phải đấu tranh.”
Nếu
chúng ta thành thật lo nghĩ về sự ích kỷ, chúng ta đáng
được khen vì thái độ tuyệt vời này. Nếu chúng ta tôn
trọng và chăm sóc người khác hơn bản thân mình, đó là
cốt lõi của việc thực hành đạo Phật, và một thái độ
như vậy tự nhiên giúp chúng ta nhiều sức mạnh và rộng
mở. Nhưng phần lớn những cảm giác tội lỗi ấy chỉ che
đậy cho sự không an toàn của mình, một dạng khác của sự
chấp ngã, một sự bào chữa cho việc không cố gắng cải
thiện cuộc sống của chúng ta. Cảm thấy không giá trị và
chống lại hạnh phúc và an bình thì phi lý như nói, “Vì
tôi đói, tôi không muốn ăn.”
Một
lý do khiến chúng ta thiếu tự tin là không khí cạnh tranh
chung quanh mình. Bắt đầu ở mẫu giáo, nhiều đứa bé xây
dựng thói quen cảm thấy chúng không đủ tốt, vì trong lớp
có bạn nào tốt hơn thì được cho phần thưởng. Trở nên
tốt nhất là hàng hóa giá trị cao trong thế giới hiện đại.
Trẻ
em bị người lớn la mắng với sự buộc tội và khiển trách,
chúng cảm thấy bị áp lực lớn về tâm lý và tội lỗi.
Một số cha mẹ khiển trách con cái vì không làm được việc,
và thậm chí khi họ khuyến khích, vẫn chỉ là một dạng
áp lực nếu không cho chúng một tình thương vô điều kiện.
Bất
cứ những nguyên nhân nào gây ra cảm giác vô giá trị, phương
thuốc mạnh mẽ là ở trong sự thấu biết rằng chúng ta toàn
thiện trong thật tánh của mình. Nếu hiểu điều này, sự
tự tin và sung mãn sẽ phát khởi tự nhiên trong chúng ta. Cốt
yếu cần nhận ra sự quan trọng của việc hiểu biết này,
tối thiểu trên mức độ khái niệm. Sau đó, nếu chúng ta
có bất cứ phẩm tính tốt nào trong cuộc sống, cho dù nhỏ,
chúng ta phải tự tu tập để nhận ra và cảm thấy tốt đẹp
về nó. Đây là cách thiết lập thói quen của một tâm tích
cực. Khi chúng ta kinh nghiệm và tiếp nhận năng lượng tích
cực, dù nó nảy sinh từ một kinh nghiệm đơn giản thôi,
nó sẽ mang lại cảm giác thỏa mãn cho phép chúng ta khai triển
hạnh phúc và sung mãn lớn lao hơn.
Nhiều
thế kỷ trước, nạn đói nghiêm trọng quét qua một thung
lũng ở Tây Tạng. Một người cha thấy rằng mình và đứa
con không thể sống lâu hơn được vì thực phẩm đã cạn,
và ông ta nhét đầy tro vào các túi, buộc lại và treo lên
trần rồi bảo với những đứa con còn bé : “Chúng ta có
nhiều tsampa trong những túi này, nhưng phải để dành cho những
ngày sau” (tsampa là bột mì nướng, một thực phẩm chủ
yếu của Tây Tạng). Sau cùng người cha chết vì đói, nhưng
những đứa bé vẫn sống sót cho đến khi có người đến
cứu. Mặc dù chúng yếu hơn người cha nhưng vẫn còn sống
được vì chúng tin rằng còn thức ăn, còn cha chúng chết
vì mất hy vọng.
Dĩ
nhiên, luân lý của câu chuyện là sự tự tin giúp sức mạnh
cho thân và tâm. Tuy nhiên, chân lý như nó liên hệ với cuộc
sống chúng ta thì khơi gợi nhiều hơn sự cá biệt của câu
chuyện. Không giống như những túi tsampa, bản tính thanh tịnh
của chúng ta không chỉ là sự tưởng tượng nhằm vào việc
xây dựng tự tín mà nó đặt nền trên chân lý rốt ráo nhất.
Không
dễ dàng phát triển niềm tin vào chính chúng ta và những bài
tập chữa bệnh, vì chúng ta bị chất đầy những nỗi nghi
ngờ, sợ hãi vô tận. Nhưng nếu phá vỡ được những thói
quen hàng ngày và đi vào tu tập, thậm chí trong thời gian ngắn,
chúng ta có thể kinh nghiệm một số lợi ích thật sự.
Không
an trú trong cảm giác tội lỗi, chúng ta phải tự hiến mình
để cải thiện những khéo léo của chúng ta, phát triển tâm
bi và rộng mở. Sau khi thực hành được một lúc, chúng ta
sẽ tìm thấy bình thản và thái độ tích cực sẽ tăng trưởng.
NHÌN
VÀO SỰ TIẾN TRIỂN CỦA MÌNH
Nhận
ra tiến triển của mình, chúng ta cảm thấy sự tự tin tự
nhiên trong khả năng chúng ta. Vậy, tự hiến mình cho một
cơ hội mà không sợ hãi và nghi ngờ là cách tốt nhất có
được tự tin.
Sau
khi thực hành được một thời gian, nếu cảm thấy chán hay
mỏi mệt, vì cảm thấy chúng ta sao còn quá xa với mục đích
của cuộc hành trình tâm linh, chúng ta phải nhìn lại cuộc
sống trước ngày bắt đầu tu tập và tán thưởng bất cứ
tiến triển nào đạt được. Thậm chí khi có cảm giác thụt
lùi so với sự tiến bộ của mình, điều này vẫn cần được
tán thưởng. Bước tụt hậu hay đi đường vòng, thử nghiệm
hay lầm lỗi, là tất cả thu góp phần vào quá trình phát
triển. Đau khổ tăng trưởng có thể có vẻ như tiêu cực,
nhưng chúng ta có thể thấy chúng tích cực bằng cách tự
nhủ : “Tôi đã lùi một bước, và đây là một phần của
hành trình về phía trước.”
Suy
nghĩ tích cực là thực hành tâm linh lành mạnh, và nó cũng
tạo ra lương tri. Khi chúng ta xây một căn nhà, nếu ta chỉ
nghĩ về công việc to lớn chưa được hoàn tất thì chúng
ta thấy nản lòng, mệt mỏi, thất vọng. Nhưng nếu ta nghĩ
nhiều hơn về những gì ta đã hoàn tất hơn là những gì
còn phải làm thì chúng ta cảm thấy hạnh phúc và điều đó
cũng cho ta năng lực, cảm hứng để làm nhiều việc hơn.
Trên
một hành trình dài, nếu chúng ta cứ nhìn hướng đến mục
đích xa xôi của mình, chúng ta có thể cảm thấy chán nản
vì con đường có vẻ vô tận. Nhưng nếu ta ngồi xuống, nhìn
vào con đường chúng ta đã đi được, cái nhìn có thể đầy
thỏa mãn và khuyến khích.
PHÓNG
LỚN NGAY CẢ TIẾN BỘ ĐƠN GIẢN
Trong
bất kỳ việc tu tập nào, sự khuyến khích rộng lượng có
thể phóng lớn kết quả và đưa chúng ta đi xa hơn. Khả năng
của ta được phóng lớn vượt khỏi cố gắng lúc đầu,
giống như tiền vốn phát triển và tăng lên nhiều lần trong
một cuộc đầu tư tốt, ngược lại với đồng tiền không
được đầu tư gì cả.
Cho
dù tiến bộ của ta bé nhỏ, nếu chúng ta tán thưởng nó
như là cái gì có ý nghĩa và có giá trị, nó trở nên một
thành tựu đầy năng lực. Vậy, hãy nhận ra những phẩm cách
tốt của mình và những bước nhỏ mình đã đi. Hãy tự nhủ,
“Tuyệt thay ! Tôi đã tạo ra tiến bộ này !” Sau đó, một
cách tự phát, sự tiến triển sẽ được phóng lớn và những
chướng ngại sẽ bị giảm thiểu.
Việc
phóng lớn tiến bộ và vui thích làm mạnh mẽ sự an bình
và thỏa mãn và trang bị cho chúng ta làm bình lặng với những
khó khăn. Giả sử, chẳng hạn có một tiếng ồn từ cửa
sổ kế bên, và chúng ta nhiều giờ không ngủ được, nhưng
sau một lúc, âm thanh ồn giảm dần. Nếu chúng ta nhận ra
và vui thích với sự giảm âm thanh thay vì lo nghĩ về tiếng
ồn vẫn tiếp tục, nó sẽ làm cho chúng ta thoải mái và chúng
ta ngủ dễ dàng, vì đó là năng lực của sự hân thưởng.
Sự
hân thưởng và bằng lòng, khả năng sung sướng trong mọi
việc dù lớn hay nhỏ, là sự tu tập chính yếu của đạo
Phật. Kinh Pháp Cú (Dharmapada) dạy :
Sức
khỏe tốt là thành tựu tuyệt hảo nhất.
Bằng
lòng là giàu có tuyệt hảo nhất.
Bạn
hòa hợp là bạn tuyệt hảo nhất.
Niết
Bàn là hạnh phúc tuyệt vời nhất.
TRI
GIÁC THANH TỊNH
Thói
quen nhìn sự vật là xấu hay tốt, được tạo ra trong tâm
ta. Chuỗi cảm xúc trong tâm ta – thích và không thích, thèm
muốn và sân hận – tạo ra thêm đau khổ hay thèm khát. Cách
chuyển hóa những phản ứng thói quen của ta là đem một thái
độ tích cực vào mỗi tình huống và cảm nhận sâu xa năng
lượng tích cực.
Tri
giác trong sạch có nghĩa là thấy tất cả mọi sự đều thanh
tịnh, toàn thiện, hỷ lạc và giác ngộ. Trong đời sống
hàng ngày của chúng ta, có vẻ chúng ta bị phiền não đè
nặng. Tuy nhiên, quan điểm đạo Phật cho rằng những phiền
não, trong bản tánh tối hậu của chúng, cũng giống như những
ngọn sóng trên bề mặt đại dương. Một cơn bão có thể
thổi những ngọn sóng trên bề mặt, nhưng đại dương bên
dưới vẫn tĩnh lặng.
Chúng
ta có thể tìm thấy an bình trong một kinh nghiệm khó khăn
và thấy việc gì đó tích cực ngay cả nếu nó dữ dội trong
sự biểu lộ bề mặt của nó. Nếu chúng ta thấy điều gì
đó là an bình, cho dù nó có vẻ như rất tiêu cực, chúng
ta phải nhận biết cảm giác an bình trong tâm một cách có
ý thức và an trú trong kinh nghiệm đó.
Tiêu
cực hay tích cực, tri giác này tùy thuộc vào tâm ta. Nếu
chúng ta thấy vật gì đó tích cực, thậm chí nếu chỉ là
một tách trà nó cũng có thể trở thành đối tượng của
niềm vui nhờ tri giác của chúng ta. Nếu chúng ta thấy cũng
cùng tách trà đó một cách tiêu cực, thì nó là khó chịu.
Thay
vì luôn áp đặt quan điểm theo thói quen của ta lên sự vật,
nó có thể giúp ta tự nhắc nhở làm thế nào để mở ra
một thế giới thay vì giải thích nó. Chẳng hạn, nhìn một
cái cây, một bác sĩ có thể thấy là vị thuốc hay chất
độc. Một nhà buôn tính toán giá trị tiền bạc của nó,
và người thợ mộc đo lường khả năng xây dựng của nó.
Một nhà khoa học phân tích xung lực hóa học và điện năng
của nó. Người say rượu thấy cái cây như một bánh xe quay
trên đầu anh ta. Nhà thơ có thể đắm mình trong vẻ đẹp
của nó. Một người Công giáo có thể thốt ra lời cầu nguyện
ca ngợi sự sáng tạo của Thượng Đế. Một Phật tử thấy
cây như là một biểu hiện của duyên sinh hay một biểu hiện
của an bình tối hậu.
Mở
rộng cái nhìn của chúng ta có thể nới lỏng sự chấp ngã
của chúng ta và cho phép chúng ta nhận những tạo tác của
riêng tâm thức chúng ta và những thói quen che tối bản tánh
an bình của chúng ta như thế nào. Ngài Tsultrim Lodroš viết
:
Do
đạt đến giải thoát khỏi những thói quen của ba
che
chướng –
Của
thân, tâm, và những đối tượng –
Chúng
xuất hiện như những thân Phật, trí huệ,
và
những cõi Phật.
Ở
đây chúng ta phải nhớ rằng mục đích tu tập của đạo
Phật không phải là rời bỏ thế gian này để đến một
thế giới tốt hơn hay ở cõi trời. Chúng ta có thể tìm thấy
an bình trong chính thế giới này, nhưng bởi vì bản tính an
bình bên trong chúng ta thường bị che lấp, chúng ta choáng
váng giống như người bị thương phải đối phó với những
trận chiến của cuộc đời. Tri giác thanh tịnh có thể chữa
lành chúng ta. Nếu chúng ta tu tập tâm mình chấp nhận những
khó khăn là tích cực, thì ngay cả những vấn đề rất khó
khăn cũng có thể trở thành nguồn hạnh phúc thay vì đau khổ.
Đau
khổ có thể là vị Thầy lớn. Sự thất vọng, chán nản
có thể đánh thức chúng ta dậy. Nếu đời sống quá dễ
dàng, chúng ta có thể không bao giờ nhận ra an bình đích thực.
Nhưng nếu chẳng hạn chúng ta bị mất tiền, nó có thể gây
cho ta tìm thấy sự thật (chân lý). Có thể chúng ta biết
cách không quan tâm quá nhiều về tiền bạc, và sẽ biết
an bình, sức mạnh là gì. Một số người rất nghèo nhưng
rất vui vẻ. Điều này nói lên đau khổ là tương đối biết
bao và tâm có thể tìm thấy hạnh phúc ở bất kỳ hoàn cảnh
bên ngoài như thế nào.
Chúng
ta phải nhớ rằng dưới những cơn bão lo nghĩ trên bề mặt
là sự an bình. Chúng ta có thể chữa lành đau khổ của mình
bằng cách ứng xử khéo léo với những khó khăn của đời
sống. Mọi việc đều vô thường và thay đổi. Thay vì xem
thay đổi là tiêu cực, hãy thấy nó là tích cực và rút ra
lợi lạc từ nó. Việc nó là vô thường, vì tính chất thay
đổi của nó, cho phép chúng ta cải thiện cuộc sống mình,
nếu chúng ta chọn lựa như thế.
Ngay
cả những vấn đề khó khăn nhất, như bệnh tật nghiêm trọng,
thân xác lão hóa, có thể được nhìn một cách tích cực.
Chúng ta có khuynh hướng xem “bản ngã” là thường, nhưng
thật ra bản ngã, với mọi tham dục và bám níu, là không
bền vững. Khi đau đớn xảy đến, tất cả ảo tưởng của
ta sụp đổ và bị cuốn đi như lâu đài bằng cát bị cơn
sóng lớn đầu tiên cuốn xuống biển. Gia đình, nhà cửa,
đồng nghiệp, mọi cái yêu thích của đời sống sẽ biến
mất.
Nhưng
chúng ta có thể thấy ngay cả những khoảnh khắc cùng cực,
khi cơ thể chịu đựng bệnh tật tàn phá hoặc cái chết
tiến gần, là những cơ hội vui vẻ và tích cực. Chính lúc
bấy giờ chúng ta có thể thấy chân lý về sự buông bỏ
bản ngã.
Jigme
Gyalwe Nyugu thuật lại một cuộc hành hương lúc còn thanh niên
với người Thầy và là sư huynh của mình, Rinpoche Dodrupchen
Thứ Nhất, đi qua một vùng đất không người vùng Yadrog trung
Tây Tạng. Vị Thầy của ngài trở bệnh nặng nhưng vẫn rất
vui vẻ, Ngài Jigme Gyalwe Nyugu viết :
Khi
chúng tôi, thầy và trò đi xuống phía thung lũng Yadrog, Đức
Lama Dodrupchen trở bệnh trầm trọng vì không khí ẩm thấp
và bệnh thấp khớp. Ngài bị đau đớn, nhức nhối liên tục
và trở nên yếu đi hầu như gần chết. Chúng tôi không còn
gì nhiều để ăn ngoại trừ một mẩu thịt mỡ đã nát và
một bình dầu. Chúng tôi không có đến một muỗng tsampa.
Chúng tôi uống trà đen.
Sau
khi Ngài ngồi xuống nghỉ, để giúp Ngài đứng dậy tôi dùng
hai tay đem hết sức mạnh đỡ Ngài. Mặc dầu thân xác đang
trong một tình trạng nguy kịch, thay vì buồn chán, Ngài lại
nói : “À, hôm nay tôi có dịp mang theo một ít khổ hạnh
trong thực hành pháp bằng cách áp chế thân xác hoang dã phải
chết và tâm tham lam, gây thương tổn của tôi. Tôi đang đạt
đến cái tinh túy của đời sống con người quý giá. Không
còn nghi ngờ rằng những kinh nghiệm khó khăn này tôi đang
trải qua là kết quả may mắn được tạo ra bởi sự tích
lũy công đức và là sự tịnh hóa những che chướng ở nhiều
kiếp trong quá khứ.” Đó là đại hỷ lạc trong tâm Ngài.
Tôi
cũng vui vẻ theo, nghĩ rằng : “Tuyệt vời thay ngài Lama đang
đưa vào thực hành lời Phật dạy :
‘Hãy
giữ gìn mãi mãi Pháp,
Cho
dù phải trả giá bằng việc
Vượt
qua tường lửa hay đi trên cánh đồng đầy lưỡi dao’.”
Đôi
khi vị Lama không nhìn thấy, tôi khóc và nghĩ : “Vị thánh
nhân này đang hấp hối ở một nơi mà nhân loại không được
thấy hay nghe về Ngài.”
Chúng
ta có thể học buông xả bám chấp qua thiền định và qua
tu tập. Sau đó một khi những khó khăn thân xác quấy rối,
chúng ta sẽ cảm thấy ít nghiêm trọng, hay thậm chí biến
mất hoàn toàn. Tất cả chúng ta biết rằng có một số người
lại dễ dàng chịu đau đớn hành hạ hơn những người khác.
Một số người không cần thuốc giảm đau (Novocaine) khi nha
sĩ nhổ răng họ, trong lúc những người khác bắt đầu cảm
thấy đau trước khi đến nha sĩ.
Chúng
ta không nói đến thói bạo dâm ở đây, tìm kiếm đau đớn
chỉ vì thích đau đớn. Trái lại, mục tiêu của chúng ta
là phát triển một thái độ có thể chuyển đổi tác động
và tri giác về đau khổ và đau đớn. Nếu chúng ta bị đau
răng khiến tim hồi hộp và chưa thể gặp nha sĩ ngay được,
chúng ta cố gắng buông xả tri giác về sự hồi hộp như
là việc tiêu cực. Bằng cách không chú tâm nhiều quá hay
lo nghĩ về nó, chúng ta tiếp nhận cơn đau ít nghiêm trọng
hơn.
Tri
giác thanh tịnh về đau khổ và đau đớn có nghĩa rằng chúng
ta thực sự chào đón đau đớn như một cơ hội tích cực
và cảm hứng để thực hành buông xả bản ngã. Ở một mức
độ thiện xảo rất cao, có thể không những hiểu được
đau khổ như một việc tích cực mà còn trực tiếp cảm nhận
tất cả mọi sự việc đều là hỷ lạc – bao gồm phạm
vi những kinh nghiệm từ những vui thích hàng ngày cho đến
cái mà đa số người ta xếp loại là tiêu cực như cơn đau
của thể xác.
Một
người đã thành tựu sự hoàn thiện của mỗi một kinh nghiệm
như là phúc lạc, ngay cả nếu họ có vẻ yếu đuối về
thể xác, bị thương tổn, hay hư nát, vẫn có tâm thức an
bình. Ngài Tsele Natshog Rangtrol nói về vị Đại Lama Zhang Rinpoche,
một Đại Đạo Sư của phái Kagyu :
Vì
Ngài Zhang Rinpoche đã hoàn thiện sự chứng ngộ và kinh nghiệm
về “con đường của phương tiện thiện xảo”, tất cả
mọi kinh nghiệm, như chân đau do gai đâm và đầu bị thương
vì đụng phải đá, đều phát sinh trong Ngài sự hợp nhất
tự nhiên sanh khởi của lạc và tánh không (sự rỗng rang).
Với
phần lớn chúng ta, việc thực hành tri giác thanh tịnh phải
có thời gian và nhẫn nại. Nhưng ngay cả nếu chúng ta không
thành tựu được sự thực hành ở mức độ cao nhất, một
thái độ tích cực sẽ cải thiện cuộc sống chúng ta và
cho chúng ta đối phó nhẹ nhàng và hiệu quả hơn với mọi
loại khó khăn.
Tuy
nhiên, cần phải mở rộng tâm chúng ta với những lợi ích
của việc thực hành này trước khi chúng ta thật sự làm
chín muồi chúng. Nhiều người trong chúng ta không thừa nhận
tính thực tế của nó để nhìn mọi việc trong cuộc sống
mình là tích cực. Chúng ta nói : “Nó không đáng tin, đời
sống không phải như vậy” hay “Tôi không đủ mạnh hay
không đủ tốt để cảm nhận theo cách này” hoặc “Một
số hoàn cảnh thật quá khủng khiếp.”
Có
vài điểm để ghi nhớ trong tâm trí. Thứ nhất, nhớ rằng
vấn đề lớn là sự khăng khăng áp đặt những ý niệm của
mình trên những kinh nghiệm mà trong bản tánh thật sự là
rỗng rang. Ngày và đêm không xấu cũng không tốt, nhưng nếu
chúng ta quyết định chỉ thích ban ngày và ghét ban đêm, bấy
giờ ban đêm trở thành đáng ghét.
Thứ
hai, chúng ta không nên tự đồng hóa mình với những phiền
não và những kinh nghiệm xấu của chúng ta trong một cách
thức bám chấp. Chúng ta vốn thực sự an bình và toàn thiện
từ bên trong, cho dù có những đám mây che lấp thật tánh
mình. Chúng ta phải cảm thấy tốt về mình và người khác,
và hãy hạnh phúc với chính mình như mình đang là.
Cuối
cùng, chúng ta phải biết rằng, thực sự có thể cải thiện
cuộc sống và quan điểm của chúng ta, để tìm ra hạnh phúc
và an bình, đi từ tiêu cực đến tích cực. Chúng ta có nhiều
cách để làm điều này – mặt trí huệ, mặt tình cảm và
mặt tâm linh. Mỗi một việc chúng ta kinh nghiệm đều có
thể giúp chúng ta trên con đường chữa lành.
Trong
Phật giáo, Bồ tát là một người giác ngộ, sống và giúp
đỡ những người khác trong thế giới này với tất cả nỗi
vui buồn của nó. Ngài Đại Bồ tát Văn Thù (Manjushri) có
lần chỉ dạy một đệ tử khác, trước sự hiện diện của
đức Phật, rằng bất kỳ hoàn cảnh nào cũng có thể khơi
nguồn năng lực chữa lành trong tâm mình. Đây là lời của
Ngài Văn Thù nói trong Kinh Avatamsaka (Kinh Hoa Nghiêm) :
Khi
một Bồ tát thấy chúng sanh có nhiều tình thương, Ngài nên
nghĩ : “Mong cho tất cả chúng sanh có nhiều tình thương và
sùng mộ pháp.” Khi một Bồ tát thấy chúng sanh có nhiều
sự không thích, Ngài phải nghĩ : “Mong sao tất cả chúng
sanh có cảm giác không thích đối với mọi hiện tượng quy
định bởi nhân duyên để họ sẽ nỗ lực cho giải thoát.”
Khi một Bồ tát thấy chúng sanh hạnh phúc, Ngài phải nghĩ
: “Cầu cho tất cả chúng sanh được hạnh phúc tột cùng
bằng việc đạt được sự giàu có của đại hoan hỷ của
Phật tánh.” Khi một Bồ tát thấy chúng sanh đau khổ, Ngài
phải nghĩ : “Mong rằng sự đau khổ của tất cả chúng sanh
được bình lặng bằng sự gieo trồng gốc trí huệ trong họ.”
KIÊN
ĐỊNH VÀ TINH TẤN
Trong
lúc đối mặt với khó khăn, chúng ta vội vã chạy tìm những
giải pháp. Nhưng lúc những khó khăn đó dịu đi, chúng ta
lơ là kỷ luật cần thiết để làm mạnh mẽ và bảo tồn
những năng lượng chữa lành của ta. Khi những khó khăn lại
nổi lên, chúng ta trách móc sự thực hành : “Tôi đã tu tập
nhiều năm, nhưng vẫn còn những khó khăn như vậy.” Lỗi
lầm không nằm ở sự thực hành, mà là ở con người đã
rời xa những phương pháp chữa bệnh và những ích lợi của
chúng.
Một
khi bạn huấn luyện một chú chó con không được nhảy lên
bàn, bạn phải kiên định không cho nó lên bàn. Nếu không
nó sẽ xao lãng và thói quen kỷ luật bị quên đi. Vậy chúng
ta phải duy trì mọi thói quen tốt nào mà mình đạt được
trong bất cứ sự tu tập nào, giống như hàng tháng chúng ta
trả bảo hiểm hạng nhất để bảo đảm an toàn cho bệnh
tật và tuổi già.
Việc
chữa bệnh sẽ đến chỉ do chính chúng ta nỗ lực và kiên
định hướng năng lực đời mình vào thực hành. Dù nếu
chúng ta thực hành ở nơi cô tịch nhiều năm, nếu chúng ta
phá vỡ sự liên tục tu tập trong vài tháng, chúng ta có thể
thụt lùi và thấy mình như lúc mới bắt đầu.
Một
khi chúng ta thực sự đạt được một sự đột phá, nếu
chúng ta tiếp tục kiên trì thực hành thậm chí vài phút trong
một ngày – sự kiên cố của tâm sẽ không mất mà sẽ tiếp
tục được mạnh hơn.
Ngay
cả nếu chúng ta không là học trò sáng ý hay là thiền giả
thông tuệ, nếu kiên trì thực hành, chúng ta có thể tiến
bộ nhanh hơn những người tự xưng là học giả và những
người thuyết pháp. Trích dẫn lời Ngài Jigme Lingpa, người
sáng lập truyền thống Longchen Nyingthig của Phật giáo Tây
Tạng, Ngài Paltrušl Rinpoche viết :
Với
một người không chuyên cần,
Thì
thông minh, năng lực, tài sản và cả sức mạnh không giúp
gì nó được.
Nó
giống như thuyền trưởng một con thuyền không có buồm.
Một
tục ngữ của Tây Tạng nói :
Những
học giả kết thúc với hai bàn tay trắng trong nách mình.
Trong
lúc người tận tụy đập tan cả những thách thức lớn như
núi Tu Di thành bụi.
Nếu
chúng ta chuyên cần, thậm chí là một người có tâm đơn
giản, chúng ta có thể đạt được mục đích của mình. Cũng
giống như một câu chuyện về Ngài Lamchungpa trở thành một
trong những nhà hiền triết danh tiếng của đạo Phật được
biết như trong mười sáu vị A La Hán. Đơn giản chỉ rửa
sạch những đôi giày của những vị sư khác, Ngài đã có
thể hiểu được lời dạy đức Phật. Đức Dalai Lama Thứ
Nhất kể lại câu chuyện này :
Tâm
trí Ngài Lamchungpa rất chậm lụt, nhiều đệ tử của đức
Phật cố gắng dạy Ngài nhưng rồi phải bỏ cuộc. Sau đó
đức Phật hướng dẫn Ngài rửa những đôi giày của các
tăng chúng và lập lại hai câu, “Bụi bặm đã được rửa
sạch, nhơ bẩn đã được rửa sạch”, Ngài cố nhớ hai
câu ấy với sự khó khăn vô cùng. Sau khi làm công việc ấy
một thời gian lâu dài, rồi một ngày nọ, một tư tưởng
xuất hiện trong tâm trí Ngài : “Ồ đức Phật nói ‘lau
sạch bụi’ và ‘rửa sạch dơ bẩn’ là cái gì ? Có phải
bụi và dơ bẩn bên trong (tâm) hay của đồ vật bên ngoài
(giày) ?” Ngay lúc đó ba câu thơ kệ đến trong tâm Ngài :
Đây
không phải là bụi của đất, mà là của tham dục.
Bụi
là tên của tham dục, không phải tên của bụi đất.
Ai
học được cách lau sạch bụi
Đạt
được tỉnh giác trong giáo lý của Như Lai.
Đây
không phải là bụi của đất, mà là của sân hận.
Bụi
là tên của sân hận, không phải tên của bụi đất.
Ai
học được cách lau sạch bụi
Đạt
được tỉnh giác trong giáo lý của Như Lai.
Đây
không phải là bụi của đất, mà là của vô minh (si)
Bụi
là tên của vô minh, và không phải là tên của bụi đất.
Ai
học được cách lau sạch bụi
Đạt
đến tỉnh giác trong giáo lý của Như Lai.
Bấy
giờ Ngài chuyên cần thiền định về ý nghĩa của những
vần kệ trên và chẳng bao lâu đạt được quả vị A La Hán,
một trạng thái loại trừ toàn triệt những đau khổ tình
cảm và tâm trí.
SỰ
QUÂN BÌNH
Sự
cân bằng cần thiết cho cả thiền định và đời sống hàng
ngày. Quá ép buộc và thúc bách chỉ tạo ra căng thẳng, cứng
rắn, hoang tưởng và đau khổ. Quá buông lung hay lười biếng
thành ra thiếu tập trung, thiếu sức mạnh, ảo giác, mơ tưởng
hão huyền. Để biết cách thiền định như thế nào, Ngài
Patrušl Rinpoche khuyên chúng ta hãy lưu ý đến câu chuyện trong
kinh như sau :
A Nan,
một đệ tử chính của đức Phật, dạy Shravana làm sao để
thiền định. Tuy nhiên, Shravana không thể thiền định được
tốt vì đôi khi tâm trí quá kềm chặt và lúc khác lại buông
lỏng. Khi trường hợp này được trình lên đức Phật, Ngài
hỏi Shravana : “Này ông, khi còn ở nhà, ông đánh đàn rất
hay phải không ?”
Shravana
trả lời : “Vâng, con đánh hay.”
Đức
Phật hỏi : “Âm thanh hay của đàn do lên dây chặt hay lỏng
?”
Shravana
trả lời : “Bạch Phật, không phải cả hai thứ đó, âm
thanh hay là do sự cân bằng của dây đàn.”
Bấy
giờ, đức Phật bảo : “Vậy tâm của ông cũng cần phải
như vậy.”
Sau
này, bằng sự thiền định trong một cách thức cân bằng,
Shravana đã đạt được thành quả của việc tu tập.
Trong
thiền định, chúng ta hoàn toàn chú tâm và đem hết năng lực
để thiền định, và trong cách này là gắng sức. Nhưng chúng
ta không cảm thấy căng thẳng và trong cách này thiền định
là sự không cố gắng. Giống như dây đàn, chúng ta vừa chặt
vừa lỏng. Nói khác đi, tỉnh táo mà không căng thẳng. Nếu
lười biếng, tâm ta không vững chắc và tĩnh lặng. Nếu cưỡng
ép, chúng ta đốt hết năng lực và kết thúc trong bám chấp.
Trích dẫn Ngài Machig Labdron, một nữ đạo sư nổi tiếng
của Tây Tạng, Ngài Patrušl Rinpoche viết :
Điểm
thiết yếu của quan điểm thiền định
Nằm
trong thắt chặt và buông lỏng.
(Đầu
tiên làm chặt được ở mức chặt
Sau
đó nới lỏng ra ở mức lỏng
Như
vậy tinh hoa của sự thấy ở đó.)
Sự
linh hoạt là chìa khóa duy trì sự thăng bằng của tâm chúng
ta trong những tình huống hàng ngày. Ngài Atisha, một trong những
Đại Sư Phật giáo Ấn Độ ở thế kỷ thứ mười viết
:
Bất
cứ khi nào tâm bạn quá cao,
Cần
thiết đánh tan kiêu mạn đó
Bằng
cách nhớ lại những lời dạy của Thầy.
Bất
cứ lúc nào tâm bạn quá thấp,
Cần
phải có nguồn cảm hứng.
Bất
cứ lúc nào đối mặt với đối tượng thèm muốn hay sân
hận,
Hãy
thấy chúng như những ảo giác hay những xuất hiện huyễn
hóa.
Bất
cứ lúc nào nghe điều không hấp dẫn,
Hãy
xem chúng như những tiếng vang.
Bất
cứ khi nào thân thể bị tổn thương,
Hãy
nhận lấy như kết quả của nghiệp.
Giống
như một chuỗi động tác của người trượt băng, vẫn thăng
bằng trong lúc quay tròn và làm những kỳ công đáng ngạc
nhiên trên băng, chúng ta cần nhận biết trung tâm của mình.
Nếu chúng ta đi vào những cực đoan, chúng ta sẽ mất trung
tâm bình an và trở nên mất thăng bằng. Chẳng hạn, trong
mối liên hệ giữa chúng ta và người khác, chúng ta cần tình
bạn và trợ giúp, và chúng ta cũng cần độc lập.
Người
ta rơi vào cực đoan trong liên hệ giữa họ và người khác.
Một số cha mẹ làm ngộp con cái mình trong những liên hệ
quá phụ thuộc lẫn nhau. Những bậc cha mẹ khác lại sợ
tình cảm thân mật và không cho con cái họ sự trợ giúp đầy
đủ. Đúng là mỗi một người đều có thể tự đứng trên
hai chân mình. Nhưng nhìn chung, sự thân mật nuôi dưỡng và
cho phép con cái – và cha mẹ – lớn mạnh về mặt tình cảm.
Cha mẹ phải nói chuyện và tham gia vào những trò chơi trong
cuộc sống của con mình và bày tỏ tình thương nồng ấm
với chúng. Họ cũng phải để cho con mình thành một người
độc lập không phụ thuộc. Đây là sự thăng bằng mà chúng
ta cần.
Nhiều
đứa trẻ trưởng thành trách móc cha mẹ về những vấn đề
thuộc tình cảm, hay nổi loạn chống lại bất cứ ai áp dụng
quyền lực trên chúng. Chúng ta cần phải hiểu quá khứ của
mình, nhưng trách móc không mang lại tự do. Nếu chúng ta vướng
mắc vào bực tức và giận dữ, chúng ta có thể tạo ra những
chất độc bên trong ta và bám vào chúng để bị tổn hại.
Sự chữa lành là câu trả lời. Hãy nhìn quá khứ xem là cái
gì, rồi tha thứ và quên đi. Đây là cách để tìm thấy an
bình.
Tự
tin thái quá, sợ phải dựa vào người khác làm cằn cỗi
sự tăng trưởng tình cảm và tâm linh của chúng ta. Một số
người bác bỏ ý tưởng dựa vào ai khác ngoại trừ chính
họ. Nhưng bằng sự quá kiêu mạn hay quá sợ hãi, họ chối
bỏ lợi ích của chính họ về sự đào luyện tâm linh. Họ
nghi ngờ vị thầy hay giáo lý có thể giúp họ, và những
nghi ngờ này khiến họ cách xa sự chữa lành. Hoàn toàn tự
do không phụ thuộc vào những người khác là có thể được,
nhưng với phần đông chúng ta sự cố gắng được hoàn toàn
độc lập khi chúng ta học làm sao đối xử với những khó
khăn là một sai lầm.
Chúng
ta cần người khác giúp đỡ để đời sống bớt là một
cuộc chiến đấu. Sự trợ giúp của gia đình, bạn bè, và
cộng đồng là rất tốt. Đồng thời, trong sự cố gắng
phát triển tâm linh và tình cảm, chúng ta phải đi trên chính
bước chân và những khả năng của mình, không theo lịch trình
của người nào khác. Trong mỗi hoàn cảnh, cuối cùng nếu
chúng ta có thể tĩnh lặng và buông lỏng, thì chúng ta sẽ
tìm thấy cân bằng.
CẢM
NHẬN
Khi
chúng ta nghe kể một câu chuyện gây hứng thú, không phải
việc nghe nó, mà chính việc cảm nhận chúng mang lại cảm
hứng. Cách hiệu quả của việc nối kết với bất cứ nguồn
chữa bệnh nào không phải chỉ là nhìn hay tri giác một đối
tượng để chữa bệnh, mà cảm nhận nó với toàn bộ con
người của chúng ta.
Cách
thực hành những bài tập chữa bệnh là tập trung vào lòng
bạn – vào những cảm nhận tích cực của bạn. Không chỉ
là nghĩ, mà cũng cảm nhận nó. Quả thực là giai đoạn cao
nhất của chứng đắc tâm linh thì vượt khỏi những tri giác
và cảm nhận hạn chế và nhị nguyên – vượt khỏi chủ
thể và đối tượng, vượt khỏi tích cực (tốt) và tiêu
cực (xấu), vượt khỏi một cái “tôi” quán tưởng một
hình ảnh. Tuy nhiên, với những người như chúng ta đang vật
lộn với đau khổ và kích động, thì mục tiêu tức thời,
thích hợp là cố gắng chuyển những quan điểm tiêu cực
thành tích cực, để chữa lành những cảm nhận đau khổ
và cảm nhận sự niềm vui dịu dàng từ những chiều sâu
của trái tim chúng ta.
THẤY
HAY CẢM NHẬN VỚI TOÀN THỂ THÂN VÀ TÂM CHÚNG TA
Khi
chúng ta tu tập, đặc biệt trong lúc đầu, tự nhiên ta sẽ
tập trung năng lực bằng cách nhìn hình tượng quán tưởng
với mắt của chúng ta, hay nghĩ về một đối tượng với
đầu óc hay cảm nhận điều gì đó bằng tấm lòng của chúng
ta.
Đối
với một số thực hành, phương pháp này là có ích. Tuy nhiên,
đôi khi nó gây ra khó khăn nếu thực hành với quá nhiều
rán sức hay căng thẳng theo cách khu trú năng lực chỉ ở
trong một phần của cơ thể.
Ví
dụ, có thể chúng ta tập trung quá nhiều năng lực ở cặp
mắt khi quán tưởng, hay tập trung cảm nhận quá mạnh ở
vùng tim. Ở Tây Tạng, điều này được diễn giải trong một
thuật ngữ “Khí” hay năng lực, chảy đến bất cứ đâu
trong thân thể khi tâm tập trung vào. Quá nhiều năng lực trong
một vùng có thể gây ra căng thẳng và ngay cả bệnh tật.
Giải
pháp đơn giản là thả lỏng và hoàn toàn chú tâm vào sự
tập trung bằng cả con người của chúng ta, mà không gắng
sức. Theo cách này, chúng ta thấy và cảm nhận bằng cả con
người, và năng lực được phóng lớn hơn là khu trú cục
bộ. Trong đời sống hàng ngày, nếu bạn nhìn chăm chú vào
màn hình vi tính, bạn có thể nhức đầu, trừ khi bạn nhìn
bằng một cách buông lỏng hơn. Tương tự, ca sĩ có thể làm
căng thẳng dây thanh âm trừ khi họ biết cách đem âm thanh
lên từ hơi thở vùng dưới bụng. Nếu thiền định là một
sự gắng sức, đó là dấu hiệu cần được nới lỏng và
để tâm và thân thiền định theo cách buông lỏng trong một
lúc.
NĂNG
LỰC CỦA SỰ BÍ MẬT
Thường
sự rèn luyện tâm linh trở nên hiệu quả hơn khi được trao
cho như một giáo huấn bí mật được giữ như một kho tàng
bí mật, và thực hành trong bí mật không thố lộ cho bất
cứ ai ngoài vị thầy của mình. Mục tiêu tối hậu của giáo
lý là mở rộng cho chúng ta, không giới hạn hay tự tách biệt
mình trong ẩn dật. Nhưng đặc biệt, trong lúc bắt đầu,
chúng ta cần phải tập gom tụ năng lực và sự tập trung
của mình. Sự bí mật giúp ta làm điều đó.
Nếu
chúng ta sử dụng cái chúng ta đã học để nói huyên thuyên
ở bàn ăn hay như là một nhà buôn hàng hóa, một công cụ
cho những mục đích tầm thường, chúng ta có nguy cơ phân
tán năng lực và nguồn cảm hứng của mình. Khi ta giữ việc
thực hành được bí mật, năng lực được tập trung phát
triển hiệu quả hơn, giống như một bộ máy khai thác năng
lực để phóng một hỏa tiễn ra khỏi sức hút của trái
đất bởi vì nhiên liệu được đốt cháy này được giữ
dưới áp suất lớn lao hơn là để thoát ra một cách ngẫu
nhiên.
BIẾT
ĐƯỢC NHỮNG SỰ MẠNH MẼ
VÀ
YẾU ĐUỐI CỦA CHÚNG TA
Tất
cả chúng ta đều khác nhau, với những khí chất cá nhân và
phẩm tính tâm thức riêng biệt, nhưng tất cả chúng ta đều
có thể tìm thấy an bình. Ngài Shantideva nói :
Khi
nhìn thấy máu mình, một số người trở nên can đảm và
mạnh mẽ hơn.
Một
số người khi thấy máu người khác,
Lại
lả đi hay ngất xỉu.
Những
phản ứng này là do sức mạnh
Hay
sự yếu đuối của tâm.
Vậy
bằng cách chẳng để ý đến những khó khăn
Hãy
để tâm mình trở nên bất bại với những khổ đau.
Tất
cả chúng ta đều toàn thiện trong bản tánh chân thật của
mình, và đó là sức mạnh vĩ đại của chúng ta. Sau khi hiểu
được điều này, chúng ta phải xây dựng sức mạnh và chữa
lành mọi yếu đuối của mình.
Đôi
khi, việc nhận ra những yếu đuối của mình rất khó khăn.
Một số chúng ta vô cảm và kiêu ngạo. Một số hay nổi giận
và tiêu cực về tất cả mọi thứ. Một số say sưa với
tiền bạc, quyền lực và nuông chiều mình thường trực trong
sự tự mãn và những ý niệm hoang dã. Nếu có bất cứ những
phiền não này đến với mình, chúng ta cần phải làm dịu
đi bản ngã thô lỗ, ngoan cố và tự tìm thấy thăng bằng.
Những thiền quán trên những nỗi buồn, mất mát và những
khó khăn của thế giới này có thể mở rộng tâm chúng ta.
Không
may, nếu chúng ta kiêu mạn và ngoan cố, thì chúng ta tự biến
thành kẻ thù tệ hại nhất của chính mình, vì sẽ khó khăn
để nhận ra những vấn đề của mình. Vậy nhận ra những
lỗi lầm của mình là bước khởi đầu quan trọng.
Và
rồi có một số trong chúng ta bị buồn chán, yếu đuối,
hoang mang và ngay cả tự tử. Nếu chúng ta không tin tưởng
vào bất cứ cái gì, tốt hơn hết là tham thiền về những
tu tập gây cảm hứng như sùng mộ, thái độ tích cực, tri
giác thanh tịnh, tâm bi và tâm từ. Chúng ta phải xua đi những
lo nghĩ và nghi ngờ, phải tự tin vào chính mình và sức mạnh
của những giáo lý.
Để
biết mình, rất có ích lợi là nhận lời dạy bảo của một
vị thầy hay người cố vấn khéo léo. Chúng ta không cần
đi một mình, chúng ta có thể chấp nhận sự giúp đỡ khuyến
khích của bạn bè và người khác. Đồng thời, sự chữa
lành tối hậu nằm trong chúng ta. Trong cái thật sự là chúng
ta, chúng ta có thể tìm thấy những câu trả lời chúng ta
cần. Những lời dạy của những thời đại cung cấp cho ta
những bảng chỉ đường. Chúng ta cần phải đem lòng nhiệt
tình và sự sáng tạo vào cách thức mà chúng ta theo những
dấu hiệu chỉ đường đó.
5
ĐỐI
XỬ VỚI NHỮNG VẤN ĐỀ KHÓ KHĂN
NHƯ
THẾ NÀO
Chúng
ta đã nhận thấy sự chấp ngã tạo ra những khó khăn như
thế nào, và chúng ta có thể làm dịu những khó khăn bằng
việc phát triển những thái độ và những khéo léo để buông
bỏ sự chấp ngã này. Bây giờ chúng ta hãy tập trung kỹ
lưỡng hơn nữa về một số kỹ thuật thực hành trong việc
ứng xử với những vấn đề khó khăn.
SỰ
TRÁNH NÉ
Thông
thường chúng ta đối mặt với khó khăn để chữa lành chúng,
nhưng không phải là luôn luôn. Đôi khi sự giải quyết tốt
nhất là tránh né. Chẳng hạn, nếu khó khăn của bạn nhẹ
nhàng hay tạm thời – không phải là thói quen có gốc rễ
sâu hay một cảm giác đau trầm trọng – bỏ qua (lờ đi)
chúng sẽ là giải pháp thích hợp và đúng đắn. Không cần
thiết hay đáng giá để phải tận lực làm mất nhiều năng
lực với những vấn đề như vậy. Nếu chúng ta không để
ý tới chúng, những vấn đề đó sẽ bỏ ra đi.
Vào
những thời điểm khác, phải né tránh những khó khăn nếu
chúng ta không sẵn sàng đối diện với chúng, giống như một
người lính tạm thời về hậu phương hay nghỉ ngơi trước
khi giao tranh. Nếu khó khăn mạnh mẽ, gay gắt và mới mẻ
trong tâm trí, bạn không đủ sức mạnh để đối diện hay
áp dụng bất cứ sự luyện tập nào trực tiếp xoa dịu chúng.
Đối mặt với chúng quá sớm có thể làm kích động mạnh
đau đớn và làm cho vấn đề khó khăn hơn là chính bản thân
nó. Trong trường hợp này, tối thiểu vào lúc đó, cách thích
hợp để làm việc với chúng là tránh nghĩ về chúng. Sau
đó, khi bạn lấy lại bình tĩnh và sức mạnh tinh thần, bạn
phải cố gắng giải quyết khó khăn hay giải phóng nó qua
thiền định.
Tuy
nhiên, với một số người trong chúng ta có tâm thức mạnh
mẽ và hoang dã, sẽ có ích lợi khi không chỉ nhìn thấy khó
khăn của mình mà còn cảm nhận và kinh nghiệm đau khổ một
cách sâu sắc. Nếu chúng ta thuộc loại người cảm thấy
rằng mình luôn luôn đúng và người khác sai, sự kiêu mạn
làm chúng ta mù quáng không thấy những vấn đề của mình.
Vậy việc đối diện tức khắc với đau khổ hơn là lẫn
tránh nó, có thể xúc chạm đến cái cốt lõi của đời sống
của bạn, đem bạn trở lại với những nhận thức xác thực
của mình và tập trung sự chú tâm của bạn theo hướng đúng.
Đôi
lúc, sự tránh né là cách giải quyết tốt nhất cho những
thương tổn ở quá khứ. Thậm chí nếu bạn còn tàn dư của
một sự đau đớn, hiệu quả sẽ giảm bớt nếu cái kinh
nghiệm tiêu cực được một kinh nghiệm tích cực mạnh mẽ
theo sau nó. Trong trường hợp đó, khó khăn có thể phần nào
trung hòa. Sau đó, thay vì tái tạo lại khó khăn, điều tốt
nhất là chỉ tiếp tục với những kinh nghiệm tích cực.
SỰ
CÔNG NHẬN VÀ SỰ NHẬN LẤY
Đôi
khi chỉ nhìn vào một vấn đề, chúng ta có thể gạt bỏ
nó trong một cái nhìn thoáng qua như một việc không quan trọng
và tiếp tục với cuộc sống mình. Nhưng những vấn đề
khác cần phải hoàn toàn đối mặt để chữa lành. Những
bài tập chữa lành nhằm mục đích này. Nhưng trước khi chữa
lành, bước đầu tiên là sự công nhận và nhận lấy.
Nhiều
người cố thử xua đi hay kềm chế những vấn đề lớn hay
đè nén chúng. Chúng ta biết rằng bám chấp làm cho vấn đề
tồi tệ hơn, và sự đè nén cũng vậy. Nó là một dạng khác
của chấp ngã, vì chúng ta đang gán tên vấn đề như là một
cái gì đó phải tránh bằng mọi giá. Chừng nào còn bám vào
quan điểm tiêu cực này, chúng ta tự bó hẹp thật tánh mình
bằng sự xua đi cái ta không muốn. Cố gắng vứt bỏ đi những
vấn đề cần được chữa lành, có thể ngó lơ chúng trong
một lúc, nhưng chúng thường tái xuất hiện dưới một dạng
mạnh mẽ và độc hại hơn với sự lơ là của chúng ta.
Nếu
chúng ta không nhận ra vấn đề mà cố gắng che đậy chúng,
đó cũng giống như thực hiện một cuộc phẫu thuật mà lại
nhắm mắt. Để tìm thấy phương thuốc, chúng ta cần nhìn
thấy và chấp nhận vấn đề rõ ràng nó là gì.
Cùng
lúc, không cần phải làm rắc rối thêm vấn đề của mình,
ngay cả khi chúng có vẻ nghiêm trọng, bằng cách phóng đại
những khó khăn trong tâm trí mình. Thậm chí nếu phiền não
làm đảo lộn chúng ta, có thể sử dụng trí năng để tự
nhủ rằng chúng ta có thể đối xử với khó khăn, có thể
tự nhắc mình rằng nhiều người khác đã ứng xử thành
công với những khó khăn giống như chúng ta. Thậm chí việc
nhớ lại rằng chúng ta có trí huệ, sức mạnh, khả năng
hồi phục bên trong lớn lao đã có thể giúp ích nhiều hơn,
dù chúng ta không luôn luôn cảm thấy hay biết được điều
này vì những phiền não trên bề mặt ngoài của ta. Nếu chúng
ta nhạy cảm và xúc cảm quá mức về những vấn đề của
mình, bánh xe đau khổ chỉ chạy nhanh hơn. Ngài Shantideva viết
:
Nóng,
lạnh, mưa, gió và bệnh tật
Băng
bó, đánh đập và v.v...
Với
chúng, bạn không nên quá nhạy cảm
Còn
nếu bạn như vậy, những khó khăn do chúng tạo ra
sẽ
gia tăng.
Sau
khi nhận ra một vấn đề, chúng ta cần phải sẵn sàng làm
bất cứ điều gì cần thiết để bốc thuốc cho nó. Chúng
ta phải thiết tha và tự tin có thể cải thiện được cuộc
sống mình. Một số người vô ý thức, hay thậm chí ý thức,
bám chấp vào những vấn đề của họ. Một số người nói
: “Tôi thích sự rối loạn, nó thêm gia vị cho cuộc sống.”
Nhưng có lẽ, cái thực sự họ nói có nghĩa họ chịu đau
khổ nhiều hơn. Mục đích của chúng ta là phải chữa lành
sự đau khổ của mình.
Nếu
chúng ta quyết tâm chữa bệnh, mỗi một vấn đề sẽ trở
nên dễ dàng hơn để đối xử và để dung thứ, và có thể
những cái khác mà chúng ta nghĩ rằng thường còn và không
giải quyết được sẽ biến mất không dấu vết. Trước
khi đối mặt với những khó khăn lớn, chúng ta cần phải
khéo léo và hết mình, và khi đó là lúc chúng ta có thể tự
giúp mình bằng cách bắt đầu ngay lập tức. Như Ngài Shantideva
nói :
Nếu
bạn đã tu tập,
Không
có cái gì không trở nên dễ dàng.
Trước
hết, tập chịu những vấn đề nhỏ
Về
sau bạn có thể chịu những vấn đề lớn lao.
TÌM
THẤY NGUỒN
Khi
gốc rễ của mọi đau khổ là chấp ngã, chúng ta sẽ muốn
tìm ra nguồn gốc đặc biệt của vấn đề trong tầm tay.
Như một sự trợ giúp để nhận ra một vấn đề, bài tập
này có ích lợi. Hãy ngồi ở một nơi tiện lợi, ít bị
xao lãng. Thả lỏng thân và tâm. Hít vài hơi thở sâu và hình
dung mọi lo nghĩ thoát ra khỏi cùng với hơi thở. Cảm thấy
an bình, trong sáng và trống trải. Hãy buông lỏng trong trạng
thái an bình này trong một lúc. Rồi, chầm chậm nhìn vào vấn
đề bạn đang đối mặt. Hãy thấy và cảm nhận nó. Hãy
nhận biết sự hiện diện của nó.
Hãy
nhớ lại vấn đề này bắt đầu phát xuất ở đâu, khi nào,
như thế nào. Trong tâm thức bạn, chậm chậm đi lui lại thời
gian ban đầu có thể được, nơi chốn và ngọn nguồn của
đau khổ. Hãy thấy hình dạng, màu sắc, nhiệt độ và định
vị vấn đề tới mức có thể.
Việc
trở lại nguồn gốc khởi thủy của những vấn đề có một
số lợi ích. Trước hết, chỉ bằng tham thiền về những
nguyên nhân và cảm nhận chúng, chúng ta đã chữa lành. Thứ
hai, việc trở lại quá khứ phát sinh một cảm thức và khoảng
không lớn hơn sự nhận biết hiện giờ của chúng ta, và
bằng sự mở rộng khoảng không nhiều hơn và viễn cảnh
rộng lớn hơn chúng ta sẽ cảm thấy ít lo lắng về những
vấn đề đặc biệt này. Cuối cùng, bằng việc đi đến
tận gốc rễ, chúng ta có thể nắm vững vấn đề trần trụi
tại nguồn gốc của nó và nhổ gốc nó như nhổ cỏ, nhờ
những bài tập chữa lành.
Chúng
ta không phải bị ám ảnh bởi sự tìm thấy và hoàn toàn
hiểu rõ được gốc rễ của mỗi vấn đề ; hơn nữa chúng
ta phải làm việc với nguyên nhân như nó tự bộc lộ vào
lúc đó.
Bên
cạnh đó, chúng ta phải thực hành tâm bi hướng về chính
chúng ta và những người khác trong quá trình này. Ví dụ,
nếu chúng ta thấy cha mẹ tạo ra những lầm lỗi làm tổn
hại đến chúng ta thì chúng ta phải thấy rõ ràng điều này.
Đồng thời chúng ta cũng phải nhớ rằng họ cũng nô lệ
cho tham, sân, si như mọi người khác, trong đó có chúng ta.
Chúng ta phải cảm thấy thiện cảm đối với họ, và cũng
vui thích có cơ hội để phá vỡ xiềng xích vô minh nó đã
làm hại những cha mẹ và con cái trong gia đình chúng ta trong
nhiều thế hệ. Phản ứng của chúng ta là : “Thật tuyệt
vời khi tôi thấy được điều này bây giờ và có thể chữa
lành được độc tố đã làm hại đến gia đình chúng ta
cả một thời gian dài !”
GIẢI
THOÁT NHỮNG VẤN ĐỀ QUA CẢM NHẬN
Khi
quan hệ giữa những vấn đề và nguồn gốc của chúng, chúng
ta phải thấy chúng một cách khách quan – chúng là gì và
xuất hiện thế nào – mà không phải chúng ta gán tên cho
chúng một cách tiêu cực. Nếu không thì sự tu tập của chúng
ta có thể phát động một chu kỳ phiền não và đau khổ khác.
Đây
là một ví dụ đơn giản : Nếu bạn bị đau đầu, bạn cần
biết cái gì là sai và nguyên nhân là cái gì. Tương tự, nếu
bạn có một vấn đề với một người bạn, cần biết và
hiểu rõ vấn đề sẽ tốt để bạn có thể bắt đầu đối
xử với nó. Nhưng bạn thấy và cảm giác vấn đề một cách
ý niệm và tình cảm như là “xấu”, “khủng khiếp” và
“không thể chịu được” v.v... bấy giờ một khó khăn
tương đối nhỏ sẽ phát triển thành đám cháy rừng. Cách
để đối xử với những vấn đề tình cảm là nói “Tôi
nhức đầu, nhưng tốt thôi” hay tối thiểu là “Tôi nhức
đầu, nhưng tôi kiểm soát được nó”, hoặc “Nó khá đau,
nhưng bất cứ ai cũng có thể bị, không lúc này thì lúc khác.”
Trong
việc chữa bệnh, không có cảm xúc nào hay những nhu cầu
căn bản nào là sai lầm hoặc cần phải từ bỏ. Chúng ta
phải chấp nhận sự hiện hữu của cảm giác của chúng ta,
tiếp đón và đem chúng lên bề mặt để chúng có thể giải
thoát. Nếu việc luyện tập khuấy dậy đau đớn phiền não,
hãy nhìn nó là tích cực, vì sự đau khổ ám chỉ rằng sự
tu tập có một tác động và quá trình làm lay động này đang
xảy ra. Việc cảm thấy buồn về những vấn đề khó giải
quyết là tốt. Hãy cho phép bạn tự cảm nhận và diễn tả
nỗi buồn theo cách tiếp xúc được với gốc rễ của vấn
đề, để nhổ bật gốc rễ của đau khổ khỏi hệ thống
của bạn. Nếu nước mắt chảy, hãy để cho mình khóc. Khóc
giải thoát cho căng thẳng tinh thần, áp lực thân xác và những
chất độc tạo ra khi chúng ta kềm giữ đau khổ bên trong.
Kể
lại những vấn đề của mình cho người biết lắng nghe cũng
giúp cho đau khổ giảm nhẹ. Nếu chúng ta diễn tả tư tưởng
của mình tự nhiên và thật thà mà không bám chặt, che dấu
hay phòng thủ trước sự đau khổ thì việc chữa lành sẽ
tốt hơn cho chúng ta. Nếu chúng ta giải phóng áp lực bằng
việc thở sâu và khóc, đó cũng là một phần của việc chữa
lành.
Chúng
ta phải cảm thấy những phiền não khi chúng khuấy động,
nhưng không được vướng mắc vào đau khổ hay để vấn đề
gây tác động mạnh hơn mức cần thiết lên chúng ta, làm
cho những gốc rễ mọc sâu hơn vào tâm thức và làm mạnh
mẽ những thái độ tiêu cực và có lẽ thậm chí những biểu
hiện trên thân thể. Vậy ý tưởng là phải xóa đi đau khổ,
không nên đào quá sâu đến độ chúng ta tự làm tổn thương
mình. Lo nghĩ về những bối rối của mình chỉ làm những
vấn đề thêm tồi tệ chứ không tốt hơn. Như Ngài Dodrupchen
nói :
Nếu
chúng ta không cảm thấy lo lắng về những vấn đề, sức
mạnh của tâm có thể giúp chúng ta chịu đựng ngay cả những
đau khổ to lớn một cách dễ dàng. Chúng ta sẽ có thể cảm
nhận chúng là ánh sáng và không thể chất như bông vải.
Nhưng nếu chúng ta chất chứa lo lắng, nó sẽ tạo ra dù những
đau khổ nhỏ nhưng khó chịu đựng. Ví dụ, khi ta nghĩ về
vẻ đẹp của một cô gái, dù nếu chúng ta cố gắng thoát
khỏi tham dục, ta cũng bị đốt cháy. Tương tự, nếu chúng
ta tập trung trên những đặc tính của đau khổ, chúng ta sẽ
không thể phát triển sự chịu đựng với chúng.
Khi
đau khổ, chúng ta cần phải rộng mở và chớ cố gắng đẩy
cảm giác ta vào một số dạng ước ao khô cứng. Một số
vấn đề được chữa lành trong chốc lát, một số khác có
thể mất một thời gian dài. Ví dụ, buồn phiền có thể
là một cảm xúc rất lớn, chúng ta phải để cho nỗi buồn
có khoảng không tự nhiên của nó để lành và không phải
tự đặt thời khóa biểu cho mình. Cố gắng hối hả làm
giảm nỗi buồn cũng giống như ta mong muốn dòng sông ngừng
chảy theo ý mình. Dòng sông phải chảy và cuối cùng theo hướng
của nó. Nếu chúng ta đòi hỏi thu xếp nhanh chóng hay loại
bỏ nỗi buồn gấp gáp, nó có thể trở nên chìm lặn xuống
khiến chúng ta tổn thương trong nhiều năm.
ĐỐI
MẶT VỚI NHỮNG VẤN ĐỀ MỘT CÁCH BÌNH AN
Chúng
ta cần thăng bằng trong việc đối xử với những vấn đề,
đặc biệt nếu có người khác liên quan vào vấn đề đó.
Nếu chúng ta đang ở dưới một áp lực lớn của xúc động,
tốt nhất đừng nên nói hay làm bất cứ điều gì. Nếu bạn
cảm thấy giận dữ, kích động hoặc hạnh phúc tột cùng,
hãy đợi một lúc. Nếu khác đi, cái mà bạn nói có thể
không đúng hay chỉ đúng một phần, và giống như gây tổn
thương. Khi bạn cảm thấy bình an hơn, hãy nghĩ về những
lựa chọn của mình, cái nào thực tế, cái nào không. Thời
gian để nói hết sự việc hoặc có những quyết định là
khi nào chúng ta bình an.
Trong
liên hệ với những vấn đề, nhận ra vấn đề là điều
quan trọng. Nhưng chính trong viễn cảnh rộng hơn mà mỗi người
nhận ra những khuyết điểm và lỗi lầm của mình. Thay vì
châm ngòi cho cơn bão xúc cảm, hãy đợi cho đến khi bình
an và rõ ràng, khi bạn có thể suy nghĩ hợp lý : “Cái gì
gây ra vấn đề cho mình ?” Khi bạn bắt đầu thấy nó, thậm
chí nếu vấn đề xem ra khó khăn, bạn phải nhận ra nó theo
cách thư giãn, nghĩ rằng : “Vâng, nó đây. Nhờ trời, tôi
đã sát gần được với nguyên nhân của vấn đề rồi !”
Không mất đi sự tương tục an bình của tâm, chấp nhận
và đối mặt vấn đề với quyết định chữa lành nó, nghĩ
rằng : “Tôi không được, vợ hay chồng tôi không được,
quan hệ giữa chúng ta không được, nhưng tất cả đều được.
Chúng ta sẽ làm việc về nó. Chúng ta có thể chữa lành nó.”
Ở
giai đoạn này, nếu bạn không thể tránh sự lo lắng nổi
lên trong lòng, chớ lo nghĩ về mối lo lắng. Nếu bạn không
lo nghĩ về những mối lo lắng, những lo lắng tự chúng sẽ
hết day dứt, thay vào đó là sự gom tụ được sức mạnh.
NHÌN
NHỮNG VẤN ĐỀ LÀ TÍCH CỰC
Nếu
chúng ta bám vào và vật lộn theo thói quen với khía cạnh
tiêu cực của hoàn cảnh, toàn thể tinh thần, tri giác và
kinh nghiệm của ta sẽ trở thành tiêu cực đầy đau khổ
không cách gì chuyển đổi. Nhìn vấn đề theo cách tiêu cực,
thường suy nghĩ và nói về nỗi đáng sợ hay đau khổ của
nó, ngay cả những vấn đề nhỏ cũng khó vượt qua giống
như quả núi vững chắc và to lớn, bén nhọn như lưỡi dao
và tối tăm như ban đêm. Ngài Dodrupchen viết :
Bất
cứ khi nào những vấn đề xảy đến với chúng ta từ con
người hay vật thể vô tri, nếu tâm chúng ta làm quen với
việc chỉ tri giác đau khổ hay những khía cạnh tiêu cực
của chúng, bấy giờ ngay cả từ một việc tiêu cực nhỏ
sẽ tạo ra nỗi đau đớn tinh thần lớn lao. Vì đó là tính
chất của việc buông lung trong bất cứ loại ý niệm nào,
dù là đau khổ hay hạnh phúc, cái kinh nghiệm này do đó sẽ
gia tăng cường độ. Cái kinh nghiệm tiêu cực này dần dần
trở nên mạnh hơn, sẽ đến một lúc khi hầu hết những
gì xuất hiện trước chúng ta sẽ trở thành nguyên nhân đem
lại bất hạnh, và hạnh phúc sẽ không còn cơ hội khởi
lộ. Nếu chúng ta không thấu hiểu rằng lỗi lầm nằm trong
cách sở đắc kinh nghiệm của tâm thức của chúng ta, và
nếu chúng ta trách móc đổ lỗi mọi vấn đề cho chỉ những
điều kiện bên ngoài, bấy giờ ngọn lửa không ngừng của
những hành vi tiêu cực thói quen như sân hận và đau khổ
sẽ gia tăng trong chúng ta. Điều đó được gọi là : “Mọi
hình tướng khởi sanh trong hình thức những kẻ thù.”
Bất
cứ hoàn cảnh nào, chúng ta phải cố gắng nhìn thấy mặt
tích cực của nó, ngay cả khi nó có vẻ là tiêu cực. Tuy
nhiên, nếu chúng ta có một suy nghĩ hay cảm nhận tiêu cực,
điều quan trọng là hãy nhẹ nhàng với mình. Đừng tạo cảm
giác tiêu cực thêm bằng cách nói rằng : “Ôi, tôi lại lặp
lại rồi”, hay “Sao tôi ngu thế này.” Nếu chúng ta làm
thế, bánh xe của sự tiêu cực bắt đầu chuyển động không
ngừng. Thay vì vậy, chúng ta cần tỉnh biết những tư tưởng
và cảm giác của chúng ta, nói rằng, “Ôi tốt”, và chuyển
sự chú ý của chúng ta vào những bài tập chữa bệnh, nếu
có thể, chúng ta chuyển hướng tâm ta hay làm một cái gì
khác từ chu kỳ tiêu cực đến con đường đúng. Ngài Dodrupchen
nhấn mạnh :
Chúng
ta không những làm cho tâm trí không thể thẩm thấu với bất
hạnh và đau khổ, mà còn đem an lạc vào tâm trí chúng ta
từ chính những thăng trầm. Để cho điều này xảy ra, chúng
ta phải ngăn ngừa sự khởi lên của những lực lượng xấu
đối nghịch và những lời không hòa hợp. Chúng ta phải quen
phát sinh chỉ cảm giác yêu thích sự an lạc. Để làm điều
này, chúng ta phải chấm dứt việc nhìn hoàn cảnh gây tổn
hại là tiêu cực, và phải cố gắng rèn luyện để nhìn
thấy chúng là có giá trị. Sự việc có làm hài lòng ta hay
không, hoàn toàn tùy thuộc vào cách tâm thức chúng ta tri giác
chúng.
Năng
lực tích cực mạnh mẽ có thể ngăn chận hay làm dịu bớt
đau khổ. Nhưng kết quả ý nghĩa nhất của một thái độ
tích cực không nhất thiết giữ gìn cho đau khổ khỏi xảy
ra, mà để giữ chúng không trở thành một lực lượng tiêu
cực và đau khổ khi nó xảy đến. Ngài Dodrupchen viết :
Như
vậy, để không bị khuất phục bởi những chướng ngại
như kẻ thù, bệnh tật và những lực lượng gây tổn hại
như là kết quả của việc rèn luyện tâm linh, không có nghĩa
rằng chúng ta xua đuổi chúng hay chúng sẽ không tái diễn.
Mà hơn thế nữa có nghĩa rằng : chúng không thể khởi lên
như là những chướng ngại cho việc theo đuổi con đường
hạnh phúc và giác ngộ.
Chúng
ta có thể làm bạn với những vấn đề của mình. Khi phiền
não gay go xảy ra, chúng ta có thể hỏi chúng cần gì. Bằng
cách trở nên thân thiện hơn với những vấn đề của mình,
chúng ta có thể tìm ra cái mình cần làm. Chúng ta cần phải
buông lỏng và thôi bám chấp, để tự chăm sóc mình và những
nhu cầu thật sự của mình, hoặc thay đổi cách cư xử theo
một cách đặc biệt một cách tốt hơn. Vấn đề tự nó
nắm giữ chìa khóa cho việc chữa lành của chính nó nếu
chúng ta đem tỉnh giác của chúng ta đến với nó, hơn là
xua đuổi hay bám víu mù quáng vào nó. Bằng việc cho phép
đủ khoảng không cho một vấn đề lớn, chúng ta đã sẵn
sàng cho việc chữa lành của mình.
Mục
tiêu chính yếu của thực hành tâm linh là làm trong sáng khoảng
không tâm thức của mớ rác rưởi tri thức cảm xúc mà chúng
ta đã gom góp từ khi còn bé, và cung cấp khoảng không cho
cái kinh nghiệm của sự buông xả thật sự và hoan hỷ. Chúng
ta phải nhận ra rằng tư tưởng hay nguồn cảm hứng tích
cực trở thành sự nuôi dưỡng cho tâm, giống như thực phẩm
lành mạnh. Những quan điểm và đam mê tiêu cực giống như
những cặn bã vô dụng đều có những hiệu quả gây độc.
Vậy
chúng ta phải tự thấy mình và những vấn đề của mình
một cách rõ ràng, mà không tự lôi kéo mình dấn sâu vào
đau khổ. Nếu chúng ta gấp gáp giải quyết vấn đề, chúng
ta có thể làm kích động chúng. Đôi khi cần phải kiên nhẫn
để cho những vấn đề bộc lộ và giải phóng khi chúng đã
sẵn sàng.
Thăng
bằng và tích cực không luôn luôn dễ dàng. Thế nên rất
quan trọng cần tạo ra một cố gắng quyết tâm không để
tâm trí ta bám vào những vấn đề như chúng là tiêu cực,
giải pháp là để cho tâm trí được bận rộn với một điều
gì khác như đọc sách, làm vườn, vẽ hay vẻ đẹp của thiên
nhiên, của nghệ thuật hoặc âm nhạc.
Tâm
chập chờn của ta cần được thực hành trong thái độ tích
cực, và điều này xảy đến trong cách ta đối xử với những
chi tiết của đời sống hàng ngày như thế nào. Nếu trời
mưa, chúng ta có thể thưởng ngoạn cơn mưa. Những ngày nắng
tốt đẹp như thế nào thì những ngày mưa cũng đẹp như
thế đó. Nếu cơn mưa có vẻ như làm phiền mình, hãy mặc
áo mưa và mang dù, không nên chìm trong tiêu cực. Chúng ta nhìn
cơn mưa như nó là nó và tiếp tục với cuộc sống mình.
Khi
chúng ta tạo ra một hoàn cảnh tốt nhất, tâm thức ta trở
nên mạnh hơn. Khi chúng ta biết cười về mình và những vấn
đề của mình, chúng ta chữa lành. Khi chúng ta biết hoan hỷ
với chính mình và kềm chế nhìn vấn đề theo lối tiêu cực,
chúng ta trở nên tích cực hơn với mọi sự. Suy nghĩ tích
cực là thói quen tuyệt vời cần phát triển, vì nó chữa
lành chúng ta và làm chúng ta hạnh phúc trong cuộc sống mình.
Ngài Dodrup-chen giải thích :
Bằng
việc thực hành loại tu tập này, tâm ta trở nên nhân từ
dịu dàng. Thái độ chúng ta sẽ rộng mở chúng ta trở nên
dễ dàng sống với mọi sự. Chúng ta sẽ có một tâm can đảm.
Việc rèn luyện tâm linh của chúng ta sẽ thoát khỏi những
chướng ngại. Mọi hoàn cảnh xấu sẽ phát lộ một cách
rạng rỡ và nhiều tốt lành. Tâm thức ta sẽ luôn luôn được
hài lòng bởi hạnh phúc của sự an bình. Để tu hành con đường
giác ngộ trong thời đại nhiều loại cặn bã này, chúng ta
phải có lớp vỏ bọc của sự tu tập để chuyển hạnh phúc
và đau khổ trở thành con đường giác ngộ. Khi chúng ta không
bị phiền não bởi khổ đau của nỗi lo lắng, những khổ
đau tinh thần và tình cảm không chỉ biến mất giống như
những vũ khí rơi khỏi tay những người lính, mà trong hầu
hết những trường hợp, ngay cả những lực tiêu cực thực
sự như bệnh tật, cũng sẽ tự động biến mất.
Những
vị thánh thời quá khứ đã nói : “Bằng sự không cảm thấy
bất cứ ghét bỏ hay không bằng lòng nào về bất cứ sự
gì, tâm ta sẽ ở yên không rối loạn. Khi tâm thức ta không
rối loạn, năng lực sẽ không rối loạn và do đó những
yếu tố khác của thân thể cũng không rối loạn. Vì sự
an bình và hài hòa này, tâm ta sẽ không bị rối loạn, như
thế bánh xe của niềm vui sẽ chạy đều.” Các vị cũng
nói : “Chim muông dễ làm tổn thương ngựa và lừa vì những
vết thương trên lưng chúng, những lực lượng tiêu cực sẽ
dễ dàng tìm thấy cơ hội để gây hại cho những người
có tính sợ hãi với những lo lắng tiêu cực. Nhưng sẽ khó
làm tổn hại những người mà bản chất họ mạnh mẽ với
thái độ tích cực.”
Khi
chúng ta không quan tâm về việc bảo vệ hay bám víu vào bản
ngã, đau khổ trở thành một phương tiện để chứng thực
an bình và hạnh phúc. Với thái độ tích cực, đau khổ có
thể trở nên giống như kẹo ngọt. Trong đạo Phật, sự tương
tự được ví với ladu, loại bánh kẹo ngọt nhưng rất nóng
từ Ấn Độ. Ngài Dodrupchen chỉ cho chúng ta lợi ích to lớn
của việc phát triển một sự nhẫn chịu dễ dàng :
Chúng
ta phải nghĩ, “Những đau khổ mà tôi trải qua trong quá khứ
đã giúp tôi rất nhiều để đạt được hạnh phúc ngày
nay dưới nhiều dạng phi thường... rất khó đạt được.
Cũng vậy, đau khổ mà tôi trải qua sẽ tiếp tục giúp tôi
đạt đến những kết quả kỳ diệu tương tự. Vậy ngay
cả nếu đau khổ của tôi trầm trọng, nó cũng là sự dễ
chịu cực kỳ.” Như có nói :
Như
ladu bằng mật mía
Trộn
với bạch đậu khấu và hạt tiêu.
Hãy
suy nghĩ lập đi lập lại về điều này và nuôi dưỡng kinh
nghiệm hỷ lạc và an bình của tâm. Qua sự rèn luyện theo
cách này, sẽ khởi lên một tính chất tràn ngập hay sự dồi
dào hoan lạc tinh thần nó làm cho những khổ đau của các
thức giác quan nhẹ nhàng như không có. Như vậy, có một tâm
không thể bị tổn thương bởi đau khổ là đặc tính của
những ai vượt qua được sự đau yếu bằng nhẫn chịu.
“Đảo
ngược tư tưởng ghét đau khổ” là nền tảng của “việc
chuyển đau khổ thành con đường (giác ngộ).” Vì trong lúc
tâm trí ta bị rối loạn, và sự can đảm, hoan hỷ bị dập
tắt bởi lo lắng, chúng ta không thể chuyển đổi đau khổ
thành con đường giác ngộ.
Dĩ
nhiên, nhiều người trong chúng ta chỉ thích vùi đầu trong
cát khi đau khổ xảy đến. Nếu chúng ta không có nhiều kinh
nghiệm trong thái độ tích cực, chúng ta có thể tự hỏi
có người nào có thể hoàn toàn chấp nhận cuộc sống, tiêu
cực cùng với tích cực. Nó giống như người chơi môn thể
thao nhào lộn trong bầu trời biết cách trôi nổi trong bầu
trời bao la. Khi chúng ta thấy người nào hào hứng biểu diễn
trong lúc rơi trong không trung, chúng ta tự hỏi làm thế nào
có thể được như vậy. Bí quyết là thư giãn buông thả.
Sau một lúc, chúng ta có thể trở nên rộng mở hơn với đời
sống.
Chúng
ta có thể bắt đầu bằng việc mở rộng viễn cảnh những
kinh nghiệm tiêu cực của mình. Ví dụ, chúng ta thường nghĩ
nỗi buồn là tiêu cực. Tuy nhiên, khi buồn phiền đúng đắn,
nó không thực sự là tiêu cực, vì chúng ta đang chữa lành
một vết thương. Trong một số trường hợp, nỗi buồn có
thể thực sự xuất hiện hoàn toàn đẹp đẽ. Chẳng hạn,
nhiều người tin rằng những bản nhạc buồn trong nhạc opera
hay nhạc phổ thông là đẹp. Vậy xúc cảm buồn không nhất
thiết “xấu”, trừ khi ta thấy nó như vậy.
Vượt
lên tiêu cực và tích cực, rốt ráo mọi hiện tượng là
rỗng rang. Thế nên vì hiện tượng là rỗng rang, chúng ta
có thể chọn lựa một cách nhìn tích cực và không cảm thấy
lo lắng ngay cả khi một hoàn cảnh xem ra xấu. Nó cũng có
thể giúp nhìn và cảm thấy vấn đề theo cách hoàn toàn rộng
mở rỗng rang. Chúng ta có thể thiền định trong sự rộng
mở, rỗng rang.
NHÌN
THẤY SỰ RỘNG MỞ RỖNG RANG CỦA NHỮNG
VẤN
ĐỀ CỦA BẠN
Khi
chúng ta cảm thấy tràn ngập bởi những vấn đề như buồn
phiền hay cô đơn, chúng ta có thể hòa nhập vào sự rộng
rang của nỗi buồn. Hãy để hơi thở trở nên thoải mái.
Thay vì cố gắng xua đuổi nỗi buồn, hay gán tên cho chúng
như một điều xấu, hãy an trú tâm thức bạn ở chỗ rỗng
rang mà tĩnh lặng. Hãy để cho ngọn gió của nỗi buồn lướt
đến, giống như bạn chào đón nó với hai tay mở rộng. Hãy
cảm nhận nó mà không bám víu hay phán xét, mà chỉ như nó
là nó. Hãy thoải mái càng nhiều càng tốt nếu bạn có thể.
Hãy chậm chậm trải nghiệm và nếm hương vị của chính
nỗi buồn.
Buông
lỏng và hòa nhập với cảm nhận, tự tan biến mình trong
nó, hư không nhập vào hư không. Hãy thấy và chấp nhận nó,
trở thành một với nó. Bạn phải vượt qua những ý niệm
về buồn phiền, và bạn sống với thật tánh của nỗi buồn,
chính là cái an bình tối hậu. Sau một lúc, bạn có thể tìm
thấy dễ dàng hơn khi ở cùng với nỗi buồn. Có lẽ nó bắt
đầu hòa tan vào một cảm giác an bình. Buông lỏng trong cảm
giác an bình này càng lâu nếu có thể được.
Chúng
ta có thể ứng xử với đau khổ thân xác trong cùng cách như
vậy. Lẽ dĩ nhiên, chúng ta phải sử dụng cảm thức thông
thường về sự đau, và với cơn đau bất thường hay nghiêm
trọng điều hợp lý là phải đi khám bác sĩ nếu có thể
được. Những cách tiếp cận với đau đớn và đau khổ bằng
thiền định không gạt bỏ những điều trị và biện pháp
khác vì những phương pháp này có lợi ích.
Trong
việc đối xử với cơn đau, đôi khi nó đột nhiên giảm
bớt nếu chúng ta không chú ý tới nó quá nhiều hay nghĩ tiêu
cực về nó. Vào những lúc khác, cần thiết phải hoàn toàn
đối diện với nó. Những người với cơn đau mãn tính (kinh
niên), có thể thấy cơn đau có phần giảm bớt nếu họ thực
hành thiền định trên nó. Hãy hòa nhập với cơn đau. Tự
cho mình cơ hội để nhìn thấy cơn đau mà không có sự gán
tên của sự ghét bỏ thông thường. Trong một cách thư giãn
chầm chậm, tiếp cận với cái cảm giác của thân thể mà
bạn đang cảm nhận và đơn giản chỉ ở với nó. Khi bạn
duy trì hơi thở buông lỏng, hãy kinh nghiệm cảm giác của
thân thể. Ở với cảm giác trong cách an bình này trong một
thời gian lâu, dù phải thời gian dài bạn mới cảm thấy
thoải mái khi làm thế. Cuối cùng từ từ đem tỉnh giác của
mình trở về sự yên nghỉ của cơ thể và môi trường quanh
bạn.
Bạn
có thể thấy rằng cái kinh nghiệm cảm giác thân thể trong
cách này không phiền toái như thông lệ, và bạn có thể đem
kinh nghiệm này vào những khía cạnh khác của cuộc sống
mình. Nó có thể giúp bạn tiêu dùng một số thời gian với
cơn đau mỗi ngày trong cách an bình và nhẹ nhàng này.
Sự
tiếp cận rỗng rang với những vấn đề khó khăn là một
trong những cách thực hành cao nhất của đạo Phật, mà bất
cứ ai cũng có thể sử dụng trong đời sống hàng ngày, cùng
với việc trau dồi quan điểm tích cực.
ĐỐI
XỬ VỚI SỢ HÃI
Nhiều
người xáo trộn vì sợ hãi và lo lắng, và họ muốn giải
thoát khỏi mình khỏi những cảm xúc bức bách cuộc sống
của họ. Phương thuốc cho sợ hãi, cũng như nhiều vấn đề
khác nằm trong chúng ta. Tùy theo hoàn cảnh và khí chất, có
nhiều cách tiếp cận. Ở đây có thể ích lợi khi thảo luận
một số cách tiếp cận nào đó như là một cách xem lại
một số phương tiện khéo léo về thực hành được giới
thiệu trong sách này.
Có
lẽ một trong những nhận thức trước tiên là sợ hãi có
thể là một người bạn và một người giúp đỡ. Trong lúc
nguy hiểm, sợ hãi có thể giúp sức mạnh cho đôi chân chúng
ta, cho phép chạy nhanh hơn ta từng nghĩ. Chúng ta cũng có thể
đánh giá cao hơn khuôn mặt rất tầm thường của sợ hãi
trong đời sống hàng ngày. Ví dụ, nếu chúng ta sợ bị thi
trượt, chúng ta phải cảm thấy động cơ để học siêng
năng đủ để thi đậu.
Nếu
sợ hãi hoặc lo âu là triệu chứng của một vấn đề sâu
hơn, chúng ta không được che dấu chúng. Bằng việc chú tâm
đến lo âu có vẻ như bức bách và gay gắt, chúng ta có thể
tìm thấy chìa khóa cho vấn đề khiến chúng ta có thể đi
đến việc chữa lành.
Thường
chúng ta có thể đối diện đơn giản với sợ hãi và nó
có thể tan đi. Sau cùng, sợ hãi và lo lắng là những cái
gì được tạo ra trong tâm thức chúng ta. Biết được rằng
những cảm xúc đó là những tạo tác giả tạo có thể cho
phép chúng ta xua tan chúng. Khi lo lắng trở thành một thói
quen, một khuôn mẫu tiêu cực của tư tưởng, chúng ta phải
tự nhớ lại rằng nó không thực và không bền vững. Chúng
ta nghĩ lo lắng là thực vì chúng ta nắm bắt nó, nhưng nếu
buông xả nắm bắt này, chúng ta có thể ngạc nhiên thấy
rằng sợ hãi cuối cùng là con cọp giấy.
Vậy
chúng ta có thể đối diện với sợ hãi và tìm thấy chìa
khóa chữa lành trong nó. Hoặc chúng ta thoát khỏi vô minh hay
giải tan sợ hãi. Hay chúng ta có thể tránh né sợ hãi khi
nó quá lớn để xử lý tại chỗ, và sau đó trở lại chữa
lành nó khi chúng ta đã sẵn sàng.
Đôi
lúc, chúng ta không thể tránh né sợ hãi, vì dường như những
hoàn cảnh áp đặt lên chúng ta. Bấy giờ, chúng ta có thể
cố gắng để hiểu được sợ hãi trong thực tánh của nó
như là năng lực thanh tịnh mà không có sự dán nhãn tiêu
cực. Những diễn viên giỏi và diễn giả trước công chúng
biết rằng sự sợ hãi sàn diễn có thể làm họ lanh lợi,
mẫn cảm sẵn sàng cho việc biểu diễn đầy cảm hứng. Những
quân nhân được nhiều huy chương vì lòng can đảm trong trận
chiến kể lại rằng họ cảm thấy sợ hãi, nhưng sợ hãi
được chuyển hóa thành lòng can đảm. Nếu chúng ta thể hòa
nhập vào kinh nghiệm thì sự sợ hãi lớn lao có thể làm
cho chúng ta cảm thấy đầy sống động, mặc dù chúng ta chỉ
còn một vài phút phải rời bỏ cõi trần. Bất cứ hoàn cảnh
nào, chìa khóa là không bám lấy sợ hãi.
GIẢI
PHÓNG NHỮNG SỢ HÃI MẠNH MẼ
Người
ta phát triển đủ loạïi ám ảnh, giống như sự lo sợ không
bình thường khi ở một nơi bị đóng kín hay nỗi sợ đi
máy bay. Trong những trường hợp này, vấn đề là lo sợ nỗi
sợ hãi, sự siết chặt của tâm thức phóng đại và nhân
lên nỗi sợ ban đầu cho đến khi miệng khô, cổ họng thắt
chặt và thân thể run rẩy. Cách thực hành để đối phó
với những nỗi sợ kịch liệt này cho chúng ta những bài
học rộng hơn về cách chúng ta có thể tự rèn luyện như
thế nào để đối phó với bất kỳ khó khăn.
Chúng
ta hãy nhìn vào một ví dụ, chứùng sợ khoảng rộng, có
nghĩa “sợ hãi nơi chợ búa” và được kinh nghiệm như
chứng sợ khoảng không và những nơi công cộng. Nỗi sợ
có vẻ như thật đến độ người ta đôi lúc trở thành tù
nhân trong chính căn nhà của họ.
Trước
hết, giải pháp là thấy trên cấp độ ý niệm, rằng lo sợ
về sự sợ hãi là một bóng ma ảo ảnh mà chúng ta có thể
nhẹ nhàng rèn luyện để chiến thắng. Thiền định và quán
tưởng tích cực là cách có ích.
Chúng
ta cũng có thể dùng kinh nghiệm của cuộc sống hàng ngày
để rèn luyện thân, tâm thoát khỏi chứng sợ hãi không căn
cứ. Sự rèn luyện phải thực hiện trong những bước nhỏ
đủ để dễ dàng xử lý. Thoạt tiên, đi ra ngoài cách một
quãng ngắn, đủ xa trước khi sợ hãi đến. Hãy chào đón
nỗi sợ. Buông lỏng hơi thở và thân thể và cho phép nỗi
sợ khởi lên. Hãy kinh nghiệm nỗi sợ ; cố gắng rỗng rang
với nó. Hãy tự nhắc mình : “Đây chỉ là cái ngã sợ hãi
của ta. Ta có thể buông bỏ cái sợ này.” Nếu thân bạn
run, đừng cố ép ngưng lại. Cứ để mình run, buông bỏ mong
muốn xua nó đi, cùng lúc duy trì thân thể và hơi thở buông
lỏng. Hãy để nỗi sợ đi xuyên qua bạn, đây là cách để
giải phóng nó. Hãy để cho sợ hãi làm công việc tồi tệ
nhất của nó, biết bạn sẽ còn sống và rằng nó không thể
gây tổn hại bạn cho dù nó có vẻ cứng chắc và đau đớn.
Khi
bạn sống qua được nỗi sợ hãi của bạn, hãy đánh dấu
điều này, dù bạn còn rất sợ và tiếp tục sợ đi đến
những chỗ ấy. Hãy vui mừng vì bất cứ tiến bộ nào đạt
được. Mỗi ngày tiến xa hơn một chút, nhưng đôi khi cũng
phải nghỉ luyện tập. Khi bạn bước bước lùi vì sợ hãi,
hãy chấp nhận những bước lùi như là một phần của quãng
hành trình đi về phía trước. Tự động viên mình đều đặn,
và một ngày nào đó bạn sẽ có thể đi trọn vẹn trên con
đường đến nơi nào mà bạn đã lựa chọn làm một mục
đích. Hãy tự thưởng mình, có lẽ bằng việc tự thiết
đãi hay vui mừng ở tại đó. Sau chiến thắng lớn lao này,
hãy giữ sự thực hành với sự khéo léo mới. Hãy củng cố
sức mạnh của mình cho đến khi bạn hoàn toàn thoát khỏi
sợ hãi.
Giải
pháp này được sử dụng trong khoa tâm lý học cư xử hiện
đại, như là phương thuốc cho bệnh sợ hãi không căn cứ
(phobias) và nó cũng phù hợp với sự tu hành tâm linh của
đạo Phật. Một số chúng ta đủ may mắn không bị bệnh
sợ hãi dạng đặc biệt này (phobia) sẽ nhận ra tính phổ
quát của kỹ thuật và sự liên quan của nó với cuộc sống
và sự thực hành tâm linh của chúng ta.
Chúng
ta cần phải đi từng bước nhỏ, tự động viên mình, và
thực hành kiên định. Chúng ta là con người và cần sự giúp
đỡ khi phiền não. Nguồn giúp đỡ lớn nhất và sức mạnh
là tâm ta. Chúng ta có thể khơi dậy năng lực chữa bệnh
nằm trong chúng ta. Đây là mục đích của những bài tập
chữa bệnh, nó sẽ giúp chúng ta đối phó với sợ hãi và
những vấn đề khác.
6
ĐỐI
XỬ VỚI NHỮNG ĐAU ỐM THÂN XÁC
NHƯ
THẾ NÀO
Với
nhiều người trong chúng ta, bệnh tật của thân thể giống
như một cục nam châm thu hút những lo lắng. Đôi khi chúng
ta cảm thấy cơn đau nhắc nhở con người chúng ta mong manh
và giới hạn biết bao. Điều này không nhất thiết phải
xấu vì mùi của sự tử vong có thể cho chúng ta một đánh
giá tốt hơn cho cái tại đây và bây giờ. Thậm chí những
bệnh nhẹ như cảm lạnh có thể giúp chúng ta thực hành việc
buông bỏ bản ngã, và trong khi làm như vậy nó cho chúng ta
sự tự do để thực hiện mọi mặt cuộc sống của chúng
ta.
Mặc
dù những bệnh tật thân thể có thể khó chữa lành hơn những
vấn đề cảm xúc bằng những sức mạnh của tâm, tuy nhiên
tâm thức giữ một vai trò lớn trong sự chữa lành bệnh tật
thân thể. Trong một vài trường hợp, với một tâm đơn thuần
có thể chữa khỏi những bệnh tật thân thể, thậm chí với
những bệnh mà thuốc men thông thường đã thất bại.
Đạo
Phật tạo rất ít phân biệt giữa thân và tâm. Thật vậy,
Bốn Tantra, quy tắc của y học cổ truyền Tây Tạng công bố
rằng tất cả bệnh tật là kết quả của sự chấp ngã.
Shedgyud, một trong những Tantra này nói :
Nguyên
nhân chung của bệnh tật,
Nguyên
nhân duy nhất của mọi bệnh tật,
Là
vô minh do không nhận ra bản tánh thật sự của vô ngã.
Chẳng
hạn, con chim sẽ không bao giờ tách rời khỏi bóng mình
Ngay
cả nếu nó bay trong bầu trời (và bóng không thể thấy) ;
Cũng
như vậy, người không giác ngộ sẽ không bao giờ thoát khỏi
bệnh tật,
Thậm
chí dù họ vẫn đang hưởng thụ hạnh phúc.
Những
nguyên nhân đặc biệt của bệnh tật là sự không sáng suốt
tạo ra
Tham
dục, sân hận, và vô minh,
Và
nó tạo ra bệnh đường mật, khí, và đờm dãi như là kết
quả.
Ngài
Zurkharpa Lodroš Gyalshen bình luận về những bản văn y học
cổ, đã viết :
Y học
đồng nghĩa với chữa lành.
Nó
chữa lành những rắc rối của khí (năng lượng), mật,
thủy
dịch của thân,
Nó
là sự chữa lành những phiền não của tham, sân, si của tâm.
Nếu
tâm bạn khỏe mạnh, thân bạn cũng sẽ mạnh. Tuy nhiên, thậm
chí có người tâm linh sâu thẳm cũng bị bệnh. Chúng ta giải
thích điều này như thế nào ?
Đức
Phật đã chứng đắc toàn giác, vượt khỏi đau khổ và luật
nhân quả được biết là nghiệp báo. Nhưng đức Phật cũng
vẫn là một con người, giống như tất cả chúng ta, Ngài
cũng có một thân lệ thuộc vào sự hư hoại và cái chếát.
Tuy vậy, một người đã giác ngộ, thoát khỏi chấp ngã và
như thế không kinh nghiệm bệnh tật như đau khổ. Nó là thái
độ của tâm thức có giá trị nhất.
Ngay
cả với chúng ta, về những người chưa chứng ngộ, thì chúng
ta càng buông xả, bệnh tật của chúng ta càng bớt nghiêm
trọng. Đây là bài học thực tiễn tất cả chúng ta có thể
hiểu được và nhớ trong tâm. Với quan điểm tích cực, bạn
sẽ không cảm thấy tồi tệ và thân thể có thể tự chữa
lành chính nó tốt hơn.
Có
vẻ rất kỳ lạ, nhưng thực tế chúng ta có thể chào đón
bệnh tật khi nó đến. Đạo Phật xem bệnh tật như một
cái chổi quét đi những tích tập của những thái độ và
phiền não tiêu cực. Ngài Jigme Lingpa viết :
Không
có một nhiên liệu nào tốt hơn bệnh tật để đốt tiêu
nghiệp xấu.
Không
nên chấp nhận một tâm buồn phiền hoặc quan điểm tiêu
cực lên bệnh tật,
Mà
hãy xem chúng như những dấu hiệu tiêu hao nghiệp xấu của
mình và hoan hỷ với chúng.
Với
những người không phải Phật giáo và tương tự Phật giáo,
sự đau yếu có thể cung cấp một cơ hội làm giảm bớt,
buông xả và hưởng thụ cuộc sống thậm chí đang ở giữa
đau khổ.
Đôi
lúc, khi thân thể bạn bắt đầu cảm thấy mất thăng bằng,
bạn có thể thoát khỏi bệnh tật trước khi nó bám rễ vững
chắc vào thân, tâm của bạn. Nhưng dù bạn xuống cấp vì
lạnh hay cúm, đừng để ý quá nhiều vào nó. Hãy cố gắng
đừng cảm thấy mình là nạn nhân, như thể bệnh cúm chọn
riêng bạn. Đa số người đều bị bệnh và bằng cách nhớ
lại điều này bạn có thể đặt đau khổ vào trong viễn
cảnh tổng quan và phát triển tâm bi cho gia đình nhân loại
mà bạn thuộc vào.
Mọi
sự đều vô thường, bao gồm cả bệnh tật, thậm chí có
lúc bạn cảm thấy nó xấu vĩnh viễn. Hãy nhớ rằng cảm
giác xấu cuối cùng rồi cũng tan biến đi.
Khi
bạn bệnh, hãy cố tìm cách cảm thấy một cái gì tốt trong
đó. Hãy thiền định trong lúc nằm trên giường, hoặc đọc
một cuốn sách thích thú. Hoặc nếu lúc đó bạn thấy khó
chịu, với sự đơn giản và thưởng thức, bạn có thể nhìn
ra cửa sổ xem những dải ánh sáng trong phòng, hay lắng nghe
những âm thanh sinh hoạt bên ngoài. Nếu bạn cảm thấy khổ
sở vì những triệu chứng như buồn nôn, đừng tiên liệu
trước trong thời gian tới sẽ đau đớn hay khổ sở hơn.
An trú một cách tĩnh lặng bên trong thân thể bạn và đơn
giản cảm thấy thư giãn đến mức có thể. Nếu bạn phải
ở trong phòng bệnh, có thể đem vào một vài thứ tạo cảm
hứng như bức tranh hay hoa tươi bên cạnh bạn để tạo niềm
an ủi.
Bạn
phải tự chăm sóc tốt cho chính bạn và sức khỏe của bạn.
Lời khuyên này hoàn toàn hiển nhiên ; tại sao một số ngư