7
TINH
TẤN
Sau
khi phát Bồ đề tâm và tiến những bước để ngăn ngừa
nó khỏi bị hư hỏng, bây giờ chúng ta phải học cách khai
triển nó một cách liên tục. Đây là chủ đề ba chương
tiếp theo của Shantideva, chương đầu tiên trong đó dành cho
tinh tấn
Tại
sao tinh tấn là cần thiết ? Nếu chúng ta xem xét sự tiến
bộ vật chất, chúng ta thấy rằng sự nghiên cứu bắt đầu
bởi một người luôn luôn có thể được tiếp tục bởi
một người khác. Nhưng điều này không thể áp dụng được
với tiến bộ tâm linh. Sự chứng ngộ chúng ta thường nói
trong Phật pháp là cái gì được hoàn thành bởi cá nhân.
Không người nào khác có thể làm nó cho chúng ta. Dĩ nhiên,
thật kỳ diệu nếu trong tương lai chúng ta có thể đạt được
chứng ngộ nhờ một loại tiêm chủng mới hay nhờ một thế
hệ máy tính mới, không phải qua nhiều gian nan. Nếu chúng
ta có thể chắc chắn tuyệt đối rằng thời gian đó sẽ
tới, chúng ta có thể chỉ nằm yên và chờ cho được giác
ngộ. Nhưng tôi nghi ngờ điều đó sẽ không bao giờ xảy
ra. Tốt hơn là làm một cố gắng. Chúng ta phải phát triển
tinh tấn.
1.
Như thế với nhẫn nhục, tôi sẽ thực hành sự tinh tấn,
Vì
chính qua chuyên cần mà tôi sẽ đạt đến giác ngộ.
Nếu
không có gió, thì không có xao động ;
Không
có công đức nào ở nơi không có tinh tấn.
Chúng
ta có thể nhẫn nhục theo nhiều cách, như là không nghĩ xấu
về những người làm hại chúng ta hay bằng cách chấp nhận
khổ đau như con đường. Trong hai cái này, cái sau là quan trọng
hơn cho sự phát sanh tinh tấn, và chính tinh tấn làm cho chúng
ta đạt đến giác ngộ. Như Shantideva nói, “Chính qua chuyên
cần mà tôi sẽ đạt đến giác ngộ.” Cũng như cái bóng
đèn cho phép ngọn lửa không cháy chập chờn do gió thổi,
tinh tấn làm cho tâm thức có đức hạnh lớn lên mà không
bị quấy nhiễu.
Tinh
tấn là gì ? Nó là sự tìm thấy niềm vui khi làm điều gì
tốt. Để thực hành nó, cần trừ bỏ thứ gì chống lại
nó, đặc biệt là lười biếng. Lười biếng có hai phương
diện : không có ý muốn làm tốt, bị xao lãng bởi những
hoạt động xấu, và tự đánh giá mình thấp khi nghi ngờ
khả năng của mình. Thuộc về hai cái này là thích nhàn rỗi
quá đáng và ngủ, và thản nhiên với sanh tử như là một
trạng thái khổ đau.
4.
Bị sập trong cái bẫy của tình thức nhiễm ô,
Mắc
dính vào lưới của sự sanh ra,
Làm
sao tôi không biết rằng
Tôi
đã rơi vào miệng của thần chết ?
Mọi
người chúng ta đều muốn hạnh phúc và không khổ đau. Nhưng
bởi vì những thức tình tiêu cực, tâm chúng ta không bao giờ
an ổn. Khi khởi lên, những tư tưởng tiêu cực quấy phá
tâm thức chúng ta và tạo ra một bầu không khí tiêu cực
quanh chúng ta. Hơn nữa, những thức tình này làm chúng ta gắn
liền với khổ đau trong tương lai ở bất kỳ chỗ nào ta
gặp những hoàn cảnh khó khăn. Khi chúng còn tồn tại, làm
sao chúng ta có thể dung túng chúng ? Chúng ta biết rằng chúng
ta sẽ chết, nhưng làm sao chúng ta có thể nói khi nào ? Từ
giây phút này trở đi, chúng ta phải phát sanh tinh tấn.
7.
Cái chết sẽ rất nhanh xảy đến với tôi,
Và
đến lúc đó tôi mới tích tập công đức.
Đợi
đến lúc đó mới xua đuổi biếng lười –
Thời
gian sẽ không còn, và tôi sẽ làm gì được ?
Nếu
chúng ta chờ đến phút chết mới quyết định làm một cố
gắng, sẽ quá trễ. Vào lúc ấy chúng ta có thể nhiều đau
đớn, cả vật chất lẫn tinh thần, bị hành hạ sợ hãi
về cái không biết, bởi trí nhớ về những hành động tiêu
cực, và bởi sự luyến ái với những người thân thiết
với chúng ta.
8.
”Cái này tôi đã không làm. Cái này tôi chỉ mới bắt đầu.
Và
cái này tôi mới chỉ làm một nửa…”
Bấy
giờ là sự ập tới bất ngờ của Thần Chết,
Và
rồi ý tưởng này sẽ đến, Ôi, xong đời tôi rồi !
9.
Bây giờ mặt bạn ướt nước mắt,
Từ
đôi mắt đỏ sưng trong nỗi buồn đau cay đắng,
Bạn
nhìn những gương mặt của những bạn bè không còn hy vọng
Và
nhìn các sứ đồ của Thần Chết.
14.
Hãy lợi dụng chiếc thuyền con người này,
Giải
thoát mình khỏi dòng buồn đau chảy mạnh !
Phương
tiện này về sau sẽ rất khó kiếm ;
Bây
giờ không phải là lúc để ngủ, hỡi kẻ ngu !
15.
Bạn quay lưng với Giáo Pháp thiêng liêng,
Niềm
vui tối thượng và ngọn nguồn vô tận của hạnh phúc.
Lạc
thú nào bạn có trong trò giải trí tầm thường
Khi
bạn đã lạc vào trong những nguyên nhân của sự khốn khổ
của chính bạn ?
Phần
đông không muốn nghe về cái chết, huống gì suy nghĩ về
nó. Nhưng nếu chúng ta đã huấn luyện tâm thức chúng ta và
có thể đối diện cái chết với sự tự tin và một thái
độ tích cực, bấy giờ chúng ta chẳng có gì để phải sợ.
Trong khi đó, suốt cuộc đời chúng ta, những phẩm tính này
sẽ giúp chúng ta nhiều. Thế nên khi chúng ta có đời người
quý giá này, với nó chúng ta có thể thành tựu được nhiều
điều, chúng ta chớ để bị chìm trong lười biếng, lơ là
với những hành động tích cực.
Về
mặt này, chúng ta cần xem xét chủ đề tái sinh, mà Phật
giáo xác định như là sự tương tục của tâm thức từ một
đời này sang đời kế tiếp. Một thức tương lai dựa vào
một thức trước đó, đấy là sự tương tục. Nó không thể
được sanh ra bởi cái gì khác ngoài thức. Thức, và không
là cái gì khác, phải là nguyên nhân của thức tương lai kế
tiếp.
Ở
đây chúng ta cần hiểu sự phân biệt thức thô và vi tế.
Nói chung, thức được phối hợp với óc não và những tiến
trình hóa học của nó. Nhưng theo ý kiến của tôi, chỉ có
thức thô là bị quy định bởi những yếu tố ấy. Quả thật
những thức thô liên hệ đến những hoạt động của sự
thấy, nghe… thì dựa vào thân thể con người và những giác
quan của nó. Cái chúng ta gọi là ý thức con người là cái
thức thô nó sử dụng thân thể con người như một chỗ nương
dựa. Cái thức mà những hình thức khác của đời sống sở
hữu, như loài vật, thì khác bởi vì não bộ của chúng là
khác.
Tuy
nhiên, khó chứng minh sự tái sanh chỉ trên nền tảng những
thức thô của các giác quan khác nhau chúng dùng óc não như
là một chỗ nương dựa. Những thức thô này xuất hiện như
là những giác quan phát triển lên trong bụng mẹ. Nhưng cái
thức tiếp tục từ đời này sang đời khác là một thức
vi tế – khả năng kinh nghiệm và hiểu biết, sự sáng tỏ
tự nhiên của tâm. Nếu không có nguyên nhân nào cho thức
vi tế này (như là cái thức vi tế của đời trước đó),
quan niệm về tái sanh thực sự khó giải thích được.
Để
qua một bên trí nhớ – nó cho phép chúng ta nhớ lại, chẳng
hạn những kinh nghiệm thời tuổi nhỏ – tất cả chúng ta
có những khuynh hướng tiềm ẩn và vô thức, chúng khởi lên
dưới một số hoàn cảnh và ảnh hưởng cách thức phản
ứng của tâm thức chúng ta. Những khuynh hướng như thế là
sản phẩm của những kinh nghiệm mạnh mẽ mới đây hay trong
quá khứ xa xôi, chúng khiến cho chúng ta phản ứng một cách
vô thức mà không cần sự nhớ lại của chúng ta về những
kinh nghiệm ấy. Khó giải thích được những khuynh hướng
này và vì sao chúng hiển lộ, ngoài cách nói chúng là những
dấu in của những kinh nghiệm quá khứ lên cái thức vi tế.
Khi
chúng ta nói về lý thuyết bùng nổ lớn (big bang) để giải
thích nguồn gốc của vũ trụ, là người Phật giáo, chúng
ta cũng phải nói rằng chính cái bùng nổ lớn này cũng có
một nguyên nhân. Mọi sự là sản phẩm của một chuỗi vô
tận của những nguyên nhân và những kết quả, nhưng thật
ra chúng ta không thể tìm ra một nguyên nhân nguyên thủy nào
cho tất cả những cái ấy. Không có sự bắt đầu nào cho
thức, cho những loạt tái sanh của chúng ta, hay cho những phần
tử tạo nên vũ trụ. Đơn giản đó chỉ là bản chất sự
vật vốn như vậy.
Trong
bối cảnh này, những hiện tượng được phân tích theo những
kết quả chúng tạo ra hay theo sự tương thuộc của chúng.
Về phân tích theo tương thuộc, duyên sanh, chúng ta nói rằng
nếu kết quả có, thì nguyên nhân phải có. Điều này đúng
thật cho tâm thức cũng như cho những phần tử. Khi chúng ta
trộn hai chất hóa học, một phản ứng hóa học xảy ra và
một chất mới được tạo ra. Tương tự, nếu một người
rất nóng nảy thực hành lòng từ một thời gian dài, tính
khí nó dần dần thay đổi. Dĩ nhiên, nó có thể không hoàn
toàn thoát khỏi khuynh hướng dễ nổi giận của nó, nhưng
nó sẽ ít dễ nổi giận hơn. Sự chuyển hóa này trong tính
khí của nó xảy ra vì sự tương thuộc giữa hai loại thức,
nóng giận và tình thương. Về phân tích theo kết quả được
sanh ra, chúng ta có thể nói về một phản ứng hóa học như
là một sự thay đổi của lực quân bình ổn định của một
vật (entropy). Cũng như thế với tâm thức. Nếu người ta
quan sát những kết quả tai hại của giận dữ và những kết
quả tốt lành của tình thương, người ta có được một
niềm tin mới mẻ vào năng lực của tình thương, và khuynh
hướng thương yêu của người ta càng ngày càng lớn mạnh.
Đây là bản chất của sự vật, và điều quan trọng là thấu
hiểu nó. Tôi không biết quan niệm Phật giáo này về bản
chất có làm vừa lòng tất cả mọi người không, nhưng nó
trả lời được cho nhiều vấn đề.
Trở
lại với chủ đề tinh tấn – nếu chúng ta muốn thoát khỏi
lười biếng miễn cưỡng với những hành động tích cực,
chúng ta nên nghĩ đến đời người chúng ta ngắn bao nhiêu.
Tiếng Sanskrit chữ lười biếng, alassya, nghĩa là “không sử
dụng.” Những hành động tích cực chúng ta thực hiện sẽ
làm lợi lạc cho chúng ta bây giờ và trong tương lai. Ngược
lại, để cho mình bị ảnh hưởng bởi những tình thức tiêu
cực sẽ hủy hoại chúng ta trong đời này và những đời
sau, thế nên chúng ta phải tránh tiêu phí cuộc đời chúng
ta bởi loại lười biếng thứ hai bị phân tán bởi những
hành động tiêu cực.
16.
Chớ nản chí, mà điều chỉnh tất cả sức mạnh của bạn.
Hãy
can đảm và làm chủ chính mình.
Hãy
thực hành bình đẳng giữa ta và người ;
Hãy
thực hành trao đổi giữa ta và người.
Loại
lười biếng thứ ba khởi từ sự tự đánh giá thấp chính
mình và nghĩ rằng bạn không bao giờ có thể đạt được
giác ngộ. Nhưng không có gì để ngã lòng như vậy. Tất cả
chúng ta đều có tiềm năng Phật tánh. Bản tánh tối hậu
của tâm thức, dù là cái gì không cụ thể, đang hiện diện
trong mỗi chúng ta, dù khi nó bị che ám. Vì bản tánh này,
ngay cả con côn trùng nhỏ nhất cũng có thể đạt được
giác ngộ nếu nó biết tinh tấn.
17.
Ôi, làm sao “Tôi” có thể trở thành giác ngộ ?
Chớ
bị nản lòng bởi những tư tưởng như thế.
Vì
chư Phật, những bậc phát ngôn của chân lý,
Đã
tuyên bố và chân thật nói rằng
18.
Nếu làm nảy sinh sức mạnh của tinh tấn
Ngay
cả ong và ruồi và muỗi
Và
sâu đục thân cũng sẽ dễ dàng
Tìm
ra giác ngộ vốn khó tìm thấy.
19.
Vậy thì tôi, có thể phân biệt tốt với xấu,
Dòng
giống người và sinh ra trong nhân loại,
Nếu
tôi hiến mình cho những công hạnh Bồ tát,
Lẽ
nào tôi không đạt được trạng thái Phật tánh sao ?
Chúng
ta cũng không nên lo âu rằng chúng ta sẽ không bao giờ có
thể hoàn thành những hoạt động khó khăn của Bồ tát như
đem cho thân thể, tài sản và mọi công đức của chúng ta.
Như người sơ học, chúng ta chưa sẵn sàng cho những điều
ấy, thế nên chúng ta bắt đầu bằng chỉ phát sanh ý muốn
đem cho những thứ ấy và bố thí chúng ở trong tâm thức,
sử dụng con đường của phương tiện và trí huệ. Khi sự
thực hành của chúng ta có năng lực hơn, chúng ta sẽ đi đến
chỗ biết rằng thật là thích đáng để cho đi thân thể
chúng ta, và chúng ta thật sự có khả năng làm như thế mà
không có sự khổ đau vật chất hay tinh thần nào.
28.
Nhờ công đức, họ hưởng thụ một thoải mái của thân
;
Nhờ
học tập, họ hưởng thụ một hạnh phúc của tâm.
Dầu
ở trong sanh tử vì lợi lạc cho chúng sanh,
Với
lòng thương xót, làm sao những vị ấy có thể buồn khổ
?
30.
Thế nên giờ hãy cưỡi con ngựa Bồ đề tâm
Vút
qua mọi mệt mỏi u sầu,
Và
với một tâm thức đi từ niềm vui này đến niềm vui khác,
Người
ta có bao giờ rơi vào sự nản chí ?
Có
nói trong Tràng Chuỗi Ngọc rằng cần thiết tích tập vô số
công đức trong vô số kiếp để thành tựu Phật tánh. Chúng
ta chớ nên kinh hoàng bởi điều ấy, nghĩ rằng, Làm sao tôi
có thể tích tập công đức nhiều như vậy ? Thay vào đó,
chúng ta hãy tạo thành mong muốn dẫn dắt vô số chúng sanh
đến vô số phẩm tính của Phật tánh bằng cách tiến hành
vô số hoạt động của Bồ tát trải qua vô số thời kỳ
của thời gian. Với chỉ một khoảnh khắc của một ý định
như vậy, có bốn tính chất vô số này, chúng ta có thể tích
tập công đức rất dễ dàng. Thế nên chúng ta chớ để sự
lười biếng của ngã lòng ảnh hưởng.
31.
Những lực lượng bảo đảm sự tốt đẹp của chúng sanh
Là
nguyện vọng, cương quyết, hoan hỷ và điều độ.
Nguyện
vọng lớn lên qua chiêm nghiệm cảnh khổ
Và
nghĩ về lợi lạc do nguyện vọng này đem lại.
Để
phát sinh tinh tấn chúng ta cần bốn sự chống đỡ : nguyện
vọng, cương quyết, hoan hỷ và điều độ. Nguyện vọng được
phát triển bởi suy nghĩ về nghiệp, về nhân quả. Như các
bạn biết, một kết quả tốt đến từ một hành động tích
cực và một kết quả xấu từ một hành động tiêu cực.
Thế nên để đạt trạng thái của Phật, ngài thoát khỏi
mọi khuyết điểm và có tất cả những phẩm tính tốt đẹp,
cần thiết tích tập vô số công đức và tịnh hóa vô số
che chướng trải qua nhiều kiếp. Hãy nghĩ trong cuộc đời
ngắn ngủi này, các bạn đã ít hướng về thực hiện những
hành động tốt và tịnh hóa những che chướng của mình bao
nhiêu. Các bạn nên tự thúc đẩy mình tinh tấn.
42.
Nếu hạnh của tôi tốt lành
Và
phản chiếu những thiện ý của tâm thức tôi,
Bất
cứ tôi đi đâu, kính trọng và vinh dự
Sẽ
được dành cho tôi, quả trái và phần thưởng công đức.
43.
Nhưng nếu, dù ước muốn hạnh phúc,
Mọi
điều tôi làm lại xấu xa,
Bất
cứ tôi đi đâu, những ngọn dao của thống khổ
Sẽ
đốn hạ tôi, lương bổng và phần thưởng của tội lỗi.
44.
Từ trong lòng mát lạnh của một đóa hoa sen thơm ngát
nở
ra,
Những
cánh của nó mở ra trong ánh sáng của chư Phật, tôi sẽ trổi
vượt cao cả,
Với
vinh quang được nuôi dưỡng bằng lời ngọt ngào của bậc
Điều Ngự,
Và
sống, như một người con Phật, trong sự hiện diện của
các bậc Chiến Thắng.
Kinh
Ngọn Cờ Kim Cương nói về cương quyết, hay tự tin, bằng
những lời này : “Khi mặt trời lên, nó chiếu sáng khắp
thế giới, chẳng kể sự đui mù của con người hay bóng ngọn
núi. Cũng thế, khi một Bồ tát hiển lộ vì lợi lạc cho
những người khác, ngài đem chúng sanh đến giải thoát, chẳng
kể gì những chướng ngại của họ.”
Shantideva
tiếp tục với lời khuyên này :
47.
Trước hết hãy xem xét tài nguyên của bạn –
Bắt
đầu hay không bắt đầu cho thích hợp ;
Tốt
nhất là dừng lại và không đi,
Nhưng
một khi đã bắt đầu, còn tốt hơn nữa là không quay trở
lại !
Trước
khi chúng ta làm việc gì, chúng ta luôn luôn tự hỏi chúng
ta sẽ có khả năng làm nó thích đáng và hoàn thành nó hay
không. Nếu câu trả lời là không, chúng ta không nên bắt
đầu. Bỏ những công việc dở dang sẽ tạo ra một thói quen
xấu cho tương lai. Thế nên một khi đã bắt đầu việc gì,
chúng ta cần chắc chắn không từ bỏ quyết định của mình.
Tự
tin không được lầm với kiêu mạn. Kiêu mạn là nghĩ cao
quá về mình mà không có lý do rõ ràng. Tự tin là biết rằng
người ta có khả năng làm việc gì một cách thích đáng và
quyết tâm không bỏ cuộc.
Những
người bình thường được chuẩn bị để làm nhiều cố
gắng cho những mục đích tương đối vô nghĩa. Chúng ta đã
hứa làm việc cho mục tiêu quan trọng bao la hơn là giải thoát
tất cả chúng sanh, thế nên chúng ta cần trau dồi sự tự
tin lớn lao, nghĩ rằng, Dầu nếu tôi là người độc nhất
làm chuyện đó, tôi cũng sẽ vẫn làm lợi lạc tất cả chúng
sanh.
50.
Suy nhược vì những phiền não của tâm thức họ,
Những
người thế gian không mong gì tìm ra hạnh phúc.
So
với những chúng sanh lang thang lạc lõng, tôi có
khả
năng ;
Bởi
thế, tôi sẽ đảm đương công việc này.
52.
Khi thấy một con rắn sắp chết
Ngay
cả những con quạ cũng giống như chim ó vút bay.
Nếu
tôi cũng yếu ớt như thế
Ngay
cả những lỗi nhỏ cũng sẽ đánh quỵ và làm thương tổn
tôi.
53.
Những người nhát như cáy, từ bỏ trận chiến,
Làm
sao giải thoát chính họ khỏi hèn yếu ?
Nhưng
những người tự tin đứng vững và kiên trì trên trận địa
mình
Thì
khó đánh bại, ngay cả đối với người mạnh.
Sự
quyết tâm của chúng ta, tuy nhiên không là kiêu mạn bình thường,
cái này là một thức tình tiêu cực. Trái lại, chúng ta cần
tự tin đối với những tình thức tiêu cực, cương quyết
không để chúng chiến thắng.
55.
Tôi sẽ là người chiến thắng tất cả,
Và
không cái gì có thể đánh bại được tôi !
Dòng
dõi sư tử của bậc Chiến Thắng
Nên
thường trực ở trong sự tự tin kiêu hãnh này.
Đây
là loại kiêu hãnh chúng ta cần – sự tự tin không chịu
chấp nhận sự thống trị của những thức tình tiêu cực
và làm mọi thứ để tiêu diệt chúng. Tính cách anh hùng của
Bồ tát nằm trong sự sử dụng tự tin để đương đầu với
những tình thức tiêu cực và chiến thắng kiêu mạn. Người
không tự tin như thế tự để mình bị xâm chiếm bởi kiêu
mạn và những tình thức khác khi vừa chớm khởi. Không có
gì anh hùng trong đó cả. Ngay cả nếu phải đánh đổi cả
cuộc đời chúng ta, chúng ta không bao giờ để mình bị ảnh
hưởng bởi những thức tình ấy.
61.
Dù hiểm nguy ghê gớm có xảy ra,
Một
người sẽ luôn luôn giữ gìn đôi mắt của mình.
Cũng
thế, dù sự đối nghịch có xảy ra với tôi,
Tôi
sẽ không bị thức tình nhiễm ô đánh bại.
Về
phần hoan hỷ, một khi chúng ta đã phát Bồ đề tâm, chúng
ta nên đảm đương những hoạt động của một Bồ tát với
thích thú hoan hỷ. Chúng ta càng thực hành, sự mong muốn tiến
bộ thêm nữa của chúng ta càng lớn.
65.
Nếu tôi không bao giờ đầy đủ những đối tượng của
tham
muốn,
Những
mật ngọt bám trên đầu lưỡi dao cạo,
Tại
sao tôi có thể cảm thấy đầy đủ công đức,
Chúng
sẽ chín thành hạnh phúc và bình an ?
66.
Một con voi, bị hành hạ bởi mặt trời giữa trưa
Sẽ
nhào vào nước trong một cái hồ ;
Cũng
thế, tôi phải nhào vào trong công việc này
Mà
tôi sẽ đưa nó tới chỗ viên mãn.
Từ
một cuộc đời này sang đời khác chúng ta luôn luôn tìm hạnh
phúc, nhưng bởi vì chúng ta đã luôn luôn bị những tình thức
tiêu cực thống trị, chúng ta chỉ gặp những gian khổ. Sinh
lại làm người, chim chóc, hươu nai, côn trùng… chúng ta đã
không bao giờ có hạnh phúc lâu dài. Đã không có gì để
chứng tỏ mọi cố gắng chúng ta đã làm để được hạnh
phúc và tránh đau khổ. Bây giờ chúng ta đã bắt đầu trên
con đường Bồ tát, chúng ta nên thực hành với hoan hỷ và
không nên ngã lòng bởi một vài khó khăn bắt buộc phải
xảy ra lúc ban đầu. Những cố gắng của chúng ta nhất định
sẽ mang lại kết quả.
Điều
độ được áp dụng khi, như thỉnh thoảng xảy ra với tất
cả chúng ta, chúng ta trở nên kiệt sức về thể xác và tinh
thần và không thể tiếp tục, dầu chúng ta cố gắng nhiều.
Những lúc như vậy chúng ta không nên cưỡng bách mình, mà
nên dừng lại và nghỉ ngơi để sau đó cái gì chúng ta làm
sẽ được làm một cách thích đáng và trọn vẹn.
Khi
chúng ta giải thoát mình khỏi lười biếng và có được một
cảm giác nồng nhiệt qua nguyện vọng, cương quyết, hoan hỷ
và điều độ của chúng ta, chúng ta cần thực hành tinh tấn
bằng cách áp dụng chánh niệm và chú ý. Hoặc trong khi hay
giữa khoảng cách những thời thiền định, chúng ta phải
luôn luôn giữ tâm thức chúng ta quy tụ vào những hành động
tích cực. Chúng ta có thể có khả năng thiền định về Bồ
đề tâm rất tốt trong một thời gian ngắn, nhưng nếu chúng
ta không cẩn thận duy trì chánh niệm và chú ý trong mọi lúc,
chúng ta có nguy cơ phạm những lỗi lầm và vượt qua những
lời nguyện của chúng ta.
Khi
chúng ta có thể tập trung vào một phương diện riêng biệt
của con đường trong một thời gian, quan trọng là có một
quân bình trọn vẹn giữa những phương diện khác nhau. Thiền
định nên tiến bộ sát cánh với nghiên cứu, học hỏi, không
có cái nào bị lơ là. Đã quét sạch những nghi ngờ về tri
thức, chúng ta nên bổ khuyết sự hiểu biết của chúng ta
với kinh nghiệm của thiền định. Theo cách này, sự thực
hành của chúng ta sẽ được quân bình và trọn vẹn.
Thế
nên chúng ta hãy, với chánh niệm và chú ý, cẩn thận để
đánh lùi những cuộc tấn công của những thức tình tiêu
cực, đặt một chấm dứt cho những kẻ thù này của chúng
ta để không còn trượt vào những hoạt động sai lầm.
69.
Nếu trong cuộc hỗn chiến, người lính rơi mất kiếm mình,
Sợ
hãi, nó vội vàng nhặt lại.
Cũng
thế, nếu vũ khí chánh niệm bị mất,
Vì
sợ địa ngục, hãy nhanh chóng lấy lại nó.
Đấy
là những nguy hiểm khi trở nên quá buông xả và mất chánh
niệm.
70.
Như nọc rắn thấm vào đầy khắp thân thể,
Được
chuyên chở mang theo cùng với máu
Cũng
thế, khi tìm ra cơ hội,
Cái
xấu ác lan thấm khắp thân.
Về
việc làm thế nào để thực hành thực sự chánh niệm và
chú ý, Shantideva tiếp tục :
71.
Như một người sợ hãi, cầm một bát dầu lớn trên tay,
Đầy
tới miệng, và bị đe dọa bởi một kiếm thủ
Nói
rằng “Làm đổ một giọt thì ngươi sẽ chết” –
Người
tự điều phục phải hộ trì chính mình như thế.
73.
Mỗi lần tôi phạm vào những điều lầm lỗi,
Tôi
sẽ trách mắng và sỉ nhục chính mình,
Quán
chiếu sâu xa để bất cứ cái gì
Là
những lỗi lầm như vậy, trong tương lai sẽ không xảy
ra
nữa.
74.
Như thế trong bất cứ lúc nào, trong bất cứ hoàn cảnh nào,
Chánh
niệm sẽ là thói quen của tôi.
Vì
lý do này tôi luôn luôn tìm cách
Thân
cận với những vị thầy và hoàn thành những công việc thích
đáng.
Một
khi chúng ta có thể thực hành chánh niệm và chú ý trong cái
chúng ta làm, chúng ta sẽ không bao giờ mệt mỏi hay ngã lòng.
Chúng ta sẽ luôn luôn được chuẩn bị để tiếp tục.
76.
Những cọng lan trên cây đưa đi đưa lại,
Theo
chuyển động của những cơn gió
Cũng
thế, mọi việc tôi làm sẽ được hoàn thành,
Nhanh
chóng bởi những chuyển động của một tấm lòng hoan hỷ.
Thực
hành tâm linh thì khó khăn lúc ban đầu. Các bạn tự hỏi
làm sao trên cõi đời này các bạn có thể làm điều đó.
Nhưng khi đã quen với nó, sự thực hành dần dần trở nên
dễ dàng hơn. Chớ nên quá cương cường hay thúc đẩy mình
quá sức. Nếu bạn thực hành hợp với khả năng cá nhân
của mình, từng chút từng chút bạn sẽ tìm thấy nhiều thích
thú và niềm vui trong đó. Khi các bạn có được sức mạnh
bên trong, những hành động tích cực sẽ có được chiều
sâu và tầm vóc.