8
THIỀN
ĐỊNH
1.
Bây giờ tinh tấn đã được phát triển,
Tôi
sẽ tập trung tâm ý.
Vì
người nào tâm thức thả lỏng và lang thang
Sẽ
sống trong nanh vuốt của những phiền não.
Để
làm mạnh mẽ sự thực hành của chúng ta, cần thiết phải
phát triển tập trung nhất niệm của tâm thức. Để cho điều
này, trước tiên chúng ta cần hiểu những tai hại của phóng
dật. Thiếu tập trung ngăn cản chúng ta giữ được tâm thức
chúng ta chú tâm vào đối tượng của thiền định. Tâm thức
chạy theo tư tưởng nào khởi lên, và bấy giờ rất dễ dàng
cho thức tình tiêu cực phát triển. Những hành động tích
cực chúng ta đang làm sẽ không phát huy đầy đủ hiệu lực
của chúng. Phóng dật bởi thế là một khuyết điểm chính,
và rất quan trọng cần chống lại nó bằng phát triển an
định của tâm thức (shamatha).
Sự
thực hành định tâm không độc nhất cho Phật giáo. Những
truyền thống không phải Phật giáo có những phương pháp
để phát triển định qua đó có thể đạt đến trạng thái
tập trung của chư thiên vô sắc giới trong cõi vô sở hữu
xứ.(33) Trong trạng thái này những thức tình tiêu cực được
yên lặng nhưng không hoàn toàn triệt tiêu – chúng còn trong
trạng thái tiềm ẩn. Bởi thế, bản thân định tâm nó không
là đặc biệt độc nhất. Những sự tập trung nhất niệm
này là rất quan trọng trong sự phát triển hoàn toàn sức
mạnh của những hành động tích cực, và cốt yếu cho sự
thực hành của chúng ta về quán thấy sáng tỏ (vipashyana).
Cái thấy của Madhyamika (Trung Đạo), là chung cho cả hai Kinh
thừa và Mật thừa, được kiến lập qua lý luận phân tích
cho đến khi chúng ta sở đắc được sự chắc chắn trong
nó.(34) Đây là một cái gì rất vi tế, và trừ phi sức mạnh
tập trung của chúng ta vững vàng, có một nguy hiểm là mất
đi cái thấy này về tánh Không. Sự tập trung của chúng ta
càng vững chắc, sự thấu hiểu về tánh Không càng rõ ràng.
Chúng
ta hiểu thiền định là cái gì ? Trước tiên, có thiền định
qua phân tích, nhờ đó chúng ta khảo sát lập đi lập lại
một đối tượng cho đến khi chúng ta có được một mức
độ chắc chắn về bản chất của nó. Khi chúng ta không thể
tiến hành thêm nữa với phân tích, chúng ta hãy dừng lại
nghỉ ngơi trong trạng thái sáng tỏ và xác tín mà chúng ta
đã thành tựu. Đây là thiền định an trụ. Chính loại thiền
định sau được dùng trong những thực hành như là quán tưởng
những hóa thần bổn tôn và tu định tâm, trong đó người
ta phát triển sức mạnh tập trung.
Người
ta cũng có thể thiền định về lòng sùng mộ, để hiểu
và tăng trưởng nó ; hay về vô thường, trong đó người ta
chiêm nghiệm một đối tượng và cách nó thường trực biến
đổi ; hay về tánh Không, thấu hiểu rằng đối tượng không
có hiện hữu thực sự.
Có
nhiều cách để diễn tả tri giác về những sự vật. Trong
thiền định, quan trọng là có thể phân biệt giữa đối
tượng được tri giác, đối tượng tự chính nó, đối tượng
như nó được xem là thế, và đối tượng của ý định.(35)
Chúng ta cũng cần khảo cứu năm khuyết điểm cần tránh trong
thiền định, được đề cập trong Khảo Luận về Trung Tâm
và những Cực Đoan.(36)
Tóm
lại, thiền định là một cách tu hành và chuyển hóa tâm
thức, và điều này nó chắc chắn làm được. Vì những mục
đích của chúng ta, cái chính là phát triển tập trung nhất
niệm của định tâm và thiền định về Bồ đề tâm. Để
cho tập trung trở nên trong sáng, chúng ta cần những điều
kiện chân chánh, tức là tự do khỏi những phóng dật bên
ngoài. Lý tưởng là thiền định trong một nơi biệt lập,
nó sẽ khơi dẫn sự yên tịnh của thân và tâm.
3.
Nếu do những người thương mến và lòng tham sở đắc,
Sự
chán sợ đời sống thế gian không khởi lên.
Bấy
giờ, đấy là những thứ trước tiên phải từ bỏ.
Đó
là những ý nghĩ của một người thận trọng.
4.
Sự quán thấy thấu suốt của một tâm an định
Hủy
hoại hoàn toàn tất cả mọi trạng thái phiền não.
Biết
thế, người ta phải bắt đầu bằng tìm kiếm an định
Mà
những người hoan hỷ từ bỏ thế gian đã tìm ra.
7.
Nếu khởi ra sự khát khao đối với những người khác,
Thì
một tấm màn sẽ phủ che chân lý toàn hảo,
Sự
sáng tỏ không có vọng tưởng tan biến
Và
cuối cùng nọc độc của đớn đau lại đến.
8.
Những tư tưởng của tôi đều dành cho họ,
Và
dần dần cuộc đời tôi tan tác.
Gia
đình tôi, bạn bè tôi rồi sẽ nhạt dần và qua đi,
Tuy
nhiên vì họ mà giáo pháp thường trụ bị bỏ qua.
Vì
chúng ta là vô thường, có thực sự đáng luyến bám quá vào
những người khác, họ cũng vô thường ? Có thực sự đáng
nổi giận với họ ? Chúng ta hãy suy nghĩ về điều này và
chấm dứt dòng bám níu và ghét bỏ.
9.
Nếu tôi làm như những người trẻ con dại dột,
Chắc
chắn tôi sẽ rơi vào những cõi thấp kém.
Vậy
tại sao lại kết đoàn với những trẻ con
Và
bị chúng dẫn vào những đường lối xa lìa đức hạnh ?
Những
người bình thường bị chế ngự bởi sự bám níu và ghét
bỏ thô thiển giống như những trẻ con. Nếu chúng ta đối
xử như họ, chúng ta chẳng thành tựu được gì cho mình,
và sẽ chẳng thể làm lợi lạc gì cho họ. Một phút trước
họ là bạn của chúng ta, phút sau họ trở lại chống chúng
ta. Chúng ta có khổ cực làm vui lòng họ, cũng khó cho họ
được hài lòng. Và khi chúng ta không nghe theo họ, họ nổi
giận.
13.
Tham gia với những người trẻ con – cái gì theo đó ?
Tự
tâng bốc mình, hạ thấp người khác, và
Líu
lo về những lạc thú của sanh tử.
Đủ
loại xấu xa chắc chắn sẽ tới.
14.
Loại liên hệ này giữa chúng ta và những người khác
Sẽ
chỉ sản sanh ra những điều bất hạnh :
Họ
chẳng đem lợi lạc nào đến cho tôi ;
Và
tôi cũng chẳng làm được cho họ điều tốt đẹp nào.
Bởi
thế tốt hơn là giữ khoảng cách với những người như vậy.
Tuy nhiên làm thế, chúng ta không khinh thường họ, và khi gặp
họ, chúng ta phải lịch sự, hòa nhã và làm cái gì có thể
làm cho họ được hạnh phúc, mà không trở nên quá thân thiết.
16.
Giống như những con ong lấy mật từ những đóa hoa,
Hãy
chỉ lấy cái gì hợp với Pháp.
Hãy
đối xử với họ như mới quen lần đầu ;
Chớ
có thân thiết với họ.
Chúng
ta hãy không vướng vào những thích thú phù du. Chỉ có những
người ngu si và lầm loạn mới tiêu hết thì giờ của mình
để góp nhặt của cải. Họ chấm dứt đời mình với khổ
đau ngàn lần hơn cái hạnh phúc mà họ đã tìm kiếm.
19.
Do đó, người trí không thèm khát,
Vì
từ thèm khát, sợ hãi được sanh ra.
Và
hãy cố định điều này trong sự hiểu biết của bạn :
Mọi
thứ được ước mong rồi sẽ đương nhiên tan biến vào
hư
không.
20.
Vì dù họ có kiếm được giàu sang của cải,
Hưởng
thụ danh tiếng, sự trọng vọng ngọt ngào,
Ai
nói rằng lúc phải ra đi, họ có thể mang theo
Tất
cả những hành lý giàu có và tiếng tăm ấy ?
Có
gì trong hy vọng với sự khen ngợi của người khác và sợ
hãi với sự chỉ trích của họ ? Nếu có một ít người
ca ngợi chúng ta, thì không có gì nhiều để vui sướng vì
đó, bởi vì có thể có nhiều người hơn âm thầm chỉ trích
chúng ta. Chúng ta cũng không cần bận tâm khi một số chỉ
trích chúng ta, bởi vì có những người khác chỉ có khen ngợi
chúng ta. Những thiếu sót và nhu cầu của những người khác
quá khác nhau đến nỗi chúng ta, những chúng sanh bình thường
không thể thỏa mãn hết được. Ngay chư Phật cũng không
thể làm thế. Thế nên tốt hơn là có khoảng cách với sự
trẻ con và thay vào đó xem xét những điều lợi khi sống
đơn độc.
25.
Trong rừng già, hươu chim nhởn nhơ lui tới,
Giữa
cây cối nơi không có những âm thanh chát chúa
đến
tai,
Đấy
là những người chung sống đáng yêu của tôi.
Bao
giờ tôi ra đi và trú ẩn nơi ấy ?
26.
Khi nào tôi sẽ sống và làm nhà
Trong
hang động hay am vắng hay dưới tàn cây,
Và
có trong lồng ngực trái tim tự do, không ràng buộc,
Nó
không bao giờ ném một cái nhìn trở lại đàng sau.
Trong
những nơi biệt lập như vậy chúng ta có thể bỏ đi tham
luyến vào những thứ của mình và thân thể, và dâng hiến
tất cả thời gian của chúng ta vào thiền định.
28.
Khi nào tôi thoát khỏi sợ hãi,
Không
cần phải tránh né một ai,
Với
chỉ một bình bát và một ít vật dụng tùy thân,
Mặc
những y phục chẳng ai thèm muốn ?
33.
Như những người đi trên đường,
Họ
dừng lại và nghỉ ngơi dọc đường,
Chúng
sanh trên những con đường sanh tử luân hồi,
Dừng
lại và nghỉ ngơi và tiếp tục sanh lại.
34.
Cho tới thời gian khi nào
Bốn
người khiêng tôi ra đi,
Giữa
những nước mắt và thở dài của thân thuộc thế gian –
Tôi
sẽ ra đi vào rừng trước khi điều đó xảy đến.
35.
Ở đấy, không thân thương hay không khó chịu
Tôi
sẽ ở một mình, trong vắng vẻ,
Ngay
từ đầu, được xem như đã chết,
Như
thế, khi tôi chết, không là nguồn đau đớn cho một ai.
Tóm
tắt, trong những nơi một mình người ta có thể thiền định
với tập trung nhất niệm, thoát khỏi những quan tâm cá nhân
và luyến chấp. Những tư tưởng của đức Phật và lời
dạy của ngài sẽ đến với tâm thức một cách tự nhiên.
Shantideva
tiếp tục chỉ ra những lỗi lầm luyến ái những khoái lạc
thể xác. Vì Bồ Tát Hạnh vốn được nói cho một cộng đồng
tăng sĩ, đoạn này đặc biệt đề cập những khuyết điểm
của thân thể nữ giới, nhưng cần hiểu rằng một hành giả
phụ nữ có thể áp dụng cùng một phương pháp suy nghĩ đối
với thân thể nam giới.
40.
Gởi nhiều sứ giả và người mai mối
Với
nhiều sự mời mọc cô dâu
Điều
tra xem có tội lỗi gì không
Hay
những hành vi đem lại tiếng xấu.
41.
Không có những hành động liều lĩnh đáng sợ,
Không
làm mất mát và phá hoại tiền của của họ.
Và
tất cả chỉ để cho ái dục và khoái lạc hoàn hảo,
Nhất
là cái hôn thấm thía
42.
Những thứ ấy thật ra không có gì ngoài một đống xương,
Không
có tự ngã, không cả hiện hữu tự thân !
Nếu
đó là tất cả đối tượng để tham muốn, khát thèm,
Tại
sao không vượt qua tất cả muộn sầu và đau đớn ?
Hãy
nghĩ về điều này : con người mà chúng ta quá luyến bám,
và vì nó chúng ta đã chịu đựng quá nhiều khó nhọc, chỉ
là một đống thịt và bộ phận và hơn nữa, những chất
chẳng đáng ưa. Bấy giờ cái gì chúng ta luyến bám vào –
thân thể hay tâm thức của con người ? Nếu chúng ta dò xét
cẩn thận, chúng ta thấy rằng chúng ta không thể chỉ ra một
cái gì thực sự là nguồn gốc cho sự luyến bám của chúng
ta.
54.
”Nhưng đây là làn da thịt
Tôi
ưa nhìn ngắm và sờ chạm.”
Thế
thì sao bạn không muốn chỉ sờ thịt thôi,
Vô
hồn và trong trạng thái tự nhiên của nó ?
55.
Tâm thức của người mà bạn say đắm
Lẩn
tránh sự sờ chạm của bạn ; tâm ấy bạn không thể thấy
nó.
Mọi
thứ mà giác quan cảm nhận không phải là tâm,
Bởi
thế, tại sao lại chạy theo sự phối hợp vô vị đó ?
Chúng
ta hãy khảo sát kỹ thân thể. Trước hết, nó sanh từ những
chất lỏng sanh dục của cha mẹ. Khi lớn lên, nó làm bằng
máu, thịt, bộ phận và xương. Nếu thấy bất cứ thứ gì
của chúng để trên mặt đất, chúng ta sẽ kinh hãi. Vậy
tại sao chúng ta không từ bỏ tham muốn cái thân, nó hoàn
toàn làm bằng những yếu tố ghê tởm ?
63.
Như thế bản chất của những đồ vật ấy
Đã
biểu lộ, tuy nhiên nếu còn ôm mối hoài nghi,
Tôi
hãy nên đi vào những nghĩa địa
Để
nhìn vào những xác chết buồn nôn.
Một
phần lớn những thứ chúng ta ăn và uống để duy trì thân
xác này chẳng bao lâu trở thành một dòng không dứt nước
tiểu và phân, đầy ứ những cầu tiêu hôi hám. Nhưng lý
do duy nhất có những cầu tiêu ấy là thân thể chúng ta đang
đầy cứt đái. Thân thể không khác với một cầu tiêu !
Như chúng ta đã thấy, nó có nguồn gốc từ đồ dơ bẩn,
dựa vào đồ dơ bẩn, và tinh chế ra vật dơ bẩn. Chỉ khi
chúng ta nghĩ về thân thể từ quan điểm này, Tràng Chuỗi
Ngọc đã nói, thì sự luyến bám của chúng ta vào thân thể
mới bắt đầu giảm bớt, nếu không nói là hoàn toàn biến
mất.
Lại
nữa, hãy xem một người với một thân thể rất đẹp đẽ.
Giả thử da được lấy đi và thân thể được mở ra. Dầu
trong một người đang sống, những bộ phận bên trong nhìn
thật kinh khủng. Dục vọng của chúng ta sớm nhường chỗ
cho ghê tởm. Luyến bám vào thân thể là ảo tưởng cao nhất
của ảo tưởng, và chúng ta nên hết sức gỡ ra.
70.
Bạn có thấy những đống xương người
Và
cảm thấy ghê tởm khi ở trong nghĩa địa ?
Vậy
tại sao có vui thích như thế trong những thành phố của người
chết của bạn,
Đông
đầy những bộ xương di động ?
Khi
cố gắng đi tìm người đối ngẫu lý tưởng, chúng ta trải
nghiệm những gian khổ không cùng, và khi chúng ta tìm được,
chúng ta không luôn luôn sống tốt đẹp cùng họ. Chúng ta
có thể không có con, hay có thật nhiều, và việc nuôi chúng
lại góp thêm vào những vấn đề của chúng ta. Dĩ nhiên,
ban đầu cái gì mới thì thích thú, nhưng nếu chúng ta khảo
sát sự vật kỹ lưỡng, chúng ta thấy rằng khổ đau chỉ
tiếp nối khổ đau. Đấy là điều vì sao những kinh điển
nói đến “cơn bệnh của đời sống gia đình.”
Đối
với sự sung túc, chúng ta lâu dài mới có được nó, và ngay
cả mất cả cuộc đời chúng ta cho nó. Một khi có nó rồi,
chúng ta vĩnh viễn sợ mất nó. Vì giàu có, anh chị em xích
mích với nhau, vợ chồng tan vỡ. Khi chúng ta không có nó chúng
ta khổ đau ; khi có nó chúng ta cũng khổ đau !
79.
Sự khổ đau phải giữ gìn cái chúng ta có, sự đau đớn
phải mất tất cả –
Chúng
ta cần thấy những phiền não không cùng đem đến cho chúng
ta bởi tài sản.
Những
người phóng dật vì tình yêu của cải
Sẽ
không bao giờ có một phút giây thoát khỏi những lo buồn
của cuộc sống.
80.
Thật vậy những người có nhiều tham muốn
Chịu
nhiều khốn khổ, tất cả chỉ vì một cái gì quá ít –
Vài
nắm cỏ con bò có được,
Phần
thưởng cao nhất vì đã suốt ngày kéo xe !
Chỉ
vì những sung sướng nhỏ nhất, người ta tiêu phí cả đời
người mà họ đã tốn biết bao cố gắng lớn hơn nhiều
để có được.
82.
Mọi thứ chúng ta tham muốn chắc chắn sẽ tiêu tan,
Và
rồi chúng ta rớt vào đau đớn của địa ngục.
Những
nỗi khó khăn lao nhọc và mệt mỏi thường xuyên
Chúng
ta phải chịu đựng, và tất cả để cho cái chẳng
ra
gì.
83.
Trong khi chỉ một phần triệu của gian khổ đó
Tự
thân Phật tánh có thể đạt được !
Những
thống khổ người tham dục phải chịu thì nhiều hơn xa những
khổ nhọc
Của
Bồ tát trên đường giải thoát, mà cuối cùng chẳng đem
lại tự do.
Thế
nên chúng ta cần khảo sát những sự vật chúng kích thích
những tư tưởng phóng dật của chúng ta. Dần dần những
tư tưởng này sẽ kém mạnh, và tâm thức chúng ta bình lặng
hơn. Bấy giờ chúng ta có thể thiền định nhất niệm về
Bồ đề tâm.
Thiền
định chính về Bồ đề tâm cốt ở xem bản thân mình và
những người khác là bình đẳng và bấy giờ trao đổi bản
thân mình với những người khác. Như Shantideva nói :
Chư
Phật đại hùng, quán chiếu trong nhiều kiếp
Đã
thấy rằng cái này (Bồ đề tâm) và chỉ cái này
Sẽ
cứu độ vô lượng vô biên chúng sanh
Và
đem họ dễ dàng đến niềm vui tối thượng. (chương I, 7)
Những
vị thầy của truyền thống Kadampa đã để lại những lời
dạy chi tiết về những đường lối khác nhau của sự thực
hành Bồ đề tâm. Bằng cách phát sanh Bồ đề tâm qua những
thực hành ấy, chúng ta có thể tịnh hóa mọi ngăn chướng
của chúng ta và tích tập những hành động tích cực. Có
nói rằng chúng ta phải tích tập công đức trải qua ba vô
số kiếp, nhưng những kỳ hạn này là tương đối. Với thái
độ của Bồ đề tâm những lượng số khổng lồ của công
đức được nhanh chóng và dễ dàng hoàn thành. Tất cả những
bậc thầy bác học và thành tựu, từ đức Phật qua Nagarjuna
và những đệ tử của ngài xuống đến những vị thầy ngày
nay của chúng ta, lấy sự thực hành xem những người khác
quan trọng hơn chính mình như là nền tảng của sự thực
hành riêng của các vị. Qua điều này các ngài có thể làm
lợi lạc cho chính mình và những người khác trên một quy
mô rộng lớn.
Bất
kỳ người nào có thiện ý, làm việc nhiều để giúp đỡ
những người khác, và để lại những ký ức tốt đẹp đều
được kính trọng bởi những con người trên toàn thế giới,
bất kể họ có tôn giáo hay không. Trái lại, sự vô minh,
kiêu căng, và cố chấp của một vài cá nhân, dầu ý định
của họ tốt hay xấu, đã là căn nguyên của mọi thảm kịch
của lịch sử. Chỉ những cái tên của những bạo chúa nhẫn
tâm này cũng gợi ra sợ hãi và oán ghét. Thế nên mức độ
người ta sẽ thích chúng ta tự nhiên tùy thuộc vào nhiều
bao nhiêu hay ít bao nhiêu chúng ta nghĩ về sự tốt đẹp của
những người khác.
Nói
đến kinh nghiệm riêng của tôi, đôi khi tôi tự hỏi tại
sao nhiều người thích tôi. Khi nghĩ về điều ấy, tôi không
tìm thấy trong tôi có phẩm tính đặc biệt tốt đẹp nào,
trừ mỗi một điều nhỏ. Đó là tâm tích cực, mà tôi cố
gắng giải thích cho những người khác và tôi làm hết sức
để tự khai triển. Dĩ nhiên, có những lúc tôi nổi giận,
nhưng trong sâu thẳm của lòng mình, tôi không giữ một thù
oán đối với ai cả. Tôi không thể tự cho rằng tôi thực
sự có khả năng thực hành Bồ đề tâm, nhưng quả thật
nó đem lại cho tôi cảm hứng lớn lao. Sâu xa trong tôi, tôi
thấu hiểu nó giá trị và lợi lạc bao nhiêu, nó là tất
cả. Và tôi cố gắng càng nhiều càng tốt xem những người
khác thì quan trọng hơn bản thân tôi. Tôi nghĩ rằng đó là
lý do tại sao người ta chú ý đến tôi và thích tôi, bởi
vì lòng tốt của tôi.
Khi
người ta nói tôi đã làm việc nhiều cho hòa bình, tôi cảm
thấy bối rối. Tôi cảm thấy tức cười. Tôi không nghĩ
tôi đã làm rất nhiều cho hòa bình thế giới. Đúng là sự
thực hành của tôi là con đường hòa bình của lòng tốt,
tình thương, lòng bi mẫn, và không làm hại người khác. Cái
ấy đã trở thành một phần của tôi. Đó không phải là
cái gì mà tôi đã đặc biệt tình nguyện. Tôi chỉ giản
dị là một người theo đức Phật, và đức Phật đã dạy
rằng nhẫn nhục là phương cách tối thượng để vượt qua
khổ đau. Ngài nói, “Nếu một ông tăng làm hại người khác,
người ấy không phải là một vị tăng.” Tôi là một tu
sĩ Phật giáo, thế nên tôi cố gắng thực hành một cách
phù hợp. Khi người ta nghĩ rằng sự thực hành này là cái
gì độc nhất và đặc biệt, và gọi tôi là một lãnh tụ
của hòa bình thế giới, tôi cảm thấy rất xấu hổ !
Một
lòng tốt là ngọn nguồn của mọi hạnh phúc và niềm vui,
và tất cả chúng ta có thể là tốt lòng nếu chúng ta có
cố gắng. Nhưng còn tốt hơn là có Bồ đề tâm, nó là một
lòng tốt thấm nhuần trí huệ. Nó là ham muốn mạnh mẽ đạt
đến giác ngộ để giải thoát hết tất cả chúng sanh khỏi
khổ và đưa họ đến Phật tánh. Tư tưởng giúp đỡ những
người khác này mọc rễ từ trong lòng bi, nó lớn lên từ
một cảm thức biết ơn và thương yêu chúng sanh, họ đã
và đang phiền não bởi khổ đau.
Theo
truyền thống có hai phương pháp để khai triển loại chăm
sóc và biết ơn này. Người ta nên nghĩ đến sự kiện rằng
tất cả chúng sanh vào một lúc nào đó của chuỗi những
cuộc đời tiếp nối của họ đã từng là cha mẹ chúng ta,
hay ít nhất cũng là những người bạn thân thiết của chúng
ta, đến nỗi chúng ta tự nhiên cảm thấy biết ơn họ và
muốn nhận sự đau khổ của họ đổi lấy hạnh phúc của
chúng ta. Phương pháp kia là hiểu rằng những người khác
khổ đau như chúng ta đang khổ đau, thấy rằng tất cả chúng
sanh đều bình đẳng, và suy nghĩ về cái sai lầm nơi tính
ích kỷ và những lợi lạc của lòng vị tha. Chúng ta có thể
dùng cái nào của hai phương pháp này hợp với chúng ta nhất,
hay thực hành cùng lúc cả hai cái.
Trong
trường hợp nào, trước tiên cần phải hiểu cái mà chúng
ta gọi là khổ đau. Khá dễ dàng cho chúng ta cảm thấy bi
mẫn đối với những người đang đói, đang đau đớn hay
đang lâm cảnh khốn cùng và đối với những thú vật đang
bị ngược đãi. Nhưng khi chúng ta nghĩ đến những người
hay những loài trời đang rất hạnh phúc, chúng ta có khuynh
hướng thèm khát, đố kỵ. Ấy là bởi vì chúng ta không thực
hiểu khổ đau là gì và rằng mọi chúng sanh đều khổ. Ngoài
những đau đớn rõ ràng hơn của khổ thêm vào khổ và khổ
của biến dịch, còn có khổ thấm nhuần khắp.(37) Vì cái
sau, chừng nào chúng ta còn trong sanh tử luân hồi, chúng ta
không bao giờ có thể hạnh phúc lâu dài. Một khi chúng ta
đã suy nghĩ và hiểu điều này cho chúng ta, chúng ta có thể
áp dụng cái hiểu này cho những người khác. Bấy giờ chúng
ta bắt đầu cảm thấy lòng bi và nghĩ, ta phải giải thoát
tất cả chúng sanh này khỏi khổ.
Tuy
nhiên, để thực sự làm như thế, chúng ta phải thay đổi
cách tiếp cận của chúng ta đối với cuộc đời này và
với những cuộc đời tương lai của chúng ta. Trước tiên
chúng ta phải suy nghĩ về vô thường, về sự chắc chắn
chúng ta sẽ chết, và về sự kiện chúng ta không bao giờ
biết chúng ta chết khi nào. Sau khi chết, chúng ta sẽ không
biến mất một cách đơn giản : những hành động tích cực
và tiêu cực chúng ta đã làm sẽ quyết định chúng ta tái
sanh như thế nào. Những hành động tiêu cực của chúng ta
có thể khiến chúng ta sanh lại trong những cõi thấp hơn,
chẳng hạn như loài vật – bị khai thác, bị ngược đãi,
và bị loài người đem làm thịt hay bị những thú vật khác
ăn thịt.
Như
thế, để giải thoát mình khỏi biển cả khổ đau, chúng
ta cần bắt đầu nghiên cứu và thực hành con đường giải
thoát. Chúng ta có thể hy vọng thấy vài kết quả sau một
vài năm, nhưng nói một cách thiết thực, chúng ta nên trù
tính có thể còn tiếp tục sự thực hành của chúng ta trong
nhiều đời tới. Trong mỗi đời này chúng ta cần một chỗ
nâng đỡ cho việc thực hành, nói thẳng ra, là một thân người,
không có nó sẽ không thể tiến bộ. Bởi thế, giai đoạn
đầu tiên trên con đường là bảo đảm cho một tái sanh tốt
được làm người. Thế nên dù mục tiêu tối hậu của chúng
ta là thành tựu giác ngộ cho tất cả chúng sanh, chúng ta phải
bắt đầu con đường bằng cách theo kỷ luật tránh mười
hành động xấu ác và thực hành mười hành động thiện
hảo.
Tóm
lại, chúng ta bắt đầu bằng việc lìa bỏ sự bám níu của
chúng ta vào những mục tiêu không tâm linh, trước tiên trong
đời này và rồi trong những đời sau. Đã thấy sự khổ
đau nội tại trong sanh tử, chúng ta quyết định giải thoát
chính mình, và khi chúng ta mở rộng thái độ này đến những
chúng sanh khác, chúng ta khai triển lòng bi và phát sanh Bồ
đề tâm. Chúng ta phải đi qua những giai đoạn này của sự
huấn luyện tâm thức trong thứ tự chân chánh, như đi lên
vài tầng lầu hay như xây nền móng trước khi xây vách. Nếu
chúng ta theo con đường một cách thứ bậc theo lối này, kết
quả chúng ta có sẽ vững chắc. Nhưng nếu chúng ta chỉ nói,
“Vì lợi lạc của tất cả chúng sanh…” dầu cho mong muốn
giúp đỡ chúng sanh có thể mạnh mẽ vào lúc đó, nó sẽ
không vững chắc trừ phi nó được đặt nền tốt trên sự
thực hành đúng của những giai đoạn trước đó.
Lúc
bắt đầu chúng ta cần có một cái thấy sáng tỏ, toàn bộ
về con đường, đến độ chúng ta biết mình đang nhắm vào
cái gì trong thực hành của chúng ta và có thể nhận biết
mức độ nào chúng ta đã đạt được. Bấy giờ khi chúng
ta thực hành đều đặn, chúng ta có thể kinh nghiệm những
thay đổi sâu xa trong tâm thức chúng ta, nhưng những kinh nghiệm
này chỉ xảy ra khi chúng ta đang tập trung trong những thời
thiền định. Về sau, sau khi thiền định một thời gian lâu,
chúng ta thấy rằng những kinh nghiệm này xảy ra tự nhiên
khi chúng ta gặp những hoàn cảnh đặc biệt, không cần chúng
ta tập trung trong thiền định.
Lấy
ví dụ Bồ đề tâm. Sau khi chúng ta đã thiền định về Bồ
đề tâm một thời gian, một thay đổi xảy ra trong tâm thức
chúng ta, nhưng chỉ khi nào chúng ta đang thực sự nghĩ về
Bồ đề tâm. Đây là cái gọi là một kinh nghiệm do tạo
tác. Nó không phải là Bồ đề tâm của một Bồ tát đích
thực. Tuy nhiên, khi chúng ta duy trì sự tiến bộ, chúng ta
đạt đến một điểm mà chỉ thấy một con vật hay con chim
thì ý nghĩ vọt ra từ chiều sâu của lòng chúng ta, Khi nào
tôi sẽ đạt đến giác ngộ vì chúng sanh này ? Đó là cái
chúng ta gọi là một kinh nghiệm tự nhiên và ở điểm này
Bồ đề tâm chân thật đã cắm rễ trong chúng ta. Chúng ta
có thể chính thức gọi mình là những hành giả của Đại
thừa và bấy giờ đang ở trên con đường của sự tích tập.
Tiến
hành trên con đường bậc trung của tích tập, bấy giờ chúng
ta bắt đầu con đường lớn hơn của sự tích tập công đức,
nó kéo dài ba vô số kiếp (như đã nói ở trên thời gian
này chỉ là tương đối). Tiếp đó là con đường của sự
tiếp cận với bốn giai đoạn của nó là hơi nóng (nỗn địa),
đỉnh cao (đỉnh địa), kiên nhẫn (nhẫn địa), và chứng
ngộ tối cao (thế đệ nhất địa). Bấy giờ khi chúng ta
bắt đầu vào con đường của sự thấy, chúng ta đạt được
trí huệ của cấp độ thứ nhất của Bồ tát (sơ địa,
địa thứ nhất). Trong con đường này, chúng ta dần dần vượt
qua năm con đường và mười cấp độ (mười địa) và cuối
cùng đạt đến Phật tánh.(38) Những con đường và cấp độ
này bởi thế tùy thuộc vào sự chuyển hóa bên trong của
bản thân chúng ta qua sự thực hành Bồ đề tâm.
90.
Trước hết nỗ lực thiền định
Về
sự như nhau của chính bạn và người khác ;
Trong
vui sướng và buồn khổ, chúng sanh đều bình đẳng.
Hãy
bảo vệ cho tất cả, như cho chính mình.
Trong
cách nào mà những người khác bình đẳng với chúng ta ? Cũng
giống như chúng ta, họ tự nhiên muốn được hạnh phúc và
không có đau khổ. Dầu cho khi phân tích chúng ta không thể
tìm thấy một cái “tôi” nào hiện hữu thực sự, nhưng
chúng ta còn tin rằng nó hiện hữu, và bởi thế chúng ta cho
như rằng chúng ta có một quyền được hạnh phúc và một
quyền tránh bất hạnh. Nhưng đây cũng là trường hợp của
tất cả những chúng sanh khác, thế nên không có lý do đặc
biệt nào tại sao chúng ta phải quan trọng nhiều hơn họ.
Tại sao chúng ta chỉ hoàn thành hạnh phúc riêng của chúng
ta và không trách nhiệm về hạnh phúc của những người khác
? Tại sao chúng ta cố gắng tránh khổ đau cho bản thân chúng
ta và không trách nhiệm làm như vậy đối với những người
khác ?
Khi
chúng ta cố gắng bảo vệ thân thể chúng ta, chúng ta cũng
bảo vệ những phần của thân, như tay và chân chúng ta. Tương
tự, bởi vì hạnh phúc và khổ đau của những người khác
đều tham dự vào cùng một hạnh phúc và khổ đau của chúng
ta, chúng ta phải bảo vệ những người khác khỏi khổ cũng
nhiều như chúng ta bảo vệ cho chính mình và cố gắng cho
hạnh phúc của những người khác như chúng ta đang làm cho
chính mình.
Những
khổ đau của chúng ta, dù những người khác không cảm giác
được, chắc chắn khó cho chúng ta chịu đựng. Bởi thế
thật tự nhiên khi chúng ta bảo vệ chính mình khỏi khổ đau.
Tương tự, sự đau đớn của những người khác, dầu cho
chúng ta không cảm nhận nó, thì không kém khó chịu đựng
đối với họ. Nhưng vì chúng ta liên hệ với tất cả những
chúng sanh khác, vì chúng ta nợ họ lòng biết ơn của chúng
ta và họ giúp chúng ta trong sự thực hành của chúng ta, chúng
ta hãy cố gắng xua tan nỗi khổ của họ cũng như nỗi khổ
của chúng ta. Mọi chúng sanh đều bình đẳng như nhau mong
muốn được hạnh phúc, vậy tại sao chỉ có chúng ta là những
người được hạnh phúc ? Tại sao chúng ta cần được bảo
vệ khỏi khổ đau còn những người khác thì không ?
94.
Thế nên tôi sẽ trừ diệt khổ đau của những người khác,
Bởi
vì khổ đau nào thì cũng giống như của tôi.
Và
tôi sẽ giúp đỡ và làm lợi lạc cho những người khác,
Bởi
vì họ là chúng sanh, cũng giống như tôi.
97.
– Những đau khổ của những người khác không làm hại gì
đến tôi,
Thế
sao tôi phải che chở và bảo vệ cho họ khỏi chúng ?
–
Nhưng tại sao tôi lại phải bảo vệ khỏi đau khổ “của
tôi” trong tương lai,
Khi
nó không làm hại gì đến “tôi” lúc hiện giờ ?
Người
ta có thể nghĩ rằng người ta phải che chở mình khỏi khổ
đau tương lai bởi vì cái “tôi” khổ đau bây giờ và cái
“tôi” sẽ khổ đau trong tương lai là cùng một cái “tôi”.
Điều này sai lầm, bởi vì cái mà chúng ta nghĩ đến như
là cái “tôi” là một tiếp nối những khoảnh khắc trong
một dòng tương tục của tâm thức, và cái “tôi” của
giây phút sẽ chịu khổ trong tương lai thì khác với cái “tôi”
của giây phút bây giờ.
99.
Chắc chắn đối với người nào khổ đau
Hắn
phải tự chữa lấy bất kỳ thương tổn nào xảy đến !
Thế
thì cái đau chân tôi cảm thấy không phải là cái đau của
tay tôi ;
Vậy
tại sao tay tôi lại bảo vệ cho chân tôi ?
Nếu
người ta nghĩ rằng ai cũng phải tự chăm sóc cho khổ đau
của riêng mình, người ta cũng nên biện minh rằng tay chỉ
nên bảo vệ cho chính nó và không phải bảo vệ cho phần
khác của thân : không có lý do nào để tay phải bảo vệ
cho chân. Dù chúng ta có thể cho rằng biện minh này thích đáng,
nó không hợp luận lý chút nào. Chúng ta hãy thôi ngoan cố
và chỉ nghĩ đến chính mình.
101.
Những nối tiếp và hợp thể được đặt tên,
Như
là những tràng hạt và đạo quân, là lừa gạt ;
Cũng
thế, không có ai là người đau khổ.
Có
ai bị đau khổ bức bách họ đâu ?
102.
Nhưng nếu không có chủ thể nào đang khổ đau,
Thì
cũng không có sự khác biệt trong nỗi đau của ta và của
người khác.
Bấy
giờ, đơn giản bởi vì đau khổ là đau khổ, tôi sẽ tiêu
diệt nó.
Có
ích gì khi có những phân biệt ta – người như thế ?
Khi
chúng ta nói về “tôi” và “chúng sanh,” các cái này không
phải là những thực thể độc lập. Chúng là những đặt
tên, danh xưng giả tạo áp dụng cho một dòng tương tục những
yếu tố vô thường, như “chuỗi đeo cổ” được áp dụng
cho một tràng hạt hay “quân đội” cho một tập hợp những
người lính. Tuy nhiên, nếu chúng sanh không có hiện hữu thực
sự, thì ai đang đau khổ ? Tại sao phải cố gắng trừ diệt
đau khổ ? Dù cho cái “tôi” không hiện hữu thực sự, trong
chân lý tương đối mỗi người đều muốn tránh khổ đau.
Đây là lý do đủ cho sự trừ tiệt những khổ đau của những
người khác cũng như của chính chúng ta. Ích gì mà phân biệt
?
103.
Như thế sự khổ đau của bất cứ ai
Cần
phải được diệt trừ, và ở đây không phải bàn cãi.
Giải
thoát cho chính tôi khỏi khổ đau nghĩa là giải thoát cho tất
cả chúng sanh ;
Ngược
lại, tôi khổ đau với nỗi đau của chúng sanh trong tất cả.
Chúng
ta có thể nghĩ, Nếu tôi thiền định về lòng bi và nghĩ
đến những nỗi khổ đau của những người khác, nó sẽ
chỉ thêm vào sự đau khổ mãnh liệt mà tôi đã có. Chúng
ta chỉ nghĩ như trên vì chúng ta hẹp lượng. Nếu chúng ta
không muốn giúp đỡ chúng sanh, bấy giờ sự khổ đau của
họ sẽ không dứt. Nhưng nếu chúng ta có thể khai triển một
ít lòng bi và làm một cố gắng để xua tan sự khổ đau của
những người khác, bấy giờ sự khổ đau ấy sẽ có một
chấm dứt. Không có sự nhận lấy trách nhiệm của chúng
ta để giúp đỡ những người khác, không có giới hạn nào
cho khổ đau. Khi chúng ta khai triển một tâm rộng lớn và
cảm thấy bi mẫn đối với những người khác, điều này
lợi lạc bao la. Những khó khăn nhỏ nhặt chúng ta có thể
trải qua là xứng đáng.
105.
Nếu qua một nỗi đau khổ ít ỏi như thế
Một
số nhiều những đau khổ khác có thể được chữa lành,
Thì
tất cả những bậc từ bi đều cố gắng
Nuôi
dưỡng nỗi đau khổ ấy trong các ngài và trong những người
khác.
Những
đại Bồ tát được chuẩn bị để làm mọi sự, ngay cả
mất đi đời sống của các ngài, nếu nó sẽ nhổ gốc được
sự khốn khổ của nhiều chúng sanh khác.
107.
Những người nào tâm thức họ được thực hành trong cách
này,
Hạnh
phúc của họ là làm dịu sự đau khổ của những người
khác,
Sẽ
xông pha vào địa ngục của sự hấp hối không
ngừng
nghỉ
Như
những thiên nga phóng thẳng vào hồ sen.
108.
Sự bao la của niềm vui như đại dương mênh mông
Sanh
ra khi tất cả chúng sanh được giải thoát –
Điều
ấy không đủ sao ? Điều ấy không thỏa mãn sao ?
Ước
muốn cho sự giải thoát của riêng tôi, nó có nghĩa gì với
tôi đâu ?
Đối
với một Bồ tát mặc áo giáp của quyết định, niềm vui
vị ấy có từ sự làm nhẹ bớt nỗi khổ của vô số chúng
sanh là đã đủ cho phần ngài, dù ngài có chịu đau đớn
một ít. Làm sao có thể hoàn thành sự giải thoát cho chỉ
một mình chúng ta, trong khi bỏ đi lời hứa giải thoát cho
những người khác, cái này thì tốt biết bao lần hơn cái
kia cái kia ?
109.
Công việc đem lại lợi lạc cho chúng sanh
Sẽ
không làm tôi kiêu hãnh và tự phụ.
Hạnh
phúc của những người khác, chính nó là sự thỏa mãn của
tôi ;
Tôi
sẽ không trông chờ một phần thưởng thành quả nào.
Chúng
ta chớ bao giờ nghĩ, Nếu tôi giúp đỡ những người khác,
tôi sẽ tích tập những hành động tích cực. Tôi sẽ là
một người đức hạnh và trong tương lai tôi sẽ hạnh phúc.
Đây không phải là vấn đề. Chúng ta hãy làm những hành
động tích cực với lòng bi mẫn sâu xa để cắt đi sự bất
hạnh của những người khác, và hãy hồi hướng những hành
động này cho sự an vui của họ, từ chiều sâu của lòng
mình, không có chút ý niệm nào về phần thưởng cá nhân
trong tương lai.
Bây
giờ, chúng ta sẽ bàn đến sự trao đổi của ta và những
người khác. Sự thực hành này cốt ở đặt chính chúng ta
vào chỗ của những người khác và đặt người khác vào
chỗ của chúng ta. Nếu chúng ta tu hành điều này, chúng ta
sẽ đến chỗ xem những người khác quan trọng hơn chính mình,
đến độ hạnh phúc và khổ đau của họ trở thành quan trọng
hơn của chúng ta, và khi họ bị thiệt hại, chúng ta cảm
thấy nó một cách sâu sắc như khi chúng ta bị thiệt hại.
Điều này không khó thực hiện một khi chúng ta đã thấu
hiểu những tai hại của việc chỉ nghĩ đến mình và những
lợi lạc của sự quý chuộng những người khác. Sự trao
đổi giữa mình và người của chúng ta trở nên sống động
và mạnh mẽ đến nỗi chúng ta dễ dàng đem cuộc đời của
chúng ta cho họ. Và “những người khác” chúng ta hiểu là
tất cả chúng sanh ở bất cứ nơi đâu.
114.
Như những tay và chân
Được
nghĩ là những thành phần của thân thể,
Sao
tôi sẽ không xem những chúng sanh khác
Như
những thành phần của một thân thể đang sống ?
Chúng
ta không nên nản lòng bởi sự khó khăn của một thực hành
như vậy. Đó là một vấn đề của thói quen qua sự tu hành.
Ví dụ, có thể trở thành quen thuộc với một người mà
chỉ cái tên cũng làm cho người ta sợ hãi. Ngay cả người
ta có thể tiến đến mức người ta không thể chịu đựng
nổi phải xa cách con người ấy.
120.
Người nào mong muốn nhanh chóng được là
Một
chỗ dựa cho chính họ và cho những chúng sanh khác,
Cần
nhận lấy chỗ của những người khác, và cho họ chỗ của
mình,
Đảm
đương như thế một bí mật thiêng liêng.
Tuy
nhiên phương pháp chắc chắn này để bảo vệ những người
khác, gồm cả mình trong đó, là khó khăn đối với những
người có một hiểu biết giới hạn về Bồ đề tâm. Đây
là tại sao Shantideva ám chỉ nó như là một “bí mật thiêng
liêng.” Như ngài chỉ ra, chướng ngại chính yếu là sự
yêu chuộng bản thân mình.
121.
Vì sự luyến bám vào thân thể mình
Chúng
ta sợ hãi bởi chỉ những chuyện nhỏ nhặt
Thân
thể này là ngọn nguồn của sợ hãi như vậy –
Sao
không xem nó như kẻ thù tệ hại nhất ?
122.
Muốn làm giảm nhẹ những ham muốn của thân,
Cái
miệng đói, cổ họng khô khan,
Chúng
ta nằm chờ dọc bên đường
Và
cướp đi mạng sống của cá, chim và hươu nai.
123.
Vì sự phục vụ và lợi dưỡng của thân
Có
những người dám giết cả cha hay mẹ
Hay
trộm cắp cái đã được cúng dường cho Tam Bảo,
Vì
những điều ấy họ sẽ bị thiêu đốt trong địa ngục sâu
nhất.
Để
duy trì thân thể này của chúng ta, mà chúng ta rất quyến
luyến, chúng ta giết những chúng sanh khác. Để cho nó sự
tiện nghi, chúng ta trộm cắp. Để thỏa mãn những dục vọng
phù du, chúng ta chiều theo hoạt động tình dục không có phân
biệt. Tóm lại, vì sự quan trọng chúng ta gán cho thân thể
chúng ta, chúng ta tích tập nhiều hành động tiêu cực. Nếu
chúng ta để thân thể chúng ta làm điều gì nó muốn, thì
chỉ có mất mát và thiệt hại cho chúng ta.
124.
Bấy giờ có con người thận trọng nào
Lại
muốn chiều chuộng và bảo vệ thân họ,
Ai
không xem thường và đối xử với sự khinh miệt
Cái
mà đối với họ là một kẻ thù nguy hiểm ?
125.
“Nếu tôi cho cái này, tôi còn lại cái gì ?”
Chỉ
nghĩ đến mình – đây là con đường của ngạ quỷ.
“Nếu
tôi giữ lại nó, lấy cái gì để cho ?”
Quan
tâm đến người khác là con đường của chư thiên.
Nếu
chúng ta gây tổn hại và làm nghèo người khác để làm tăng
thêm tài sản của chúng ta, chúng ta sẽ sanh lại vào những
cõi thấp, như những địa ngục. Trái lại, nếu chúng ta quên
bản thân để làm lợi lạc cho người khác, nếu chúng ta
sẵn sàng cho cuộc đời chúng ta để cứu vớt cuộc đời
của những người khác, cho họ bất cứ thứ gì cần thiết
cho sự an vui của họ, bấy giờ chúng ta sẽ có được hạnh
phúc và mọi hoàn thiện.
Kết
quả của ước muốn cao hơn những người khác, được nổi
tiếng, sẽ là tái sanh thấp hay là tái sanh như một người
khờ khạo, trong khốn khổ, hạ tiện, với một thân hình
xấu xí. Ngược lại, khiêm tốn thật sự, đối xử với
những người khác quan trọng hơn chính chúng ta, sẽ dẫn đến
tái sanh trong những cõi cao, nơi đó chúng ta sẽ được kính
trọng và có uy tín. Nếu chúng ta cưỡng bách những người
khác làm việc cho chúng ta và phục vụ chúng ta, khinh suất
lợi dụng họ, trong những tái sanh tương lai chúng ta sẽ làm
tôi tớ cho họ hay ngay cả làm tôi tớ cho tôi tớ của họ.
Trong khi nếu chúng ta tiêu pha đời mình để phục vụ cho
những người khác, chúng ta sẽ tái sanh như những vua chúa
và lãnh tụ.
Đấy
là những lợi lạc có được từ sự nhìn những người khác
là quan trọng hơn chính mình và những tai hại của việc đặt
chính mình lên ưu tiên cao nhất.
129.
Mọi niềm vui mà thế giới chứa đựng
Đều
đến từ mong muốn hạnh phúc cho những người khác ;
Mọi
khốn khổ mà thế giới chứa đựng
Đều
đến từ mong muốn sung sướng cho chính mình.
130.
Có cần gì giải thích dài dòng ?
Những
chúng sanh con nít chỉ tìm kiếm cho chính mình ;
Những
Bồ tát làm việc cho sự tốt đẹp của những
người
khác.
Hãy
thấy sự khác biệt phân chia giữa họ !
131.
Nếu tôi không cho đi hạnh phúc của tôi
Để
đổi lấy khổ đau của những người khác,
Phật
tánh có bao giờ đạt được,
Và
ngay trong sanh tử, niềm vui cũng bay mất khỏi tôi.
Kẻ
thù lớn nhất của chúng ta là xem chúng ta quan trọng hơn những
người khác, nó dẫn chúng ta và những người khác đến chỗ
hư hỏng chắc chắn. Từ sự chấp bám này vào cái “tôi”
khởi lên mọi thứ làm tổn hại, sợ hãi và khổ đau trong
thế gian này. Chúng ta phải làm gì, Shantideva hỏi, với con
quỷ khổng lồ này ?
135.
Nếu không có sự hàng phục cái ta,
Thì
buồn đau như vậy không thể tránh được.
Như
một người sẽ không tránh khỏi bị thiêu đốt
Nếu
nó không tránh xa khỏi ngọn lửa.
136.
Để giải thoát chính bạn khỏi tổn hại
Và
những người khác khỏi khổ đau của họ,
Hãy
hiến chính bạn cho những người khác,
Xem
những người khác thân thiết như bạn đang làm với chính
mình.
137.
”Bây giờ ta đã ở dưới quyền của tất cả”
Hỡi
tâm, điều này phải là sự xác tín của ngươi ;
Từ
nay ngươi không còn ấp ủ một ý tưởng nào
Mà
chỉ toan tính sự lợi lạc của chúng sanh.
138.
Mắt tôi và những giác quan, từ nay là tài sản của những
người khác –
Dùng
chúng cho chính tôi là không hợp pháp.
Huống
gì là được phép dùng
Những
khả năng ấy của tôi để chống lại những chủ nhân chính
thức của chúng.
Vì
chúng ta đã phát nguyện tận hiến chính chúng ta chỉ để
giúp đỡ những chúng sanh khác và từ những chiều sâu của
lòng mình, chúng ta đã đem cho họ mọi sự, chúng ta phải
xem thân thể chúng ta không còn thuộc về chúng ta nữa mà
bây giờ đã thuộc về tất cả chúng sanh. Thế nên chúng
ta phải không bao giờ dùng một phần nào của thân thể chúng
ta để làm điều gì mà không giúp đỡ chúng sanh. Bất cứ
cái gì chúng ta thấy trong chúng ta là tốt đẹp, hãy rút nó
ra khỏi chúng ta và dùng nó để phụng sự những người khác.
Bây
giờ chúng ta đến một thực hành đặc biệt trong Bồ Tát
Hạnh :
140.
Hãy nghĩ về những người thấp kém như là chính bạn,
Và
đồng hóa chính bạn với những người khác,
Bấy
giờ, tâm bạn gỡ khỏi những ngại ngùng,
Hãy
trau dồi một cảm giác ganh tỵ, kiêu hãnh và đua tranh.
Ở
đây chúng ta bắt đầu bằng cách đánh giá những phẩm tính
tốt và xấu của chúng ta, và trên nền tảng này, so sánh
chúng ta với những người khác, phân biệt những người bằng
chúng ta, những người hơn chúng ta và những người kém chúng
ta. Làm điều này chúng ta phân biệt giữa mặt mới, mặt
tốt của chúng ta – nó đã thấy sai lầm khi xem chúng ta quan
trọng hơn những người khác và những lợi lạc khi nhìn những
người khác thì quan trọng hơn chúng ta – và mặt cũ, mặt
xấu của chúng ta, cái “tôi” ích kỷ. Cái “tôi” mới
bây giờ đồng hóa chính nó với những người khác và nhận
lấy phía của họ. Cái “tôi” cũ có ba phương diện : hơn,
bằng và kém. Và cái “tôi” mới, nó hiện giờ đồng hóa
với những người khác, cũng có đủ ba phương diện này.
Chúng ta sẽ dùng hai cái “tôi” tách biệt này để phát
triển lần lượt một cảm giác ghen tỵ, đua tranh và kiêu
hãnh.
Trước
tiên, chúng ta nhìn vào những phẩm tính mà chúng ta hơn những
người khác. Đồng hóa chúng ta (cái “tôi” mới của chúng
ta) với những người thấp kém này, chúng ta làm cho chính
mình ghen tỵ với những phẩm tính hơn người của cái “tôi”
cũ, ích kỷ. Thật không công bằng, chúng ta la lên, khi nó
được kính trọng trong khi chúng ta thì không !
141.
“Nó là trung tâm của sự chú ý ; còn tôi chẳng là gì cả
!
Nó
thì giàu, tôi thì ngèo, không tài sản ;
Mọi
người tôn trọng nó, khinh thường tôi ;
Tất
cả đều tốt đẹp cho nó ; với tôi thì chỉ có đắng cay.
142.
”Tất cả những gì tôi có là mồ hôi và vất vả,
Trong
khi nó ngồi thoải mái, tiện nghi.
Nó
là lớn lao, được kính trọng trong thế gian ;
Tôi
là kẻ hạ tiện, một kẻ vô danh.”
Nếu
chúng ta thấy sự so sánh này quá thấp kém, chúng ta không
nên nản lòng vì sự thiếu những phẩm tính tốt của chúng
ta. Chúng ta hãy nhớ rằng tất cả chúng sanh đều có tiềm
năng giác ngộ và rằng chúng ta có thể đạt được Phật
tánh nếu chúng ta cố gắng. Bởi thế, không có lý do nào
để thất vọng.
143.
“Sao ! một người chẳng ra gì, quá mờ nhạt ?
Không
đúng ! Tôi cũng có vài phẩm tính tốt.
Nó
không phải là người nhất, nó còn ở dưới một số người
Trong
khi, so sánh với một số người tôi là tuyệt hảo !”
Chúng
ta thấp kém, đó không phải là lỗi của chúng ta, mà là lỗi
của những tình thức tiêu cực. Những ý niệm về cao thấp,
hơn kém này hoàn toàn tương đối. Chúng ta nói với cái tôi
cũ : Ngươi chỉ hơn bởi vì ta kém, bởi thế nếu ngươi muốn
ở cao hơn, ngươi sẽ phải chịu thua ta khi ta cố gắng cho
giác ngộ. Những phẩm tính tốt đẹp của ngươi có ích lợi
gì nếu nó không làm lợi lạc được cho ta ? Theo cách này,
khi chúng ta thấy những phẩm tính nơi chúng ta chúng làm cho
chúng ta tốt hơn những người khác, chúng ta cần trao đổi
địa vị và hủy diệt những cảm giác của chúng ta về sự
trội hơn.
Tiếp
theo chúng ta đồng hóa với những người bằng chúng ta, và
lại ở về phía họ, chúng ta phát triển một cảm giác đua
tranh với cái “tôi” cũ, chỉ nghĩ đến phải tốt hơn nó
và làm cho nó khốn khổ.
148.
“Tôi sẽ phô trương bằng mọi phương tiện
Những
phẩm tính của tôi cho tất cả thế giới,
Bảo
đảm rằng bất cứ phẩm tính nào mà nó có
Đều
chìm nghỉm không ai được biết.
149.
“Những lỗi lầm của tôi, tôi sẽ che dấu.
Tôi,
chứ không phải nó, sẽ là đối tượng của hâm mộ ;
Tôi,
chớ không phải nó, sẽ có tài sản và tiếng tăm ;
Tôi
sẽ là trung tâm của sự chú ý.
150.
“Tôi sẽ nhìn hoài với sự thỏa mãn
Vào
sự nhục nhã và thất sủng của nó ;
Tôi
sẽ làm cho nó bị khinh khi
Là
sự chế diễu và trò cười cho thiên hạ.
Cuối
cùng, chúng ta nghĩ đến những phương diện trong đó chúng
ta thua kém những người khác, và rồi nhìn vào cái “tôi”
cũ của chúng ta qua đôi mắt của những người khác, chúng
ta phát triển một cảm giác kiêu hãnh.
151.
“Tiếng đồn rằng kẻ khốn khổ bất hạnh này
Đang
cố gắng tranh đua với tôi !
Làm
sao nó có thể giống như tôi trong trí thông minh,
Trong
học vấn, sắc đẹp, giàu có hay dòng dõi ?
152.
“Ôi, sự vui sướng, làm run rẩy cả xương sống,
Tôi
đã có và say sưa khi nghe
Rằng
mọi người đang nói
Về
tôi tài giỏi như thế nào !
153.
“Tốt lắm, nếu nó có một thứ gì,
Tôi
là người nó phải phục dịch cho !
Nó
chỉ có đủ để sống còn ;
Tôi
là chúa tể, và tất cả những thứ gì còn lại là của tôi
!
154.
“Tôi sẽ làm hao mòn hạnh phúc của nó ;
Tôi
sẽ luôn luôn làm thương tổn và chửi mắng nó.
Nó
là người ở trong sanh tử
Đã
làm cho tôi thiệt hại bằng cả ngàn lần !”
Đặt
chính chúng ta vào chỗ của những người khác là rất ích
lợi để thấy những lỗi lầm của cái “tôi” ích kỷ,
và chúng ta trở nên ghê tởm sâu sắc nó. Khi chúng ta thực
hành như đây, dùng ghen tỵ như một dụng cụ, chúng ta hãy
tưởng tượng rằng cái “tôi” cũ của chúng ta là rất
ưa nhìn, ăn mặc đẹp, mạnh khoẻ, quyền uy và có mọi thứ
nó cần. Rồi chúng ta tưởng tượng chính chúng ta như một
khán giả khách quan ở giữa một đám đông những người
bần cùng, ăn mặc rách rưới, đáy cùng của xã hội. Bây
giờ hãy quan sát cái “tôi’ cũ, từ thời vô thủy nó đã
chỉ nghĩ đến mình nó và không bao giờ có một tư tưởng
nào cho những người khác. Để tăng thêm quyền lợi của
riêng nó, nó đã bắt những người khác hầu hạ mình và
không ngần ngại giết, trộm cướp, nói dối, vu khống và
tà dâm. Nó đã chẳng là gì ngoài một gánh nặng cho cuộc
đời những người khác. Khi chúng ta nhìn vào cái “tôi”
ích kỷ theo lối này, sự ghê tởm thật sự dâng trào trong
lòng chúng ta. Và vì chúng ta đồng hóa chúng ta với những
chúng sanh khác này, trong sự khốn cùng của họ, chúng ta sẽ
cảm thấy gần gũi với họ, và lòng mong muốn giúp đỡ họ
sẽ tăng lên.
Chúng
ta nên làm cho thực hành về ganh đua và kiêu hãnh đều được
sống động và thực sự. Chúng ta hãy tự nhớ lại mọi hành
động tiêu cực mà cái “tôi” đã khiến chúng ta làm, mọi
sự tổn hại nó đã làm cho chúng ta, gây cho chúng ta khổ
đau và cũng gây ra khổ đau không cùng cho những người khác.
Đây là kẻ thù thực sự của chúng ta. Không tuyệt vời sao
khi làm cho nó phải khổ đau hơn chúng ta đau khổ, hay làm
cho nó biến mất hoàn toàn ? Chúng ta không kiêu hãnh chân chính
sao nếu chúng ta có thể đập vỡ nó và làm cho nó bại liệt
?
156.
Bởi thế chân lý là điều này :
Bạn
phải hoàn toàn hiến dâng chính bạn cho những người khác.
Đức
Phật đã không dối gạt trong điều ngài đã nói ;
Những
lợi lạc từ đó về sau chắc chắn sẽ đến.
Đã
xem xét tất cả sai lầm khi xem chúng ta quan trọng hơn những
người khác, và đã thấy tất cả tổn hại do một thái độ
như thế đem lại, chúng ta cần nổi lên chống lại sự thống
trị của nó và không bao giờ để cho tư tưởng về sự quan
trọng của mình ảnh hưởng đến chúng ta.
170.
Mỗi tư tưởng làm việc cho chính mình
Bây
giờ đã bị từ bỏ, gạt qua một bên.
“Giờ
đây ngươi đã bị bán cho những người khác,
Hãy
ngưng sự rên than của ngươi, hãy phục vụ !”
171.
Vì nếu, lơ là chểnh mãng
Ta
không giao nộp ngươi cho những người khác,
Ngươi
sẽ nắm cổ ta, điều này chắc chắn,
Đem
nộp cho những quỷ sứ giữ địa ngục.
173.
Như thế này : Nếu tôi muốn hạnh phúc,
Tôi
chớ nên bao giờ tìm cách làm vui lòng chính tôi.
Nếu
tôi muốn cứu thoát chính tôi
Tôi
phải luôn luôn là người bảo vệ của những người khác.
Shantideva
đặc biệt nhấn mạnh những nguy hiểm của sự luyến chấp
thân thể mình.
174.
Cái hình thể con người này
Càng
được chiều chuộng và bảo vệ chừng nào,
Thì
cùng với mức độ đó
Nó
càng dễ phật ý và nhỏng nhẽo chừng đó.
175.
Và người ta rơi vào một tình trạng
Trái
đất và toàn bộ những gì nó có
Cũng
bất lực để thỏa mãn cho y.
Có
ai có thể cho nó mọi điều nó khao khát ?
Luyến
bám thân thể chỉ có thể đem lại cho chúng ta khổ não. Nếu
chúng ta quý nó vì nó hữu ích cho chúng ta, bấy giờ chúng
ta cũng cần nhìn thân thể của người nào khác theo cùng cách
như vậy, vì thân thể của họ cũng hữu ích cho họ.
184.
Bởi thế, thoát khỏi mọi luyến bám,
Tôi
sẽ bố thí thân này cho lợi lạc của chúng sanh ;
Như
thế, dù có nhiều khuyết điểm hành hạ nó,
Tôi
sẽ dùng nó như một dụng cụ cần thiết của tôi.
Cho
đến lúc này, chúng ta đã để cho chúng ta bị thống trị
bởi sự bám chấp của chúng ta vào cái “tôi”. Bây giờ
là thời gian quyết định để chúng ta chấm dứt thái độ
trẻ con này bằng cách theo bước chân của những vị Bồ
tát, nhớ lại những lời dạy về cẩn thận, và bỏ qua hôn
trầm và ngủ nghỉ. Giống như những Người Thừa Kế bi mẫn
này của những bậc Chiến Thắng, chúng ta cần kiên nhẫn
thực hành ngày và đêm. Nếu chúng ta có thể làm điều đó,
chắc chắn sự khổ đau của chúng ta một ngày nào sẽ đến
chỗ chấm dứt.
187.
Như thế, dẹp bỏ mọi tấm màn che ám
Tôi
xoay tâm thức tôi khỏi con đường sai lầm,
Và
thường trực nhắm vào đối tượng hoàn hảo
Tôi
an định tâm tôi vào thiền định thường hằng.